BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 31 tháng 7, 2018

NGUỒN GỐC TÊN HÀ NỘI - Nguyễn Khôi


 

NGUỒN GỐC TÊN HÀ NỘI
                     
Sau khi hạ Thăng Long / Rồng bay xuống Thăng Long/ Thịnh Vượng...vì tham vọng dòng họ Nguyễn Phước... làm Vua tới 500 năm ở Huế, vua Minh Mạng hạ tiếp Cố Đô xuống là tỉnh Hà Nội (1831), nghĩa là "trong sông".
 Năm 1904 Toàn Quyền Đông Dương (Pháp)  lập tỉnh Hà Đông (tên cũ nôm na là tỉnh Cầu Đơ, Phúc Yên là tỉnh Cà Lồ,  Xứ Mường / Hòa Bình tên cũ là tỉnh Bờ (sông Đà là sông Bờ). Tỉnh Cầu Đơ ở phía tây Hà Nội, nhưng khi đặt "tên chữ" (do các Nhà Nho hiến kế) là mượn từ Trung Quốc xuất xứ từ câu trong sách Mạnh Tử / thế kỷ 3 Tr.cn "Hà Nội hung tắc dĩ kỳ dân ư Hà Đông"  nghĩa là "nếu Hà Nội bị tai họa thì đưa dân về Hà Đông” / lánh nạn, và đưa thóc từ Hà Đông về (tiếp tế) cho Hà Nội với ý
hai nơi ở gần nhau hỗ trợ cho nhau...
Ở bên Tàu thì phía bắc sông Hoàng Hà  gọi là đất Hà Nội, phía nam là Hà Ngoại. Vùng đất Hà Nội ứng với tỉnh Hà Bắc. Lại do sông Hoàng Hà tới địa đầu tỉnh Sơn Tây (Tàu) ngày nay chảy theo hướng Bắc- Nam, trở thành ranh giới tỉnh Thiểm Tây và Sơn Tây. Sơn Tây ở phía đông nên gọi là đất Hà Đông, còn Thiểm Tây là Hà Tây.
 * SỰ TÍCH "SƯ TỬ HÀ ĐÔNG" : Nhà thơ Tô Đông Pha (Tô Thức) một danh sĩ đời Tống nhân một buổi đến chơi nhà bạn là Thầy đồ Trần Quý Thường (Trần Tạo), một Phật tử rất hiền nhưng có vợ là Liễu thị rất ghen tuông... Nhà thơ đùa bạn bằng một bài Tứ tuyệt :

Thủy tự Long Khâu cư sĩ hiền
Đàm không thuyết pháp dạ bất miên
Hốt văn Hà Đông sư tử hống
Trụ trượng lạc thủ  tâm mang nhiên

Tạm dịch :

Ai hiền bằng Thầy đồ Long khâu
Đọc KInh thuyết pháp suốt đêm thâu
Bỗng nghe Sư Tử Hà Đông rống
Kinh hoàng bỏ gậy rớt nơi đâu ?

Tô Đông Pha mượn câu thơ của Đỗ Phủ "Hà Đông nữ nhi thân tính Liễu" (cô gái Hà Đông người họ Liễu) gắn vào chuyện ghen tuông của vợ bạn cũng họ Liễu.

                                                                       Hà Nội 30-7-2018
                                                                       NGUYỄN KHÔI

Thứ Hai, 30 tháng 7, 2018

VỀ PHONG CÁCH BÌNH THƠ CỦA CHÂU THẠCH - Đặng Xuân Xuyến

 
     
 

