BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 3 tháng 7, 2013

KIẾP NHÂN SINH - Hồ Trọng Trí và các thi hữu


                      

Kính gởi quý vị yêu thơ,
Gần hai năm nay tôi miệt mài tìm hoạ thơ của quý vị trên các trang mạng, báo, hoặc giao lưu thư từ... Nay tôi mạo muội XƯỚNG một bài, xin quý vị vui lòng đáp họa, gọi là chút tình thi hữu. Qua tên tuổi, đọc thơ và thấy chân dung nhau trên mạng, thế nên, dù chưa gặp mà như đã quen nhau từ lâu.
Tôi xin vắn tắt giới thiệu mình: Sinh năm 1942, nghề giáo từ 1964 đến 1991 xin nghỉ. Nay ở nhà chăm vườn và làm thơ để tìm thanh thản tâm hồn. Mong được đón nhận bài PHÚC của quý vị.
Xin gởi về: Hồ Trọng Trí, tổ 62,Tam Long, Kim Long, Châu Đức, BRVT hoặc email: trongtri42@gmail.com. Điện thoại: 01667332652.
Xin chân thành cám ơn quý vị tiếp bút họa vần.   
                                                                                                   Thân kính
                                                                                                Hồ Trọng Trí

THƠ MỜI HỌA:                       

KIẾP NHÂN SINH        
         
Từ cõi không nào ta tới đây                  
Đấu tranh, tranh đấu suốt đêm ngày                 
Lợi danh, danh lợi lòng tham khởi                 
Thành bại, bại thành dạ đắm say                 
Mê tỉnh, tỉnh mê mờ đạo lý                 
Sắc không, không sắc nghĩa nhân bày                 
Quay về bến giác tâm thanh thản                 
Rũ kiếp phong trần trí huệ thay     
                                     
Hồ Trọng Trí                 
ĐT: 01667332652                
Email: trongtri42@gmail.com      
                           

HOẠ:                 

Bài 1:                          

CHUYỆN TÌNH                 

Bạn tình, tình bạn biệt từ đây                 
Thương nhớ, nhớ thương những tháng ngày                 
Lưu luyến, luyến lưu lòng đứt đoạn                 
Vấn vương, vương vấn dạ như say,                 
Trách người, người trách riêng ôm khổ                
Ai  biết, biết ai để tỏ bày                 
Thôi thế, thế thôi đành chịu vậy                 
Vắng xa, xa vắng cũng buồn thay
                                               
                            Tâm Triển                                        
                     (Bà Rịa Vũng Tàu)                 

Bài 2:                      

KIẾP NHÂN SINH                   

Trong cõi hư trần rối lắm thay                 
Nhân sinh bể khổ rõ như ngày                 
Coi “ta” quá lớn tham liền trỗ                 
Xem “ngã” cũng to lợi mới say                 
Bến giác từ tâm bừng lẽ chói                 
Bờ mê tứ trí vượt lang bày                  
Nhẹ nhàng vui vẻ cùng đồng loại                 
Đuốc tuệ soi đường hạnh phúc thay

                             Cao Xuân Yên                                                
                                 (Sài Gòn)                 

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2013

CHUÔNG CHIỀU - La Thuỵ


     


                             CHUÔNG CHIỀU
                  Chuông chiều ngân vọng thiết tha
                  Hốt nhiên tục luỵ ta bà lắng sâu
                  Binh boong ... khoan nhặt nhiệm mầu
                  Hồi chuông khúc nhạc thanh cao tâm hồn
                  Bản thánh ca, tiếng chuông đồng
                  Con tim tĩnh lặng sạch không ưu phiền
                                                             La Thuỵ

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

KHI CON RA ĐỜI VÀ NỖI MẸ - La Thuỵ, Phạm Tường Đại

     Chiến tranh Việt Nam đã lùi xa mấy mươi năm rồi, nhưng trong tâm thức của những người từng sống qua cuộc chiến như vẫn còn in hằn bao vết đau nhức nhối. Nhà thơ Phạm Tường Đại (hội viên VHNT Bình Thuận) - hồi còn sinh tiền, tuy đã gần tuổi 80, nhưng luôn lạc quan yêu đời, thế mà trong thơ ông vẫn vương mang nỗi buồn chiến cuộc. Xin mời đọc bài thơ "KHI CON RA ĐỜI" của Phạm Tường Đại qua cảm nhận của La Thuỵ 

