BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Thị Thanh Tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trương Thị Thanh Tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

ĐỜI THIẾU PHỤ - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


        
           Nhà thơ Trương Thị Thanh Tâm


ĐỜI THIẾU PHỤ

Mỹ Tho buồn, con đường dài trốn nắng
Hàng Bằng Lăng trước ngõ đợi cơn mưa
Xuân đã về, anh có nhớ hay chưa?
Bao tháng năm, phố cũng biết đợi mùa

Anh chẳng lẽ suốt đời bôn ba mãi
Em một mình trông ngóng, hóa vọng phu
Anh có biết tuổi xuân qua vội vã !
Đời một người dài ngắn được bao nhiêu?

Anh hờ hững trái tim em lạnh giá
Hoàng hôn rồi môi má cũng nhạt phai
Đời thiếu phụ...anh miệt mài xa vắng
Nỗi cô đơn trống trải đợi chờ ai!

Con đường cũ, kỷ niệm xưa còn đó
Chẳng phai mờ cùng năm tháng anh ơi
Trái tim nhỏ, đã một thời mong mỏi
Biết đợi chờ một lời nói yêu thương

Biết lắng nghe tiếng thì thầm của gió
Vẫn âm thầm lặng lẽ ngóng người xưa
Về đi anh, trời trở gió sang mùa
Ta hạnh phúc bên nhau trời nắng ấm.

                    Trương Thị Thanh Tâm

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2019

HẠT CÁT - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


        
      Trương Thị Thanh Tâm


HẠT CÁT 

Hạt cát rơi vào mắt
Nghe lòng buồn vu vơ
Trong gác nhỏ đợi chờ
Lời nói ai đã quên!

Để hờn vương đôi mắt
Trái tim ai hững hờ
Người đâu rồi quên ta
Cứ mãi dài ươm thơ!

Hạt cát rơi vào mắt
Nghe xót xa mỗi chiều
Tiếng lòng buồn khôn tả
Khói bếp nhà quạnh hiu

Buồn nghe quên giấc ngủ
Nụ cười thôi trên môi
Hạt cát rơi vào mắt
Đau theo dòng lệ rơi

Trương Thị Thanh Tâm
            (Mytho)

Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

MỘT MÌNH - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


       
                Trương Thị Thanh Tâm


MỘT MÌNH

Bây giờ trời đã chớm đông
Hơi sương lành lạnh buồn lòng giấc đêm
Trăng còn treo nhánh dừa nghiêng
Treo tình tôi nhớ về miền xa xôi

Sầu đâu rớt lá đơn côi
Liễu xanh còn thả tóc trôi bềnh bồng
Người đâu, có nhớ hay không?
Mỹ Tho hiu hắt nắng hong tóc chiều

Tôi giờ quạnh quẽ cô liêu
Buồn trong nỗi nhớ, liêu xiêu cả hồn
Phố buồn nắng nhạt chiều hôm
Gởi tình theo gió về miền xa xôi

Biển xanh mùa cũ đâu rồi?
Để thuyền trôi giạt sóng đời ngã nghiêng
Bao ngày tôi đứng lặng yên
Mong ai hạnh phúc nỗi niềm riêng tôi

Đôi lần hờn giận bờ môi
Lời yêu cất giấu cho tôi đợi chờ

            Trương Thị Thanh Tâm
                       (Mytho)

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2018

CON SÁO SANG SÔNG - Thơ Trương Thị Thanh Tâm

        
           Nhà thơ Trương Thị Thanh Tâm


CON SÁO SANG SÔNG

Đã là con sáo sang sông
Anh ơi đừng nhớ đừng mong làm gì
Em làm anh khổ một thời
Em yêu, mà chẳng lấy người em yêu

Cho nên quả báo đến nhiều
Khổ đau lận đận bao điều bận tâm
Giá như ngày trước anh gan...!
Yêu em, sao chẳng nói rằng...yêu em

Bây giờ trầu héo cau xanh
Tim em mở ngõ, phòng không lâu rồi
Nhưng anh thì đóng cửa thôi
Vuông tròn hạnh phúc anh thời có đôi

Nhờ em anh mới có nơi
Con xinh vợ đẹp, tháng ngày yên vui
Bây giờ... lặng lẽ mồ côi
Em đang gánh chịu, phần tôi của mình!

                      Trương Thị Thanh Tâm
                                   Mytho

Chủ Nhật, 14 tháng 10, 2018

NỖI ĐAU PHẬN NGƯỜI - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


       
         Nhà thơ Trương Thị Thanh Tâm

NỖI ĐAU PHẬN NGƯỜI

Anh nói gì với gió
Sao chỉ thấy lặng im
Lá thu nhẹ rơi thềm
Nắng còn vương chút hạ

Anh nói gì với mây
Mặt trời đi đâu vội
Buông rèm đêm sập tối
Tiếng vạc sầu năm canh

Anh nói gì cùng mưa
Cơn mưa hoài chưa dứt
Nên có người thao thức
Đếm giọt buồn lê thê

Anh nói gì với biển
Sao biển vẫn thét gào
Nước dâng theo dòng lũ
Người trôi dạt nơi đâu

Anh nói gì nữa không
Đời còn nhiều bối rối
Bước trong vùng bóng tối
Nghe nỗi đau phận người!

  Trương Thị Thanh Tâm
             (Mỹ Tho)

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

CON ĐƯỜNG PHƯỢNG XƯA - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


       
Tác giả Trương Thị Thanh Tâm 


CON ĐƯỜNG PHƯỢNG XƯA

Cho tôi tìm lại ngày xưa
Cho tôi về với cơn mưa thuở nào
Phượng hồng cơn  gió lao xao
Nón che ngực áo, bước mau lối về

Cho tôi tìm thuở đam mê
Theo anh nhặt cánh phượng rơi bên đường
Nắng chiều hoa sứ tỏa hương
Ngây thơ chân sáo, mắt buồn vu vơ

Tôi về với tuổi thờ ơ
Vầng trăng cổ tích, giấc mơ ngọt ngào
Tôi về nghe điệu ca dao
Cánh diều thuở nhỏ bay vào ước mơ

Đâu còn hình bóng ngày thơ
Người đi xa biết còn chờ đợi ai
Cũng đành làm cánh chim bay
Mang theo một mối tình say qua cầu

Thôi thì ta đã nợ nhau
Quê người xứ lạ, biết sao quên buồn
Tình thơ gởi chốn cố hương
Người ơi có nhớ con đường phượng xưa ?

                         Trương Thị Thanh Tâm
                                    (Mỹ Tho)