BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI CANH TÝ 2020 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 1 tháng 6, 2020

NGẠO NGHỄ, DẾ GÁY - Thơ Châu Thạch


   
                           Nhà thơ Châu Thạch


NGẠO NGHỄ

Ta đứng đó như thời còn trai trẻ
Xuân sau lưng và mùa hạ trên đầu
Trước mặt ta rơi rụng lá thu mau
Và đông lạnh thuyền linh chờ cặp bến

Không cần biết thời gian đi hay đến
Buổi ta về Chúa sẽ đón trên cao
Thì giờ đây cứ ngạo nghễ đi nào
Còn một phút ta còn yêu một phút!
                      

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2020

HUYNH NGUYỄN BÀNG - Thơ Chu Vương Miện


        


HUYNH NGUYỄN BÀNG

Cáo chết ba năm quay đầu về núi
Thủa trời đất nổi cơn gió bụi *
Thổi mịt mù túi bụi tùm lum
Quanh co thì cũng hạt Thuỷ Nguyên
Vòng quanh lại Thuỷ Đường Thuỷ Tú
Mần giáo thụ vất va vất vả
Xe đạp còng lưng địu củi chở rau
Sáng sáng tờ mờ từ phố Trại Cau
Qua hết nẻo Cát Dài Cát Cụt
Đi lòng vòng lại trở về Cầu Đất
Thẳng một lèo nghỉ ở Cát Bi
Nhìn phi trường thương kẻ ở người đi
Trên 45 năm hành nghề giáo học
Vẫn hay nhìn vườn hoa Con Cóc
Há to mồm nhả nước vòi sen
Dạy sử văn nói riết rồi quen
Lan man lần hồi sang tới địa
Sông Cấm chảy qua cầu Hạ Lý
Ngược chiều xe đò lên tận Hải Dương
Xưa là Kiến An nay sửa Hải Phòng
Vẫn An Lão Núi Đôi ven quốc lộ
Vẫn là sông Thái Bình chảy gần Phúc Xá
Bên kia làng Tiền Hải Kim Sơn
Hè lâng lâng vẫn chịu ngọn gió nồm
Vẫn những tàu buồm đẩy sào về Pak Hủi
Quê hương em xưa sau là chốn ấy
Phố Hàng Kênh Chợ Con Cánh Gà
Trên 60 năm xa quá xá là xa
Nay Bác chọn chốn này làm nơi ngụ mới
 Cách Cầu Rào đi bộ chân chưa mỏi
Quê hương này ? giờ đã khác xưa ?
Bác cứ thong dong thoải mái tuổi già
Thản nhớ lại một thời chinh chiến cũ
Có nghĩa chi ? thiên đàng âm phủ
Chuyện văn chương vô bổ tàm phào
Cũng đôi khi kéo một điếu thuốc lào
Miệng nhả khói à ơi tình bằng hữu

                                 Chu Vương Miện

* Thơ Chinh Phụ Ngâm khúc

HỎI...? - Thơ Đoàn Giang Đông


       
             Nhà thơ Đoàn Giang Đông 


HỎI...?

Ai say tình ái trong men đắng.?
Đem đốt cuộc tình suốt mấy Thu
Ai lỡ hẹn chiều trên bến vắng?
Và ai đơn bước dưới sương mù!

Ai giữ trang thư ngày xưa cũ ?
Lời hứa một ngày sẽ bên nhau
Ai níu bước chân người lữ thứ?
Và ai hoài nhớ mộng ban đầu!

Ta đi tìm mãi chuyện tình xưa
Đã mấy mùa trăng nuôi ước mơ
Như cánh chim di nơi biển rộng
Trở về hoang đảo một chiều mưa

Ta đứng nơi đây đón gió về
Nhớ mùa Hạ nắng đốt như thiêu
Giờ đây ai đã về bên ấy
Để gió trùng khơi với nắng chiều!?!

                           Đoàn Giang Đông
                                    (2020)

TẶNG CÔ BÉ NGÀY XƯA CỦA TÔI - Thơ Lê Văn Trung


        


TẶNG CÔ BÉ NGÀY XƯA CỦA TÔI

Đôi mắt tình xanh màu ngọc biếc
Sân trường xưa rụng mấy chùm bông
Mà sao ĐÔI MẮT MÙ SƯƠNG ấy
Cứ ngẩn ngơ như chưa biết buồn
Ôi MẮT HOÀNG HÔN mờ khói sương
Mong gì vòi või trời viễn phương
Để mùa thu úa chìm trong mắt
Để mây vàng phố lạc trăm đường
Ôi MẮT TRẦM HƯƠNG thăm thẳm chiều
Cho mưa chùng xuống cõi hoang liêu
Cho trăng mờ cuối dòng sông nhớ
Cho sóng bờ xa vỗ dập dìu
ĐÔI MẮT HUYỀN MƠ đêm thần thoại
Mưa vàng theo lá lá vàng mưa
Ai đem thơ nạm vào trong mắt
Thấp thoáng tình xanh lạnh mấy mùa
Ôi MẮT THẦN TIÊN lạc cõi người
Nhớ gì? Mắt ướt lệ giai nhân
Hỡi ơi ĐÔI MẮT HOÀNG HÔN ấy
Phủ cả hồn tôi trời khói sương.

                                     Lê Văn Trung

SAO KHÔNG LÀ... – Thơ Trần Mai Ngân


   


SAO KHÔNG LÀ... 

Sao không đánh thức em bằng dòng tin nhắn
Chúc an lành hạnh phúc một ngày vui
Sao không thật đầy tràn và sâu lắng
Khẽ khàng thôi anh nói : nhớ em nhiều!

Sao không dỗ dành em bằng tiếng yêu
Nghe đây này... trái tim anh đập thật
Ngôn ngữ yêu em ướp hương ướp mật
Thơm toả ngạt ngào từ mắt đến môi...

Sao bây giờ anh lại hoá xa xôi
Không nói nhớ, không nói cần em nữa
Hai chúng ta một dấu tình mục rữa
Hai tín đồ xưng tội Chúa... ăn năn...

Sao bây giờ vây bủa những khó khăn
Và cách trở... không như ngày xưa vậy
Có gặp nhau cố gượng cười che đậy
Một xa xăm và một nỗi muộn phiền

Sao không là tình mộng mãi triền miên
Mà thăm thẳm khoảng trời riêng hai đứa
Để mãi mãi một nỗi sầu chất chứa
Trong tâm em vốn dĩ đã hồn nhiên ...

Sao không là... sao không là... không là
Những bình yên và những ngày bình yên
Dỗ em ngủ bằng dòng tin nhắn cũ
Ngủ ngoan đi em... ngủ ngoan đi em!

                                        Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2020

VÒNG TAY HỌC TRÒ, TÂM SỰ DÒNG KÊNH - Thơ Văn Thiên Tùng


   


VÒNG TAY HỌC TRÒ

Còn đâu nữa dư hương ngày tháng cũ
Tuổi học trò áo trắng nhuộm sân trường
Mỗi sáng trưa chiều tối khắp nẻo đường
Đâu đó vẫn râm ran lời đùa bỡ

Mấy vần thơ chẳng thể nào gói gọn
Bấy từ câu chẳng hối nỗi sai lầm
Kiểu nghịch hoang - chọc phá vốn âm thầm
Mà một thuở tuổi học trò gây nổi…

Biết bao bạn từng nhảy bàn nên lỗ
Leo tường rào - trốn học để đi chơi
Tức giận nhau lập nhóm quậy tơi bời
Hay trốn học xem xi nê - hát bội

Lắm bạn gái cũng thường hay quen thói
Quay cóp bài hay quà vặt giữa giờ
Giận hờn nhau gây lắm chuyện vẫn vơ
Trong lớp học hay ngoài đường đây đó…

