Trong một bài trước, tôi có kể về mối quan hệ đặc biệt giữa học giả Nguyễn Hiến Lê và “ông Lá Bối” Từ Mẫn để cho ra đời bản dịch vĩ đại của tác phẩm Chiến Tranh Và Hòa Bình. Câu chuyện tiếp theo là diễn ra sau đó - Theo hồi ức của nhà văn Song Thao.
Đây là duyên khởi để bắt đầu sự hợp tác lâu dài giữa
hai người. Trong cuốn hồi ký của Nguyễn Hiến Lê, ông đã viết về cuộc gặp gỡ
này:
“Từ đó chúng tôi thân với nhau. Thầy nhỏ hơn tôi, vui vẻ, thành thực, làm việc cẩn thận, trọng chữ Tín, có tư cách, kín đáo mà thân mật. Cả Giản Chi và tôi đều khen là đứng đắn nhất trong giới xuất bản. Tôi khởi công dịch Chiến Tranh và Hòa Bình, dịch kỹ, non một năm rưỡi thì xong. Xoay được đủ vốn, nhà Lá Bối cho in ngay, đầu năm 1969 ra được cuốn I khoảng 750 trang, rồi ba tháng sau ra nốt ba cuốn sau, do hai nhà in sắp chữ. In 3000 (Hay 5000 bản?), vốn khá nặng, mấy triệu đồng thời đó. Nhờ báo chí giới thiệu và khen, nhờ Lá Bối có sẵn một số độc giả đông, nhờ quảng cáo trên màn ảnh Sài Gòn, nên sách bán chạy. Ba năm sau tái bản, nhưng vừa in xong đủ bộ, gửi trong kho trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội thì quân đội miền Bắc vào khám xét trường tịch thu hết. Thầy Từ Mẫn bị bắt giam để điều tra, hơn một tháng sau mới được thả. Trong số các nhà xuất bản, hợp tác với thầy tôi thích nhất và chỉ trong bốn, năm năm thầy in cho tôi được khoảng chục tác phẩm mà hai cuốn quan trọng nhất, không kể Chiến Tranh Và Hòa Bình là Chiến Quốc Sách và Sử Kí Tư Mã Thiên, cả hai đều bán chạy, tái bản trong một, hai năm. Giản Chi và tôi ở trong số những nhà văn có nhiều tác phầm nhất trong tủ sách Lá Bối, sau Nhất Hạnh. Như có duyên tiền kiếp. Gần cuối 1979, thầy Từ Mẫn vượt biên chui, tới Thái Lan gửi thư về thăm Giản Chi và tôi. Tháng 7/1980 thầy qua Mỹ”
.
Sách miền Nam thuở đó bán chạy nhất không phải là ở Sài Gòn mà ở các tỉnh miền Trung. Thành Tôn là người nhận phát hành sách không công cho hai nhà Lá Bối và An Tiêm ở miền đất khô cằn nhất nước. Anh nói với tôi là hồi đó anh nhận sách hàng ngày. Sau khi anh nhập ngũ, bà xã anh tiếp tục công việc, cũng không công. Để hình dung rõ miền Trung tiêu thụ sách kinh khủng đến thế nào, anh cho biết cuốn Nhan Sắc của Dương Nghiễm Mậu do nhà An Tiêm xuất bản đã bán trên ngàn cuốn! Hệ lụy của anh với thầy Từ Mẫn còn tiếp tục dài dài khi thầy Từ Mẫn vượt biên, mở nhà xuất bản và nhà sách Văn Nghệ ở Cali.
