BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 8 tháng 12, 2018

MONG TRỞ VỀ - Thơ Nguyễn Thành Tâm


         
                   Tác giả Nguyễn Thành Tâm


MONG TRỞ VỀ

(Người hiểu gì phút ta không bình thường ấy
Vì Người vũ trụ bỗng nhiên say)

Có bao giờ về nơi đó nữa không anh?
Thảm cỏ xanh chân trời rộng mở
Sông miệt mài bến bờ hằn vết nhớ
Vạt cỏ ta ngồi cứ rối mãi không nhau

Biết thế này ta chẳng lớn để đau
Hoa súng trắng suốt đời trăn trở
Lũ trẻ chân trần, có ai còn nhớ?
Lạc nhau rồi mưa vỡ cả vầng trăng

Anh đâu rồi? Anh có còn khăng khăng
Luôn bên em để chẳng ai bắt nạt
Em bộn bề mà lời anh trôi dạt
Lối nghẹn chiều trăng lạc phía không anh

Em muốn rời phồn hoa giữa đô thành
Về với buổi chiều lấm lem khoai nướng
Về với lần đầu tiên ai biết ngượng
Quên bộn bề, quên ấm ức phía không anh

                                 Nguyễn Thành Tâm
                                        (Đại Ngàn)

Thứ Sáu, 7 tháng 12, 2018

CHIỀU ĐỘC ẨM - Thơ Trần Kiêm Đoàn


    
                            Tác giả Trần Kiêm Đoàn


CHIỀU ĐỘC ẨM

Có nét phiêu du chiều độc ẩm
Bạn bè ơi tứ xứ biết phương nào
Nhà cao cửa rộng buồn quan ải
Ghế trống bàn không uống với ai

Xưa uống mười chai chưa thấm rượu
Mỗi câu cười phủi sạch mấy rừng men
Nay ta uống nửa ly chiều độc ẩm
Rượu không say mà chếch choáng nỗi buồn thêm

Khi thấy rượu không còn chi men rượu
Tửu vô tâm không phá được thành sầu
Cười ngạo nghễ lão lai thành tráng sĩ
Sau tiếng cười không biết sẽ về đâu

                               Trần Kiêm Đoàn
                                       
(Cảm tác chiều uống rượu một mình và đọc thơ vào phone 
12-12-18)

ĐÊM VỌNG THÁNH - Thơ Nhật Quang


      
              Nhà thơ Nhật Quang


ĐÊM VỌNG THÁNH

Đêm trầm lặng
Gió ru hồn quạnh hiu
Rưng rưng câu kinh nguyện
Nhạt nhòa trong sương đêm
Thắp chùm nến lung linh
Xua  màn đêm đông giá
        Thời gian tựa bóng câu                                
Vẫn trầm luân kiếp người
Trong vũng lầy tội lỗi
        Những đêm dài tăm tối
        Linh hồn vùng vẫy        
        Mong ánh sáng Thiên đường                
Đêm trong cõi thinh không
Vạn vật im lìm
Giữa bóng đêm tàn tạ
Ngước mắt lên trời cao
Nơi ngút ngàn vô tận
Tinh tú nhẩy nhót - xôn xao
Hồn mơ…lãng đãng
Quẩn quanh tìm cõi phúc
Thầm thì lời kinh đêm
Xua tan loài ác quỷ
Diệt cõi lòng nhớp nhơ
Thập giá Chúa rỉ máu
Dòng vĩnh phúc ngọt ngào
Nén chặt nỗi tâm can…
Ngửa tay chạm hồng phúc
Ánh hừng đông chói lòa
Rực rỡ mùa xuân Thánh nở hoa.

                        Jos. Nhật Quang

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

CHÙM THƠ VỀ GIÁNG SINH CỦA HUY UYÊN


       
                             Nhà thơ Huy Uyên


        GIÁNG SINH Ở ĐÀ- NẴNG

Giọng hát Celtic lạnh mùa giáng-sinh
cô đơn vây quanh hang đá
mặt trời, màu mây, những con đường
trước nhà thờ hàng cây khô trụi lá.