Những cuối tuần thường rủ nhau bát phố
Ghé ăn me - cóc -xoài -ổi - cơm dừa
Nước é- chè  - cà rem… mấy chẳng bưa
Chua chua chát…vậy mà không hề chán

Cũng lắm lúc thầy cô buồn ngao ngán
Cứ phạt hoài nhưng lỗi cứ xảy ra
Chẳng tuần nào yên ổn chút cơ mà
Bởi nhất quỷ - nhì ma- ba…thế đó…

Buồn cười lắm!  sau mỗi lần trống điểm
Cùng đứng lên rời bàn bước ra hiên
Có biết bao bạn gái tiếng ngoan hiền
Lại bị buộc bím tóc hay vạt áo

Những tà áo cúc lìa thành hai mảnh
Cả nhóm cười đắc chí vỗ tay… khì…
Nháy nhìn nhau như chẳng có chuyện chi
Để cả lớp trố mắt nhìn ngơ ngác…

Lại còn biết bao nhiêu câu chuyện khá
Vẫn thường hay lác đác cứ bày ra
Mặc thầy cô và chúng bạn rầy la
Nhưng tính lại chuyện nên nhiều hơn lõi

Đa số bạn chăm học ngoan và học giỏi
Được trường khen - lớp chọn để tuyên dương
Bao tháng năm cùng chung một mái trường
Yêu mến bạn - thương thầy cô nhiều lắm

Những mùa hè lúc phượng vừa ửng thắm
Khi tiếng ve vừa khởi dạo nhạc buồn
Bao nhiêu dòng nước mắt đẫm mi tuôn
Tập lưu bút ngất dầy trang lưu niệm.

Những rung động đầu đời kia chớm điểm
Lời mến thương dấu kín tận đâu nào!?
Một vài câu thầm lén viết - gởi - trao
Với ấy… ấy… nhét vào trong cặp vở!

Với ấy là cánh phượng hồng mắc n
Ép nằm im trong tập sách vẹn nguyên
Nhúm tóc trao gởi gắm mối tơ duyên
Đến bây chừ vẫn hoài bên ta đó…

Vòng tay học trò đời ai một thuở
Những trang hồng đẹp đẽ ấy sao quên
Như vầng trăng tròn trịa tuổi thần tiên
Mãi lắng đọng trong ta
                                   cùng năm tháng.

                       Quảng Trị, 07/7/ 2017
                    Mai Vân Văn Thiên Tùng

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2020

THI ĐỒNG TẢN ĐÀ, CHUNG SỰ - Thơ Chu Vương Miện


        


THI ĐỒNG * TẢN ĐÀ

quê hương thì có cửa nhà thì không
bây giờ thêm bác Nguyễn Bàng
quê thì quê vợ hai hàng tre pheo
thoáng nghe cũng biết là nghèo
là thân giáo thụ lộn phèo xác xơ
thuyền nan sóng dạt vật vờ
chèo đơn qua lại bến bờ cũng không ?
tháng năm nước chảy xuôi dòng
quẩn đi cũng chuyện cánh đồng đụn rơm
học hành thời chiến dở dang
“chuột chạy cùng đường” đến thế thì thôi ?
ngày xưa khối đá nung vôi
giờ đây vỏ ốc vung nồi cũng xong
tuổi Ngưu sướng khổ cũng đành
đồng sâu đồng cạn nắng hành mưa chan
bao phen đá giả thử vàng
bao phen một giấc kê vàng thế thôi ?
Mười năm đốt đuốc qua rồi
Mười năm “Tà Lặc” đoạn đồi leo qua
loanh quanh kẻ cắp bà già
muôn thu cũng chỉ một gà gáy thôi ?
tội tình bám cụ Phan Khôi
công danh sự nghiệp đi đời nhà ma
tài nghiêng sánh với Tản Đà
tiếc rằng thác muộn mà ra thế này ?
nuốt vào những cục đắng cay
cũng đành cỏ dại luống cày vô duyên
phù danh tan bọt xà phòng
còn dăm 3 chữ Nguyễn Bàng tiểu huynh

* Đồng là 10 hào.

