BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

BIỂN MAI HỒNG - La Thụy cùng thi hữu


       

       BIỂN MAI HỒNG

        Hòn Bà ngắm sóng trầm tư
        Đồi Dương ửng nắng liễu ru ven bờ
        Sương lam sực tỉnh hồn mơ
        Chao mình theo gió lượn lờ cùng mây
        Cỏ xanh, mượt trải đất dày                  
        Dã tràng se cát lạnh gầy dấu chân 
        Bay cùng cánh mộng bâng khuâng
        Tình thơ ý nhạc như lần tuôn ra
        Tiếng lòng xưa vẫn mặn mà
        Ồ sao gờn gợn âm ba nỗi mình                           
        Lặng lờ rùa biển đinh ninh
        Nghìn năm hóa kiếp đọng tình rong rêu                   
        Dạt dào biển dậy niềm yêu                                       
        Lung linh khói sóng phiêu diêu mộng lòng    
                                                                         
                                                         LA THUỴ

        HỌA:

         DƯỜNG NHƯ LÀ XUÂN

         Én về đùa sóng vô tư,
         Mừng xuân sắp chín vi vu lạc bờ.
         Em ngoan hiền còn mãi mơ,
         Bên cồn ai gọi vọng lờ lững mây.
         Triền đê cỏ ướt xanh dày
         Dìu nhau mấy lối hao gầy gót chân!
         Đường về gió nổi bâng khuâng,
         Cho phai tím áo đôi lần chẳng ra,
         Tình trao vừa đủ thôi mà,
         Vẫn còn chút ngại bôn ba một mình.
         Bánh chưng bếp lửa còn ninh,
         Vây quanh đón đợi ân tình xanh rêu.
         Lộc non nhú chút hương yêu,
         Mừng ngày mới đến lá diêu ấm lòng.

                                           NHẬT THỦY
                                           (Hoành Trần)

        TÌNH NON NƯỚC

        Non ngàn cũng biết suy tư
        Biển xanh có hát có ru theo bờ!
        Trăng lên thấy cảnh mộng mơ
        Ân tình hờ hững lập lờ theo mây
        Nước non non nước tình dày
        Hãy gìn nguồn cội hãy gầy thiện chân
        Vọng nghe tiếng sóng Bâng khuâng
        Biển nhà xao động.. những lần thuyền ra
        Quân thù truyền kiếp đây mà
        Cớ sao tạo cảnh phong ba xứ mình
        Cán cân công lý còn ninh…
        Công bằng chân chính kẻo tình mọc rêu
        Non sông gấm vóc thân yêu
        Nở hoa hi vọng thật nhiều niềm tin…

                                               Đức Hạnh
                                              05.07.2017


          

          

          

          

          

          

          

         

         

         

         

         




Thứ Tư, 16 tháng 11, 2011

SLIDESHOW VỀ SINH HOẠT ĐỒNG MÔN NGUYỄN HOÀNG LA GI - HÀM TÂN

Ừ! Đã qua tuần giỗ 49; 50 ngày -  tưởng nhớ ngày mất của  thầy Lê Văn Quýt  (vị giáo sư cao niên đã dạy trường trung học Nguyễn Hoàng - Quảng Trị từ lúc thành lập trường - những năm đầu thập niên 1950 của thế kỷ 20) rồi. Mới đó, ngay đầu năm Tân Mão (2011) này thôi, quý cựu giáo sư  - cựu học sinh  Nguyễn Hoàng khắp nơi về Hàm Tân, cùng hoan hỉ mừng đại thọ 90 tuổi của thầy. Thế mà bỗng chốc Thầy đã về cõi vĩnh hằng ! Còn biết bao nhiêu thầy bạn cũ, giờ cũng hóa thành người thiên cổ! Ngày mai , biết ai còn, ai mất! Lòng rưng rưng xúc động, mình tải lại slideshow SINH HOẠT ĐỒNG MÔN NGUYỄN HOÀNG HÀM TÂN – LA GI đã thực hiện trước đây, bâng khuâng ôn kỷ niệm một thời còn chưa xa.
        Rất cám ơn anh Lê Bảo Lâm đã hỗ trợ hết sức nhiệt thành về phần kỹ thuật vi tính  khi thực hiện slideshow này  

Thứ Ba, 15 tháng 11, 2011

THƠ TẶNG NGÀY VỢ NGHỈ HƯU


        

              THƠ TẶNG NGÀY VỢ NGHỈ HƯU

                      Ừ thì mình cũng qua cầu
              Rồi đây bục giảng thành màu khói sương
                      Còn đâu bụi phấn rắc vương
              Một thời sinh hoạt học đường mê say...!