VỀ PHONG CÁCH BÌNH THƠ CỦA CHÂU THẠCH

Khi tìm tài liệu đọc để viết bài CHỮ TÔI, CHỮ TA VÀ CÁI TÂM LÀNH, tôi chợt có ý định thử tìm hiểu về phong cách bình thơ của nhà phê bình văn học Châu Thạch nên cần mẫn ngồi đọc 130 bài bình thơ của ông. Đọc xong, tôi phấn chấn, nảy thêm ý định “tận dụng sự đọc 130 bài bình thơ” để viết một bài làm “kỷ niệm”... Tôi điện gặp nhà phê bình Châu Thạch, nói ý định của mình, ông cười sảng khoái: - “Vâng! Đặng Xuân Xuyến cứ viết theo đúng như những gì Đặng Xuân Xuyến cảm nhận về Châu Thạch, như thế mới quý. Cám ơn Đặng Xuân Xuyến trước nhé”.
Tôi liền cặm cụi ghi lại những cảm nhận của mình về phong cách bình thơ của ông. Vì đây là bài cảm nhận của một đọc giả về một tác giả nên cấu trúc bài viết và những dẫn giải đưa ra sẽ không mang tính nghiên cứu khoa học, nên bài viết sẽ có những hạn chế, những thiếu sót khiến bạn đọc không được vừa ý.

            
                Nhà bình thơ Châu Thạch

GÓP PHẦN DỰNG TIỂU SỬ NHÀ THƠ PHẠM VĂN BÌNH (1940 – 2018) - Hoàng Đằng


          
                   Tác giả Hoàng Đằng


GÓP PHẦN DỰNG TIỂU SỬ NHÀ THƠ PHẠM VĂN BÌNH                                                (1940 – 2018)
                                                                                    Hoàng Đằng

Nhà thơ Phạm Văn Bình - người quê tôi – đã qua đời ngày 22/7/2018. Đông Hà – quê tôi – có nhiều người làm thơ. Mà không riêng gì quê tôi, trên cả nước Việt Nam, nơi nào cũng vậy; Việt Nam là “cường quốc thơ” mà!
Tôi không có may mắn và điều kiện đọc nhiều, nên không biết trong số người làm thơ ở quê tôi những ai có tác phẩm hay; chỉ biết  anh Phạm Văn Bình từng nổi tiếng về thơ trong thập kỷ 1960 và thập kỷ 1970, đặc biệt, anh có 2 bài thơ được nhạc sĩ tài hoa Phạm Duy phổ nhạc: Đó là bài “Chuyện Tình Buồn” và “Mười Hai Tháng Anh Đi”; và có lẽ với hai bài thơ này, anh sẽ lưu danh thiên cổ.
Sau này, sự nghiệp của anh đã có tác phẩm của anh làm chứng; còn cuộc đời của anh chắc sẽ ít người biết rõ. Vì vậy, là người đồng hương với anh, tôi muốn góp phần dựng lại tiểu sử của anh qua tìm hiểu những mảnh đời, chặng đời của anh mà người Đông Hà và một số thân nhân của anh biết kẻo rồi thời gian có thể xoá mất.

MẮC CẠN - Thơ Lê Ngọc Phái


   


MẮC CẠN

Áo xưa mặc chẳng vừa xưa
Tóc xưa còn rối mấy mùa trong nhau
Đò xưa sóng dạt về đâu
Mắt xưa mắc cạn trong màu mắt xưa

                                    Lê Ngọc Phái

SINH LÃO BỆNH TỬ, QUÊ NHÀ, RÂU RIA THỪA - Thơ Chu Vương Miện



SINH LÃO BỆNH TỬ

xuân hạ thu đông
chỉ một vòng duy nhất
có sinh có diệt
có khởi đầu có kết thúc
làm người
không thể khác ?
-
mạnh được yếu thua
nhanh như rùa chậm như thỏ
có khi cần làm rùa
có khi cần làm thỏ
thỏ chưa chắc hay
rùa chưa chắc dở
tùy nơi tùy chỗ
-
không có gì từ trên trời rơi xuống
ngoại trừ vẫn thạch
tạo ra những hố thẳm
 người dựng nước mới có nước
có người giữ nước, nước mới còn ?
có người bán nước nước sẽ mất
đôi khi còn ý kiến toàn dân
hội nghị Diên Hồng
người người cùng chung một tấm lòng ?
nước lấy dân làm gốc
dân lấy ăn làm đầu ?
chung lưng đấu cật
gian khổ có nhau ?
quân từ dân mà ra ?
ôi nước ôi nhà ?
-
sách có câu
tiểu phú do cần, đại phú do thiên
và cũng có câu
tích mễ phòng cơ
tích y phòng hàn
"trữ gạo để phòng bất ngờ
trữ vàng phòng đói khát"
vàng bán lúc nào cũng được
không xuống giá
tích nhiều tốt nhiều
tích ít tốt ít

