BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI CANH TÝ 2020 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Quỳ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Quỳ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 26 tháng 6, 2020

HOÀI MONG, HOÀI MƯA... - Thơ Phan Quỳ


    


HOÀI MONG, HOÀI MƯA...

Về đâu
hỡi những đám mây màu cánh vạc ?
Sao không
rớt xuống đời những hạt nước trong veo?
Đất khô cằn và lòng người khô héo
Nỗi chờ mong thao thiết tự bao chiều.
Trời cao vút mấy tầng mây xanh ngắt
Nắng chói chan xối xả xuống chân người.
Nghe bỏng rát, nghe châu thân cuồng khát
Nghe vỡ tan trên lá khô xào xạc
Nghe oi nồng im ắng giữa thinh không.
Đêm ơi đêm sâu thẳm đến vô cùng
Ngày lại đến mơ hồ trong tiếng nhạc.
Vọng về xưa tiếng tơ chùng lỡ nhịp
Nốt thăng trầm ta cứ mãi so dây
Chiều nghiêng nghiêng bóng đổ dưới trời mây
Ta cứ nghĩ phút giây là vĩnh phúc
Ta cứ ở thiên đường trong một chốc
Lúc quay về dương thế vẫn hân hoan
Bởi lòng ta tiếng nhạc mãi vang vang
Ta bước tiếp trong rỡ ràng khó nhọc
Ta bước tiếp giữa trời chiều oi nực
Lòng vẫn mong một bến nước ngày xưa
Chân thả xuống quanh ta hồ bán nguyệt.
Ta vẫn mong giữa vô cùng diễm tuyệt
Chút hương nồng lưu luyến những ngày thơ
Ta vẫn mong những giọt nước trong vừa
Rơi xuống thế như giọt đời cứu rỗi...

                                                     Phan Quỳ

Chủ Nhật, 21 tháng 6, 2020

MẤY ĐỘ TÀN PHAI - Thơ Phan Quỳ, nhạc Võ Triêm


   
                  Nhà thơ Phan Quỳ


MẤY ĐỘ TÀN PHAI

Ta về xếp lại xưa sau,
Vời trông bóng đổ, nhuốm màu thời gian.
Xuân qua rồi mấy thu tàn
Tịch dương mấy bận, vội vàng bóng câu.
Ta về nghe hạt mưa mau
Nghe cơn nắng hạ trên màu mây xanh
Một mai gom lại chút tình
Ta về chăm chút cho mình với ai?
Ngàn lau xa khuất dặm dài
Đâu rày thưa vắng hình hài, dạ vâng?
Tìm trong hơi gió ân cần
Thoảng nghe nhỏ nhẹ một lần hỏi han.
Tìm trong đáy nước vừa tan
Khuôn trăng còn lại muôn ngàn vỡ mau.
Ta về xếp lại xưa sau
Nghe từng rơi rụng nhuốm màu thời gian.
Về đâu lá đổ hàng hàng
Thu sang mấy độ, đông tàn mấy phen.
Hoàng hoa vương lại bên thềm,
Bên song mình nhớ hạt mềm sương bay...

                                               Phan Quỳ

     

   Thơ: Phan Quỳ.
   Nhạc: Võ Triêm.
  Trình bày: Thu Trần.

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2020

NẮNG… - Thơ Phan Quỳ


   


NẮNG…

Nắng như thắp lửa
Cháy cả khung trời
Nắng đầy trên cao
Nắng tràn xuống thấp
Nắng nhoà trong mắt
Nắng rát đôi tay
Người qua phố nhỏ
Hối hả cuối ngày

Nắng như cơn say
Qua chiều ngày hạ
Thiêu đốt lòng nầy
Thảng thốt trời mây.
Người qua phố nhỏ
Nghe lòng nhớ thương
Mưa xuân mùa cũ
Ướt mềm tóc sương.

Nắng ơi đừng nữa
Thắp lửa cả trời
Bỏng rát lòng tôi.


                   Phan Quỳ

Thứ Bảy, 9 tháng 5, 2020

ANH VÀ EM - Thơ Phan Quỳ


    
                 Nhà thơ Phan Quỳ


ANH VÀ EM

Em là hoa buổi sáng,
Anh thành nắng ban mai,
Nắng lên hoa sắc thắm,
Nắng tràn cõi thiên thai.

Em là nhành phượng vĩ,
Anh hoá chú ve sầu,
Hai ta thành tri kỷ,
Hò hẹn đến muôn sau.

Em là hạt mưa mau,
Anh thành biển hồ sâu,
Mưa êm trong lòng biển
Đôi mình mãi trong nhau.

Em là mây trắng bay,
Anh thành trời cao rộng
Thênh thang em có hay
Lòng trời reo như mộng?

Ơi cơn mộng một đời
Anh ấp ủ khôn nguôi
Đêm ơi xin đừng thức
Để em mãi trong tôi.

                Phan Quỳ

Thứ Hai, 20 tháng 4, 2020

GỞI QUỲNH NHƯ ! - Thơ Phan Quỳ


        
                               Nhà thơ Phan Quỳ


GỞI QUỲNH NHƯ !

Em đi, sương lạnh chiều năm ấy,
Mưa gió bên đời em có hay?
Vai gầy, bước nhỏ em về đấy,
Hiu quạnh lòng ta những tháng ngày.

Môi mềm nhấp mãi chén rượu cay,
Thấp thoáng hình em vơi lại đầy,
Mưa đêm phố nhỏ buồn câm nín,
Đường về xa ngái với cơn say.

Chấp chới trong ta một hình hài,
Vai kề bước mộng lối thiên thai,
Áo bay vấn vít bàn chân nhỏ,
Ôi hạnh phúc đầy, em có hay?

Chợt tỉnh cơn say chợt bẽ bàng,
Tàn cơn mộng mị, giấc mơ hoang.
Em ơi ! một phút huy hoàng ấy,
Cháy giữa đời ta những lỡ làng!

                                  Phan Quỳ

Thứ Năm, 26 tháng 3, 2020

“BỖNG”, “NHƯ”, “LÀ”… NHỮNG ĐIỀU TÔI YÊU VÀ KHÔNG YÊU - Phan Quỳ

  
               
                              Tác giả Phan Quỳ


“BỖNG”, “NHƯ”, “LÀ”… NHỮNG ĐIỀU TÔI YÊU VÀ KHÔNG YÊU

Cuộc sống vốn dĩ bất thường hằng. Điều đó thì ai cũng biết và phải chấp nhận như là một quy luật để phát triển, nhưng chắc rằng ai trong chúng ta cũng thích những điều ngạc nhiên thú vị hơn là những gì bất xứng ý chợt đến: một tin vui từ xa gởi về, một người bạn lâu ngày bỗng gặp, một thông báo về niềm vui của người thân, một niềm hạnh phúc nho nhỏ do con cháu mang lại, một dòng tin nhắn nhủ hỏi thăm.… hơn là một sớm mai thức dậy bỗng như cổ họng đau rát và thấy mình lại mắc bịnh nữa rồi, hay cơn gió lành lạnh ngoài kia và nghe nhức nhức đâu đó trong cơ thể.

Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2020

TẠ TỪ - Thơ Phan Quỳ


    


TẠ TỪ

Ta xa rồi em nhé!
Buồn trong đôi mắt trong
Buồn vương chiều lặng lẽ
Tiễn nhau về hư không.

Em đi đường in dấu
Bỗng nhạt nhoà mênh mông
Bỗng im lìm quạnh quẽ
Đơn lẻ một dòng sông.

Ta về tìm cơn gió
Xô dạt một trời mong
Ta về tìm con sóng
Tan đi đời ngóng trông.

Cho ta ngày thơ dại
Cho em buổi thanh xuân
Ơi mỏi mòn hy vọng
Ơi rã rời châu thân.

Ơi em, làn hương mỏng
Vấn vít giữa đường trần
Ơi em, tóc bồng nhẹ
Ru đời đến ngàn năm.

