BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI CANH TÝ 2020 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 3 tháng 7, 2020

TRÁCH BẬU - Thơ Trần Mai Ngân


    


TRÁCH BẬU

Bậu đi mất hút dáng kiều
Ta còn ở lại với điều cũ xưa
Hương nồng trên tóc buổi trưa
Vai trần môi ấm chưa vừa chữ duyên

Bậu xa xa khuất triền miên
Con sông bến nước lặng yên nhớ nhiều
Hôm nay trời cũng ngã chiều
Ta về nơi cũ quạnh hiu chốn này...

Nhớ Bậu... ôi! nhớ những ngày
Thâu đêm suốt sáng đã rày cho nhau
Nhớ Bậu lòng cắt như dao
Vết thương mới quá làm đau đớn lòng...

Bậu ơi! đã gọi là chồng
Đã kêu là vợ sao đành lòng xa
Không là dối trá điêu ngoa
Chỉ là duyên phận đổ thừa cho vơi!

“Ví dầu tình bậu muốn thôi
Bậu gieo tiếng dữ cho rồi bậu ra!” **

                          Trần Mai Ngân

** ca dao

Chủ Nhật, 28 tháng 6, 2020

THỂ THƠ 1-2-3 / Trần Mai Ngân

Thể thơ 1-2-3 (do VHSG phát động thể nghiệm)
Một bài thơ gồm 6 câu, chia làm ba khổ thơ.
Khổ 1 gồm 1 câu tối đa 11 từ, cũng là câu đề bài; khổ 2 gồm 2 câu, tối đa mỗi câu là 12 từ; khổ 3 gồm 3 câu, tối đa 13 từ.



       
EM CHỈ MUỐN GIẤU RIÊNG CHO MÌNH EM BIẾT

Một mùa thu ngày cũ đã vĩnh viễn rời xa
Đoá hoa Cúc vàng cúi đầu im lặng kiêu sa

Và câu chuyện của chúng ta giống như bài làm nháp
Viết sai rồi lại xé bỏ... lại viết sai
Để cuối cùng ngã rẽ chia hai không bao giờ quay trở lại...


ĐÊM CHỈ CÓ VẦNG TRĂNG LẠNH 
ĐỨNG IM NGOÀI CỬA

Căn phòng tắt hết đèn duy nhất ánh sáng của trăng
Nên anh vô tình không thấy giọt nước mắt của em

Lặng lẽ rơi tự lặng lẽ một mình lau khô lấy
Đêm cứ thế nối tiếp đêm và trôi qua như vậy
Cũng quen rồi đêm lặng lẽ với ánh trăng im!


CHIỀU XUÂN 
THUYỀN VỀ ĐẦY TRÊN BẾN SÔNG DINH

Con nước cứ dập dình như đứng lại
Có một người đi về lòng như thiếu phụ

Một chuyến tàu xa chẳng thể quay về
Não nề
Nhưng không bật khóc!

                                    Trần Mai Ngân

Thứ Ba, 23 tháng 6, 2020

SÔNG - Thơ Trần Mai Ngân


   


SÔNG

Sông hôm nay đầy lắm
Chở nỗi buồn em đi
Có một cánh chim Di
Cũng vừa bay qua bão

Một nhánh hoa Lục Bình
Dập duềnh còn sót lại
Cứ miên man khờ dại
Đi tìm bến bờ xưa...

Trưa hôm nay giăng mưa
Trắng nơi ta hò hẹn
Xoá dấu ngồi năm xưa
Cho trôi vào quá khứ...

Sông hôm nay đầy lắm
Thuyền thì cứ xa xăm
Đôi bờ lỡ âm thầm
Một vết trầm thiên thu...

Sông hôm nay đầy lắm
Chở nỗi buồn em đi
Có một cánh chim Di
Cũng vừa bay qua bão...

               Trần Mai Ngân
                    7-6-2020

Hôm qua một ngày mưa tôi về lại bến sông... tháng sáu!

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2020

DẪU CÓ CHIA TAY - Thơ Trần Mai Ngân


   


DẪU CÓ CHIA TAY

Dẫu có chia tay...
Nhưng em muốn anh vẫn phải thật đầy...
Đầy nhung nhớ và cả đầy luyến tiếc
Chuyện ngày xưa ví như là giả thuyết
Em và anh hai đường thẳng song song

Dẫu chia tay ta vẫn hết một lòng
Thương và nhớ dấu yêu còn trong mộng
Đêm trăng sáng hay khuyết vàng nửa mảnh
Thì đôi ta cũng phải nghĩ về nhau...

Chia tay rồi như một vết dầm đau
Ghim thật chặt trong tim không gỡ được
Duyên và phận là trò chơi cá cược
Để chúng ta thua cuộc chẳng vuông tròn...

