BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2019

UỐNG RƯỢU - Thơ Trần Mai Ngân


    


UỐNG RƯỢU

Một ly rượu sáng trăng rằm
Một ly rượu dẫn về quanh cõi đời...
Một ly rượu uống gọi người
Quên quên nhớ nhớ khóc cười chính tôi

Một ly tình bạc như vôi
Sầu đong đầy chén đơn côi say mềm
Con trăng đứng ở ngoài thềm
Cười tôi ngốc nghếch lại thêm dại tình!

Thôi thì tự chuốc say mình
Đêm nay, đêm nữa...vẫn hình bóng xưa!

                                       Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2019

CHÙM THƠ THÁNG 9 MÙA THU CỦA TRẦN MAI NGÂN


    


TÔI ÔM TRĂNG NẰM BỆNH...

Đêm tròng trành
Nghiêng khuyết một ánh trăng
Gương mặt người cúi xuống
Chầm chậm... đêm vỡ đôi

Đêm xa xôi
Buốt lạnh sương vai gầy
Vội buông đôi bàn tay
Hương Tường Vy còn thoảng...

Đêm lặng yên
Tôi ôm trăng nằm bệnh
Nóng hâm hấp... lạnh run
Mê sảng gọi tên người
Thoáng nụ cười rất xưa !

            Trung Thu 2019
            Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

ĐỌC “KHẮC VÀO GIÓ” THƠ TRẦN MAI NGÂN - Châu Thạch


        
                      Nhà bình thơ Châu Thạch


     ĐỌC “KHẮC VÀO GIÓ” THƠ TRẦN MAI NGÂN
                                                                                    Châu Thạch
                        
Trước khi đi vào thơ “Khắc Vào Gió” của Trần Mai Ngân, tôi muốn chúng ta hãy lướt qua một khổ thơ của nhà thơ Thâm Tâm, đã nổi danh từ đầu thể kỷ 19 để có thể cảm nhận sâu thêm về những gì Trần Mai Ngân đã viết trong bài thơ nầy.

Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiếc lá bay,
Chị thà coi như là hạt bụi,
Em thà coi như hơi rượu say.

 (Tống Biệt Hành- Thâm Tâm)

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2019

ĐOẢN KHÚC TA PHỤ NHAU CHƯA? - Thơ Trần Mai Ngân


       


ĐOẢN KHÚC 
TA PHỤ NHAU CHƯA?

Cớ sao người lại phụ tôi
Câu yêu nồng thắm thành vôi trắng tình
Cớ sao ... Mình lại trách mình
Lòng vòng, lẩn quẩn bởi hình bóng ai
Bây giờ tan tác vàng phai
Theo con nước chảy chia hai lối về
Phụ nhau... hai chữ dễ ghi
Khẽ khàng thôi nhé, mần chi... vội vàng
Phụ nhau chóng vánh... ngỡ ngàng
Đành coi như chiếc lá vàng vừa rơi !

***
Trách nhau sớm rứa người ơi
Phải chăng yêu nhớ, bồi hồi... vắng tin
Phải chăng ta chợt im lìm
Con tim trống vắng dây bìm bìm leo...?

***
Nhớ người cách núi ngăn đèo
Bài thơ trách nhẹ... bởi điều vu vơ ...
Mà thôi chừng ấy... là thơ
Vỗ về nhau một chút mơ cuối chiều ...

***
Gởi mình man mác niềm yêu
Trăm tương tư với nghìn điều... ngẩn ngơ
Gởi nhờ cơn gió ơ thờ
Gởi qua bến vắng lặng lờ... hồn ai
Gởi qua biển rộng sông dài
Chân trời viễn xứ vọng hoài thuỵ du. 
                 
                                 Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2019

HƯƠNG BẬU ĐẦY TRÊN ÁO - Thơ Trần Mai Ngân


    

     
HƯƠNG BẬU ĐẦY TRÊN ÁO

Buông Bậu khỏi vòng tay
Hương Bậu đầy trên áo
Bến nước chiều chao đảo
Thuyền đưa Bậu ngược dòng...

Ta ở lại mênh mông
Nghe sóng xô ngập lòng
Dáng Bậu hiền... thương quá
Cớ gì sao cách xa!

Đôi mắt Bậu nhạt nhoà
Đau nghẹn trái tim ta
Mới hôm qua hôm qua
Còn cười và mơ ước...

