BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI GIÁP THÌN 2024 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 6 tháng 1, 2015

THƠ VUI: VỀ QUÊ ĂN CƯỚI - Nguyễn Khôi

  Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
  Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
   Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội. 
   Email: khoidinhbang@gmail.com



        THƠ VUI: VỀ QUÊ ĂN CƯỚI
        "Gái lớn nào ai chả lấy chồng"

        Sắp tết vui về quê "ăn cưới" 
        Gái làng "xuất" khỏi lũy tre xanh 
        Chẳng Sài Gòn cũng phải là Hà Nội 
        Dại gì không ra ở Đô thành !?!

        Ừ, phong tục giờ đang "đổi mới":
        - Đón dâu hai lần, khá nặng về "măm",
       "Một trăm mâm"... tôm hùm, chả mực
        Của "hồi môn" một chiếc Dylan (1)...
                  
        Ừ, cái Bướm bây giờ đắt thật
        Kém chi Hoa Hậu với Em Xi (M.C) ?
        "Quan Họ" hát chi dăm bảy triệu
        Chụp ảnh chơi chục triệu xá gì !?!
              
       Gái Đình Bảng ai mê thì "rước"
       Vào thương trường tài sắc khó chê
       "Nữ doanh nhân" nay Xinh, mai Thái (2)
        Qua thời "Vật thú Đình Bảng Thê".  (3)
                 
        Mình là Bác về quê ăn cưới
        - Mừng cháu tôi hạnh phúc dài dài
        Có xây thêm villa, trang trại
        Đón Bác vào "ẩm thực" lai rai ...?

         Viết tại quê Đình Bảng 6 -1- 2015
                            NGUYỄN KHÔI
          ......

        (1) Xe tay ga Dylan giá 30-40 triệu đồng.
        (2) Đi buôn bán tới Singapore, Thái Lan...
        (3) Bốn điều hèm xưa ở các nơi danh tiếng :


      *1- BẮC NINH TỨ VẬT

         Vật giao Phù Lưu hữu
         Vật thú Đình Bảng thê
         Vật ẩm Đồng Kỵ thủy
         Vật thực Cẩm Giang kê.

         (Chớ đánh bạn với người làng Phù Lưu - chợ Giầu
         Chớ lấy con gái Đình Bảng- kẻ Báng làm vợ
         Chớ uống nước làng Đồng Kỵ
         Chớ ăn thịt gà làng Cẩm Giang)


         *2-ỨNG HÒA (HÀ ĐÔNG) TỨ VẬT

          Vật thú Vân Đình thiếp
          Vật giao Hòa Xá hữu
          Vật thực Tử Dương kê
          Vật thính Bà Lâm thuyết

          (Chớ lấy con gái Vân Đình làm vợ bé
          Chớ kết bạn với người Hòa Xá
          Chớ ăn thịt gà Tử Dương
          Chớ nghe lời người Bà Lâm)


        *3-SƠN TÂY TỨ MẠC

         Mạc tranh Đại Đồng trưởng
         Mạc thú Tào Thương thê
         Mạc giao Đông Sàng hữu
         Mạc thực Mỹ Lương kê.

         (Chớ tranh trưởng với dân Đại Đồng
          Chớ lấy con gái Tào Thương làm vợ
          Chớ kết bạn với người Đông Sàng
          Chớ ăn thịt gà Mỹ Lương).


         *4-NGHI XUÂN (HÀ TĨNH) TỨ VẬT

          Vật hành Dương Gián lộ
          Vật giao Mỹ Dương nho
          Vật thú Tả Ao thê
          Vật bằng Cộng Khánh hữu

          (Chớ đi đường Dương Gián
          Chớ giao du với nhà Nho ở Mỹ Dương
          Chớ lấy con gái làng Tả Ao về làm vợ
          Chớ kết bạn với dân Cộng Khánh).


        *5- THỪA THIÊN TỨ BẤT

          Bất giao Nguyệt Biều hữu
          Bất thú Dạ Lê thê
          Bất ẩm Thạch Hàn thủy
          Bất thực Lương Quán kê.

         (Chớ kết bạn với dân Nguyệt Biều
         Chớ lấy con gái Dạ Lê
         Chớ uống nước ở Thạch Hàn
         Chớ ăn thịt gà Lương Quán.)

      

Thứ Năm, 1 tháng 1, 2015

THƠ VUI "NĂM MỚI CHÚC NHAU" - Thơ Nguyễn Khôi

 



Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội.
Email: khoidinhbang@gmail.com



     THƠ VUI "NĂM MỚI CHÚC NHAU"                                                    (Nhái thơ Tú Xương)                  
          Ra phố mà nghe chúng chúc nhau
          Chúc nhau trẻ mãi nhẵn đầu râu
          Phen này ông quyết đi buôn mũ
          Muốn ĐẸP phải mua chụp kín đầu.
            
          Ra phố mà nghe chúng chúc sang
          Mua bằng, chạy chức tót làm Quan
          Phen này ông nhập toàn xe xịn
          Chúng nó tranh mua phải xếp hàng.
                    
          Ra phố mà nghe chúng chúc giầu
          Chia nhau "dự án" thiếu gì đâu
          Phen này ông mở thêm chứng khoán
          Lùa chúng vào chơi... tớ vào cầu.
                     
