BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Vấn Lệ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Vấn Lệ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026

MƯA NGÀY ĐẦU NĂM MỚI – Thơ Trần Vấn Lệ


   

Mưa liên tiếp!  Mưa hai ngày không dứt!
Hôm nay mưa... Mưa trọn ngày đầu năm.
Đang giữa trưa, không thấy mùa Xuân,
Chiều, sẽ tối, còn mưa... thôi đi ngủ!
 
Năm mới năm me mà như năm cũ
Ờ mà năm nào chẳng gió chẳng mưa?
Mưa Việt Nam đi chợ phải đi đò...
Mưa Miến Điện, qua Thái Lan trốn núp...
 
Mưa quốc tế...nơi nào nhiều thì ngập
Ít thì tuôn ra biển, lại mưa về...
Người Việt Nam mình - những kẻ xa quê
mưa, nhắm mắt... không thiết tha gì nữa!
 
*
Năm mươi năm hơn, ai đi cũng hứa
sẽ trở về, mà... mưa ở nghĩa trang!
Năm mươi năm hơn... những cái dấu than
Những nhà thơ, nhà văn dùng, xếp hàng hàng lớp lớp!
 
Những tiếng khóc... là mưa, thôi!  Đóng hộp!
Những tiếng cười... là nắng, đợi!  Tàn mưa!
Cà Phê Hiên mở cửa lúc Không Giờ,
Cô Chủ Quán đẹp như thời con gái...
 
                                                                Trần Vấn Lệ

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

TANG THƯƠNG NGẪU LỤC – Thơ Trần Vấn Lệ


    
            Nhà thơ Trần Vấn Lệ duyên vẽ theo yêu cầu của Nguyệt Mai

Người Việt Nam mình ai ai cũng
là thi sĩ!  Mà đâu thấy thơ...
Ngoảnh lại, quay đi... toàn hát ví
của cô đi cấy, chị quay tơ!
 
Nghèo chi... cứ áo bà ba mãi
cứ rải truyền đơn nói bá xàm
Khăn đóng, áo dài ba bữa Tết
ngó hình lãnh tụ hét muôn năm!
 
Hai chữ Việt Nam, Tàu nó đặt (*)
vẻ vang chi nhỉ mà tôn thờ?
Di cư năm bốn về Nam... Việt,
rồi bảy mươi lăm chạy tới mô?
 
Chạy xuống Nam Dương qua tới Úc
tìm đường qua Mỹ, tới châu Âu,
thơ thì Huy Cận rồi Xuân Diệu,
thỉnh thoảng Bác Hồ...nhớ mấy câu:
 
"Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng
Hai ta cùng một gánh Non Sông
Bác đưa một nước qua nô lệ,
Tôi dẫn năm châu đến đại đồng..."
 
*
Đất Nước ngàn năm còn mấy chữ
gọi là Lục Bát... gió vi vu:
"Nai cao gót lũng sương mù
xuống rừng nẻo thuộc nhìn Thu mới về...".
 
Nhìn Thu... để nhớ mùa Thu ấy
"Kách mệnh mùa Thu" nó thế nào?
Nhà có, tại sao lên núi ở?
Thóc thừa mà nghẹn bữa canh rau!
 
"Chiều nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn!"
Thơ Xuân Diệu... Đấy, văn chương
dân Phan Thiết nói... "Cái xương cá mòi!".
 
Dân Việt Nam!  Lũ lạc loài!
Vũ Hoàng Chương nói từ hồi bốn lăm:
"Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nói khinh!".
 