                 Phan Quỳ

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2019

TA VÀ NGƯỜI… - Thơ Phan Quỳ


   
                             Nhà thơ Phan Quỳ


TA VÀ NGƯỜI…

Ta yêu người độ lượng,
Người yêu ta từ tâm
Ta vào đời ngơ ngác
Với bước chân tần ngần.

Ta quên đời mỏi mệt,
Người xa cõi trần ai
Đêm không trăng vẫn sáng
Ngày không nắng vẫn vui.

Mùa đi đâu rất vội
Ta không chờ đợi tuổi
Người chẳng biết tháng năm
Trôi qua những thăng trầm.

Ai hay phút tình cờ
Đã đi vào muôn thuở
Ai ngờ những vu vơ
Bỗng trở thành duyên nợ...

                       Phan Quỳ

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2019

MƯA – Thơ Phan Quỳ


    


MƯA 

Mưa xa từng hạt rớt,
Mưa gần từng hạt rơi,
Mưa che mờ khung cửa,
Mưa xóa dấu em tôi.

Mưa đan từng sợi nhớ,
Mưa dệt từng sợi thương,
Mưa xây thành hồ mộng,
Mưa đầy thành biển mơ.

Mưa giăng đầu ngọn núi,
Mưa rải xuống sông sâu,
Mưa ơi đừng mưa nữa,
Bước ai buồn về mau.

Trong muôn trùng nỗi nhớ,
Mưa trắng xóa khung trời,
Mưa ngàn hạt chơi vơi.

Mưa ơi đừng mưa nữa ,
Mưa ướt áo em tôi.
Mưa bao giờ cho dứt,
Thôi ướt áo em ơi ???

                      Phan Quỳ

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2019

EM KHÔNG LẠI... - Thơ Phan Quỳ


   
                            Nhà thơ Phan Quỳ


EM KHÔNG LẠI...

Em không lại một chiều
Khung trời tím tịch liêu
Cây đìu hiu không nói
Lá trút rơi rụng nhiều.

Em không lại một mai
Lối vắng thưa rộng dài
Hoa thôi bừng trước ngõ
Gió không hẹn mây bay.

Em không lại một ngày
Anh tưởng như một thuở
Mình chẳng hề gặp nhau
Tay buồn lên song cửa
Nghe trời đổ mưa mau.

Em không lại cùng nhau
Anh bên cầu thương nhớ
Em đứng lặng ven sông
Nước bao lần bỡ ngỡ
Chừng như lạc mấy dòng.

Em không lại cùng anh
Đời cứ mãi vô tình
Trôi đi ngày hoang dại
Anh chờ kiếp lai sinh...

                  Phan Quỳ

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2019

KHÚC TÌNH MƠ, TÌNH KHÚC KHÔNG TÊN - Thơ Phan Quỳ


   
                       Tác giả Phan Quỳ


KHÚC TÌNH MƠ

Em mơ
câu kinh tình yêu
về trên môi người.
Một sáng mai thức dậy
mùa gió chướng
đã qua.
Và hoa cỏ bên ta
cùng mộng ước.

Em mơ
một làn tóc mượt
quấn quýt bên đời
líu lo
đàn chim sẻ
trước hiên nhà
một buổi sớm
hồng tươi
quên đi mọi triền phược
đời người...

Em mơ những trái tim
nhân ái
biết thương đời
thương người
biết quên đi cái tôi
quá nhiêù
để bù đắp
dấu yêu.

Em mơ những vòng tay
rộng mở
để chở che
phận người
điêu linh
để san sẻ
chân tình.

Em mơ những đám mây
thanh thản
về trên bầu trời
trong mắt em
êm đềm
mỗi sáng mai lên
và những giọt nước mắt
muộn phiền
sẽ không còn rơi
trên đôi má
nhạt nhoà
theo năm tháng
triền miên...

Phan Quỳ

Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2019

ƠI ÁO TRẮNG NGUYỄN HOÀNG 1970-1975 / Phan Quỳ


                            Tác giả Phan Quỳ


ƠI ÁO TRẮNG NGUYỄN HOÀNG 1970 - 1975

Đã bao ngày tháng im ắng trong tôi, chợt một hôm nao áo trắng quay về, rộn rã mừng vui, e ấp ngại ngần như thời con gái, thời mẹ may cho áo dài để thay đầm mặc đi học. Mẹ bảo nay con đã lớn rồi, mặc áo dài đi thôi. Thuở ấy mình mười ba, ơi ngại ngùng chi lạ. Đã đến giờ vào lớp mà cứ tần ngần mãi không thôi. Hai tà áo cứ vướng víu bước chân. Anh trai nhìn theo cười cười làm mình càng thêm lúng túng...

Thứ Hai, 7 tháng 10, 2019

TẠ ƠN - Phan Quỳ


                
                                    Tác giả Phan Quỳ

TẠ ƠN

Tôi đi qua thời gian, với bao là chìm nổi. Chắc rằng bạn sẽ hỏi, ai chẳng qua thời gian, có gì mà phải nói? Nhưng thời gian của tôi, có điều gì thật khác, với bao nỗi bồi hồi, với biết mấy buồn vui.
Tôi đi qua đời tôi, ai cũng bảo đó là đời tôi chọn lựa, tôi có gì thở than, trong gặp gỡ trái ngang, vẫn có nhiều thuận lợi. Tôi lặng im không nói, thôi biết nói năng chi!
Tôi đi qua đời em, ngỡ ngàng như trong mơ, một ngày vàng rực rỡ. Thôi hết rồi bơ vơ, giữa dòng đời xuôi ngược. Tôi nhìn tôi ca hát, tôi ngắm tôi ngẩn ngơ. Tôi nghe hồn trôi dạt, giữa muôn trùng ý thơ.
Tôi đi qua hạnh phúc, điều mà tôi chưa biết. Tôi cứ ngỡ trần gian, chẳng có gì diễm tuyệt. Chỉ là sáng mai lên, chỉ là chiều rơi xuống. Trong dòng miên man ấy, tôi thấy mình trôi mau.
Tôi đi qua niềm đau, niềm đau không tên gọi. Tôi thao thiết từng ngày, những ngày không có nhau. Tôi chờ đợi ngày sau, tôi tiếc mong ngày trước. Tôi nâng niu hẹn ước, tôi hoài vọng bước chân.
Tôi đi qua một đời, quãng đời em với tôi. Líu lo lần gặp gỡ, hờn dỗi với chia phôi.
Tôi nhìn tôi thật lạ, tôi thấy đời thân quen, tôi có em bên đời, tôi như nắng mới lên.
Tạ ơn đời bên em, tạ ơn ngày ấm êm, tạ ơn mái tóc mềm, bay trong trời bình yên...

                                                                                            Phan Quỳ

Chủ Nhật, 22 tháng 9, 2019

BAY LÊN NHỮNG MẶT TRỜI - Thơ Phan Quỳ


    


BAY LÊN NHỮNG MẶT TRỜI    
                                          
Tôi ru giấc ngủ cho riêng tôi
À ơi mấy bận, khép mi rồi
Cơn mộng đưa tôi về viễn xứ
Đưa hồn phiêu lãng những xa xôi.

Tôi thấy tôi trôi giữa cuộc trần
Buồn vui thôi đã đủ tháng năm
Chua xót, đắng cay đắp thành núi
Vai gầy gánh nặng mấy trở trăn.

Tôi nghe Người gọi thoáng tên tôi
Vương chút mến thương chút ngại ngần
Tôi xin đáp lại bao trân quý
Từ cõi mộng nào tôi hoá thân.

Tôi tìm thấy tôi giữa điệu, vần
Bên đời cất tiếng với tha nhân
Ai đó đi qua, ai dừng lại
Một chút chân tình, chút cảm thông.

Tôi về cơn mộng của riêng tôi
Có tiếng ai đưa những ru hời
Không còn giấc ngủ cô đơn ấy
Tôi thấy bay lên những mặt trời.

                                 Phan Quỳ

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2019

MÙA ĐI - Thơ Phan Quỳ


   


MÙA ĐI

Ta chở mùa đi trên vai nhỏ
Thương nhớ hao gầy một ý thơ
Ai mang ngày mộng về xa ngái
Để lại phương nầy những ngẩn ngơ.

Ta đếm mùa đi mấy vội vàng
Đông tàn, ngày hạ đến xuân sang
Thu phai, nắng nhạt lên màu má
Chiều rơi tĩnh lặng với thênh thang.

Ta thấy mùa đi với hương ngàn
Tay mềm khôn níu đc thời gian
Một mai soi bóng, nhìn không nói
Ta vuốt tóc buồn, nhớ mênh mang.

Ta gọi mùa đi, gọi mùa đi
Đã quá xa xôi buổi xuân thì
Một cõi thinh không giữa đời vắng
Ta ngồi... thôi biết nói năng chi.

Ai đem ngôn ngữ về đâu tá
Chỉ nghe cây lá mãi thầm thì
Hương yêu còn đọng mềm sương khói
Tóc xoả vai buồn hoen ướt mi.

                                            Phan Quỳ

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2019

MỘNG ƯỚC - Thơ Phan Quỳ


   
                   Tác giả Phan Quỳ


MỘNG ƯỚC

Em mơ
câu kinh tình yêu
về trên môi người.
Một sáng mai thức dậy
mùa gió chướng
đã qua.
Và hoa cỏ bên ta
cùng mộng ước.

Em mơ
một làn tóc mượt
quấn quýt bên đời
líu lo
đàn chim sẻ
trước hiên nhà
một buổi sớm
hồng tươi
quên đi mọi triền phược
đời người...

Em mơ những trái tim
nhân ái
biết thương đời
thương người
biết quên đi cái tôi
quá nhiều
để bù đắp
dấu yêu.

Em mơ những vòng tay
rộng mở
để chở che
phận người
điêu linh
để san sẻ
chân tình.

Em mơ những đám mây
thanh thản
về trên bầu trời
trong mắt em
êm đềm
mỗi sáng mai lên
và những giọt nước mắt
muộn phiền
sẽ không còn rơi
trên đôi má
nhạt nhoà
theo năm tháng
triền miên...

Phan Quỳ

Thứ Sáu, 6 tháng 9, 2019

BÂNG KHUÂNG CÙNG NỖI NIỀM NẮNG MƯA - Phan Quỳ


       

BÂNG KHUÂNG CÙNG NỖI NIỀM NẮNG MƯA

Đã qua rồi những ngày nắng rát và bây giờ là mưa sâu. Mưa nhiều lắm. Mưa như trút nước vào lòng người xối xả. Mưa đan dày cả màn trời như che kín nỗi chờ mong. Cây cỏ ngại ngần chịu đựng, rạp mình dưới từng hạt nặng mà nghe đầy nhớ thương làn nắng ấm hôm nao.

Thế đó, con người và vạn vật cùng đổi thay với trời đất bất chợt hay quy luật bốn mùa thì cũng khó khăn nhiều phải trải.

Ta đi qua một ngày để rồi hoài vọng thêm một chút. Ta mong bình yên trong tâm tưởng như cầu an hoà cho trời đất ngoài kia.

Ta đi qua một giờ để nuối tiếc thêm thật nhiều. Một lần vui cho ta niềm tự tin hơn với đời, với mình. Một lần buồn mang lại nhiều ngậm ngùi chua xót cùng thế nhân.

Có thể nào ta lý giải được hồng trần với muôn nỗi đa đoan? Dẫu biết thế ta vẫn hoài trăn trở băn khoăn. Một tấm chân tình rộng mở có đến đc với người vô tâm, Ta chờ đợi gì cho dài thêm sâu thẳm chờ mong?

Ta vẫn mãi phân vân giữa hoài nghi và thấu đạt. Con nước xuôi dòng và thân phận lững lờ trôi. Trong im vắng ta nghe như lời thầm gọi, ta lần tìm trong ước vọng xa xôi...

                                                                                          Phan Quỳ