BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 18 tháng 2, 2019

CHÙM THƠ " CẢM THÁN VỚI TÌNH YÊU" - Phạm Ngọc Thái


         
               Nhà thơ Phạm Ngọc Thái


TẠ TỘI TRƯỚC TÌNH YÊU
(Tặng người nữ sinh yêu dấu của đời tôi)
                                                     
Đã xa lắm ! Tình xưa bùng cháy lại
Thưở mơ màng đâu còn nữa, em ơi !
Tóc anh nay nhiều sợi bạc rồi
Em ở tận phương trời, biệt tích ...

Nhớ những đêm trăng cùng nhau dạo bước
Nụ hôn nào đang dính giọt sương đêm
Người nữ sinh ? Anh không thể quên
Dù đã yêu bao nhiêu lần khác.

Tình đổ vỡ. Trái tim anh tan nát
Tháng năm qua, hàn vá được đâu em ?
Đời trôi đi... trăm nỗi u phiền ...
Cuộc sống phong trần. Tình nhạt nhòa, tẻ ngắt.

Có lỗi lầm không sao xóa được
Là phút giây anh gạt bỏ tình em
Ánh mắt thơ xưa tha thiết nhìn anh
Vết thương cũ xiết mãi lòng đau nhói

Em hiển hiện, người thiếu nữ dịu dàng biết mấy
Bao áng thơ ta từng viết về em
Nhìn thấy không gái ơi ?
              Mảnh trăng khuyết bên thềm
Ta thao thức gọi tên nàng trong hoang vắng

Anh quì xuống giữa không gian sâu thẳm
Tạ tội với đất trời ! Vì đã bội phản cuộc tình em...

                                                           11.2.2019

LỤC BÁT XUÂN - Thơ Nhật Quang


        
                              Nhà thơ Nhật Quang

LỤC BÁT XUÂN

Tuổi già ngồi bấm đốt tay
Thu qua, Đông tận, thở dài…hết năm
Bé thơ múa hát, tung tăng
Khoe màu áo mới, lăng xăng vui cười

Dáng xuân tha thướt yêu đời
Cô em má thắm, mắt ngời đong đưa
Bên rèm e ấp…song thưa
Nhởn nhơ ong, bướm thêu thùa lời yêu

Xuân sang tóc mẹ nhuốm chiều
Vẫn dầm mưa nắng, liêu xiêu thân cò
Cha còn trĩu gánh âu lo
Mong con chắp cánh ước mơ…đẹp màu

Nghe thời gian vút bóng câu
Vần xoay vũ trụ phối vào huyền mơ
Đất trời dệt thắm duyên thơ
Cỏ hoa hong sắc, ươm tơ mượt mềm

Đông tàn đọng giọt chuông êm
Níu hồn hoang chốn cửa thiền nhân sinh
Trần gian niệm khúc tâm kinh
Ta nghiêng tâm lắng, gieo tình tụng Xuân.

                                             Nhật Quang
                                             (TP. HCM)

Tác giả: Nguyễn nhật Quang
ĐC: 69/16 KP 6, Đường TCH 36
P- Tân chánh Hiệp, Q12, TPHCM
Tel: 0975764469

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2019

CỔ TÍCH ĐỜI THƯỜNG - Thơ Kha Tiệm Ly


        
                             Nhà thơ Kha Tiệm Ly


CỔ TÍCH ĐỜI THƯỜNG

Có loài cỏ lớn lên từ vùng biển mặn,
Nên luôn thèm vị ngọt hạt sương rơi.
Ta từng hớp ngụm rượu đời cay đắng,
Nên cũng thèm vị ngọt một bờ môi!

Giữa biển khơi, giữa muôn trùng sóng dữ,
Lại mơ về một bến đỗ bình yên.
Lỡ phận lỡ duyên suốt hành trình cô lữ,
Bao bến yêu không chấp nhận một con thuyền!