Đêm đêm tiếng ếch giật mình
sông dời núi đổi, tang tình, tang thương! (**)
Thơ ai vậy?  Thơ Tú Xương
Ngàn-Chín-Lẻ-Bảy (***) nay còn... thời gian!
                                                                                Trần Vấn Lệ

(*) Năm 1802, Vua Gia Long lên ngôi lập ra Triều Nguyễn, sai Sứ sang Tàu cầu phong An Nam Quốc Vương, Niên Hiệu Gia Long (Giàu Có, Thịnh Vượng), Quốc Hiệu Nam Việt (nước phía Nam, dân có ăn có để, chữ Việt viết với bộ Mễ; năm 1804, Vua Tàu mới trả lời: chấp nhận Gia Long là An Nam Quốc Vương nhưng Quốc Hiệu phải là Việt Nam, chữ Việt viết bộ Tẩu nghĩa là Vượt, Chạy Trốn về phía Nam.  Sử Ta có ghi điều này nhưng các Sử Gia đều viết chữ Việt bộ Tẩu kể cả chữ Nam Việt thời Triệu Đà, chữ Đại Cồ Việt thời Đinh, chữ Đại Việt thời Tiền Lê, thời Lý, thời Trần, thời Hậu Lê.

(**) Bài Sông Lấp Của Trần Tế Xương:  "Sông kia rày đã nên đồng, chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô, khoai; đêm nghe tiếng ếch bên tai / giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò!".

(***) Trần Tế Xương (1870-1907).

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2026

BUỔI SÁNG SAU NOEL 2025 - Trần Vấn Lệ



Ngày hăm lăm là hết... Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh!  Ai ai cũng bất bình:  "Ngày Vui Qua Quá Chóng!".
 
Trời có nắng và nóng... "chỉ chóng mặt thôi hà!".  Người ta nghe giọng cùa người đàn bà già / nói với ông chồng già... như thế!
 
Và hai người tới ghế / đá công viên / nhìn trời. Nhìn những đám mây trôi... nhìn những nụ cười Năm Mới!
 
Công viên không ai đợi... người ta đến tung tăng!  Những cô gái xanh Xuân... giống giống thơ Hàn Mạc Tử: "Mai này trong đám Xuân xanh ấy / có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi!".
 
Sắp lên thêm tuổi đời... cũng có người tư lự - nhất là người Việt mình xa xứ / thấy mắt ai cũng đầy...
 
Những áng mây không bay / thấy hay hay thiệt chớ!  Quê Hương còn dám bỏ sao nỗi buồn mang theo... như "vác pháo qua đèo"... như nhời Hồ Chủ Tịch?
 
Chỉ đá không nhúc nhích!
Chỉ nước ao rung rinh! (*)
Thơ Bà Huyện Thanh Quan ướt bàn tay tôi Trời ạ!
 
Tôi bèn... có hai câu thơ, cũng thả:  "Hỡi ơi chí nhớn trong thiên hạ, gom lại không đầy mắt Việt Nam!".
 
Sáng nay, sáng Hăm Lăm, tháng Chạp, sau ngày Lễ.  Mới tinh sương nghe trễ tiếng gọi đò... trong mơ!
 
                                                                                       Trần Vấn Lệ

(*) Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, nước thì cau mặt với tang thương! (Thơ của Bà Huyện Thanh Quan).

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

MẶT TRỜI LÊN HOA NỞ EM YÊU À EM YÊU - Trần Vấn Lệ


 
Trước Noel thường vậy:  Trời đẹp như mùa Xuân!  Chỉ sợ sau Noel, mùa Đông... mùa của Tết!
 
Bây giờ thì... có rét nhưng mà có lẽ vui vì nghĩ đến Ông Trời giáng sinh trên trái đất!
 
Tất cả đều Sự Thật, có phải không em yêu?  Hai ngàn năm chưa nhiều... thì chúng mình mong tiếp!
 
Thế giới đang thiêm thiếp, tôi vén mây mặt trời cho bình minh khắp nơi đẹp như em yêu quý!
 
Hòa bình nửa Thế Kỷ, mộng mơ còn suốt đời... Tự dưng tôi nghẹn lời nhớ những người bỏ cuộc!
 
Họ - những người đi trước, bao giờ... tới kiếp sau?  Bây giờ... vẫn nôn nao:  đêm mai, Chúa xuất hiện!
 
