BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI GIÁP THÌN 2024 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Tư, 31 tháng 10, 2018

CHÙM THƠ THIỀN 22 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN


        
       
SỐNG CHẾT

sống khác với chết
sống sáng lai rai
cà phê điếu thuốc
chết là ngơi dưới đất
có triết gia chủ trương
chết là còn
có triết gia ngược lại
chết là hết
nói cho thật rõ
(là chấm dứt)
có những ngươì đang chết
chưa chôn cất
chưa chuyển hộ khẩu vào nghiã địa
vẫn uống cà phê sữa đá
vẫn sáng sáng xơi phở
nhưng bà con bá tánh
coi những người này
như đã chết thiệt

người chết đi người sinh ra
đồng hoang nhánh cỏ mọc thêm ra
văng vẳng đâu đây cười ba tiếng
ẩn mình trống đã điểm canh ba
sinh diệt thực ra con đường thẳng
khôn cầm lã chã mấy âm ba

CÔ ĐƠN RỜN BÓNG MỘNG - Thơ Tâm Nhiên


             
                                    Nhà văn Kim Dung

Nhà văn viết truyện võ hiệp Kim Dung sinh năm 1924. Ông vừa mới qua đời hôm qua, 30. 10. 2018 tại Hồng Kông


CÔ ĐƠN RỜN BÓNG MỘNG

Kiều Phong chết Lệnh Hồ Xung cũng mất
Những anh hùng hào kiệt đã ra đi
Chốn giang hồ bọn tiểu nhân nổi dậy
Quậy phá tung vơ vét chẳng ra gì

Nghi Lâm buồn nên đi tu trớt
A Châu sầu thống thiết nguyện hy sinh
Ôi tình yêu không bao giờ hiểu được
Từ xưa nay ai cũng lụy si tình

Ngụy quân tử hiêu hiêu rao đạo đức
Lập nhóm phe để lên lớp dạy đời
Nói một đường mà làm thì một nẻo
Chán quá rồi ta đành bỏ đi chơi

Bỏ buông hết lên đường phương vô trú
Tự do theo tiếng hát vọng trong hồn
Vọng từ bến sông Hằng trăng thuở nọ
Chiếu diệu thường trên từng bước cô đơn...

                                               Tâm Nhiên

(Chiều 3.10.2018 đang lang thang dọc kênh rạch Phước Long, Bạc Liêu, bỗng nghe tin Kim Dung mất.
Thương tiếc bậc tài hoa, nên làm bài trên trên, như một lời ngậm ngùi với chính mình...)

NHƯ THIẾU NỮ ĐÃ VÀO CHÙA XUỐNG TÓC ?!? - Nguyễn Bàng


        
                       Tác giả Nguyễn Bàng


        NHƯ THIẾU NỮ ĐÃ VÀO CHÙA XUỐNG TÓC ?!?
                         (Gửi nhà thơ Đặng Xuân Xuyến)

Lọc ra chừng 8 bài thơ viết về biển của Nguyễn Thanh Lâm để bình riêng BIỂN CỦA NGUYỄN THANH LÂM trong RỪNG XANH MƯA là một việc làm khéo léo. Và bài bình đã làm bật lên cái ý “Thơ ông viết về biển, bài nào cũng tươi rói cảm xúc, cũng được cảm nhận bằng một tình yêu trong sáng, thánh thiện của cõi Thiền”
Nhưng có lẽ vì bị ám ảnh bởi sự thánh thiện của cõi Thiền nên Đặng Xuân Xuyến đã không dưới hai lần khen Nguyễn Thanh Lâm:

LỄ HALLOWEN NHỚ THÁNG CÔ HỒN - Tạp bút Nhã My


     
                        Nhà thơ Nhã My


LỄ HALLOWEN NHỚ THÁNG CÔ HỒN - TẠP BÚT NHÃ MY

Hồi đó, bà tôi thường nói một năm có ba rằm lớn : rằm tháng giêng, tháng bảy, tháng mười. Riêng r ằm tháng bảy thì quan trọng hơn vì là mùa ''Vu Lan báo hiếu'' và là mùa ''Xá tội vong nhân''. Trong ký ức non nót của đứa bé lên năm, tôi thật sự không nghe hiểu gì về những điều bà giảng giải, nào là sự tích Mục Kiền Liên - Thanh Đề hay chuyện ma qủy được thả về dương thế nên phải cúng kiếng... mà chỉ biết là ngày đó tôi được bà dắt đi cúng chùa, được đi chơi và ăn chè, xôi, bánh trái.

