BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Nguyên Nghiễm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngô Nguyên Nghiễm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

NGÀY VỀ QUÊ CŨ NGHE TIN CON SÁO NHỎ ĐÃ SANG SÔNG - Thơ Ngô Nguyên Nghiễm

Nhà thơ Ngô Nguyên Nghiễm có họ tên thật: Ngô Tấn Thiền. Sinh năm: 1944. Quê quán: Châu Đốc, An Giang
Tốt nghiệp Đại học Dược khoa Sài Gòn. Thơ văn được giới thiệu trên nhiều tạp chí văn chương trong và ngoài nước.
Chủ trương tạp chí và nhà xuất bản Khai Phá trước 1975. Hiện sống tại Sài Gòn:
Đã xuất bản riêng 14 tác phẩm, một số tác phẩm tiêu biểu: Người hành giả và khúc trường ca sinh tử (thơ, 1974), Hiến dâng cát bụi (thơ, 1989), Chớp bể mưa nguồn (thơ, 1992), Hoàng hạc (thơ, 2004), Trăm năm ngàn năm (thơ, 2008), Tác giả tác phẩm người đồng hành quanh tôi (6 tập)…

       

NGÀY VỀ QUÊ CŨ NGHE TIN
CON SÁO NHỎ ĐÃ SANG SÔNG
(Tặng Phạm Nhã Dự, Hà Thúc Sinh, Võ Thạnh Văn
Trần Yên Thảo, Lâm Hảo Dũng, Lê Quang Đông…)

Rồi gió đêm nay cũng thổi qua
Mon men khe vách bóng trăng tà
Có người lữ khách trăm năm trước
Lộn kiếp giang hồ chinh chiến xa

Góc nhỏ cờ tàn, vó ngựa hí
Gươm cùn treo ngược dưới phong ba …
Hình như nước mắt chảy đâu đây
Tịch mịch năm canh, lá rụng đầy

Khách vén hồn xưa cho thế sự
Nhìn vào giọt máu hóa sương bay
Thì ra, đá cũng hóa tâm hồn
Khơi dậy hoàng hôn thăm thẳm buồn

Một khối oan ương chưa rữa nát
Hiện lên mâm ngọc chén cường toan
Chẳng mong tẩy xóa lòng chung thủy
Chỉ đụt thời gian làm mỏi mòn

Cảnh đợi cảnh chờ, người bạc trắng
Ngàn đời con sáo cũng sang sông!
Ngàn đời con sáo xổ lồng thôi
Khách đốt đèn ma cháy lẻ loi

Soi suốt trăm năm cô độc quá
Một mình như một cánh sao rơi …
Mai sau ai đứng đợi chờ đây
Chờ sóng trường giang lớp lớp đầy

Chờ kẻ vô tình đong đáy mắt
Sót vài hình ảnh với bèo mây
Hôm nay khách trở lại thăm quê
Cảnh cũ người xưa như giấc mơ

Mấy đóa tường vi canh cánh nở
Mang theo hương lửa đời hoang sơ
Ngổn ngang phế tích thăng trầm quá
Vết nứt thời gian chẳng xóa mờ

Kẻ ở lạnh lùng ngồi hóa đá
Ngày về chim khách hót bơ vơ…

               Ngô Nguyên Nghiễm