BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 30 tháng 9, 2019

NGẠO SAY - Thơ Ái Nhân


           
                                                    Nhà thơ Ái Nhân


NGẠO SAY

“Anh là Nhà thơ có phải?”
Ta cười “Biệt thự - từ lâu”
Cơn say phong mình Vua Mộng
Rượu tràn… ngơ ngất canh thâu

Như là em thường vẫn thấy
Nông dân chăm chỉ ruộng đồng
Tảo tần trăm sương, ngàn nắng
Người đời cũng gọi “Nhà nông”

Ta làm thơ yêu nhiều lắm
Tình mơ chất đống đầy nhà
Tặng ai cũng nhìn rõ mặt
Mà đời nó bảo “thẩn thơ”

Người đời khoe nhau tiền bạc
Ta khoe Thơ nửa bầu trời
Ngân hàng không cho cầm cố
Giang hồ cõi mộng… rong chơi

Em ơi! ngàn đời vẫn vậy
Sinh ra làm kiếp con người
Kiếm ăn, sinh con đẻ cái
Vô thường mấy khắc… mây trôi

Thơ giàu kiêu sang lắm chứ
“Lời vàng, ý ngọc” đấy thôi
Khác xa những phường ô trọc
Vì tiền… tình bạc như vôi

Người đời ham danh, hám lợi
Bon chen, toan tính, lọc lừa
Thơ chưng đời lên mật ngọt
Thương người nhỏ lệ đêm mưa

Như ai chong đêm vò võ
Năm canh bấm đốt vẫn thừa
Hồng nhan lỡ thì phận bạc
Thơ tình ngả ngớn sang “cưa”

Biết là thu đi ngang cửa
Tóc xanh gần nửa bạc tình
Tim yêu thập thình vỗ sóng
Lửa lòng đuốc sáng lung linh

                               Ái Nhân

TÌNH ÚA VÀNG NHƯ CHIẾC LÁ MÙA THU - Thơ Quách Như Nguyệt, ca sĩ Hoàng Kim



       
                        Nhà thơ Như Nguyệt


TÌNH ÚA VÀNG NHƯ CHIẾC LÁ MÙA THU

Em vẽ gì ư?  Vẽ chiếc lá vàng
Mùa thu đến em nhớ chàng quá đỗi
Chiếc lá vàng tặng chàng ngày xưa đó
Không biết giờ chàng còn giữ hay không?

Chiếc lá vàng có tình em mênh mông
Có mây thu bàng bạc, có trăng vàng
Có cả trái tim mơ mộng quy hàng
Tình dâng hiến giờ đây tình mất biến

Em vẽ gì… một trái tim đẫm máu
Thêm mũi tên xuyên qua thật đớn đau
Tim buồn phiền vì người đã xa xăm
Mới thu trước tình ta còn đằm thắm…

Tình úa vàng như chiếc lá mùa thu
Lá đỏ, tím… cuối cùng rồi tan vỡ
Em hiểu mà, tình hiếm khi muôn thuở
Nên tìm vui qua lời nhạc, câu thơ

Mùa thu về… ôi mùa thu mơ mộng
Em ngồi thiền để đầu óc rổng không
Quán vô thường để hiểu tình cũng thế
Cũng là… không, tình mất chẳng quay về…

                                   Quách Như Nguyệt


       

Thơ: Như Nguyệt
Nhạc: Mai Đang
Trình bày: Hoàng Kim

SỐNG BUÔNG THẢ VÀ CÁI GIÁ PHẢI TRẢ - Vũ Thị Hương Mai


          


        SỐNG BUÔNG THẢ VÀ CÁI GIÁ PHẢI TRẢ

Bất kỳ cái gì cũng có giá của nó, và quả thật hầu hết các "cậu ấm cô chiêu" có lối sống chơi bời trác táng, sa đoạ đều có những kết cục "bi tráng". Dẫu biết là vậy, nhưng vẫn có nhiều kẻ như thế. Phải chăng họ đang muốn sống theo kiểu "thà một phút huy hoàng rồi chợt tắt...?" xã hội đã lên án nhiều và chính họ cũng trở nên lạc lõng trong xã hội đời thường. Nhưng cái hậu quả lớn nhất thì vẫn chính bản thân và gia đình họ phải gánh chịu. Không biết họ có nghĩ rằng đằng sau mỗi cuộc chơi, mỗi thú tiêu khiển chẳng giống ai ấy đang ẩn chứa những kết cục chẳng  hề tốt đẹp gì, thậm chí là tàn khốc? Không biết gia đình, bố mẹ của các "cậu ấm cô chiêu" đang tỏ ra mình là bậc sành đời trong thiên hạ ấy nghĩ gì, có lo lắng gì và đang làm gì để ngăn chặn nó?

