BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 20 tháng 10, 2018

LỜI KINH (2) - Thơ Trần Mai Ngân


      
                  Nhà thơ Trần Mai Ngân


LỜI KINH (2)

Trú trong kinh Bát Nhã
Lời xưa và dáng em
Chim bay về lối cũ
Đậu lại khóc bên thềm...

Mùa Xuân sao lại mưa
Cây Sầu Đông trổ muộn
Chiều xanh gầy dấu xưa
Thương nhớ sao cho vừa

Tiếng chuông hồi huyễn mộng
Gióng lên tình hư không
Mây bay trôi vô vọng
Tôi nhớ người xa xăm...

Ai cho tôi trần gian
Chôn những nỗi âm thầm
Lấp vùi gần trăm năm
Tim tôi sầu rướm máu

Ai cùng tôi nương náu
Những rã rời nay mai
Bới tìm hoài vô vọng
Nguyện cầu đừng nhạt phai...

                Trần Mai Ngân
                   23-9-2018

Thứ Sáu, 19 tháng 10, 2018

CHÙM THƠ THIỀN 17 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN


       
   
ĐẤT

con gà chết vặt lông
luộc trong nồi nước sôi
con chó chết thui lông
làm mấy món luộc chả chìa
dựa mận ăn với lá mơ củ giềng
nhậu rượu cây lí
con vịt đẹt chết làm tiết canh
sáo măng
con cá chết rửa sạch đút lò
cuộn bánh tráng mắm nêm
những thứ trên
giữ lại trong lòng anh
em chết chôn ngoài nghiã địa
ở ngoài anh

-
gió thoảng trên đồi thông
bầy quạ rừng bay lại
kêu lên dăm ba tiếng
bay khuất vào không trung
nom mãi mà không thấy
toàn mây điệp điệp trùng

-
trên trời thì mây xanh
dưới đất thì hoa vàng
nơi này bầy chim sẻ
chỗ kia bụi hoa trang
diều vi vu trong gió
muà đông cũng vừa sang ?

ĐÊM THU RƠI - Thơ Nhật Quang


   

ĐÊM THU RƠI

Vàng lá Thu rơi ngả bóng chiều
Hoàng hôn rủ chạm bóng cô liêu
Thoảng đêm Thu buồn nghe quạnh vắng
Phím loan trầm lắng khúc đìu hiu

Thả lòng mình vào giữa phố đêm
Đường thênh thang mỏi gót chân mềm
Nghiêng chiếc lá vàng rơi xào xạc
Rụng mảnh trăng gầy vỡ bên hiên

Đêm Thu rơi, hồn chợt xuyến xao
Mơ mắt ai đắm đuối hôm nào
Em và thơ đôi bờ vương vấn
Ru mộng buồn chìm giấc chiêm bao

Đêm Thu rơi, nghe lòng buốt giá
Khóe mắt sầu đêm trắng mênh mang
Trở trăn dạ khúc hồn mơ Nguyệt
Nhẹ áng Thu tàn, gió Đông sang.

                               Nhật Quang
                                 (Sài Gòn)

Thứ Ba, 16 tháng 10, 2018

NỖI NHỚ DỊU ÊM - Thơ Tịnh Đàm


          
              Nhà thơ Tịnh Đàm


NỖI NHỚ DỊU ÊM
(Gửi tặng Kim Chi, Gò Gừa, Gò Công Tây)

Nhủ lòng
Chờ đã bao năm
Người về thắm lại tình rằm trong nhau !
Niềm yêu
Nào dễ quên mau,
Vẫn luôn lẩn khuất...
Một màu nhớ...thôi !

Nụ cười
Đã vắng trên môi
Người mang đi hết...
Lâu rồi cũng quen !

Đường đời,
Lắm nỗi bon chen
Chắt chiu hạnh phúc...
Mấy phen lụy phiền !

Thôi thì,
Tìm một chỗ riêng
Ngồi nghe gió hát ru ...
Niềm nhớ, quên !

        VẪN LÀ EM

Vẫn là em
Nỗi hoài mong
Một phương trời nhớ
Xanh dòng tháng năm.

Vẫn là em
Ánh nguyệt rằm
Ru đời anh mộng
Đằm đằm
Cơn mê !

Vẫn là em
Hẹn ước thề
Đơn sơ, hạnh phúc
Đi, về có nhau.

Vẫn là em
Nguyện mai sau
Hồng nhan, tri kỷ
Đẹp màu sắt son.