                     Giã từ giáo nghiệp hôm nay
              Giao thoa: khoảng lặng... , nhẹ bay cung trầm
                     Tơ vương ý kén lòng tằm
              Miên man kỷ niệm bâng khuâng dặm về
                     Thì ừ ! Chào biệt bạn bè
              Chia tay trường lớp, lắng nghe tiếng lòng
                     Chúc người ở lại tâm đồng
              “Trồng người” góp sức, thỏa lòng đợi mong

                                                          LA THUỴ
                                                        (31/12/2010)    

Thứ Hai, 14 tháng 11, 2011

NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH - Thơ La Thụy





NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH

Sáu mươi sắp tới : chửa phai xuân
Tàn cuộc chơi rồi mới tỏ phân
Thơ túi rượu bầu bay bướm mãi
Cờ bàn sách kệ thảnh thơi dần
"Trồng người" một thuở đang chờ quả
 "Gieo hạt" bao năm vẫn chọn nhân
 Quá nửa đời a! Còn xanh mộng
"Vô vi" đỡ nhọc đến phàm thân

                               LA THUỴ

               HỌA

NHÌN LẠI ĐỜI MÌNH

Ba bảy vừa tròn vẫn nét xuân
Ngời ngời nét ngọc chẳng cần phân
Mày hoa rạng rỡ đang còn tiếp
Mắt phượng long lanh chửa hết dần
Dựng nghiệp bao năm chờ tựu quả
Trồng người nửa kiếp ước thành nhân
Gian nan mỏi gối đời bươn chải
Quẳng gánh đi rồi mới nhẹ thân.

                       BÌNH NGUYÊN

Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2011

LIÊU TRAI CẢM TÁC - Thơ La Thụy






LIÊU TRAI CẢM TÁC
"Cô vọng ngôn chi, cô thính chi"
          VƯƠNG NGƯ DƯƠNG

Chiêu niệm hồn hoa chờ hiển linh
Hay là em hát khúc vong tình
Trăng xưa tròn khuyết trời còn thắm ?
Hạc cũ tụ tan đất có xinh !
Một phút tâm đầu mơ dáng bướm
Ngàn năm ý hợp mộng hình tinh
Sao khuya chếch bóng soi hoài vọng
Lãng đãng vàng gieo rợn nét trinh

                           La Thụy         

TRANH TỐ NỮ - Thơ La Thụy




     TRANH TỐ NỮ

     Người đứng đó vai gầy tóc liễu rũ
     Môi bồng bềnh chao cánh võng nghiêng lơi
     Mắt thẳm đọng sóng hồ thu nhẹ vỗ
     Chớm u hoài mộng tỏa vút ngàn khơi

     Thân đọng gió lung linh ngàn phấn bướm
     Dưới sương mờ diễm ảo nét mi lay
     Xiêm áo mỏng ủ men tình thắm đượm
     Tiếng hồ cầm huyền hoặc dáng liêu trai

     Ta níu mộng để lòng hoài phơi mở
     Thoáng ơ thờ, tình vẫn mãi đong đưa
     Trăng xế bóng, thời gian đành hẹn lỡ
     Cung tơ trầm đồng vọng nuối âm thừa

                                                   La Thụy

DẠNG THƠ BÌNH THANH - La Thụy sưu tầm và biên tập


      


