BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quách Như Nguyệt. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quách Như Nguyệt. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

ĐI NHẶT LÁ VÀNG - Thơ Quách Như Nguyệt


       

ĐI NHẶT LÁ VÀNG

Tôi, người đi nhặt lá vàng
Từng chiếc lá từng lời thơ tha thiết
Từng chiếc lá, thấy lòng sao tưởng tiếc
Nhớ ngày nào lời yêu nói bâng quơ

Tôi muốn là người đi nhặt lá
Lá vàng...  khô mầu tím đỏ cam hồng
Mối tình nồng thuở xưa đành đánh mất
Lá vàng buồn khô héo ở trên tay

Tôi là người muốn đi nhặt lá
Cúi người lòm khòm ra dáng ăn năn
Mất em rồi ngồi tưởng tiếc gối chăn
Mùi hương tóc còn thoảng bay trong gió

Mỗi lần buồn tôi ra sân nhặt lá
Bao nhiêu lá vàng, bấy nhiêu nỗi nhớ
Mỗi chiếc lá, nụ cười em phảng phất
Mất em rồi, chiếc lá nát trên tay

                              Như Nguyệt

 
        

Thơ: Quách Như  Nguyệt
Nhạc: Mai Phạm
Tiếng hát: Đăng Hiếu
Hòa âm: Phan Vũ Kiên Thanh
    

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

EM ĐI CÙNG ANH NHÉ - Thơ Quách Như Nguyệt


    

EM ĐI CÙNG ANH NHÉ

Anh muốn đi cùng em...
đến thiên đàng hạ giới
Nơi có mặt trời tràn ngập nắng quanh năm
Gió hiu hiu thoáng mát ánh trăng rằm
Sao lấp lánh sáng rực vùng hoang dã

Ở nơi đó, mây trắng mỏng lụa là
Hoa mai vàng, hoa sứ nở kiêu sa
Đủ loại hoa đủ mầu khoe sắc thắm
Đến nơi đó mình vui vầy, buông thả
Trăng trên cao chứng giám chuyện tình ta

Đi cùng với anh nha
Mình quên hết chuyện nhà
Nghe sóng vỗ, cây la đà che nắng
Bỏ dép ra, đi chân không trên cát
Nắm tay nhau, anh sẽ là bóng mát
Ở bên nhau quên hết cõi ta bà

Em đi cùng anh nhé
dắt dìu nhau... ta bước vào mê hoặc
Thiên đàng tìm đâu xa?
Thiên đàng ngay trước mặ
Anh ôm em ghì chặt, vì sợ lắm mất em!

Em sẽ cười rộn rã, mắt em tươ
Sẽ không có nước mắt,
không tiếc nuối và buồn bã
Đời đẹp quá, hai ta cười ha hả...

Mau mau đi cùng anh
Em chần chừ gì chứ?
Hàng dừa cao đang chờ đón mình kìa
Đi đi em, cớ gì mà do dự
Cuộc sống này ngắn ngủi, chớ suy tư

Đi với anh đi cưng, đừng ngần ngại
Yêu nhau thật có gì mà ngại
Chờ lâu rồi, em nhận lời anh nhé
Cùng vui vầy quên hết chuyện tương lai
Đi với anh nha, năn nỉ mà…. yêu dấu

Tình trễ tràng nên tình rất đậm sâu
Chỉ dịp này cơ hội chẳng nhiều đâu
Ta bên nhau quên thế thái âu sầu...

                    Quách Như Nguyệt


      

             Thơ: Như Nguyệt
             Phổ: Nhạc NS Nguyễn Văn Thơ
             Hoà Âm: NS Phan Thanh


      
               Thơ Như Nguyệt
               Ngâm thơ: Hoàng Hoa

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2018

DIỆU KỲ - Thơ Quách Như Nguyệt


        
 
DIỆU KỲ

Tình yêu ta rất diệu kỳ
Như khi anh nói thầm thì bên tai
Mình đâu cần biết tương lai
Yêu em hiện tại, bây giờ anh ơi!
Nhìn nhau ánh mắt lã lơi
Tóc xòa trên gối, chơi vơi ân tình
Hiếm ai hạnh phúc như mình
Tình yêu tròn vẹn, đôi mình một đôi
Lỡ mai có phải chia phôi
Vẫn thương nhau mãi, nhớ hoài không thôi…
Nhớ nhau ánh mắt, bờ môi
Thiên thu tình đẹp, xa xôi mà gần
*
Xa là cách một bàn tay
Xa là anh phải đi làm sáng nay
Yêu nhau ta vẫn mê say
Như thuở ban đầu… trời đất quay quay
*
Anh ôm em bảo nhớ nhiều
Chưa xa đã nhớ dẫu chiều gặp nhau
*
Cảm ơn hạnh phúc nhiệm mầu
Cảm ơn anh nhé người tình trăm năm
Sáng nay vui quá anh à
Chân đi như nhẩy, tim như trăng rằm
*
Người em yêu… hỡi tình nhân
Cho nhiều hơn nhận… cảm ơn anh nhiều!