                   
                    Nhà thơ Phạm Tường Đại  
                          (1930 - 2008)
                                                                                                                               
       KHI CON RA ĐỜI VÀ NỖI MẸ

                   “Đau đớn thay phận đàn bà”

      Câu thơ Kiều như tiếng thở dài trầm uất, bất chợt hiện ra đè nặng cảm xúc tôi, lúc mới thoạt đọc bài thơ “Khi con ra đời” của nhà thơ, nhà giáo kỳ cựu Phạm Tường Đại - đăng trên tuyển tập Văn nghệ Hàm Tân số tháng 7/1997 ( sau đó đăng trên VĂN NGHỆ BÌNH THUẬN ).
        Lẽ ra sau những tháng ngày hoài thai mong đợi, đứa trẻ ra đời ắt hẳn phải là niềm vui vỡ òa cho người sản phụ. Thế nhưng ngay từ khổ thơ đầu, ta chỉ thấy sóng lòng cuộn dâng của một niềm đau mênh mang biển thẳm, cùng từng suối nước mắt ắp chứa sông đầy, qua “nỗi mẹ” hằng đêm. Trong khi bóng dáng người chồng - người cha lại biệt vô âm tín.

                      Khi con ra đời
                      Biển chập chùng sóng vỗ
                      Mây chiều nhuốm sắc da cam
                      Và dòng sông đựng đầy nước mắt
                      Chảy vào nỗi mẹ đêm đêm 
  

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2013

MỪNG TUỔI BẢY MƯƠI - Hoàng KimLiên và các thi hữu


            


Xướng họa liên hoàn nhị thủ: TUỔI BẢY MƯƠI. (51 bài hoạ)

Hoàng Kim Liên, La Thụy,  Huy Vụ, Lê Đăng Mành, Hạ Thái,  Võ Nhựt Ngộ,  Lương Bút, Hoàng Châu Ngọc, Nguyễn Hải Đăng,  Hồ Trọng Trí,   Nguyễn Thanh Bá, Xuân Anh, Lê Văn Hạt, Hoàng Từ, Võ Làng Trâm, Trương Văn Lũy, Nguyễn Xuân Liệu (2), Hồ Hắc Hải, Lê Văn Thanh, Hoàng Đằng, Lê Cao Đảm, Kim Triển,  Vĩnh Hoàng, Lê Hiền Sỹ (2), Lê Văn Phúc, Người Nay, motthoi, Vân Sơn , VDTT, Lương Thanh  Hường, Võ Sĩ Quý, Nguyễn Thiết Văn, Hoàng Hữu Cư, Hoài Nam, Nhã My, Tâm Thường, Tâm Hương, Lê Viên Ngọc, Hoàng Khoa Liêu, Linh Đàn, Tâm Giao, Bồng Giang Tử, Trương Công Hổ, Phú Thuận, Hoàng Hữu Bản, Văn Thiên Tùng, Minh Trinh, Vũ Minh Đức, Lê Chí Phóng

XƯỚNG:

TUỔI BẢY MƯƠI

Bấm đốt thời gian sắp đến rồi                     
Bảy mươi trải nghiệm những buồn vui.                     
Công danh lận đận không nhằm lúc                    
Sự nghiệp dở dang cũng có thời.                    
Thân hữu mến thương mà mát dạ                     
Cháu con kính quý thấy yêu đời.                     
Giao lưu thơ phú vài ba vận                    
Mời bạn gần xa tiếp họa chơi.     
     
Mời bạn xa gần ghé lại chơi                    
Cùng nhau chia sẻ chuyện trong đời.                    
Chung trà kết nghĩa câu tâm sự                     
Chén rượu giao tình luận thế thời.                    
Miệng kẻ điêu ngoa nào để bụng                    
Trò đời đen bạc vẫn tươi vui.                    
Còn gì vướng bận mà lo nghĩ                    
Khánh thọ thất tuần cũng đến rồi.                      

                          Hoàng Kim Liên

 HOẠ:                    

Họa 1: 

THẤT TUẦN KHÁNH THỌ                   

Nhận thư mời hoạ mấy hôm rồi               
Chúc bác thất tuần rộn rã vui                 
Thân thể kiện khang đều những lúc                    
Tinh thần minh mẫn trọn bao thời                    
Gieo vần xướng hoạ tươi tình bạn                  
Nâng chén giao lưu đẹp nghĩa đời                     
Hiếu thảo cháu con vun cội phúc                    
Thong dong nhàn tản dạo vườn chơi                    

Thong dong nhàn tản dạo vườn chơi                   
Luận cổ đàm kim ngẫm sự đời                    
Xuân hạ an nhiên khi chuyển tiết                    
Thu đông bình ổn lúc giao thời                    
Tình thơ bay bổng lòng thêm khoái                    
Ý nhạc trào dâng dạ lại vui                    
Ừ nhỉ! Thời gian đang gõ nhịp                     
Bấm tay thầm nhủ: bảy mươi rồi

                                             La Thuỵ

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

BIỂN QUÊ HƯƠNG - La Thuỵ cùng các thi hữu


          

                              BIỂN QUÊ HƯƠNG
 
                    Lặng ngắm trùng khơi biển biếc xanh
                    Đồi Dương vàng nắng cảnh như tranh
                    Xôn xao con nước hôn bờ cát
                    Ríu rít đàn chim giỡn lá cành
                    Khói sóng lung linh tình gửi trọn
                    Trời mây bàng bạc ý trao dành
                    Dáng thơ thấp thoáng ru hồn mộng
                    Ngỡ lạc thiên thai mi chớp nhanh
 
                                                           La Thuỵ
 
                                      HOẠ
 
                          LẶNG GIẤC BIỂN NGÀ
 
                    Thuyền neo bến đá thẫm rêu xanh
                    Biển lẫn trời chiều lộng bức tranh
                    Gờn gợn đường mây, mây đổ bóng
                    Hanh hao sắc lá, lá buông cành
                    Cánh diều níu gió diều tung tẩy
                    Bọt sóng vương chân sóng dỗ dành
                    Mắc cạn ánh tà buồm trở giấc
                    Loang sầu theo vệt nước lan nhanh
                                                               Ca Dao
 
                                   KHÔNG ĐỀ

                    Chân trời biển khát giấc mơ xanh
                    Trăng gối đầu lên cát chép tranh
                    Hương muối nồng nàn xanh bóng nước
                    Màu đêm thăm thẳm đục cây cành
                    Đá nằm nghe gió ru chờ đợi
                    Thuyền lướt vượt ngàn hát dỗ dành
                    Nặng khối tình câm đời ốc nhỏ
                    Vô tình sóng vỗ, bạc đầu nhanh
                                                               PyN
 
                       TRỞ LẠI CHỐN XƯA

                   Trở về chốn cũ giữa màu xanh
                   Thấp thoáng nhà ai vẫn nếp tranh
                   Khói toả mơ màng choàng bếp lá
                   Lửa reo tí tách đượm than cành
                   Dòng sông nước ngọt tình trao gởi
                   Mảnh đất rơm nồng ý giữ dành
                   Rộn rã chân trần thời tuổi nhỏ
                   Ngày xưa ký ức thoáng trôi nhanh
                                           NGOCTUYENCP
 
                            CUỘC BIỂN DÂU

                   Nhớ thuở viễn du vượt biển xanh
                   Trùng dương gió sóng cuộc đua tranh
                   Ngậm ngùi đất nước con lìa mẹ
                   Trăn trở non sông lá biệt cành
                   Phú quý cát đằng thân phận giữ
                   Vinh hoa tầm gửi quả duyên dành
                   Lần trang sử giở niềm bao nỗi
                   Cải cách may mà đổi mới nhanh !
                                               Quỳnh Lý Đức
 
                                  MƠ MỘNG

                  Vẫn còn nhung nhớ những ngày xanh
                  Bờ cát mịn màng ngỡ bức tranh
                  Tiếng biển thì thầm như gọi sóng
                  Bãi dương xào xạc tựa lay cành
                  Tình mong trải hết không gìn lại
                  Duyên ước trao thêm chẳng để dành
                  Ngây ngất lòng ai trong lối mộng
                  Thời gian sao nỡ vút qua nhanh
                                             Hướng Dương

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

TIẾNG LÒNG - Thơ La Thuỵ cùng thi hữu


                   



                                  TIẾNG LÒNG
 
                      Duyên nợ gì đây chẳng ước thề
                      Một đời đắm đuối chán mình ghê
                      Văn phong thô thiển bao người giễu
                      Thi tứ dật dờ khối bạn chê
                      Nghiệp bút ta vương hoài lận đận
                      Tình thơ ai buộc mãi đam mê
                      Tiếng lòng ngân vọng qua năm tháng
                      Hòa quyện men say chút sướng hê
                                                           La Thuỵ
 
                                        HOẠ

 
                      1/            KHÔNG ĐỀ
 
                      Buông gươm ném bút hủy câu thề
                      Mực đọng tình tan thấy chán ghê
                      Tai tỉnh tai say ai dám cợt
                      Lưỡi dài lưỡi ngắn bạn ham chê
                      Bài thơ vừa viết sao đành xé
                      Tiệc rượu chưa tàn đã hết mê
                      Bắt chước khùng điên như cụ Giáng
                      Đầu đường xó chợ cứ hê hê !
                                                    Cao Linh Tử
 
 
                      2/ MONG ĐƯỢC NHƯ ANH
 
                      Duyên thơ nợ bút tác lời thề
                      Nghiệp dĩ trời ban lý thú ghê
                      Thi nhã tình nồng ai cũng thích
                      Văn uyên tứ lộng khó mà chê
                      Tâm tư tỏa sáng càng thêm muốn
                      Hưng phấn lòng người cảm thấy mê
                      Chuyển tải hương tình trao mọi hướng
                      Tiếng tơ đồng vọng sướng chưa hề
                                                    Lê Văn Thanh
 
 
                      3/        KHÁ KHEN ĐỜI
                        (Nương vận bài TIẾNG LÒNG)
 
                      Khen ai son sắt giữ lời thề
                      Vượt ải gian nan thật khó ghê!
                      Thây tiếng điêu ngoa nào giễu cợt
                      Kệ lời xảo quyệt nọ cười chê
                      Tương lai định hướng vun bờ mộng
                      Hiện tại vạch đường dạt cõi mê
                      Giữa chốn trần gian nhiều dối trá
                      Mà đời không lỗi nhịp tùng... hê!
 
                                   Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
                                                    Cali, USA
 
 
                       4/         DUYÊN THƠ
 
                      Duyên thơ định mệnh chẳng ai thề
                      Dẫu biết dính vào thấy khổ ghê
                      Trời đã trao cho quyền phán xét
                      Thì không tránh khỏi tiếng khen chê
                      Tâm luôn hào hiệp gieo nhân ái
                      Trí quyết sáng ngời tránh bến mê
                      Rút ruột tơ vàng xây tháp mộng
                      Lung linh huyền ảo đáng tung hê ./.
                                                         Vĩnh Hoàng
 
 
                      5/      NỢ BÚT NGHIÊN
 
                      Nợ duyên nghiệp bút mấy ai thề
                      Bày tỏ tâm tình cũng khổ ghê!
                      Lắm lúc ức oan chồng trách móc
                      Nhiều khi cay đắng vợ cười chê
                      Thả hồn bay lượn lên trời mộng
                      Định trí dắt dìu vượt bến mê
                      Dè bỉu mặc cho truyền miệng thế
                      Ừ thì phớt tỉnh chẳng tung hê.
                                                Điều Giản Dị

                                  
                      6/           ĐỔI ĐỜI
 
                      Thời nay mấy kẻ giữ câu thề
                      Ngẫm nghĩ cuộc đời thấy bực ghê
                      Nhớ lúc tiền nhiều bồ quấn lấy
                      Buồn khi bạc cạn vợ than chê
                      Kề bên gái đẹp thôi say đắm
                      Đứng trước em xinh hết dám mê
                      Giải trí tìm vui trong xướng họa
                      Cười trong bài đối hả hê hê…
                                                 Nguyệt Anh

              
                      7/         KHÁCH THƠ
 
                      Ngày xưa kết bạn người ta thề
                      Sống chết cùng ngày đến thật ghê
                      Kẻ Sĩ bây giờ không thế nữa
                      Khách Thơ tiếp nữa có nào chê
                      Chia vui tâm khảm cười như phá
                      Hội tụ tinh thần đến cực mê
                      Ý tứ dồi dào bao giọng nói
                      Nghe xong thấy sướng cứ tùng... hê...!*
                                                     Đặng Ngọc Thanh

*Tùng... hê : Thuật ngữ dùng trong nhịp trống chầu tuồng hát bội  
 

                      8/            VÔ ĐỀ
 
                  Đêm thu vằng vặc ánh trăng thề
                  Giấy trắng rượu còn khó ngủ ghê
                  Viết vội dăm câu mặc họ giễu
                  Làm bừa mấy chữ kệ người chê
                  Bởi duyên ắt nghiệp nên vương vấn
                  Lỡ vận sinh nghề cứ mải mê
                  Chè chén vui buồn trăng với nước
                  Nhân sinh phớt tỉnh cứ tung hê
 
                                                       Ký Gàn

 
                  9/      LƯỠNG NAN!...
 
                  Trăm năm ai giữ được lời thề...?
                  Theo lối tìm đường bước lại ghê
                  Đi tiếp e rồi thiên hạ giễu
                  Quay về sợ nỗi mọi người chê
                  Chót rồi đi, ở sao mà khó
                  Số phận an bài tựa nón mê
                  Khát vọng chí trai còn cháy bỏng
                  Xế chiều xuân mãn sắp hề hê...
 
                                          Trần Ngọc Ước

 
                      10/             TÌNH THƠ
 
                      Vương vấn tình thơ chẳng nguyện thề.
                      Tùy duyên hạnh ngộ có gì ghê.
                      Giao lưu trên mạng đang tha thiết.
                      Xướng họa văn đàn chửa chán chê.
                      Thi hứng dâng trào tâm sảng khoái.
                      Hồn thơ bay bổng trí say mê.
                      Tháng ngày cảm tác nguồn vui thú.
                      Thân hữu luận bàn dạ hả hê.

                                                     Hồ Trọng Trí
                                                 Kim Long, BRVT

 
                       11/         TRẢI LÒNG
 
                       Tình bạn đâu cần lời nguyện thề
                       Chân phương, mộc mạc thấy vui ghê
                       Xướng thi đôi chữ ai nào giễu
                       Vần họa mấy câu kẻ dám chê!
                       Chia sẻ buồn vui quên lận đận
                       Trải lòng cay đắng tìm đam mê
                       Ngân nga thơ phú quên ngày tháng
                       Một cõi mênh mang đời hả hê!
                                               Nguyên Hương

                    
                       12/         TIẾNG TƠ
 
                       Run rủi muôn trùng chẳng hẹn thề
                       Khi lòng liêu quạnh thật buồn ghê
                       Điệu đà dạo khúc, cười xa xỉ
                       Vung vít ngâm cung, ngậm chán chê
                       Tục tử tang tình lời khổ ải
                       Cô hồn tích tịch chốn u mê
                       Tơ chi cay nghiệt duyên ì hỉ
                       Réo mỏi âm gầy vọng hể hê !
                                            Quỳnh Lý Đức

                                        
                       13/           TÂM SỰ
 
                       Bục giảng quanh năm đã vẹn thề
                       Làm nghề cháo phổi có gì ghê
                       Xem thường tẻ nhạt nhiều anh giễu
                       Coi trọng hão huyền lắm chị chê
                       Giáo án miệt mài luôn gắng sức
                       Thơ văn cao hứng vẫn say mê
                       Trồng cây hái quả vui mơ ước
                       Góp chút xây đời được hả hê.
                                                       Hải Đăng

               
                       14/        KHÔNG ĐỀ
                             (Mượn đôi vần cảm tác)
 
                       Chân lạc vào đây chẳng muốn về
                       Ngẩn ngơ ngơ ngẩn thấy hay ghê!
                       Văn phong tao nhã bao người quý
                       Thi tứ tài hoa lắm kẻ mê !
                       Nghiệp bút vương mang thường phải thế
                       Tình thơ lưu luyến mãi không nề!
                       Tóc  xanh phai nhạt theo ngày tháng
                       Dù đã điểm sương vẫn cận kề !
                                                               huongphan