Tôi níu trong tôi hiu quạnh
vòng hoa Noel tối màu đỏ xanh
chùm nến trắng phả hơi thở lạnh
nhà hàng xóm trên đồi
tiếng kinh thì thầm.

Ngoài đường đã vắng cô bé bán diêm
giáo đường những ngọn đèn mờ tỏ
em còn tôi không, đêm giáng-sinh
xót xa trong nhau nỗi nhớ.

Ngày lên xanh hơi thở Chúa
gió về thả lạnh tháng mười hai
mắt người đọng sầu bên bếp lửa
Đà-Nẵng đêm nay nhớ ai.

Những ngôi sao trên nóc nhà thờ
ngoài sân cặp tình-nhân quấn quít
lần cuối hôn nhau "mùa vọng" về
em đi xa tôi coi như đã mất.

Tình em, lời kinh của Chúa
giá lạnh đâu đây choàng cơn mưa
những chiếc lá chạy dài theo hè phố
long lanh mắt ai như Huyền xưa.

Giọng ca nhỏ từ phía nhà thờ
đêm thánh ca Noel buồn quá đổi
gởi tới em tôi những ngày tháng tương tư
còn lại nụ cười phai sau tan lễ.

Xa rồi tháng ngày bên xóm đạo
Nửa đêm ai giọng nhỏ tiêng cầu kinh
lạy Chúa ba ngôi trên trần thế
vắng em tôi băng giá đời tim.

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

NGÀY THÁNG HƯ VÔ - Thơ Nguyễn Đình Hạnh


   
     Tác giả Nguyễn Đình Hạnh


NGÀY THÁNG HƯ VÔ

Em ở đâu để chiều nay úa nắng?
Cây rũ buồn và ve cũng im hơi,
Gió phương nao mây tỏa bóng bên trời,
Ta hiu quạnh chất ngất hồn thương nhớ.

Em có nghe trong âm thầm lá úa,
Tiếng thời gian khắc khoải chết trong ta.
Đêm lênh đênh lòng phố vắng ơ hờ,
Ngày ngất tạnh những cung đường mỏi mắt.

Ta đã hẹn từ muôn ngàn kiếp trước,
Sao kiếp này vẫn trắc trở muôn trùng
Ôi mỏi mòn ôi thương nhớ mênh mang,
Em có biết ta hao gầy úa héo,

Ta thèm chết những đêm về theo dấu,
Bước chân em… chìm giữa lối trăng sao.
Linh hồn ta… nguyên vẹn một niềm đau,
Ôi Thượng đế… mang con… về đất hứa.

Trần gian ơi, ta còn bao lâu nữa,
Bao lâu chờ… bao lâu ngóng trông nhau
Còn bao lâu… hay còn đến bạc đầu,
Và hết kiếp mãi sầu mong thương nhớ.

                             Nguyễn Đình Hạnh

AI ĐÓ BẬN RỒI, NGỰA HOANG ĐÂU - Thơ Dung Thai


         
                      Tác giả Dung Thai


AI ĐÓ BẬN RỒI

Ai đó bận rồi cô gái nhỏ kia ơi
Cô cứ nhiều lời làm người ta cau có
Ai đó chẳng còn chút thời gian nhỏ
Để lo lắng xem cô đang hạnh phúc hay buồn ?

Ai đó bận rồi ai đó phải đi luôn
Đừng ngoái nhìn theo bóng người ta nữa
Đừng một mình -đừng trông ngoài khung cửa
Ai đó muốn đi không chắc đã muốn về

Ai đó bận rồi ,bận theo đuổi đam mê
Bận tìm niềm vui ở phương trời xa khác
Cô có lẽ loi ,có đau lòng hay không ?
Ai đó chẳng bận tâm như ngày cũ nữa rồi

Đến bao giờ mới chịu hiểu cô bé ơi
Trong chuyện tình này có một người đã chán
Chỉ có một người dối mình qua năm tháng
Rằng sẽ có một ngày ai đó rảnh
Để tiếp tục chung đôi
Nhưng ai đó bận luôn nên hết kiếp này rồi .