Thứ Năm, 28 tháng 5, 2020

TÌNH CHUNG - Thơ Đặng Xuân Xuyến


       


TÌNH CHUNG

Mới hẹn mới thề nhất nhất tôi
Kiếp này, kiếp nữa chỉ yêu tôi
Thế mà tấp tểnh theo họ vội
Vất tuột hẹn thề bỏ sông trôi

Thì chữ chung tình rớt đầu môi
Biết rồi nên chỉ tự trách tôi
Ba xu kiếm được duyên vài tối
Hà tất thở than đứng với ngồi.

Thế nhé, chữ tình chỉ vậy thôi
Đừng ví sông kia lúc lở bồi
Đừng than gió lạnh run chiều tối
Đừng mượn sao trời biện với tôi.

Hà Nội, sáng 23-05-2020
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

KHI CHỢT GẶP NGÔI TRƯỜNG - Thơ Nguyên Lạc


        
                       Nhà thơ Nguyên Lạc


KHI CHỢT GẶP NGÔI TRƯỜNG

Tưởng rằng quên được một thời
Khóa trong tiềm thức lâu rồi... xưa xa
Ô kìa! Cuối phố phải là...?
Không đâu tôi nhé!
Chỉ là nhớ thương

Ve reo. huyết phượng con đường
Dáng em trắng cả ngôi trường tuổi mơ
Có tôi run ngất tờ thơ
Mắt ai lá trúc nhung tơ tóc thề

Môi hồng vẫn thắm đam mê?
Khổ đau có đã...?
Đi về chung. riêng?

Vẫn tôi. vẫn nỗi muộn phiền
Trường xưa. lối cũ. hiện tiền đó sao?
Không đâu! Chỉ xót xa nào
Ngôi trường lạ lẫm. cớ sao lại buồn?

Thời gian bóng vụt qua song
Làm sao níu được xuôi dòng nước trôi?
Thôi đành thôi nhé. đành thôi!
Phượng hồng tình đó một đời riêng mang!

Bể dâu cùng với điêu tàn
Bao giờ hạnh ngộ?
Ly tan đang là
Vô thường lời Phật dạy ta
Lục Như kệ tụng chắc là tâm an? [*]

Tịnh không điệp khúc muôn trùng
Lắng khuya. tích tắc. nhịp buồn thời gian
Tiếng chim cô lẻ vọng âm
Chong đêm nến lệ
buốt căm nỗi hoài!

Cố nhân? Một tiếng thở dài
Mù sương cố lý đoạn đoài...
Biết chăng?

                                            Nguyên Lạc

.........

[*] Kệ Lục Như - Kinh Kim Cang: Như mộng, huyễn, bào, ảnh/ Như lộ diệc như điện (Như mộng, huyễn, bọt, bóng/Như sương, như chớp loé)

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2020

LÃO HỮU, LÀM CHI ? - Thơ Chu Vương Miện


       


LÃO HỮU
“Gửi nhà văn và nhà giáo Nguyễn Bàng”