Đâu cần đợi tia nắng hồng rực rỡ,
Nụ cười em cũng ấm những ngày đông.
Đâu cần đợi hoa lục bình rộ nở,
Màu áo em cũng đủ tím dòng sông!

Chẳng chuyện thần tiên, mà chuyện tình rất thật!
(Cổ tích đời thường cũng đâu quá xa xôi).
Buổi hoàng hôn vẫn còn loài hoa tươi thắm,
Đủ sắc, thừa hương tô điểm cuộc đời!

Quên chuyện nhục vinh, quên câu thành bại,
Quên rượu rót một mình, quên những cơn say.
Lấy tình em, thay cho đời gió bụi,
Lấy chén ngọt ngào, thay chén đắng cay!

                                      KHA TIỆM LY

EM MAY MẮN CÓ ANH TRONG NỖI NHỚ - Thơ Quách Như Nguyệt


       
                             Nhà thơ Như Nguyệt       
    

EM MAY MẮN CÓ ANH TRONG NỖI NHỚ

Em may mắn có anh trong nỗi nhớ
Nhờ có anh mới hiểu được yêu đương
Chỉ nghe nói đến, đọc thơ, nghe nhạc
Xem movie…, ngoài ra rất mù mờ

Sống vì yêu, em ca tụng tôn thờ
Vì với em, tình yêu là lẽ sống
Biết làm thơ, sống trong mơ trong mộng
Gặp được anh, hạnh phúc đến không ngờ

Tình yêu à, ghê gớm hơn tưởng tượng
Khi gặp anh, em chỉ biết có anh
Tối thượng mà, tình yêu là tất cả
Tình mù lòa, tình dính mắc hoan ca 

Em may mắn được anh yêu, cưng ạ
Em may mắn anh yêu em thật dạ
Ngày hôm nay ngày lễ Valentine
Cảm ơn anh, cảm ơn mối tình này

                            Như Nguyệt
                      February 14th, 2019

ĐÁNG KIẾP - Thơ Nguyên Lạc


    


ĐÁNG KIẾP

Ta yêu em mắt liếc dao cau
Liếc một cái hồn ta chết điếng
Liếc nhiều cái đời ta mất biến
Để hiện tiền một kẻ cuồng si!

Ta yêu em!...  Sao vội vã đi?
Bỏ ở lại một đời hoang dại
Người ra đi chẳng thèm ngó lại!
Còn hăm he đừng gặp kiếp sau!

Khi yêu em... ta bị con dao
Đâm lút cán ngay tim ứa máu
Em tung tăng đường hoa chân sáo
Bỏ lại người...  cùng nỗi thương đau!

Bỏ lại người giấc ngủ chiêm bao
Những hoài niệm tình đầu đau buốt!
Những vần thơ sầu ai đứt ruột!
Mắt dao cau cứa cổ một người!

Ta yêu em khổ lụy một đời!
Và biết chắc khổ luôn hậu kiếp!

Hãy yêu đi!
Cho mày đáng kiếp!
Tôi tôi ơi!
Và... em em ơi!

Nguyên Lạc

THƠ VUI: “HÔM QUA - HÔM NAY” - Nguyễn Khôi

Lời thưa:
Chẳng biết có đúng hay không, mọi cái nhờ công cuộc “Đổi Mới- Hội nhập” - tự chuyển biến/ tự chuyển hóa mà thay đổi đến chóng mặt ? Nguyễn Khôi thử ghép đôi vần lục bát để chia sẻ cùng các Bạn thơ 


        
                      Nhà thơ Nguyễn Khôi


THƠ VUI: “HÔM QUA - HÔM NAY”
               
Hôm qua thứ nhất Đảng viên
Hôm nay thứ nhất túi Tiền anh to
Hôm qua thứ nhất Bác Hồ
Hôm nay Bác Trọng "đốt lò" chống Tham
                    
Hôm qua hòn ngọc Sài Gòn
Hôm nay Hà Nội, Vân Đồn đẹp hơn
Hôm qua Du lịch Thái Lan
Hôm nay Đà Nẵng , Nha Trang tuyệt vời
                    
Hôm qua sang Mỹ ( phải) luồn chui
Hôm nay về Nước dong chơi thỏa lòng
Mới vào “thời 4.0”
iphone, ipad, samsung ngập tràn...
                     
