GIAO MÙAHeo may xào xạc lá vàng rơiVạt nắng vàng hanh nhuộm góc trờiChao cánh đùa mây bầy hải yếnNghiêng đầu hé nụ đóa mân côi *Niềm đau hạ cũ dường đang cạnNỗi nhớ thu xưa tựa đã vơiCốm nếp đầu mùa hương nhẹ thoảngPhím đàn ngân vọng nhạc lòng rơiLa Thuỵ* Mân côi (hoặc mai khôi): Hoa hồngHOẠ
Bài hoạ 1TIỄN MÙABụi lốc thời gian đọng nắng rơiXa xăm mây bạc rẽ chân trờiTràn đầy vị đắng thu vườn độcRỗng tuếch nụ mềm hạ bóng côiTìm rượu giải sầu - sầu chất ngấtMượn đàn quên lạnh - lạnh chơi vơiKhăn thêu mùa cũ còn nguyên nếpBuồn ngập hiên lòng gót phượng rơiCa DaoBài hoạ 2GẶP THUThu dắt tôi về đếm lá rơiHeo may mấy ngọn nấp bên trờiMưa buồn hiu hắt ngày đau ốmNắng ngủ vật vờ giấc cút côiHạ rớt gật gù đêm tối lặngCúc cười bẻn lẻn ánh tà vơiÁo vàng ai vắt ngang mùa đóTắm gội hương tình mộng có rơiPyNBài hoạ 3VÔ ĐỀNắng nhạt mây mù thoảng lá rơiSương khuya nguyệt lạnh úa khung trờiThiên nga gác mỏ vài con lẻCái ngỗng chúi đầu một bóng côiSắc đỏ rừng phong ngày mãi thắmMàu xanh cành liễu lúc dần vơiHeo may chợt rét đêm vàng vọtMái rạ xì xèo tiếng nước rơiKý GànBài hoạ 4VÔ ĐỀDông bão phương nào mưa nặng rơiMây giăng thấp nhuộm xám chân trờiNgư ông gác mái nằm cô quạnhHành khất về nơi ngủ cút côiThời tiết vô thường khi ấm lạnhNhân tình bất ổn lúc đầy vơiGiao mùa cơ cực vì cơm áoMấy thuở an nhàn ngắm lá rơi.Cao Linh Tử