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2019

MỘT CÁCH NHÌN VỀ HỌC THUẬT CỦA MỘT "TÍN ĐỒ THANH TÂM TÀI NHÂN CHỦ NGHĨA" (Bài 1) – Lê Nghị


               
                                  Tác giả Lê Nghị

Bài 1: 

MỘT CÁCH NHÌN VỀ HỌC THUẬT CỦA MỘT “TÍN ĐỒ THANH TÂM TÀI NHÂN CHỦ NGHĨA”

(Nhân đọc 2 bài : “Học Thuật Tay Ngang” và “Cái họa của học thuật tay ngang” của giáo sư tiến sĩ Đoàn Lê Giang)

Phần 1 : Đôi điều về học thuật.

Tôi đọc 2 bài này trên fb của ông cách đây 2 ngày. Trong đó “người học thuật tay ngang” mà giáo sư nói đến đó là tôi với nick fb: Li Li Nghệ. Cũng xin thưa rằng tên thật của tôi là Lê Nghị, chẳng qua trên fb để nick nữ tính cho vui, chứ tôi không việc gì giấu tên, ai từng kết bạn với tôi đều biết tên thật và ảnh mặt thật của tôi. Các bạn trẻ còn tặng tôi cái tên: ông già lẩm cẩm!

Rất thú vị lần đầu tiên nghe hai khái niệm tay dọc tay ngang trong học thuật do giáo sư ngôn ngữ học Đoàn Lê Giang đặt ra. Thú vị hơn nữa khi giáo sư nâng tôi lên hàng học thuật mặc dù là tầm tay ngang.

SỢ ĐÊM... - Trần Mai Ngân


   


SỢ ĐÊM... 

Em sợ đêm về...
Sợ nghe tiếng uềnh oang của chú Ễnh Ương
Tiếng kêu hay tiếng khóc tình vương
Em sợ... sợ mình còn thương!

Em sợ đêm về
Cánh cửa sổ nơi phòng ngủ mở toang
Em tìm vầng mây... mây vô tình bay
Vuốt mái tóc còn xanh - đây mộng cũ...

Em sợ đêm về
Không có nắng hoa Tường Vi ủ rũ
Màu nhạt nhoà trong ánh sáng của trăng
Em sợ tro tàn nguội lạnh vắng tanh...

Ôi! Đêm loanh quanh, loanh quanh quá
Chú Ễnh Ương ru ngủ
Một điệu buồn
Nhắc tình xanh đã qua nhanh, qua nhanh...
... Phải rồi
Cuộc đời vốn mong manh!

                                           Trần Mai Ngân

Thứ Sáu, 27 tháng 9, 2019

AI ĂN TRỨNG LỘN ! - Đinh Hoa Lư


           
                                      Tác giả Đinh Hoa Lư


               AI ĂN TRỨNG LỘN !

Nói về ăn hàng về đêm, chúng ta hay nhớ về hàng chè gánh như người viết vừa kể. Cũng ban đêm, nhưng có một thứ hàng hay nách một bên thôi, đó là TRỨNG LỘN. Trứng lộn là thứ hàng ăn không nhiều đến nỗi O đi bán phải gánh. Tuy là cái thúng nách một bên hông, nhưng loại hàng ăn này không phải là rẻ tiền, dễ mua.

GÓC NHỎ... - Thơ Quang Tuyết


    
                       Nhà thơ Quang Tuyết


GÓC NHỎ...