Hôm qua một vợ, một chồng
Hôm nay Đồng tính, đơn thân mới là...
Hôm qua Dưa muối tương cà
Hôm nay thịt, cá Basa ê hề...
                     
Hôm qua chân đất Nhà quê
Hôm nay (đã là) Dân phố đi về Ô tô
Hôm qua còn tắm ao hồ
Hôm nay nước máy, kem sờ dưỡng da
                    
Hôm qua "huynh đệ" Tàu, Nga
Nay Hàn, Nhật, Mỹ đã là Bạn buôn...
Hôm qua đá bóng trong vườn
Nay ra Châu lục tranh hùng tiếng tăm...
Hôm qua Mai Dịch là sang
Hôm nay về cánh đồng làng yên thân.
                    
Ngẫm xem mới mấy chục năm
Xã Hội Chủ Nghĩa chuyển sang Thị Trường
Tự chuyển biến... thật lạ lùng
Đời vui Đổi Mới... hùng cường Việt Nam.

                                   Hà Nội 15-2-2019
                                      Nguyễn Khôi

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2019

ANH NHỚ EM THÁNG HAI - Thơ Quách Như Nguyệt


   


ANH NHỚ EM THÁNG HAI

Thức dậy ba giờ sáng
Đọc thư anh.  Nhớ anh!
Không muốn đi ngủ lại
Nên làm thơ… mơ màng

“Chúc em Valentine”
Anh viết mail dễ thương
Nói nhớ và yêu em
Từng chữ ngọt như đường

Dẫu biết đời vô thường
Dẫu biết tình hư ảo
Nhưng em vẫn ước ao
Lòng tràn ngập yêu thương
Tình chẳng phải qua đường

Bên anh giờ buổi tối
Anh làm gì, ngắm trăng?
Nhớ người yêu tên trăng
Hay nhớ ai tên… Nguyệt?

        Quách Như Nguyệt

QUẠ KÊU 1-2 / Thơ Lê Kim Thượng


        
                Nhà thơ Lê Kim Thượng


QUẠ KÊU 1-2

1.

Tình quê chân chất, chân quê
Em sang... mang cả lời thề cùng sang
Em sang sương sớm vừa tan
Xanh non lối cỏ, ươm vàng màu hoa
Chung tình áo tím Bà Ba
“Một thương tóc thả đuôi gà...” giai nhân
Gót hồng nhẹ bước đôi chân
Nắng mai rơi nhẹ, bâng khuâng tơ vàng
Đen huyền đôi mắt mơ màng
Bay bay tóc gió, dịu dàng trời xanh
Những ngày quấn quýt em anh
Mùa yêu tha thiết... dỗ dành, đón đưa...
Cuối chiều... mây trắng rơi mưa
Trời mưa bong bóng... tình chưa muốn rời
Vòng tay nồng ấm bồi hồi
Ngọt thơm bầu ngực, núi đồi nguyên trinh
Buồn vui không dứt chuyện tình
Chiều đi... mình mãi với mình đắm say
Ru em giấc muộn cuối ngày
Trăm con chim mộng về bay chập chùng
Tơ tình con nhện giăng mùng
“Quạ kêu nam đáo nữ phòng...” hoan ca...