                                              Như Nguyệt


       

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

SẼ CÓ LÚC EM KHÔNG LÀM THƠ NỮA - Thơ Quách Như Nguyệt


       
                         Nhà thơ Quách Như Nguyệt


           SẼ CÓ LÚC EM KHÔNG LÀM THƠ NỮA

Sẽ có lúc em không làm thơ nữa
Ngày đó buồn, thơ buồn lắm hay không?
Không đâu anh, thơ không thể biết buồn
Chỉ có em là buồn hiu buồn hắt

Nếu một ngày hồn thơ em lịm tắt
Em biết phải làm gì… khuất lấp tháng ngày qua?
Ngày một già và trái tim lạnh giá
Dẫu chẳng mong, ngày đó sẽ không xa

Mất mát, khổ đau.. thời gian mờ xóa
Sung sướng, hạnh phúc rồi cũng nhạt nhòa
Còn lại gì, còn lại tình ta?
Những bài thơ với em còn quý giá?

“Ngộ” nha anh, chúng ta cùng tỉnh ngộ
Sẽ có lúc ta rời bỏ chốn này
Chốn trần ai đầy trầm luân khổ ải
Bao muộn phiền theo gió cuốn, mây bay

Sẽ có ngày em chẳng thể làm thơ
Hết lãng mạn, không còn mơ mộng nữa
Hết tôn sùng một tình yêu tàn rữa.
Thế cho nên em sống chẳng ơ thờ

                       Quách Như Nguyệt


       

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

TRO TÀN BAY THEO GIÓ - Thơ Quách Như Nguyệt


       
                         Nhà thơ Quách Như Nguyệt


TRO TÀN BAY THEO GIÓ

Rồi úa tàn như lá
Rồi chỉ còn mình ta
Ngắm trăng tà mà khóc
Hết rồi thời để tóc
Tóc thề buông như mây

Rồi em và anh thương
Ai là người đi trước
Nếu người đó là em
Anh có đến tiễn đưa?
Có nhỏ vài giọt lệ
Anh ơi chuyện bằng thừa

Rồi cũng tan như mây
Rồi cũng bay theo gió
Tro tàn anh thấy đó
Rồi cũng bụi tàn tro

Chào em lần cuối cùng!
Hay em chào anh nhỉ
Mình chưa từng gặp mặt
Sao biết để tiễn đưa?!

Anh muốn gặp em chưa
Anh sợ gì, vỡ mộng
Anh ngại gì, rổng không
Chẳng có gì ngóng trôn
Chẳng có gì để nhớ

Quách Như Nguyệt


     

Thứ Năm, 1 tháng 11, 2018

TẶNG EM NHÉ… MỘT BÓ HOA MÀU TRẮNG - Thơ Quách Như Nguyệt


     
                        Nhà thơ Quách Như Nguyệt


TẶNG EM NHÉ… MỘT BÓ HOA MÀU TRẮNG

Người thương ơi, sáng nay nghĩ đến anh
Nghĩ đến vô thường, nghĩ đến ngày nằm xuống
Nước mắt rơi nhưng tim em không lạnh
Thấy ấm nồng, đời đẹp lắm mầu xanh

Cảm ơn anh và bó hoa gửi tặng
Hoa hồng nhung tuần lễ cuối tháng Mười
Anh dễ thương, luôn nghĩ, nhớ đến em
Bảo sao em không thỉnh thoảng mỉm cười

Luôn ước mình sẽ là người đi trước…
Vẫn mong anh đừng quá đỗi muộn phiền
Đời sống này ngắn ngủi, lắm phước duyên
Ta hãy sống từng phút giây hạnh phúc,
để đến lúc ra đi mình chúc phúc
Mừng cho nhau thoát khỏi kiếp hiện tiền

Khi em đi… đừng đau buồn anh nhé
Đừng tìm đọc thơ em rồi nhỏ lệ
Nên cảm ơn đời sống không gì tệ
Một đời người chẳng qua…một cơn mê

Tặng em nhé, một bó hoa mầu trắng
Màu em yêu, hôn nhé…một đóa hoa
Khi ngắm trăng, đừng nước mắt chan hòa
Mà nhớ lại những ngày ta hạnh phúc

Mây trắng, ánh trăng, mùa Xuân hoa cúc
Hạ đỏ, nắng vàng, thảm cỏ êm chân
Tháng Mười mùa Thu, tay nắm ân cần
Đông tuyết trắng, mùa đông về thi vị

Bó hoa trắng, ngày em đi giản dị
Chẳng nên buồn, đừmg sầu khổ mà chi
Ta chỉ có một cuộc đời để sống
Sống hết mình, khỏi tiếc nuối khi đi

                        Quách Như Nguyệt