BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2019

TÔN GIÁO VÀ SỰ SUY THOÁI ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI - Chu Mộng Long


       
                    Tiến sĩ Chu Mộng Long


     TÔN GIÁO VÀ SỰ SUY THOÁI ĐẠO ĐỨC XÃ HỘI
                                                                                 Chu Mộng Long

Mệnh đề “Tôn giáo là thuốc phiện” (Sie ist das Opium) nằm trong cả một hệ thống triết học phê phán Đức. Bắt đầu từ Nam tước Holbach trong “Đạo Ki tô bị vạch trần”, năm 1761, đã định nghĩa tôn giáo là nghệ thuật đầu độc nhân dân. Tiếp sau đó Sylvan Maréchal trong “Từ điển các nhà vô thần cổ và hiện đại”, năm 1800, đã dùng rõ ràng từ “thuốc phiện” khi nói về tôn giáo.
Đến lượt Friedrich W.Hegel rồi Heinrich Heine, L.Feurbach trong các công trình triết học gần như nhất loạt xem “Tôn giáo là thuốc phiện”. Nguyên văn Bruno Bauer trong “Nhà nước Thiên Chúa giáo và thời đại chúng ta”: “Die Religion ist Opium fur das Volk” (Tôn giáo là thuốc phiện đối với nhân dân), Karl Marx chỉnh sửa thành: “Sie ist das Opium des Volkes” (Tôn giáo là thuốc phiện của nhân dân).

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2019

LỚP TÔI VÀ CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM - Nguyễn Ngọc Luật


    
                    Hình lớp 10C trung học Nguyễn Hoàng Quảng Trị 
                                        (Niên khoá 1970 -1971)            
   

        LỚP TÔI VÀ CÔ GIÁO CHỦ NHIỆM

Phải nói rằng những năm tháng tươi đẹp nhất trong đời người là những năm tháng học trò,vì nó đã để lại trong ta những dấu ấn khó phai. Riêng tôi giờ đây đường đời đã đổ dốc về phía hoàng hôn và dòng sông đời đã trôi về khúc cuối, bình tâm nhìn lại thấy bên cạnh những nghiệt ngã mà tình đời đã phủ lên số phận thấy mình còn có nhiều điều thật may mắn khi có được những năm tháng hoa niên thật êm đềm dưới mái trường Nguyễn Hoàng và được là học trò của lớp 10C NK66-72 mà cô Hồng là cô giáo chủ nhiệm. 

       

NHÀ TÔI ĐÓ - Thơ Châu Thạch


   


NHÀ TÔI ĐÓ

Nhà tôi đó bạn ơi nhà cao nhất
Lầu vọng trăng còn hiển hiện trong hình
Con đường xưa gần ngả ba Long Hưng
Mùa Đỏ Lửa đoàn quân về trong lửa

Tôi đã xa nhà tôi gần một nửa
Thế kỷ buồn với nhục nhã đớn đau
Nay nhìn hình kỷ niệm lại thay nhau
Về trong trí gia đình và bè bạn

Nhà tôi đó tan tành trong nhiễu loạn
Nay chỉ còn một đám cỏ hoang sơ
Đêm đêm buồn nhà hiện lại trong mơ
Cùng kỷ niệm của Cổ Thành Quảng Trị

                                           Châu Thạch

KIÊNG KỴ KHI ĐẶT TÊN - Đặng Xuân Xuyến


            


           KIÊNG KỴ KHI ĐẶT TÊN

Ngày 24 tháng 01 năm 2013, trên một status ở facebook, tôi viết:

1. Mình thấy:
“- Những người tên là LOAN nếu là nữ giới thì cơ bản là người sắc sảo (có phần đánh đá, ghê gớm) và thường không gặp may mắn trong hôn nhân.
- Những người tên là HIỀN nếu là nữ giới thì cơ bản là người không hiền (sắc sảo, đánh đá).
- Những người tên là XUYẾN thì dù là nam hay nữ cơ bản là người đa ngôn và đĩ ngầm (Hihi… Riêng mình không rơi vào trường hợp này).
- Những người tên là HOA thì dù là nam hay nữ cơ bản là người lành tính và ít nói (điều này ước chừng chỉ 60% thôi).
- Những người tên là HUỆ thì nếu là nam giới thì đa phần là người thật thà, nếu là nữ giới thì cơ bản là người đánh đá, ghê gớm.
Mình dùng từ cơ bản vì không phải 100% là người như thế.
Mọi người cùng thử chiêm nghiệm (cả các tên khác nữa) xem sao nhé.”
Nghĩ là viết vui vui, chắc chỉ vài người quan tâm tới mấy dòng status đó nhưng không ngờ những comment, những messenger gửi tới khá nhiều. Hôm nay, 24 tháng 01 năm 2019, facebook nhắc lại kỷ niệm “NGÀY NÀY CỦA 5 NĂM TRƯỚC”, đọc lại thấy hay hay, tôi tổng hợp, soạn thành bài hỏi đáp: KIÊNG KỴ KHI ĐẶT TÊN, góp vui cùng Quý bạn đọc khi đón Xuân về.

CẢM NHẬN THƠ HOÀNG CHẨM - Lê Yên


       
                        Nhà thơ Hoàng Chẩm


          CẢM NHẬN THƠ HOÀNG CHẨM
                                                       Tác giả Lê Yên

Có những lúc đầu óc trống rỗng. Con chữ chơi trò trốn tìm... Trống rỗng một khoảng mênh mông... Nó thử sức kiên nhẫn của con người. Nhắm mắt lại thì thầm “Ừ, ta nghỉ chơi đây”. Lãng đãng như một dòng sông chia cắt đôi bờ thương nhớ, trong đầu tôi thấy nước! Là sông! Không phải sông nước ngọt ngào của miền Tây Nam bộ... Con nước đục ngầu, cuồn cuộn mùa bão lũ của miền Trung. Cơn gió Lào thổi thốc, hanh khô rám da người, cổ họng nóng ran cơn khát, chợt thèm một suối nước trong... Bẻ đôi cục đất nứt nẻ trưa hè, giữa ruộng lúa bao la... Có một người đã đem suối thơ của mình tưới lên những rát bỏng, khắc nghiệt làm mềm nắng cháy, thế giới thơ của ông có đủ yêu thương, có đủ Xuân, Hạ, Thu, Đông và chắc một điều không thiếu chiếc lá vàng và những giọt mưa... Đó là nhà thơ Hoàng Chẩm.
Ông được sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có nhiều dấu tích lịch sử. Quảng Trị! Cái eo miền Trung khắc nghiệt, như sự nén lại để đến thời điểm bung nở một đóa hoa tuyệt vời... Thơ với ông như hơi thở. Tôi chợt nhớ lời của một bài hát: “Quê hương anh là Quảng Trị/ Nhà của anh bên dòng sông Thạch Hãn/Thủa xưa đó anh học trường Nguyễn Hoàng/ Ngày hai buổi đi về đường Quang Trung…”

VỀ ĐI ANH ! - Thơ Phan Quỳ


    
                                  Tác giả Phan Quỳ


VỀ ĐI ANH !

Về đi anh hỡi một chiều đông
Về nơi bến đợi một dòng lau thưa
Về nơi có kẻ mong chờ
Dưới trăng nhắc chuyện ngày xưa ngậm ngùi
....
Về đi anh hỡi một chiều thu
Thuyền neo sóng lặng mây mù xa khơi
Ai đâu biền biệt chân trời
Ai người ở lại một đời đắng cay.

Về đi anh hỡi một lần say
Đất trời nghiêng ngã người thay phận người
Buồn trông chén rượu ly bôi
Hương nồng còn đó sao đời cách xa
Bao năm là mấy quan hà
Bao thời mấy khắc nhạt nhoà không anh.
Chuyện tình thôi đã mong manh
Chuyện đời luân lạc mấy vành thương đau.