Chiều nay mưa vội đi qua
Ướt mềm góc nhỏ hồn ta dịu dàng
Hạt rơi mong giọt nắng vàng
Khẻ rung trong gió tiếng đàn tri âm

Thả duyên se sợi tình câm
Nối sao đẹp khúc giang cầm hư hao
Dư âm xưa bạt phương nao?
Ta về gom hết ngọt ngào, đắng cay

Dấu than lơ lửng vơi, đầy
Dù tình là gió cuốn mây xa mờ
Lần tay gác chuyện, làm thơ
Bên đời se sắt đợi chờ nắng lên

                            Quang Tuyết

TÌNH ÚA VÀNG NHƯ CHIẾC LÁ MÙA THU - Thơ Quách Như Nguyệt, ca sĩ Duyên Quỳnh


        


TÌNH ÚA VÀNG NHƯ CHIẾC LÁ MÙA THU

Em vẽ gì ư?  Vẽ chiếc lá vàng
Mùa thu đến em nhớ chàng quá đỗi
Chiếc lá vàng tặng chàng ngày xưa đó
Không biết giờ chàng còn giữ hay không?

Chiếc lá vàng có tình em mênh mông
Có mây thu bàng bạc, có trăng vàng
Có cả trái tim mơ mộng quy hàng
Tình dâng hiến giờ đây tình mất biến

Em vẽ gì… một trái tim đẫm máu
Thêm mũi tên xuyên qua thật đớn đau
Tim buồn phiền vì người đã xa xăm
Mới thu trước tình ta còn đằm thắm…

Tình úa vàng như chiếc lá mùa thu
Lá đỏ, tím… cuối cùng rồi tan vỡ
Em hiểu mà, tình hiếm khi muôn thuở
Nên tìm vui qua lời nhạc, câu thơ 

Mùa thu về… ôi mùa thu mơ mộng
Em ngồi thiền để đầu óc rổng không
Quán vô thường để hiểu tình cũng thế
Cũng là… không, tình mất chẳng quay về…

                                   Quách Như Nguyệt


      

     Nhạc: Nguyễn Bá Dũng
     Ca sĩ: Nguyễn Duyên Quỳnh
     Thơ: Quách Như Nguyệt

CHUYỆN VỀ HAI NGÔI MỘ CHA CON MAI SAU - Thơ Phạm Ngọc Thái


               
                                 Phạm Ngọc Bảo
                           (7.3.1992 - 22.7.2019)


CHUYỆN VỀ HAI NGÔI MỘ CHA CON MAI SAU

Gió vi vút ngàn năm thổi vọng
Khói sương chiều quấn quít bay đưa
Kể rằng: Ngày xửa ngày xưa
Có hai cha con nhà thơ, hồi còn sống...

Trời Hà Nội. Cha hay dắt con ra Hồ Tây chơi lắm !
Vọng bên chùa Trấn Quốc tiếng nam-mô
Qua bốn mùa, ngày tháng thoi đưa
Đứa bé lớn khôn, rồi trở thành sinh viên, thạc sỹ

Hai thế hệ ở trong cùng thế kỷ
Người cha dần cũng già đi
Con lại đỡ cha, chăm sóc sớm khuya
Nam mô a di đà Phật !

Nghĩa phụ tử trên dòng sông nước Việt
Bóng trời Nam in dấu ngày đêm
Mây bay, gió thổi triền miên
Tình cha con mãi thiêng liêng sống còn

Bỗng một hôm bão giông, sấm sét
Cắt người con ra khỏi người cha
Lá vàng thì vẫn còn kia
Đầu xanh đã bỏ, chia ly trọn đời !

Nỗi đau uất rụng rời trời, đất
Vì khóc con, cha ngất nhiều phen
Hận đời, giận cả địa thiên
Đã sinh thượng đế, sao còn ác tâm ?

Người cha những kêu Quan Âm, Phật Tổ
Giúp một tay nâng đỡ sinh linh
Dù không cứu được đứa con
Thì xin Người đón về trên niết-bàn !?

Người cha thề ra tay hay bút  (*)
Viết đoản thiên tuyệt tác lưu danh
Con mình vào với sử xanh
Bao giờ non nước tan tành mới tan.

Một đời đã dọc ngang thi phú
Hẹn về bên Hàn Mặc Tử, Nguyễn Du
Miếu thờ tôi ở thiên thu
Mong hậu thế cho con thơ cùng vào !

Vài lời trăng trối trời cao
Nay xin để lại rồi chào, tôi đi...
Xác người cũng chẳng còn chi
Gió đưa đôi mộ vu vi vọng hồn

"Tình cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra"...

