BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI GIÁP THÌN 2024 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 9 tháng 7, 2018

GIÁ NHƯ... - Thơ Trần Mai Ngân


      
                  Nhà thơ Trần Mai Ngân
            

   GIÁ NHƯ... 

   Giá như em có thể
   Buộc mây trời dừng bay
   Bắt ngày mãi là ngày
   Trong vòng tay của anh...

   Giá như em có thể
   Giữ mãi trời màu xanh
   Như giữ em bên anh
   Để tình đừng mỏng manh

   Giá như mà có thể
   Xoá tan những muộn màng
   Thì đâu phải ngỡ ngàng
   Cách xa như định mệnh

   Giá như chỉ giá như
   Ông tơ bà nguyệt lão
   Cột đính sợi chỉ hồng
   Thì đôi ta hoàn hảo...

   Em chỉ nghĩ giá như
   Để bài thơ có tứ
   Để em được mỉm cười
   Giá như... ừ... giá như!

             Trần Mai Ngân
                 22-6-2018

Thứ Sáu, 6 tháng 7, 2018

RU TÌNH - Thơ Nhật Quang



          Nhà thơ Nhật Quang


RU TÌNH

Mi ngoan hãy khép giấc say…
Cho em gối tạm ngực gầy của anh
Đêm vàng áo nguyệt long lanh
Ru ngây ngất phút mộng lành bên nhau

Để anh gỡ mới tơ nhàu
Đong đưa… em giấc mơ đầu yêu đương
Đêm trầm nhẹ níu vấn vương
Ngực thơm còn thoảng mềm hương căng đầy

Trái tình ngào ngạt hây hây
Chạm tay nâng nhẹ... nhấp say môi nồng
Ngủ đi em… giấc mơ hồng
Chắt chiu khoảnh khắc bềnh bồng hương yêu.

                                                    Nhật Quang
                                                      (Sài Gòn)

HẠT BỤI 1 - 2 / Thơ Lê Kim Thượng


          
              Nhà thơ Lê Kim Thượng


HẠT BỤI 1 - 2
1.
Ngày qua, lần lữa tháng năm
Tìm Quê gõ cửa ghé thăm... Xuân này
Mừng vui rót chén rượu đầy
Cùng Quê đối ẩm, sum vầy với ta
Ấm lòng lãng tử xa nhà
Trao nhau một khúc tình ca giữa đời
Hoa Xuân nở cánh môi cười
Cho ta xao xuyến, cho người ngẩn ngơ...
Chiều qua bến vắng thẩn thơ
Đò vào gối bãi mộng mơ ngủ vùi
Sương lam khói sóng bờ vui
Chiều hoang xẻ nửa... bùi ngùi nắng say
Gọi đò tiếng vọng đâu đây
Sông Quê chở nặng, nặng đầy phù sa
Gió qua kẽ lá ngân nga
Tiếng Quê đầm ấm, thiết tha xao lòng
Em tươi bên lúa đòng đòng
Hương tình qua mấy vạt đồng xuyến xao
Vườn hoang Cu gáy cành cao
Âm ba chuông vọng, nghiêng chao cánh diều
Bếp nghèo khói tỏa hắt hiu
Canh chua Bông Súng... cơm chiều đậm hương...

Thứ Năm, 5 tháng 7, 2018

KHẤP TỐ NHƯ, QUA ĐANG NGHÈO, CÁT, BỊP, CVM VÀ KHANH TƯƠNG - Thơ Chu Vương Miện





KHẤP TỐ NHƯ

bất tri tam bách dư niên hậu
thiên hạ hà nhân khấp Tố Như
                  (Thơ Nguyễn Du)

trên 300 năm nữa ?
còn ai khóc Nguyễn Du ?
xứ lạ quê người gần tám bó
câu thơ trên đọc thấy như thừa
ốm đau lạnh quá ngồi bó gối
mỏi miệng mà kêu mãi hừ hừ
thơ cổ mắt mờ không đọc được ?
huống gì thơ của cụ Nguyễn Du ?
một túi càn khôn xơ xác cả
kẻ thì nằm đất kẻ nằm tù
ngẫm nghĩ câu "thi trung hữu họa"
mà buồn cho tới tận ngàn thu ?
chết sau hay trước cũng giống nhau
Châu Mỹ, Châu Úc hoặc Châu Âu
lỡ cỡ phần đời nơi Châu Á

Lưỡng Quảng xưa là đất Quảng Châu ?

GIẢI OAN CƠM HẾN HUẾ - Trần Kiêm Đoàn


            
                    Tác giả Trần Kiêm Đoàn

Nguồn: 
https://www.baocalitoday.com/van-nghe/giai-oan-com-hen-hue.html


   GIẢI OAN CƠM HẾN HUẾ

   Chén rượu làng Chuồn xin uống cạn,
   Giải oan cơm hến dở, ngon nầy.
  (Phóng tác thơ Tô Thùy Yên -TKĐ)

Cơm Hến Huế mang bản chất đậm đà của Huế. Hương không sang cả nhưng có sức thẩm nhập và gây cảm giác thinh thích, nghiền nghiện nhẹ nhàng cả đời. Vị ngọt ngào mà không lịm nên làm người nhớ mà không phải chạy tìm quay quắt để chóng thỏa mãn rồi lại sớm quên. Tướng không kiêu sa kiểu nem công chả phụng mà mặn mà rau cỏ toát lên từ phèn chua nước mặn của quê hương.
Hơn ba mươi năm trước, khi tôi viết bài Cơm Hến Huế;

bây giờ đọc lại bỗng hiện lên hai tảng đá to sờ sờ chặn đường khiến tiến thoái lưỡng nan. Tảng đá bi quan khi tôi cho rằng, cơm hến Huế chỉ có thể nấu với hến tươi nằm duới đáy sông Hương bao quanh Cồn Hến nên xa Huế là đành vĩnh viễn chia tay với cơm hến. Và tảng đá lạc quan khi tôi nghĩ chung chung rằng: Là dân Huế ai cũng thích cơm Hến Huế (như tôi!)


Thứ Tư, 4 tháng 7, 2018

TÌM BẬU - Thơ Trần Mai Ngân




TÌM BẬU

Bậu về - Sáo qua sông
Ta ở lại chạnh lòng
Hương Bậu còn trên áo
Sao bảo là dễ quên !

Bậu về có vấn vương
Đôi má thắm màu hường
Áo bà ba duyên dáng
Ta cứ đợi hoài thương...

Năm tháng trôi đi mãi
Bậu không lại nơi này
Nỗi nhớ ta đong đầy
Cũng đành chôn tuyệt vọng !

Chiều nay qua sông rộng
Tìm dáng Bậu thinh không
Đôi má thắm hồng đào
Môi cười đầy như mộng...

Bây giờ đang ở đâu
Bậu giờ đang ở đâu
Để dạ ta mãi sầu
Tìm nhau đến bạc đầu !

Trần Mai Ngân

Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018

MƯA ĐÊM, CHÚT TÌNH - Thơ Tịnh Đàm


       
             Nhà thơ Tịnh Đàm


MƯA ĐÊM

Gối vào đêm,
Trở giấc buồn
Nghe mưa về gõ nhịp... muôn tiếng thầm !
Giấu lòng vào nỗi tình câm,
Đèn khuya thắp bóng
Lệ dầm ướt khăn !

Lời yêu còn những băn khoăn
Về đâu ?
Sóng mãi lăn tăn vỗ bờ !

Phải chăng xưa...
Đến bây giờ
Con tim biết sẽ đợi chờ...
Vì nhau !

NHÂN VẬT TÀO THÁO - Thái Quốc Mưu


             
                        Tác giả Thái Quốc Mưu


                NHÂN VẬT TÀO THÁO
                                       Thái Quốc Mưu

Tào Tháo, tự Mạnh Đức, tên tục A Man, tự Cát Lợi. Sanh 155 sau tây lịch, tại huyện Tiêu, nước Bái trong gia đình giàu có. Từ bé là người rất thông minh, ít để ý đến việc nhỏ, tính tình phóng khoáng, thích giao du,… rất ham đọc sách, đặc biệt là binh thư, là người biết quyền biến, nhiều mưu lược. Ông mất ngày 15 tháng 3 năm 220, tại Lạc Dương, Hà Nam, thọ 66 tuổi.
Trong Bách Khoa Toàn Thư viết: “Tào Tháo vốn xuất thân trong gia đình bình thường, không có tiếng tăm…” Người viết về Tào Tháo trong bộ Bách Khoa Toàn Thư, không tra cứu kỹ, viết câu trên đây hoàn toàn sai sự thật!
Thực tế, theo Tam Quốc Chí của Trần Thọ, Tào Tháo vốn dòng dõi Tào Tham, Tướng quốc của nhà Hán. Tào Tham sinh Tào Đằng.  Tào Đằng, một Thái giám có thế lực trong triều đình Đông Hán, lần lượt phục vụ 5 đời Hoàng Đế: Hán An Đế, Hán Thuận Đế, Hán Xung Đế, Hán Chất Đế và Hán Hoàn Đế. Do công lao trải 5 đời, ông được phong chức Trung Thường Thị Đại Trường Thu Phí Đình Hầu.
Tào Tung tên thật Hạ Hầu Tung, sau khi làm con nuôi của Tào Đằng bèn đổi sang họ Tào. Tào Tháo còn có 1 người em trai, bị thất lạc từ nhỏ.

Năm 178, Hán Linh Đế nghe lời Đổng Thái Hậu cho áp dụng chính sách mua bán quan chức. Chức Tam công bán 10 triệu, tước hầu bán 5 triệu. Tào Tung (tức Hạ Hầu Trung) thân phụ Tào Tháo đã bỏ tiền ra mua chức Thái Úy trong dịp nầy.
Nhờ “chính sách” mua quan bán chức, bọn cơ hội chủ nghĩa, bọn trọc phú, có cơ hội vào chốn quan lại. Sau khi mua được chức quan, chúng tha hồ bốc lột, cướp đoạt tài sản của dân lành hầu mau lấy lại vốn. Và, trong số ấy có nhiều tên ngu dốt, thất học. Cho nên, đôi khi cần giải đáp cho dân, chúng buông ra những câu trả lời chỉ làm trò cười cho trăm họ.
Thể chế chính trị thời Hán Linh Đế là một thể chế chính trị tồi tệ nhất trong mọi thời đại trên thế giới.

Thứ Hai, 2 tháng 7, 2018

HỒI KÝ CỦA MỘT NGƯỜI CON GÁI ĐẤT BẮC TẠI SÀI GÒN TRƯỚC 1975 - Hoàng Lan Chi


    
                 Tác giả Hoàng Lan Chi


        HỒI KÝ CỦA MỘT NGƯỜI CON GÁI ĐẤT BẮC 
        TẠI SÀI GÒN TRƯỚC 1975 
                                                              Hoàng Lan Chi

Tôi còn nhớ ruộng miền Nam nhiều nơi không chia bờ rõ rệt. Tôi còn nhớ cây trái Lái Thiêu không vạch lối ngăn rào. Tình hàng xóm là tất cả. Khi chia rào, ngăn lối là xúc phạm. Tự người dân quê biết đâu là đất là vườn của mình. Vào vườn Lái Thiêu cứ tha hồ ăn. Chỉ khi mua về mới phải trả tiền. Ôi sao ngày ấy người ta hiếu khách và cuộc sống thanh bình đẹp đẽ quá! Có phải là một phần nhỏ thiên đường nơi hạ giới chăng?…

Năm 1954 – 1960
Ngày ấy tôi còn bé lắm. Lênh đênh trên chuyến tàu cuối vào Nam theo cha mẹ chứ chẳng biết gì. Chuyến đi êm đềm không gì đáng nói. Tôi thấy người Pháp cũng đàng hoàng. Thì đâu chả thế. Cũng có người này người kia. Người hèn nhát, kẻ can đảm. Người quá khích, kẻ trung dung. Người Pháp trên tàu tử tế. Họ cho ăn uống đầy đủ. Tôi không hiểu tại sao họ phải tốn đủ thứ để đưa người di cư vào Nam. Nếu họ cứ mặc kệ thì không biết số dân Bắc có đến được miền Nam dễ dàng không…

Đầu tiên chúng tôi cặp bến Vũng Tàu. Rồi xe đưa vào Sài Gòn. Chúng tôi ở tạm tại Nhà Hát sau này được sửa thành Tòa Quốc Hội, mấy hôm sau thì phân tứ tán. Chính phủ trợ cấp cho mỗi đầu người là bao nhiêu đó, tôi không nhớ vì quá bé.

Nơi tôi ở đầu tiên là Cây Quéo, đường Ngô Tùng Châu. Gia đình tôi là người Bắc đầu tiên đến đây. Sau này đọc truyện và biết con trai Bắc hay bị con trai Nam uýnh và xỏ xiên: “Bắc kỳ ăn cá rô cây”… Không rõ có đúng không, nhưng gia đình tôi hên. Nơi xóm nhỏ, người Nam thật thà đôn hậu. Họ cư xử tử tế với chúng tôi. Đôi khi tôi lẩn thẩn nghĩ, hay vì gia đình tôi là nhà giáo? Tinh thần tôn sư trọng đạo đã ăn sâu trong giòng máu dân Việt? Họ rất tôn trọng và lễ phép đối với cha mẹ tôi. Một điều “thưa ông giáo”, hai điều “thưa bà giáo”...

            

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2018

HỎI - Trần Mai Ngân



 

HỎI

Đêm thật lặng yên, hoa lá thầm thì tỏa hương cho nhau, cho cả cuộc đời nếu ai đủ tâm để nghe thấy...
Tôi nằm vắt lên chiếc võng nhưng không đong đưa. Tôi ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Những ngôi sao lấp lánh, lấp lánh làm bầu trời đen tỏa sáng.
Tất cả nhiệm mầu và thật đẹp.

Tôi bỗng nhớ đến N. Và tôi muốn hỏi N... Sáng mai khi ta thức dậy, những ngôi sao này thực ra vẫn còn ở đó đợi đêm về, hay sẽ biến mất...

Tôi biết thế nào N cũng la tôi "vớ vẩn" như mọi khi. Nhưng tôi vẫn muốn hỏi...Những ngôi sao ấy vẫn thức và chờ đêm lại về. Phải không ?

                                                                       Trần Mai Ngân

CAO NGUYÊN MỘT CÕI, DỐC HOA - Thơ Nguyễn Kim Hương


        

       CAO NGUYÊN MỘT CÕI

Thông reo bờ lá Thiền viên
Nơi đây Đà Lạt cao nguyên một miền
Hồ xanh sương trắng mơ huyền
Rừng ơi ! Thư thả làm duyên.Thác ngàn

Ngày tràn trên đỉnh Biang
Đatanla suối hát mơ màng cảnh tiên
Phải đây là chốn đào nguyên
Dã quỳ dằng dặc khắp miền núi cao

Suối trong khe khẽ thì thào
Hồ xưa Than Thở mà xao xuyến lòng
Mây hồng lơ lửng về không
Sắc trời Đà Lạt xanh mông mênh. Chiều

                                       KIM HƯƠNG
                                          14/06/201

TỘI NGHIỆP, NHỮNG CON ROBOT - Thơ Chu Vương Miện

 
      

TỘI NGHIỆP

cho vua Thục Đế
làm mất nước
thác sinh làm chim quốc
tối ngày mò mẫm trong bụi rậm
kêu quốc quốc
tiếng kêu đau thương thảm thiết
Quốc quốc bốn phía không một hồi âm nào ?
thiên hạ bây giờ
hai tai điếc
hai mắt mù và miệng câm
chỉ cần ấm nước bát cơm
đút vào mồm là xong
kéo lê đời thú vật
không đất không nước
còn sống đi đứng ăn uống
nhưng cái đầu cái óc đã liệt
quá tội nghiệp
cho con chim đa đa
tối ngày kêu nhà nhà
nhưng gia gia còn đâu nữa ?
đã mang bàn cho khách trú
đã mang cho thuê
hoàng hạc bạch hạc bay đi
không chốn trở về
hỡi Trần Danh Án
hỡi Bà Huyện Thanh Quan
hỡi Hồ Xuân Hương
cơ ngơi đã thụt xuống lòng hồ
đâu còn nơi nao là Cổ Nguyệt Đường
ôi Nguyễn Du cùng Tổng Cóc
những anh hồn còn phảng phất
mặt trời chiếu chênh chếch ngả về tây
vẫn văng vẳng chốn này
Gia gia Quốc quốc ?

Thứ Năm, 28 tháng 6, 2018

NAM QUAN TRƯỜNG HẬN - KỊCH THƠ HOÀNG CẦM


     
                                    Nhà thơ Hoàng Cầm
      
NAM QUAN TRƯỜNG HẬN - KỊCH THƠ HOÀNG CẦM

Một đêm giăng mờ lạnh lẽo. Tiếng tiêu nào trên ngàn xa văng vẳng trong sương. Trên một khu rừng gần Ải Nam Quan, chi chít cây cối, có một bóng đen vạch cây, rẽ lá tìm đường.
Gần chỗ ấy, Nguyễn Phi Khanh bị giam trong một cái cũi lớn. Lúc đó đã nửa đêm. Bốn bề tịch mịch. Duy có tiếng tiêu vẫn réo rắt, não nùng. Thỉnh thoảng có tiếng mõ cầm canh xa xa. Hồi lâu, Phi Khanh hơi cử động và ngồi dậy.

“MỘT RẺO CHIỀU” THƠ CA DAO NT, BỨC TRANH ĐẸP LỒNG TRONG CHIA LY BUỒN – Châu Thạch


             
           Nhà bình thơ Châu Thạch


     “MỘT RẺO CHIỀU” THƠ CA DAO NT, 
     BỨC TRANH ĐẸP LỒNG TRONG CHIA LY BUỒN  

                                                                          Châu Thạch

Đọc “Tôi: chiếc lá/ Em: chiếc lá/ Bạn bè: từng chiếc lá/ Một khoảnh rừng đã xanh trong nhau” ta như lập tức thấy trước mắt một bức tranh đẹp và sống động. Mỗi linh hồn con người là một chiếc lá xanh thắm và mỗi chiếc lá đại diện cho một linh hồn con người trong khoảnh rừng xanh thắm ấy là hình ảnh của sự sống bình an, hạnh phúc, êm đềm và quyến luyến biết bao.
Những câu thơ  trên đây ngắn gọn, thật là bình dị, bình dị đến độ tưởng không phải là thơ nhưng ngược lại nó là “vô thi”, nghĩa là ở trình độ làm thơ không còn bị gò bó bởi luật làm thơ nữa. Nhà thơ vừa dùng phương pháp tưởng tượng người thành lá, vừa nhân cách hóa lá thành người, khiến cho sự suy nghĩ tưởng như ngộ nghĩnh của một em bé lại phát họa một góc thiên đường đầy sự thân ái trong cuộc sống. Câu thơ “một khoảnh rừng đã xanh trong nhau” với cụm từ “xanh trong nhau” hình dung hoàn toàn sự hài hòa, sự đồng cảm của mỗi cá nhân sống trong xã hội đó. Tuy thế, nếu những câu thơ trên không có những câu thơ dưới đây chắp đôi cánh cho nó, thì nó hoàn toàn không thể bay lên cao được:

                  Và thế đó, gió về ru ta hát
                  Vầng trăng non ngả ngớn lướt qua đầu

THUYỀN - Thơ Chu Vương Miện & M.Loan Hoa Sử


      
     

THUYỀN

lớn sóng lớn thuyền con sóng con
không có sóng nếu mặt nước bằng phẳng
nếu cuộc đời bình yên
không chiến tranh
con chó giống con mèo
-
dù cho tha thiết yêu nòi giống
cũng đến đau thương ngắm cõi bờ
năm 1958 cụ Thạch Ẩn Làm thơ
năm nay 2018 "60 năm"
thủa xưa lại giống thủa bây giờ
60 năm thời gian tụ một chỗ
y khám Chí Hòa + Lý Bá Sơ
thế thái nhân tình đã đổi thay
đầy vơi với chiếc điếu cày say
kéo vào sao thấy lòng tê tái
đất nước rồng tiên mãi thế này?
nhà văn Nguyễn Bàng than "thân cá cơm"
lòng tong tép nước giải Thu Bồn
vinh quang sống sót qua mùa nước ?
ôi chả khác gì sướng như tiên ?
60 năm Văn Hóa Ngày Nay
của văn hào Nhất Linh
tụ kết tinh anh của gió sương
muôn màu muôn vẻ thoảng muôn hương (*)
mần được chín số thì tắt nghỉ
nơi trang bìa đen thùi lùi vẽ hoa Hắc Lan
thôi đành về thác Đam Mê thổi hắc tiêu
tài cao chí cả tuổi xế chiều
văn chương rắc rối không ai đọc
bận tâm chi con khỉ con tườu ?
giấy nát còn ghi mấy cụm thơ
tang thương còn kéo tận bi giờ
"dù cho tha thiết yêu nòi giống
cũng đến đau thương ngắm cõi bờ" (**)

                           Chu Vương Miện 

* Thơ Bùi Khánh Đản
** Thơ Thạch Ẩn

Thứ Ba, 26 tháng 6, 2018

TẬN THẾ - Thơ Trần Mai Ngân


         
          Nhà thơ Trần Mai Ngân 


  TẬN THẾ

   Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
   Ngày sắp tận thế rồi
   Mảnh trăng đau mồ côi
   Ngôi sao đã đổi ngôi...

   Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
   Sáng nay ngày mục rữa
   Câu chúc cũng vô hồn
   Thuộc lòng như điệp khúc

   Chúng tôi không còn chi tha thiết nữa
   Thời gian lạnh trôi qua
   Năm tháng cứ nhạt nhoà
   Môi cười vô tri quá!

   Chúng tôi đã thật lạnh lùng với nhau
   Cành cây ngọn cỏ đau
   Tháng Sáu mưa vùi khóc
   Thuở ngọt ngào qua mau!

   Và có phải chúng ta đang xa nhau... Xa nhau !

                                                Trần Mai Ngân
                                                    20-6-2018

TÌNH XƯA, MỘT MÌNH - Thơ Tịnh Đàm


        
                Nhà thơ Tịnh Đàm

TÌNH XƯA

Tôi về,
Chiếc bóng cùng đêm
Chân quen bước chậm
Nghe mềm lối trăng.

Tình xưa,
Người có biết chăng ?
Trải bao tan, hợp...
Cầm bằng
Như không !


MỘT MÌNH

Rót tôi,
Vào chén rượu này.
Đời nghiêng ngã,
Mấy lần say...
Với mình ?

Cười khan một tiếng.
Buồn thinh !
Rớt trong hiu quạnh
Chút tình nào vương ?

Rót tôi,
Vào cõi vô thường
Nhớ,
Quên...
Thì cũng về thương lấy mình !

TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

NỬA VẦNG TRĂNG - Thơ Hoàng Yên Lynh


      
          Nhà thơ Hoàng Yên Lynh


NỬA VẦNG TRĂNG              
                       
Tôi để lại nửa trăng buồn khi xa xứ
Nửa vầng trăng theo đến cuối cuộc đời
Mảnh đất quê buồn nơi vầng trăng đợi
Có bến đò đưa đón buổi chợ phiên
Tôi bước sông hồ cay đắng triền miên
Tóc đã bạc chưa nguôi sầu cố xứ.

MỘT BÀI THƠ HAY KHÔNG ĐỀ CỦA VÕ THỊ NGUYÊN - Châu Thạch


          
               Nhà bình thơ Châu Thạch


MỘT BÀI THƠ HAY KHÔNG ĐỀ CỦA VÕ THỊ NGUYÊN
                                                                               Châu Thạch

Tôi có thấy một người điên chuyên đi lượm rác dọc các vỉa hè. Anh ta chọn những loại rác có màu sắc đẹp, để riêng ra rồi ngồi ngắm nghía mãi.
Nếu vị phó chủ tịch Hội Nhà Văn ở thành phố Hồ Chí Minh nói rằng thơ trên facebook là rác, thì có lẽ tôi là một người điên giống như người điên đi lượm rác kia, vì tôi đam mê dạo đọc trên facebook và chọn nhưng bài thơ ưng ý để riêng ra, rồi say mê viết về nó. Cũng vì thế, có người đã chê tôi bất tài, chỉ viết được cho những tác giả vô danh, và cũng vì thế một vài nhà thơ đàn anh hữu danh đã tỏ thái độ bất bình vì lẽ tôi không viết được gì cho họ theo yêu cầu của họ. Tôi đành tạ lỗi với các vị ấy vì thật tình, dầu thơ họ hay cách mấy mà không gây cảm xúc cho tôi thì làm sao mà viết được? Tôi chỉ viết được và không thể không viết khi một bài thơ nào đó, của bất kỳ ai đó đã làm cho con tim tôi rạo rực, giống như hồi còn trẻ, tôi phải đi theo  một tà áo, một tia mắt hay một gót chân hồng thu hút cả linh hồn tôi vậy. Ví dụ như hôm nay, một bài thơ của Võ Thị Nguyên, người hình như còn rất xa lạ với diễn đàn thơ, đã thu hút tôi như một tà áo rất đẹp, khiến tôi phải đi theo tà áo lất phất bay ấy, và phải viết về nó.

VÀI DÒNG TÂM ĐẮC VỚI NÀNG THƠ ! LÃNG UYỂN CHÂU - Lê Hoàng


          
                          Tác giả Lê Hoàng 


         VÀI DÒNG  TÂM ĐẮC VỚI  NÀNG THƠ ! 
                                               LÃNG UYỂN CHÂU
                                                                   Lê Hoàng

Ít điều về tác giả:  Thật sự mà nói tôi  chỉ đọc thơ của Châu  qua Facebook  và nhìn nàng qua hình ảnh  thế thôi, thơ tuy đơn giản, nhưng thơ Châu mang đầy tâm trạng của một quá khứ và hiện  tại.
Tôi biết nàng đã từng học  luật ở Đại Học Luật Cần Thơ... Nhà nàng có ba là một sĩ quan cấp tá, mấy anh trai cũng xuất thân từ  Đại học quân sự Đà Lạt và Thủ Đức... Châu cũng đã qua một thời gian mang đầy nỗi vui, buồn và chịu nhiều thiệt thòi của một số phận nghiệt ngã đi theo thời cuộc... cho đến ngày hôm nay Châu vẫn là một bóng cô đơn...
 Thường thì  những tâm hồn cô đơn mang nhiều ưu tư trong đời sống bình thường, đôi lúc cũng ưu thời, mẫn thế, đó là điều có chung cho những tâm hồn mang chút lãng mạn qua thơ, văn.
   Thôi, thì tôi chỉ có biết từng đó về nàng thơ nữ : Lãng Uyển Châu… ngoài ra  cũng không biết gì thêm, chỉ thỉnh thoảng, đọc thơ nàng và cũng có những vần thơ cảm nhận, đồng điệu với nàng Châu...
   Trong suốt những vần thơ của Châu, tôi chọn  bốn (4) bài thơ tượng trưng cho thời gian đi qua và tâm trạng của Châu diễn đạt trong thơ...

CHUYỆN NHỚ THƠ NHẬN NGƯỜI - Châu Thạch


         
           Nhà bình thơ Châu Thạch 

      CHUYỆN NHỚ THƠ NHẬN NGƯỜI
                                                 Châu Thạch

Đây là câu chuyện có thật, hai người trong cuộc vẫn còn sống sờ sờ, họ còn làm thơ và còn có dịp say bí tỉ cùng nhau.
Chuyện là cách đây gần 50 nắm, có hai chàng thanh niên sống ở miền Nam đất Việt. Họ có học và đến tuổi nên bị động viên đi lính, vào trường võ bị sĩ quan Thủ Đức. Trong thời gian là sinh viên sĩ quan, họ không biết nhau. Trải qua chín tháng quân trường gian khổ, hai người ra bãi tập, đi giây tử thần, chạy đoạn đường chiến binh. Nói chung họ làm cái việc theo khẩu hiệu lúc bấy giờ là “Thao trường đổ mồ hôi chiến trường bớt đổ máu”. Sau đó họ ra trường mang quân hàm Chuẩn Úy.  Cả hai tân sĩ quan được binh chủng Pháo Binh tuyển dụng. Họ được đưa qua quân trường pháo binh Dục Mỹ, Nha Trang để tiếp tục tôi luyện tay nghề bắn súng loại nặng. Tại đây, họ ở chung  cùng một trung đội. Một hôm, trong giờ nghĩ giải lao, chàng sĩ quan có máu làm thơ nầy nổi hứng, ứng khẩu đọc to một bài thơ sáng tác đột xuất cho các bạn mình nghe. Bài thơ đó, tuy chỉ nghe một lần nhưng lại nhập tâm trong lòng, nằm mãi trong ký ức của một chàng sĩ quan có máu làm thơ khác.