BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI CANH TÝ 2020 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chu Vương Miện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Chu Vương Miện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2020

THI 9 HÀO NGUYỄN BÍNH, THI ĐỒNG ẤM HIẾU, NHÀ ĐẠI “VDĂNG QUÁ”


       


THI 9 HÀO NGUYỄN BÍNH

Tên thật Nguyễn Trọng Bính “1918-1966”
Xong một kiếp làm ngừơi ?
Xong nợ trần ai khoai củ
Y nhà văn 8 hào Nguyễn Tuân
Ban đêm say rượu tụt quần
Đái tưới hạt sen trên vũng nước
Xong
Nhìn mặt mình và ánh trăng nơi đó
Văng tục: “đời chó quá ?”
Dòng đời nào cũng thế ? và thế thôi ?
Cũng “cuốn theo chiều gió”
Cũng gió chiều nào che chiều ấy
Chữ nghĩa thủa bấy giờ
“hàng hàng châu ngọc hàng hàng gấm thêu”
Dành hết cho villa thơ Tố Hữu
Đồng loạt khen phò mã tốt áo
Không còn sót lại một chữ nào
Cho Quang Dũng, Hoàng Cầm, Nguyễn Bính, Yên Thao
Trọn thế kỷ 20
Nguyễn Bính chỉ sau có mỗi một Tản Đà
Còn thiên hạ
Nói thẳng “dây” thừng
Là Nguyễn Bính đứng trên đầu đái xuống
Sòng bài con đỏ con đen
Chiếu rựợu chén đục chén trong
Sòng đời có sơn ca hoạ mi
Có dòi và bọ hung
Sòng thơ văn cũng vậy ?
Không thể cứ bổn cũ soạn lại
Bình mới rượu cũ
Toàn tuồng tích cũ
Diễn tới diễn lui
“biết rồi khổ lắm nói mãi”
Một chiều tay dẫn chiếc xe đạp
Vai xắc cốt dừng chân bờ ruộng nhà
Đói quá làm bát cơm nguội
Vừa xong thì hộc máu tươi lăn ra chết ?
Trên hố vôi
Còn con heo đụng sáu người
Chưa kịp thịt
Đã thác ?
Thôi hoàn cảnh chừ
Tôi kẻ đi sau ngừơi miền Nam
“Chúc mừng Huynh thoát”

Thứ Sáu, 19 tháng 6, 2020

“DÃ BIỆT” SƠN NÚI - Thơ Chu Vương Miện


       


DÃ BIỆT” SƠN NÚI

“Tôi dòm đời khi tuổi sắp hai mươi
Dòm tới dòm lui cũng chỉ ngậm ngùi
Những người đi trước sầu mang nặng
Những người đi sau sầu chưa nguôi ?”
                          (Thơ Sao Trên Rừng)

Giữa khoảng năm 57 - 58
ở thủ đô Sài Gòn có một tuần san Kỷ Nguyên Mới
với hai vị chủ nhiệm chủ bút mới toanh
Lâm Tương Dũ và Nguyễn Dã Tưởng
Kế đó là một lô một lốc các bút danh bút tiệm
Mây Đại Dương, Mây Đầu Núi, Sương Biên Thuỳ
Cát Sa Mạc, Vùng Biển Xanh, Sao Trên Rừng…
Sau nửa thế kỷ thì Sương Biên Thuỳ mờ nhạt
Các bạn khác thì biệt tung biệt tích
Chỉ còn duy nhất
Sao Trên Rừng
“Nguyễn Đức Sơn”
Nguyên quán Dư Khánh Ninh Thuận “Phan Rang”
Con của thầy Nguyễn Đức Nhơn
Em của thầy Nguyễn Đức Kim

Ở miền Nam Việt Nam
sau 1954
trước và sau sản sinh ra được 4 “thiên tai tài”
1. Nhà văn nhà giáo sư Ngu Ý Nguyễn Hữu Ngư 
2. Triết gia giáo sư cụ Phạm Công Thiện
3. Giáo sư Pháp Văn thi 2 hào Bùi Giáng
4. Bán tu sĩ thi 2 hào Nguyễn Đức Sơn “tức Sơn Núi”
Tứ kiệt này đều thuộc về  “cõi trên”
Thơ vdăng lẫm lẫm liệt liệt
Khùng khùng dở dở vào loại vô địch

