BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn HẠC THÀNH HOA. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn HẠC THÀNH HOA. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2013

THƠ HẠC THÀNH HOA

Thi sĩ Hạc Thành Hoa tên thật là: Nguyễn Đường Thai .
 Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa.
 Tác phẩm đã xuất bản:
   + Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971).
   + Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006.
   + Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1995).
   + Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).


   
Thi sĩ Hạc Thành Hoa làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo, các tạp chí văn học trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam. Ông được người yêu thơ biết đến trước đây khá lâu. Từ đầu thập niên 1960, trên tạp chí Bách Khoa, nhà văn Tam Ích đã trang trọng giới thiệu  ông cùng thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn  như là những cây bút tài hoa trẻ  của thi đàn Miền Nam VN.

La Thụy hân hạnh  mới vừa được chính tác giả gửi tặng TUYỂN TẬP THƠ HẠC THÀNH HOA (Nxb Văn học - 2013). Xin giới thiệu vài bài thơ trong thập thơ trên                                    


ĐÔI CÁNH THIÊN NGA
 
1. cuối cùng rồi nàng cũng ra đi trên một sợi tơ                      
giăng qua hai bờ vực thẳm                      
bên kia xa lạ bến bờ                    
không kịp quay về phía sau                      
nhìn lại lần cuối cùng mảnh trời xanh ngày cũ
                   
2. đêm cuối cùng đời con gái                      
nước mắt như thác đổ tự lưng đèo                     
và đau thương tràn về như cơn lũ                      
nàng phải cắt đứt mọi sợ dây cột vào quá khứ                     
như cắt từng khoanh ruột của mình                      
còn đôi cánh thiên nga                      
cuối cùng cũng không giữ được                     
đôi cánh thiên nga quạt gió vào giấc mơ nồng                     
phải bỏ hết bỏ hết bỏ hết                     
cho đến khi chỉ còn lại trái tim bị sát thương                      
nàng lặng lẽ trôi vào đêm tối                      
rồi tung đôi cánh trắng lên bầu trời sâu thẳm                      
khi đó trăng sắp tàn trên mái tóc rối bời                      
và sương giăng ngập lối                      
nàng vẫn trôi đi trôi đi như kẻ mộng du                      
giữa biển sương mù                      
Không ai hiểu được nàng                     
ngoài bóng tối
                   
3. cuối cùng rồi nàng cũng phải ra đi trên một sợi tơ                  
 giăng qua hai bờ vực thẳm                      
những buổi chiều                      
nhìn nắng rụng theo từng chiếc lá                     
và trăng như vệt khói mờ                      
trong khung trời xanh ngày cũ                      
nàng lặng im như tượng                    
đợi chờ.
 
BÓNG HOA XƯA
                    
Người đến dịu dàng như ngọn gió                   
Người đến mơ hồ như ánh trăng                    
Đêm xanh một đóa quỳnh hoa nở                   
Trắng ngần mấy cánh mỏng như sương
                    
Đóa hoa chỉ nở trong chớp mắt                    
Rồi lặng lẽ tàn lúc nửa đêm                     
Gió đã đi rồi trăng cũng lặn                    
Bình minh ngơ ngẩn dáng sương mềm
                    
Đóa quỳnh đã lặn vào đêm tối                   
Tưởng đâu khép cánh ngủ muôn đời                    
Những đêm trời đất mênh mông quá                    
Lại trở về trong bóng nguyệt soi

VỚI LÍ BẠCH
 
Bây giờ người ở đâu xa                  
Có còn ôm bóng trăng tà cuối sông                   
Tôi về con nước mênh mông                   
Còn trăng đáy nước sao không thấy người

Thứ Hai, 29 tháng 4, 2013

GIỮA SAI GON GẶP CHÙM VẢI QUÊ NHÀ, NÓI VỚI MÌNH TRONG KHI TRÚ MƯA - Thơ Hạc Thành Hoa

Thi sĩ Hạc Thành Hoa làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo, các tạp chí văn học trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam. Ông được người yêu thơ biết đến trước đây khá lâu. Từ đầu thập niên 1960, trên tạp chí Bách Khoa, nhà văn Tam Ích đã trang trọng giới thiệu ông cùng thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn  như là những cây bút tài hoa trẻ  của thi đàn Miền Nam VN.
Hôm nay, La Thụy hân hạnh được chính tác giả gửi thơ văn qua email. Được sự đồng ý của tác giả, trang Phudoanlagi.blogspot.com xin post lên cho chúng ta cùng thưởng lãm.