          Nó lại máu "chơi" cỡ tuổi con
          "Chân dài", "đĩ đực" ngực môi tròn
          Ra mãi ngoại thành xây Nhà Nghỉ
          Cưa sừng làm Nghé thỏa tơ non.
                    
          Bắt chước "Xếp", ta chúc mấy lời
          Chúc cho bọn ÁC sớm đi đời
          Siêu cường, Bành trướng thi nhau chết
          Để được an vui cả loài người.

          Góc thành nam Hà Nôi, 1-1-2015
                                   Nguyễn Khôi

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

VIDEO CLIP "ĐỐI DIỆN QUÂN THÙ PHÚ" - Kha Tiệm Ly, Nguyễn Hữu Tân


            

Sau khi đăng tải ĐỐI DIỆN QUÂN THÙ PHÚ của anh Kha Tiệm Ly:
http://phudoanlagi.blogspot.com/2014/05/oi-dien-quan-thu-phu-kha-tiem-ly.html
     
Chúng tôi tình cờ lên Youtube search nhạc, bỗng chợt thấy bài phú này được nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc, hoà âm và trình bày đoạn cuối (ngày 31/5/2014), nên đã làm video clip này.

Mời quý bạn thưởng thức:


                  


                               Phú: Kha Tiệm Ly
                               Tiếng hát: Nguyễn Hữu Tân
                               Video clip: Phú Đoàn

Đoạn cuối ĐỐI DIỆN QUÂN THÙ PHÚ được phổ nhạc:

 Anh em ơi!
 Giặc đã đến rồi!
 Giặc đã đến rồi!
 Ta nhân nhượng cũng có mức có chừng
 Chúng hung hăng ngày tự tung tự tác.
 Thương giống nòi, chân mạnh bước hiên ngang,
 Vì tổ quốc, máu sôi lòng bất khuất.

 “Đánh cho để răng đen,
  Đánh cho luôn dài tóc”.

  Đống Đa gươm khua chan chát, máu thù dơ bước chân voi,
  Đằng Giang sóng cuộn ầm ầm, xác giặc còn tanh mũi cọc.
  Diên Hồng vang rền “Sát Thát”, quyết bảo toàn hải phận, biên cương,
  Như Nguyệt sang sảng lời thơ, không để mất ngọn rau, tấc đất.
  Lao thân đạn lửa, mới biết ai dũng ai hèn,
  Đối diện quân thù, mới rõ ai vinh ai nhục!
  Dù máu đỏ loang lòng biển, quyết bảo toàn hạt cát quê hương,
  Dù xương trắng chất đầu non, không để mất bờ cây tổ quốc.

  Hỡi anh em!
  Vung tay lên, trăm triệu chung lòng!
  Trước giặc thù, một còn một mất!
                                               
                                 Kha Tiệm Ly

 ........................................................

 Kha Tiệm Ly
 99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, tp Mỹ Tho Tiền Giang
 Tel: 0987 701 952 - 01229 880 130
  Email: khatiemly@gmail.com

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

CẢM NGHĨ MÙA CƯỚI 2015 - Thơ Nguyễn Khôi


            
             Nhà thơ Nguyễn Khôi

     CẢM NGHĨ MÙA CƯỚI 2015
                  (Tặng LXQ)
     "Thôi ở giữ vườn Dâu nhé              
     Dứt mối tơ...em kiếm chồng giầu"                                

     Con gái lấy chồng sợ "kim lâu" (1)            
     Đã qua Đông Chí... bắc được cầu            
     Chẳng còn phải lụy con đò nhỏ            
     Xe phóng ào qua vút bóng câu.            

     Ờ nhỉ, ngày xưa kiêng cữ lắm            
     Gái ngoan chẳng vượt lũy tre làng            
     Bây giờ nghe tiếng Dollar gọi            
     Cất cánh bay sang mãi Đại Hàn .                                  
 
     Thương lắm mấy chàng trai xóm mạc            
     Cù lần ở trong lũy tre xanh :            
     Ế vợ - "mồ côi" là cái chắc ?            
     Túi rỗng mong chi tới thị thành ?                                      

                                  Nguyễn Khôi              

     ………

     1/ Phong tục :1,3,6,8 kim lâu             
     Làm nhà, lấy vợ, tậu trâu thì "đừng", nhưng đã qua Đông Chí thì "được" ?

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

NOEL KHÔNG CÓ CHÚA - Thơ Xuân Ly Băng


Có lẽ Xuân Ly Băng là nhà thơ công giáo được người yêu thơ biết đến nhiều nhất sau Hàn Mặc Tử. Mùa Giáng sinh, xin mời đọc bài thơ "NOEL KHÔNG CÓ CHÚA" của nhà thơ XUÂN LY BĂNG (tức Đức Ông Linh Mục J.B. Lê Xuân Hoa) 


     
            Nhà thơ Xuân Ly Băng


      NOEL KHÔNG CÓ CHÚA 

      NOEL !
      Chúa đâu ở trong đền thờ 
      Ngài đang nằm nơi cổng đền thánh 
      Cao quá đối với Ngài 
      Vì Ngài không bằng viên đá thấp nhất 
      Sang quá đối với Ngài 
      Vì tất cả Ngài 
      Giá  không bằng vòng xích sắt
      Đẹp quá đối với Ngài 
      Vì da dẻ Ngài nhăn nheo
      Không được mịn màng như màu sơn Bạch Tuyết