Đứng trên Hào một bậc
Gọi nôm na là thi văn 2 hào
Riêng Nguyễn Đức Sơn thì đời riêng đời công
thần sầu quỉ khốc
chả bút mực nào tả cho xiết
từ sống cho tới thác
đều chuyên biệt y như tác phẩm
văn xuôi  “Cái Chuồng Khỉ”
trong bốn vị thiên tai tài
Sơn Núi đi cú chót
Mới thác ?!?
                                                    Chu Vương Miện

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2020

HỘI GHOẠ, KHỈ VẼ, VOI DZẼ - Thơ Chu Vương Miện


       


HỘI GHOẠ

Dzẽ có chỉ đạo
Văn “2” hào Nhất Linh
Ngoài tài văn chương
Còn có tài hội ghoạ “hoa họạ, hoạt hoạ và biếm hoạ”
Cụ vẽ bức tranh một người đàn ông
đứng dưới cội cây lão mai
bà vợ nhìn thấy khen đẹp
rồi nói “sao anh không vẽ em vào thêm cho có cặp ?”
vẽ thêm bà vợ
sao anh không vẽ thêm thằng cu Tý nhà mình vào
không có nó sợ nó buồn ?
thêm thằng cu Tý
thằng cu Tý nói :
“có con mà không có con Bé thì em con sẽ khóc ? “
Thêm con Bé bồng con búp bê bằng nhựa
Bà vợ nói tiếp :
“vậy còn con Chó và con Mèo đâu ?
Thêm chó và mèo
Kết cục “bức tranh loạn xà ngầu, không có đít
 Và không có đầu, không có người và cũng không có vật”

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2020

SỬ NÔ - Thơ Chu Vương Miện


       


SỬ NÔ

Sử là sự tích
Nô là nô đùa “cười cợt không nghiêm túc”
Thời xửa xưa quan ngự sử và các quan
Luân phiên đàn hạch nhà vua
“vì phạm lỗi, phạm tội, hôn quân”
Thì nhà vua chỉ cười ruồi và cho bọn hề
“phường chèo” ra nhại lại tiếng nói của các quan
Cùng riễu cợt nhằm vô hiệu hoá
Những lời khiển trách
Kế là “Thanh Sử” trước Công Nguyên
Ba Tàu còn “đậu phụng” hậu
Chưa có ngành in
Phải dùng tre trúc bỏ phần ruột
Chỉ dùng cật cạo sạch
Lấy dây chỉ lụa buộc liền nhau
Rồi viết chữ lên đó
Nếu về sử thì gọi là Thanh Sử
Hoặc giấy nợ giấy văn tự văn khế
Đều xài chung được cả
Còn “Xử Xanh” thì ý nghĩa có phần hơi khác
Xử là xử lý, xử thuyết, xử án
Còn Xanh là cái lớn hơn cái chảo
Nhỏ hơn cái vạc dầu
Người được cho vào cái Xanh để soạn thảo
sử đầu tiên
Là quan địa phu Lịch Sinh Lịch Tự Cơ
Được đại tướng Hàn Tín cho vào đó
Đổ dầu đốt lửa để có không khí
Soạn pho sử nhà “Tây Háng”
Sau đó 200 năm thì “sử da” Tư Mã Thiên
Viết lách sử xiếc làm sao
Mà vua Hán chịu quá
Bèn mang cung hình “tức là thiến ku thiến dái”
Để người có tật có tài
Để không còn bận tâm về các ghệ
Để thành sử gia lớn nhất thiên hạ Ba Tàu
Còn sử sách là “người đẻ ra sử và và sau đó
viết thành sách”
Đại để nhân vật “thái sư Trần Thủ Độ”
Từ trên trời rơi xuống lai lịch mơ hồ ảo
Đành phải làm khai sinh cho Trần Thủ Độ
Thân phụ là Trần Thủ Huy
Mẹ là công chúa em vua Lý AnhTôn
Được đề cử đi sứ nước Đại Liêu
và hạ sanh ra một ấu nhi ngay tại bến đò
nên đặt tên là Độ, “độ là bến đò”
còn “Sử Da” là người chỉ chuyên chép lại
những pho sử cũ rích
từ đời nảo đời nào rồi ghi tên mình vào
là tác giả
dù sao chép nguyên văn không thiếu một chữ
tuy nhiên bên dưới trang sách cũng cố
ghi vài hàng nhận xét
để người đọc biết rằng kẻ viết
“là một kẻ đần độn ngu dốt”

