BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 21 tháng 1, 2018

CẢM TÁC ẢNH TRẦN MAI NGÂN - Thơ Châu Thạch


    

     CẢM TÁC ẢNH TRẦN MAI NGÂN

     Em áo đỏ trước cổng chùa sơn đỏ
     Và dưới hoa cũng sắc thắm một màu
     Dáng của người như dáng đứng hàng cau
     Hàn Mạc Tử đã gợi hồn thôn Vỹ

     Em không Huế mà trông như gái Huế
     Biết bao nhiêu duyên dáng đất kinh thành
     Chỉ một nhìn đã biết vạn màu thanh
     Và nếu ngắm nhớ bao nàng công chúa

     Em có cả một tâm hồn tơ lụa
     Kén cho đời dệt mãi vạn ngàn thơ
     Hương cho đời trải thảm dưới trăng mơ
     Tình cho gió bay cao vời mộng ước

     Em còn cả một tâm hồn sông nước
     Đất miền Nam trù phú ruộng phù sa
     Những đàn cò cất cánh giữa bao la
     Em cô gái thơm tho mùi gạo trắng

     Ta quý em với tình yêu của nắng
     Gởi về em trân trọng của người anh
     Không cùng cha nhưng cùng nghĩa trọn lành
     Là tri kỷ, là thơ, là vẻ đẹp!!!

                                                   Châu Thạch

Thứ Ba, 9 tháng 1, 2018

NGƯỜI VỀ - Thơ Trần Mai Ngân



         Nhà thơ Trần Mai Ngân


    NGƯỜI VỀ

    Người khiêng mang tảng đá
    Xây thành lũy hư vô
    Trần gian cứ mơ hồ
    Tôi là ai mắt lệ...


    Người vác khuân thập tự
    Nghiêng ngả bước chân tình
    Đi nốt đoạn tử sinh
    Tim nương náu bóng hình...

    Người lặng thinh, lặng thinh
    Trôi theo cùng năm tháng
    Những dòng sông hiện sinh
    Rong rêu phủ phận mình

    Người mỉm cười, mỉm cười
    Nơi cửa trời thênh thang
    Một bóng hình miên man
    Gần trăm năm tuyệt vọng

    Người về... mây thong dong
    Trả trần gian ở lại
    Chân thành dốc hết lòng
    Khi làm người đi qua !

              9-1-2018
    Trần Mai Ngân KTD

Thứ Ba, 2 tháng 1, 2018

THÁNG GIÊNG VỀ - Thơ Trần Mai Ngân


 

     THÁNG GIÊNG VỀ

     Tháng Giêng về ai quên ai nhớ
     Dáng em như sương mộng quanh đây
     Nhịp cầu xưa nỗi nhớ sum vầy
     Tôi thắp nến tháng Giêng mở cửa...

     Tháng Giêng về tình tôi ở giữa
     Nửa bên nầy nhớ nửa bên kia
     Như trăng non khuyết cứ vơi đầy
     Thức giấc rồi mộng chữa thật say!

     Tháng Giêng về ôm tình hai tay
     Ghì xiết chặt xin đừng xa nữa
     Để chúng ta mãi là đôi lứa
     Của ông bà nguyệt lão se tơ

     Tháng Giêng về đẹp một bài thơ
     Mà chỉ có em, tôi là chính
     Như hoa bướm dập dờn luýnh quýnh
     Tháng Giêng tình là cặp môi ngon

     Và đôi ta như thể vẫn còn
     Còn thương nhớ dìu nhau cõi mộng!
     Tặng tháng Giêng tôi 

                                   Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 1 tháng 1, 2018

THÁNG GIÊNG TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân


     
          Nhà thơ Trần Mai Ngân


     THÁNG GIÊNG TÌNH 

     Tháng Giêng, tháng Giêng...
     Chạm vào anh, chạm vào em kỉ niệm
     Thắp nến lên cho sinh nhật đôi lần
     Nắm đôi tay để ta nhớ rất gần
     Nào xa cách nào có đâu dịu vợi...