      NOEL:
      Chúa đâu ở đền thờ
      Ngài đang nằm trên hè phố
      Mưa gió bơ vơ
      Nghe nhạc rượu say sưa
      Và tiếng ly chén chạm nhau loảng xoảng
      Ở một tầng lầu cao trên đầu Ngài
      Làm Ngài tưởng nhớ
      Hình ảnh một đống rác nham nhở
      Ở ngoại ô
      Và Ngài bị đánh vì mẫu xương khô

      NOEL:
      Chúa đâu ở đền thờ
      Ngài ở trong tay một thiếu phụ
      Tím bầm như miếng thịt trâu
      Lạc lõng giữa đêm trường phố thị
      Khi đại lộ lên ánh đèn nâu
      Mẹ Ngài không tìm ra lối thoát
      Đặt Ngài trên cống rảnh tanh hôi
      Rồi bà biến mất

      NOEL:
      Chúa đâu ở trong hang đá
      Ngài đang quỳ đó
      Ở dưới đáy đền thờ
      Bên anh và bên tôi
      Ngài đã già cả
      Rét run quần áo tơi tả
      Ngài đang lo chốc nữa lễ hết rồi
      Chống gậy lối nào cho xe người ta đừng tuôn ngã
      Và đứa cháu thức dậy đòi quà
      Biết lấy gì cho nó

      NOEL:
      Chúa đâu ở trong hang đá
      Ngài đang úp mặt nơi nghĩa trang
      Dưới chân Thánh Giá
      Khi chiều buông
      Khóc thét
      Nỏ cần ai nghe
      Vì chỉ một người nghe thì đã chết rồi
      Còn lại bảy đứa bé mồ côi 
      Sau một phát súng nổ

      NOEL:
      Chúa đâu ở trong hang đá 
      Ngài đang chống nạng đi trên vỉa hè 
      Lê la kiếp sống 
      Mải nghe nhạc khúc hoà bình
      Hay Ngài đang nằm dài trên chõng
      Mỗi chuyển dịch đều nhờ đứa con côi
      Mẹ nó sang sông hơn một mùa thu rồi
      Nhìn tường nhà thương phế binh màu trắng
      Thấy trắng cả cuộc đời
      Cố gắng giữ nụ cười
      Vì không khóc được nữa

      NOEL:
      Chúa đâu ở đền thờ
      Ngài cũng không ở nơi hang đá
      Ngài chen chúc trong xóm nhà lá
      Hay lác đác dưới gầm cầu
      Hay đội nón mê lặn lội dưới bùn sâu
      Hay vác súng nặng hơn người đi lang thang giữa trời mưa gió 
      Chịu đựng thật nhiều
      Những mảnh đời không căn cước

      NOEL ! 
      Chúa đâu ở trong đền thờ 
      Ngài cũng không ở trong hang đá 
      Nếu không gặp Ngài trong tối tăm
      Chẳng bao giờ thấy Ngài trong ánh sáng
      Nếu không gặp Ngài trong nghèo khổ 
      Chẳng bao giờ thấy Ngài trong cao sang 
      Nếu không gặp Ngài ở dưới đất 
      Chẳng bao giờ thấy Ngài cõi Thiên Đàng

      NOEL !
      Chúa đâu ở trong đền thờ 
      Ngài cũng không ở trong hang đá 
      Ta tìm Ngài và muôn năm không gặp Ngài 
      Nếu lòng ta không mở 
      Cho những ai thiếu ánh sáng mặt trời 
      Lây lất trong vũng đời u thảm
      Của một xã hội thừa súng đạn và thiếu bánh cơm.

                                                   XUÂN LY BĂNG


     Mời click chuột trực tiếp vào đường link sau để đọc thêm :

     http://www.art2all.net/tho/lathuy/camnhan_noelkhongcochua.htm

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

CÔ NÀNG Ả RẬP - Thơ Nguyễn Khôi

         



          CÔ NÀNG Ả RẬP
             (Gái đạo Hồi)
            Tặng: Ca Dao

         Mới biết cô Nàng Ả Rập
         Mắt xanh, da trắng nõn nà  
         Bịt kín hở hai con mắt
         Chao ôi, kính đức A La!
                                      

         Đẹp nhất ấy là con mắt
         Xanh mơ như bầu trời Nga,
         Mũi  xinh cô đầm nước Pháp
         Môi gái Sài Gòn thiết tha...
                               
         Đẹp thật:  nhì da, nhất dáng
         Tấm thân tỏa ấm mùi hương
         Khỏa thân sẽ thành Biển lớn
         Đánh chìm các đấng Quân Vương !                                  
         Em ở Jerusalem ?
         Hay ở đô thành Bagdad ?
         Nắng cháy đất trời sa mạc
         Trời cho tươi mát như em .
       
         Cầu xin Đức Thánh uy quyền
         Ở xa được tha hồ ngắm
         Nếu mà trộm xem "em tắm" (1)
         Thì anh chắc cũng thăng thiên ?
                              