                                           Chu Vương Miện

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2020

GẶP NHAU, GIANG ĐẦU, GỬI T/S KHÔI ĐÌNH BẢNG, KHI MÌNH, KHỔ SỞ - Thơ Chu Vương Miện


        


GẶP NHAU

gặp nhau dang dở dở dang
cùng chung một chuyến chiều tàn về không
khi xưa em cũng có chồng
mà nay phiêu bạt tang bồng chốn nao ?
mùa xuân hoa mận hoa đào
mùa thu hoa cúc rộn chào nơi nơi
dời ơi đời đáng mớ đời
bỏ em kẹt giữa chợ trời vắng teo ?
hoàng hôn quán xá tiêu điều
kẻ buôn ngườì bán xế chiều đuờng xa
chuyện gần lan tới hôm qua
chuyện nay toàn chuyện con gà lứa heo
văn chương giá rẻ ngang bèo
12 bến nước chèo queo một mình
dở dang ôi chuyện cũng đành

Chủ Nhật, 31 tháng 5, 2020

HUYNH NGUYỄN BÀNG - Thơ Chu Vương Miện


        


HUYNH NGUYỄN BÀNG

Cáo chết ba năm quay đầu về núi
Thủa trời đất nổi cơn gió bụi *
Thổi mịt mù túi bụi tùm lum
Quanh co thì cũng hạt Thuỷ Nguyên
Vòng quanh lại Thuỷ Đường Thuỷ Tú
Mần giáo thụ vất va vất vả
Xe đạp còng lưng địu củi chở rau
Sáng sáng tờ mờ từ phố Trại Cau
Qua hết nẻo Cát Dài Cát Cụt
Đi lòng vòng lại trở về Cầu Đất
Thẳng một lèo nghỉ ở Cát Bi
Nhìn phi trường thương kẻ ở người đi
Trên 45 năm hành nghề giáo học
Vẫn hay nhìn vườn hoa Con Cóc
Há to mồm nhả nước vòi sen
Dạy sử văn nói riết rồi quen
Lan man lần hồi sang tới địa
Sông Cấm chảy qua cầu Hạ Lý
Ngược chiều xe đò lên tận Hải Dương
Xưa là Kiến An nay sửa Hải Phòng
Vẫn An Lão Núi Đôi ven quốc lộ
Vẫn là sông Thái Bình chảy gần Phúc Xá
Bên kia làng Tiền Hải Kim Sơn
Hè lâng lâng vẫn chịu ngọn gió nồm
Vẫn những tàu buồm đẩy sào về Pak Hủi
Quê hương em xưa sau là chốn ấy
Phố Hàng Kênh Chợ Con Cánh Gà
Trên 60 năm xa quá xá là xa
Nay Bác chọn chốn này làm nơi ngụ mới
 Cách Cầu Rào đi bộ chân chưa mỏi
Quê hương này ? giờ đã khác xưa ?
Bác cứ thong dong thoải mái tuổi già
Thản nhớ lại một thời chinh chiến cũ
Có nghĩa chi ? thiên đàng âm phủ
Chuyện văn chương vô bổ tàm phào
Cũng đôi khi kéo một điếu thuốc lào
Miệng nhả khói à ơi tình bằng hữu