Thứ Ba, 30 tháng 10, 2018

SOI…, MẤY DÒNG LỤC BÁT - Thơ Tịnh Đàm


       
                  Nhà thơ Tịnh Đàm

        SOI…

Soi tôi,
Một ánh mắt buồn
Một môi điềm đạm...
Vẫn luôn mỉm cười.

Một khuôn mặt
Kém sắc tươi
Gầy hao như thể...
Đợi người vuốt ve !

Soi tôi,
Cánh võng trưa về
Đong đưa...
Dỗ mộng
Mà nghe xót lòng !

Đời vui,
Được mấy ước mong ?!?
Trò đùa số phận
Rớt trong tay người !

Bây giờ,
Soi bóng tôi ơi...
Tuổi hoàng hôn
Đếm...
Đầy vơi nỗi niềm !

CHÙM THƠ VỀ QUẢNG TRỊ VÀ HUẾ CỦA HUY UYÊN


                 Nhà thơ Huy Uyên


MÙA HẠ, THƯ GỬI MỘT ĐỊA CŨ

Là khi sợi khói tơ vương mắc
mang chi em những kỷ-niệm bùi ngùi
là khi lạc tình xa mất
nghẹn lòng ở lại riêng tôi.

Phố, chiếc xe buýt già chạy quanh
em cắn môi
ngày tròn mười sáu tuổi
tương tư ngủ quên bóng hình
để sáng chiều cho ai thêm bối rối.

Tôi lặng im một mình cùng mùa hạ
từ em đi về mãi cuối sông
trên cao ai ru hoài đời lá
hỏi em còn có nhớ tôi không ?

Nửa đêm em thức dậy trong vườn
hương-hoàng-lan đậu hoài trên tóc
sáng chiều tôi thấy thương
cô-em-gái-tóc-vàng-sợi-nhỏ
mỗi lần ngang cửa sổ
liếc nhìn em tôi "người em xóm học".

Vương mắt ai ảo-hình khó phai
em tặng tôi nỗi đau có thật
xa nhau từ độ đầu hè
em bỏ tôi mà đi đâu mất.

Có phải tình ta như chiếc lá
em, bao năm rồi ở lại trong tôi
vườn cũ chao ơi, trăng-tàn-bóng-xế
sao em đi mà không hẹn ngày về.

Đã vĩnh viễn xa mấy đoạn đời tim
bao tháng ngày tôi lầm lũi bước
mộng tưởng người trôi nổi khuất chìm
biết chăng còn mất.

Ngỡ quanh tôi bông hoa cười mắt lệ
tóc ai bay mà ngơ-ngẩn tiếc sầu
thư tôi gởi về em quên địa-chỉ
tình ta rồi cũng đã phai mau
mùa hạ hôm qua bỗng quay về.

NỤ HÔN ĐẦU - Thơ Hoành Châu


   


NỤ HÔN ĐẦU

Tâm lòng rạo rực nhũn hồn say
Ngây ngất nhịp tim loạn vắn dài
Hương đọng làn môi,  môi mộng thắm
Cảnh vờn khóe mắt, mắt nồng cay
Tình trường ảo diệu muôn trùng sóng
Yêu ái sầu vương mấy nhịp chày
Giữ nụ hôn đầu theo suốt kiếp
Khuya nào… mộng dẫn lối, buồn thay !

                                   Hoành Châu
                          Vĩnh Long, 10 /9/ 2018


    

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2018

CHÙM THƠ THIỀN 21 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN


       


NGHIỆP THƠ

cụ Tú Xương làm thơ được
cả đời sống trong nghèo nàn
vợ và nhiều con
sầu đời rồi thác
cụ Tản Đà làm thơ hay hơn
thi bá cõi trời nam
tài ngang với ăn
làm thơ bán cho trời
không bán cho người
mấy mươi năm toàn túng thiếu
cụ Bùi Giáng xêm xêm hai người trên
vừa dạy học vừa điên
thơ đọc ngang phè không ai hiểu cả
guốc dép xoong chảo đeo đầy vai
vừa lang thang vừa thở dài
qua trọn thế kỷ 20

ĐÔNG VỀ - Thơ Nhật Quang


    

ĐÔNG VỀ

Chiều buông trầm
Gió níu Thu vàng vương lên mắt nhớ
Hoàng hôn tím nhuộm bâng khuâng
Ngõ phố xạc xào
Hương Thu còn sót trên nhành lá
Có tiếng chim gù gọi bạn
Rơi vào khoảng lặng mênh mang

Trên gác vắng
Tiếng dương cầm văng vẳng, ray rứt
Quyện vào bóng đêm tĩnh lặng
Hàng cây bên đường  run run
Và những chiếc lá cong queo nằm trăn trở…
Hứng giọt sương buốt giá
Nghe mùa Đông thức giấc quay về.

                                   Nhật Quang
                                     (Sài Gòn)

CON SÁO SANG SÔNG - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

        
           Nhà thơ Trương Thị Thanh Tâm


CON SÁO SANG SÔNG

Đã là con sáo sang sông
Anh ơi đừng nhớ đừng mong làm gì
Em làm anh khổ một thời
Em yêu, mà chẳng lấy người em yêu

Cho nên quả báo đến nhiều
Khổ đau lận đận bao điều bận tâm
Giá như ngày trước anh gan...!
Yêu em, sao chẳng nói rằng...yêu em

Bây giờ trầu héo cau xanh
Tim em mở ngõ, phòng không lâu rồi
Nhưng anh thì đóng cửa thôi
Vuông tròn hạnh phúc anh thời có đôi

Nhờ em anh mới có nơi
Con xinh vợ đẹp, tháng ngày yên vui
Bây giờ... lặng lẽ mồ côi
Em đang gánh chịu, phần tôi của mình!

                      Trương Thị Thanh Tâm
                                   Mytho

NHỮNG HẸN HÒ TỪ ĐÂY KHÉP LẠI... - Trần Mai Ngân


   
                                  Tác giả Trần Mai Ngân


        NHỮNG HẸN HÒ TỪ ĐÂY KHÉP LẠI...

Đến một lúc nào đó mọi thứ xung quanh bỗng trở nên không còn tha thiết nữa. Những lợi danh, những tranh đua... không còn quan trọng nữa và những yêu thương cũng không cầu, không mong nữa !
Những lúc đó là bây giờ đây.
Ta chỉ muốn quay về ngồi yên dưới hiên nhà. Ngồi yên để ngắm mây nhẹ nhàng bay thênh thang cuối trời. Để lắng nghe tiếng gió thì thầm bên tai... về sự lãng quên và tha thứ.
Tha thứ cho ta, tha thứ cho người những cầu mong đổ vỡ... đó là sự độ lượng và tâm từ bi. Đó cũng là một hạnh phúc mang ý nghĩa vĩnh cữu khi không còn bận tâm giữa mất còn, được không...
Lòng thật bình yên quay về tâm chính niệm và hơi thở của mình.
Hít thở... để thấy mình may mắn có được một kiếp người đã trải qua vui buồn, yêu đương và xa cách. Dẫu thế nào ta cũng thấy tình yêu qua đi thật đẹp.
Cảm ơn cuộc đời đã cho ta dung thân đến hôm nay... Cảm ơn người những ngày xưa hạnh phúc, cả những hôm nay không còn... CẢM ƠN .

                                                                     Trần Mai Ngân
                                                                        28-10-2018

PHỤ NỮ THẬT SỰ MUỐN GÌ?


baomai.blogspot.com

PHỤ NỮ THẬT SỰ MUỐN GÌ?

Vua Arthur trẻ tuổi của nước Anh, bị quân Pháp phục kích và bắt giữ. Lẽ ra vua nước Pháp sẽ giết ngài, nhưng vẻ trẻ trung dễ mến của Arthur đã làm cho vua Pháp cảm động. Ông hứa sẽ trả tự do cho Arthur nếu giải được câu đố vô cùng khó. Thời hạn trả lời là một năm, không giải được Arthur sẽ phải chết.

Câu đố là: PHỤ NỮ THẬT SỰ MUỐN GÌ?

Thứ Bảy, 27 tháng 10, 2018

THẦY LÊ VĂN HỘ VÀ THƠ - Phan Dương Thy


    
                                         Thầy Lê Văn Hộ


        THẦY LÊ VĂN HỘ VÀ THƠ

1/ THẦY
Tôi có cái duyên may là được học môn Địa lý với thầy Lê Văn Hộ suốt 3 năm tại trường cấp 3 Hàm Tân, niên khóa 1977-1980. Hình ảnh thầy với chiếc xe đạp cổ, cái cặp da đã sờn, chiếc thắt lưng da bò đã tróc, mấy bộ đồ cũ: áo xanh lơ, vàng, xám ngắn tay, là "tàn dư của chế độ cũ" sót lại! Thầy bảo: "mình thích những cái gì đã cũ. Vì mỗi cái cũ, nó gắn liền với nhiều kỷ niệm". Rồi thầy kể chuyện cái bình vôi từ thời ông cố, ông kỵ. Thầy kể chuyện mấy cái sẹo hồi nhỏ chơi đùa, chơi trốn tìm, rúc bụi, chơi đánh nhau! Thầy nói về những chiếc áo đã sờn... cứ nghe mà mê mãi! Nhớ những năm đói thời bao cấp, dáng thầy thì gầy mà trò thì không thể lớn!

CẢM ĐỀ SƠN NỮ - Video clip ngâm thơ La Thụy


   


CẢM ĐỀ SƠN NỮ
(Truyện ngắn của Lương Minh Vũ)

Ngày tháng lặng buồn tênh vòng cơm áo
Ta chồn chân mỏi gối với đời mòn
Thu mình lại ẩn thân vào ốc đảo
Chút khẽ khàng liệm kín khối tình son.

Tóc đà bạc sao lòng còn hoài vọng
Một đời ta luôn dõi mắt tìm trông
Em hồn hậu trong ta thành vang bóng
Mắt môi xưa đọng ngấn ngát hương lòng.

Rồi lãng đãng gần xa, huyền dáng mộng
Nét thơ trinh vằng vặc ánh trăng ngần
Em thoáng hiện cho thơ đời ngân vọng
Ta ngậm ngùi nhìn lại - Đã tàn xuân.

                                           La Thụy

                             
        

Thứ Năm, 25 tháng 10, 2018

ĐỜI TÀN NGÕ HẸP - Thơ Vũ Hoàng Chương


     
            Nhà thơ Vũ Hoàng Chương

ĐỜI TÀN NGÕ HẸP

Gối vải mộng phong hầu
Vàng son mờ gác xép,
Bừng tỉnh mưa còn mau,
Chiều tàn trong ngõ hẹp.

Mưa lùa gian gác xép,
Ngày trắng theo nhau qua.
Lá rơi đầy ngõ hẹp:
Đời hiu hiu xế tà.

Ôi! ta đã làm chi đời ta ?
Ai đã làm chi lòng ta ?
Cho đời tàn tạ lòng băng giá
Sương mong manh quạnh chớm thu già.

Mải mê theo sự nghiệp,
Quá trớn, lỡ giàu sang;
Mưa rơi, chiều ngõ hẹp,
Lá vàng bay ngổn ngang...

Dìu vương nhau mươi chiếc lá khô vàng,
Xuân đời chưa hưởng kịp,
Mây mùa thu đã sang.

Giấc hồ nghe phấp phới
Cờ biển nhìn mơ màng,
Đường hoa son phấn đợi,
áo gấm về xênh xang...

Chập chờn kim ốc giai nhân...
Gió lạnh đưa vèo,
Khoa danh trên gối rụng tàn theo!
Nao nao đàn sáo phai dần...

Hạnh phúc tàn theo,
Nửa gối thê nhi lá rụng vèo!
Song hồ lơ lửng khép,
Giường chiếu ấm hơi mưa;

Chiêm bao mờ thoáng hương thừa,
Tan rồi mộng đẹp,
Ôi thời xưa!

Ta đã làm chi đời ta xưa?
Ta đã dùng chi đời ta chưa?

Thiên thu? ngờ sự nghiệp!
Chiều mưa rồi đêm mưa;

Gió lùa gian gác xép,
Đời tàn trong ngõ hẹp.

VŨ HOÀNG CHƯƠNG



CHÙM THƠ THIỀN 20 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN


      
    
ĐỜI NGƯỜI

gừng ớt vẫn cay
càphê vẫn đắng
ăm làm gì
uống làm gì
mà đắng với cay
đường quá ngọt
ăn quá nhiều
bệnh đái đường
đái cho đến chết
đời là vậy
đời là như thế
than củi làm gì
than thở mà chi
đến rồi đi
cùng bắt đầu từ một chỗ
chiếc giường
cay với đắng
ong với bướm
làm đẹp vườn hoa
làm đẹp người ta
buổi sáng chiều tà

CHÙM THƠ NGUYỄN ĐỨC SƠN NĂM 1992

Nguyễn Đức Sơn sinh năm 1937 tại làng Dư Khánh, Ninh Chữ tỉnh Bình Thuận. Khởi đầu sự nghiệp văn nghệ bằng bút danh Sao Trên Rừng ở các tạp chí Sáng Tạo, Văn Nghệ… tại miền Nam từ các năm 1959-1960, ông không chỉ nổi tiếng với tập thơ đầu tay “Những bài tình đầu” gồm 3 phân khúc: Bọt nước, Hoa cô độc (1965), Lời ru (1966) như một thi sĩ kỳ dị, mà còn được chú ý với các tập truyện ngắn đặc sắc như Cát bụi mệt mỏi (1968), Cái chuồng khỉ (1969), Xóm chuồng ngựa (1971)…
Năm 1972, Nguyễn Đức Sơn lọt vào top 5 khi tuần báo Khởi Hành (do nhà văn Viên Linh làm Thư ký tòa soạn) tổ chức chọn tìm tác giả yêu thích nhất. Ông cũng được đánh giá là một trong 3 “kỳ nhân văn nghệ” (bên cạnh Bùi Giáng và Phạm Công Thiện)  và là một trong “tứ trụ thi ca” của miền Nam (bên cạnh Bùi Giáng, Thanh Tâm Tuyền, Tô Thùy Yên). Hiện ông sống tại Phương Bối, Bảo Lộc, Lâm Đồng, và nổi tiếng là lão thi sĩ vạn thông (vì ông trồng một vạn cây thông) với biệt danh “Sơn núi”.

     
                    Nhà thơ Nguyễn Đức Sơn


        TÂM SỰ VỚI MỘT ĐẢNG VIÊN GỐC CHÙA

Nay về thành phố tình cờ
Cố nhân gặp lại sững sờ bể dâu
Anh vô chùa được bao lâu
Thì theo cách mạng nhiệm mầu dắt ra
Hai lần bái biệt cửa nhà
Thoát ly mấy kiểu chắc là khác nhau
Tay sờ mái tóc trắng phau
Có khi nào ngấm cái đau dữ dằn
Vợ con thừa thãi cái ăn
Cám ơn một chút trán nhăn riêng mình

                                                 12/1992

ĐỪNG ĐI - Thơ Đặng Xuân Xuyến


        


ĐỪNG ĐI

Ở lại đi
Một đêm thôi
Một đêm thôi, ở lạ
Ta xin người ở lại, chỉ một đêm
Ngoài kia trời lướt khướt sũng đêm
Ta tí tách trong này mơ hồ từng giọt rỏ

Ta nào khóc. Chỉ là ta quá nhớ
Những chiều Thu ai tết tóc bên thềm
Rãi trăng vàng ai ríu rít hằng đêm
Và ai nữa khiến ta từng ngộp thở.

Ta xin đấy. Ngoài kia là những gió
Hun hút đêm, hun hút ánh đèn mờ
Người ở lại.
Đừng đi!
Đừng đi!
Ta sợ
Bảy năm trời thoáng chốc chỉ là mơ.

Làng Đá, đêm 29.09.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

EM VÀ NỖI NHỚ - Thơ Tịnh Đàm


      
                 Nhà thơ Tịnh Đàm


EM VÀ NỖI NHỚ
(Gởi Kim Chi, Gò Công Tây, Gò Gừa)

Em
Và nỗi nhớ
Trào dâng...
Tình đi
Những bước lâng lâng...
Vào hồn !

Mắt nào ?
Đọng
Bóng hoàng hôn
Nghe trong hoài vọng
Sóng dồn...
Mênh mang !

Câu thề xưa
Hẹn đá vàng
Cớ gì quên ?
Để lỡ làng duyên nhau !

Tóc xanh
Giờ đã úa màu
Môi thơm sớm lạnh
Tàn mau
Nụ tình !

Tay ôm sợi nhớ
Ru mình...
Hương yêu ngày cũ
Vương hình dáng xưa !

Người còn đợi ?
Dưới hiên mưa
Áo hoa ướt mộng
Thấm vừa vai ngoan.

Đời vui,
Được mấy vẹn toàn ?
Khi con tim
Mải
Đa đoan cuộc tình !

TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

TRÚC THANH VỚI BẢN TÌNH CA XÔ-NÁT - Phạm Ngọc Thái


    
        Nhà thơ Phạm Ngọc Thái

        TRÚC THANH VỚI BẢN TÌNH CA XÔ-NÁT
                                                            Phạm Ngọc Thái              

     Trúc Thanh có không ít những tình thơ tâm huyết, có thể làm rung cảm trái tim đời. Trong số những bài tôi thích ở thơ em: “Mong manh” là một áng thi huyền ảo và thật xúc động.
     Tình thi nói về sự đa sầu, đa cảm của một cô thôn nữ, gửi niềm tâm tư tới người yêu tận phương trời. Em muốn tin mà chưa dám tin ? Em yêu… lại sợ tình yêu rồi sẽ tan ? vào một đêm trường, lòng em cồn cào tha thiết mà thổ lộ. Ta hãy nghe Trúc Thanh mở đầu trang thơ:

           Đời sập tối mây che vầng tinh tú