BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn NGUYỄN THỊ HOÀNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NGUYỄN THỊ HOÀNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

CHÙM THƠ NGUYỄN THỊ HOÀNG


   
                   Văn thi sĩ Nguyễn Thị Hoàng

Tác giả:
Nguyễn Thị Hoàng sinh ngày 11-12-1939 tại Huế. Theo học trường Đồng Khánh, 1957 vào Nha Trang, 1960 vào Sài Gòn học Đại học Văn khoa và Luật; bỏ dở, đi làm, dạy học ở Đà Lạt (cuốn tiểu thuyết gây chấn động dư luận miền Nam Vòng Tay Học Trò được sáng tác trong khoảng thời gian này); bỏ Đà Lạt về Sài Gòn, cộng tác với các tạp chí Bách khoa, Văn… và một số báo khác. Sau Vòng Tay Học Trò còn xuất bản trên 30 tiểu thuyết trước 1975. 1990 xuất bản Nhật Ký Của Im Lặng. Cùng lúc Là người yêu của Đấng Trời (và nhiều cuốn khác) chưa xuất bản. Từ đó im lặng.

Tác phẩm:
Vòng Tay Học Trò (truyện dài, Kim Anh,1966)
Tuổi Sàigòn (truyện dài, Kim Anh, 1967)
Ngày Qua Bóng Tối (truyện dài, Văn, 1967)
Trên thiên đường ký ức (tập truyện, Hoàng Đông Phương, 1967)
Vào nơi gió cát (truyện dài, Hoàng Đông Phương,1967)
Mảnh trời cuối cùng (truyện ngắn, Hoàng Đông Phương,1968)
Cho Những Mùa Xuân Phai (tập truyện, Văn Uyển, 1968)
Về trong sương mù (truyện dài, Thái Phương, 1968)
Cho đến khi chiều xuống (truyện dài, Gió, 1969)
Đất hứa (truyện dài, Hoàng Đông Phương, 1969)
Tiếng chuông gọi người tình trở về (truyện dài, Sống Mới, 1969)
Vực nước mắt (truyện dài, Gió, 1969)
Vết sương trên ghế đá hồng (truyện dài, Hoàng Đông Phương,1970)
Tiếng hát lên trời (truyện dài, Xuân Hương, 1970)
Trời xanh trên mái cao (truyện dài, Tân Văn, 1970)
Bóng người thiên thu (truyện dài, Hoàng Đông Phương,1971)
Bóng tối cuối cùng (truyện dài, Giao Điểm, 1971)
Tình yêu, địa ngục (truyện dài, Nguyễn Đình Vượng, 1971)
Định mệnh còn gõ cửa (truyện dài, Đồng Nai, 1972)
Bây giờ và mãi mãi (truyện dài, Đời Mới, 1973)
Bóng Lá Hồn Hoa (truyện dài, Văn, 1973)
Năm tháng dìu hiu (truyện dài, Đời Mới, 1973)
Trời xanh không còn nữa (truyện dài, Đời Mới, 1973)
Tuần trăng mật màu xanh (truyện dài, Đồng Nai, 1973)
Buồn như đời người (truyện dài, Đời Mới, 1974)
Chút tình xin lãng quên (truyện dài, Trương Vĩnh Ký, 1974)
Cuộc Tình Trong Ngục Thất (truyện dài, Nguyễn Đình Vượng, 1974)
Dưới vầng hoa trắng (tập truyện, Sống Mới, 197?)
Nhật ký của im lặng (Đồng Nai, 1990)

LỜI RÊU

Ai đi qua xa vắng,
bỏ chiều run một mình.
Giọt cà phê máu mặn,
nỗi nhớ đầy quyên sinh.

Mười hai năm tỉnh giấc,
trắng đôi bờ tóc đen
Dáng tinh cầu vỡ nát,
đôi tay nào ru đêm

Uống cùng nhau một giọt,
đắng cay nào chia đôi
Chung một niềm đơn độc,
riêng môi đời pha phôi.

Say dùm nhau một giọt!
chút nồng thơm cuối đời.
Vướng dùm nhau sợi tóc,
ràng buộc trời sinh đôi.

Cơn mưa chìm nước mắt,
phủ kín đời chia hai
Thời gian chung đã mất,
tháng ngày riêng cũng phai

Ngày mai ta bỏ đi,
trần gian xin trả lại
Đá tảng nào vô tri,
chết một đời rêu dại

Chỉ còn trong bóng tối,
dấu tay nào trên tay
Tiếng im trong lời nói,
mây quên trời tóc bay

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

CHI LẠ RỨA - Thơ Nguyễn Thị Hoàng

     Xin giới thiệu một bài thơ mang âm hưởng giọng  Trị  Thiên: CHI LẠ RỨA  của nhà văn NGUYỄN THỊ HOÀNG sinh năm 1938 tại HUẾ (tác giả tiểu thuyết "Vòng tay học trò" từng vang bóng một thời trước 1975). Mời các bạn cùng đọc thơ và nghe nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm !




        CHI LẠ RỨA

        Chi lạ rứa, chiều ni tui muốn khóc
        Nhìn chi tui - đồ cỏ mọn hoa hèn
        Ngó chi tui - đồ đom đóm trong đêm
        Cho thêm tủi bên ni bờ cô tịch

        Tui ao ước có bao giờ tuyệt đích
        Tui van xin răng mà cứ làm ngơ
        Rồi ngó tui, chi lạ rứa: hững hờ
        Ghép yêu mến, vô duyên và trơ trẽn

        Tui đã tắt nỗi ngại ngùng bẽn lẽn
        Bởi vì răng? Ai biết được người hè!
        Nhưng mà chiều đã rủ bóng lê thê
        Ni với nớ có khi mô mà gần gũi

        Chi lạ rứa! Răng cứ làm tui tủi
        Tàn nhẫn chi với một đứa thương đau
        Cảm tình câm nên không sắc không màu
        Và vạn thuở chẳng nên tình luyến ái

        Chi lạ rứa? Người cứ làm tui ngại
        Biết sông sâu hay cạn giữa tình đời
        Bên ni bờ vẫn trong trắng chơi vơi
        Mà bên nớ trầm ngâm mô có kể

        Tui không muốn khóc chi những giọt lệ
        Đọng làn mi ấp ủ mối tâm tình
        Bên ni bờ hoa thắm hết tươi xinh
        Mà bên nớ huy hoàng và lộng lẫy

        Muốn lên thuyền mặc sóng cuồng xô đẩy
        Nhưng thân đau nên chẳng dám đánh liều
        Đau chi mô! Có lẽ hận cô liêu...
        Mà chi lạ rứa hè? Ai hiểu nổi!

        Tui không điên, cũng không hề bối rối
        Ngó làm chi cho tủi nhục đau thương
        Tui biết tui là hoa dại bên đường
        Không màu sắc, chi lạ rứa hè, người hí

        Tui cũng muốn có một người tri kỷ
        Nhưng đường đời như rứa đó, biết mần răng?
        Tui muốn kêu, muốn gọi, muốn thưa rằng
        Chờ tui với! A, cười chi lạ rứa?

        Tui không buồn, răng mắt mờ lệ ứa!
        Bởi vì răng tui có hiểu chi mô
        Vì lòng tui là mặt nước sông hồ
        Chi lạ rứa, bên ni bờ tui khóc...

                        Nguyễn Thị Hoàng