Anh về nghe giọt mưa mau
Nghe cơn nắng hạ nhuốm màu da em
Quê hương một thuở êm đềm
Bỗng đâu gió bụi nỗi niềm riêng em.

Anh về mang chút nắng lên
Rải trên làn tóc thôi mềm hương bay
Dẫu là xa buổi thơ ngây
Mắt môi rời rã lòng nầy còn vương
Quê hương là mấy dặm trường
Vời trông cánh nhạn nhớ thương quay về...

                                                  Phan Quỳ

MẸ GÀ - Đinh Hoa Lư


       
                                  Tác giả Đinh Hoa Lư


           MẸ GÀ
            (Riêng về những ai đã xa bóng mẹ)
                                              Đinh Hoa Lư

Gần tết, vùng biển Hàm Tân gió chướng thổi mạnh. Bao làn không khí hanh khô từ hướng đông bắc liên tục thổi tận vùng này. Ngư dân úp thúng ngồi vá lưới chờ trời lặng. Họ mong trời chỉ ngơi gió sóng bớt mạnh là bơi thúng ra xa bờ một ít kiếm vài ba mớ cá vụn chứ không ai dám đi xa trong mùa này.

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2019

HẠ VÀ CƠN MƯA EM - Thơ Hoàng Chẩm, nhạc Nguyễn Tất Vịnh, ca sĩ Ngọc Quý


    


HẠ VÀ CƠN MƯA EM

Một tôi... một em... một vầng trăng khuyết !
Một chút hao gầy… ngần ấy chưa phai
Cơn mưa Hạ tình đau từ độ ấy
Anh về chưa… nghiêng hết một bờ vai

Cơn mưa Hạ
Ngỡ chiều rơi thật thấp
Soi bóng mình đi suốt một thời xa
Em dừng lại thương bờ vai đã cũ
Áo nhàu phai…
Hoài niệm với phôi pha

Cơn mưa Hạ
Giọt chiều đưa nhung nhớ
Anh xa hoài như cách biệt trùng khơi
Em đứng giữa cơn mưa
Trút lòng tiếc nuối
Tháo gỡ niềm đau
Ngày tháng buồn đầy vơi

Một tôi… một em… một không nhau
Thời dấu ái
Ngày mưa thương hoài tóc gió
Tiếng thầm kêu tên nhau
Trong cơn mưa hạ
Anh về theo miền cổ tích
Bâng khuâng chiều... em giấu kín niềm đau.

                                                Hoàng Chẩm


        


Thơ: Hoàng Chẩm
Nhạc: Nguyễn Tất Vịnh
Ca sĩ: Ngọc Quý
Phối khí và thu âm Tennessee mùa thu 2018.

TÌNH SẼ VỀ ĐÂU ? - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


       
          Nhà thơ Trương Thị Thanh Tâm


TÌNH SẼ VỀ ĐÂU ?

Đêm đã tàn, mộng cũng chẳng cao sang
Sao nỗi nhớ vẫn buồn thương ai đó
Trời không mưa mà mắt vẫn nhạt nhòa
Đêm trở giấc biết chăng tình lệ đổ

Ôi bờ vai, ngày nào còn nương dựa
Giờ xa xôi, lòng hoang đảo nơi nầy
Con đò nhỏ cắm sào dòng nước chảy
Mà bến còn xa lắc ở nơi đâu!

Không vượt tuyến nên tình thêm mật đắng
Đường chim bay, cánh mỏi biết về đâu?
Người phương đó, tôi phương nầy mong đợi
Nỗi u hoài, nào ai biết đêm thâu...!

Trời bây giờ đã bắt đầu se lạnh
Mà sóng đời xô đẩy để xa nhau
Một vòng tay ấm áp lạc nơi nào
Khi tóc bạc màu, tình sẽ về đâu?!

            Trương Thị Thanh Tâm
                        (Mytho)

Thứ Năm, 28 tháng 3, 2019

DUYÊN NHỚ - Thơ Tịnh Đàm


   
                      Nhà thơ Tịnh Đàm
               

DUYÊN NHỚ

Em qua,
Nheo mắt gửi tình
Anh mấy nhìn thấy
Dặn mình chớ quên !