*
Hỡi những người trên biển Bình Minh Thời Lênh Đênh!
Có nhiều chuyện muốn quên... thật lòng muốn quên hết!
 
Hơn tháng nữa là Tết... Bao Nhiêu Người Tha Hương?
Họ sẽ Hết Giữa Đường?  Họ Về Lại Cố Xứ?
 
Mặt trời lên, hoa nở.  Em yêu à, Em yêu... diễm kiều từng nhánh liếu đẹp như tuổi niên thiếu chúng-ta-trên-cánh-đồng! 
 
... rồi đi nhặt hoa vông ở Vườn Bông Phan Thiết! 
                                                                                     Trần Vấn Lệ

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025

NHỚ VÀ THƯƠNG TẤT CẢ ĐỌNG THÀNH SƯƠNG – Thơ Trần Vấn Lệ


 

Mở cửa ngó ra đường:  không thấy
cái-gì-hơn ngoài cái trắng-sương-mù!
Trời sang Đông, đâu còn nữa mùa Thu
sao sương đọng... như nỗi-buồn-thế-kỷ?
 
Sáu giờ sáng, trời mit mù như thế
mặt trời sao, có thức dậy được không?
Nam - Bắc - Tây - Đông!  Một vòng hư ảo
cái áo này ai mặc dạo Noel?
 
Thế Chiến. Thứ Nhất, năm năm không thêm!
Thế Chiến Thứ Hai, sáu năm vừa đủ
Hai cái chấm mờ trong Thế Kỷ Hai Mươi!
Chiến Tranh Mình thì Trời Ơi Trời Qươi...
 
Nó bắt đầu từ khi Lập Quốc
Nó kéo dài, nối tiếp bốn ngàn năm!
Nó là cái mặt đăm đăm,
nó là hai bàn tay đầy máu!
 
... Giống như hôm nay:  Sương Mù Đi Dạo
Ướt sũng cờ bay không thây lối Tương Lai!
 
*
Nếu còn Ba tôi - tôi chắc Ba tôi thở dài!
Nếu Còn Má tôi - tôi chắc Má tôi ngồi hoài trong bếp..
Chúng ta đuổi nhau, đuổi hoài không kịp
xếp mù sương để đút túi quần!
 
Tôi ngó ra sân
ngó ra đường - thăm thẳm!
Sáng nay sương như nặng lắm nỗi niềm?
Không một tiếng chim...
 
Chiếc xe bus tới trạm, đứng im
một phút thôi rồi chạy...
Em à em, sáng nay anh thấy:
Nhớ và Thương tất cả đọng thành Sương!
 
                                             Trần Vấn Lệ

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2025

NOEL ĐẠI LỘ TÌNH YÊU – Trần Vấn Lệ



Sắp tới Noel, lòng rạo rực:  Mình không có Đạo, mình làm sao?  Chắc chờ chim hót ngày Đông rét... nói với bình minh một tiếng Chào?
 
Ờ nhỉ!  Tại sao mình chẳng nói... khi trên Thế Giới một Ông Trời!  Xưa, nay... ai cũng đều như thế!  Cha mẹ mình đâu có Đạo đâu?
 
"Tất cả chúng ta Đầu Đội Trời!".  Câu này nghe nói thật là vui..."Vì Ta Nhất Trí Qua Lằn Đỏ", nhất trí mà đi suốt cuộc đời...
 
Sắp tới Noel, tôi đọc báo, nhiều bài giụi mắt... bỏ qua đi.  Có bài, tư lự, và đau đớn... Cũng có bài xem chẳng có chi!
 
Chúa nói Chúa Nghe và Chúa thấu... Chúa đưa vai gánh tội Con Người!  Hai ngàn năm lẻ tam thập niên kỷ... con suối đìu hiu nước cứ xuôi!
 