     Tháng Giêng , tháng Giêng
     Em bao giờ vẫn mãi chờ mãi đợi 
     Nụ cười xuân tươi cả đất trời Xuân
     Em bâng khuâng, nhịp bước cứ bâng khuâng
     Chiếc cầu cũ bến xưa thuyền neo đậu

     Tháng Giêng, tháng Giêng
     Gọi tên anh... anh đâu, em ở đâu
     Sông đầy thế mênh mông cùng con nước
     Lục Bình trôi xếp hàng tình sau trước
     Dửng dưng đời của duyên phận chia ly

     Tháng Giêng, tháng Giêng
     Mãi mãi nha anh không nói phân kỳ
     Dẫu năm tháng mỏi mòn ai có hiểu
     Lòng em chắc dù đời không bền vững
     Biết làm sao... em chìm nổi vì anh

     Tháng Giêng, tháng Giêng
     Trời rất xanh mây rất trắng bồng bềnh
     Thắp nến sáng chảy tan dòng định mệnh
     Tình cứ thế lung linh không chạm đến
     Dù trái tim đã thổn thức nhau rồi

     Tháng Giêng, tháng Giêng
     Thơm ngọt ngào là những nụ hôn môi
     Hương bát ngát tình xa xôi vẫn đợi! 

     Ngày đầu Xuân 1-1-2018 cho một tình yêu                                       
                              Trần Mai Ngân KTD

Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017

CÓ MỘT DÒNG SÔNG ĐÃ QUA ĐỜI... - Trần Mai Ngân



                  Tác giả Trần Mai Ngân


CÓ MỘT DÒNG SÔNG ĐÃ QUA ĐỜI...

Có một dòng sông đã qua đời đêm qua trong giấc mơ của tôi.
Dòng nước mênh mông thuở nào giờ đây đã cạn kiệt, đám rong rêu Lục Bình cũng gửi phận mình nơi đó và chết khô ! Tôi trở về ngồi khóc một dòng sông...
Mới hôm qua thôi tôi đã nói với dòng sông về thân phận một con người từ lúc được chào đời đến lúc tuổi thu vàng nhạt. Con người đó đã thôi không còn đau khổ, không còn buồn vui... Con người đó đã gửi gắm tất cả vào dòng sông hãy mang đi và lưu giữ.
Bây giờ, con sông không còn nữa và người đó sẽ ra sao với những lận đận, bộn bề... Tôi bỗng khóc !
Nước mắt lăn dài để tang cho một dòng sông đã cùng tôi cùng người.
Còn đâu, còn đâu nữa. Dòng sông đã qua đời đêm nay trong giấc mơ mà tôi không sao thức giấc được...
Giấc mơ miên man...

                                                                     Trần Mai Ngân

Thứ Tư, 27 tháng 12, 2017

ĐỌC THƠ HUYỀN DIỆU NGẮM TRANH NGƯỜI - Thơ Châu Thạch


    

    ĐỌC THƠ HUYỀN DIỆU NGẮM TRANH NGƯỜI
    (Tặng Du Thụy Khúc Trần Mai Ngân)
                                        
    Đọc thơ “Huyền Diệu” của Đinh Hùng
    Ngắm tranh Thụy Khúc đẹp vô cùng!
    Ô hay tinh tú đâu rơi xuống
    Đứng giữa rừng xanh ai đóng khung.

    Có phải lửa trời trên tóc em
    Hay là trăng sáng vạn rằm đêm
    Hay là tất cả bao tình sử
    Từ buổi hoang sơ đậu tóc mềm.

    Ta tưởng ta say đắm đuối nhìn
    Con người của mộng ở trong tim
    Từ thiên niên trước ta lưu lạc
    Cứ mãi trong thơ cứ mãi tìm.

    Có phải em là chim cõi thiên
    Xuống trần đứng giữa chốn bình yên
    Cho ta những phút hồn thư thái
    Lặng ngắm tranh em, lặng cõi thiền.

    Ta chỉ là người rất xấu xa
    Đường trần muôn sự lướt đi qua
    Nhìn em ta bỗng dừng chân lại
    Để ngắm thanh tao ngắm ngọc ngà.

                                     Châu Thạch

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

NHỚ HUẾ CUỐI NĂM... - Thơ Trần Mai Ngân


      
              Nhà thơ Trần Mai Ngân

       NHỚ HUẾ CUỐI NĂM...

       Cuối năm rồi Tớ tặng Cậu bài thơ
       Ngày hấp hối qua vài tờ lịch nữa
       Mây không bay cứ chùng chình ở giữa
       Giữa mênh mông và giữa một tấm lòng...