Có xa đâu ?
Phố gần bên.
Sớm mai ghé lại
Hỏi tên thôi mà.

Phải duyên,
Cũng chỉ đôi ta
Hãy tin em nhé
Thật thà anh đâ.

Trăm năm,
Mơ ước sum vầy
Đường đời chung bóng
Đẹp xây ân tình.

TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

PHỐ XƯA - Thơ Hạ Thái


       


PHỐ XƯA
(Tặng Dư Mỹ, cảm tác nhân đọc thơ bạn)

Dẫn nhau về những con đường xứ Quảng
Để ngậm ngùi tiếc nuối tháng ngày xưa
Ôn kỷ niệm thuở thời còn trai trẻ
Thả hồn nghiêng theo bóng nắng làn mưa.

Thành phố đó những con đường rất ngắn
Mái nhà cong san sát kế tường nhau
Vách úa rêu lớp gạch cũ nhạt màu
Con hẻm nhỏ thân quen từng viên sỏi!

Là những gì xa rồi còn nhớ mãi
Ra khỏi nhà chạm mặt miết thân thương
Bóng ai chờ mỗi buổi trước cổng trường
Trông nhí nhảnh nên thơ tà áo trắng

Phố Cường Để ghé quán cơm Cao Thắng...
Ghé Bảo Anh lên thẳng cửa Chùa Cầu
Ngõ tắt ngang dẩn sâu sang Pháp Bảo
Đêm khuya nào ta rảo bước bên nhau

Sao quên được những ngày mưa tháng nắng
Phố thân thương nhỏ tựa vũm bàn tay
Anh lính tìm hơi cay sau chiến trận
Quán bia "Chiều" ngất ngưởng lúc ngà say

Quên sao được những ngôi chùa cổ kính
Chuông ngân nga vọng huyền tích uy linh
Thoang thoảng nghe nào câu kệ lời kinh
Tìm lại chút bình yên từng giây phút!

Thành phố cổ xa mà không quên được!
Gắn bó nhau đây trọn nửa cuộc đời
Những cuộc tình hờ hững bị đánh rơi!
Còn bóng phố trải dài trong tâm khảm!

Còn nhớ kỹ những con đường trải khắp
Mỗi khúc qua là kỷ niệm quãng đời
Dòng sông Hoài con nước vẫn về xuôi
Mỗi sáng mai lên tàu đi đổ bộ...

Chè bắp Cẩm Nam qua ghe đến ngõ
Gió vi vu tre đãi mát nguyên vườn
Tết Mậu Thân đi đầu xóm cuối phường
Lính Tây Hồ nơi này làm điểm trú.

Còn lại ai người ngày xưa đó hở?
Đến cùng nhau chiêu niệm một thuở thời
Đây quê hương để lại cả đoạn đời
Thành phố đó sống hoài cùng nỗi nhớ

                                          Hạ Thái
                                      Mar/27/2019


HƯƠNG LÒNG – Đức Hạnh và Thi Hữu


    


HƯƠNG LÒNG
“Tung hoành trục khoán”

“Đất khách muôn trùng sao nhỏ hẹp
Quê nhà một góc nhớ mênh mông…”

ĐẤT Nam kỷ niệm…trỗi hương lòng
KHÁCH ở phương trời dẫu hóa long
MUÔN nẻo xuân về thêm ước vọng
TRÙNG khơi én luyện tỏ hoài mong
SAO đành biến chuyển chao nền móng
NHỎ bé tồn vong thỏa núi sông
HẸP thả thuyền tình ra biển rộng
QUÊ NHÀ MỘT GÓC NHỚ MÊNG MÔNG.

