BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Trung Tá. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Trung Tá. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

NƯỚC NON NẶNG MỘT LỜI THỀ - Thơ Trần Trung Tá




"Biết ai tri kỷ đời nay
mà đem Non Nước làm rày chiêm bao!"
                                                  Nguyễn Trãi
 
Hình như ai cũng vậy... có một thời bềnh bồng! (*)
Tôi đang nhìn con sông nước xuôi dòng ra biển
và nỗi buồn mất biến còn lại tuổi thơ thôi!
Ai má hồng lên mười, lên hai mươi, mãi mãi...
 
Tại vì ai con gái mà mình chê giai nhân?
Tại vì có mùa Xuân... mình quên mất mùa Hạ?
Nhưng mình hôn chiếc lá mình nhớ hoa trời ơi...
Hoa nở chỗ ai ngồi.  Hoa theo chân ai bước.
 
"Dãy hoa nép mặt gương lồng bóng, ngàn liễu rung cương sóng gợn tình! 
Thơ của Chu Mạnh Trinh... lộng lẫy hơn Lý Bạch!
"Vân tưởng y thường hoa tưởng dung
Xuân phong phất hạm lộ hương nồng..." (**)
 
Lý Bạch say ung dung nằm ngó trăng và ngủ...
Mình tay che mắt ngó... đời chỉ một "người ta".
Con ngựa bay lướt qua, rèm tơ chị ơi... gió!
Nhân sinh mạng như cỏ, đứng dậy cờ bay theo...
 
*
Thơ Thanh Tịnh buồn hiu thấy trong bài "Mòn Mỏi".
Ai có nghe gió nói một điều gì đó không?
Sao tôi nghe tiếng lòng từ trái tim tôi đập!
Tiếng tim người vong quốc tiếng khóc của thời gian!
 
Việt Nam?(***)  Không!  Không!  Không!  Chúng ta không chạy trốn!
Chúng ta là mây cuộn, nhìn kìa:  Mây Trường Sơn!
Chúng ta Fan-Si-Pan nâng nước non đứng dậy:
"Ba Vì Tây Lĩnh Non xanh ngắt!  Một dải Thu Giang Nước Vẫn đầy!".
 
Thơ Tản Đà còn đây:
 
"Nước Non nặng một lời thề:
Nước đi ra biển sẽ về với Non!"
                                                                            Trần Trung Tá

(*) Lời nhạc của Trần Nhật Ngân "Một mai qua cơn mê, sau cuộc đời bồng bềnh anh lại về bên em..."

(**) Thơ Lý Bạch mở đầu Thanh Bình Thập Điệu ca ngợi người đẹp Dương Quý Phi.

(***) Việt Nam, chữ Việt viết bộ Tẩu", Vua Càn Long Tàu buộc Gia Long Ta phải dùng thay vì Nam Việt, chữ Việt viết bộ Mễ, từ năm 1804, Lịch Sử Ta Cận Đại ghi rõ, nhẽ nào Dân Ta ngó lơ? Nhớ chứ, Vua Minh Mạng sửa tên nước lại là Đại Nam (1820) và Vua Bảo Đại vẫn xưng "Tôi là Đại Nam Hoàng Đế" (1926-1945)?

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

NGƯỜI XƯA NAY MẤY TUỔI CÒN CONG KHÔNG CHÂN MÀY – Trần Trung Tá



Bạn nói thơ tôi buồn...Tôi biết nói gì hơn?  Đưa cho bạn, bạn đọc, buồn thơ, hay buồn mình?
 
Mà, nếu bạn làm thinh thì tôi làm sao nhỉ?  Hay chỉ nói:  Thôi kệ, làm được thơ là Hay!
 
Hay... nghĩa là bóng mây / bay qua thềm mưa rớt?  Xưa, nói mưa-ba-hột, nay nói mưa-bóng-mây!
 
Tôi ngửa hai bàn tay / hứng mưa, thèm nhỏ lại / giống như hồi lên bảy, giống cái thuở lên mười...
 
Đi học về thật vui... không màng quần áo ướt, có mưa chơi là được / vui suốt con đường về...
 
Hồi đó không nghĩ chi / đến trận đòn "ai biểu".  Hồi đó, nhỏ, chỉ hiểu... mưa là vì có mây!
 
*
Tôi úp mặt vào tay... khi không mà mình lớn... mình nhớ ai hàng xóm bỏ mình đi sang sông!
 
Mình, chàng trai lông bông, rồi thì mình vào lính.  Đạn bắn không ai tránh / vì đạn bắn... tránh người...
 
Mình qua tuổi lên mười.  Mình Hai Mươi, mình lớn... Dòng sông cứ cuồn cuộn / và dòng đời trôi theo...
 
Tự dưng có một chiều / mình ngồi trong rào kẽm... hỏi sao viên đạn xém / trúng mình để bay xa?
 
Tự dưng chữ Thái Hòa / viết ràn rụa nước mắt... Ai qua sông, mái tóc / còn bay bay trong mơ!
 
Tự dưng có ai ngờ, mình làm thơ buồn bả.  Bạn đọc, không nói quá: "Thơ mày không có Hay!".
 
Con sông thành sông mây.  Biển rừng trời sương khói...  Người xưa nay mấy tuổi / còn cong không chân mày?
 
Người-xưa-nay-mấy-tuổi-còn-cong-không-chân-mày?
 
                                                                                  Trần Trung Tá