       Cuối năm rồi cạn chén rượu cay nồng
       Tớ rót nhé. Cậu này, ta cùng hết
       Dưới đáy cốc ngập ngừng là dấu phết ( , )
       Trong câu văn thuở vụng dại làm thơ...

       Cuối năm rồi ngày tháng chẳng đợi chờ
       Trôi vun vút cơn mơ chưa kịp thức
       Riêng Tớ, Cậu vẫn cơ hồ đâu đó
       Ú ớ thinh không ủ mộng nghìn trùng

       Cuối năm rồi lòng Huế vẫn bão bùng
       Nơi Cậu lớn cũng là nơi Tớ nhớ
       Quê của Cậu là tình yêu của Tớ
       Một mùa xa mãi đợi một mùa sang !

                                   Trần Mai Ngân
                                  Cuối năm 2017

Thứ Ba, 19 tháng 12, 2017

ĐỌC “THU PHAI” CỦA TRẦN MAI NGÂN VÀ “THU LẠNH” CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN - Châu Thạch

   
            
           Nhà bình thơ Châu Thạch


            ĐỌC “THU PHAI” VÀ “THU LẠNH”
           (Thơ Trần Mai Ngân và Đặng Xuân Xuyến)

Hình như đọc thơ cũng có cái duyên tiền định. Kiếp trước không biết tôi có quan hệ gì với hai nhà thơ nầy hay không mà kiếp nầy đọc thơ họ, tôi luôn cảm thấy có một sợi dây trong thơ ấy quấn quýt lòng tôi, buôc tôi phải nghĩ phải suy và phải viết. Như hôm nay bài thơ Thu Phai của Trần Mai Ngân và bài thơ Thu Lạnh của Đặng Xuân Xuyến khiến cho tâm hồn tôi cũng thấy phai và thấy lạnh. Lạ thay, phai lạnh trong cuộc đời thì buồn nhưng phai lạnh trong cuộc tình lại thường làm cho tâm hồn phong phú thêm. Điều đó được chứng minh ở hai bài thơ nầy, bởi họ không có cuộc tình phai, lạnh thì làm gì có hai bài thơ làm cho ta cảm động. Điều đó cũng được chứng minh khi tôi ngồi đọc thơ họ giữa thời tiết vào đông, bên ngoài đang phai và đang lạnh thì tiếng lòng phai lạnh của họ trong thơ cũng đem đến cho tôi những cảm xúc thăng hoa.
Đọc Thu Phai của Trần Mai Ngân ta thấy thu không phai chút nào mà kỷ niệm mùa thu trong lòng tác giả cũng chẳng phai, chỉ có tóc trên đầu tác giả là phai mà thôi. Vậy thì Trần Mai Ngân dùng tóc mình để nói về tuổi vào thu cúa cuộc đời mình, một cuộc đời mà đeo đẳng một cuộc tình triền miên trong nối đau. Lạ thay, nỗi đau đó lại được tác giả “Thắp hương sùng bái” nghĩa là tôn sùng nó và hy sinh cho nó đến nỗi “Gánh buồn ôm hết- ngọt ngào cho ai”. Không cần bíết sâu về cuộc tình ta cũng đoán định được, đây là một cuộc tình lớn trong tâm hồn tác giả. Bài thơ cho ta thấy một thân phận trong tình yêu, thân phận đó phải đối mặt với những nghịch lý trong tình trường, chịu đắng cay với nỗi buồn ôm hết nhưng cũng bằng lòng với hạnh phúc của một thuở xa xưa nào đó, đến nỗi muốn nhuộm lại những năm dài xa xưa ấy như nhuộm cho xanh lại mái tóc mình. Thế nhưng cuộc tình khác với mái tóc, không làm sao nhuộm được. Bài thơ ngắn nhưng ôm trọn biến cố của thời gian vào lòng, thức dậy trong lòng người đọc những tình cảm khác lạ, trong đó sự ray rức và cảm mên, sự hờn dỗi và yêu đương, sự thiết tha và hời hợt xen lẫn cùng nhau, khiến cho đọc nó ta như thấy mùa thu tuổi đời đang phai nhưng mùa thu của ngày nào hình như còn hiện hửu mãi trong tim.
Qua “Thu lạnh” của Đặng Xuân Xuyến ta thấy lạnh ngay, lạnh nhiều, lạnh cóng vì “Người đã đi rồi, đi quá xa”. Bài thơ “Thu lạnh” của Đặng Xuân Xuyến cho ta một khung cảnh còn héo hắt hơn “dấu xưa hồn thu thảo/nền cũ bóng tịch dương”. Hình ảnh cái giếng năm xưa, nước vẫn còn trong nhưng bậc cấp bước lên rêu phủ, giống như yêu vẫn còn nhưng tình đã hóa xa xôi. Hình ảnh con chim cu gù và tiếng kêu của nó trong thu vàng nắng, trong mây tím lưng trời làm cho bức tranh thu vô cùng xa vắng và nỗi buồn thu bàng bạc kia phả xuống, len trong từng ngóc nghách của làng quê. Những câu thơ buông xuôi, hờn dỗi “ừ thì trách gì, chỉ nhớ thôi / Người đi thì cũng đã đi rồi/Nào ai biết được duyên mà đợi” nó không làm ta cảm thấy đau lòng như “Thu Phai”, nhưng nó làm cho cõi lòng ta trống vắng đến vô cùng, hiu hắt đến vô tận. Trong cái khung cảnh hiu hắt đó, con người cô đơn lại càng cảm thấy cô đơn hơn nữa, nhà thơ Đặng Xuân Xuyến đã thở dài một câu thườn thượt làm cho thu lạnh càng kéo dài lê thê đến tận cuối chân trời: “Mây tím lưng trời, thôi, cũng thôi”
Bài thơ cũng không dài lắm, không than van lắm, mà sao nó khiến xao động lòng ta đến thế. Bởi vì tác giả dựng một bức tranh quê quá thân yêu, chứa chan bao dấu tích, mà nay trở nên lặng lẽ đến vô cùng. Rồi thì nhà thơ gởi vào bức tranh đó cõi lòng tê tái, tê tái nhưng vẫn gượng ép, gượng ép chối bỏ sự tê tái của mình bằng những câu thơ bất cần, buông xuôi và vu vơ hờn trách.
Tôi vô tình đọc hai bài thơ của hai tác giả một lần, “Thu Phai” và “Thu Lạnh” đọc trong buổi đầu đông. Những cơn gió phai và lạnh trong thơ lạ thay, làm cho tôi âm áp. Ngược lại, cơn gió thổi đầu đông ngoài kía đem cái lạnh len lỏi vào phòng. Cả hai cơn gió đều làm tôi se lòng, se lòng nhớ quá khứ tuổi thanh xuân.