        DẠNG THƠ BÌNH THANH                          

        Thi ca Việt Nam vừa phong phú súc tích về nội dung, cú pháp, ngôn từ; vừa đa dạng về thể loại (thất ngôn, bát ngôn, tứ tuyệt, bát cú, lục bát, song thất lục bát, thơ tự do…) Hầu như thơ các nước như Trung Hoa, Nhật Bản, thơ các nước Tây phương đều gieo vần ở cuối câu (VẦN CHÂN – CƯỚC VẬN), thơ Việt Nam còn gieo thêm vần ở giữa câu (VẦN LƯNG – YÊU VẬN) như trong thể THƠ LỤC BÁT, THƠ SONG THẤT LỤC BÁT (có khi còn gieo nhiều vần trong một câu). Ngoài ra, nhiều nhà thơ Việt Nam còn sáng tạo thêm nhiều dạng thức mới như : thơ đọc nhiều cách, thơ hình, thơ Việt chèn ngoại ngữ, thơ bình thanh... Hôm nay, tôi xin giới thiệu DẠNG THƠ BÌNH THANH đến các bạn yêu thơ

Thứ Bảy, 12 tháng 11, 2011

CÁC DẠNG THƠ VIỆT NAM ĐẶC BIỆT

Ngoài DẠNG THƠ BÌNH THANH đã đăng :

 a/ http://www.art2all.net/tho/lathuy/dangthobinhthanh.htm
 b/ https://phudoanlagi.blogspot.com/2011/09/dang-tho-binh-thanh_21.html

Sau đây, mời các bạn đọc một số dạng thơ đặc biệt khác. Gồm 3 phần và 4 dạng thơ khác:

        
                               La Thụy


          CÁC DẠNG THƠ VIỆT NAM ĐẶC BIỆT

PHẦN II: 
THƠ ĐỌC NHIỀU CÁCH, THƠ VIỆT ĐỆM NGOẠI NGỮ

I - THƠ ĐỌC NHIỀU CÁCH

1. Đọc theo 2 cách:

 Đọc xuôi là bài thơ thuần Việt

      ĐỀ TRANH MỸ NỮ
      (Thuận nghịch độc)
   
       Hương tiên gác vắng nhặt ca oanh             
       Bận mối sầu khêu gượng khúc tranh                       
       Sương đỉnh trướng gieo từng dục mộng,                              
       Nguyệt bên rèm tỏ dễ si tình.                       
       Vàng thưa thớt cúc tan hơi dạm,                             
       Lục phất phơ sen đọ rạng thanh                           
       Trang điểm ngại chăm dừng trục gấm                               
       Phòng tiêu lạnh lẽo khoá xuân xanh
                     
 Đọc ngược là bài thơ Hán Việt  

      Thanh xuân toả liễu lãnh tiêu phòng                           
      Cẩm trục đình châm ngại điểm trang.                           
      Thanh rạng độ liên phi phất lục,                             
      Đạm hi tan cúc thát sơ hoàng.                                 
      Tình si dị tố liêm biên nguyệt,                             
      Mộng xúc tằng liêu trướng đỉnh sương.                               
      Tranh khúc cưỡng khiêu sầu mỗi bận,                             
      Oanh ca nhật vĩnh các tiên hương                  
                                     PHẠM THÁI

Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2011

LƯƠNG MINH VŨ VỚI LÃNG ĐÃNG KHÓI SƯƠNG HOÀI NIỆM


                

            LƯƠNG MINH VŨ 
            VỚI LÃNG ĐÃNG KHÓI SƯƠNG HOÀI NIỆM

Tôi đã đọc “Sơn Nữ”, “Nằm Nghiêng Nhớ Núi”, Làng Của Những Người Mơ Mộng”… các truyện ngắn trên của Lương Minh Vũ đã gieo trong tôi một ấn tượng chung - Một không khí hoài niệm bàng bạc bao trùm. Những tình tiết, những sự kiện, những kỷ niệm xưa cũ như đan kết thành màn khói sương mờ ảo hư hư thực thực, với những nét chấm phá đậm nhạt của một bức tranh thủy mặc, trôi về trong tâm cảnh của nhân vật chính trong truyện.