Ở BỆNH VIỆN - Thơ Hoàng Yên Lynh


       
                   Nhà thơ Hoàng Yên Lynh


Ở BỆNH VIỆN

Chiều mưa ngang bệnh viện
Thao thức cả một đời
Xin làm làn sương trắng
Bay về với cố  hương.

Cũng một đời tha phương
Bạn bè dăm ba đứa
Một thời trong đạn lửa
Bạc áo trận chiến chinh.

Chiều hoang vắng mênh mông
Nghe sao đời cô quạnh
Không gian dài xa vắng
Chạnh lòng ta với ta.

Đời mấy cuộc chia ly
Cũng đến lần sau cuối
Có ngậm ngùi níu gọi
Bến đợi chỉ mình ta.

Chiều mưa ngang bệnh viện
Cô đơn và nỗi nhớ
Thời gian ơi ngừng lại
Cho ta trọn bài thơ.

Hoàng Yên Lynh

DUYÊN QUÊ - Thơ Lê Kim Thượng


       
    Nhà thơ Lê Kim Thượng


DUYÊN QUÊ

“Chiều chiều lại nhớ chiều chiều…
Người dưng khác họ…” thương nhiều nhớ lâu
Ngày ngày, tưới nước cho trầu
Trầu mau tốt lá… cưới dâu mẹ nhờ…
Nhớ em… thôn nữ ngây thơ
Xuân thì vừa tới, mộng mơ còn nhiều
Tóc dài che mắt đăm chiêu
Chợt nghe rơi rụng tiếng yêu trong lòng
Tóc em hương bưởi thơm nồng
Xôn xao bóng nắng cho hồng môi ai
Gió đùa cong sợi tóc mai
Mắt em lóng lánh liêu trai… sững người
Tôi gieo mầm hạt tình tươi
Tìm trong đất cát... nụ cười em rơi
Đêm mơ, ngày mộng em ơi
Ước gì ta mãi trong đời có nhau
Đêm nghe “… bí gọi thương bầu…”
Nghe câu lục bát “… Qua cầu…” rưng rưng
“Bụng sao bụng nhớ người dưng…
Lấy nhau chưa đặng…” lòng ưng nhau rồi…
Bờ tôi lở… bến em bồi…
Sông sâu ngăn cách, chia đôi bến bờ
“Đêm nằm tơ tưởng tưởng tơ…”
Tôi - Em… là chút tình cờ đắng cay
Thương con Tu Hú lạc bầy
Ngu ngơ gọi bạn lất lây, bồi hồi
Nên duyên ai… lỡ tình tôi…
Trách người bội nghĩa… đãi bôi thề nguyền
Lòng buồn đau xót cho duyên
“Bến thì một dạ…” mà thuyền về đâu ?
Thôi đành hẹn lại kiếp sau
“Về nhà mẹ hỏi… qua cầu gió bay…”

                   Nha Trang, tháng 12. 2018
                LÊ KIM THƯỢNG

“...” Ca dao

MÌNH À... - Thơ Trần Mai Ngân


   
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


MÌNH À...

Mình à !
Biển bao giờ mới lặng
Sóng bao giờ mới yên
Để thuyền tình một chuyến
Đi qua bờ tử sinh...

Mượn trăm năm với mình
Ta chèo qua sóng cả
Đắm đuối và mệt lả
Trả cho xong kiếp người

Đôi ta vắng nụ cười
Cũng không nhiều nước mắt
Đôi tay đâu nắm chặt
Nên buông trôi rã rời

Ôi ! cuộc đời... cuộc đời
Là dâu bể không thôi
Chỉ có mình và tôi
Đôi ta là định mệnh...