                                 Chu Vương Miện

* Thơ Chinh Phụ Ngâm khúc

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2020

THI ĐỒNG TẢN ĐÀ, CHUNG SỰ - Thơ Chu Vương Miện


        


THI ĐỒNG * TẢN ĐÀ

quê hương thì có cửa nhà thì không
bây giờ thêm bác Nguyễn Bàng
quê thì quê vợ hai hàng tre pheo
thoáng nghe cũng biết là nghèo
là thân giáo thụ lộn phèo xác xơ
thuyền nan sóng dạt vật vờ
chèo đơn qua lại bến bờ cũng không ?
tháng năm nước chảy xuôi dòng
quẩn đi cũng chuyện cánh đồng đụn rơm
học hành thời chiến dở dang
“chuột chạy cùng đường” đến thế thì thôi ?
ngày xưa khối đá nung vôi
giờ đây vỏ ốc vung nồi cũng xong
tuổi Ngưu sướng khổ cũng đành
đồng sâu đồng cạn nắng hành mưa chan
bao phen đá giả thử vàng
bao phen một giấc kê vàng thế thôi ?
Mười năm đốt đuốc qua rồi
Mười năm “Tà Lặc” đoạn đồi leo qua
loanh quanh kẻ cắp bà già
muôn thu cũng chỉ một gà gáy thôi ?
tội tình bám cụ Phan Khôi
công danh sự nghiệp đi đời nhà ma
tài nghiêng sánh với Tản Đà
tiếc rằng thác muộn mà ra thế này ?
nuốt vào những cục đắng cay
cũng đành cỏ dại luống cày vô duyên
phù danh tan bọt xà phòng
còn dăm 3 chữ Nguyễn Bàng tiểu huynh

* Đồng là 10 hào.

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2020

LÃO HỮU, LÀM CHI ? - Thơ Chu Vương Miện


       


LÃO HỮU
“Gửi nhà văn và nhà giáo Nguyễn Bàng”

Tôi và Bác ở hai đầu trái đất
Bác phía Đông còn tôi ở phía tây
Bác giờ tý canh 3 tôi giữa ngọ ban ngày
tình nghĩa văn chương toàn đuổi ruồi vô bổ
có nghĩa chi đâu ? “bóng câu qua cửa sổ”
gió ào ào thổi dạt quán thu phong
mới chớm khuya mà đã sắp rạng đông
giờ dậu gà lên chuồng chừ vang tiếng gáy
một kiếp thư sinh ngả nghiêng lau sậy
khi cỏ gà cỏ gấu lúc cỏ tranh
chuyện văn chương bất đắc dĩ vô tình
dăm 3 chữ “nôm na mách qué”
khi hương sư tổng sư giáo viên tỉnh lẻ
gặp lỡ độ đường lên tận xứ Lai Châu
rồi Sơn La Phủ Lạng Thương xuống tận Đáp Cầu
rời nguyên quán định cư quê vợ
cùng chốn quê tôi “người cùng xứ sở”
phố Hàng Kênh Chợ Con Cánh Gà
có phố Cầu Đất Tám gian có chợ Hàng Hoa
có Trại Cau và ngã Tư Quảng Lạc
rồi kế tiếp là đường Cát Dài Cát Cụt
qua trại lính Khố Xanh Bãi Tắm Ngựa Quán Bà Mau
bên trái phi trường Cát Bi bên phải Cầu Rào
đi tiếp nữa là bãi tắm Đồ Sơn Đồ Đểu
Bác thông minh dĩnh ngộ nhưng nghe qua chậm hiểu
nên bao năm chỉ giáo học giáo hòn
đất nứớc chúng ta Trung Năm Bắc một tuồng
nên “thơ” làm hoài hóa ra thành “thoét”
cố gắng nhìn voi nan hóa ra thành chuột
nhìn toàn là thằng mà lại hóa ra ông ?
đủ 83 năm chỉ là buổi lên đồng
trống kèn sênh phách chũm chọe
cung văn Ông Hoàng Bơ Ông Hoàng 10 Mẫu Thoải
đến rồi đi đi rồi đến áo xanh đỏ tan hầu
chuyện bây giờ giống như chuyện Bắc Đẩu Nam Tào
chia hai vùng đêm đêm ngửa mặt lên
lúc nào cũng thấy
Bác phận cá cơm tôi thân bọ gậy
chung quanh mình là tép nước lòng tong
trụ nơi ao ? mắc sức vẫy vùng
đời đã thế ? muôn đời vẫn thế ?