                
   
Thi sĩ Hạc Thành Hoa tên thật là: Nguyễn Đường Thai.
 Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa.
 Tác phẩm đã xuất bản:
   + Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971).
   + Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006.
   + Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1995).
   + Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).

GIỮA SAI GON GẶP CHÙM VẢI QUÊ NHÀ
                      
Hình như có bóng ai theo dõi                     
Nên bước chân đi cũng ngập ngừng                     
Quay sang bỗng gặp ngay chùm vải                      
Chợt thấy tim mình rụng dưới chân
                                                                      
Chùm vải còn tươi như mới hái                       
Vẫn còn vương chút nắng quê hương                      
Chợt nghe có tiếng chim tu hú                      
Ửng hồng trong lớp vỏ phong sương                                             
                       
Ta đi những bước vô tình quá                      
Mắt quen nhìn những đám mây xa                       
Đâu biết bên đường chùm vải đã                       
Nhận ra người cũ của quê nhà
                                                                      
Mấy chục năm quen đời lưu lạc                      
Quê cũ chìm sau lớp khói sương                 
Bỗng dưng gặp lại chùm vải chín                      
Chợt nhớ mình cũng có một quê hương
                                                                        
Chùm vải vẫn là chùm vải cũ                        
Còn ta sống hết mấy kiếp người                       
Thân ở đồng xa hồn ở núi                      
Với một vầng trăng bạc cuối trời
                     
Chùm vải bao dung và độ lượng                      
Nhìn ta không một chút oán hờn                       
Xin gửi hồn theo vầng mây trắng                       
Chút tình còn lại với quê hương

 

Thứ Hai, 25 tháng 2, 2013

GIẤC MƠ CỦA ĐÁ - Thơ Hạc Thành Hoa


  

GIẤC MƠ CỦA ĐÁ
                             
Không còn tảng đá nào được yên thân                             
Bởi tiếng búa và tiếng đụcvang lên vang lên                             
Ngay dưới chân nàng                             
Đang nuôi một giấc mơ                             
Đến thành đá                             
Từ khi có đá                            
Dù trơ trọi một mình                             
Vẫn đứng cho bầu trời bớt trống                             
Nàng tối sầm những khi trời chuyển mưa                             
Lại xanh ngay khi trời vừa tạnh                             
Nếu một ngày nàng âm thầm bước xuống                             
Thì cả bầu trời trống trài vô cùng                            
Giấc mơ cũng không còn nữa                             
Nàng đã thật sự chết ngay khi vừa sống…                                 
Khi tôi rời thị xã ra đi                            
Thì nàng đã hóa đá                             
Hôm nay                             
Dưới mầu trời xanh ngày đó                             
Không biết nàng có còn là đá                                
Những nhát búa cuộc đời và chiếc đục thời gian                             
Có để cho nàng được yên                           
Với giấc mơ của đá
                                                                      
Hạc Thành Hoa       

Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

ĐÁM CƯỚI MÙA XUÂN - Thơ Hạc Thành Hoa


   


ĐÁM CƯỚI MÙA XUÂN
                            
Mùng một em trong tà áo mới                             
Cùng anh đi chụp ảnh ngoài lăng                             
Áo cưới xếp vào rương ngày ấy                             
Đến nay mới mặc lại một lần
                                                                                
Em đem chiếc áo xưa ra mặc                             
Chiếc áo thân quen bỗng ngại ngần                              
Anh hết nhìn em, nhìn chiếc áo                            
Mà lòng cũng chợt thấy bâng khuâng
                                                                                