Chia tay rồi em thấy sống mỏi mòn
Em vẫn muốn anh còn thương còn nhớ
Em vẫn muốn như chưa hề rời khỏi
Như chưa hề đã có cuộc chia ly!

                                     Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2020

DẤU VẠCH TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân


   


DẤU VẠCH TÌNH

Em! Người đàn bà rất tệ
Chỉ biết mỗi làm thơ cho anh
Chỉ biết chập chùng loanh quanh nỗi nhớ
Muộn màng của tuổi vàng thu...

Em! Người đàn bà rất dại ngu
Giữa dấu vạch đời dừng lại để yêu
Dẫu biết rằng sẽ chẳng được bao nhiêu
Vẫn gìn giữ nâng niu như gia bảo

Em! Đàn bà của mùa hương cuối
Vẫn thơm nồng giữa những đám đông
Vẫn quyến rủ bởi nỗi buồn trên mắt
Đôi tay thon chia cắt dấu yêu rồi...

Em ! Đàn bà vương víu trên môi
Nụ hôn cũ cháy cả trời hạ đỏ
Để hôm nay đi về phố nhỏ
Thảng thốt mình... tình đã mãi xa

Em đàn bà... Em chỉ là đàn bà
Đứng dừng lại giữa dấu vạch tình... ôm mặt khóc
Cây yêu thương nhánh cành trỗ rêu mốc
Còn gì đâu như tro bụi đốt hôm qua!

                                                    Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 8 tháng 6, 2020

KHÔNG GIAN VÀ THỜI GIAN - Thơ Trần Mai Ngân


   


KHÔNG GIAN VÀ THỜI GIAN

Không gian vùi vào mưa
Trắng một màu trinh bạch
Thời gian giấu ban trưa
Khi vùi vào ngực ấm...

Trái tim khe khẽ đập
Thầm thì lời yêu em
Đặt tay lên thử xem
Nhịp thật thà từng nhịp...

Nhưng, làm sao đuổi kịp
Thời gian đi qua mau
Không gian đắm một màu
Tím xa xôi dịu vợi

Làm sao làm sao đợi
Một cánh chim nghìn trùng
Đã bay sang nơi ấy
Hủy bỏ lời thuỷ chung!

Bây giờ thì đã hiểu
Không gian và thời gian
Vốn sắc không, không màu
Duy còn trái tim đau!

                   Trần Mai Ngân

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2020

THUYỀN TÌNH KHẲM MẠN - Thơ Trần Mai Ngân


   


THUYỀN TÌNH KHẲM MẠN

Tháng Sáu trời hâm hấp nóng
Em nhớ mùi rơm khô nướng cá đồng vương trên áo anh
Trưa hôm ấy trời xanh, rất xanh
Và dòng sông cứ dùng dằng lười chảy...

Tháng Sáu mùa hè đỏ hoa bùa ngải
Bỏ mê em đi về phía trái tim
Cây cỏ vùi trong giấc ngủ im
Chỉ có đôi mình ngồi kể chuyện...

Em hỏi có phải là duyên, có phải là thương
Để tóc mai vấn vương - rời không đành, xa không nỡ
Ta xuống tàu về hai phía cùng trăn trở
Đêm ngọt ngào tháng Sáu khắc vào tim

Tháng tháng, năm năm nhiều nhiều... những lặng im
Anh không gìn giữ - em cũng đành buông bỏ
Lòng còn thương mà không còn muốn tỏ
Nguội lạnh rồi ngôn ngữ hoá hư vô...

Bây giờ
Tháng sáu không anh cũng không em
Bờ sông cũng lạnh lùng trôi chảy
Có con sóng tràn đôi bờ nghi ngại
Đắm thuyền tình vỡ mộng của hai ta!

                                                          Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2020

SAO KHÔNG LÀ... – Thơ Trần Mai Ngân


   


SAO KHÔNG LÀ... 

Sao không đánh thức em bằng dòng tin nhắn
Chúc an lành hạnh phúc một ngày vui
Sao không thật đầy tràn và sâu lắng
Khẽ khàng thôi anh nói : nhớ em nhiều!

Sao không dỗ dành em bằng tiếng yêu
Nghe đây này... trái tim anh đập thật
Ngôn ngữ yêu em ướp hương ướp mật
Thơm toả ngạt ngào từ mắt đến môi...

Sao bây giờ anh lại hoá xa xôi
Không nói nhớ, không nói cần em nữa
Hai chúng ta một dấu tình mục rữa
Hai tín đồ xưng tội Chúa... ăn năn...

Sao bây giờ vây bủa những khó khăn
Và cách trở... không như ngày xưa vậy
Có gặp nhau cố gượng cười che đậy
Một xa xăm và một nỗi muộn phiền

Sao không là tình mộng mãi triền miên
Mà thăm thẳm khoảng trời riêng hai đứa
Để mãi mãi một nỗi sầu chất chứa
Trong tâm em vốn dĩ đã hồn nhiên ...

Sao không là... sao không là... không là
Những bình yên và những ngày bình yên
Dỗ em ngủ bằng dòng tin nhắn cũ
Ngủ ngoan đi em... ngủ ngoan đi em!

                                        Trần Mai Ngân

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2020

EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT! - Thơ Trần Mai Ngân


   


EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT!

Em đóng lại câu thơ từ trái tim
Không viết nữa khi thật lòng đã hết
Còn trong hạ mà mùa thu như chết
Sao hắt hiu lạc lõng đến cô liêu

Em khấn Phật Trời xin để không yêu
Mùa phụ rẫy trắng dòng sông bến nước
Cố quên đi chuyện buồn vui sau trước
Cho nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua...

Bài thơ cuối viết nước mắt cứ nhoà
Lem ướt giấy mực buồn loang tan vỡ
Mộng ấp ủ nay đã đành lỡ dỡ
Xa nhau rồi gãy cánh thần tiên xuân...

Năm năm hay nhiều năm đã lưng chừng
Hư hao mắt môi gầy lời tạ tội
Dẫu đã biết một mai rồi sẽ vội
Cũng chia tay ta hai ngã đường tình

Bây giờ, bây giờ còn chỉ một mình
Em đóng lại trái tim tình khánh kiệt !

                                 Trần Mai Ngân

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2020

NGƯỢC ĐÃI - Thơ Trần Mai Ngân


   
                    Nhà thơ Trần Mai Ngân


NGƯỢC ĐÃI

Trăm năm ngược đãi chúng mình
Long đong hạnh phúc chùng chình chung riêng
Có khi bão tố triền miên
Cùng bơi qua sóng con thuyền chông chênh

Tình yêu ngược đãi mình ên
Dốc sầu trượt ngã mông mênh lặng thầm
Bây giờ ôm mối tình câm
Những ngày hoa mộng xa xăm đã rời...

An vui ngược đãi cuộc đời
Duyên lành một thuở cũng vời vợi xa
Đành thôi cất giấu nhạt nhoà
Để mai nhìn lại tôi còn lãng quên...

Ai xui mình ngược đãi nhau
Cho lòng một vết thương đau đến cùng
Bây giờ dấu cũ mịt mùng
Bây giờ ngược đãi nghìn trùng ngày xưa!

                                         Trần Mai Ngân

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2020

CÔ ẤY... – Thơ Trần Mai Ngân


    


CÔ ẤY... 

Đã bao lần...
Anh muốn nói với em về... “cô ấy”...
Nhưng...
Cứ ngập ngừng nỗi sợ hãi trong anh
Tuổi Năm Mươi anh không ngỡ được rằng
Tim rộn rã... tình yêu không nghĩ đến!

Rồi tháng năm dần qua như thắp nến
Cuộc tình xa thêm tuổi gấm thêu hoa
Với em, con... anh vẫn là chồng, cha...
Nhưng trái tim đã chia thành lối rẽ...

Có những đêm...
Em ngon giấc - anh nằm bên lặng lẽ
Giấu tiếng thở dài... anh nhớ cô ta
Cố nụ cười mà ánh mắt nhoà xa
Cô ấy nói: ta là điều không thể!

Và lần cuối rời xa nào đâu dễ
Nhưng quyết tâm... đến đi cũng âm thầm
Em ạ!... anh không lỗi cũng không lầm
Ngôi nhà mình vẫn màu hồng hạnh phúc!

Cô ấy xa... gửi lại lời cầu chúc
Cho chúng mình hạnh phúc đến trăm năm
Anh đau lắm nỗi buốt giá xa xăm
Như những vết dầm trong tim cứa máu...

Ngày tháng, tháng ngày trôi qua đau đáu
Ở trong anh mãi hình bóng cô ta...

                                       Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2020

THẤT TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân


     
                          Nhà thơ Trần Mai Ngân


THẤT TÌNH

Khi trái tim tan nát
Em sụt còn năm mươi (kg)
Bây giờ đã vui tươi
Em lên cân trở lại

Rõ ràng “người” lợi hại
Làm em mất thăng bằng
Buồn không ngủ không ăn
Sống dật dờ như chết...

Bây giờ thì đã hết
Delete mọi thứ rồi
Em hồi sinh trở lại
Một cánh hồng rất tươi...