Cuộc tình dẫu biết trước
Đến lúc Bậu phải đi
Ta chẳng biết làm chi
Để ngăn chân đừng bước...

Phận duyên là vết xước
Quên nhau cố quên nhau
Xưa cũ đã phai màu
Sao ta còn thiết tha...

Buông Bậu khỏi vòng tay
Hương Bậu đầy trên áo!

            Trần Mai Ngân
                    7-6

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2019

HẮN VỚI TỚ ! - Thơ "toàn sắc" của Trần Mai Ngân


   
                             Nhà thơ Trần Mai Ngân


HẮN VỚI TỚ !

Sáng sớm nắng chói loá... Tớ thức giấc
Đánh mất tối ngốc nghếch - Tớ khóc
Bóng Hắn hoá nắng chói loá mắt
Vắng Hắn, nhớ Hắn... Tớ thút thít !
Mới biết Tớ quá nhớ - nhớ Hắn.
Thế đấy - Hắn cứ, Hắn cứ... biến suốt
Tớ biết, Tớ viết... Tớ quá ghét
Chớ nói... Hắn có bóng dáng khác
Tớ khóc thút thít, Tớ cứ khóc !
Hắn đến, Hắn nói : Hắn nhớ Tớ
Tớ trố mắt ! Bóng nắng chói loá sáng

Thế đấy !
Tớ nhớ Hắn - Hắn nhớ Tớ
Sáng sớm bóng nắng… phớt má Tớ...
Hắn nói nhớ Tớ.
Tớ nói Hắn... nhớ đó!

                               Trần Mai Ngân

Thứ Ba, 16 tháng 7, 2019

TÌNH CẦM - Thơ Trần Mai Ngân


       
                               Nhà thơ Trần Mai Ngân


TÌNH CẦM

Tình cầm lạc nẻo thiên tai
Ta từ xưa cũ chia hai lối tình
Ta về dung rũi một mình
Còn Mình nơi ấy nhớ hình bóng xưa?

Muôn trùng lạc bước muôn trùng
Dáng Hoa xa khuất... đã từng dấu yêu
Còn đâu cười nói những điều
Còn đâu mà bảo thật nhiều nhớ mong...

Cầm bằng nước chảy qua sông
Hai bờ bồi lở duyên hồng gãy đôi
Cầm bằng hờ hững chắc rồi
Xin trời lượng thứ mây trôi vô tình!

Cầm bằng ta với gọi Mình
Thinh không trả lại chữ tình trăm năm! 

                                   Trần Mai Ngân
                                      12-7-2019

Thứ Năm, 11 tháng 7, 2019

GỬI MỘT ĐỜI TÔI - Thơ Trần Mai Ngân

        
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


GỬI MỘT ĐỜI TÔI

Gửi tới đời một trăm tuổi mộng
Cả thanh xuân mưa nắng phai màu
Gửi tới người nghìn nhung nghìn nhớ
Dẫu xa rồi mùa Xuân năm xưa…

Gửi lá vàng phận tôi trong đó
Nằm đợi ngày... nghe gió gọi mưa
Gửi nồng nàn trong tiếng chim sớm
Đến cạnh người thay tiếng lòng tôi

Bâng khuâng, bâng khuâng lời ngập ngừng
Gửi đến tình, năn nỉ đừng đi
Qua bốn mùa buồn vui còn gì
Chưa trọn đầy thì đã chia ly...

Nói với người. Người xa, xa xôi
Nói với tình. Tình ơi! đơn côi...

                     Trần Mai Ngân
                         8-7-2019

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

CHÚC MỪNG, HÃY CHÚC MỪNG NHAU... - Trần Mai Ngân


       


           CHÚC MỪNG, HÃY CHÚC MỪNG NHAU...