Mình à...
Ta còn bao lâu nữa
Để trở về ngày xưa
Một nơi không bão mưa
Và không còn toan tính

Tình yêu là đinh ninh
Chắc chi ta có được
Cả khi ở cùng bên
Lòng mãi cứ mông mênh...

Hư vô đầy một chén
Tôi mời mình đêm nay
Ta cùng cạn và say
Tôi gọi mình quắt quay

Mình ơi ! Mình có hay !

              Trần Mai Ngân
                 4-12-2018

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

NỖI NIỀM VONG QUỐC - Thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt


       
           Nhà thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

NỖI NIỀM VONG QUỐC
(Họa bài Lưu Vong Hành của Nguyễn Kinh Bắc)

Đại dương cách biệt cả ngàn trùng
Ngồi tận trời Tây nhớ cõi Đông
Hồn vọng miên man về cố quốc
Niềm đau khôn thể nói cho cùng!

Nhớ xưa kinh sử chong đèn sách
Nào ngỡ phận mình vướng kiếm cung
Vào chốn giang hồ hành hiệp khách
Tấm thân ngang dọc trải bao vùng.

Gian nguy trận mạc chưa hề nản
Canh cánh bên lòng lý tưởng chung
Bão táp phong ba ghìm vững lái
Mặc thây lửa đạn cứ sôi bùng

Trải bao chiến tích thời xuôi ngược
Vẫn được an bình dẫu cát hung
Chất ngất ngút trời mùa lửa đỏ
Góp trang hiển hách sử kiêu hùng

*
Cuộc cờ trở thế đành thu kiếm
Ngựa quỵ rừng khuya lạc bặt rung
Trăng gọi cồn hoang sương buốt lạnh
Tan đàn sẩy nghé bước đường cùng!

Xưa cùng đồng đội từng lâm trận
Lắm kẻ nương thời đợi rụng sung
Những kẻ ngồi yên chờ gió lộng
Nghe không tiếng trống  giục thì thùng!

Thân đà cam phận tù xa xứ
Ngày tháng giản co khó đếm đong
Tủi nhục đói no hồn nặng trĩu
Xa xăm biền biệt bặt tin hồng!

Bỗng dưng hóa kiếp loài rừng rú
Chiếu đất màn trời ... tất cả không!
Phá rẫy đẵn cây xây lán trại
Gian nan tiếp tiếp chất cao chồng

Lá rừng nước suối cùng khoai sắn
Ổ rạ liếp tre rán ghé lưng
Quốc giục u hoài rền vách núi
Trăng xuyên sương lạnh xuống khe mùng

Cùng chung cảnh ngộ thêm son sắt
Tổ Quốc ghi lòng tận nghĩa trung
Giữa chốn lao lung không chuyển dịch
Lời thề danh dự dễ chi chùng.

Trăm ngàn nỗi khổ chưa hề hấn
Vững chí kiên trì giữ đỉnh chung
Đối diện triền miên muôn sự ác
Lằn ranh cách biệt khó tương đồng

AI MUA KÍNH KHÔNG! - Thơ vui của Châu Thanh Thủy


   
                      Tác giả Châu Thanh Thủy


AI MUA KÍNH KHÔNG!

Ai mua mình bán kính đây
Đeo vào sẽ thấy từ ngày thành đêm
Từ "chị" sẽ biến thành "em"
Từ "em" sẽ biến thành tiên giáng trần
Ông già cũng hóa nam thần
Thị Nở cũng hóa Thúy Vân Thúy Kiều,
Chí Phèo cũng chợt phiêu diêu
Tưởng mình Kim Trọng áo điều áo xanh
Đeo vào ai cũng rất xinh
Mua ngay kẻo hết, hãy nhanh chân nào!