Thứ Bảy, 23 tháng 5, 2020

TƯỞNG NHỚ VŨ ĐỨC SAO BIỂN, PHIM NƯỚC BẠN - Thơ Chu Vương Miện


       


VŨ ĐỨC SAO BIỂN
(Tưởng nhớ đôi dòng)

“Đi qua chân cầu
Nhìn xuống dòng sông sâu
Cuộc tình như thế đó ?
Cuộc đời như thế đó ?
Đi qua chân cầu
Nhìn nước trôi một dòng
Như tình anh với em
Nhạc Vũ Đức Sao Biển”

Nhiều anh trước ta đã ra đi
Nhiều bạn sau ta cũng ra đi
Ta lỡ cỡ còn ở lại
Lão Cung Tích Biền thở ngắn than dài
Chúng ta xếp hàng một
Chờ ngày tốt lên thiên thai?
Nhập giang nhập gia
Tuỳ giờ tuỳ lúc
Chờ gọi tên là đi cái một
Hoạ sĩ nhà thơ Hoàng Hương Trang
Thi sĩ võ sư phê bình gia Trần Tuấn Kiệt
Đại danh ca Thái Thanh
Bây chừ Võ Hợi “nhạc sĩ giáo sư, nhà báo,
nhà Kim Dung học Vũ Đức Sao Biển ra đi chuyến chót .

Thứ Tư, 20 tháng 5, 2020

GỬI BÁC NGUYỄN BÀNG, ĐA NGUYÊN, VDẬY VDÂY - Thơ Chu Vương Miện


        


GỬI BÁC NGUYỄN BÀNG

tôi với Bác vốn là có cựu
bác trên 8 bó
tôi gần 8 bó
sáng trưa chiều tối lúc nào cũng mệt
nghiền ngẫm hoài cái sự đời
sinh lão bệnh chết
hỡi ôi ?
cái kiếp nhân sinh "tự cổ thùy vô tử"
từ cỏ cây muông thú tới con người
từ cá voi cá nhà táng cá thoì lòi
đến thú rừng sư tử cọp beo tê giác
sống làm sĩ phu không được cái tích sự gì ?
ngoài cái môm ở không nhai đậu lạc
100 năm vèo qua ngang câu hò tiếng hát
cùng trông kèn ầm ĩ rác tai
đèn đỏ cùng xanh từng cặp múa đôi
giữa tối sáng nhà tranh như nhà ngói
lúc nhai khoai lúc xơi cơm bà Cả Đọi
nghiệp với nghề nghề với ngỗng câu cơm
hết gió Bắc phương lại gió Nam nồm
chưa mở mắt đất trời xoay chuyển
những trò hề phường chèo chả mời cũng đến
hết chiến tranh gần lại chiến tranh xa
đang sống làm người được chuyển thành ma
bao đồng lúa biến thành đồng cỏ
bào làng thôn biến thành chiến địa
thú với người sống lẫn vào nhau?
đất nước qúa nghèo biết trốn nơi đâu ?
chốn chốn nơi nơi dầu xôi lửa bỏng
nghề "gõ đầu trẻ" xơi toàn cháo lỏng
nhai hột cơm trộn với hạt ngô
đời lăng nhăng nghe chán thấy mồ
nói tới cùng lui tòan là bố láo
nói cho cùng cũng chỉ là lon gạo
bỏ vào nồi đổ nước nấu thành cơm
cả một đời số kiếp cá thờn bơn
chèn ép mãi muôn đời méo miệng
cả 100 năm đất nước này câm tiếng
không khóc cười mà chỉ biết nhăn răng
chán quá đi xiệc con khỉ đánh vòng
con chó cún con mèo gánh nước
ôi nẻo về của hai ta kẻ sau người trước
nẻo lên thiên xuống địa hai đàng
xín lời chúc lão hữu Nguyễn Bàng
nơi cõi tạm chán vô cùng là chán ?