Thực ra thầy Từ Mẫn vượt biên tới 8 lần mới thành
công. Tới Mỹ, thầy hoàn tục. Đây là một quyết định đau lòng khiến thầy thấm
thía lẽ vô thường của cuộc sống. Thoạt đầu ông Võ Thắng Tiết (Là tên thật của
thầy Từ Mẫn - TAK chú thích) định cư ở thành phố Los Angeles và được trợ cấp để
theo học Anh ngữ trong 18 tháng. Tuy nhiên ông sớm bỏ học vì học đâu quên đó. Một
người bạn của ông cùng ở trại tị nạn trước đây viết thư rủ ông về Seattle, tiểu
bang Washington, và sẽ lo chuyện ăn ở cho ông. Ông liền khăn gói qua và nhận thấy
nơi đây có thể theo tàu đi đánh cá ở Alaska với số lương khá lớn. Tháng 3/1984,
một công ty chuyên đánh tôm cá tới Seattle tuyển người làm, ông dự phỏng vấn và
được nhận. Ông sống trên tàu được gần một năm thì xin nghỉ. Hồi đó, tiểu bang
Alaska cần người tới làm việc nên cuối năm họ tặng một số tiền thưởng là một
ngàn đồng.
“Từ đó chúng tôi thân với nhau. Thầy nhỏ hơn tôi, vui vẻ, thành thực, làm việc cẩn thận, trọng chữ Tín, có tư cách, kín đáo mà thân mật. Cả Giản Chi và tôi đều khen là đứng đắn nhất trong giới xuất bản. Tôi khởi công dịch Chiến Tranh và Hòa Bình, dịch kỹ, non một năm rưỡi thì xong. Xoay được đủ vốn, nhà Lá Bối cho in ngay, đầu năm 1969 ra được cuốn I khoảng 750 trang, rồi ba tháng sau ra nốt ba cuốn sau, do hai nhà in sắp chữ. In 3000 (Hay 5000 bản?), vốn khá nặng, mấy triệu đồng thời đó. Nhờ báo chí giới thiệu và khen, nhờ Lá Bối có sẵn một số độc giả đông, nhờ quảng cáo trên màn ảnh Sài Gòn, nên sách bán chạy. Ba năm sau tái bản, nhưng vừa in xong đủ bộ, gửi trong kho trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội thì quân đội miền Bắc vào khám xét trường tịch thu hết. Thầy Từ Mẫn bị bắt giam để điều tra, hơn một tháng sau mới được thả. Trong số các nhà xuất bản, hợp tác với thầy tôi thích nhất và chỉ trong bốn, năm năm thầy in cho tôi được khoảng chục tác phẩm mà hai cuốn quan trọng nhất, không kể Chiến Tranh Và Hòa Bình là Chiến Quốc Sách và Sử Kí Tư Mã Thiên, cả hai đều bán chạy, tái bản trong một, hai năm. Giản Chi và tôi ở trong số những nhà văn có nhiều tác phầm nhất trong tủ sách Lá Bối, sau Nhất Hạnh. Như có duyên tiền kiếp. Gần cuối 1979, thầy Từ Mẫn vượt biên chui, tới Thái Lan gửi thư về thăm Giản Chi và tôi. Tháng 7/1980 thầy qua Mỹ”
.
Sách miền Nam thuở đó bán chạy nhất không phải là ở Sài Gòn mà ở các tỉnh miền Trung. Thành Tôn là người nhận phát hành sách không công cho hai nhà Lá Bối và An Tiêm ở miền đất khô cằn nhất nước. Anh nói với tôi là hồi đó anh nhận sách hàng ngày. Sau khi anh nhập ngũ, bà xã anh tiếp tục công việc, cũng không công. Để hình dung rõ miền Trung tiêu thụ sách kinh khủng đến thế nào, anh cho biết cuốn Nhan Sắc của Dương Nghiễm Mậu do nhà An Tiêm xuất bản đã bán trên ngàn cuốn! Hệ lụy của anh với thầy Từ Mẫn còn tiếp tục dài dài khi thầy Từ Mẫn vượt biên, mở nhà xuất bản và nhà sách Văn Nghệ ở Cali.
Ông trở về đất liền với số tiền để dành được là 8.500 đô-la dắt túi.
Trong một dịp về chơi Cali, ông gặp nhà văn Võ Phiến. Ông này khuyến khích ông
trở lại nghiệp xuất bản. Hai ông Nguyễn Mộng Giác và Lê Tất Điều phụ họa theo.
Vậy là nhà xuất bản Văn Nghệ ra đời với số vốn khiêm tốn kiếm được từ miền băng
giá Alaska. Ông share phòng với nhà văn Nguyễn Mộng Giác, tiếp tay đóng gói, gửi
bưu điện, phát hành tờ Văn Học.