                       Hà Nội 18-12-2014
                          Nguyễn Khôi

        (1)  Tên bài thơ của Bạc Văn Ùi thời 1950

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

ĐỢI PHÚT ĐANG MÙA - Nguyễn Huỳnh Sa, La Thuỵ

NGUYỄN HUỲNH SA là hội viên Hội Văn Học Nghệ Thuật Bình Thuận. Thơ anh thường xuyên góp mặt trên nhiều báo địa phương, trên các tạp chí Văn Nghệ trong và ngoài tỉnh... 
Văn chương với NGUYỄN HUỲNH SA không là "nghề" nhưng là "nghiệp", "lỡ mang cái nghiệp vào thân" nên cuộc đời nhà thơ nào cũng thường lắm truân chuyên lận đận! NGUYỄN HUỲNH SA chuyên chú đến với thơ từ khi còn rất trẻ, hành trình sáng tác thơ của anh đã trên 35 năm. Anh không viết nhiều, nhưng viết rất cẩn trọng và chắc tay, không dàn trải bằng số lượng, nhưng rất đáng nể về chất lượng! Mỗi bài thơ của anh là một sự chắt lọc, rút ra từ trải nghiệm cuộc sống với những vất vả thăng trầm của người con xứ biển với quanh năm sóng gió mặn mòi... 
 Tập thơ đầu tay: "ĐÁ MẶN NGHIÊNG ĐỜI NGHE SÓNG VỖ" của anh, phải sau hơn 30 năm làm thơ anh mới cho xuất bản cũng đã phần nào nói lên tâm thế: chậm mà chắc, ít mà cô đọng trong thơ NGUYỄN HUỲNH SA.  
Xin giới thiệu bài thơ ĐỢI PHÚT ĐANG MÙA của anh do La Thuỵ diễn ngâm

           

                ĐỢI PHÚT ĐANG MÙA

                Em nơi đâu?
                Anh đi tìm em
                Anh cùng cánh cò nương theo ngọn bấc
                Cùng nồm nam hoá hạt thấm quanh nguồn
                Len lỏi rốn chợ đời chong chóng
                Ngập ngừng mấy ngả ba trơn
                Giữa lấp loá sắc màu anh chỉ còn sắc trắng

                Tìm em
                Anh đi tìm em
                Dẫu chưa có đôi hài bảy dặm
                Dẫu tứa máu đôi bàn chân lận đận
                Và hai bàn tay chai
                Gặp đây đó của rất nhiều cô gái
                Một phẩy mi, một chấm môi em
                Làm sao được, em là ba chấm lửng
                Gặp đây đó những đường cong lượn uốn
                Vươn dài ra, vòng lại, vây quanh
                Những đường cong tưởng nhốt đời anh ngợp
                - Những vòng tròn rực rỡ hào quang xanh
                Rồi nhan nhản một trời áo váy
                Lốc cốc rập rềnh rạn phố ngựa xe
                Chong mắt, căng tai, hút vầng em chẳng thấy
                Giá mình làm loài thú đánh hơi nghe.

                Thì thôi vậy
                Em về vườn cũ
                Mắc võng tình,  ngây dại chờ em
                Hát ngô nghê sáo sành sáo sậu
                Con cò bay - cò sợ đậu cành mềm
                Chém đá - tin một ngày em lại
                Mặc thời gian rắc muối mái đầu nhau
                Ta ngây thật
                Sẽ đâu cần che đậy
                Vì em ơi, hoa trái cứ đang mùa.

                Nửa vàng nửa xanh - trái chưa mùa
                Mãi đợi
                Ta môt nửa khật khờ, em một nửa khôn lanh
                Phút đang mùa em chín mọng trong anh

                                                   Nguyễn Huỳnh Sa

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

VIDEO CLIP NGÂM THƠ "LỜI XIN LỖI" - Phan Chính, La Thuỵ

   
                           

Nhà thơ, nhà báo Phan Chính sinh năm 1943,  tại thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận. Trước năm 1975, ông với bút hiệu Đông Thuỳ đã xuất hiện trên các báo: Điện Tín, Sóng Thần, Độc Lập, Tin Sáng, Đại Dân Tộc... và các tập san văn học: Khởi Hành, Thời Nay, Tuổi Ngọc… Từ sau năm 1975 đến bây giờ  thơ, truyện ngắn của Phan Chính xuất hiện đều đặn trên các báo ở địa phương và Trung ương… Đến năm 2008, Phan Chính đã xuất bản 04 tập thơ: Trái độc, Giọt sương, Giữa truông đời, Biển trắng như lòng ta thức đợi ; Hàm Tân chuyện thuở  đầu (bút ký- năm 1988), Huyền thoại xứ biển (biên khảo- năm 2007). Ngoài ra, ông còn tham gia viết lịch sử truyền thống huyện Hàm Tân và thị xã La Gi (Bình Thuận). 
Xin giới thiệu bài thơ LỜI XIN LỖI của ông qua giọng ngâm thơ La Thuỵ

                  



                     LỜI XIN LỖI


                     Đêm  nay ta uống ly chào bạn

                     Rồi một rồi mai chắc gì hơn

                     Dẫu vuốt mắt nhau mà chẳng hẹn

                     Xoay vòng cho giáp cõi càn khôn


                     Trớ trêu cái số đời đen bạc

                     Mấy nẻo ưu phiền lại gặp ta

                     Mới hay khuya lắng hoen màu rượu

                     Để quặn thắt lòng chợt xót xa


                     Cạn ly thấy tiếc thời thơ dại

                     Năm tháng qua đi thật vô tình

                     Chút rưng rưng nghẹn ngào đôi mắt

                     Thôi đành nốc cạn cả mông mênh


                     Đất trời dung nạp ta từ đó

                     Thêm nắng mưa buồn thương nhớ ai

                     Nâng ly tìm lại hình nhân cũ

                     Tạ lỗi cùng ta chưa kịp say


                                                     Phan Chính

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ - Thơ Nguyễn Khôi

Lời dẫn của nhà thơ Nguyễn Khôi :