Đức Hạnh
24 03 2019


BÀI HỌA:

 
NHỚ

“Thtk”
ĐẤT này chữ ét (S) tựa mình long
KHÁCH đã nhiều phen mộng gửi lòng
QUÊ dạt dào đưa ngàn cánh sóng
NGƯỜI thơ thẩn ngắm một triền sông
THÊM mùa trải đượm từng cung bổng
VẮNG những hoa vàng để dạ mong
QUẠNH quẽ chờ ai hờn tủi bóng
ĐƯỜNG TRẦN XỨ BẠN NHỚ MÊNH MÔNG

Trần Hằng Nga
24 03 2019

XUÂN QUÊ - Thơ Lê Kim Thượng


        
               Nhà thơ Lê Kim Thượng


 XUÂN QUÊ

“Nhớ ai như bút nhớ nghiên
Như chim nhớ tổ, như thuyền nhớ sông...”
Trường quê cây Phượng còn không
        Mái trường còn đợi bên sông hiền hòa
Mực xanh, lưu bút nhạt nhòa
Sân trường còn đỏ màu Hoa Học Trò?
Người về tìm lại hẹn hò
Cây đa, bến cũ, con đò, người thân...
Nắng Xuân rơi, nắng thủy ngân
Đồng xanh yên ắng, trắng ngần mây treo
Vách tre ủ đất Bìm leo
Lam lam mái rạ bếp nghèo thân thương
Gió đồng man mát lùa hương
Xa đưa đồng vọng du dương Sáo Diều
Tiếng lòng trầm ấm thương yêu
Lời ru con trẻ, liu riu qua hồn...
Muộn chiều tắt nắng hoàng hôn
Chuông chùa thả tiếng bồn chồn vọng ngân
Trời xanh thăm thẳm mấy tầng
Trời Xuân vằng vặc một vầng trăng đêm
Thuyền câu in bóng trăng mềm
Mái chèo nghiêng nước nhẹ êm xuôi dòng…

"VĨNH BIỆT", SAYONARA -Nguyên Lạc


        
                         Nhà thơ Nguyên Lạc

        VĨNH BIỆT SAYONARA
                                  Nguyên Lạc

SAYONARA
Tình cờ đọc bài viết Sayonara của Trà Biển đăng trên Khoa Học Net, trong đó ông đưa ra nhận định riêng về chữ Sayonara rất lý thú. Tuy nhiên theo chủ quan tôi, tác giả Trà Biển xét chữ này theo quan điểm về ĐẠO, theo lời Chúa như trong đoạn ông trích dịch;  tôi xin ghi thêm ra đây những nhận định riêng về chữ Sayonara nầy xét theo quan niệm về ĐỜI, về nhân sinh nói chung. Mà như ta đã biết, ĐỜI thì bao gồm nhiều ĐẠO, bao gồm nhiều tôn giáo.

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2019

BÀI THƠ TÌNH NHỎ - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


       
          Nhà thơ Trương Thị Thanh Tâm


BÀI THƠ TÌNH NHỎ

Xếp đôi cánh phiêu lưu giờ đã mỏi
Vì từ nay ta đã có nhau rồi
Năm mươi năm chỉ yêu mỗi một người
Không giận dỗi hờn ghen hay hận tủi

Hoàng hôn xuống tóc thêm màu sương muối
Trăng còn non...người bước đến tuổi già
Thì cớ chi mà buông bỏ tình ta
Đã dưỡng nuôi từ ngày đầu biết nhớ

Sao vẫn nhớ vào mùa thi năm ấy
Lần đầu tiên , tim nhỏ thấy chơi vơi
Yêu một người từ nơi chốn xa xôi
Rồi ra đi về phương trời xa lạ

Có ai hiểu đường đời bao nhiêu ngã
Mà đường tình chỉ một hướng tìm nhau
Đêm trăng rằm ngày ấy chợt xuyến xao
Bài thơ nhỏ, cột ta vào nỗi nhớ

           Trương Thị Thanh Tâm
                       (Mytho)

RƯỢU VỚI BẠN THƠ - Thơ Ái Nhân


     
                                 Nhà thơ Ái Nhân


ÁI NHÂN - RƯỢU VỚI BẠN THƠ

Xin mời…cạn chén cùng thơ
Đừng trăn trở nữa, đừng ngơ ngẩn buồn
Tình xưa mọc cánh chuồn chuồn
Nửa đời sao sóng vẫn cuồn đáy sông?