QUÀ TẶNG VALENTINE - Thơ Quách Như Nguyệt


    


 QUÀ TẶNG VALENTINE

Anh tặng em một đóa hồng đỏ thẫm
vào ngày Valentine thay lời nói tỏ tình
Biểu lộ thương yêu qua ánh mắt anh nhìn
Đâu cần nói, vòng tay ôm đầm thấm

Giản dị thế thôi, chẳng rượu sang, trà ấm
Chẳng trăm đóa hoa hồng, chẳng trang sức kim cương
Mình đâu cần xa hoa, tinh tú dị thường
Trăng có đó, trăng nhìn mình quấn quít
Một đóa hồng thêm quà em rất thích:
bài thơ tình ngọt ngào và lọ nước hoa nhỏ tí xíu Chanel

Bắt đầu thế thôi, chỉ thế thôi giản dị
Nhưng tình ta chẳng giản dị tí nào
Anh kinh nghiệm dạn dầy, đường tình ái lao xao
Em khờ khạo, bước vào yêu… chập chửng

Mình yêu nhau, yêu quá đỗi, quá chừng!
Tình dữ dội, vướng mắc hoài là thế!
Hơn hai năm, gần ba năm nơi trần thế
Vẫn nặng nề, vẫn nhớ thuở đam mê!     

                        Quách Như Nguyệt

NỖI NHỚ NGÀY VALENTINE - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

         
   


NỖI NHỚ NGÀY VALENTINE

Đã mấy ngày rồi không thấy anh
Tim đau từng phút đoạn từng giây
Anh ạ, anh giờ ra sao nhỉ?
Vui xuân quên hết chẳng nhớ gì!

Em ở thôn đoài nhớ thôn đông
Lòng còn vương vấn mối tình trong
Bẻ bàng duyên nợ luôn chờ đợi
Cái chữ chung tình chẳng dám mong

Mai kia mốt nọ không còn nhớ
Tình giấu trong tim... trách hững hờ
Lời thơ người gởi tim đau nhói
Biết nói gì đây... dạ xuyến xao

Hãy giữ tình ta trong ký ức
Muôn lời chẳng đủ tấm tình trao
Tình yêu ngày đó em luôn giữ
Đừng trách hờn nhau... cố nén đau

               Trương Thị Thanh Tâm
                           (Mytho)

TÌNH ƠI... CHO MỘT LẦN XIN... - Thơ Tịnh Đàm


        
             Nhà thơ Tịnh Đàm


TÌNH ƠI... CHO MỘT LẦN XIN...

Đường tình xưa
Đã qua đây...
Gầy trăng
Đêm cũ...
Cho mây hững hờ !

Từ em xa phố
Ngẩn ngơ
Anh tìm đâu đó...
Giấc mơ hải hồ !

Hoài mong
Chỉ thấy... Hư vô
Trong đôi mắt nhớ
Ngây ngô...  ánh nhìn !

Tình ơi...
Cho một lần xin
Người về
Ru lại...
Niềm tin yêu này.

Nồng nàn anh,
Riết vòng tay
Đắm mê em
Nụ hôn say...
Ngất lòng.

TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

TRỜI ĐẤT GIAO HOÀ - Thơ Trần Mai Ngân


    


TRỜI ĐẤT GIAO HOÀ

Trời đất rộng cho tình nhân thường trú
Trong yêu thương trong trọn một vòng tay
Em và anh xin cũng có một ngày
Đã hò hẹn một trưa trời nắng đẹp...

Trời đất rộng đừng cố tình chật hẹp
Cứ loanh quanh dù rất thật lòng thành
Hiểu và thương để cùng giấc mộng lành
Anh thường nói đôi chúng mình là một

Trời đất rộng xin đôi ta thường trú
Trong an lành cả Xuân Hạ Thu Đông
Gió sẽ làm tan những đám mây giông
Để nắng ấm tình nhân là muôn thuở

Trời đất rộng gần nhau trong hơi thở
Ôm dấu yêu ôm cả một trời xuân
Môi hồng đào ngậm mật ngọt thanh tân
Yêu là thế... đất trời xin an trú !

                                  Trần Mai Ngân
                              Cho lễ tình nhân 2019

CỰU HỌC SINH NGUYỄN HOÀNG KHÓA 1970 -1975 / Thơ Phan Quỳ


    


CỰU HỌC SINH NGUYỄN HOÀNG KHÓA 1970 -1975
(Thân tặng Thanh Hà và các bạn cựu Hs NH khoá 70-75)

Bao nhớ thương một lần gom góp lại
Dặm trời xa đâu cản bước chân về
Em rong ruổi nơi đất trời xa ngái
Rồi một ngày ấm áp bước đường quê.