Mười mấy năm rồi không biết nữa                              
Áo cưới còn như cũng chẳng còn                             
Em đã bước vào đời làm mẹ                            
Quên mình chỉ nghĩ đến chồng con
                                                                                
Dù đã tàn phai bao giấc mộng                             
Áo em vẫn thắm sắc sen hồng                             
Những bông hoa nở trên tà áo                             
Vẫn chưa tàn dù chỉ một bông                                                
                             
Các con đã lớn nhanh như thổi                             
Mà em vẫn đẹp tựa cô dâu                            
Bên em anh vẫn là chú rể                             
Dù mang hai thứ tóc trên đầu
                                                                                
Ta đi hoa đón trên đường phố                             
Ta đi có pháo vỗ tay mừng                            
Mùng một ra ngoài lăng chụp ảnh                             
Tưởng chừng đám cưới giữa mùa xuân
                                                      
 HẠC THÀNH HOA                                                                
1992                 
 
                         
NHƯ NỐT NHẠC BUỒN
                              
Sẽ ra sao với tháng ngày phía trước                             
Tôi với em như hai nốt nhạc buồn                              
Chỉ lên tiếng một lần khi tái ngộ                              
Rồi âm thầm cứ ngân mãi trong sương
                                                           
HẠC THÀNH HOA

Thứ Năm, 24 tháng 1, 2013

THƠ HẠC THÀNH HOA


             Inline image 4



                        NHỚ MÀU HOA CẢI

                      Ơi màu hoa cải tháng Giêng

                      Bao lần chợt nhớ chợt quên bao lần

                      Màu hoa cải nở trước sân

                      Tuổi thơ cùng với nắng xuân chan hòa

                      Bây giờ hoa cải đã xa

                      Nắng không vàng nữa riêng ta chợt vàng.  

Thứ Tư, 23 tháng 1, 2013

CHIỀU CUỐI NĂM TRONG QUÁN BÊN SÔNG NHÌN LÁ RỤNG - Hạc Thành Hoa


     Thi sĩ Hạc Thành Hoa tên thật là: Nguyễn Đường Thai .
 Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa. 

 Tác phẩm đã xuất bản:
   + Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971).
   + Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006.
   + Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1995).
   + Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).

 Thi sĩ Hạc Thành Hoa làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo, các tạp chí văn học trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam. Ông được người yêu thơ biết đến trước đây khá lâu. Từ đầu thập niên 1960 , trên tạp chí Bách Khoa , nhà văn Tam Ích đã trang trọng giới thiệu  ông cùng thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên, thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn  như là những cây bút tài hoa trẻ  của thi đàn Miền Nam VN.  Hôm nay, La Thụy hân hạnh được chính tác giả gửi thơ văn qua email . Được sự đồng ý của tác giả, trang http://phudoanlagi.blogspot.com/  xin post lên cho chúng ta cùng thưởng lãm 

Thứ Bảy, 7 tháng 4, 2012

THƠ HẠC THÀNH HOA

      Thi sĩ Hạc Thành Hoa được người yêu thơ biết đến trước đây khá lâu . Từ đầu thập niên 1960 , trên tạp chí Bách Khoa , nhà văn Tam Ích đã trang trọng giới thiệu  ông cùng thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên và thi sĩ Nguyễn Bắc Sơn  như là những cây bút tài hoa trẻ  của thi đàn Miền Nam VN.  Hôm nay, La Thụy hân hạnh được chính tác giả gửi thơ văn qua email . Được sự đồng ý của tác giả, xin post lên cho chúng ta cùng thưởng lãm 

 Thi sĩ Hạc Thành Hoa tên thật là: Nguyễn Đường Thai .
Sinh quán tại Xuân Phổ, Thọ Xuân, Thanh Hóa.
Hạc Thành Hoa làm thơ từ năm 1961, đã đăng thơ trên các báo, các tạp chí văn học trước năm 1975 tại Miền Nam Việt Nam. 
Tác phẩm đã xuất bản:
   + Trong nỗi buồn vàng (Nguyễn Đình Vượng, tạp chí Văn Sài Gòn – XB – 1971). + Một mình như cánh lá (Giao điểm Sài Gòn xuất bản – 1973), tái bản (Thư ấn quán Hoa Kỳ xuất bản) 2006

 
  + Phía sau một vầng trăng (NXB Thanh niên – Hà Nội – 1955).
 