Có những người khi xuất hiện làm cho bạn cảm thấy bị khó chịu, bị làm phiền. Và bạn lánh xa, né tránh. Thậm chí cả những lời thăm hỏi bạn cũng không muốn trả lời họ.
Thật khó giải nghĩa cho sự giao thoa của hai tâm hồn và hai con người.
Cả bạn và người đó đều không đáng trách! Bạn không thể miễn cưỡng mãi và người đó cũng sẽ không đeo đẳng mãi.
Chắc chắn sẽ có một ngày bằng cách nào đó , người ấy nhất định không làm phiền bạn nữa!
Người ấy không xuất hiện trước bạn, cũng không gửi tin thăm hỏi bạn.
Lúc ấy, là một khoảng trống mênh mông mà nhất định bạn sẽ giật mình nhận ra. Chúc mừng, bạn đã thoát khỏi sự bực bội vì bị làm phiền!
Nhưng rồi bạn có cảm thấy trống vắng không và có khi nào bạn chợt nhớ, chợt tự hỏi người đó đã ra sao, thế nào... Cũng có thể có, cũng có thể không.
Vào lúc này thì người làm phiền bạn đã biết, đã ngộ ra và dừng lại. Họ đã biết chôn mọi thứ vào miền lãng quên và chọn cách rời xa bạn.
Hãy chúc mừng bạn, chúc mừng người ấy!
Đã dứt khoát và quên được nhau! Chúc mừng, ta hãy chúc mừng!
      
                                                                               Trần Mai Ngân

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2019

CHÙM THƠ TRẦN MAI NGÂN


    


EM CẦN ANH

Em cần anh đến lạ
Không chỉ để nói yêu
Mà hơn thế rất nhiều
Là diệu kỳ cuộc sống...

Em cần anh mọi lúc
Trong khúc chiết cuộc đời
Lúc xanh khi tím biếc
Ở cạnh em đừng rời...

Em cần anh cả đời
Dù mình xa cách lắm
Hai nhịp điệu khác màu
Biết làm sao làm sao...

Em đau, trái tim đau
Sao cần anh đến vậy
Mà mình vẫn mất nhau
Ngày tình là chiêm bao!

             Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 1 tháng 7, 2019

TÔI HỎI DÒNG SÔNG VÀ HỎI TÔI – Trần Mai Ngân


       
                                Tác giả Trần Mai Ngân


Xin phép mượn bài thơ HỎI của nhà thơ La Thuỵ cho bài viết này. Rất cảm ơn.

   HỎI?

   Hỏi sông tuôn chảy âm thầm
   Tri âm có gặp nghìn trăm bến bờ? 
   Hỏi lòng sao cứ ngẩn ngơ
   Người xa xăm ấy lặng lờ... bặt tin.
   Lá vàng rơi rụng bên thềm
   Sao khuya lẻ bóng niềm riêng u hoài
   Hỏi trăng chếch bóng non đoài
   Vì sao Cuội vẫn đêm dài... tương tư.
   Hỏi tình sao cứ ơ thờ
   Hỏi sương  nhỏ giọt... cho thơ... ướt mềm.
                                
                                                       La Thuỵ


                        Tác giả Trần Mai Ngân


TÔI HỎI DÒNG SÔNG VÀ HỎI TÔI...
                                               Trần Mai Ngân