Thứ Bảy, 15 tháng 10, 2011

CẢM ĐỀ SƠN NỮ - Thơ La Thụy




CẢM ĐỀ SƠN NỮ
(Truyện ngắn của LMV)

Ngày tháng lặng, buồn tênh vòng cơm áo
Ta chồn chân mỏi gối với đời mòn
Thu mình lại ẩn thân vào ốc đảo
Chút khẽ khàng liệm kín khối tình son

Tóc đà bạc sao lòng còn hoài vọng
Một đời ta luôn dõi mắt tìm trông
Em hồn hậu trong ta thành vang bóng
Mắt môi xưa đọng ngấn ngát hương lòng

Rồi lãng đãng gần xa huyền dáng mộng
Nét thơ trinh vằng vặc ánh trăng ngần
Em thoáng hiện cho thơ đời ngân vọng
Ta ngậm ngùi nhìn lại đã tàn xuân

                                 La Thụy

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2011

BUỒN CÔ PHỤ - La Thụy cùng thi hữu


       

BUỒN CÔ PHỤ

Thiếu phụ bên song dáng võ vàng
Mắt buồn hoen lệ lúc thu sang
Đàn xưa ai oán như đồng vọng
Sáo cũ du dương cứ ẩn tàng
Bóng nhạn mù tăm đau dạ héo
Cánh hồng khuất nẻo lạnh hồn hoang
Chàng ngoài muôn dặm hay chăng tá !
Níu mộng ngày xanh phận lỡ làng

                                La Thuỵ

              HOẠ

Bài 1

VÔ ĐỀ

Heo may về lại lá thu vàng
Nối tiếp bao mùa đã chuyển sang
Nắng hạ tươi màu gieo biếc ngọn
Mưa xuân tốt sắc nảy xanh tàng
Cô phòng thiếu nữ hờn chăn lẻ
Độc ẩm nam nhân giận cốc hoang
Một kiếp phù dung đời cách biệt
Cây đa bến cũ ở đầu làng

                          Ký Gàn

Bài 2

LỠ LÀNG

Cám cảnh duyên ai lỡ mộng vàng
Đêm ngày ngóng đợi bóng xuân sang
Hương đào lan toả phai trong gió
Ngõ trúc đong đưa nguyệt lộ tàng
Tiễn hạ ve sầu thân liễu héo
Đông buồn cuốc tủi quạnh vườn hoang
Lời xưa thề ước còn nguyên vẹn
Trong trắng tình em phận gái làng

                             Trần Ngộ

Bài 3

HẬN THÓI LỀ

Nhớ buổi thu xưa ngập lá vàng
Một chiều giã biệt lúc mùa sang
Phượng hồng cánh ép còn lưu giữ
Thư huyết tình loang mãi trữ tàng
Lắng đọng nỗi lòng cơn rét muộn
Vấn vương duyên nợ cánh chim hoang
Lề xưa thói cũ hay chăng nhỉ ?
Ấm ức buồn đau ngọn gió làng.

               Trần Văn Hạng

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2011

VỀ THĂM QUÊ - Đoàn Minh Phú


               
                                    
            “Hai mươi năm chưa hề trở lại
             Nợ áo cơm dặm đường xa ngái
             Lòng hẹn lòng tôi nhé về quê”


      Những câu thơ của Tạ Nghi Lễ gieo vào hồn mình nỗi nhớ quê khắc khoải. Ừ ! Cũng đã nhiều năm mình chưa trở lại quê nhà. Bà con , bạn bè mỗi lần điện thoại thư tín đều thôi thúc, réo gọi mình về. Nhất là thằng Bình , bạn học cũ lớp 10A3, cứ mỗi lần điện thoại là hắn cứ châm biếng đọc thơ Tạ Nghi Lễ rồi gây với mình một cách gay gắt. Phải về thăm lại quê hương thôi! Quyết định xong, rứa là ngày 28/5/2011 mình bắt xe vào Sài Gòn dự đám cưới con gái của Cường - Thắm (bạn học cũ lớp 10A3 NH niên khóa 1972 – 1973). Trong tiệc cưới, mình gặp lại một số bạn học NH cũ như Hoàng Đức Nghiêm, Hoàng Văn Ân, Thuận Thân, Mỹ Trúc, Hường, Mú, Cúc, Hoa,…


        

                                Phú, Hùng, Cường, Thắm, Trúc


             

               Cúc, Trúc, Thân, Hường, Thắm, Hoa, Mú, Cường, Ân


Chủ Nhật, 25 tháng 9, 2011

TRI KỶ - Lương Minh Vũ


Tác giả Lương Minh Vũ

 TRI KỶ    
              (Tặng L.T.)
 