Em rộn rã giữa sum vầy hội ngộ
Thầy cô đây bè bạn với tình thân
Em trở lại những ngày thơ mộng ấy
Áo trắng bay trong thơm ngát hương ngàn.

Em hát ca như bâỳ chim sẻ nhỏ
Tung cánh về nơi tổ ấm ngày xưa
Lòng reo vui như chưa tự bao giờ
Quên ngày tháng quên nếp hằn tuổi tác.

Ngồi bên nhau hát vang bài hạnh ngộ
Lý rượu mừng mà mắt ướt hoen mi
Dặn dò nhau hãy sống vui lần nữa
Rồi ngập ngừng em lại bước ra đi.

Ngày vui đến rồi thôi như gió thoảng
Nhưng ân tình còn mãi trong tim em
Bao ánh mắt mấy vòng tay êm đềm
Em mãi nhớ, Nguyễn Hoàng ơi em nhớ...

                                               Phan Quỳ

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2019

XUÂN ẤM HƯƠNG RỪNG, THANH SẮC, BƯỚM XUÂN - Thơ Đinh Hùng


        


XUÂN ẤM HƯƠNG RỪNG

Thương em, trăng xế nửa vầng
Mùa xuân thở ấm hương rừng trên vai
Giang tay ôm bóng núi dài
Đá thiên sơn có hồn ai tạc hình?
Tiếng vang chim lạ gọi mình
Huyền âm chín cõi u minh truyền về
Sao chìm đáy mắt sơn khê
Màu đêm dã thú hôn mê tóc rừng
Lửa sàn linh loạn hoa dung
Núi nghiêng vai áo cẩm nhung đổi màu
Hồn nào ngủ thiếp bông lau
Bạc thời gian, cánh bướm sầu ngàn xưa
Chập chờn khe liếp trăng mưa
Bên Em, mùi phấn giao mùa còn say?
Nửa vầng trăng, nét xuân gầy
Ta mơ giấc ngủ còn ngây hồn rừng

Em đi, sầu núi chất từng
Gót chân từ thạch buông trùng sóng hoa
Mây bay ánh mắt trăng tà
Nồng hương cỏ dại, sương pha áo ngàn
Người đi vào giấc mơ tan
Ta soi dòng suối đêm tàn tìm nhau


Thứ Hai, 11 tháng 2, 2019

XUÂN AN NHIÊN - Thơ Trần Mai Ngân


      
                   Nhà thơ Trần Mai Ngân



XUÂN AN NHIÊN

Ngắm một mùa xuân đến
Tiễn những ngày xuân qua
Lòng tôi điều mới lạ
An nhiên như đóa hoa

Không vì ai phải nở
Hương vẫn tỏa cho đời
Không buồn khi rụng rơi
Tạo hoá đã an bày...

Năm tháng cứ trôi đi
Hết lòng...chẳng tìm gì
Chỉ mong người hạnh phúc
Và rạng rỡ niềm vui

Mùa xuân tôi ngắm mãi
Bóng dáng và nụ cười
Nghe trong hương áo mới
Đọng còn lời yêu thương...

Xuân đi đầy vấn vương
Bụi nào rơi trên tóc
Khói quyện chuyện qua rồi
Mùa xuân đầy vấn vương...

             Trần Mai Ngân
          Mùng 6 tết Kỷ Hợi

Chủ Nhật, 10 tháng 2, 2019

CHÚC XUÂN - Thơ Nguyên Lạc


   


CHÚC XUÂN

Thức dậy pha trà sáng nguyên xuân
Mời em, hãy cạn chén thơ anh!
Vị có ngọt ngào hay cay đắng
Vẫn chúc đời nhau vạn sự lành !