Vô thường sắc sắc không không
Tình như phiên chợ chưa đông đã tàn
Mặc cha cái kiếp cơ hàn
Cứ phiêu tít mít ngút ngàn mây xanh

Uống nào thêm chén nữa anh!
Bao nhiêu khao khát long lanh lại về
Bến quê hôm ấy ai thề
Dung dăng đêm hội tràn trề gió trăng

Nhắm nào huynh miếng xáo măng
Tinh thần xăm lốp đang căng xá gì
Vàng thau lẫn lộn bấc chì
Cao xanh kia đã chắc gì hơn ta?

Chúng mình một kiếp xa hoa
Trăm năm dâu bể bôn ba cuộc người
Buồn vui còn biết khóc cười
Vẫn hơn chán vạn những lời vô tâm

Kệ đời nó bảo mình hâm
Khạo khờ ôm mối tình câm thuở nào
Sinh ra cùng bọc “đồng bào”
Nhân gian vô cảm lẽ nào không thương?

Kiếp tằm ngàn sợi tơ vương
Phong trần gió bụi tai ương hải hồ
Say cho tới bến tới bờ
Buồm căng lên đỉnh mây chờ…xem tiên

                                                  Ái Nhân

CHỢ HẠ LŨNG - Thơ Nguyễn Khôi


         
                 Nhà thơ Nguyễn Khôi 


         CHỢ HẠ LŨNG
                     
Chợ Hạ Lũng mỗi sớm mai nhóm họp
thật  tưng bừng từ Phố xuống, làng sang
Trong chợ đủ nhà hàng, ki ốt
Người thôn quê chiếm cứ cả mặt đường.
                        
Mợ đi chợ xe sang đậu đầu phố
Ô dù che, Ô sin bước theo hầu...
- U đi chợ gánh hàng vai nặng trĩu
Hoa vườn nhà buộc níu cả buồng Cau...
                        
Thời mở cửa có dâu Tây, rể Nhật
Cá tôm tươi từ Cảng đón chào mời
- Con cá Vược sáng ngời vung đuôi quẫy
Ai người hay Ngư phủ giữa trùng khơi...
                        
Chợ Hạ Lũng chừng bao đời vẫn thế
Vội vàng như " ăn sóng, nói gió" quen
Em vẫn thế mỗi lần về thăm mẹ
Lại ra ngồi giãi thẻ với Dì em.

                         Nguyễn Khôi
Phố chợ Lũng - Hải Phòng  22-3-2019

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2019

NHỚ MẸ - Thơ Hồng Thúy, nhạc Trần Bảo Như, ca sĩ Thùy Dương, video clip Duy Hân


   


NHỚ MẸ

Mẹ tôi,
Bên trời thắp khói đợi
Mờ mịt tím mùa trôi
Biển kia ngàn sóng bạc
Mái xuân đời phai phôi
Lặng ngóng…
Con yêu xa cuối trời
Lời nguyện úa bờ môi
Áo vai ngùi nắng hạ
Bóng nhà… dáng mẹ côi

Xưa... về loang mầu mắt
Nhòa nốt đàn tả tơi
Bàn tay con vụng nhịp
Gõ buồn phím đầy vơi

Nức nở mây chiều ráng
Nhuộm ướt vùng thanh âm
Đau từng viên đá sỏi
Trở trăn lối con về…

Mẹ ơi !
Chân đành câu lỗi hẹn
Lời niệm giấc sầu ru
Biển sâu tình chưa trọn
Héo hon lòng thiên thu

Trà cũ… hương xưa như thoáng về…
Mảnh tình gió ngàn bay
Cách muôn trùng biển động
Giọt ngậm ngùi, nước mắt nào cay

                                    Hồng Thúy

        

Thơ :Hồng Thúy
Nhạc: Trần Bảo Như
Ca sĩ: Thùy Dương
Hoà Âm: Đỗ Hải
Slideshow: Duy Hân