"TRI KỶ" là truyện ngắn hay của Lương Minh Vũ (hội viên Hội VHNT Bình Thuận) đã đăng trên báo Văn Nghệ của Hội Nhà Văn VN năm 1997. Sau đó được in trong tập truyện "NẰM NGHIÊNG NHỚ NÚI", NXB Hội Nhà Văn 2006. Xin mời đọc
 
*
Quách Phong tên tự Tầm Cầu, dòng danh gia vọng tộc. Dòng họ này như có thiên hướng đặc biệt về lãnh vực văn chương, học thuật và nghệ thuật. Đời nào cũng sản sinh những bậc thức giả khoa bảng lại lỗi lạc về các môn cầm kỳ thi họa .
Người ta đồn : Dòng họ Quách có một điểm di truyền. Ấy là một nốt ruồi son, hình trái tim, đỏ như máu, mọc dưới rốn, ngay đan điền. Đó chính là nguyên nhân của tài năng. Người nào có nốt ruồi càng lớn, tài năng càng nhiều. Không biết hư thực ra sao, nhưng đến Quách Phong thì rõ là có thực. Nó không còn là nốt ruồi nhỏ mà cộm lên thành một cục tròn vo, to tướng, rắn đanh. Giới văn nghệ gọi đó là “ nốt son thi ca” còn dân gian thì gọi là “ cục thơ ”.
Quả thực, Quách Phong là một thiên tài thi ca, biết làm thơ trước khi biết viết. Càng lớn dường như cục tinh ba lạ lùng kia cũng lớn theo và liên tục phát tiết. Thơ chàng tuôn chảy như suối, mọi lúc mọi nơi, mọi thể loại hình thức. Xuất khẩu một bài tứ tuyệt, phóng bút một bài thất ngôn. Xong tuần rượu cũng xong luôn một bài hành trường thiên. Khắp kinh thành người ta tôn vinh nể trọng Quách Phong, từ vua quan đến thứ dân, từ giới văn nghệ đến bọn công khanh. Không phải vì chàng là quan lại triều đình - đã đỗ tiến sĩ, đương chức Lễ bộ thượng thư kiêm Hàn lâm học sĩ – mà vì chàng có tài móc thơ từ trong trái tim mình ra cũng dễ như người ta móc tiền trong túi.
 

Thứ Ba, 20 tháng 9, 2011

MÙA THU – APOLLINAIRE – BÙI GIÁNG – PHẠM DUY - HOA THẠCH THẢO - La Thụy sưu tầm và biên tập


       

    Sắc màu thu đã gieo nhiều cảm hứng cho hồn thơ tứ nhạc. Nhiều bài thơ, bản nhạc viết về THU dù đã trải qua bao năm tháng phôi pha vẫn in đậm nét trong lòng người thưởng lãm. Là người yêu nhạc (loại nhạc có air “bán cổ điển”), ai mà không thuộc các bản “Buồn tàn thu” của Văn Cao, “Giọt mưa thu”, “Đêm thu”, “Con thuyền không bến”… của Đặng Thế Phong , “Thu quyến rũ” của Đoàn Chuẩn Từ Linh , “Thu vàng” của Cung Tiến, “Em ra đi mùa thu” của Phạm Trọng Cầu, “Chiếc lá thu phai” của Trịnh Công Sơn , “Mùa thu Paris” của Phạm Duy, “Thu hát cho người” của Vũ Đức Sao Biển, “Thu ca” của Phạm Mạnh Cương v.v… Đặc biệt, bản “Mùa thu Chết” của Phạm Duy, bản nhạc hay nhưng có nhiều thắc mắc về xuất xứ của ca từ.
     Bản nhạc này lấy ý của bài thơ “L’ADIEU” của Guillaume Apollinaire, điều này có lẽ được nhiều người chấp nhận. Tuy nhiên lời Việt của bản nhạc “Mùa thu chết” thì không ít ý kiến cho rằng là do chính thi sĩ Bùi Giáng chuyển ngữ từ nguyên tác tiếng Pháp bài “L’ADIEU” nói trên, Phạm Duy chỉ phổ nhạc mà thôi. Để nhìn nhận cho khách quan, ta thử đối chiếu nguyên tác với bản dịch của Bùi Giáng và lời nhạc của Phạm Duy.