Gặp ai cũng mỉm cười
Cuộc đời sao đẹp quá
Lại chăm chú một người
Em quả thật dại khờ...

Hãy sống quý từng giờ
Và yêu mình trước đã
Bởi dòng đời nghiệt ngã
Nào ai thương mình đâu!

             Trần Mai Ngân

Thứ Ba, 28 tháng 4, 2020

ĐẰNG ĐẴNG CHIA LY - Trần Mai Ngân



                ĐẰNG ĐẴNG CHIA LY
                                                                         Trần Mai Ngân

Cuộc sống là những đằng đẵng chia ly!
Ngày hôm nay chia ly ngày cũ hôm qua. Ngày hôm nay, rời xa người cũ, rời xa quá khứ...và đôi khi mình cũng cách xa chính mình của ngày hôm trước.

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2020

TA VỀ - Thơ Trần Mai Ngân


    
                   Nhà thơ Trần Mai Ngân
     

TA VỀ

Ta về nhẹ như sương
Ngồi soi lại bóng mình
Có dòng sông lặng thinh
Trăm năm cõi vô minh

Ta về vàng đèn khuya
Bước ngập ngừng sợ vỡ
Ai đang tròn giấc mơ
Nào biết đời thờ ơ...

Ta về xưa cổ tích
Người như dấu chim bay
Mộng đã tan theo ngày
Trốn chạy tình loay hoay

Ta về nhuộm sắc không
Máu đỏ con tim khóc
Ngàn Bỉ Ngạn mênh mông
Lòng đã cách xa lòng

Ta về lạc lối đi
Chánh điện buồn hương khói
Nhặt cánh hoa từ bi
Chuông ngân... bóng em quỳ !

               Trần Mai Ngân
(Sài Gòn ngày cách ly thứ 20)

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2020

DẤU NẰM... - Thơ Trần Mai Ngân


    


DẤU NẰM...

Em gấp chăn gối lại
Còn vương mùi hơi anh
Loanh quanh và loanh quanh
Trong căn phòng màu xanh

Dấu nằm còn in sâu
Như một mối tình sầu
Lỡ!... bao lần lỡ dở
Anh đâu và em đâu...

Đêm nay trăng không sáng
Mà khuyết phía không nhau
Ai bảo lòng không đau
Khi nói lời chia cách

Đắm say của thuở nào
Xin trả hết ngọt ngào
Bơ vơ đêm bơ vơ
Hư không cõi tạm hờ...

Dấu yêu em gói trong thơ
Gửi về anh những ngày mơ qua rồi...

                               Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 5 tháng 4, 2020

NGƯỜI THƯƠNG - Thơ Trần Mai Ngân


   
                 Nhà thơ Trần Mai Ngân


NGƯỜI THƯƠNG

Người thương... em nơi đâu
Ngày tan cơn mơ sầu
Duyên sao không bền lâu
Cầm lòng... thôi quên mau

Người thương như trăng sao
Bây chừ đành xa nhau
Tay rời tay hôm nào
Còn đầy hương mê say

Người thương ơi hôm nay
Em là cơn mê dài
Người thương ơi người thương
Triền miên trong tơ vương...

                        Trần Mai Ngân

Thứ Tư, 1 tháng 4, 2020

BẰNG LĂNG THÁNG TƯ - Thơ Trần Mai Ngân


    
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


BẰNG LĂNG THÁNG TƯ

Tháng Tư Bằng Lăng tím cả trời
Đâu có biết cuộc đời khốn khó
Corona chập chờn đe dọa
Bao con người cuộc sống bất an...

Tháng Tư Bằng Lăng vẫn huy hoàng
Màu chung thuỷ cũng là thương nhớ
Đâu biết bao điều đang lỡ dở
“Off” nhà hàng, trường học... vui chơi...

Bằng Lăng cứ nở, cứ chơi vơi
Đâu hề biết đời đang phân cách
Corona đến từng ngõ ngách
Làm nguy nan lắm cảnh trái ngang...

Tháng Tư Bằng Lăng nở bình an
Đâu biết lòng em hoang mang lắm
Cung đường nào cho đời yên ắng
Có anh em đón nắng bình minh...

Tháng Tư Bằng Lăng của chúng mình
Em khẽ nói : tình yêu bất tận
Tháng tư Bằng Lăng... em hờn giận
Vì cớ gì... lận đận đời nhau!

                              Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2020

MẬN - Truyện ngắn của Trần Mai Ngân


                      

MẬN

Tên nó là Mận.
Cái tên bình thường như quả Mận ở Việt Nam. Một loại quả thông thường không được coi trọng và không nằm trong list hoa quả đắt tiền. Ai cũng có thể mua ăn!