                                         17.9.2019
                                    Phạm Ngọc Thái

(*) Đến nay người cha cũng đã viết được hơn 40 bài “Thơ khóc con”, chuẩn bị xuất bản thành sách.

ĐÊM XANH - Thơ Nhật Quang


   


ĐÊM XANH

1.
Đèn phố vàng
đêm long lanh
xòe tay hứng
vì sao xanh góc trời
lung linh
trong mắt em ngời
vu vơ
rụng xuống
đêm vời vợi… yêu

2.
Trăng soi
đôi bóng dập dìu
gió đùa váy thắm
yêu kiều nét son
lưng ong
thắt đáy dáng thon
khát khao…
bao gã mắt mòn
thầm mơ…

3.
Đêm hong dấu ái
môi chờ
nhắp say men ủ
đôi bờ ngực thơm
tay mơn trớn
giấc chập chờn…
khép khuy áo mộng
dỗi hờn… đêm xanh.

     Nhật Quang

BÀI THƠ CÂY ỔI - Thơ Lưu Hương Quế


   
            Tác giả Lưu Hương Quế


BÀI THƠ CÂY ỔI

Nhớ ngày xưa, nhà tau cạnh nhà mi
Ranh giới hai nhà chỉ là cơn ổi
Học cùng lớp, mi hơn tau một tuổi
Nhưng cũng dại khờ ngốc nghếch giống tau thôi

Vì gần nhà nhau, nên bọn chúng ghép đôi
Từ bựa nớ tau không ngồi xe mi nựa
Cũng từ đó, tau ghét mi như rứa
Đi bộ đến trường, chứ quyết nỏ ngồi xe

Bọn chúng trêu, mi nhăn nhở cười toe
Rồi đối đáp: Choa lấy nhau cho bay chộ
Tau xì môi, chưởi mi đồ thằng ngố
Thà ế chồng, chứ ai lấy nhà mi

Mi lại nhìn tau, nháy mắt cười khì
Chê con nít, nên mi không thèm chấp
Trả thù mi, mèo sang nhà tau đập
Gà qua vườn, tau đuổi chạy tung toe

Mùa ổi chín thơm, quả lúc lĩu vàng khè
Mi vắt vẻo trên cơn ngồi huýt gió
Tau nhịn sèm, đứng bên ni ngó
Mi rung cơn, ổi chín rụng đầy vườn

Có lẽ thấy tau, mi cụng rủ lòng thương
Lặng lẽ đi vô, mặc kệ vườn ổi rụng
Tau lặt vội, xắn áo tròn đầy bụng
Lật đật, lon xon mang ổi về nhà

Ngày mai gặp tau, mi ghé tóc hít hà
Vơ bây ơi ! Tau nghe mùi ổi chín
Và tau biết, có một người xấu tính
Chỉ ghét người, mà ổi chín lại yêu!

Để trả thù mi, tau nhắm mắt làm liều
Xịt lốp xe, mặc kệ mi dắt bộ
Nửa buổi chiều, mi mới về đến ngọ
Áo đẫm mồ hôi, tau hối hận nhìn mi

Tau tự trách mình, răng nhới ác như ri
Mi cười thanh minh, vì xe sủng lốp
Tự nhủ lòng “tại hấn tra có hột”
Ai nhủ chui vô lớp học với choa ...

Vài bựa sau, tau đột ngột chuyển nhà
Ôm kỷ niệm ra đi không một lời xin lỗi
Mi đứng lặng, nhìn theo không nói
Chôn chặt tuổi thơ dữ dội trong lòng...

Đường xá ngái ngôi, tau an phận lấy chồng
Tau nghe nói, mi lên đường xuất ngoại
Mấy mươi năm, vẫn chưa về gặp lại
Tết năm ni tau mới được về quê

Cha mi khoe, thằng ngố đã đề huề
Sống sung túc, nơi Hà Thành đô hội
Mỗi lúc về quê, hấn thường vẫn nói
“Cơn ổi cuối vườn, đừng chặt nghe cha”

                                    Lưu Hương Quế

Thứ Tư, 25 tháng 9, 2019

MÙA THU TÌM LẠI, TÔI VẪN KIẾM - Thơ Nguyên Lạc


         
                         Nhà thơ Nguyên Lạc


MÙA THU TÌM LẠI

Mùa qua. vàng lá tôi về
Tìm em
Một bóng chiều tê
Thở dài!
Cúc vàng hai vạt gió lay
Đâu. nhung tóc mượt?
Trói ai một đời

Đường xưa
Vàng lá thu rơi
Phố xưa
Chiều vắng
Mồ côi bóng người!
Gió đời vèo một áng mây
Tìm người
Chỉ thấy chiều bay lá vàng!