                                                                               Châu Thạch


     
             Nhà thơ Trần Mai Ngân


     THU PHAI

     Thắp hương sùng bái nỗi đau
     Gánh buồn ôm hết - ngọt ngào cho ai
     Giật mình sợi tóc Thu phai
     Làm sao nhuộm hết năm dài xa xưa

                                  Trần Mai Ngân


     


     THU LẠNH

     Người đã đi rồi, đi quá xa
     Bỏ ta ở lại với quê nhà
     Hôm nay về lại thăm làng Đá
     Ngơ ngẩn chiều tà ta với ta…

     Giếng nước còn trong, bậc đã rêu
     Chênh chao chiều vọng tiếng cu gù
     Tháng chín thôi mà... sao đã lạnh
     Thu vàng vồi vội rải nắng hanh.

     Ừ, trách gì đâu, chỉ nhớ thôi
     Người đi thì cũng đã đi rồi
     Nào ai biết được duyên mà đợi
     Mây tím lưng trời, thôi, cũng thôi.

     Hà Nội, chiều 20 tháng 10.2017
               ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

ƠN ANH - Thơ Trần Mai Ngân



             Nhà thơ Trần Mai Ngân

    ƠN ANH 

    Khép chặt mắt không nhìn anh lúc đó...
    Anh biết không khao khát đã đổ tràn
    Hoá chiêm bao là một cuộc truy hoan
    Em bấu riết... niềm tin mình thành thật

    Nữa đi anh... thật sâu và thật chắc
    Hơi ấm nồng rạo rực dấu đôi tay
    Nụ hôn sâu trượt xuống thật là dài
    Vào ngực tối miên man vùi chăn gối...

    Em rơi... em rơi... cảm xúc rã rời
    Da mềm lướt thân trần hơi thở vội
    Kiệt cùng tan quên hết những đơn côi
    Mật tình yêu ngậm cắn miết đôi môi

    Anh ở đâu, em đâu... vết tình sầu
    Phút thoáng ảo ta cùng vào tuyệt đỉnh
    Lắng im  cạnh đời nằm nghe nông nổi
    Cảm ơn anh dìu em đến muộn màng...
                           
                        Trần Mai Ngân - KTD
                                  2-12-2017

Thứ Tư, 13 tháng 12, 2017

TỰ THÚ - Thơ Trần Mai Ngân





     TỰ THÚ

     Xin tự thú : xa xăm là nỗi nhớ
     Của người dưng nhớ mãi một người dưng
     Lý trí bảo thôi đừng, đừng như thế
     Nhưng trái tim cứ khắc khoải đi tìm...

     Xin tự thú lời yêu người thinh lặng
     Chẳng sao đâu... dẫu có thốt thành lời
     Con sông đó bềnh bồng nhiều sóng gió
     Tôi đi qua trọn một phận rong rêu

     Xin tự thú vùi lấp một tình yêu
     Vừa nhen nhúm vừa trổ cành phiền muộn
     Để cây gầy chết cả một mùa Đông
     Treo trái tình vào những nhánh thinh không

     Xin tự thú lòng này xin tự thú
     Nào có quên nào có quên được đâu
     Trái tim đau vang mãi một nhịp sầu
     Rất chầm chậm qua cầu ...con nước khóc !

                                       Tháng 12- 2017
                                Trần Mai Ngân - KTD

Thứ Năm, 12 tháng 10, 2017

CHỈ CÒN IN DẤU NỤ CƯỜI... Thơ Trần Mai Ngân



     Vợ chồng nhà thơ Trần Mai Ngân


       CHỈ CÒN IN DẤU NỤ CƯỜI...

      Trên tấm ảnh...
      Chúng ta chỉ còn in dấu nụ cười
      Không phai nhạt theo năm dài khốn khó
      Mắt môi cũ in hình hài méo mó
      Đâu tròn nguyên như của thuở ban đầu...

      Câu thơ cũ ví từng phân hạnh phúc
      Như Sâu đo tôi đã gửi cho người
      Buông đôi tay số phận cũng mỉm cười
      Ta sánh bước hay là ta lạc bước!

      Trên tấm ảnh
      Vẫn còn nguyên khuôn thước
      Chuyện trăm năm nào đã gọi vàng phai
      Nếu một mai và nếu có một mai
      Tôi vẫn thế nói lời xin xưng tội

      Chúa Phật nào cần chi đâu cứu rỗi
      Khi chúng ta đã nguyện thệ cùng nhau
      Dẫu vui buồn hay có lắm đớn đau
      Cũng gánh chịu than van chi lầm lỡ

      Trăm hương hoa những đêm dài bỡ ngỡ
      Cũng lặng im, trăng có khóc với người
      Cánh đồng hoa đã một sớm thắm tươi
      Tôi hoài vọng tìm chi điều bất tận !

                                 Trần Mai Ngân
                                   10-10-2017

Chủ Nhật, 1 tháng 10, 2017

CÓ NHỮNG ĐIỀU EM IM LẶNG... - Thơ Trần Mai Ngân





       CÓ NHỮNG ĐIỀU EM IM LẶNG...

      Có những điều...
      Em im lặng và anh không nói
      Đôi khi là ngọn gió của Thu
      Rất nhẹ nhàng khe khẽ như ru
      Đến tuyệt đỉnh tình yêu mộng ảo...

      Cũng có lúc
      Như con sóng dập dồn điên đảo
      Nhấn chìm nhau khát nhớ xanh xao...
      Hay nhiều khi là những cơn đau
      Xoáy buốt rát trái tim bất định

      Những điều ấy
      Em yên lặng và anh không nói
      Chỉ âm thanh sóng gió biển khơi
      Cuộn chúng mình ném giữa cuộc chơi
      Của đời sống mông lung huyền ảo

      Anh có hiểu
      ... những điều ta không nói
      Nào xa xôi nào ngăn cách đâu anh
      Biển với Trời kề gần sát rất xanh
      Mà sao lạ, mà mong manh đến vậy!

