***
Khi tôi đưa
gia đình vào sinh sống ở Sài gòn vào mùa hè năm 1983, tôi gặp lại hai người. Họ
vẫn gọi tôi thân mật là anh trưởng như thuở còn ở Huế.
Phan cao dong dỏng, nước da ngâm, vai xuôi, người xương xương trông rắn chắc,
khỏe mạnh. Mặt xương, gò má cao, miệng hơi hô, lộ hầu. Khi nói, khi hát, cục
Adam nơi cổ của Phan chạy lên chạy xuống nhìn rất vui. Phan có giọng cổ
khàn đục. Khi hát, khi diễn ngâm thơ, mặt Phan ngước lên, mắt lim dim mơ màng
theo lời hát, lời thơ rất là say sưa, cuốn hút.
Chú Thân người tầm thước, khi còn tu thì ốm nhom, lúc ra đời làm quản lý các
nhà hàng của quận, người Chú đẩy đà ra, mập bụng. Nước da trắng, mắt tinh anh
ướt át đa tình, giọng vang. Chú hát hay, đàn giỏi, ngâm thơ theo làn điệu Huế
thì rất truyền cảm. Mã đẹp trai, giọng Huế nói ngọt mà khéo nên nhiều cô mê mẩn
đeo theo Chú. Người ta thương mình, mình không thương lại thì tội nghiệp
người ta. Thế là hình thành một dây một chuổi ân tình trao qua đáp lại nên Chú
có nhiều mối quan hệ trai gái ngoài luồng.
Phan cũng chẳng kém sư phụ một tí nào. Người phóng khoáng tánh ngang tàng nghĩa
hiệp nên cũng lắm cô nàng đeo theo. Bỏ thì thương, vương thì nặng. Thôi chịu
nặng một chút cũng được thôi!.
Tánh khí như vậy nên hai người chơi thân với nhau, đi với nhau như bóng với
hình. Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu mà.
***
Hai người rất
mê nhà thơ Bùi Giáng. Không biết ai đó đưa cho họ bốn câu thơ của họ Bùi,những
câu thơ qua giọng ngâm khàn đặc của hai người khi có hơi men bốc lên đầu nghe
rất thống khoái, hào sảng. Bốn câu thơ mang theo trong câu chữ những dự cảm một
cõi đi về.
Rồi có lúc như bây giờ lần nữa,
Một bài ca sẽ chuyển điệu khôn hàn,
Lời gay cấn đầu thai trong vó ngựa,
Hồn hóa sinh về núi đá mưa ngàn (1)
Ngồi trong bàn nhậu, mỗi lần nghe hai người ngâm bốn câu thơ này, tôi thấy rờn
rợn, nổi ốc và tưởng tượng ra một vùng núi đá hoang sơ, cây bụi, cỏ dại mọc đầy
phủ lên nấm mộ cô liêu. Mưa xối xả, gió thốc hú từng hồi trên sườn núi cheo leo.
Sau đó là ca khúc “Phúc âm buồn”của nhạc sĩ họ Trịnh: “ Còn bao lâu, cho thân
tôi lưu đày chốn đây, Còn bao lâu cho thiên thu xuống trên thân này. Còn bao
lâu cho mây đen tan trên bầu trời, Còn bao lâu tôi xa em, xa anh, xa tôi?”.
Cũng không lâu! Đang khỏe mạnh uống bia rượu như hủ chìm, Chú Thân thỉnh
thoảng thấy đau phía bên phải vùng bụng. Đi siêu âm, xét nghiệm chẩn đoán Chú
bị một khối u nhỏ trong gan. Từ khi xét nghiệm, chọc sinh thiết biết là u ác
tính,mọi người dấu Chú cứ bảo là không hề gì. Ngoài điều trị theo hương dẩn của
bác sĩ bệnh viện uống thuốc tây như ăn cơm bửa, qua xạ trị hóa trị, Chú nghe ai
chỉ ngoại khoa thuốc Bắc, thuốc Nam, Chú đều thử tuốt.
Trong vòng có bốn tháng Chú xuống mười mấy kí, da bọc xương nhưng bụng lại
phình to như cái trống. Bệnh đã đến thời xơ gan cổ trướng. Chú đã có thời gian
dài tu học ở chùa nên Chú hiểu rất rõ lẽ vô thường, lý vô ngã nên vẫn bình tỉnh
đợi ngày” thiên thu xuống trên thân này”. Người ta hay nói:” Bốn chín chưa qua,
năm ba đã tới”. Đầu tháng 3,Chú Thân qua đời khi mới 53 tuổi .
Ngày đưa Chú lên an táng ở chân núi Chứa Chan ở huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng
Nai trời nắng đẹp. Núi Chứa Chan không có cây cổ thụ mà chỉ thấy cây cỏ vừa
tầm, dù cao đến 800 mét nhưng nhìn từ xa núi trơ trọi giữa đồng trống thấy hình
bè bè như môt nấm mồ vĩ đại.Người theo xe đưa tang khá đông. Đi từ sáng nhưng
xe chạy chậm nên đến gần giờ ngọ đoàn xe mới tới nơi. Trên lối đi gập ghềnh
khúc khuỷu từ chỗ dừng xe ngoài quốc lộ cho đến huyệt ở gần chân núi, khoảng
cách chừng một cây số, nhóm bạn thân tình của Chú, hầu hết là những người Huế
hành nghề đắp vỏ xe và buôn bán kim hoàn ở quận 10 và quận 11 nói chuyện rổn
rảng. “ Chú Thân đi thế nào cũng rủ một đứa đi theo cho vui”. “ Đứa mô thân với
Chú, đi theo Chú là vừa” “ Ở đây có thằng Phan lãng tử là thân với Chú nhất,
chắc Chú rủ hắn đi theo quá?” Phan trả lời rắn rỏi “ Rù thì đi chứ sợ chi.
Vui”. Những lời đùa không đúng lúc của những người bạn của Chú Thân trong giờ
phút sinh ly tử biệt làm nhiều người khó chịu . Lời nói đi vào hư vô
Tôi bỗng nhớ bốn câu thơ của Bùi Giáng ứng vào
đúng ngay huyệt mộ dưới chân núi Chứa Chan này. Núi nhiều đá, mưa xói mòn khe
rảnh. Vẳng đâu đây lóc cóc vó ngựa dập dồn.
Lời gay cấn đầu thai trong vó ngựa,
Hồn hóa sinh về núi đá, mưa ngàn.
***
Sáu tháng sau.
Phan đi xe gắn máy một mình lên Thủ Đức để gặp ông Thanh, một chức sắc trong
phòng Quản lý đô thị quận Bình Thạnh để nhờ giúp đở giải quyết giấy tờ hợp thức
hóa căn nhà Phan mua giấy tay ở trong hẻm sâu, đường Nguyễn văn Đậu. Ngồi
chén chú chén anh với ông Thanh từ chiều đến tối mịt. Phan mới chếnh choáng lên
xe ra về.
Trời mưa lất phất. Đèn đường tù mù chiếu nhạt nhòa trên đường Điện Biên Phủ.
Một người đi xe gắn máy từ phía sau chạy đến, qua mặt sát bên tay trái của Phan
xẹt qua như tên bắn. Tay lái của y chạm vào tay bên trái của
Phan, giật Phan mất thăng bằng ngã sỏng soài giữa đường. Một xe tải theo ngay
sau cán qua người Phan, bỏ chạy thẳng…
Không biết có giờ linh hay không?
Không biết
người chết có rủ ai đi theo cho có bạn hay không?
Không biết“
Hồn hóa sinh về núi đá mưa ngàn” hay không?
Không ai
biết