       Ngày 8-3-2002 Nhà thơ Cao Quảng Văn (người Huế ở Tp.HCM) có gửi tặng Nguyễn Khôi cuốn "Quốc học trường tôi"- Hợp tuyển Thơ - Nhạc- Họa, nxb Thuận Hóa  1996, trong đó có in Bài thơ BÀY TỎ của  Thiền sư  Minh Đức Triều Tâm Ảnh ( tên thật là Nguyễn Văn Kha, sinh năm 1946 tại Thừa Thiên, học Quốc Học Huế từ 1961-1964). Thơ Bày Tỏ dài 56 câu với " ý " lý giải về sự "nhập thiền" của Người... Bài thơ rất HAY, hình tượng thơ sống động, ngôn ngữ thơ điêu luyện, ý mới , tứ lạ .. .cuốn hút ngay từ những câu đầu tiên :

                 Mai hết cuộc, tôi xin về núi cũ
                 Giã từ ngày áo đỏ đèn xanh
                 ...Tôi đã ra đi
                 Bằng bài thơ thứ nhất
                 Thuở đầu đời môi rượu lả đường say
                 ...

     Nguyễn Khôi đọc rất xúc động, liền thả bút như "họa lại" đáp lại ... nay đã qua 12 năm, xin chép lại để các bạn thơ cùng chia sẻ :


    


        GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ
        (Tặng Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

       "Người thơ phong vận như thơ ấy"
                                           Hàn Mặc Tử

        Thôi, người cứ vô tư về núi
        Cùng hương rừng gió nội mây bay
        Ta ở lại cùng Đô thành chật chội
        Vùi đầu trong đống sách cao dày.
                 
         Người trắng tay mà hồn thanh thản
         Ta tiền tài áo mũ xênh xang
         Người thiền định gối đầu bên thác ngủ
         Ta trong phòng máy lạnh đắp chăn.
                   
         Người đã ra đi
                            bằng bài thơ thứ nhất
                                        Vĩnh biệt tình đầu
                                                       áo đỏ đèn xanh
        Ta chí mọn bám rêu phong thành cổ
        Hóng hương mơ son phấn thị thành.
                   
        Về với núi : Người nghênh phong thưởng nguyệt
        Ta áo cơm
                          sâu bọ giữa nhân quần
        thêm chức tước
                                  phẩm hàm này nọ
        nhếch mép
                           đau
        Lắng một tiếng cười gằn.
                   
        Thật kỳ diệu
                             giữa cuồng phong - gió nổi
        Người thoát đi đến một chốn bên trời
        Tiếng chuông vọng trên mây ngàn sương lạnh
        thương chúng sinh
                                       lòng thả giữa khơi vơi...
                   
       Người khiêm nhường tránh xa đời chen chúc
       những bon chen
                                  nhức nhối chốn đông người
       Đời là thế, biết ai là vụng dại
       Biết ai khôn ngụp lặn để sinh nhai.
                   
       Đời là thế, chẳng qua là Quán Trọ
       Giữa quê hương mà nhớ cố hương
       Ký ức xanh viết bài thơ BÀY TỎ
       Khối tình thơ còn nguyên vẹn Tâm hường.
                   
       Ôi cuộc sống bao thân thương tình nghĩa
       Là khói hương xin thoảng một hơi Trà
       Đời vẫn đẹp bởi long lanh giọt lệ
       Biển khổ đời kết  SINH - TỬ- TÌNH CA.
                   
       Như Thi sĩ yêu con Chim Báu Tớt (1)
       Cho nhân gian tiếng hót vọng tâm hồn
       Thanh kiếm báu xin treo trên vách đất
       Đời yên bình... cày cuốc vẫn là hơn.
                   
       Ừ vẫn sống - nào có ai bỏ cuộc
       Người ra đi mây trắng giục đường phi
       Một lẽ sống
       Một tình yêu Đất Nước
                         ừ gia đình, cũng một lẽ...
                                                          khinh khi.
                     
       Thôi, từ giã những điều gì vô lối
       Cách mù khơi cho thanh thỏa tâm hồn
       Như TẠO HÓA
                                  ta tin ĐỜI NHÂN QUẢ
       Người ra đi... còn lại cả trời hương.
                 
       Người ra đi... trí vượt trên trần thế
       Chút tình thơ thả mộng ngợp sông hồ
       Còn yêu người... thơ về trong nỗi nhớ
       Đỉnh phù vân tung cánh một trời thơ.
                   
       Thôi, Người cứ vô tư về núi cũ
       Lưu gót TRẦN... quên một thuở từng đi
       Khi đã luyện mình
                                      là VÔ NGÃ
       thì
            hồn
                   thơ
                         đã thoát tục
                                            an tri.

                                      NGUYỄN KHÔI
                                Viết trong đêm gió nổi

       -----------

       (1) Theo một Ý thơ của Bích Khê (bài Duy Tân).

Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

THƯ THĂM THẦY HỒ XUÂN DIỆN NHÂN NGÀY 20/11/2014 - Hoàng Đằng


                        
             
              Tác giả Hoàng Đằng

 Đông Hà, ngày 12 tháng 11 năm 2014
Thầy Hồ Xuân Diện thân kính,

Ở Việt Nam, đã phảng phất không khí ngày NHÀ GIÁO VIỆT NAM – 20/11. Có người gọi đó là Ngày Tết của thầy cô giáo, vì học trò đang nô nức mua hoa, mua quà tặng thầy cô. Nhìn cảnh ấy, tự nhiên em bùi ngùi xúc động, nhớ đến Thầy nhiều hơn.

Thầy đến dạy em – thuộc khóa đầu tiên của trường bán công Đông Hà – từ 1957. Năm học 1957 – 1958 ấy, em đã lên đệ lục (lớp 7 bây giờ). Cũng gọi là trường, nhưng bán công Đông Hà, về cơ sở vật chất, chỉ có một dãy gia binh dành cho vợ con lính đi theo chồng bỏ lại. Vách xây qua loa, không tô trát, mái lợp tôn đã ố rỉ, nền đất. Trước đó, dãy nhà này chia ra bao nhiêu “căn hộ” không biết, khi dùng làm nơi học, được phân thành hai phòng học: một dành cho lớp đệ thất (lớp 6) và một dành cho lớp đệ lục (lớp 7), không có chỗ nào nữa làm nơi nghỉ ngơi cho các thầy ngồi chờ trước khi dạy. Thế mà vì chúng em, Thầy đã đáp lời mời đến với trường. Năm học đó, trường có 3 giáo sư: thầy Nguyễn Viết Trác, thầy Trần Tu và Thầy. Cụ Nguyễn Khắc Thảo – người có công lớn trong việc vận động mở trường – vừa dạy Hán Văn, vừa làm giám thị, vừa quản lý văn phòng.

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

GIỌNG HUẾ: GẦN CẢM, XA THƯƠNG - Lê Duy Đoàn


         
             Tác giả Lê Duy Đoàn


                 GIỌNG HUẾ - GẦN CẢM, XA THƯƠNG  
                                                               Lê Duy Đoàn

I. Những chuyện bên lề:

1. Cô gái Huế hỏi: Bài " Giọng Quảng - Gần thương xa nhớ" của anh, em đã đọc nhiều lần ,nhưng lần nầy đọc lại vẫn bị cuốn hút vào câu chuyện ! Giọng Quảng thì gần thương xa nhớ, còn giọng Huế thì ra răng anh hè? Anh lậm tình cô gái Quảng rứa chơ có lậm tình với O gái Huế mô không? Có phải như người ta thường nói "Huế đi để mà nhớ , chứ không phải ở để mà ..." !
Chàng trai Huế trả lời: “Giọng Huế thì gần cảm, xa thương” em à. Ở gần nghe giọng Huế thầy thấm, có thấm mới cảm thương …nàng. Trai gái Huế thì " xa càng nhớ, ở càng thương" giống như anh với em ri nì!
Cô gái Huế nói: “ Anh nói rứa cho vừa lòng em thôi, chứ giọng Bắc sắc sảo, trau chuốt, chuẩn mực giọng nói như rót mật vào tai, giọng Nam ngọt như mía lùi như tai được rót mật răng anh không nói cảm nói thương mà cảm và thương chi “giọng Huế trọ trẹ của miềng” hở anh?
Chàng trai hơi lúng túng một chút trước câu hỏi ngược bất ngờ của cô gái, rồi cũng tìm được câu trả lời: “ Người dân ở xứ nào cũng yêu mến giọng quê của mình. Dù là người Bắc, người Nam hay người miền Trung cứ nghe giọng nói quê mình là thấy động lòng. Người Quảng động lòng giọng Quảng, người Huế động lòng giọng Huế.. Giọng quê qua miệng nói, qua tai nghe rồi đi qua tim. Giọng quê theo máu đi đến toàn thân,len lỏi qua từng tế bào rồi đi đến trú ngụ trong tâm hồn của mỗi con người.
Giọng quê miền nào cũng được người dân miền đó xem là vốn quý. Vốn quý đó được truyền thừa, bảo lưu và có tính chất bảo thủ. Như thế, giọng nói riêng của từng vùng miền không bị đồng hóa, mai một, hòa lẫn, hòa tan vào một giọng nói miền khác.

Thứ Tư, 5 tháng 11, 2014

TÔI NHÂM NHI TÌNH TÔI - Thơ La Thuỵ


                


                 TÔI NHÂM NHI TÌNH TÔI
                      (Cảm đề thơ Trần Hào)

                 Kim Lương ơi! Dạ Thảo ơi !
                 “Xóm Dừa” thuở ấy chơi vơi nuối hoài
                 Tương tư huyền mộng dáng ai
                 Nguyên trinh thơ dại mắt nai xoe tròn
                 Ngựa chừ vó nản chân bon
                 Ờ sao em mãi chập chờn trong mơ
                 Mà thôi ! Sóng biếc xa bờ
                 Tim ai nguội lạnh hững hờ tình trôi
                 Ta đong kỷ niệm đầy vơi...

                                               La Thuỵ


           

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

LAGI LÀ GÌ? - Phạm Tường Đại


                       
                                        Vòng xoay Tân An (thị xã La Gi)

     Từ Thành phố Hồ Chí Minh đến thị xã La Gi  (Bình Thuận), khoảng 170 km. Nhiều du khách thắc mắc nguồn gốc của địa danh này, họ gọi là La Ghi. Trong các văn bản cổ của triều Nguyễn viết về LA GI bằng chữ Hán, nếu phiên âm ra tiếng Việt thì đọc là LA DI. Các cựu quan thời Nguyễn để lại câu đối: “- La Di bình nguyên chi địa, diện hải bối lâm, sa bà thế giới, nông trang khả đạt / - Hàm Tân lập xã chi sơ, tiền Đinh hậu Nguyễn, thảo muội kinh doanh, công nghiệp dĩ thành”.(Dịch ý: La Di đất đồng bằng mặt giáp biển, lưng tựa rừng, thế giới sa bà, làm nông có thể được / Làng Hàm Tân buổi ban sơ, trước họ Đinh sau họ Nguyễn, khai khẩn thuở hoang vu, cơ nghiệp thành công).

     Nhiều người hỏi vui  với tôi: "LA GI là gì hỡi anh?".
     Mời  các bạn truy cập đường link sau xem giải đáp phần nào câu hỏi trên:
                           https://vi.wikipedia.org/wiki/La_Gi           
     Đồng thời mời đọc bài thơ của nhà thơ  Phạm Tường Đại về LA GI


                   
                        Nhà thơ Phạm Tường Đại 
                                         (1930- 2008)
                   

                      LA GI LÀ GÌ?
                      (Tặng La Thuỵ)

                  Hỡi em La Gi là gì?
                  Là thiên di thuở hàn vi đất trời
                  Là con suối chảy giữa đời
                  Từ nguồn mang nước về khơi đong đầy
                  Là muôn chim đến hội bầy
                  Xây thành tổ ấm từ ngày hoang sơ
                  Là con thuyền chở ước mơ
                  Vượt phong ba đến bến bờ vinh quang

                  La Gi biển bạc non vàng
                  Trăng treo đỉnh Cú nắng tràn Đồi Dương
                  Hòn Bà lãng đãng khói sương
                  Dinh Thầy linh ứng bốn phương hội hè!

                                                       Phạm Tường Đại

                  ..............................................................

   * Mời truy cập vào các đường linsk sau để xem một số hình ảnh về thị xã La Gi:
a/
https://www.google.com.vn/search?q=h%C3%ACnh+%E1%BA%A3nh+v%E1%BB%81+th%E1%BB%8B+x%C3%A3+la+gi&biw=1511&bih=747&tbm=isch&tbo=u&source=univ&sa=X&ei=pgJTVPOdH47c8AXr54KwAw&ved=0CBoQsAQ&dpr=0.9

b/
http://gocnhosantruong.com/doi-song-xa-hoi/the-gioi-quanh-ta/869-v%E1%BA%BB-%C4%91%E1%BA%B9p-hoang-s%C6%A1-c%E1%BB%A7a-th%E1%BB%8B-x%C3%A3-lagi-b%C3%ACnh-thu%E1%BA%ADn


Thứ Năm, 30 tháng 10, 2014

TÔI VIẾT VỀ... THƠ TÔI - Đoàn Anh Kiệt


           
                 Tác giả Đoàn Anh Kiệt
      (Con trai út của blogger Phú Đoàn)


TÔI VIẾT VỀ... THƠ TÔI 

Dẫn: Hồi nhỏ, ba tôi làm thơ và đọc thơ khá nhiều. Và lần nào mẹ tôi cũng... chê thơ ông dở. Lúc đó không biết nên không dám bàn. Có lần ba tôi đọc thơ, bảo là thơ của nhà thơ nào đó nổi tiếng lắm (không nhớ chính xác tên), mẹ khen hay, song thật ra bài đó là ba tôi viết. Thì sau này tôi nghĩ thơ hay vì... tác giả cũng một phần từ đó mà ra.

Tới giờ, chẳng tự hào gì khi nói tôi quen cũng đã vài cô bạn gái, vì bạn bè tôi đa phần đều "mồ yên mả đẹp" trong nấm mồ hôn nhân hết. Mà lạ, cô nào trước khi quen tôi đều hay khen (có khi vì lịch sự không chừng) là anh viết hay, rồi khi dính chút "cổ phần" trong đời nhau thì cô nào cũng chê thơ/văn anh... dở quá.

Chuyện cũ không nhắc làm gì, cô bạn hiện nay, dân chuyên Văn ngày trước, mỗi khi ngồi chơi, tôi hỏi [thiệt thà] em thấy anh viết thơ trên FB vầy được hông, cô ta cười đáp (nguyên văn) "thơ anh hay, có điều em đọc mệt quá", hỏi sao mệt, cô nói "thì... gật đầu chào người quen hoài nên mệt". Hic, của đáng tội, tôi thì [gần như] không bao giờ chôm thơ ai, hễ đăng đều ghi tác giả, không nhớ thì ghi st, dẫu rằng hay chơi chiêu nhập nhằng chữ st dù thơ mình viết.