Một người. cùng với mùa sang
Xuân thu sương điểm
Mộng tàn thanh xuân!

VÁY CŨ - Thơ Đặng Xuân Xuyến


        
      Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến


VÁY CŨ

Tôi tìm em trong giấc mơ tôi
Chiếc váy rách, cũ thời con gái
Tôi nhử tôi rút sợi chiều thật vội
Se nỗi buồn chơi vơi

Tôi cạn chiều. Tôi cạn bóng tôi
Chiếc váy rách, cũ thời con gái
Tôi khờ khạo xúi tôi tấp tểnh
Víu cành xuân víu nỗi lênh đênh

Chiều xập xềnh.
Xộc xệch nụ cười tôi
Chiếc váy rách, cũ thời con gái
Tôi bỏ lửng tiếng cười từ năm ngoái
Em đi rồi.
Váy cũ có dần phai.

             Hà Nội, 24 tháng 09.2018
                  Đặng Xuân Xuyến

LỐI VỀ CỦA HẠNH PHÚC - Thơ Trần Kiêm Đoàn


   


LỐI VỀ CỦA HẠNH PHÚC

Xưa có một nàng công chúa tuyệt trần,
Đẹp thanh thoát mong manh như ảo ảnh
Giọt sương đêm long lanh khiến nàng mê mẩn
Soi bóng mình đọng bóng hư không

Công chúa tương tư xin vua cha ban xâu chuỗi
Làm bằng những giọt sương đọng trên lá sen xanh
Cả kho báu hoàng cung và cả nước thợ kim hoàn
Tất cả bó tay không ai làm nỗi

Có một thư sinh anh tuấn tới dâng nàng
Tràng hạt sương đêm trên lá sen thanh thoát
Nhưng muốn xâu được một chuỗi sương trong vắt
Phải cần một sợi dây kết bằng ánh nắng mặt trời

Đi hết thanh xuân qua mấy chặng đời
Nàng công chúa chưa tìm ra dây ánh sáng
Xâu chuỗi ngọc sương vẫn long lanh rỗng lặng
Nên hạnh phúc này cần điểm tựa hư không

                                                Trần Kiêm Đoàn

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2019

NÍU THỬ CHÚT THU - Thơ Hoành Trần


   


NÍU THỬ CHÚT THU

Thử níu mùa thu một xíu thôi!
Mây trời như lụa trắng tinh khôi
Lũ sương đùa nắng cười tan vỡ
Bầy lá cùng ru đẹp cuộc đời.

Không rượu sao lòng say vẫn say,
Phải chăng bởi chút nắng thu này,
Và em hiền dịu cùng ta ngắm,
Ôm cả không gian hít thở đầy.

Nghe thu Hà Nội thơm mùi sữa,
Ta nhớ thu quê nắng nhẹ mềm,
Guốc mộc đường thơm mùi cỏ lúa
Và tình yêu hiền dịu của em tôi.

Bâng khuâng ừ nhỉ bâng khuâng nhỉ!
Bởi chút mưa thu đến ngập ngừng,
Có ai vừa thoáng qua đầu ngõ,
Chỉ tại vì ta nhớ quá chừng!

                       Hoành Trần
                        24/9/2019

BÀN VỀ “THẤU CẢM” QUA ĐỀ THI NGỮ VĂN THPT QUỐC GIA 2017 - Chu Mộng Long, Đặng Hoàng Giang, Nguyễn Thuý Hồng


             
                           Tiến sĩ Chu Mộng Long


THÊM NHÀ BÁO VIẾT BẬY VỀ “THẤU CẢM”: NGUYỄN THÚY HỒNG – Chu Mộng Long

Một học trò nhắn vào inbox một bài viết gọi là “phản biện Chu Mộng Long” về vụ đề thi trích văn bản của Đặng Hoàng Giang cho phần đọc hiểu.
                                                                                Chu Mộng Long 

Tôi chịu khó đọc để học hỏi. Tiếc là bài viết của một kí giả chứ không phải của một học giả. Nữ nhà báo có tên là Nguyễn Thúy Hồng, phóng viên báo Giáo dục và Thời đại, thường trú tại Đà Nẵng. Học thuật của nhà báo thì tôi đoán chắc là học mót và nói hót.

