BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2026

CHÙM THƠ TỊNH BÌNH


    

 
 CAM LỒ TINH KHÔI
 
Về đâu trăm vạn nẻo đường
Trong veo giọt nước hay sương đầu cành
Vô phiền vô nhiễm vô tranh
Trời cao biển rộng loanh quanh sơn hà
 
Về đâu cát bụi đời ta
Phận sâu cái kiến cỏ hoa thương cùng
Mây trời nhật nguyệt riêng chung
Trăng in đáy giếng đóng khung gương hồ
 
Mịt mờ muôn lối hư vô
Giọt sương bé nhỏ dại khờ đơn côi
Từng hồi chuông vọng xa xôi
Là mưa hay giọt tinh khôi cam lồ
 
Hải triều từng lượn sóng xô
Dấu chân ngày cũ mơ hồ kiếp sương
Hơi tàn giũ sạch ghét thương
Là sông hay biển còn vương vấn gì...
 
 
NIỀM VUI BÉ MỌN
 
Khi mùa xuân đã ngoài tầm với
Đong đưa trên tầng cao sắc lá xanh
Dây thường xuân gọi tôi ngoài cửa sổ...
 
Dẫn tôi vào tinh khôi
Xòe nở tiếng chim buổi sớm
Vạt gió ủ hương bông hoa nào giấu mặt
Có chút bình yên trong tia nắng mai đầu ngày
Mỉm cười gọi tôi đi...
 
Những bước chân xuân xa dần
Lũ bướm ong thôi mê mệt với muôn hồng nghìn tía
Con đường tôi qua
Một chút bụi cát và gai góc
Chẳng nỡ hái bông hoa dại bên đường
Bởi nâng niu niềm vui bé mọn
Dành cho ai đó vô tình ngang qua...
 

TỰ TÌNH VỚI LÁ
 
Buổi sáng cầm tay lá nõn
Nghe mây dắt gió về trời
Sương khép ơ thờ mắt ngọc
Dỗi hờn đôi tiếng chim rơi
 
Buồn vui chừng như đi vắng
Lao xao khúc gió gọi mùa
Mỡn xanh tuổi hồn nhiên lá
Chúm chím nụ cười đôi mươi
 
Nhặt tiếng ve trầm nốt hạ
Chạm bờ vai lá nhu mì
Ai thắp lòng ta đọt lửa
Sợ phôi phai những xuân thì
 
Khẽ níu mùa trôi chầm chậm
Trong veo mắt lá sương sa
Thơ ngây đôi tà gió mỏng
Bung biêng bờ lá lụa là
 
Chợt áo mơ phai ngập lối
Ngỡ khúc thu vàng hoan ca
Nhớ buổi cầm tay lá nõn
Đôi lời tình tự thiết tha...
 
 
NGẪU KHÚC TÌNH QUÊ
 
Hoàng hôn tiễn nắng về chiều
Về đâu sợi khói bồng phiêu cuối trời
Sông quê bìm bịp kêu lời
Nghe như man mác đầy vơi nỗi niềm
 
Khêu trăng mờ tỏ lòng đêm
Nỉ non nhạc dế êm đềm khúc quê
Hoa sương giăng trắng triền đê
Ấp e hương bưởi hẹn thề hoa cau
 
Lập lòe đom đóm mặt ao
Ngỡ chi cá đớp lao xao đêm hè
Ai về lắt lẻo cầu tre
Bà ba nón lá nghiêng che dịu dàng
 
Dặn lòng thôi chớ đa mang
Câu hò ngọt lịm tình tang mái chèo
Lục bình hoa tím về theo
Khói lam quyện mái tranh nghèo mà thương
 
Tình quê bao mối tơ vương
Con đò gác bến sông thương tự tình
Cây đa bến nước sân đình
Hồn rơm vía rạ tụ hình quê hương...
 
 
CÂU CHUYỆN DÒNG SÔNG
 
Mãi nghe câu chuyện muôn đời của sông
Đám lục bình dang tay níu nhau trên sóng
Không muốn trôi cũng phải trôi...
 
Đêm qua đôi mắt thức
Tôi nhìn tôi
Xuyên thủng màn đêm
Gã mặt trời như một tên khổng lồ
Không ngừng đay nghiến
 
Viết gì đi chứ ?
Những câu chữ mọc ra từ thính giác
Dòng sông bắt đầu thầm thì câu chuyện
Có loài hoa bèo
Ngàn năm mặc định vô hương...
 
 
RỜI BẾN
 
Chạm bóng đêm giấc chiêm bao vội vã
Xốc lại sao khuya mãi thức giấc bên trời
Nơi ga xép đoàn tàu vừa rời bến
Khoảng lặng im lìm đơn độc sân ga
 
Đành lỗi hẹn bao cuộc đi và đến
Gió miệt mài mở những chuyến bay đêm
Hành trang ta độc hành nơi mê lộ
Biết đâu điểm dừng sao mỗi cuộc ra đi
 
Hoa cứ nở đâu hay mùa quá vãng
Hạt thời gian khe khẽ vết thăng trầm
Ai hát mãi bài hoan ca bất tận
Hay tiếng đoàn tàu nức nở khóc xuyên đêm
 
Đi về đâu những hành trình mỏi mệt
Chật hẹp đường ray bận rộn chuyến đời
Tàu vẫn chạy dùng dằng bờ hư thực
 
Đêm chập chờn cố níu bóng trăng nghiêng
 
Chầm chậm đi thôi giọt thời gian dần cạn
Nhòa nhạt mặt người chưa kịp nhớ đã quên
Cõi vô thường thương ai vừa rời bến
Chợt tiếng còi tàu dừng lại một sân ga...
 
                                                Tịnh Bình

Không có nhận xét nào: