BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Quỳ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phan Quỳ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2019

ĐỘC THOẠI - Thơ Phan Quỳ


       
                   Tác giả Phan Quỳ


ĐỘC THOẠI

Vì ta đợi mong
Nên người không đến.
Vì lá úa màu.
Nên xuân chẳng tươi.
Vô niệm vô cầu.
Thì duyên về đâu
Bao giờ sẽ khởi
Lúc nào tan mau???
....
Vô thủy vô chung
Ta, người thơ thẩn
Giữa cõi nhân gian
Mơ chốn địa đàng
Về trong cơn mộng
Kiếp nào vạn trước
Kiếp nào muôn sau
Bao giờ có nhau
Mái lầu phong nguyệt
Hoa bướm nghiêng chao???

                       Phan Quỳ


Thứ Tư, 5 tháng 6, 2019

NẮNG LỬA - Thơ Phan Quỳ


   


        NẮNG LỬA

        Nắng như thắp lửa
        Cháy cả khung trời
Nắng đầy trên cao
Nắng tràn xuống thấp
Nắng nhoà trong mắt
Nắng rát đôi tay
Người qua phố nhỏ
Hối hả cuối ngày
...
Nắng như cơn say
Qua chiều ngày hạ
Thiêu đốt lòng nầy
Thảng thốt trời mây.
Người qua phố nhỏ
Nghe lòng nhớ thương
Mưa xuân mùa cũ
Ướt mềm tóc sương.
...
Nắng ơi đừng nữa
Thắp lửa cả trời
Bỏng rát lòng tôi...

           Phan Quỳ

Thứ Hai, 3 tháng 6, 2019

PHÚT GIÂY... - Thơ Phan Quỳ


   
                Nhà thơ Phan Quỳ


PHÚT GIÂY...

Lặng lờ êm ả một không gian
Cho ta trú ngụ với muôn vàn
Phiền muộn trần ai xin bỏ lại
Cho ta còn thắm với non ngàn.

Cho ta chút mộng giữa trần gian
Mai về dâu bể với trách than
Phút giây cười nụ cùng sương khói
Còn mãi trong ta những rỡ ràng

Cho ta dừng bước nhé sơn lam
Tìm chút nghỉ chân, giấc mộng vàng
Về trong đời muộn, bao sầu đắng
Xin hãy qua đi những lỡ làng...

Xin hãy về đây những nhẹ nhàng
Bên trời mây nước với thênh thang
Ngày xuân còn đợi còn mong ước
Gởi gió đưa hương mấy dịu dàng...

                                   Phan Quỳ

Thứ Bảy, 18 tháng 5, 2019

ĐỌC “TÌNH MỘNG” THƠ PHAN QUỲ - Châu Thạch


             
                   Nhà bình thơ Châu Thạch


              ĐỌC “TÌNH MỘNG” THƠ PHAN QUỲ 
                                                                Châu Thạch

Lạ thật, bài thơ nào viết về Quảng Trị thì tôi đều thấy yêu quý, vì nó đem tôi trở về thị xã mà tôi đã sống một thời thanh xuân ở đó, nhất là thơ của phái nữ. Cũng lạ thật, hôm nay tôi đọc một bài thơ không thấy nói về Quảng Trị, thế mà làm sao tôi lại, đọc đến đâu nhớ về Quảng Trị đến đó. Chắc có lẽ vì bài thơ đăng trên dòng thơi gian facebook của Đồng Môn một ngôi trường tại thị xã năm xưa tôi sống chăng? ngôi trường đó có tên là Nguyễn Hoàng, đã tan vào cõi mộng, chỉ còn trong ký ức biết bao người. Chắc có lẽ vì tác giả là một người đẹp nữ sinh trường Nguyễn Hoàng chăng? Vâng, chắc có lẽ vì hai điều đó, nhưng trên hết là vì, bài thơ gây cho tôi những cảm xúc thăng hoa về những trìu mến, êm đềm và quyến luyến của thơ. “Tình Mộng” của  tác giả Phan Quỳ đã đưa tôi vào một cõi mộng đã từng có thật trong đời:

Tôi muốn viết, viết đôi dòng nhỏ bé
Gió cuốn đi lên mấy cõi mây trời
Tôi muốn nói, nói mấy lời nhỏ nhẹ
Đến với đời, với người thương mến tôi.

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2019

EM VÀ NỖI NIỀM - Phan Quỳ


           


           EM VÀ NỖI NIỀM

Em và mùa xuân đã không còn ở lại. Ta chờ đợi gì một mùa thu trút lá? Những đám mây lang thang màu cánh vạc chở linh hồn ta về nơi đầu ghềnh cuối bãi và từng cơn gió rét buốt ngày đông thổi qua lòng ta quạnh vắng đìu hiu.

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2019

THƠ PHAN QUỲ


   
                Nhà thơ Phan Quỳ


THƠ PHAN QUỲ

Em về một thuở hồng hoang ấy,
Khúc nhạc tiêu dương bỗng dâng mùa,
Ta nghe hồn lặng chìm con sóng,
Bóng nhỏ nghiêng nghiêng vạt nắng vừa.

Em mang tình mộng vào nhân thế,
Trong cõi miên man những kiếm tìm.
Mắt chiều ngơ ngác nhìn đêm tối.
Ta về hiu quạnh nhói lên tim!

Em đi đường cũ còn in dấu,
Ghềnh thác đa đoan trải gót mềm.
Mưa gió bao lần lên vai nhỏ,
Mơ chốn hiên ngoài chút nắng lên.

Em hởi, ngây thơ ngày tháng mộng,
Hao mòn tay với tuổi xanh xưa,
Ta mang trăn trở vào hư ảo,
Bên đời ai gọi để ai thưa ???

                            Phan Quỳ

Thứ Bảy, 30 tháng 3, 2019

VỀ ĐI ANH ! - Thơ Phan Quỳ


    
                                  Tác giả Phan Quỳ


VỀ ĐI ANH !

Về đi anh hỡi một chiều đông
Về nơi bến đợi một dòng lau thưa
Về nơi có kẻ mong chờ
Dưới trăng nhắc chuyện ngày xưa ngậm ngùi
....
Về đi anh hỡi một chiều thu
Thuyền neo sóng lặng mây mù xa khơi
Ai đâu biền biệt chân trời
Ai người ở lại một đời đắng cay.

Về đi anh hỡi một lần say
Đất trời nghiêng ngã người thay phận người
Buồn trông chén rượu ly bôi
Hương nồng còn đó sao đời cách xa
Bao năm là mấy quan hà
Bao thời mấy khắc nhạt nhoà không anh.
Chuyện tình thôi đã mong manh
Chuyện đời luân lạc mấy vành thương đau.

Anh về nghe giọt mưa mau
Nghe cơn nắng hạ nhuốm màu da em
Quê hương một thuở êm đềm
Bỗng đâu gió bụi nỗi niềm riêng em.

Anh về mang chút nắng lên
Rải trên làn tóc thôi mềm hương bay
Dẫu là xa buổi thơ ngây
Mắt môi rời rã lòng nầy còn vương
Quê hương là mấy dặm trường
Vời trông cánh nhạn nhớ thương quay về...

                                                  Phan Quỳ

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2019

HỒI ỨC MIÊN MAN - Phan Quỳ


             
                            Tác giả Phan Quỳ


            HỒI ỨC MIÊN MAN 
                                      Phan Quỳ

Quê mình ở bên nầy dòng sông Thạch Hãn, bên kia là làng Như lệ. Làng mình là An Đôn. Ngôi làng hiền hòa dọc theo vùng đất ven sông và có bãi cát vàng trồng bắp nếp và khoai có mùi thơm ngon rất lạ, hầu như ai cũng thích. Thời đó trước năm 1972, mình còn nhỏ, đi học ở lớp của nhà thờ với các soeur, sau đó chuyển sang trường nữ rồi vào trung học Nguyễn Hoàng.
Nhà mình đông lắm. Ông nội có hai bà là hai chị em ruột (hồi đó lạ nhỉ) và có được mười lăm người con, mười nữ và năm nam (chao ôi là nhiều). Dù nhỏ mình vẫn nhớ hình ảnh các bà O của mình da đẹp, tóc đen dày và thật là dài, nhưng hầu như đều phận mỏng và lắm truân chuyên. Bác và các chú cũng đẹp. Bác làm Khuông hội trưởng, dáng người cao lớn, khuôn mặt chữ điền, đội khăn đóng áo dài, trông thật uy nghi mỗi khi mình theo bác vào lễ Phật. Chú thì làm công chức của sở công chánh. Mình nhớ lúc nào sang chơi cũng thấy chú dùng một mâm cơm riêng ở nhà trên, thím và các em ở nhà dưới. Nhà ngăn nắp, nề nếp và bày biện đẹp mắt, không như nhà mình vì ba mẹ đều làm nông. Ba mình bảo ngày xưa bác và chú học giỏi thì cứ tiếp tục còn ba thì làm ruộng để có thêm lúa gạo cho cả nhà (!)

Chủ Nhật, 24 tháng 2, 2019

DƯ ÂM NHỮNG NGÀY VUI - Phan Quỳ


 

     DƯ ÂM NHỮNG NGÀY VUI

Những ngày vui đã qua sao dư âm còn mãi thế nầy?
Xuân nầy khác hẳn mấy xuân xưa vì chúng mình đã có những phút giây thật đặc biệt, thật nao nức rộn ràng và ấm áp tình thân. Tình thầy nghĩa bạn và niềm vui hội ngộ sum vầy của tất cả chúng ta.
Ngày xuân với mai đào sắc thắm cùng áo trắng ngây thơ một thời về lại trong rộn rã mừng vui, trong ánh mắt reo cười và bắt tay nồng ấm. “Dạ Thầy, Thầy có khỏe không. Em vừa về tối hôm qua. Ô lâu lắm rồi mình mới gặp lại bạn. Ô mình ngóng tin bạn mãi từ ngày ấy. Mấy mươi năm rồi còn gì...” Có những bạn chỉ thấy quen quen, có những bạn chỉ thấy cười cười, mình quên mất tên ... rồi chuyện trò , rồi nhắc .. “à vậy hở”... rồi ôm chầm lấy nhau mà nghe tình thân lan tỏa.

Thứ Tư, 13 tháng 2, 2019

CỰU HỌC SINH NGUYỄN HOÀNG KHÓA 1970 -1975 / Thơ Phan Quỳ


    


CỰU HỌC SINH NGUYỄN HOÀNG KHÓA 1970 -1975
(Thân tặng Thanh Hà và các bạn cựu Hs NH khoá 70-75)

Bao nhớ thương một lần gom góp lại
Dặm trời xa đâu cản bước chân về
Em rong ruổi nơi đất trời xa ngái
Rồi một ngày ấm áp bước đường quê.

Em rộn rã giữa sum vầy hội ngộ
Thầy cô đây bè bạn với tình thân
Em trở lại những ngày thơ mộng ấy
Áo trắng bay trong thơm ngát hương ngàn.

Em hát ca như bâỳ chim sẻ nhỏ
Tung cánh về nơi tổ ấm ngày xưa
Lòng reo vui như chưa tự bao giờ
Quên ngày tháng quên nếp hằn tuổi tác.

Ngồi bên nhau hát vang bài hạnh ngộ
Lý rượu mừng mà mắt ướt hoen mi
Dặn dò nhau hãy sống vui lần nữa
Rồi ngập ngừng em lại bước ra đi.

Ngày vui đến rồi thôi như gió thoảng
Nhưng ân tình còn mãi trong tim em
Bao ánh mắt mấy vòng tay êm đềm
Em mãi nhớ, Nguyễn Hoàng ơi em nhớ...

                                               Phan Quỳ

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

NHẬT KÝ QUÊ HƯƠNG - Phan Quỳ


         
                     Tác giả Phan Quỳ


NHẬT KÝ QUÊ HƯƠNG

Ngày tháng năm xa lắm….
Mẹ kể rằng ngày ấy, sau bao nhọc nhằn mong đợi mẹ mới sinh được mình ra, chăm bẵm từng ngày mới được lớn khôn chút đỉnh. Trong căn nhà nhỏ, sau lũy tre làng từ đó mới có tiếng cười vui. Những tưởng cuộc đời cứ vậy mà êm trôi, nhưng một ngày nọ, cả làng mình bị chuyển dời về thị xã vì lý do mất an ninh (!). Tan tác, bơ vơ, may sao gia đình mình được một người giúp đỡ, cho một mảnh đất nhỏ trong vườn vừa làm chỗ ở vừa bán buôn nho nhỏ qua ngày. Mình còn bé lắm nhưng vẫn nhớ dáng hình bác ấy thật cao lớn , phong độ và nhân từ , chiều nào cũng khom người vào cái quán lụp xụp của nhà mình để mua bánh kẹo rồi phân phát cho tụi trẻ con trong xóm. Mình hiểu đó là một cách nữa để bác ấy giúp đỡ gia đình mình. Trong trí tưởng non nớt của mình vẫn in đậm hình ảnh của một vị ân nhân với lòng cảm kích và vô cùng kính mến….
Rồi một hôm nào gần đây mình chợt hay tin chị Như Hoàn – một người rất đẹp mà tụi nhỏ chúng mình trong xóm lúc đó thường nhìn ngắm ngẩn ngơ – là con dâu của bác ấy – lại là em gái của thầy Lê Hữu Thăng - cũng là một người thầy rất đỗi yêu kính của mình, của bao thế hệ học sinh Nguyễn Hoàng thân yêu. Ôi cuộc đời là một vòng tròn nhân duyên gặp gỡ. Chị Hoàn vừa về Quảng Trị để giỗ ông bà . Chị em gặp nhau dù thời gian không nhiều lắm nhưng mình đã nhắc lại bao kỷ niệm thuở nào, chị ôm lấy mình mà xúc động trào dâng. Đó là tình cảm của những người Quảng Trị chân chất chúng mình , là nỗi nhớ nhung, tiếc nuối một thời êm ả ta đã đi qua, nỗi luyến lưu hoài niệm về một vùng đất nhỏ bé mà sâu đậm tình người. Bao chuyện tình duyên hò hẹn dở dang, biết mấy từ ly não nùng vì thời cuộc, chỉ có Quảng Trị chúng mình mới nặng lòng một tâm sự thiết tha…

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

NẾU EM LÀ... - Thơ Phan Quỳ


        
                      Tác giả Phan Quỳ


NẾU EM LÀ...

Em áo trắng , anh nhớ về trường cũ,
Em áo xanh , anh yêu biển hiền hòa.
Em mộng mơ, anh bỗng thành thi sĩ,
Em vui cười, anh hát khúc hoan ca.

Em là gió, anh rung cành lá biếc,
Em là hoa, anh ấp ủ hương tình,
Em là mây, anh một đời rong ruỗi,
Em là trăng , anh chẳng đợi bình minh.

Em là nắng, anh ước ngày hé nụ,
Em là mưa, anh thấm đẫm linh hồn,
Em là xuân cho đất trời áo mới,
Em là hè cho sắc phượng thêm tươi.

Em là hình cho anh về nương bóng,
Em là trời anh lấp lánh sao xanh,
Em thánh đường nơi anh về quỳ gối,
Chúa hài lòng ban phúc ấm em, anh.

Em có biết thiên đường là có thật
Vạn đóa hồng nở rộ trong tim anh?
Em có hay những thời khắc đau khổ,
Vẫn âm thầm sáng rỡ nụ cười Em?

                                      Phan Quỳ

Thứ Ba, 18 tháng 12, 2018

CHUYỆN ĐỜI: TẢN MẠN ĐÔI DÒNG… - Tạp bút của Phan thị Quỳ


               
                            Tác giả Phan thị Quỳ


           CHUYỆN ĐỜI: TẢN MẠN ĐÔI DÒNG…
                                                                  Phan thị Quỳ

Hôm qua có người bạn hỏi thăm tôi có khỏe không, tôi nói rất ngại mùa đông. Bạn ấy bảo mùa đông lạnh lẽo qua đi thì mới có ngày xuân nồng ấm. Ừ thì cũng đành vậy, tôi đã tự nhủ lòng: Cuộc đời vốn là phải hy vọng và chờ đợi mà! Bao lâu nay vẫn vậy. Bạn ấy bảo đó là quy luật. Tôi không thích từ nầy cho lắm. Quy luật thường không mang lại niềm vui, nếu không muốn nói là nghiệt ngã phiền muộn.

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

MỘT NGÀY ĐỊNH MỆNH - Thơ Phan Quỳ


        
                      Tác giả Phan Quỳ


MỘT NGÀY ĐỊNH MỆNH

Tôi thương Em dù người quen hay lạ,
Bởi cơ trời nên vĩnh biệt từ đây,
Em ra đi tóc hãy còn xanh lắm,
Các con thơ đôi dòng lệ vơi đầy.

Tôi thương Em một mảnh đời lận đận,
Con nước nào xô dạt xuống lòng sâu,
Rồi chiều hôm các con chờ trước ngõ,
Dáng mẹ hiền bằn bặn tận nơi nao

Tôi thương Em chiếu chăn giờ quạnh quẽ,
Hơi ấm nào cho con trẻ đêm thâu,
Vành khăn sô ai quấn vội trên đầu
Con ngơ ngác trong khói hương nhìn mẹ.

Tôi thương Em vội vàng đi như thế,
Chốn trần gian khổ ải tự bao ngày,
Tôi viết vội với đôi dòng dư lệ,
Lòng xót đau tan nát một hình hài.

Chúa nhân từ hãy dang rộng vòng tay,
Phật từ bi xin một lần cứu rỗi,
Thế nhân buồn bao linh hồn tội lỗi
Gieo oan khiên lên những kiếp phong trần.

Ban phúc lành để người biết thương tâm,
Ban giáo huấn để quay về bờ giác ,
Bao ngang trái thôi xin đừng tiếp tục
Để con thơ còn mãi như ban đầu,
Có mẹ cha thường bồng ẵm nâng niu,
Có gia đình đầm ấm với thương yêu....

Tôi khóc Em trong lặng lẽ mưa chiều
Rơi xối xả như lòng người uất hận
Thôi hãy yên Em ơi một số phận,
Kiếp lai sinh Em sẽ được vui nhiều…

                                       Phan Quỳ

Thứ Tư, 10 tháng 10, 2018

ANH HẸN EM - Thơ Phan Quỳ


   


ANH HẸN EM

Anh hẹn em mùa hạ,
Trong một ngày im ả,
Nhành phượng vĩ cuối sân
Cháy lên màu thật lạ.

Anh hẹn em mùa thu,
Mây trời không xanh nữa
Lá vàng rơi thật khẽ,
Lòng em tựa sương mù.

Anh hẹn em mùa đông,
Cơn gió lạnh đầy đồng,
Mưa rơi nhiều chưa mỏi,
Lòng em hóa hư không.

Rồi cuộc tình sang xuân,
Hoa mai vàng trước ngõ,
Anh hẹn em ngày nọ
Có đóa hồng nho nhỏ,
Theo em làm chứng nhân.

Anh hẹn em mùa nữa,
Nơi cuối trời xa xăm
Mùa đi rồi mùa lại,
Em bỗng thành cố nhân.

                    Phan Quỳ