                             Nguyên Lạc 

Thứ Bảy, 9 tháng 2, 2019

NỒNG NÀN MỘT GIẤC MƠ XUÂN - Thơ Hiệp Kim Áo Tím


        
                       Nhà thơ Hiệp Kim Áo Tím


NỒNG NÀN MỘT GIẤC MƠ XUÂN

Chim én bay về báo xuân sang
Nụ mai hé nở đẹp dịu dàng
Ta nghe tiếng lá đùa trong gió
Một cánh hoa rơi thật khẽ khàng

Ta đứng bên đồi đón nắng mai
Khẽ nhón đôi chân nhẹ gót hài
Mông lung nhìn phía chân trời rộng
Mây trắng bồng bềnh trong mắt ai

Ta nhớ hôm nào em cùng ta
Lang thang bóng đổ lúc chiều tà
Anh đào nở rộ ta ngồi đếm
Tình đến nồng nàn giấc mơ xa

Đã bao xuân đến rồi lại đi
Em gái bước qua tuổi xuân thì
Trong veo đôi mắt nai ngày ấy
Còn đọng trong ta lại những gì...

                  Hiệp Kim Áo Tím
                  Đà Lạt, 9/2/2019

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2019

SAO MÀ MÌNH CỨ NHỚ NHAU ? - Thơ Hạt Cát Diệu Sinh


   


SAO MÀ MÌNH CỨ NHỚ NHAU ?

Sao mà mình cứ nhớ nhau
Như trầu quế nhớ hương cau, hả mình?
Tựa gốc khế, vít nhành chanh
Gió sương bao độ, rách lành mấy phen?

Tuổi đông anh, tuổi đông em
Gối khuya bóc xóc, giấc đêm chập chờn.
Sông thương đã dịu sóng cồn
Biển tình đã tím hoàng hôn lặng thầm
Nắng chiều sạm cháy dấu chân
Đường xa, xa hết nẻo gần.
Còn đâu?

Mà sao lại cứ nhớ nhau
Như trầu quế nhớ hương cau.
Hả trời?

                Hạt Cát Diệu Sinh
                      6/2/2019

Thứ Tư, 6 tháng 2, 2019

MỪNG TUỔI - Thơ Trần Kiêm Đoàn


     
                    Tác giả Trần Kiêm Đoàn


MỪNG TUỔI

Tối Ba Mươi tiễn Chó Mậu Tuất: mình tuổi mới...73,
Sáng Mồng Một đón Heo Kỷ Hợi: hoá ra 74!
Cuộc nhân sinh tưởng chừng như ảo mộng,
Trăm năm qua là chớp mắt của thời gian.

Mới xuân xanh,
Giờ tuổi đã chín vàng...
Nghe sương nắng ghi dấu hằn phế phủ.
Ôi bằng hữu thưa dần xa chốn cũ,
Đứa nghèo xơ, thằng đại phú... cũng ra đi.

Những ân tình, hội ngộ - chia ly,
Những yêu dấu - hận thù... đối mặt.
Cũng lần lượt theo nhau về đất.
Lòng mẹ hiền phủ bóng cả đàn con:
Đứa nên, đứa hư, đứa hỏng, đứa ngoan...
Khi nhắm mắt vẫn là con của Mẹ.

Tết đến ngày Xuân đường nhân thế,
Không trổ lộc non trên tấm vé một chiều.
Ta đi về sông núi cũ chân quê,
Lòng thanh thản thuở con về với Mẹ.

Sáng nay Mồng Một đầu Năm Mới,
Nhưng tính trong tuần mới Thứ Ba,
Sở làm, hàng xóm không hay biết,
Sao có Tết Tây với “Tết Ta”!

Thức dậy pha trà mai rót cúng,
Mời thơ, thơ cạn chén trà xanh.
Tâm trong như một trang sách mới,
Mừng tuổi chúc nhau vạn sự lành.

                             Sacramento, Cali,
                        Giao thừa Kỷ Hợi 2019
                     Trần Kiêm Đoàn