 a/ Bài thơ của Apollinaire:

           L'ADIEU

           J'ai cueilli ce brin de bruyère

           L'automne est morte souviens-t'en
           Nous ne nous verrons plus sur terre
           Odeur du temps brin de bruyère
           Et souviens-toi que je t'attends

           GUILLAUME APOLLINAIRE


b/Bản dịch của thi sĩ Bùi Giáng :

           LỜI VĨNH BIỆT

           Ta ngắt đi một cành hoa thạch thảo (*)

           Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi 
           Chúng ta sẽ không tương phùng được nữa
           Mộng trùng lai không có ở trên đời
           Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
           Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó... 

                                                   BÙI GIÁNG

   (*) Câu này còn có dị bản:

          Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo

c/ Ca từ trong bản “Mùa thu chết” của Nhạc sĩ Phạm Duy:

           MÙA THU CHẾT

           Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo

           Em nhớ cho Mùa Thu đã chết rồi !
           Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
           Mùa Thu đã chết, em nhớ cho
           Mùa Thu đã chết, đã chết rồi. Em nhớ cho !
           Em nhớ cho,
           Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa!
           Trên cõi đời này, trên cõi đời này 
           Từ nay mãi mãi không thấy nhau
           Từ nay mãi mãi không thấy nhau...
           Ta ngắt đi một cụm hoa thạch thảo
           Em nhớ cho Mùa Thu đã chết rồi !
           Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
           Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.
           Vẫn chờ em, vẫn chờ em
                 Vẫn chờ....
                                    Vẫn chờ... đợi em !

                                            PHẠM DUY

Chủ Nhật, 11 tháng 9, 2011

HA – GA VÀ ÍT – MA - ÊN



           
              Nhà thơ Xuân Ly Băng


       HA – GA  VÀ   ÍT – MA - ÊN
                         Sáng thế 24, 15-20


       Nàng bế con chúi đầu đi trong sa mạc
       Gió cát dập vùi
       Hừng hực nắng trời như thiêu đốt mẹ con
       Bánh ăn đã kiệt
       Bầu nước  cạn hết từ lâu
       Khốn đốn vô cùng !
       Nàng ngồi bệt xuống
       Hôn con rồi đẩy nó vào bụi cây
       Ngước mắt lên trời
       Nghẹn ngào nàng than thở:
       Đức Chúa ở đâu rồi?
       Đau lòng tôi lắm, Chúa ơi !
       Làm sao để con tôi thoát chết
       Nàng ngoái lại nhìn bầu trời quê hương
       Nước mắt chảy ròng ròng
       Nhớ lúc ra đi!
       Nàng nghẹn ngào than thở :
       Ap-ra-ham, tôn chủ ơi !
       Tình nghĩa sao chỉ có thế thôi,
       Ai đem tôi đến cho ông?
       Sao ông nhẫn lòng xua đuổi tôi đi?
       Sa-ra, lệnh bà ơi!
       Ghen chi ghen lắm hủy đời tôi nay

       Rồi nàng khóc rống lên
       Ít-ma-ên khóc giật giọng
       Âm thanh chạm đến mây trời
       Đức Chúa sai thần sứ xuống :
       Can đảm lên, đừng sợ, Ha-ga ơi!
       Hãy nâng đứa trẻ dạy
       Nước uống đã có đây
       Hãy cho nó uống gấp!
       Nàng biết chăng:
       Đức Chúa đã chọn nó từ lâu
       Làm thành một dân tộc
       Lang thang khắp sa mạc
       Cung tên vút kín bốn phương trời

                           XUÂN LY BĂNG