Tôi và Bác ở hai đầu trái đất
Bác phía Đông còn tôi ở phía tây
Bác giờ tý canh 3 tôi giữa ngọ ban ngày
tình nghĩa văn chương toàn đuổi ruồi vô bổ
có nghĩa chi đâu ? “bóng câu qua cửa sổ”
gió ào ào thổi dạt quán thu phong
mới chớm khuya mà đã sắp rạng đông
giờ dậu gà lên chuồng chừ vang tiếng gáy
một kiếp thư sinh ngả nghiêng lau sậy
khi cỏ gà cỏ gấu lúc cỏ tranh
chuyện văn chương bất đắc dĩ vô tình
dăm 3 chữ “nôm na mách qué”
khi hương sư tổng sư giáo viên tỉnh lẻ
gặp lỡ độ đường lên tận xứ Lai Châu
rồi Sơn La Phủ Lạng Thương xuống tận Đáp Cầu
rời nguyên quán định cư quê vợ
cùng chốn quê tôi “người cùng xứ sở”
phố Hàng Kênh Chợ Con Cánh Gà
có phố Cầu Đất Tám gian có chợ Hàng Hoa
có Trại Cau và ngã Tư Quảng Lạc
rồi kế tiếp là đường Cát Dài Cát Cụt
qua trại lính Khố Xanh Bãi Tắm Ngựa Quán Bà Mau
bên trái phi trường Cát Bi bên phải Cầu Rào
đi tiếp nữa là bãi tắm Đồ Sơn Đồ Đểu
Bác thông minh dĩnh ngộ nhưng nghe qua chậm hiểu
nên bao năm chỉ giáo học giáo hòn
đất nứớc chúng ta Trung Năm Bắc một tuồng
nên “thơ” làm hoài hóa ra thành “thoét”
cố gắng nhìn voi nan hóa ra thành chuột
nhìn toàn là thằng mà lại hóa ra ông ?
đủ 83 năm chỉ là buổi lên đồng
trống kèn sênh phách chũm chọe
cung văn Ông Hoàng Bơ Ông Hoàng 10 Mẫu Thoải
đến rồi đi đi rồi đến áo xanh đỏ tan hầu
chuyện bây giờ giống như chuyện Bắc Đẩu Nam Tào
chia hai vùng đêm đêm ngửa mặt lên
lúc nào cũng thấy
Bác phận cá cơm tôi thân bọ gậy
chung quanh mình là tép nước lòng tong
trụ nơi ao ? mắc sức vẫy vùng
đời đã thế ? muôn đời vẫn thế ?

CHÙM THƠ "TÀN..." CỦA LÊ VĂN TRUNG


       


TÀN MỘT CƠN SAY

Ta ủ men buồn trong cốc rượu
Uống cùng ta những kiếp lưu đày
Uống như uống cạn niềm hoang phế
Uống đi, đừng nói lời chia tay
Trăng của nghìn phương, trăng viễn phương
Sá gì dâu bể với tang thương
Hồn ta là một vành trăng úa
Cố thổ nào đâu mà quặn lòng
Đã mất nhau từ trong hoạn nạn
Đã xa nhau từ cuộc phân ly
Máu trong tim ươm mầm ly tán
Thì tiếc thương chi một lối về
Ta ủ men buồn pha huyết lệ
Hãy uống cùng ta kẻo phụ lòng
Em hỡi dẫu tình như bóng xế
Chén đời tạ lỗi với trăm năm
Xin hãy nhen chút lửa bên chiều
Mời nhau cạn hết chén hoang liêu
Ta đang tan chảy cùng cơn mộng
Em có nghe lòng quá quạnh hiu
Một đời ta phiêu bạt phương này
Thì sá gì em mà thương vay
Thì sá gì ngươi đời lưu lạc
Thôi uống cho tàn một cơn say.
                   

EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT! - Thơ Trần Mai Ngân


   


EM ĐÓNG LẠI TRÁI TIM TÌNH KHÁNH KIỆT!

Em đóng lại câu thơ từ trái tim
Không viết nữa khi thật lòng đã hết
Còn trong hạ mà mùa thu như chết
Sao hắt hiu lạc lõng đến cô liêu

Em khấn Phật Trời xin để không yêu
Mùa phụ rẫy trắng dòng sông bến nước
Cố quên đi chuyện buồn vui sau trước
Cho nhẹ nhàng như cơn gió thoảng qua...

Bài thơ cuối viết nước mắt cứ nhoà
Lem ướt giấy mực buồn loang tan vỡ
Mộng ấp ủ nay đã đành lỡ dỡ
Xa nhau rồi gãy cánh thần tiên xuân...