CON ĐƯỜNG PHƯỢNG XƯA - Thơ Trương Thị Thanh Tâm


       
Tác giả Trương Thị Thanh Tâm 


CON ĐƯỜNG PHƯỢNG XƯA

Cho tôi tìm lại ngày xưa
Cho tôi về với cơn mưa thuở nào
Phượng hồng cơn  gió lao xao
Nón che ngực áo, bước mau lối về

Cho tôi tìm thuở đam mê
Theo anh nhặt cánh phượng rơi bên đường
Nắng chiều hoa sứ tỏa hương
Ngây thơ chân sáo, mắt buồn vu vơ

Tôi về với tuổi thờ ơ
Vầng trăng cổ tích, giấc mơ ngọt ngào
Tôi về nghe điệu ca dao
Cánh diều thuở nhỏ bay vào ước mơ

Đâu còn hình bóng ngày thơ
Người đi xa biết còn chờ đợi ai
Cũng đành làm cánh chim bay
Mang theo một mối tình say qua cầu

Thôi thì ta đã nợ nhau
Quê người xứ lạ, biết sao quên buồn
Tình thơ gởi chốn cố hương
Người ơi có nhớ con đường phượng xưa ?

                         Trương Thị Thanh Tâm
                                    (Mỹ Tho)

ĐỌC “MỘT MÙA DÂU” THƠ QUANG TUYẾT - Châu Thạch


           
       Nhà bình thơ Châu Thạch

ĐỌC “MỘT MÙA DÂU” THƠ QUANG TUYẾT
                                                                Châu Thạch

Quang Tuyết ở ngoài đời thì sao không biết nhưng nhìn ảnh Tuyết trên Facebook thì đẹp lắm. Lại nhận xét tính cách của Tuyết trên facebook thì tươi vui, năng động dầu mặt trái cũng có lúc buồn thê thiết. Đọc bài thơ “Một Mùa Dâu” của Tuyết kể về một câu chuyện tình “làm đau thắt những mùa dâu đến” ta không thấy chút đau nào, mà ngược lại thấy cuộc đời thêm thăng hoa bởi những mối tình tan vỡ. Bởi vì sao vậy? Bởi vì Quang Tuyết đã làm cho những trái dâu chua trở nên ngọt ngào quá, thắm thiết quá. Bởi vì Quang Tuyết đã làm cho hương vị của Dâu bây giờ không phải là của Dâu nữa, mà là hương vị của tuổi yêu đương :

Ôi! Mùa Dâu lại về. Mùa Dâu Da
Người ta chở tuổi thơ tôi đi qua
Theo từng con đường lạ
Vòng xe quay tròn hối hả
Mang cả hồn xưa theo những trái dâu vàng
Bóng mẫy mịn màng
Chua ngọt hoà tan
Như mối tình xưa của thời chưa biết nhớ

Chủ Nhật, 29 tháng 7, 2018

DƯƠNG TƯỜNG, BẢN NHÁP CHIỀU TƠ LIỄU - Nguyễn Đức Tùng


       
                      Tác giả Nguyễn Đức Tùng


DƯƠNG TƯỜNG, BẢN NHÁP CHIỀU TƠ LIỄU
                                                     Nguyễn Đức Tùng

Trong khi chúng ta quay đi, thế giới thay đổi. Những liên kết nhảy vọt trong thơ Dương Tường tạo ra các ảo ảnh. Đó là chuyển động nhanh từ một hình ảnh này đến hình ảnh khác; hai hình ảnh, rời nhau, và khoảng cách giữa chúng, tập hợp ba ấy tạo ra nội dung mới và ý tưởng mới.

Vẽ nhăng trên tường ở Paris
Ngớ ngẩn thăng hoa
Thơ ca cứt đái
Âu yếm đầu đường xó chợ

Vẽ nhăng trên tường ở Paris
Tình sử khoác vỏ ngoài tục tĩu
(Bản dịch của Phạm Toàn)

Trong một bài thơ của Dương Tường, có sự chuyển động phức tạp, từ quá khứ đến hiện tại, từ hiện tại đến tương lai và ngược lại, từ hiện thực đến ảnh trong gương và ngược lại, và cuối cùng tác giả lăm le vượt qua biên giới giữa lời và ngoài lời. Thơ Dương Tường là một cố gắng, đối với nghĩa thì đi ra ngoài nghĩa đến chữ, tức đến âm, và đối với chữ, thì đi ra ngoài chữ, hay ngoài lời, tới cái không lời.

Tôi đâu chọn
rì rào
mái đầu thương
ngày r
       
        n
        g
dòng đau
trôi một mùa xác ve sầu

Ngày r hay ngày (rụng) là một cố gắng phi lời. Dương Tường đặt cược đời mình vào đó, sự vượt qua. Thơ ông  không phải để đọc lớn. Mặc dù là một thứ thơ âm bồi, như tác giả tự gọi, tức nặng về âm thanh, con âm chứ không phải con chữ, thơ ấy không dùng để đọc lớn. Bạn chỉ nên đọc thầm hay đọc trong im lặng.
Âm thanh của thơ vang lên trong im lặng. Khả năng cắt rời hiện thực và liên kết chúng lại đòi hỏi tài năng ngôn ngữ lẫn hội họa, mà tôi tin ông có hai thứ ấy. Hiện thực tuy thường xuyên dịch chuyển nhưng không biến mất, chúng để lại ảnh trong gương, nơi đánh dấu sự trở lại. Đó là cách nói khác để mô tả sự lơ đãng có chủ đích. Lơ đãng chọn lọc.

Les graffiti de Paris
j'en cueuille par ci et par là
c'est comme des tulipes écloses
dans la fange
je les mets au vert
et en hume le bouquet

Những hình vẽ nhăng trên tường ở Paris
ta lượm đây một đóa kia một đóa
như tuy-lip nở trong bùn
nâng niu chăm chút
vục mặt hít hà
(Bản dịch của Phạm Toàn)

TIẾNG THU - Thơ Nhật Quang


   


TIẾNG THU

Em có nghe?
Thu về trong sương sớm
Gió thầm thì…
Nhẹ trải nắng vàng mơ
Mây giăng giăng
Phố chiều nghiêng lá đổ
Phím loan trầm
Man mác ngập hồn thơ

Em có nghe?
Thu vàng xào xạc lá
Nhè nhẹ vương
Lên suối tóc mây bay
Bờ vai nõn
Ngọc ngà ôm dáng lụa
Hương Thu mềm
Ngan ngát cúc vàng say

Em có nghe?
Thu trao lời ân ái
Giấc mơ hồng…
Đêm nguyệt vọng lả lơi
Ta nhắp cạn
Chén tình Thu đắm đuối
Ngọt lời yêu…
Còn đọng mãi bờ môi.

                  Nhật Quang
                    (Sài Gòn)

EM VÀ NHỮNG DẤU YÊU, NGÀY VẪN XANH - Thơ Tịnh Đàm


       
                 Nhà thơ Tịnh Đàm


EM VÀ NHỮNG DẤU YÊU

Em  vừa rót mật trên môi,
Lời thưa thêm ngọt bồi hồi nỗi anh.
Mắt cười luyến nhớ long lanh,
Tình thơ khép nép đôi vành mi duyên.

Nụ hôn khẽ chạm hồn nhiên,
Vòng tay khít chặt bao niềm dấu yêu.
Tương tư níu mộng dáng kiều,
Lòng anh sóng dậy muôn điều gửi trao.

Tình say, tự phút giây nào
Trăm năm chưa đủ... Hẹn vào kiếp sau.

Thứ Bảy, 28 tháng 7, 2018

NÍU - BUÔNG - XẢ / Thơ Quang Tuyết


      
                            Tác giả Quang Tuyết


NÍU...
Níu tay anh bước qua đường
Lối ngang ngỏ rẽ vấn vương một đời
Một ngày nhạn lạc xa người
Qua đây dò dẫm níu lời chân mây

BUÔNG...
Buông đời giựt áo vá vai
Buông lời hò hẹn vơi đầy thuở xưa
Buông chèo mặc sóng đẩy đưa
Buông người áo gấm gió mưa em về

XẢ
Nợ đời đã trót u mê
Tôi xin xả hết đi về thiên thu
Xả lòng vén khói sương mù
Xả bao vướng luỵ ngục tù thế nhân

NÍU - BUÔNG - XẢ
Níu ngày nên mỏi bước chân
Níu đêm thao thức phân vân tình đời
Một ngày tâm ngộ buông lơi
Nhẹ như gió thoảng lá rời cành khô
Ao tù nước đọng tội đồ
U minh xin xả hư vô cõi thiền

                      Quang Tuyết

CHÙM THƠ VỀ RƯỢU CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN


               
QUAN TRƯỜNG
(Tặng Nguyễn Minh, bạn tôi)

Nào, cứ uống, đếch gì mày phải ngại
Làm “quan to” ngã ngựa cũng chả hèn
Thiên hạ cười. Thây kệ thiên hạ soi
Mày giả xỉn để đời thôi khốn nạn.

Ừ, đời thế. Qua cầu thì hại “bạn”
Dấn quan trường sao mày chả chịu “khôn”
Đục kín dòng mày lại cố gượng trong
Chúng nó đập bởi mày không chịu hỏng

Ừ. Thế nhé. Lấy gia đình làm trọng
 Cứ vui đi, mặc thiên hạ vào tròng
Tiếc làm gì mấy thứ của phù du
Thiên trả Địa, đếch gì mày cay cú.

Nào. Uống nhé! Kệ cha thiên hạ đú
Nào. Cứ say! Mặc mẹ thiên hạ cù
Tao với mày trận nữa ngoắc cần câu
Cho trôi tuột trò nhố nhăng thế sự.

Hà Nội, chiều 03.04.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

CŨNG ĐÀNH LỖI HẸN - Thơ Giáng Thu Xưa


 


CŨNG ĐÀNH  LỖI HẸN
(Cảm tác thơ Trần Mai Ngân)

Em mắc cạn để đời rong ruổi
Biết bao lần lặng lẽ riêng mang
Dấu yêu xưa theo giấc mơ màng
Trải nỗi nhớ trong niềm thương gởi

Em mắc cạn theo dòng nước vội
Bóng hoàng hôn buông xuống heo may
Gió hiu hiu lạnh thấm đong đầy
Giấc mộng theo hoà trong đượm nhớ

Em mắc cạn len lần trăn trở
Ngậm ngùi nào thiếu vắng cho nhau
Mưa sa thấm ướt dạ tình đầu
Nên lỗi hẹn bao lời ước nguyện..!

                             07-26-2018
                         Giáng Thu Xưa

Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

BÀN VỀ CHỮ LIKE TRÊN FACEBOOK - Nguyên Lạc


  
                   Tác giả Nguyên Lạc


BÀN VỀ CHỮ LIKE TRÊN FACEBOOK

Dẫn nhập:

“Nghề chơi cũng lắm công phu" (Truyện Kiều - câu 1201) nhất là VĂN CHƯƠNG, nghề chơi thanh cao nhất. Các cụ xưa nói vậy.

        Chơi cho lịch mới là chơi
        Chơi cho đài các, cho người biết tay!
                                 (Nguyễn Công Trứ)

- Bây giờ sao? Còn thanh lịch, còn đài các không?
Tôi e rằng nghề chơi thanh cao này không còn được như vậy nữa. Người ta đã lợi dụng nó để "mưu đồ" cho lợi ích riêng tư, cho cái DỤC không lấy gì tốt đẹp của riêng mình. Bằng chứng rõ ràng nhất về điều này là việc xử dụng chữ LIKE trong Facebook. Chữ LIKE này vẫn tiếp tục bị "hiếp dâm"  (từ của triết gia Phạm Công Thiện)

Trước khi vào phần chánh, xin tặng các bạn bài thơ "hết ý" của cụ Nguyễn Khuyến:

       Đầu đường ngang có một chỗ lội
 Có miếu ông Cuội cao vòi vọi
 Đàn bà đến đó vén quần lên
Chỗ tời đến háng, chỗ đến gối
Ông Cuội ngồi trông mỉm miệng cười
"Cái gì trông trắng giống con cúi?"
Vội vàng khép nép đứng liền  thưa:
"Trót dại hở hang xin xá tội!"
Ông rằng: "mầy cũng chẳng tội gì!... "
Chỉ tội làm ông cứng con buội
Muốn tốt mày về bảo làng mày:
"Ra đây  ông cho giống ông Cuội"
Cho nên làng ấy sinh  ra người
Sinh ra rặt những thằng nói dối! ".

 (Vũ phu đôi - Nguyễn Khuyến) [1]

GIỌT BUỒN - Thơ Nhật Quang


     
             Nhà thơ Nhật Quang


GIỌT BUỒN
             
Anh thả vào tim em
Từng giọt buồn, nỗi nhớ!
Những đêm dài trăn trở
Chập chờn giấc chiêm bao…

Nhặt tiếng lòng xuyến xao
Gom vần thơ kỷ niệm
Tâm tư chùng lưu luyến
Bao hoài niệm mênh mang

Chiều góc phố thênh thang
Hoàng hôn buồn nhạt nắng
Sương giăng trầm lẳng lặng
Hương đêm lạnh bờ vai

Mơ em trong vòng tay
Đường yêu đương lạc lối
Nhuốm loang màu lỗi tội
Rưng rưng mặn bờ môi

Đêm gối mộng đơn côi
Nghe sầu dâng da diết
Nỗi lòng anh, ai biết?
Tan nát cả hồn thơ

Yêu em chỉ là mơ…
Đời trái ngang, dâu bể
Thôi tình nầy, em nhé!
Ngàn đời mãi nhớ thương.

                   Nhật Quang
                    (Sài Gòn)

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2018

PHỐI - Thơ Đình Xuân

 


PHỐI

Hôm nay núi ngả màu âm phủ
Nên dòng trăng đã ủ bóng Hằng
Nhiều đêm choàng tay trên thơ cũ
Chợt run rờn rợn một lối về

Thử hỏi cơn tình mấy giọt mê
Thử hỏi trưa nao con ve kể
Vài cọng tóc buồn rơi bên gối
Và cuộc tình phai lối ê chề

Khi từng vút qua trường dâu bể
Mới biết yêu và cám ơn ai
Hôm nay hát lời ca ân ái
Não ruột trong đêm không trăng sao

Mai tìm nơi không xôn không xao
Gác chân lên võng tình hoang dã
Khi tuổi mình trôi về bóng lạ
Môi ngậm môi cười nhạt tuổi nhau

                            ĐÌNH XUÂN

Thứ Tư, 25 tháng 7, 2018

MẮC CẠN - Thơ Trần Mai Ngân


                         Nhà thơ Trần Mai Ngân 


MẮC CẠN

Em mắc cạn bên bờ hư ảo
Trái tim đau lưng lửng đi, về
Mình vỗ mình với những ủ ê
Ôi... xa lắm chân trời không tới!

Em mắc cạn vòng tay chới với
Tìm bàn tay trống vắng đêm gầy
Con trăng khuyết không đầy duyên phận
Em bao giờ... anh chẳng bao giờ

Em mắc cạn... mắc cạn một đời
Sao bối rối hững hờ nông nổi
Sương và gió cùng hoa thay đổi
Cuộc đêm hời là những tàn phai

Em mắc cạn thối thoát tháng ngày
Mặc xuân hạ thu đông qua mất
Khâm liệm mình nỗi sầu chất ngất
Trăng cùng sao khóc tiễn cung tình...

Em mắc cạn với mỗi mình mình
Những vô hình mù rối lặng thinh
Em mắc cạn mà sao chết đuối
Để hôm nay như đã qua đời !

                        Trần Mai Ngân
                             25-7-2018

ĐẦU XUÂN KHAI KIẾM! - Thơ Phạm Văn Bình

Vô cùng thương tiếc nhà thơ PHẠM VĂN BÌNH - tác giả 2 bài thơ CHUYỆN TÌNH BUỒN và MƯỜI HAI THÁNG ANH ĐI, nhạc sĩ Phạm Duy phổ nhạc - đã vĩnh viễn từ giã thân quyến và bằng hữu ngày 22 tháng 7 năm 2018 tại miền Nam California, Hoa Kỳ.  
Xin giới thiệu một bài thơ khác của anh ít người biết tới, sau khi anh đi cải tạo về: bài thơ ĐẦU XUÂN KHAI KIẾM! Đọc bài thơ này, tôi có cùng một cảm xúc như khi đọc bài thơ TA VỀ của thi sĩ Tô Thùy Yên

Thi sĩ Phạm Văn Bình
- Sinh năm 1939
- Sinh trưởng ở Đông Hà, Quảng Trị
- Quê nội: Truồi, Phú Lộc, Thừa Thiên.
- Từng trải qua tuổi thơ rất gian nan khổ nhọc nhưng vẫn quyết chí học hành.
- Từng theo học:Thánh Tâm, Nguyễn Hoàng, Quảng Trị, Quốc Học, Đại học Văn Khoa, Huế.
- Từng giảng dạy Việt Văn và Sử Địa ở trường trung học Bán Công Đông Hà.
- Cựu SVSQ/Thủ Đức, khóa 24/TB
- Cựu Sĩ Quan Tâm Lý Chiến kiêm Phóng Viên Chiến Trường của Sư Đoàn TQLC/VNCH.
Có thơ văn đăng trên tạp chí Khởi Hành, Văn, Bách Khoa, Ngàn Khơi, Tuổi Ngọc, Tiền Tuyến, Chiến Sĩ Cộng Hòa và Tiền Phong.

Đã xuất bản:
- Lối Xưa Thiên Đường (Tuyển tập truyện ngắn) Tuổi Ngọc xuất bản
- Dòng Sông Trước Mặt (Tuyển tập truyện ngắn), viết chung với Song Linh, Huỳnh Văn Phú và Trần Ngọc Toàn.
- Chiến Ca Mùa Hè (Tuyển tập thơ) viết chung với Phạm Lê Phan.

Tất cả các bài của tác giả Phạm Văn Bình được biết:
Mưa Xuân - Thơ mới hiện đại VN - Dec 28, 2017
Cúc Hoàng Hoa - Thơ mới hiện đại VN - Dec 25, 2017
12 Tháng Anh Đi - Thơ mới hiện đại VN - Dec 13, 2017
Chuyện Tình Buồn - Thơ mới hiện đại VN - Dec 11, 2017
Chèo Nửa Vầng Trăng - Thơ mới hiện đại VN - Dec 11, 2017
Hoa Đào - Thơ mới hiện đại VN - Jul 03, 2017
Đầu Xuân Khai Kiếm - Thơ mới hiện đại VN - Jun 28, 2017