Tôi muốn cúi đầu bên gối Chúa, muốn nghe róc rách tiếng bờ tre... Ai lên Bắc Cực, vào Nam Cực... chắc cũng như tôi:  Rất Muốn Về!
 
Người có Đạo thì theo bước Chúa!
Người không Đạo thì theo bước người!
Chúng ta: Tất Cả Anh Em Cả!
Máu của đứa nào. cũng đỏ tươi!
 
                                                                                    Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2025

NGOẠI À CON MẤY BỮA NAY – Thơ Trần Vấn Lệ


   

Huế buồn hiu!  Huế không vui!
Gió mưa thương Huế ngậm ngùi sẻ chia...
 
Mưa từ, từ bữa hôm kia
Giăng giăng trắng suốt tư bề Thừa Thiên!
 
Có người nói mưa liên miên
Mưa tuôn nước đọng đầy thuyền Hương Giang...
 
O đưa đò đứng hành lang
Không ai gọi "ới đò ngang ới đò!"
 
O đưa đò tưởng mình mơ:
"Huế xưa với Huế bây chừ... khác nhau?"
 
Dĩ nhiên là khác cái màu!
Dĩ nhiên là khác cả tàu cau bay...
 
Ngoại à, con mấy bữa nay
về không thấy Ngoại!  Mưa hoài!  Vườn cau!
 
                                                   Trần Vấn Lệ

Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2025

BIẾT ƠN AI ĐỌC BÀI THƠ NÀY – Thơ Trần Vấn Lệ


   

Ít có chiều nào vui!
Thường chiều là... tư lự!
Người ta nhớ quá khứ,
người ta lo ngày mai...
Tối có thể lai rai
vài chỗ vui, giải trí!
Những năm dài ở Mỹ,
ít có chiều... tưng bừng!
 
Năm mươi năm... như không
có một chiều thoải mái!
Đến những người con gái
chỉ nhớ là buổi chiều
chớp chớp mắt đăm chiêu...
mình không tươi mát nữa...
Mặt trời lặn nắng đỏ
rực lên như màu cờ...
nó làm khô bài thơ!
Nó hoen hoen... buồn bả!
Chồng ôm vợ hôn má
... vài miếng phớt phớt thôi
còn những nụ hôn môi
chỉ là... hoa-tình-sử!
 
Tôi thản nhiên lắm đó
mà cứ chiều buồn buồn
nhớ Má chờ bữa cơm
nhớ Cha đậu xe gọn...
chỉ nhẹ gỡ cái nón
để xuống chỗ thường ngày!
 
Ôi... những chiều mưa bay
nhớ bờ vai ai lắm!
Nụ cười là chút nắng
thăm thắm chút môi nha...
 
*
Chiều ở quê người ta
nói thật:  Mắt-Có-Nước!
Tổ Quốc ơi...con trượt
Ngồi đây:  lề cỏ hoa...
 
Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 7 tháng 11, 2025

DUYÊN GIĂNG GIĂNG MƯA – Thơ Trần Vấn Lệ


     

Bão tận Ca ri bê... nên Cali cứ nắng!
Mới hơn bảy giờ sáng, nắng bừng lên chào ngày!
Và đàn chim sẻ bay.  Hai con mèo ngồi ngó...
Những hạt gạo còn đó... mái nhà kia, còn sương!
 
Một ngày mới dễ thương nhưng bắt đầu thấy ghét!
Hai con mèo chết tiệt cứ rình chim, là sao?
Tôi đuổi mèo đi mau, chúng về lại nhà chúng...
Chim đâu biết, cảm động: lòng tôi yêu quý chim?
 
Tôi lục ca dao tìm có câu nào thật đẹp
để nói cho em biết lòng tôi thương nhớ em!
"Tìm em như thể tìm chim,
chim ăn biển Bắc, anh tìm biển Nam!".
 
*
Cơn bão không đi ngang.  Santa Monica biển lặng
Tàu Long Beach đi thẳng, nó lên San Francisco?
Nước rẽ trăm đường thơ, hồn tôi tan, ngơ ngác...
Biển một thời tôi lạc, em lạc biển trời nao...
 