                               Châu Thanh Thủy

NHỚ..., CHÚT TÌNH, BÂY GIỜ - Thơ Tịnh Đàm


        
                      Nhà thơ Tịnh Đàm


NHỚ...

Biết lòng
Sẽ nhớ nhiều hơn
Khi đêm dở mộng
Chập chờn...
Mơ em.

Giật mình trong tối,
Dậy xem
Vườn khuya
Đom đóm thắp đèn
Chơi trăng.

CHUYỆN THƯỜNG, ĐOẠN TRƯỜNG - Thơ Chu Vương Miện


       

CHUYỆN THƯỜNG

ngày trước lạc hậu y tế chưa phát triển
con người thọ đến "thất thập cổ lai hy"
là rất hiếm rất quí
ngày nay văn minh tiến bộ
y tế đầy đủ
nào Đông y, Tây y, Nam y, Bắc y
nào noni nhầu, sữa ong chúa, lô hội
nấm linh chi, đông trùng hạ thảo
bạch liên trà, sữa tắm dê, trà dưỡng sinh
hà thủ ô, yến sào, tế bào gốc
sống trên bảy bó là chuyện bình thường
ngày trước hai mươi - ba mươi lập gia đình
nay sáu mươi - bảy mươi - tám mươi
còn mò về Việt Nam
lập gia đình lấy vợ nhí
cũng đẻ con sinh cái
chuyện bình thường
y như cinema hát bộ mần tuồng
y như chèo cổ Bắc Việt
sướng y tiên ?
thủ tục đầu tiên
tiền ?
-
trước năm 1945
dân số nước mình là 25 triệu
chết đói 2 triệu
đất đai chừngđó
núi rừng chừng đó
con người sống tương đối khỏe
thơ văn quá rạt rào
sau năm 1954
dân số tăng 35 triệu
hai miền chưa uýnh nhau
đời sống cũng tàm tạm
thơ còn vần còn điệu
sau 1963 thì đánh nhau
đánh từ đít tới đầu
từ Bến Hải Cà Mau
từ Địa Đầu đến địa phủ
30.4.75 thì kết thúc chiến tranh
dở cười dở khóc
thơ lúc đó không ai đọc
bây giờ năm 2018
dân số gần cả 100 triệu
đa số là i tờ rít
thơ chết ngắc

MỘT MÌNH - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


       
                Trương Thị Thanh Tâm


MỘT MÌNH

Bây giờ trời đã chớm đông
Hơi sương lành lạnh buồn lòng giấc đêm
Trăng còn treo nhánh dừa nghiêng
Treo tình tôi nhớ về miền xa xôi

Sầu đâu rớt lá đơn côi
Liễu xanh còn thả tóc trôi bềnh bồng
Người đâu, có nhớ hay không?
Mỹ Tho hiu hắt nắng hong tóc chiều

Tôi giờ quạnh quẽ cô liêu
Buồn trong nỗi nhớ, liêu xiêu cả hồn
Phố buồn nắng nhạt chiều hôm
Gởi tình theo gió về miền xa xôi

Biển xanh mùa cũ đâu rồi?
Để thuyền trôi giạt sóng đời ngã nghiêng
Bao ngày tôi đứng lặng yên
Mong ai hạnh phúc nỗi niềm riêng tôi

Đôi lần hờn giận bờ môi
Lời yêu cất giấu cho tôi đợi chờ

            Trương Thị Thanh Tâm
                       (Mytho)

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

CHÙM THƠ NGUYỄN THỊ HOÀNG


   
                   Văn thi sĩ Nguyễn Thị Hoàng

Tác giả:
Nguyễn Thị Hoàng sinh ngày 11-12-1939 tại Huế. Theo học trường Đồng Khánh, 1957 vào Nha Trang, 1960 vào Sài Gòn học Đại học Văn khoa và Luật; bỏ dở, đi làm, dạy học ở Đà Lạt (cuốn tiểu thuyết gây chấn động dư luận miền Nam Vòng Tay Học Trò được sáng tác trong khoảng thời gian này); bỏ Đà Lạt về Sài Gòn, cộng tác với các tạp chí Bách khoa, Văn… và một số báo khác. Sau Vòng Tay Học Trò còn xuất bản trên 30 tiểu thuyết trước 1975. 1990 xuất bản Nhật Ký Của Im Lặng. Cùng lúc Là người yêu của Đấng Trời (và nhiều cuốn khác) chưa xuất bản. Từ đó im lặng.