Ông không giữ lại tên Lá Bối vì cái tên này, theo ông,
sau cuộc đổi đời tại miền Nam đất Việt, đã không còn thích hợp với tình cảnh
lưu vong của người Việt tại hải ngoại. Ông đã chôn dưới biển sâu pháp danh Từ Mẫn
thì cái tên Lá Bối cũng không nên tồn tại. Ông bắt đầu một giai đoạn mới trong
đời ông. Ông bộc bạch: “Tôi nghĩ ở hoàn cảnh
mới, giai đoạn mới, nên chọn một cái tên mới thì thích hợp hơn”. Cái tên mới
của nhà xuất bản trích ra từ tên tạp chí “Văn
Học Nghệ Thuật” của hai ông Võ Phiến và Lê Tất Điều. Tờ báo này, khi trao lại
cho nhà văn Nguyễn Mộng Giác quản trị, đã đổi tên thành “Văn Học”.
Khi ông Võ thành lập nhà xuất bản Văn Nghệ thì ông
Thành Tôn nhất định phải tiếp tay, Ông “Bụt Sách” đã tái xuất giang hồ thì ông “Đạo
Sách” làm sao mà ngồi yên được. Thành Tôn, ngoài giờ đi làm kiếm cơm, đã lăn lộn
giúp ông Võ Thắng Tiết không quản công lao. Mỗi lần tôi (Nhà văn Song Thao -
TAK chú thích) qua chơi Cali, leo lên xe ông Thành Tôn, thế nào cũng có màn ghé
tiệm sách Văn Nghệ. Ông Thành Tôn kết với nhà sách như thế nào thì tôi cũng la
cà trong tiệm chẳng kể giờ giấc. Hai ông bị sách hớp hồn coi sách như những vật
trân quý nhất trên đời. Trân quý nhưng không giữ riệt. Khi chở sách trên xe, dừng
xe nơi nào, ông Võ cũng không khóa cửa xe. Ông không sợ bị trộm sách. Nếu may gặp
tên trộm sách phải mừng vì người đó còn quý sách! Quý sách là đức tính số một của
ông Văn Nghệ.
Sau này, khi ông đã gác bỏ nhà xuất bản, ngụ tại một phòng trong nhà Nguyễn Mộng Giác, tôi thường hay gặp ông. Biết ông mê sách, mỗi khi xuất bản cuốn nào, tôi đều nhờ Thành Tôn mang hai cuốn tới tặng Giác và ông. Một lần ông nói riêng với tôi: “Anh gửi một cuốn là được. Tôi đọc chung với anh chị Giác. Cuốn kia anh tặng cho ai biết quý sách. Hai cuốn uổng quá!”.
Nhà xuất bản Văn Nghệ mở hàng in cuốn hồi ký Đời Viết Văn Của Tôi của Nguyễn Hiến Lê.
Chắc để ghi lại mối duyên văn nghệ giữa hai người nay đã hai phương cách biệt.
Cuốn này đã phải tái bản vì bán rất chạy. Nhưng cuốn hồi ký bán chạy kỷ lục là
cuốn Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư
Hiên được in vào năm 1997. Sách bán chạy tới ngỡ ngàng. Chỉ 15 ngày sau khi
phát hành đã phải tái bản! Ông Võ cho biết: “Nó
như một phép lạ, chưa từng xảy ra ở hải ngoại cũng như ở trong nước trước đây”.
Làm xuất bản là ngồi chờ sách tìm tới mình. Nhưng hiếm
hoi cũng có trường hợp nhà xuất bản đi tìm sách. Ông Võ là một người ham đọc và
biết thẩm định giá trị của sách. Khoảng đầu thập niên 2000, ông tình cờ đọc được
một số báo xuất bản tại Canada trong đó có bản dịch từng kỳ cuốn Tự Do Trong Lưu Đầy của Đức Đạt Lai Lạt
Ma. Ông không biết dịch giả là ai nhưng càng đọc càng thấy thích. Ông nhất định
phải tìm ra dịch giả để in cuốn này. Ông liên lạc với nhà báo. Đó là bà Chân
Huyền, bút danh của dược sĩ Hà Dương Thị Quyên lúc đó đang ở Montreal. Thật tức
cười. Người tìm được chẳng xa lạ chi với ông. Bà là phu nhân của nhà thơ Đỗ Quý
Toàn. Ông quen thân với cả hai vợ chồng từ ngày còn ở Việt Nam!