Nhớ quá, Ngoại, vườn cau có em theo lúp xúp...
Cũng nhớ chớ, giàn mướp hoa vàng, dây hay duyên?
Không mà!  Anh nhớ em... Nghĩ lúc trời biển động,
Sóng lòng tan theo sóng, duyên lòng giăng giăng mưa...
 
Chao ôi Một Bài Thơ
     Sáng Nay Tôi Làm Nháp!
          Em, chim ăn biển Bắc
               Tôi, đi tìm biển Nam!
 
                                                                   Trần Vấn Lệ

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2025

MẤY NGÀY ĐẦU MÙA THU – Thơ Trần Vấn Lệ


   
 
Lạnh và khô.  Khó chịu!
Mới vào Thu, mới nhuốm màu Thu!
Vàng chưa đủ để nhuộm vàng phố xá
Xe bus vàng vẫn chạy dọc đường quen...
 
Không thấy anh và em
cầm tay nhau thong dong hứng lạnh.
Hình như ai cũng xếp đặt sẵn sàng
làm thêm giờ khi mùa Đông sắp tới.
 
Vài tháng nữa, cuối năm rất lạnh!
Sau Giáng Sinh, trời mới mở Thiên Đàng!
Thành Phố Buồn, người ta hát vang
Chúa hiện hữu trong trang Kinh bỏ túi!
 
Chỗ bình an nằm ngoài trái đất
Chỗ chia tay vẫn vậy, ở và về...
Người đi bộ đôi khi dừng cài bâu áo
Có khi dừng lâu nhìn tuyết bay qua...
 
Lạnh đầu Thu coi như chưa lạnh,
trời dành cho ba bốn bữa lo toan,
Những con thỏ tha cà rốt vào hang cất giấu
người thì tha lời cầu nguyện lên giường...
*
Người sẽ trách "Trời sao lạnh quá?"
Tuyết hồn nhiên nở tám cánh cười...
Hoa tuyết trắng nhuộm trắng trời xanh biếc
Mũ dạ đen che kín được buồn không?
 
                                               Trần Vấn Lệ

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2025

NHỮNG NỤ HOA HỒNG VÀNG VÌ EM E ẤP NỞ - Trần Vấn Lệ



Mùa Thu... như hàng năm:  một tuần là dài lắm / làm cho ngày bớt nắng, làm cho đêm dài thêm...
 
... làm cho anh nhớ em / khi mùa Đông đang tới, chắc chắn em đang nói:  "Mình diện áo ngự hàn!".
 
Rồi chúng ta lang thang / đi trên đường tuyết trắng.  Nhiều con đường rất vắng / đến Giáo Đường rất thưa...
 
Tuyết bay.  Không phải mưa... Không phải sương... em nhỉ... mà là hoa tứ quý / nở chào mùa cuối năm!
 
Những nụ hoa hồng vàng / vì em e ấp nở... cũng vì anh có hứa / hoa đào phai rồi mà...
 
Anh nhớ... hồi xưa, xa... Lan Đình -  thơ thật ngộ:  "Hoa đào phai về mùa Xuân quá khứ, đền cho em màu rực rỡ hoa vàng!". (*)
 
Mùa Thu có lá vàng.  Mùa Đông có hoa vàng!  Tôi yêu nàng tha thiết!  Đừng cười anh, nói thiệt:  "Còn Ai Trên Thế Gian?
 
*
Còn em thôi!  Giai Nhân... Nụ hoa vàng trong tuyết!  Con nai vàng ngơ ngác, kệ nó mà, nha em? (**)
 
Chúng mình hãy nhỏ thêm / từng ngày về Cố Quận... Em sẽ là Cô Thắm, anh là khách Tao Nhân...
 
Chúng mình dạo đường Xuân - đường Xuân không có tuổi!  Chuông Giáo Đường chết đuối... mình khép cửa con sông!
 
