BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI CANH TÝ 2020 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huyền Chi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huyền Chi. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 30 tháng 3, 2020

ĐẤT BẮC - Thơ Huyền Chi

Huyền Chi là nữ thi sĩ nổi tiếng, bà được biết đến khi là tác giả của bài thơ được nhạc sĩ Phạm Duy phổ thành bài hát bất tử: “Thuyền Viễn Xứ”. Năm nay bà đã 86 tuổi, nhưng vẫn rất minh mẫn, bà vẫn tham gia và viết facebook đều đều. Mời xem một bài thơ của bà.

    


ĐẤT BẮC
Thơ Huyền Chi - Tập Cởi Mở xuất bản 1952.

Ngày mai, ngày mốt anh về đến,
Quán chợ làng xiêu dưới cột đình.
Gió của những mùa xa xứ cũ,
Trôi về vương dưới gót chân anh.

Làng quê Bắc lạnh trong mùa lửa,
Xương trắng tràn lan khắp đất lành.
Thềm cũ còn trơ muôn cát bụi,
Sông Hà đỏ ngập máu hôi tanh.

Tôi đi đêm ấy trời đang gió,
Chuyển động tàu cau, xác lá cành .
Có những nắm tay và sóng mắt,
Dịu hiền thôn nữ liếc long lanh.

Mẹ già chống gậy đưa qua ngõ,
Lệ nóng rơi tràn xuống tóc xanh.
-"Mẹ ơi ! xin giữ gìn thân thể !"
-"Con cứ đi đi, vẹn viễn hành!"
(Giờ đây khói lửa tôi không biết,
Mẹ lạc phương nào trong chiến tranh ?

Một thằng em dại đôi mươi tuổi,
Một sớm ra đi với gió lành.
Chị cả lấy chồng nơi nước độc,
Vùi thân viễn xứ tủi ngày xanh.

Cha tôi sương gió lìa đôi ngả,
Đầu bạc, đầu xanh cũng vậy đành.
Tỉ tê kể lại vàng tâm sự,
Trời hỡi! bao lần tre khóc măng !

Thôi nhé, anh về nơi cố quận,
Tôi chúc anh xuôi thượng viễn trình.
Gió bấc đêm nay sao rét thế!
Trăng ngà một mảnh sáng lung linh.
Căm căm bạch lạp vàng hiu hắt,
Đàn ai xao xuyến phía kinh thành.

Viết làm sao hết ngày giông tố,
Tuổi trẻ khi nào thôi chiến chinh ?

                                    Huyền Chi


   
                  Huyền Chi năm 2018, trẻ hơn so tuổi 85

Nguồn:
https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=548295468876662&id=100010886404668

CHIỀU NAY SƯƠNG KHÓI LÊN KHƠI - Hà Đình Nguyên

Huyền Chi là bút danh của Hồ Thị Ngọc Bút, một cô gái sinh năm 1934 tại Từ Sơn (Bắc Ninh), theo gia đình vào Nam từ trước năm1954, khi đang học bậc trung học. Lúc mới vào Nam (1948-1949) cô ở với chị gái tại Đà Lạt, sau đó về Sài Gòn (1950) vừa đi học vừa phụ mẹ trông nom sạp vải ở chợ Bến Thành. Bài thơ "Thuyền viễn xứ" là một trong 22 bài thơ nằm trong tập thơ "Cởi mở" của Huyền Chi xuất bản năm 1952, trong thời gian cô sinh hoạt với một nhóm văn nghệ sĩ trẻ và làm thư ký tòa soạn chuyên trách mục thơ cho tạp chí Phụ Nữ của bà Nguyễn Thị Lan Phương.

      
                        Tác giả bài viết Hà Đình Nguyên 


         CHIỀU NAY SƯƠNG KHÓI LÊN KHƠI

(Trích trong cuốn "60 Bóng hồng trong thơ nhạc" - NXB Trẻ ấn hành tháng 10/2017). (Tặng Trần Thanh Bình)

Trong những ca khúc mang tâm trạng hoài hương mang nỗi buồn man mác như: Làng tôi (Chung Quân), Hướng về Hà Nội (Hoàng Dương), Quê mẹ (Thu Hồ), Làng tôi (Văn Cao), Ngày về (Hoàng Giác)… thì Thuyền viễn xứ của Phạm Duy dù có buồn nhưng giai điệu thì khác hẳn: lạ hơn, sang trọng hơn…
Bạn thân của tôi, nhà báo Trần Thanh Bình, có một giọng hát khá tốt cho nên trong những lúc ngà ngà cuộc bia thường được đề nghị hát giúp vui (không đề nghị… cũng hát), và hầu như lúc nào anh cũng cất lên: “Chiều nay sương khói lên khơi. Thùy dương rũ bến tơi bời. Làn mây hồng pha ráng trời. Sóng Đà Giang thuyền qua xứ người. Thuyền ơi, viễn xứ xa xưa. Một lần qua dạt bến lau thưa. Hò ơi, giọng hát thiên thu. Suối nguồn xa vắng, chiều mưa ngàn về…”  
                                                                               (Thuyền viễn xứ) 

Giọng hát nghiệp dư của Trần Thanh Bình chỉ…cỡ đó, nhưng cũng đủ làm xuyến xao tâm hồn người nghe, nói chi được nghe những danh ca như Thái Thanh, Sĩ Phú hát bài này, cam đoan các bạn sẽ thấy phiêu diêu đến tận…viễn xứ !