Tôi với nhà thơ Lê Văn Hồng cùng làng Thạch Cầu – Ngôi làng cổ 500 tuổi bên sông Hồng. chúng tôi thường hay chia sẻ đàm đạo về thơ. Hôm trước ông có gửi tôi tin nhắn: " “Nhà văn nghĩ gì về bài thơ đăng báo này". Tôi hẹn ông sẽ đọc kỹ và đàm đạo sau với ông.

(Ảnh Ái Nhân và Vũ Minh Huệ)
ĐỐI THOẠI VỚI GIAN THAM
Ô hô!
ngươi chê thơ nghèo
nhưng thơ thanh bạch
lương tâm trong sạch
bạn khắp nhân gian, ve gái trăm miền…
Thơ dẫu không nhiều tiền
nhưng triệu phú “lời vàng, ý ngọc”
mỹ nữ nhân gian mải mê tranh đọc
rắc trăng mơ màng lên mắt ngọc
chắp cánh thơ bay tận chín tầng trời
hò hẹn với Hằng Nga
chọc quê chú Cuội…
Chẳng như lũ ngươi mưu mô lắm tội
gái đẹp, rượu Tây mà u mê hóa dại
hành xử nhiễu nhương, dặt phường vô lại
bất chấp kỷ cương làm hại đồng bào
tội các ngươi muôn đời sao rửa sạch?
Ta thư thái ung dung
sáng cầu lông
trưa cơm nhà
chiều đánh cờ
tối làm thơ
đêm sờ vú vợ…
Chạnh lòng thương các ngươi một đời mắc nợ
nơm nớp sợ, lo, cơm cân... “chăn kiến”
đầu óc các ngươi chứa tiền và bã đậu
toan tính mánh mung, tối ngày ăn nhậu
mắc bả hư danh, tham vàng bỏ ngãi
lũ lượt dắt nhau dài dài vô khám…
Trời đọa đày các ngươi kiếp hèn ăn bám
hút máu lương dân
lương tâm mất cắp
hư danh, bon chen, luồn lách
tội các ngươi muôn đời quở trách
giàu sang của các ngươi như phù du sương khói
nhơ nhuốc hư vinh…
Ta đầu đội trời, chân đạp đất
vẫn tin cuộc đời không phải chỉ có điêu ngoa gian trá
mà nhân tâm lương thiện vẫn còn nhiều
Ta mơ giấc mơ quân vương - oai phong Vua mộng
thơ bay lồng lộng giữa trời…
Ta viết thơ yêu lũ bay không đọc
ta vót thơ làm tên, làm móc
bắn vào đầu lũ gian tham, bất nhân, ô trọc
moi tim, gan, óc… lũ ma quái giả người phơi bày cho kền
kền dùng bữa!
Ta coi khinh lũ văn nô bưng bô, xu nịnh
thơ phú ngây ngô a dua ngâm vịnh
ngắm mỹ nữ cởi truồng mà thủ dâm tự sướng…
A ha!
Thơ là nghiệp, là đam mê
chắt hương đời ủ men cất rượu
đâu cần lập thân, mưu cầu danh lợi
Tôn vinh lòng: Nhân ái - Đẹp - và Thơ!
Vua Mộng Ái Nhân