Năm năm hay nhiều năm đã lưng chừng
Hư hao mắt môi gầy lời tạ tội
Dẫu đã biết một mai rồi sẽ vội
Cũng chia tay ta hai ngã đường tình

Bây giờ, bây giờ còn chỉ một mình
Em đóng lại trái tim tình khánh kiệt !

                                 Trần Mai Ngân

BÂNG KHUÂNG MÙA HẠ CŨ - Thơ Nhật Quang


   


BÂNG KHUÂNG MÙA HẠ CŨ

Nắng Hạ vàng nhẹ rơi thềm vắng
Em có nghe tiếng ve nức nở khúc biệt ly?
Từ độ em xa mái trường
Cánh phượng buồn rưng rưng
Gió mây hững hờ trôi trên lối về bằng lăng tím

Giờ em về phương trời nao?
Những chiều Hạ mưa giăng ngập phố
Dưới hiên xưa bụi thời gian xóa mờ kỷ niệm…
Ta ngơ ngác tìm màu áo lụa trắng trinh nguyên
Từ thuở tóc nhung mềm, mắt biếc

Ta vẽ em trong khoảnh khắc vu vơ
Gởi hồn thơ vào những ngày xa cách
Nghe tiếng tự tình…
Sâu thẳm trong trái tim nồng say
Chiều mưa Hạ buồn như lời than thở

Hàng ghế đá bâng khuâng mùa Hạ cũ
Ngày tháng xa, em còn nhớ mái trường xưa?
Cánh phượng hồng nghiêng bay
Gió đong đưa đầy sân vạt nắng lụa
Giờ mình ta ôm nỗi nhớ nào nguôi.

                                                  Nhật Quang

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2020

TƯỞNG NHỚ VŨ ĐỨC SAO BIỂN, PHIM NƯỚC BẠN - Thơ Chu Vương Miện


       


VŨ ĐỨC SAO BIỂN
(Tưởng nhớ đôi dòng)

“Đi qua chân cầu
Nhìn xuống dòng sông sâu
Cuộc tình như thế đó ?
Cuộc đời như thế đó ?
Đi qua chân cầu
Nhìn nước trôi một dòng
Như tình anh với em
Nhạc Vũ Đức Sao Biển”

Nhiều anh trước ta đã ra đi
Nhiều bạn sau ta cũng ra đi
Ta lỡ cỡ còn ở lại
Lão Cung Tích Biền thở ngắn than dài
Chúng ta xếp hàng một
Chờ ngày tốt lên thiên thai?
Nhập giang nhập gia
Tuỳ giờ tuỳ lúc
Chờ gọi tên là đi cái một
Hoạ sĩ nhà thơ Hoàng Hương Trang
Thi sĩ võ sư phê bình gia Trần Tuấn Kiệt
Đại danh ca Thái Thanh
Bây chừ Võ Hợi “nhạc sĩ giáo sư, nhà báo,
nhà Kim Dung học Vũ Đức Sao Biển ra đi chuyến chót .

THÁNG NĂM LẠY TRỜI MƯA XUỐNG !!! - Thơ Lý Hạ Liên


   


THÁNG NĂM LẠY TRỜI MƯA XUỐNG !!!

Tháng Năm
Môi em cháy bỏng mặt trời
Khát môi anh
Một ngụm nước dừa xiêm ngọt mát nắng hè

Tháng Năm
Chùm phượng vĩ bên trời
đỏ lửa
Cho người tình
thắp thuốc
Nhả khói lên trời
Nghìn năm mây trắng

Tháng Năm
Lạy trời mưa xuống
Cánh đồng khô hạn
Bên dòng sông trơ đáy
Khát mưa...

Tháng Năm
Đi qua mùa nóng chảy
Cổng nhà ai rực màu bông giấy
Thao thức nỗi buồn trưa…

Tháng Năm
Cầu trời giải cứu
Nơi nào nhiệt độ cũng tăng
Chờ mong những cơn mưa
Như chờ anh !!!

                           Lý Hạ Liên
                            21.5.2020