Minh ôm tiếng boong boong / mình thổi bừng bếp lửa... Ôi tiếng reo nho nhỏ / khói lam mờ chân mây! 
                                                                                Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Lan Đình
(**) Thơ Lưu Trọng Lư

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2025

NGƯỜI LỚN THÈM NẮNG NHƯ CON NÍT THÈM CÀ REM – Trần Vấn Lệ



Mưa... thì chắc không mưa!  Mấy hôm nay thèm nắng!  Ông Trời như đi vắng? Lạnh rồi, Trời thăm ai?
 
Trời đi tìm tương lai / cho loài người vui vẻ?  Cuối tháng Halloween ghé... cũng là Lễ tưng bừng!
 
Ngày đó mới mùa Đông... Ngày đó dòng năm tháng / chắc không có lãng mạn... vì ma không ước mơ...
 
Trong ánh sáng tỏ mờ, bây giờ gần như vậy...Câu thơ không biết chạy, niềm vui thì cứ trôi...
 
*
Thèm nắng lắm, thưa Trời!
Ngày hôm nay quá lạnh! 
Mùa đi không xúng xính mà lặng thầm... như câm!
 
"Anh cho em mùa Xuân, nụ hoa vàng mới nở!".  Thơ của Kim Tuấn đó, thuở nào... xưa quá xưa!
 
Thuở nào niềm ước mơ của con người buốt giá, của con tàu biển cả lạnh lùng tảng băng trôi...
 
... và mây bay trên trời.  Ông Trời đem nắng giấu!  Mồng tơi leo bờ giậu, thơ ấu mực tím nhòa...
 
Bạn ạ, mình xót xa... Này bài thơ buổi sáng!  Mây sương mù chưa tản, gửi bạn niềm bâng khuâng...
 
                                                                                   Trần Vấn Lệ 

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2025

HÃY NGÓ CÀNG LÂU NÓI RẤT ÊM HÃY DÙNG NHỮNG TIẾNG THẬT ÊM ĐỀM (*) - Trần Vấn Lệ




Sống hoài với Kỷ Niệm, người ta sẽ Không Già?  Câu hỏi đó thoáng qua không ngờ nó ở lại!
 
Không nghe ai nói "Phải / nhắc hoài chuyện ngày xưa". Có thể thấy "người ta" ngồi mơ màng chiều, sớm...
 
Có thể, nghĩ không muộn:  "Mình cũng sẽ có ngày...ngồi nhìn mãi mây bay, nằm nghe cơn gió thoảng...".
 
Đời không thể một thoáng!  Nhiều người chết "khi không".  Nhiều người chết động rừng, động cả sông, cả núi...
 
Tôi nghĩ Phạm Hồng Thái, trăm năm rồi, anh đâu?  Tôi nghĩ đến mùa Thu: Lá vàng đầy sân rụng...
 
Đời làm mình lúng túng.  Sống, chết đều bình thường...Đời như sóng đại dương, thấp cao vì gió, bão...
 
Nhưng, sóng nếu là giọt máu chắc nó có thời Xanh?  Ý tưởng nào cũng mong manh... màu Xanh - màu vĩnh cửu?
 
*
Bạn biết Pascal chớ?  Từ đứa nhỏ lớn lên nói một câu khó quên:  "Con người yếu ớt lắm, nó chỉ là một cây lau sậy nhưng cây lau sậy có tư tưởng!".
 
Một ngày có ý nghĩa:  Ngày đó có bình minh!
Một đêm thật hạnh phúc còn đắp cái chăn kỷ niệm...
 
Yên Thao, một nhà thơ, có hai câu lấp liếm mà lại rất dễ thương:  "Tim tím khung cầu tim tím núi, giời ơi nhiều tím quá em ơi!".
 