Một nhà xuất bản cẩn trọng thì phải đọc nội dung sách
trước khi quyết định in. Nhà xuất bản Văn Nghệ có sự cẩn trọng đó. Sách của Văn
Nghệ thường là sách chọn lọc. Mà chọn lọc kỹ. Có độc giả đặt mua trước tất cả
các sách sẽ xuất bản, không cần biết sách loại gì, tác giả nào, cứ do Văn Nghệ
in là được vì tin vào sự đứng đắn của nhà xuất bản. Nếu tính chuyện thương mại,
xuất bản sách theo thị hiếu độc giả thì lời lãi nhất định phải hơn. Nhưng nếu
nhà xuất bản chỉ lựa in những cuốn sách kén người đọc, chuyện đứng vững được
không dễ dàng. Nói về chuyện “chịu chơi”
của ông Võ, nhà phê bình Nguyễn Hưng Quốc nhắc lại một chuyện.
Sau này, khi ông đã gác bỏ nhà xuất bản, ngụ tại một phòng trong nhà Nguyễn Mộng Giác, tôi thường hay gặp ông. Biết ông mê sách, mỗi khi xuất bản cuốn nào, tôi đều nhờ Thành Tôn mang hai cuốn tới tặng Giác và ông. Một lần ông nói riêng với tôi: “Anh gửi một cuốn là được. Tôi đọc chung với anh chị Giác. Cuốn kia anh tặng cho ai biết quý sách. Hai cuốn uổng quá!”.
“Trong số các kỷ niệm tôi có với ông Võ Thắng Tiết, chuyện này làm tôi cảm động hơn cả. Khoảng năm 2001, tôi điện thoại đề nghị ông in cuốn Văn Học Hiện Đại và Hậu Hiện Đại Qua Thực Tiễn Sáng Tác và Góc Nhìn Lý Thuyết của Hoàng Ngọc Tuấn. Ông đồng ý ngay tức khắc. Ông cho biết ông đã đọc Hoàng Ngọc Tuấn và rất thích các bài viết của Tuấn. Tôi cẩn thận, nhắc ông hai điều. Thứ nhất cuốn sách của Hoàng Ngọc Tuấn khá dày, hơn 600 trang, lại bàn về nhiều chuyện lý thuyết với văn phong mang tính hàn lâm nên không dễ đọc; và thứ hai, thị trường sách báo bằng tiếng Việt ở hải ngoại đã bắt đầu đi xuống. Tôi cũng nhấn mạnh: In một cuốn sách như vậy có thể sẽ lỗ. Nghe xong, ông cười hề hề, rất thoải mái: “Lỗ thì lỗ, nhưng in được một cuốn sách hay như thế thì vui rồi, lo gì!”. Thế là ông in thật. Đó là một trong những cuốn sách cuối cùng của nhà Văn Nghệ. Sau này, đọc báo, nghe nói ông đóng cửa nhà xuất bản Văn Nghệ, tôi thấy buồn hiu hắt. Đang lúc buồn, tôi lại chợt nhớ tới tiếng cười của ông, tiếng cười hề hề nhỏ nhẹ hiền lành và hồn nhiên vô cùng. Tôi muốn gọi đó là tiếng cười của Ông Bụt Sách”.
Sau đúng chục năm trông coi nhà Lá Bối, ông in được 120 nhan sách. Tháng 7 năm 1975, nhà cầm quyền mới giam giữ ông. Kho sách tại Tân Phú bị tịch thu, xe chở đi suốt hai ngày mới hết sách. Số sách này trị giá 60 triệu đồng tiền Việt Nam Cộng Hòa hồi đó.
Xin cảm ơn nhà văn Song Thao.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét