BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 31 tháng 5, 2013

BIỂN QUÊ HƯƠNG - La Thuỵ cùng các thi hữu


          

                              BIỂN QUÊ HƯƠNG
 
                    Lặng ngắm trùng khơi biển biếc xanh
                    Đồi Dương vàng nắng cảnh như tranh
                    Xôn xao con nước hôn bờ cát
                    Ríu rít đàn chim giỡn lá cành
                    Khói sóng lung linh tình gửi trọn
                    Trời mây bàng bạc ý trao dành
                    Dáng thơ thấp thoáng ru hồn mộng
                    Ngỡ lạc thiên thai mi chớp nhanh
 
                                                           La Thuỵ
 
                                      HOẠ
 
                          LẶNG GIẤC BIỂN NGÀ
 
                    Thuyền neo bến đá thẫm rêu xanh
                    Biển lẫn trời chiều lộng bức tranh
                    Gờn gợn đường mây, mây đổ bóng
                    Hanh hao sắc lá, lá buông cành
                    Cánh diều níu gió diều tung tẩy
                    Bọt sóng vương chân sóng dỗ dành
                    Mắc cạn ánh tà buồm trở giấc
                    Loang sầu theo vệt nước lan nhanh
                                                               Ca Dao
 
                                   KHÔNG ĐỀ

                    Chân trời biển khát giấc mơ xanh
                    Trăng gối đầu lên cát chép tranh
                    Hương muối nồng nàn xanh bóng nước
                    Màu đêm thăm thẳm đục cây cành
                    Đá nằm nghe gió ru chờ đợi
                    Thuyền lướt vượt ngàn hát dỗ dành
                    Nặng khối tình câm đời ốc nhỏ
                    Vô tình sóng vỗ, bạc đầu nhanh
                                                               PyN
 
                       TRỞ LẠI CHỐN XƯA

                   Trở về chốn cũ giữa màu xanh
                   Thấp thoáng nhà ai vẫn nếp tranh
                   Khói toả mơ màng choàng bếp lá
                   Lửa reo tí tách đượm than cành
                   Dòng sông nước ngọt tình trao gởi
                   Mảnh đất rơm nồng ý giữ dành
                   Rộn rã chân trần thời tuổi nhỏ
                   Ngày xưa ký ức thoáng trôi nhanh
                                           NGOCTUYENCP
 
                            CUỘC BIỂN DÂU

                   Nhớ thuở viễn du vượt biển xanh
                   Trùng dương gió sóng cuộc đua tranh
                   Ngậm ngùi đất nước con lìa mẹ
                   Trăn trở non sông lá biệt cành
                   Phú quý cát đằng thân phận giữ
                   Vinh hoa tầm gửi quả duyên dành
                   Lần trang sử giở niềm bao nỗi
                   Cải cách may mà đổi mới nhanh !
                                               Quỳnh Lý Đức
 
                                  MƠ MỘNG

                  Vẫn còn nhung nhớ những ngày xanh
                  Bờ cát mịn màng ngỡ bức tranh
                  Tiếng biển thì thầm như gọi sóng
                  Bãi dương xào xạc tựa lay cành
                  Tình mong trải hết không gìn lại
                  Duyên ước trao thêm chẳng để dành
                  Ngây ngất lòng ai trong lối mộng
                  Thời gian sao nỡ vút qua nhanh
                                             Hướng Dương

Chủ Nhật, 26 tháng 5, 2013

TIẾNG LÒNG - Thơ La Thuỵ cùng thi hữu


                   



                                  TIẾNG LÒNG
 
                      Duyên nợ gì đây chẳng ước thề
                      Một đời đắm đuối chán mình ghê
                      Văn phong thô thiển bao người giễu
                      Thi tứ dật dờ khối bạn chê
                      Nghiệp bút ta vương hoài lận đận
                      Tình thơ ai buộc mãi đam mê
                      Tiếng lòng ngân vọng qua năm tháng
                      Hòa quyện men say chút sướng hê
                                                           La Thuỵ
 
                                        HOẠ

 
                      1/            KHÔNG ĐỀ
 
                      Buông gươm ném bút hủy câu thề
                      Mực đọng tình tan thấy chán ghê
                      Tai tỉnh tai say ai dám cợt
                      Lưỡi dài lưỡi ngắn bạn ham chê
                      Bài thơ vừa viết sao đành xé
                      Tiệc rượu chưa tàn đã hết mê
                      Bắt chước khùng điên như cụ Giáng
                      Đầu đường xó chợ cứ hê hê !
                                                    Cao Linh Tử
 
 
                      2/ MONG ĐƯỢC NHƯ ANH
 
                      Duyên thơ nợ bút tác lời thề
                      Nghiệp dĩ trời ban lý thú ghê
                      Thi nhã tình nồng ai cũng thích
                      Văn uyên tứ lộng khó mà chê
                      Tâm tư tỏa sáng càng thêm muốn
                      Hưng phấn lòng người cảm thấy mê
                      Chuyển tải hương tình trao mọi hướng
                      Tiếng tơ đồng vọng sướng chưa hề
                                                    Lê Văn Thanh
 
 
                      3/        KHÁ KHEN ĐỜI
                        (Nương vận bài TIẾNG LÒNG)
 
                      Khen ai son sắt giữ lời thề
                      Vượt ải gian nan thật khó ghê!
                      Thây tiếng điêu ngoa nào giễu cợt
                      Kệ lời xảo quyệt nọ cười chê
                      Tương lai định hướng vun bờ mộng
                      Hiện tại vạch đường dạt cõi mê
                      Giữa chốn trần gian nhiều dối trá
                      Mà đời không lỗi nhịp tùng... hê!
 
                                   Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
                                                    Cali, USA
 
 
                       4/         DUYÊN THƠ
 
                      Duyên thơ định mệnh chẳng ai thề
                      Dẫu biết dính vào thấy khổ ghê
                      Trời đã trao cho quyền phán xét
                      Thì không tránh khỏi tiếng khen chê
                      Tâm luôn hào hiệp gieo nhân ái
                      Trí quyết sáng ngời tránh bến mê
                      Rút ruột tơ vàng xây tháp mộng
                      Lung linh huyền ảo đáng tung hê ./.
                                                         Vĩnh Hoàng
 
 
                      5/      NỢ BÚT NGHIÊN
 
                      Nợ duyên nghiệp bút mấy ai thề
                      Bày tỏ tâm tình cũng khổ ghê!
                      Lắm lúc ức oan chồng trách móc
                      Nhiều khi cay đắng vợ cười chê
                      Thả hồn bay lượn lên trời mộng
                      Định trí dắt dìu vượt bến mê
                      Dè bỉu mặc cho truyền miệng thế
                      Ừ thì phớt tỉnh chẳng tung hê.
                                                Điều Giản Dị

                                  
                      6/           ĐỔI ĐỜI
 
                      Thời nay mấy kẻ giữ câu thề
                      Ngẫm nghĩ cuộc đời thấy bực ghê
                      Nhớ lúc tiền nhiều bồ quấn lấy
                      Buồn khi bạc cạn vợ than chê
                      Kề bên gái đẹp thôi say đắm
                      Đứng trước em xinh hết dám mê
                      Giải trí tìm vui trong xướng họa
                      Cười trong bài đối hả hê hê…
                                                 Nguyệt Anh

              
                      7/         KHÁCH THƠ
 
                      Ngày xưa kết bạn người ta thề
                      Sống chết cùng ngày đến thật ghê
                      Kẻ Sĩ bây giờ không thế nữa
                      Khách Thơ tiếp nữa có nào chê
                      Chia vui tâm khảm cười như phá
                      Hội tụ tinh thần đến cực mê
                      Ý tứ dồi dào bao giọng nói
                      Nghe xong thấy sướng cứ tùng... hê...!*
                                                     Đặng Ngọc Thanh

*Tùng... hê : Thuật ngữ dùng trong nhịp trống chầu tuồng hát bội  
 

                      8/            VÔ ĐỀ
 
                  Đêm thu vằng vặc ánh trăng thề
                  Giấy trắng rượu còn khó ngủ ghê
                  Viết vội dăm câu mặc họ giễu
                  Làm bừa mấy chữ kệ người chê
                  Bởi duyên ắt nghiệp nên vương vấn
                  Lỡ vận sinh nghề cứ mải mê
                  Chè chén vui buồn trăng với nước
                  Nhân sinh phớt tỉnh cứ tung hê
 
                                                       Ký Gàn

 
                  9/      LƯỠNG NAN!...
 
                  Trăm năm ai giữ được lời thề...?
                  Theo lối tìm đường bước lại ghê
                  Đi tiếp e rồi thiên hạ giễu
                  Quay về sợ nỗi mọi người chê
                  Chót rồi đi, ở sao mà khó
                  Số phận an bài tựa nón mê
                  Khát vọng chí trai còn cháy bỏng
                  Xế chiều xuân mãn sắp hề hê...
 
                                          Trần Ngọc Ước

 
                      10/             TÌNH THƠ
 
                      Vương vấn tình thơ chẳng nguyện thề.
                      Tùy duyên hạnh ngộ có gì ghê.
                      Giao lưu trên mạng đang tha thiết.
                      Xướng họa văn đàn chửa chán chê.
                      Thi hứng dâng trào tâm sảng khoái.
                      Hồn thơ bay bổng trí say mê.
                      Tháng ngày cảm tác nguồn vui thú.
                      Thân hữu luận bàn dạ hả hê.

                                                     Hồ Trọng Trí
                                                 Kim Long, BRVT

 
                       11/         TRẢI LÒNG
 
                       Tình bạn đâu cần lời nguyện thề
                       Chân phương, mộc mạc thấy vui ghê
                       Xướng thi đôi chữ ai nào giễu
                       Vần họa mấy câu kẻ dám chê!
                       Chia sẻ buồn vui quên lận đận
                       Trải lòng cay đắng tìm đam mê
                       Ngân nga thơ phú quên ngày tháng
                       Một cõi mênh mang đời hả hê!
                                               Nguyên Hương

                    
                       12/         TIẾNG TƠ
 
                       Run rủi muôn trùng chẳng hẹn thề
                       Khi lòng liêu quạnh thật buồn ghê
                       Điệu đà dạo khúc, cười xa xỉ
                       Vung vít ngâm cung, ngậm chán chê
                       Tục tử tang tình lời khổ ải
                       Cô hồn tích tịch chốn u mê
                       Tơ chi cay nghiệt duyên ì hỉ
                       Réo mỏi âm gầy vọng hể hê !
                                            Quỳnh Lý Đức

                                        
                       13/           TÂM SỰ
 
                       Bục giảng quanh năm đã vẹn thề
                       Làm nghề cháo phổi có gì ghê
                       Xem thường tẻ nhạt nhiều anh giễu
                       Coi trọng hão huyền lắm chị chê
                       Giáo án miệt mài luôn gắng sức
                       Thơ văn cao hứng vẫn say mê
                       Trồng cây hái quả vui mơ ước
                       Góp chút xây đời được hả hê.
                                                       Hải Đăng

               
                       14/        KHÔNG ĐỀ
                             (Mượn đôi vần cảm tác)
 
                       Chân lạc vào đây chẳng muốn về
                       Ngẩn ngơ ngơ ngẩn thấy hay ghê!
                       Văn phong tao nhã bao người quý
                       Thi tứ tài hoa lắm kẻ mê !
                       Nghiệp bút vương mang thường phải thế
                       Tình thơ lưu luyến mãi không nề!
                       Tóc  xanh phai nhạt theo ngày tháng
                       Dù đã điểm sương vẫn cận kề !
                                                               huongphan

Thứ Bảy, 25 tháng 5, 2013

THƠ VẬN VÀO NGƯỜI - Lê Duy Đoàn

Ngoài một số bài viết như ĐI TÌM NHÀNH HOA THẠCH THẢO, BÚN BÒ HUẾ CHẲNG CÒN NHƯ XƯA, ....  đã đăng tải, hoạ sĩ Lê Duy Đoàn cũng gửi email chia sẻ thêm cùng chúng tôi một số bài viết của anh.  Xin giới thiệu bài viết mới của Lê Duy Đoàn

                        
                                 Tác giả Lê Duy Đoàn

THƠ VẬN VÀO NGƯỜI  -  Lê Duy Đoàn

Phan lãng tử và Trần tu sĩ là đôi bạn chí thân, ăn một mâm nằm một chiếu từ khi còn là học sinh ở Huế trước năm 75. Họ là những học sinh giỏi, năng động, tự lập và có nhiều hoạt động trong sáng và tích cực trong xã hội . Dù một người là kẻ tu hành đang mặc áo nâu sòng ở chùa Vạn Phước và một người còn nhỏ mà có máu lang bạt kỳ hồ , họ vẫn rất thân thiết. Kẻ tu hành vẫn mô Phật và nói lời đạo hạnh nhưng khi nghe chàng lãng tử rủ lên đồi nhậu nhẹt thì kẻ tu hành cũng sẳn sàng “ngụy trang kiểu Úc” ngồi sau xe gắn máy Goebel lên đó rỉ rả nhậu chơi quên đời.

 Những người bạn của Chú Thân ( kẻ tu hành) hay gọi đùa chú là Đại Đức Thích Đủ Thứ . Chú chẳng giận mà còn vui. Khi chú lạy tạ từ Thầy Trú trì chùa để vào Sài gòn, chú cũng thật thà nói với Thầy là chú vô chùa để trốn lính, bây giờ hết duyên với Đạo nên chú xin phép ra đời. Quả nhiên, sau 75, Chú Thân cởi áo tu hành thỏng tay vào chợ, Chú thích đủ thứ thật

 Lãng tử họ Phan hồi đó lấy nhà liêu của chùa làm nơi ở trọ và cơm chùa làm bửa độ nhật. Sau 75, gia đình Phan khổ sở nhiều bề vì chuyện lý lịch có cha làm cảnh sát. Đồ đạt trong nhà bán dần ăn cũng hết, cả gia đình quá bức bách phài dắt díu nhau vào tận núi rừng Tân Uyên ở Bình Dương tìm kế sinh nhai. Lãng tử kể rằng chỉ riêng mình chàng đã triệt hạ hết mấy khu rừng để đốt làm than chở xuống Sài gòn bán vì lúc đó chất đốt vô cùng khan hiếm. Cũng là chàng đã “ăn”hết mấy cây số đường rây xe lửa đi ngang địa phận Tân Uyên, nhân lúc hổn quan, hổn quân nên chưa ai quản lý. Trong vùng đèo heo hút gió đó, có một quán cà phê. Cô chủ quán là một người đẹp mình dây. Lãng tử thường đóng đinh ở đó. Những người phóng túng ngang tàng theo thói Lương Sơn Bạc, mở lời sỗ sàng chòng ghẹo hay tìm cách sờ soạng cô chủ quán đều bị lãng tử vung quyền vung cước trị thẳng tay. Đôi lúc chàng cũng bị chúng kéo bè tẩn chàng nên thân như tẩn một cái mền rách nhưng hào khí của chàng làm tim người đẹp rung rinh, thổn thức Tình cảm đơm hoa, kết quả là một đám cưới  vui vẻ của chàng lãng tử cùng cô hàng cà phê với hoa dại, rượu “cuốc lũi”, thịt rừng và rau rán quanh vùng.

 Vào Sài gòn, Chú Thân nương náu ở chùa Vạn Phước ở quận 11 một thời gian, hàng ngày ăn chay niệm Phật . Ra đời không có nghề ngổng chi cả, vả lại chẳng quen biết nhiều nên Chú ở chùa đếm ngày qua tháng lại để chờ thời, xem đất chùa là chốn Ngọa long cương. Thời may, một người nữ đệ tử của chùa Vạn Phước ở Huế trước 75 là người quen thân kết nghĩa chị em với Chú từ trước, đi lễ chùa ngày Tết gặp Chú Thân thì mừng rỡ vô cùng. Hàn huyên tâm sự mới biết bây giờ  Hoàng-tên cô gái- là bí thư Đảng ủy của một quận đang phát triển ở nội thành Sài gòn, đang phụ trách Phó chủ tịch Ủy ban của Quận đó. Thì ra, trước 75 Hoàng đã hoạt động cho phe bên tê mà  Chú Thân đâu có biết. Việc đầu tiên, sau lần gặp gở đó, Hoàng làm giấy chứng nhận Chú Thân là cơ sở cách mạng hoạt động nội thành từ năm 68. “Miệng nhà quan có gan có thép, Đồ nhà khó vừa nhọ vừa thâm”. Trạng Quỳnh nhà ta nói như thánh dạy rồi mà! Chẳng ai mất công truy ra coi thử Chú Thân là cách mạng thật hay chì là cách miệng khi bí thư đã ký xác nhận cho Chú như vậy. Thế là bổng dưng Chú thành người có lý lịch với thành tích hơn hẳn những người cách mạng 30 tháng tư. Vào thời điểm đó có những chuyện thật như đùa như vậy. Từ cái lý lịch đẹp như mơ đó cọng thêm một sổ hộ khẩu thành phố lại  có cái ô dù của cô Hoàng, chú đi vào Quận làm tà lọt trong ban Quản lý nhà đất. Những năm sau 75, người Sài gòn bỏ của chạy lấy người, vượt biên đi tìm tự do nườm nượp. Nhà trở thành nhà vắng chủ và do quận quản lý. Chú vào tạm trú trong một căn nhà người ta mới bỏ đi ở khu Cư xá Sĩ quan Chí Hòa. Cả gia đình vượt biên đi lọt hay đã bỏ mạng ngoài khơi không ai biết nhưng họ không trở về nữa nên Chú cứ ở đó. Sau đó một thời gian người ta hợp thức hóa sở hữu nhà cho Chú, thế là chú tay không bắt được cọp, tự dưng không mà sở hữu một căn nhà đầy đủ tiện nghi không tốn một xu .

Thấy Chú đẹp trai, trẻ trung mà chưa có vợ, Hoàng giới thiệu cô em gái con cậu con cô của mình cho Chú. Mười hai bến nước, trong nhờ đục chịu, Chú cưới cô nàng . May mà Chú gặp nước trong. Có tu có phước là vậy.

Lại nói về Phan lãng tử, anh hùng bán than về Sài gòn hàng tuần bỏ than cho các chành vựa than. Lãng tử cũng nổi tiếng trong giới ve chai nhôm nhựa là một cao thủ “chém ri chặt sắt”. Hồi đó, ở những vùng chiến sự ác liệt, quân đội Cọng Hòa và quân đội Mỹ thường lập những căn cứ dã chiến. Các loại ri sắt phẳng được dùng làm công sự hay hầm tránh bom, đạn pháo, đạn cối ; ri sắt lổ tròn dùng lát cầu đường và bãi đỗ trực thăng. Lãng tử là một người giỏi quyền biến nên tìm cách tiếp cận với giới chức cầm quyền trong quân đội và các công ty vật tư các tỉnh Đồng nai, Sông Bé ( tên mới của Bình Dương+Bình Phước). Các chú Tư Bường, Tám Tấn, Ba Khiêm, Sáu Hạnh ở Công ty vật tư của 2 tình đó coi Phan như người thân trong gia đình. Chú Hai On giám đốc của sân bay Biên Hòa coi Phan như em út trong nhà. Hồi đó, những người nói trên ký duyệt cho Phan mua hàng trăm tấn ri sắt còn nguyên nước sơn ô liu hay bán mười mấy cái động cơ máy bay reserve của máy bay Skyraider nguyên trong thùng chưa khui, mà chẳng đòi hỏi một chút “lại quả” nào cả. Chỉ cần vài độ nhậu nhiều “tăng” là mấy chú ký ngay trên bàn nhậu. Thời kỳ ấy những người cọng sản còn thật thà chưa biết vơ vét cho đầy túi tham như sau này.

 Từ một anh chạy hiệu trong ban quản lý nhà đất, Chú Thân được đề bạt nhảy qua quản lý các nhà hàng trong quận. Con người lâu nay chay tịnh tưởng quen rồi nay rơi vô môi trường ăn nhậu. Mảnh đất mới là nơi để cho bản năng hoang dã của Chú- lâu nay bị đè nén bởi những qui tắc nghiêm mật của nhà chùa- trổi dậy. Người ta nói, những ông thầy tu bỏ chùa bỏ đạo ra đời thường sa vào sự thái quá của lòng dục. Tham đắm sắc dục như là chuyên đương nhiên nhằm bù đắp cho những ngày chay tịnh” cực chẳng đã” chăng? Luyện công trong những lò bát quái quanh những nhà hàng trên mọi nẻo đường của quận, Chú đã trở thành” độc cô cầu bại” không có đối thủ ngang tầm vì Chú uống bia rượu như uống nước lã, mặt Chú càng uống càng tái chứ chẳng bao giờ say. Như cái lệ thông thường của bợm nhậu, rượu và gái thường đi cặp với nhau như là một công thức. Thế là Chú lại thích thêm một thứ nữa trong bốn món ăn chơi.

 *** 

 Một buổi xế chiều, đang ngồi nhậu trong quán, Chú Thân thấy Phan ngồi trước cabin bên cạnh tài xế xe tải. Xe chở đầy hàng sắt phế liệu. Chú vội vã lấy xe gắn máy rượt theo kêu inh ỏi” dừng xe, dừng xe”. Phan tái mặt, tưởng bị công an gọi. Thông thường mỗi khi công an kêu dừng xe, Phan phải bấm bụng moi tiền ra chi “tiền mãi lộ”, nếu lằng nhằng chúng nó kiếm cớ đưa xe về đồn thì rách việc. Xe dừng. “Thằng quỷ, tau tưởng công an” “Trời ơi, tau tìm mi từ khi vô Sài gòn đến nay, đi mô mà mất tăm mất tích”. Hai người ôm riết nhau giữa đường mừng mừng tủi tủi.

 Phan đưa xe lên kho của cô nàng Tàu Chợ Lớn ở quận 11 là A Tỷ giao hàng. Cân đo đong đếm nhận tiền bạc xong xuôi, Phan lên xe theo Chú Thân về nhà Chú mới chiếm dụng ở Khu cư xá sĩ quan Chí Hòa. Hai người không quên đèo theo một két rượu nhẹ có gas hiệu con cọp trắng và mấy bịch đồ mồi về nhậu.

Phan tâm sự là muốn về Sài gòn sinh sống nhưng kẹt không có hộ khẩu, không có nhà. Ở vùng núi rừng dễ kiếm ăn bằng nghề phá sơn lâm nhưng của rừng ngày cũng cạn dần vì người đến phá ngày càng đông.Hai đứa con trai ngày mỗi lớn cứ lông bông chơi với chim chóc thú rừng, lê la không trường lớp sợ rằng sẽ hư hỏng. Phải đưa gia đình vế Sài gòn sinh sống mới có đường học cho con và đường sống cho gia đình. Chú Thân nói là việc này phải nhờ đến chị Hoàng. Vốn cũng là người quen biết cũ của Phan ở Huế nên chị Hoàng vui vẻ tìm cách giúp ngay. Chị chỉ căn nhà trống hoát vách gạch chưa tô, mái tôn cũ xì dột nát, chưa có cửa nẻo chi cả trong khu cư xá Nguyễn công Trứ ở đưởng 3 tháng 2. Nhà tàng quá nên chưa ai xía phần . Căn nhà trong diện quản lý của phòng Nhà đất ủy ban. Cứ kéo cả nhà về đó ở lì , công an khu vực có hỏi thì nói rằng Phan là bà con của chị Hoàng thì không ai gây khó dễ. Cũng hay!

Đầu thập niên 80, chính quyền thành phố nhận ra chương trình đưa dân đi”vùng kinh tế mới” là một sai lầm lớn. Những viễn ảnh tốt đẹp về những vùng kinh tế mới trù phú theo viễn mơ” bàn tay ta làm nên tất cả, với sức người sỏi đá cũng thành cơm” chỉ có trên giấy và thơ. Trong thực tế, chương trình đó không có kết quả như mong đợi. Hàng vạn người dân bị đẩy đi kinh tế mới về lại thành phố sống vạ vật, lây lất khắp nơi. Họ cứ che tạm tăng bạt ni lông ngoài lề các con đường lộ, con hẻm khắp thành phố rồi lang thang kiếm ăn và sinh hoat gia đình, ăn uống, tắm giặt, ngũ nghỉ trong một vuông đất trên lề đường dưới mưa nắng trông rất nhếch nhác, tội nghiệp. Làm sao những người dân chân yếu tay mềm, cậu ấm cô chiêu ở thành phố bị lùa lên những vùng đất hoang hóa bạc màu hay những nơi sỏi đá nhiều hơn đất đai mà sống nổi? Không trường lớp, không chợ búa, không đường sá, trạm xá bệnh viện. Các phương tiện sản xuất, các phương tiện sinh hoạt đều chẳng có gì, họ sống được ngần ấy năm mới là chuyện lạ.

 Sai thì sửa, sai nữa sửa nữa. Chỉ thị 01 của chính quyền thành phố cho phép những người có gốc gác sống ở thành phố, đi “kinh tế mới” trở về đều được cấp lại hộ khẩu mới, miễn sao có xác nhận đầy đủ với chữ ký dấu mộc của ủy ban phường xã nơi từng cư trú ở thành phố, nơi từng ở “vùng kinh tế mới” và nơi tạm trú hiện nay. Đó là cơ hội để Phan làm một cái sổ hộ khẩu cho gia đình thông qua dịch vụ chui làm hộ khẩu thật theo đúng trình tự (nơi đi, nơi đến, nơi về ) của mấy anh công an khu vực phường 26 quận Bình Thạnh. Cũng phải mất hơn bốn tháng Phan mới nhận được sổ hộ khẩu mới toanh, địa chỉ ở Cư xá Thanh Đa. Đương nhiên” có tiền việc ấy mà xong nhỉ”.  Rẽ mà, chỉ một cây. Khi Phan lo chuyển được hộ khẩu về cái nhà chiếm dụng ở khu cư xá Nguyễn công Trứ xong thì vụ việc làm dịch vụ hộ khẩu ở Thanh Đa bị bể. Mấy anh công an làm dịch vụ gian dối bị bắt . Sở công an ra lịnh tịch thâu các sổ hộ khẩu làm chui theo đường dây đó nhưng may là gia đình Phan không bị văng miễng nên cả gia đình vẫn đường hoàng sống ở đó mãi về sau.

 ***                                                               
 Khi tôi đưa gia đình vào sinh sống ở Sài gòn vào mùa hè năm 1983, tôi gặp lại hai người. Họ vẫn gọi tôi thân mật là anh trưởng như thuở còn ở Huế.

 Phan cao dong dỏng, nước da ngâm, vai xuôi, người xương xương trông rắn chắc, khỏe mạnh. Mặt xương, gò má cao, miệng hơi hô, lộ hầu. Khi nói, khi hát, cục Adam nơi cổ của Phan chạy lên chạy xuống nhìn rất vui.  Phan có giọng cổ khàn đục. Khi hát, khi diễn ngâm thơ, mặt Phan ngước lên, mắt lim dim mơ màng theo lời hát, lời thơ rất là say sưa, cuốn hút.

 Chú Thân người tầm thước, khi còn tu thì ốm nhom, lúc ra đời làm quản lý các nhà hàng của quận, người Chú đẩy đà ra, mập bụng. Nước da trắng, mắt tinh anh ướt át đa tình, giọng vang. Chú hát hay, đàn giỏi, ngâm thơ theo làn điệu Huế thì rất truyền cảm. Mã đẹp trai, giọng Huế nói ngọt mà khéo nên nhiều cô mê mẩn đeo theo Chú.  Người ta thương mình, mình không thương lại thì tội nghiệp người ta. Thế là hình thành một dây một chuổi ân tình trao qua đáp lại nên Chú có nhiều mối quan hệ trai gái ngoài luồng.

 Phan cũng chẳng kém sư phụ một tí nào. Người phóng khoáng tánh ngang tàng nghĩa hiệp nên cũng lắm cô nàng đeo theo. Bỏ thì thương, vương thì nặng. Thôi chịu nặng một chút cũng được thôi!.

  Tánh khí như vậy nên hai người chơi thân với nhau, đi với nhau như bóng với hình. Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu mà.

 ***
 Hai người rất mê nhà thơ Bùi Giáng. Không biết ai đó đưa cho họ bốn câu thơ của họ Bùi,những câu thơ qua giọng ngâm khàn đặc của hai người khi có hơi men bốc lên đầu nghe rất thống khoái, hào sảng. Bốn câu thơ mang theo trong câu chữ những dự cảm một cõi đi về.

             Rồi có lúc như bây giờ lần nữa,
             Một bài ca sẽ chuyển điệu khôn hàn,
             Lời gay cấn đầu thai trong vó ngựa,
             Hồn hóa sinh về núi đá mưa ngàn (1)

  Ngồi trong bàn nhậu, mỗi lần nghe hai người ngâm bốn câu thơ này, tôi thấy rờn rợn, nổi ốc và tưởng tượng ra một vùng núi đá hoang sơ, cây bụi, cỏ dại mọc đầy phủ lên nấm mộ cô liêu. Mưa xối xả, gió thốc hú từng hồi trên sườn núi cheo leo.

  Sau đó là ca khúc “Phúc âm buồn”của nhạc sĩ họ Trịnh: “ Còn bao lâu, cho thân tôi lưu đày chốn đây, Còn bao lâu cho thiên thu xuống trên thân này. Còn bao lâu cho mây đen tan trên bầu trời, Còn bao lâu tôi xa em, xa anh, xa tôi?”.

  Cũng không lâu! Đang khỏe mạnh uống bia rượu như hủ chìm, Chú Thân thỉnh thoảng thấy đau phía bên phải vùng bụng. Đi siêu âm, xét nghiệm chẩn đoán Chú bị một khối u nhỏ trong gan. Từ khi xét nghiệm, chọc sinh thiết biết là u ác tính,mọi người dấu Chú cứ bảo là không hề gì. Ngoài điều trị theo hương dẩn của bác sĩ bệnh viện uống thuốc tây như ăn cơm bửa, qua xạ trị hóa trị, Chú nghe ai chỉ ngoại khoa thuốc Bắc, thuốc Nam, Chú đều thử tuốt.

  Trong vòng có bốn tháng Chú xuống mười mấy kí, da bọc xương nhưng bụng lại phình to như cái trống. Bệnh đã đến thời xơ gan cổ trướng. Chú đã có thời gian dài tu học ở chùa nên Chú hiểu rất rõ lẽ vô thường, lý vô ngã nên vẫn bình tỉnh đợi ngày” thiên thu xuống trên thân này”. Người ta hay nói:” Bốn chín chưa qua, năm ba đã tới”. Đầu tháng 3,Chú Thân qua đời khi mới 53 tuổi .

 Ngày đưa Chú lên an táng ở chân núi Chứa Chan ở huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai trời nắng đẹp. Núi Chứa Chan không có cây cổ thụ mà chỉ thấy cây cỏ vừa tầm, dù cao đến 800 mét nhưng nhìn từ xa núi trơ trọi giữa đồng trống thấy hình bè bè như môt nấm mồ vĩ đại.Người theo xe đưa tang khá đông. Đi từ sáng nhưng xe chạy chậm nên đến gần giờ ngọ đoàn xe mới tới nơi. Trên lối đi gập ghềnh khúc khuỷu từ chỗ dừng xe ngoài quốc lộ cho đến huyệt ở gần chân núi, khoảng cách chừng một cây số, nhóm bạn thân tình của Chú, hầu hết là những người Huế hành nghề đắp vỏ xe và buôn bán kim hoàn ở quận 10 và quận 11 nói chuyện rổn rảng. “ Chú Thân đi thế nào cũng rủ một đứa đi theo cho vui”. “ Đứa mô thân với Chú, đi theo Chú là vừa” “ Ở đây có thằng Phan lãng tử là thân với Chú nhất, chắc Chú rủ hắn đi theo quá?” Phan trả lời rắn rỏi “ Rù thì đi chứ sợ chi. Vui”. Những lời đùa không đúng lúc của những người bạn của Chú Thân trong giờ phút sinh ly tử biệt làm nhiều người khó chịu . Lời nói đi vào hư vô
Tôi bỗng nhớ bốn câu thơ của Bùi Giáng ứng vào đúng ngay huyệt mộ dưới chân núi Chứa Chan này. Núi nhiều đá, mưa xói mòn khe rảnh. Vẳng đâu đây lóc cóc vó ngựa dập dồn.

        Lời gay cấn đầu thai trong vó ngựa,
        Hồn hóa sinh về núi đá, mưa ngàn.

  ***                                                    
  Sáu tháng sau.

  Phan đi xe gắn máy một mình lên Thủ Đức để gặp ông Thanh, một chức sắc trong phòng Quản lý đô thị quận Bình Thạnh để nhờ giúp đở giải quyết giấy tờ hợp thức hóa căn nhà Phan mua giấy tay ở  trong hẻm sâu, đường Nguyễn văn Đậu. Ngồi chén chú chén anh với ông Thanh từ chiều đến tối mịt. Phan mới chếnh choáng lên xe ra về.

  Trời mưa lất phất. Đèn đường tù mù chiếu nhạt nhòa trên đường Điện Biên Phủ. Một người đi xe gắn máy từ phía sau chạy đến, qua mặt sát bên tay trái của Phan xẹt qua như tên bắn. Tay lái của y chạm vào tay bên trái của Phan, giật Phan mất thăng bằng ngã sỏng soài giữa đường. Một xe tải theo ngay sau cán qua người Phan, bỏ chạy thẳng…

 Không biết có giờ linh hay không?
 Không biết người chết có rủ ai đi theo cho có bạn hay không?
  Không biết“ Hồn  hóa sinh về núi đá mưa ngàn” hay không?
  Không ai biết   
                                                                             
Sài gòn, 4/5/2013                                                                          
Lê Duy Đoàn

*
Chú thích:
 
1. Bốn câu thơ nói trên là 4 câu cuối trong bài thơ “Tao ngộ” trong tập thơ “Đêm ngắm trăng” của Bùi Giáng do nhà xuất bản Trẻ in năm 1997.
 
2. Tiếc thương và tôn trọng người đã khuất, tên nhân vật đã được thay đổi.