Thì đọc nhiều ắt sẽ ảnh hưởng, không dính tứ thơ/ý thơ, cũng dính chút phong cách tác giả mình thích. Suy cho cùng, tôi... trí nhớ tốt, chứ tôi có phải anh chàng Trương Vô Kỵ, học Thái Cực quyền xong quên liền để mà vận dụng theo ý mình đâu. Hôm cafe' với nhau, vui miệng tôi nói thế, nhân tiện trích luôn bài thơ mình khá thích:

                  CHIA

                  Chia tay
                  em chọn nỗi sầu
                  Bán đi mua lại
                  mộng đầu chưa nguôi
                  Bỗng đâu
                  một sớm hoa rơi
                  Kiệu dâu em
                  bước bên người thảnh thơi
                  ….
                  Chia anh
                  nỗi nhớ ngày xưa
                  Bán không đặng
                  đành đổ thừa…
                  hên xui

Nghe xong cô ta bảo thơ gì nghe phát chán, từ "hên xui" bình dân vậy mà đưa vô, phân tích một hồi tôi thấy luôn bài này sao... mất giá quá! Cũng ráng nói thì mà là, song lý lẽ... của trái tim luôn chiến thắng. Đành thôi vậy! Tưởng thua rồi thì thôi, nào ngờ cô ta được nước nói thêm cái bài Không đề của anh nó tệ cực kỳ, trích đăng nguyên văn:

                  Tình thoảng qua như gió
                  Lá vui đùa xôn xao
                  Ngày phơi sầu đã ráo
                  Sao nắng còn hanh hao

                  Mùa qua tình như nắng
                  Vàng góc đời nhỏ nhoi
                  Chim xanh nào đang hót
                  Đâu ngờ ngày lẻ loi

                  Có người chân bước lỡ
                  Lạc lối tình không hay
                  Tưởng rằng mình hạnh phúc
                  Ô hay bụi… mắt cay

                  Đời trôi sao quá vội
                  Tình cứ mãi mông lung
                  Lá rơi chưa ngập lối
                  Đâu rồi tay nắm tay

                  Bao năm mình nông nổi
                  Đổ thừa đời không may
                  Chợt một ngày sám hối
                 Tình đã thành mây bay...

Đặc biệt là câu cuối, nguyên văn "người lớn còn chơi... đổ thừa". Rồi mấy bài xưa xưa nữa "phơi tình ngày nắng ráo, con tim đổ mưa rào, em ngày xưa... lỡ dại, yêu anh đời hư hao", thơ thì toàn ý người khác, lời thì cũ, tứ thì mòn. Bực quá, đành ráng... mặt dày viết bài để "em nó" khai sáng tri thức bình luận thơ ca.

Thơ chủ yếu là gì? Là tạo niềm cộng hưởng với người đọc. Cùng một bài, người này cảm khác, người kia cảm khác. Đối với anh A, bài này hay nhưng với anh B thì vẫn bài đó là dở. Nhưng nếu vậy thì cần chi đến nghệ thuật phê bình? Thơ, với tôi, là cách sắp chữ, để nói lên cái mà mình không nói được! Thì đó, có thất tình đâu, có chia tay đâu, song thơ chia tay, thơ thất tình thích thì viết một ngày vài... trăm bài còn dư sức, đặc biệt là thời 26, 27 tuổi. Thẩm thơ, đâu phải chỉ "tâm tri" còn phải có "trí tri" nữa chứ. Con chữ vốn vô hồn, ai cũng học đủ bảng chữ cái, nhưng viết một bài văn cho đúng chính tả chưa chắc đã là việc dễ làm với khá nhiều người, nói chi đến viết để cộng hưởng cảm xúc được?

Hồi 26; 27 tuổi tôi gần như muốn là viết. Thơ cũng được, văn cũng xong. Phóng bút thành văn dễ ợt chứ khó gì, ráp vần ráp chữ là xong. Nhưng mà nói thật, đọc lại nhiều khi... xấu hổ lắm.

Còn phê bình, phê bình cái gì đây ngoài câu chữ hiển hiện đó? Phân tích nhịp điệu, phân tích từ ngữ để mà thấy cái dụng công của tác giả, và với bài nào "tuyệt đỉnh" thường là một câu "hồn nhiên,  thiên thành". Đạt đến mức hồn nhiên như trời có sẵn đó thì TẤT CẢ đều phải dụng công, dụng công trong từ ngữ cực nhiều. Lao tâm khổ tứ để tìm cho được một chữ ráp vô, sửa tới sửa lui, đọc đi đọc lại, rốt cục chỉ muốn đạt tới mức tự nhiên như không cần dụng công.

Tôi viết cũng không ít bài bình thơ, đa phần là thơ xưa, thơ Tàu, và tôi tự nhận cái đó là bình giấm, như một nhà phê bình người Pháp tự nhận "rượu để chua quá thì thành giấm, viết không được thì... đi bình luận vậy". Nhưng thật ra, người viết bài bình luận thì có lẽ cực hơn người viết, người viết vì một cảm xúc gì đó phóng bút là xong, còn người bình đọc xong, chờ lắng cảm xúc, tìm dẫn chứng, tìm câu văn, tìm minh họa để mà bình cho người đọc thưởng lãm. Nên tuy "ai đem phân chất một mùi hương, hay bản cầm ca tôi chỉ thương" nhưng bình thơ bình văn vẫn cần lắm. Còn đọc chê dở chê hay thì nào có khó gì? Như ngày trước tôi chê Truyện Kiều, tôi cũng phải ráng viết cho được một bài [dù] ngắn để mà chê cho... có hồn (?)

Chỉ là... bụt chùa nhà không thiêng! Hic

                                                                         Đoàn Anh Kiệt
                                                                           29/10/2014