ÔNG TÀU BÁN PÁNH PÒ VÀ ÔNG PHƯƠNG KẸO KÉO - Đinh Hoa Lư


         
                                   Tác giả Đinh Hoa Lư


    ÔNG TÀU BÁN PÁNH PÒ VÀ ÔNG PHƯƠNG KẸO KÉO

Rồi cũng về lại phố xưa
Về trong mùa thu bồi hồi làn mưa lối vắng
Rồi cũng về lại phố quen
Về trong tình em dịu dàng, dịu dàng ...
                                    Về Lại Phố Xưa
                                 Tác giả: Phú Quang

ÔNG TÀU BÁN PÁNH PÒ

Có những người Tàu ly hương từ thời ông vải ông cố chúng ta. Họ sống ở Việt Nam quá lâu nên tuy nói tiếng Tàu mà họ vẫn dùng tiếng Việt như tiếng mẹ đẻ. Ai cũng biết người Tàu thích mua bán; ví dụ quanh chợ Quảng Trị có những tiệm người Tàu. Nhưng không phải người Tàu nào cũng mua bán lớn như ở chợ Quảng Trị. Có mấy ông Tàu quanh năm suốt tháng vẫn trung thành với cái nghề thủ công của mình không hề thay đổi.
Đó là lý do người viết muốn dùng chữ "pánh pò" thay cho bánh BÒ

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2019

LOÀI BƯỚM ĐONG ĐƯA - Trần Mai Ngân




    LOÀI BƯỚM ĐONG ĐƯA 

Buổi sáng rỗi rảnh tôi ngồi ngắm hoa, ngắm bướm!
Những con bướm ngũ sắc đẹp rực rỡ dưới ban mai. Nó bay lượn vòng quanh những bông hoa vừa nở toả hương thơm ngát!
Những bông hoa thỉnh thoảng rung rinh theo những cơn gió đu đưa nhè nhẹ... thêm phần quyến rũ bướm ong.
Những con bướm cứ vờn quanh hoa... rồi xếp xoè cánh... có đôi khi đôi cánh như đang run lên!
Bướm hoa sáng nay là một bản giao hưởng tình ca thật đẹp!
Cứ thế hoa rung rinh trong nắng trong gió, còn bướm cứ chập chờn khi đậu lên hoa , rồi bay... rồi đậu...
Cuối cùng cũng đến phút giây đẹp nhất. Bướm và hoa hoà vào nhau là một! Đôi cánh của bướm run lên, bướm bám chặt vào hoa đang cong lên rồi oằn xuống theo từng nhịp run của bướm! Tình yêu hoa bướm có phải là đây!

Bướm đã no say mật ngọt của hoa và bướm phải đến lúc bay đi... Có những con bướm vội vã bay ngay, cũng có những con bướm trước khi bay sang hoa khác còn chút luyến tiếc dư hương nên chập chờn vài vòng bên bông hoa. Cuối cùng thì nó cũng bay đi!
Cuộc tình bướm hoa ngắn ngủi đến thế sao, mà thật đẹp!
Bài tình ca của bướm và hoa đã tạo cho thiên nhiên một bức tranh tuyệt vời!
Tuyệt vời vì sự gặp gỡ vô tình và kết thúc nhẹ nhàng. Bướm thảnh thơi bay đi, hoa vẫn đấy sống tiếp đời hoa của mình cho đến tàn phai mà không hề buồn hay oán trách!

Chợt nghĩ, còn cuộc đời thì sao?
Tình yêu thì sao?
Ôi ! Là bướm là hoa, có phải ?
Mà thôi đừng hỏi vì sao... “vì sao ta yêu nhau... vì sao môi anh nóng, vì sao tay em lạnh...” như trong bài hát Khúc Thuỵ Du...
Hỏi vì sao cũng là đã trả lời vì sao, vì sao rồi!

                                                                                  Trần Mai Ngân