  + Khói tóc (NXB Lao động – Hà Nội – 1996).





                        KHÔNG ĐỀ
                   Suốt đêm cùng thức với tàu 
                   Sáng ra núi cũng nhuốm màu tà huy
                   Rồi người với núi chia ly
                   Trời bao la quá lấy gì để che !
                        
                         TIẾC ĐỜI SAO BĂNG
                   Em còn bóng mát đầu sông
                   Nắng đi trải lụa nằm hong tơ chiều
                   Bụi mờ lạc nẻo chân xiêu
                   Hàng cây lượn khói tiêu điều chưa tan
                   Em còn tươi búp ngọc lan
                   Hương bay từ cõi thiên đàng nào xa
                   Kiếp trần trơ một hồn hoa
                   Thương mây trắng những ngày qua biển sầu
                   Em còn vầng nguyệt đêm thâu
                   Từ nao nao ánh hỏa châu cuối trời
                   Chim qua trăng sáng tuyệt vời 
                   Chợt bâng khuâng tiếc thương đời sao băng.  
                                                          Hạc Thành Hoa  
                                                                  (1972)                                                                                        







TRÊN BỜ ĐÁ TÌNH NGƯỜI
Chồi vui chưa trổ cành không
Mù mưa giăng một nhánh sông âm thầm
Tình người bờ đá trăm năm
Sóng tình tôi cuộn trên dòng nước xuôi
Hang sâu chim ngủ phần người
Trơ vơ cột khói thở trời mây đen
Nẻo đời mai có còn em
Nhìn cây rủ bóng hồn im nắng tà
Ngại mây gió đuổi phương xa
Trời xanh sợi khói giăng qua bãi nào
Những ngày gió đợi trên cao
Trong mưa phố vắng bước sầu ngựa ô
Xe nào mai ngọn gió đưa
Chim quên tiếng hót nghe thu xuống cành.
                                          Hạc Thành Hoa


NHỮNG CHIỀU CỦA NGƯỜI CÔ ĐỘC
1.
 Anh còn lại những buổi chiều
Những buổi chiều dáo dác kiếm tìm
Những buổi chiều nghển cổ nhón gót
Những buổi chiều đưa vào quán nước cho thở
Mồi thuốc cho hút, dìu lên xe và đỡ đầu bằng cánh tay êm ái nhất.
Buổi chiều đưa về con đường ký ức ngắn nhất để cùng một lượt
vừa gặp gia đình vừa gặp lại bạn bè.
2.
Anh còn lại những buổi chiều
Những buổi chiều ve vuốt lá xanh xao
Những buổi chiều nghe chuông reo lần cuối
Áo vàng hoàng yến, áo tím hoàng hôn,
lòng tắt nắng trở về.
Ôi những buổi chiều bình minh
Sau một ngày ra công vỡ đất
Sau một ngày tự giam cầm trong vỏ cứng khô
Sau một ngày vác mỏi lu tượng đồng tiếng nói không ngừng
Sau một ngày những  cặp mắt bồ câu mỗi lúc một xa
Những  bước chân người càng đến gần vực sâu lịch sử
Sau một ngày càng lặng câm lủi thủi càng giống người tiền sử bơ vơ.
3.
Anh còn những buổi chiều
Những buổi chiều mang đến từng cơn gió mát hồi sinh mầu nhiệm
Từng khoảnh khắc ngày tàn để thở ra kỳ hết nỗi buồn
Anh ngây ngất trong em mùi thơm mát dịu của Jasmine
Ôi những chiều vàng đơn độc lang thang trên phố không người
Ta thắp lên đôi ngọn nắng nhớ nhung
Trong mắt tròn ngơ ngác.
                                                            HẠC THÀNH HOA