Trước mắt tôi là một dòng sông.
Mỗi khi phiền muộn tôi hay đến đây ngồi. Chỉ ngồi một mình im lặng và nhìn con sông trôi chảy mang theo những cánh hoa Lục Bình buồn mênh mang...
Chiều nay cũng vậy. Lòng vẫn vơ thật đầy. Tôi tìm đến con sông và ngồi im.
Bỗng nhiên tôi muốn mượn hai câu thơ mở đầu trong bài thơ HỎI của nhà thơ La Thuỵ để trò chuyện với con sông...
“Hỏi sông tuôn chảy âm thầm
Tri âm có gặp nghìn trăm bến bờ...”
Tôi không biết nhà thơ đi tìm tri âm và đã gặp chưa trong “nghìn trăm bến bờ” của cuộc đời này...
Riêng tôi - tôi dùng hai câu thơ này hỏi con sông và cũng là trả lời cho sự tuyệt vọng trong cuộc kiếm tìm tri âm, tri kỷ. Chỉ một bến bờ thôi mà có khi nghìn trùng không đến, không gặp gỡ nói chi đến “nghìn trăm bến” như nhà thơ La Thuỵ đã mở đầu bài thơ. Ôi thật mịt mù!
“Hỏi lòng sao cứ ngẩn ngơ
Người xa xăm ấy lặng lờ.. .bặt tin”
Có phải nhà thơ La Thuỵ đã gặp người “xa xăm ấy” trong một bến sông thoáng chốc để rồi “lặng lờ bặt tin” gieo thương nhớ cho lòng hoang mang mong đợi!
Còn tôi - đã từng ngồi ngắm con sông, ngắm những đám Lục Bình bềnh bồng trôi như một kiếp người và kể với con sông về quá khứ... Cuối cùng cũng như thơ La Thuỵ “bặt tin” ... im vắng ...
Trong chiều nay, đêm nay lặng lẽ tôi nhìn...
“Lá vàng rơi rụng bên thềm
Sao khuya lẻ bóng niềm riêng u hoài
Hòi trăng chếch bóng non đoài
Vì sao Cuội vẫn đêm dài... tương tư”
Ở đây chỉ là nhà thơ La Thuỵ đã cho chú Cuội tương tư những đêm trăng sáng vằng vặc... như chuyện cổ tích.
Còn tôi -  có phải là tương tư vọng ảo một khúc nghê thường cùng người. Tưởng trăm năm, tưởng cuối đời nhưng chỉ là tình hoài vọng xa xăm!
Tôi bỗng thấm thía! Thì ra cuộc đời không phải ai cũng được hội ngộ như sự mong đợi để rồi mới có sự khắc khoải hằng thâu đêm
Tương tư đêm nguyệt rằm
Tương tư dáng ai nằm
Tóc xoã tình trăm năm
Xa xăm...bặt tin âm...
Và sự thờ ơ trong cuộc đời của tri âm đã làm cho câu “thơ ướt mềm” như những giọt sương đêm rơi xuống đoá Quỳnh hoa năm nào...
Để rồi kết thúc bài thơ La Thuỵ đã hỏi, không phải hỏi con sông nữa mà là hỏi tình, hỏi cuộc tình hay có khi là hỏi một người tình...
“Hỏi tình sao cứ ơ thờ
Hỏi sương nhỏ giọt... cho thơ... ướt mềm.”
Lòng vòng là những câu hỏi và không có câu trả lời...
Chiều nay, con sông trước mắt tôi đang chở những chiếc Lục Bình không biết về đâu... Tôi mượn bài thơ của La Thuỵ để đọc và hỏi... nhưng là một sự im lặng không tiếng vọng trả lời...
Chiều tắt hẳn nắng. Trời sẫm màu buồn!
Tôi phải quay về thôi. Ra về lòng tôi vẫn còn muốn hỏi...
“Hỏi sông tuôn chảy âm thầm
Hỏi lòng sao cứ ngẩn ngơ
Hỏi trăng chếch bóng non đoài
Hỏi tình sao cứ ơ thờ...”
Và tôi quay lại hỏi tôi! Tôi lại hỏi tôi!

                                                                    Trần Mai Ngân
                                                     Tháng Sáu, 2019 trời vẫn mưa

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2019

YÊU THƯƠNG LÀ MỐI RÀNG BUỘC LỚN NHẤT - Trần Mai Ngân


      


          YÊU THƯƠNG LÀ MỐI RÀNG BUỘC LỚN NHẤT

Chúng ta bị ràng buộc bởi tình yêu thương.
Thật vậy, yêu thương rất khó hơn là ghét bỏ một ai đó!
Nếu bạn không thích con người đó, bạn chẳng cần quan tâm cách sống của anh ta, bạn chẳng cần chú trọng lời nói của anh ta và cả đối xử.
Còn khi bạn đặt hết yêu thương vào người đó, bạn luôn luôn cầu toàn. Mà sự cầu toàn này sẽ đem lại cho bạn nhiều tổn thương và khổ đau nếu không như ý!

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2019

TẬN THẾ - Thơ Trần Mai Ngân


  


   TẬN THẾ 

   Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
   Ngày sắp tận thế rồi
   Mảnh trăng đau mồ côi
   Ngôi sao đã đổi ngôi...

   Chúng tôi không còn nói yêu nhau nữa
   Sáng nay ngày mục rữa
   Câu chúc cũng vô hồn
   Thuộc lòng như điệp khúc

   Chúng tôi không còn chi tha thiết nữa
   Thời gian lạnh trôi qua
   Năm tháng cứ nhạt nhoà
   Môi cười vô tri quá!

   Chúng tôi đã thật lạnh lùng với nhau
   Cành cây ngọn cỏ đau
   Tháng Sáu mưa vùi khóc
   Thuở ngọt ngào qua mau!

   Và có phải chúng ta đang xa nhau... 
   Xa nhau !