Vẫn là em
Mối tình con
Để tim anh mãi...
Thấy còn khát khao.

         TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

CHÙM THƠ THIỀN 16 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN


         

 NGÀY 24 GIỜ

ngủ rất ít
ở không làm thơ
làm đã đời
rồi vo tròn bài thơ quăng thùng rác
nằm xuống giường lim dim đôi mắt
nghĩ chuyện xưa chuyện nay
vẫn chưa ngủ được
lại ngồi dậy mần thơ
hết bài này qua bài khác
đọc đi rồi đọc lại
toàn chuyện ruồi bu
bèn xé đi
nghĩ là chưa cần thiết

NỖI ĐAU PHẬN NGƯỜI - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


       
         Nhà thơ Trương Thị Thanh Tâm

NỖI ĐAU PHẬN NGƯỜI

Anh nói gì với gió
Sao chỉ thấy lặng im
Lá thu nhẹ rơi thềm
Nắng còn vương chút hạ

Anh nói gì với mây
Mặt trời đi đâu vội
Buông rèm đêm sập tối
Tiếng vạc sầu năm canh

Anh nói gì cùng mưa
Cơn mưa hoài chưa dứt
Nên có người thao thức
Đếm giọt buồn lê thê

Anh nói gì với biển
Sao biển vẫn thét gào
Nước dâng theo dòng lũ
Người trôi dạt nơi đâu

Anh nói gì nữa không
Đời còn nhiều bối rối
Bước trong vùng bóng tối
Nghe nỗi đau phận người!

  Trương Thị Thanh Tâm
             (Mỹ Tho)

TẶNG BẠN CŨ ĐẠO ĐẦU VÀ VÙNG PHỤ CẬN - Hạ Thái Trần Quốc Phiệt



    Tác giả Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

TẶNG BẠN CŨ ĐẠO ĐẦU VÀ VÙNG PHỤ CẬN
(Nhân nhắc cố giáo sư Phan Phụng Thạch, Đạo Đầu)

Làng Đạo Đầu cách làng tôi cái hói*
Hói Cồn Mồ qua lại thông thương
Đầu Đông An Lưu, kế cạnh Xóm Phường
Đất Đạo Đầu liền bên thân thiện.

Chợ Cạn xưa trên Xóm Phường bạn có biết ?
Nay chuyển qua An Trú kề bên
Vì Đạo Đầu thuộc xã Triệu Trung
Mà Chợ Cạn xã Triệu Sơn quản lý

Từ thuở xưa Tổng An Lưu chung thể
Liền một vùng duyên hải Triệu Phong
Làng kế làng chỉ cách một quảng đồng
Khoảnh đất ấy là vùng trời kỷ niệm...

Lăng Hậu Quân nằm trên đường hiển hiện
Những nghĩa trang chằng chịt nay không còn
Tôi về thăm mà lòng thấy bồn chồn
Người thiên cổ đi về đâu ai biết !

Làng Đạo Đầu tre la ngà chằng chịt
Qua Xóm Bàu câu phát lát / cá trắng tinh
Các cô Lý, Lài, Lựu, Tuyết ... những nữ sinh*
Toàn người đẹp, bà con nhà tôi thân thiết!

Chùa Sắc Tứ Đạo Quang đặc biệt
Được Vua phong tự thuở mới thành hình
Cây đa già từng tàng lá rung rinh
Vùng bóng mát che cuộc đời lương thiện

Bài thơ này thay cho lời hoài niệm
Tặng tộc chung: - Phan, Nguyễn, Lương, Lưu...
Nhớ bước chân xưa dưới mưa bụi sương mù
Đường trơn trợt đi về quên không thể!

Xa lắm rồi ôn quảng đời son trẻ
Tiếc một thời hoa mộng ướm cho nhau.

Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
(Gốc gác An Lưu, Chợ Cạn)
Oct /2018,
Viết từ Thung Lũng Hoa Vàng, Cali, USA.
 ...............
 Ghi chú:
* Người Quảng Trị thì khỏi giải thích cái hói.
* Làng Đạo Đầu có 2 họ Phan. Hậu Quân Phan Văn Thúy, tướng tài của Nguyễn Triều, lăng nằm bên đường từ Thị xã về, trên đồng Đạo Đầu, đối diện làng Trung Yên.
*Chùa Sắc Tứ Đạo Đầu có từ hơn 500 năm nay.
*Tên thật từng người cùng thế hê với tôi, họ cùng bà con có liên hệ họ tộc bên ngoại, như Chị Lý vơ anh Lượng, tôi gọi là Chị, Tuyết tôi gọi là O, Lài Lựu gọi tôi bằng Anh, mẹ 2 cô ấy là O tui. Cho nên khi vế QT học tôi về làng ĐĐ như là nơi rất thân thiết.
* i có bạn học Phan Đạt, Phan Lục, bạn lính bạn thơ Phan Khâm, không biết thuộc họ Phan nào, O Tuyết cũng rứa.
* "Quê hương nỗi nhớ khôn cùng", đi xa bao nhiêu nhưng hình bóng quê hương vẫn là niềm thương nỗi nhớ! Xin gởi cả tấm lòng về Quảng Trị thương yêu.


Thứ Bảy, 13 tháng 10, 2018

VÁY CŨ - Thơ


        

VÁY CŨ

Tôi tìm em trong giấc mơ tôi
Chiếc váy rách cũ thời con gái
Tôi nhử tôi rút sợi chiều thật vội
Se nỗi buồn chơi vơi

Tôi cạn chiều. Tôi cạn bóng tôi
Chiếc váy rách cũ thời con gái
Tôi khờ khạo xúi tôi tấp tểnh
Víu nhành xuân víu nỗi lênh đênh

Chiều xập xềnh.
Xộc xệch nụ cười tôi
Chiếc váy rách cũ thời con gái
Tôi bỏ lửng tiếng cười từ năm ngoái

Em đi rồi.
Váy cũ có dần phai.

Hà Nội, 24 tháng 09.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

ĐỖ QUYÊN 1-2 / Thơ Lê Kim Thượng


         
      Nhà thơ Lê Kim Thượng

ĐỖ QUYÊN 1-2

1.
“Chừng nào biển nọ xa gành
Cù lao xa sóng... chúng mình xa nhau...”
Hẹn thề giữ vẹn tình đầu
Sớm trưa quấn quít, trước sau không rời
Những ngày hai đứa vui chơi
Ước gì chung bước, một đời ruỗi rong
Tôi - Em chung bóng, chung lòn
Chung nguồn nước chảy, chung dòng thanh xuân...
Em sang, nhè nhẹ bước châ
Hoa Lưu Ly tím bâng khuâng bên thềm
Tim tôi bỗng hóa yếu mề
Cho ngày huyền hoặc... cho đêm hoặc huyền
Vái Trời phải nợ, phải duyên
Hoa Soan chung thủy, Đỗ Quyên chung tình
Hoa Bằng Lăng tím sân đình
Mùa hè năm ấy, chúng mình... chớm yêu
Gió lùa mái tóc hiu hiu
Tay anh mười ngón nâng niu đêm ngày
Nắng rơi tóc gió bay bay
Liêu trai dáng liễu hao gầy phiêu phiêu
Bên nhau thắm thiết cũng nhiều
Vòng tay nắng sớm, muộn chiều tiếng hôn
Nắng rơi bầu ngực trinh no
“Thương nhau Củ Ấu cũng tròn...” em ơi
Duyên màu áo, nõn dáng người
Duyên con mắt liếc, tiếng cười reo vui...

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

LỜI CẦU HÔN GIỮA MÙA - Thơ Đình Xuân



                   Nhà thơ Đình Xuân

LỜI CẦU HÔN GIỮA MÙA

Chiều thu
vướng giọt lăn trầm
Vườn ai
con bướm
Ươm mầm mùa sang
Gió thu đưa
điệu tình tang
Cỏ cây khờ khạo
mơ màng cuộc chơi
Bao giờ biển hết mù khơi
Bao giờ đá núi
mòn vơi nỗi sầu
Bao giờ bướm
Đủ sắc màu
Ngát hương
quyến rũ
để cầu hôn hoa

ĐÌNH XUÂN

CHÙM THƠ HUY UYÊN


       
            Nhà thơ Huy Uyên


MƯA Ở QUẢNG TRỊ  

Những cơn mưa bên ngoài nhà thờ
Cuối mùa thu vội về cùng phố
Em còn đó hay đã đi
Guốc mộc hè người nhịp gõ.

Đầu sông đôi tình-nhân lặng lẽ
Mắt nhìn ai buồn hiu
Môi hôn xa giọt mưa sao buồn thế
Quảng-Trị nhớ ai trời chiều.

Mây ngủ lại bên kia Nhan-Biều
Từ La-Vang ầm ào lời gió
Cuối phố không còn người quay về
Thương ai Long-Hưng rưng mắt lệ.