Thứ Hai, 18 tháng 5, 2020

ĐỜI NGƯỜI TỰA…, DÔNG LUÔN - Thơ Chu Vương Miện


      


ĐỜI NGƯỜI TỰA…

Bóng câu cửa sổ
Đời ong ruồi làm tổ cành cao
Giựt mình tỉnh giấc chiêm bao
Thì ra toàn những tào lao báo đời ?
Khó cũng đó mà cười cũng đó
tuồng tích nào mặt đỏ mặt xanh
thân chim đâu được lìa cành
làm sen thân ở dưới bùn muôn năm ?
mười hai tháng chỉ nằm dưới đất
Nhìn khung trời vằng vặc toàn sao
năm canh gió thổi lào xào
Bên ao bèo với kiếp nghèo nối nhau
Kiếp bò với lại kiếp trâu
Nhai trầu nhả bã trắng đầu nhớ thương

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2020

ĐÔI CÕI, ĐI ĐI VỀ VỀ - Thơ Chu Vương Miện


        


ĐÔI CÕI

Thân Việt mà đầu lại ở Ngô
 Chiết Giang ờ ngó lại Giang Tô
Đêm đêm sóng vỗ duềnh Thượng Hải
Mà hong đời bạc kiếp thương hồ

Mưa gió phong trần đời lưu lạc
Lưng còng năm tháng nắng cùng mưa
Sóng vỗ bao thời lên bãi cát
Mà sao lòng biển vẫn chưa vừa ?

Ôi những chiếc thùng không còn rượu
Ngỗn ngang trôi nổi chả bến bờ
Dòng thô tiền chiến nào đâu đó
Sót lại trong hòn “Cô gái mơ”

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2020

NHÀ THƠ NGUYỄN KHÔI - Thơ Chu Vương Miện


        


NHÀ THƠ NGUYỄN KHÔI

Trần ai khoai củ
Theo bước chân Tây Tiến
Quang Dũng Thượng Lào
Mừng Lát Mường Hoa Mường Tè
Đồng Văn Mèo Vạc
Quê hương H’Mông Miêu Mèo
Người sau kẻ trước
Ruột tượng địu gạo nặng hai vai
Khiêng pháo qua đèo Tà Lặc
Thở dốc dở sống dở chết
Than “đời như con củ kak”
Giữa Sơn La và Lai Châu
Sương sớm vùng Châu Mộc
Sốt rét ngã nước
Bụng ỏng da chì
Chín đi về một
Rải rác biên cương mồ viễn xứ  “thơ QD”
Một thủa một thời nằm gai nằm đất
Cơm nắm muối vừng
Măng giang măng tre măng trúc
Vài năm về lại quê nhà
Lại leo qua đèo Ta Lặc
Vừa mệt
Vừa khát nước
Vừa khóc

                            Chu Vương Miện

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2020

KHÔI ĐÌNH BẢNG, NGUYỄN KHÔI - Thơ Chu Vương Miện


       


KHÔI ĐÌNH BẢNG

Đời là con số 0
Cát bụi hoàn bụi cát
“Thơ Nguyễn Khôi”

Chả còn sót lại gì ?
Ngoài cái đèo Tà Lặc
Khác xa đèo Đà Lạt
Đang chờ ngày ra đi
Đang chờ người vĩnh biệt
Thơ văn làm cho vui
Xếp ngang cơm nếp nát
Sống càng già càng mệt
ở mãi lầu 13
y bồ câu nhà nước

Thơ làm cho đỡ buồn
Giống gạo tẻ gạo nếp
Đang giữa tám bó gập
Nhìn trời xanh quá cao
Nhìn đất đen quá thấp
Mọi thứ như phù vân
Bùi mù bay quá gấp