                               Trần Mai Ngân
                                  20-6-2018

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2019

KIẾT HẠ - Thơ Trần Mai Ngân


     


KIẾT HẠ

Tháng Năm mùa Kiết Hạ
Vàng câu kinh khói hương
Ta vấn tội nhớ thương
Bởi ái mê tục luỵ...

Đạo đời hãy từ bi
Trái tim ta vô tội
Đã Khắc sâu tên người
Mắt môi đó nụ cười...

Bát Nhã tiếng chuông ngân
Muốn quên cõi tục trần
Ta giam mình chung thân
Mà sao ta không nguôi...

Trăm năm ta tội lỗi
Đọc lời kinh nhớ ai
Tình sao chẳng phôi phai
Nước mắt ta rơi mãi...

Tháng Năm mùa Kiết Hạ
Ta giam ta nẻo nào
Ngoài trần gian ai vẫn
Một tình yêu ngọt ngào...

           Trần Mai Ngân
               5-6-2019

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019

EM VÀ TÔI - Thơ Trần Mai Ngân


   
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


EM VÀ TÔI

Em chẳng về và tôi chẳng đi
Ở đây con sóng vỗ lưng chừng
Lời chia tay sao còn lấp lửng
Mà đã xa rồi... xa từ khi

Em chẳng về tôi cũng chẳng đi
Ngàn mây lơ lửng nói điều gì
Đã xa từ khi còn ở cạnh
Những mắt môi cười câu biệt ly

Em đã về rồi tôi phải đi
Hôm qua chum rượu thốt phân kỳ
Đôi tay thừa thải như ai trói
Những ngón nằm im thôi xa thôi

Em và tôi rồi phải về nhà
Con đường ngược lối xa hun hút
Mà lòng ở lại chẳng chịu đi
Em chẳng về và tôi chẳng đi...

             TRẦN MAI NGÂN
                    14-6-2019

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2019

KHI MẸ VỀ VỚI BA... - Thơ Trần Mai Ngân


   


KHI MẸ VỀ VỚI BA...

Khi mẹ về với ba
Nhà mình thênh thang lạ
Cái góc võng mẹ nằm
Tiếng đưa không còn nữa...

Khi mẹ về với ba
Vừa qua ngày Đoan Ngọ
Nơi đâu cũng đầy hoa
Cứ như hoa ngày cưới

Con tưởng tượng nụ cười
Mẹ và ba tái hợp
Thiên đường giờ chỉ một
Miên man một góc trời

Khép lại trang cuộc đời
Mẹ về cùng với ba
Riêng con buồn ở lại
Thương nhớ mãi không phai...

Khi mẹ về với ba
Nhà mình sao vắng lạ
Mênh mông biết dường nào
Khi mẹ về với ba....

         Trần Mai Ngân
    Tết Đoan Ngọ 2019 - Giỗ Mẹ

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2019

TOÀ TUYÊN ÁN... - Thơ Trần Mai Ngân


   
             Nhà thơ Trần Mai Ngân


TOÀ TUYÊN ÁN...

Toà tuyên án người đàn bà nông nổi
Xoã tóc đêm dài giấu kín niềm riêng
Đã vì ai trót gánh những ưu phiền
Vai bé nhỏ gầy guộc-tình lận đận...

Toà tuyên án đàn bà không biết hận
Người đàn ông lừa dối bội tình xưa
Phai má hồng nhạt nắng sớm chiều mưa
Nuôi con dại khoá trái tim thổn thức

Toà tuyên án người đàn bà quá mức
Chẳng nụ cười, ánh mắt mãi xa xăm
Nước mắt đêm trường tường vách lặng câm
Mà không oán, không than hay trách cứ

Toà tuyên án người đàn bà cư xử
Cứ dịu dàng chịu đựng với điềm nhiên
Làm cái bóng cạnh ưu phiền năm tháng
Sao không xa, không sống cho riêng mình...

Toà tuyên án chung thân cho bị cáo
Tội lạnh lùng, tội hoá kiếp hư vô
Tội vùi chôn xuân sắc xuống nắm mồ
Và lấp lại dĩ vãng đầy hương khói...

Toà tuyên án người đàn bà không khóc
Chỉ giấu đêm vào tóc... nỗi niềm riêng!

                             TRẦN MAI NGÂN