BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn NGUYỄN THỊ HOÀNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NGUYỄN THỊ HOÀNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 6 tháng 4, 2012

CHI LẠ RỨA

        Xin giới thiệu một bài thơ mang âm hưởng giọng  Trị  Thiên : CHI LẠ RỨA  của nhà văn NGUYỄN THỊ HOÀNG sinh năm 1938 tại HUẾ ( tác giả tiểu thuyết "Vòng tay học trò" từng vang bóng một thời trước 1975 ) . Mời các bạn cùng đọc thơ và nghe nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm !



                                        CHI LẠ RỨA
                                        Chi lạ rứa, chiều ni tui muốn khóc
                                        Nhìn chi tui - đồ cỏ mọn hoa hèn
                                        Ngó chi tui - đồ đom đóm trong đêm
                                        Cho thêm tủi bên ni bờ cô tịch

                                        Tui ao ước có bao giờ tuyệt đích

                                        Tui van xin răng mà cứ làm ngơ
                                        Rồi ngó tui, chi lạ rứa: hững hờ
                                        Ghép yêu mến, vô duyên và trơ trẽn

                                        Tui đã tắt nỗi ngại ngùng bẽn lẽn

                                        Bởi vì răng? Ai biết được người hè!
                                        Nhưng mà chiều đã rủ bóng lê thê
                                        Ni với nớ có khi mô mà gần gũi

                                        Chi lạ rứa! Răng cứ làm tui tủi

                                        Tàn nhẫn chi với một đứa thương đau
                                        Cảm tình câm nên không sắc không màu
                                        Và vạn thuở chẳng nên tình luyến ái

                                         Chi lạ rứa? Người cứ làm tui ngại

                                         Biết sông sâu hay cạn giữa tình đời
                                         Bên ni bờ vẫn trong trắng chơi vơi
                                         Mà bên nớ trầm ngâm mô có kể

                                         Tui không muốn khóc chi những giọt lệ

                                         Đọng làn mi ấp ủ mối tâm tình
                                         Bên ni bờ hoa thắm hết tươi xinh
                                         Mà bên nớ huy hoàng và lộng lẫy

                                         Muốn lên thuyền mặc sóng cuồng xô đẩy
                                         Nhưng thân đau nên chẳng dám đánh liều
                                         Đau chi mô! Có lẽ hận cô liêu...
                                         Mà chi lạ rứa hè? Ai hiểu nổi!

                                         Tui không điên, cũng không hề bối rối

                                         Ngó làm chi cho tủi nhục đau thương
                                         Tui biết tui là hoa dại bên đường
                                         Không màu sắc, chi lạ rứa hè, người hí

                                        Tui cũng muốn có một người tri kỷ

                                        Nhưng đường đời như rứa đó, biết mần răng?
                                        Tui muốn kêu, muốn gọi, muốn thưa rằng
                                        Chờ tui với! A, cười chi lạ rứa?

                                        Tui không buồn, răng mắt mờ lệ ứa!

                                        Bởi vì răng tui có hiểu chi mô
                                        Vì lòng tui là mặt nước sông hồ
                                        Chi lạ rứa, bên ni bờ tui khóc...
                                                            Nguyễn Thị Hoàng