Liêu xiêu đổ hàng cây xuống thấp
Giá chiều nay có em
Hóa trang tôi người khách lạ
Cầm giữ trong tay một chút tình.

Phải mưa làm Quảng-Trị dịu-dàng
Giữ lại trong người nỗi nhớ
Con đường Thạch-Hản sang sông
Tôi một đời hoang mê giấc ngủ.

Còn đâu bàn tay em vẫy
Mông lung dãy phố mù sương
Quanh đây sông hồ và núi
Níu lại trong tôi một Quảng-Trị buồn...

                                        Huy Uyên
                                      (11-9-2018)

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

CHÙM THƠ THIỀN 15 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN


       
       
Ý THƠ TÀU

rặng núi từ xưa vẫn nguyên đó
mây trắng bay đến tụ bên ngoài
và bên trong dãy núi
có khi ở một chặp
có khi ở cả ngày
rồi bươn bả bay đi
có những lần chuyển mưa
mây đen choàng lên dãy núi
nơi xa nhìn tối thiu
hôm sau cũng vội vã bay đi
trả lại cho dãy núi màu xanh
cây cỏ xanh rì

ANH HẸN EM - Thơ Phan Quỳ


   


ANH HẸN EM

Anh hẹn em mùa hạ,
Trong một ngày im ả,
Nhành phượng vĩ cuối sân
Cháy lên màu thật lạ.

Anh hẹn em mùa thu,
Mây trời không xanh nữa
Lá vàng rơi thật khẽ,
Lòng em tựa sương mù.

Anh hẹn em mùa đông,
Cơn gió lạnh đầy đồng,
Mưa rơi nhiều chưa mỏi,
Lòng em hóa hư không.

Rồi cuộc tình sang xuân,
Hoa mai vàng trước ngõ,
Anh hẹn em ngày nọ
Có đóa hồng nho nhỏ,
Theo em làm chứng nhân.

Anh hẹn em mùa nữa,
Nơi cuối trời xa xăm
Mùa đi rồi mùa lại,
Em bỗng thành cố nhân.

                    Phan Quỳ

Thứ Ba, 9 tháng 10, 2018

NHỚ VỀ VÀM TẤN / ĐẠI NGÃI - Thơ Nguyên Lạc


        
                               Tác giả Nguyên Lạc


NHỚ VỀ VÀM TẤN / ĐẠI NGÃI
Gởi thi sĩ Trần Phù Thế & anh Phạm Bá Hoa (@)

Dẫn:

Đất Sóc Trăng khô cằn nước mặn
Anh ra Vàm Tấn chở nước về xài
Về nhà sau trước không ai
Hỏi ra em đã theo trai mất rồi (ca dao)[1]
...
Muốn ăn ba khía, ốc len
Thì xuống Rạch Gốc khéo quên đường về
Ai mà muốn học thổi kèn
Nạo dừa hầm với ốc len ăn hoài”.(ca dao miền Tây)
...
Tháng bảy nước chảy Cà Mau
Tháng mười ba khía, hội kéo nhau đi làm
U Minh, Rạch Gốc, rừng tràm
Muỗi kêu kệ muỗi tao ham ba khía rồi (ca dao miền Tây)

Nhập:

Dặn lòng. đừng nhớ quê nghèo
Chợt đâu bạn nhắn lời nào thốn tâm !
Cái thời.  vụng dại xa xăm
Thân yêu Đại Ngãi. tợ sông vỡ bờ !

1.
Tha phương. xuân hạ tháng ngày
Hồn quê xưa cũ vẫn hoài trong tôi
Cái tên. Vàm Tấn tôi ơi !
Trăm năm. vẫn nhớ những lời ca dao
Ra sông. đổi nước ngọt nào *
Về nhà. trông trước. trông sau vắng nàng !
Hỏi ra. đã bỏ mất đàng
Theo trai. người nỡ phụ phàng tình tôi!

Cái tên. Đại Ngãi tôi ơi!
Làm sao quên được. một thời thiết tha?

Hồn xưa. trường cũ. bây giờ
Vẫn trong tôi. buổi chào cờ sớm mai
Điếng hồn. lời gọi trả bài
Đau tay. thước khẽ. thầy rầy nhớ không?