Tôi nghĩ đến Nguyên Sa - một người hành khất thốt được những lời van lơn:  "Cho anh nắm lấy hai bàn tay!  Tóc em anh sẽ gọi là mây!  Ngày sau hai đứa mình xa cách, anh vẫn được nhìn mây trắng bay...".
 
Kỷ niệm đều đáng nhớ vì Kỷ Niệm nào cũng Đẹp.  Bản chất của mây là cuồn cuộn như tóc người yêu mình chưa chải đấy thôi!
 
                                                                                       Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Xuân Diệu

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2025

NGÀY LẠI NGÀY - Trần Vấn Lệ



Ồ!  Hôm nay cũng vậy!  Giống hệt ngày hôm qua.  Cũng sương mù sa sa... Cũng có lá vàng... mà chưa, rụng!
 
Ngày hôm nay lúng túng, chào "nó" thế nào đây?  Mình đưa lên bàn tay, "nó" thơ ngây... dễ sợ!
 
Hình như "nó" không nhớ mặt trời đang nhú lên?  Sáng sớm là bình minh, "nó" với mình tái ngộ?
 
Hình như mình xấu hỗ, biết mình chẳng là mình mà sao không làm thinh đừng bonjour ai hết?
 
Năm ngày nữa lại Tết.  Tết Trung Thu hàng năm.  Tết của nước Việt Nam!  Tết âm thầm thế giới!
 
Mình biết không ai đợi để nói "kỳ" như minh.  Không phải bà con quên... mà thật tình yên ổn!
 
Không còn ai mong muốn "một Đất Nước Trở Mình".  Xưa nay cái màu xanh... long lanh màu nước mắt!
 
Chào Ngày Mới!  Mình khóc:  Nước Mắt Một Chữ Thơ!

                                                                                     Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

HAI NGÀY TRÔI QUA LẶNG LẼ - Trần Vấn Lệ



Hai ngày trôi qua lặng lẽ...Mùa Thu yêu quý chưa về!  Tưởng tượng trời mưa lê thê, gạt tay... chỉ là nước mắt?
 
Mùa Thu, mùa yêu thương nhất.  Mùa của đám cưới hàng năm... Có lẽ người ta nghĩ rằng:  Hôn trong ngày lạnh mới ấm?
 
... cho nên dù xa muôn dặm, đẹp như tiểu thuyết:  Thư Tình.  Tôi chờ một cánh thư xanh, với mình, bây giờ không có...
 
... kể cả thư các em nhỏ, xưa - xưa lắm, học trò.  Các em giống như giấc mơ, nhỏ hơn Thầy đâu mấy tuổi!
 
Tôi đang chờ Thu, tôi nói, vụn vằn, vụng về... ghép chữ thành Thơ!  Tôi thích làm Thơ Tự Do.  Tôi thích "không gì ràng buộc"... giống như lời hứa "bị nuốt" thì thôi... chuyện của chuyện đời!
 
Bạn tôi Chicago xa xôi nhắn về Cali nói lạnh.  "Mà tại vì em muốn tránh gặp anh nóng lắm nụ hôn!".
 
*
Hơi thở của tôi mãi còn để tôi sống nhờ câu đó!
Chicago - Los Angeles... cách xa nhau bởi gió và hoa và cỏ đường sương!  Tình Yêu không ai cô đơn!  Chiếu giường Tình Yêu là chữ... Tình Yêu quà trao nhiều thứ... Xa nhau một bước là buồn!
 
Đang nắng!  Nắng như nước tuôn chảy luồn từng con đường phố.  Mùa Thu ở đây... dưới hố.  Tôi nhìn.  Tôi thấy Quê Hương một Xã Hội Buồn Khôn Tả!  Tôi nghĩ là tôi nói quá những gì báo chí đang đăng... Tôi nghĩ tôi-không-nhân-văn!  Hai chữ Nhân Văn ngộ há?
 
Mai tôi đề thơ trên lá...
Thu vàng rơi đi lá Thu!
                                                                                    Trần Vấn Lệ