Tác phẩm:
Vòng Tay Học Trò (truyện dài, Kim Anh,1966)
Tuổi Sàigòn (truyện dài, Kim Anh, 1967)
Ngày Qua Bóng Tối (truyện dài, Văn, 1967)
Trên thiên đường ký ức (tập truyện, Hoàng Đông Phương, 1967)
Vào nơi gió cát (truyện dài, Hoàng Đông Phương,1967)
Mảnh trời cuối cùng (truyện ngắn, Hoàng Đông Phương,1968)
Cho Những Mùa Xuân Phai (tập truyện, Văn Uyển, 1968)
Về trong sương mù (truyện dài, Thái Phương, 1968)
Cho đến khi chiều xuống (truyện dài, Gió, 1969)
Đất hứa (truyện dài, Hoàng Đông Phương, 1969)
Tiếng chuông gọi người tình trở về (truyện dài, Sống Mới, 1969)
Vực nước mắt (truyện dài, Gió, 1969)
Vết sương trên ghế đá hồng (truyện dài, Hoàng Đông Phương,1970)
Tiếng hát lên trời (truyện dài, Xuân Hương, 1970)
Trời xanh trên mái cao (truyện dài, Tân Văn, 1970)
Bóng người thiên thu (truyện dài, Hoàng Đông Phương,1971)
Bóng tối cuối cùng (truyện dài, Giao Điểm, 1971)
Tình yêu, địa ngục (truyện dài, Nguyễn Đình Vượng, 1971)
Định mệnh còn gõ cửa (truyện dài, Đồng Nai, 1972)
Bây giờ và mãi mãi (truyện dài, Đời Mới, 1973)
Bóng Lá Hồn Hoa (truyện dài, Văn, 1973)
Năm tháng dìu hiu (truyện dài, Đời Mới, 1973)
Trời xanh không còn nữa (truyện dài, Đời Mới, 1973)
Tuần trăng mật màu xanh (truyện dài, Đồng Nai, 1973)
Buồn như đời người (truyện dài, Đời Mới, 1974)
Chút tình xin lãng quên (truyện dài, Trương Vĩnh Ký, 1974)
Cuộc Tình Trong Ngục Thất (truyện dài, Nguyễn Đình Vượng, 1974)
Dưới vầng hoa trắng (tập truyện, Sống Mới, 197?)
Nhật ký của im lặng (Đồng Nai, 1990)

LỜI RÊU

Ai đi qua xa vắng,
bỏ chiều run một mình.
Giọt cà phê máu mặn,
nỗi nhớ đầy quyên sinh.

Mười hai năm tỉnh giấc,
trắng đôi bờ tóc đen
Dáng tinh cầu vỡ nát,
đôi tay nào ru đêm

Uống cùng nhau một giọt,
đắng cay nào chia đôi
Chung một niềm đơn độc,
riêng môi đời pha phôi.

Say dùm nhau một giọt!
chút nồng thơm cuối đời.
Vướng dùm nhau sợi tóc,
ràng buộc trời sinh đôi.

Cơn mưa chìm nước mắt,
phủ kín đời chia hai
Thời gian chung đã mất,
tháng ngày riêng cũng phai

Ngày mai ta bỏ đi,
trần gian xin trả lại
Đá tảng nào vô tri,
chết một đời rêu dại

Chỉ còn trong bóng tối,
dấu tay nào trên tay
Tiếng im trong lời nói,
mây quên trời tóc bay