2.
Mươi năm. có đủ dài không?
Để quên con nước lớn ròng. Hậu giang
Để quên. xanh rũ hàng bần
Cầu tre lắt lẻo. con còng gió xanh [2]
Cái càng "tổ chảng"  "chành bành"
Kẹp tay rướm máu. buồn lòng tuổi thơ!
Bãi bùn. rượt chạy "có cờ"
Thòi lòi trố mắt. ngẩn ngơ lặng nhìn

Nhớ con "nước lợ" mùa lên
Ốc len. ken đặc. bụi dừa nước xanh [3]
Nhớ cua ba khía. đỏ càng
Nhớ mùi mắm khía. ngọt lòng dân quê [4]
Cá linh. theo nước mùa về
Nhớ con cá cháy. bụng sề trứng. ngon [5]

Ngọt ngào thời ấy. có còn?
Dịu hiền quê cũ. chưa mòn trong tôi!

3.
Đò ngang Nhơn Mỹ. thăm người [6]
Cồn tươi. trái ngọt. miệng cười lời trao
Sầu riêng. môi mớm tình nhau
Giờ đây bạc tóc. phố nào. nhớ thương !
.
Mất nhau. từ thuở đoạn trường !
Biệt ly. từ thuở bạo cường lên ngôi !
.
Nhớ đêm Đường Đức. tiễn người
Mãi trong tâm thức. bóng người bên sông
Ra đi là biết mù sương!
Cố an. tâm nhủ. vô thường sắc không

4.
Nhớ chi đến Cù Lao Dung?
Nghiệt oan người chịu. khóc thương người đành [6]
Tang thương. thấu tận trời xanh
Tử sinh. ly biệt. sâm thương. năm nào!

5.
Chiều nay. phố lạ xôn xao
Sao riêng cố quận. lòng nào bâng khuâng!

Quê giờ đổi lạ. phải không?
Sao ta không đổi. nỗi lòng quê xưa?

Đổi đi thôi. chắc cũng vừa !
Quên đi thôi nhé!
Tình xưa chắc rồi …!

        Nguyên Lạc

ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI - Thơ Phạm Ngọc Thái


    

ANH VẪN VỀ THEO DÒNG LỆ EM TIẾC NUỐI
                     Tặng TT
(cảm xúc về nàng với buổi tình chiều,
                                            tôi đã viết nên bài thơ này)

Em nói với tôi rằng muốn có một đứa con…
Dù xa cách nhớ nhau trong hoài niệm
Năm tháng dáng hình em hiển hiện
Phía chân trời thắp sáng lửa tim tôi!

Người thục nữ tôi yêu những năm cuối cuộc đời
Cho tới lúc nấm mồ anh xanh cỏ
Em hãy thắp nén hương lòng tưởng nhớ
Để hồn anh siêu thoát dưới trời âm.

Gặp em muộn rồi, bóng xế hoàng hôn
Tóc cũng bạc đôi phần
                          dẫu tim còn khao khát
Ngày anh khuất chắc làm em thổn thức
Nước mắt tràn trên nấm mộ thương yêu…

Thì đời này - em ạ, có trớ trêu
Nhưng ta đã bên nhau sưởi ấm mùa đông rét
Anh hôn lên đôi môi em như một vầng trăng khuyết
Thấy cả bầu trời du ngoạn cõi hồn xanh.

Lại bùng cháy trong thơ ngọn lửa trái tim
Ngọn lửa của tình yêu vĩnh diệt
Em đừng khóc cho lòng anh thêm tan nát
Có rời chốn dương trần, anh không chết đâu em!

Chỉ hóa kiếp mình tiếp cuộc trường sinh
Cùng thi ca, anh sẽ sống muôn đời trong nhân thế
Vẫn khắc khoải quanh nàng vào nỗi nhớ
Với mối tình nồng thắm của em yêu!

Nếu giây phút nào em lạc bến cô liêu!
Giọt lệ thơ rơi nhòa trang giấy trắng
Hãy tìm đến nấm mồ anh miền xa vắng
Rồi âm thầm một chút khóc cho nhau.

Anh thương em đời gặp cảnh bèo dâu
Em nhớ về anh sống kiếp chàng du mục
Thời trai trẻ phong trần qua chiến tranh loạn lạc
Khi tuổi già có vợ vẫn cô đơn!

Anh tìm đến em
                     lúc đã tàn úa mái đầu xanh
Yêu tha thiết mà cách ngăn thế giới
Anh vẫn về theo dòng lệ em tiếc nuối
Và yên lòng nơi nấm mộ ngàn thu…

                           Phạm Ngọc Thái