      Anh có hiểu
      ... những điều em không nói
      Là muôn trùng là mãi mãi không anh
      Cứ lặng im... đừng trách cứ trái tim
      Nó vốn dĩ mong manh và dễ vỡ...

                                Trần Mai Ngân

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

THƠ SAY - Thơ Châu Thạch


    


         THƠ SAY
         (Tặng Khúc Thụy Du) 

         Ta thấy Kha Tiệm Ly
         Thấy Hoàng Anh 79
         Thấy chàng La Thuỵ
         Thấy cả em Khúc Thụy Du nữa là bốn vị
         Tuyệt tác thơ say...

         Nghiêng hồ trường chắp cánh để thơ bay
         Tình biến rượu hoá thành trăng nghi ngút
         Hồn ta thân củi mục
         Tẩm hương thơ nở vạn hoa đời
         Theo hương kia ta bay vút lên trời
         Say nghiêng ngã mửa ra toàn ánh nguyệt
         Hồn khoái lạc có những người thân thiết
         Cho ta thơ đọc sáng dãy Ngân Hà
         Cho ta thơ để ta đọc thiết tha
         Để ta gọi họ Hàn đêm đối bóng
         Trần gian xấu nên hồn ta cũng hỏng
         Cảm ơn thơ cho ta lại làm Người.

         Ta thấy em
         Thấy chàng La Thụy
         Thấy Hoàng Anh 79
         Thấy Kha Tiệm Ly

         Thơ say nghiêng, nghiêng cả kinh kỳ
         Nghiêng núi nghiêng trời nghiêng biển rộng
         Thấy đôi cánh rợp cả trời lồng lộng
         Bình hồ lô thu tóm hóa hương men
         Trút men ra sực nức đến cung hằng
         Hương thế kỷ tràn trên đời bạc nhược
         Và sự sáng tràn lên trên mỗi bước
         Bước của thơ làm nở đến ngàn hoa
         Đời bóng đêm bỗng chốc sáng lên lòa
         Rơi từng chữ hóa thiên thần nhảy múa
         Thấy thơ say bỗng nhiên thành kết tủa
         Ngọc và ngà và lệ hóa vào nhau
         Thấy nụ cười và thấy cả thương đau
         Thấy lóng lánh vần thơ bay, bay mãi
         Như chiếc én giữa trời xuân cánh trãi
         Như lá thu chao đảo đẹp trời xanh
         Như tiếng ve một buổi sáng trong lành
         Như cơn gió mênh mang mùa đông lạnh

         Cảm ơn thơ, Cảm ơn đời bất hạnh
         Cảm ơn em và hết thảy người thơ
         Đã đưa ta đến những chốn không ngờ
         Ta say quá giữa vô cùng tinh túy.

                                         Châu Thạch

Thứ Hai, 25 tháng 9, 2017

KHI THÌ... - Thơ Trần Mai Ngân



        KHI THÌ...

        Khi thì anh thật nhẹ nhàng
        Nói em là cả thiên đàng của anh
        Lúc ấy trời đẹp trong xanh
        Em như hoa nắng hiền lành long lanh...

        Khi thì anh lại loanh quanh
        Giận em không nói mong manh trưa hè
        Hỏi gì anh cũng chẳng nghe
        Để em hờn tủi nhạt nhoè lệ rơi...

        Khi thì anh bảo cuộc đời
        Em là tất cả mà trời ban cho
        Yêu anh em mãi cứ lo 
        Khi thì, lúc vậy... đắn đo âu sầu...

        Anh ơi ! qua mấy nhịp cầu
        Dù chênh vênh mấy cũng mầu thủy chung
        Tin em anh hãy bao dung
        Đừng hờn, đừng giận... mịt mùng tình yêu !

                                                   Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 24 tháng 9, 2016

NGHỈ HƯU - Thơ Trần Mai Ngân





        NGHỈ HƯU
       (Tặng thầy giáo Đoàn Minh Phú)

       Mây trôi... tháng Chín... mùa Thu
       Bâng khuâng... ừ lại nghỉ hưu đến rồi
       Xa rời bảng phấn, tường vôi
       Trống giờ chơi thuở của tôi, của người

       Giã từ đồng nghiệp một thời
       Tôi xin giữ lại nụ cười đã cho
       Bốn mươi năm một con đò
       Bây giờ xa nhé... học trò tôi ơi !

       Gửi em hy vọng của đời
       Bước công danh đạt... tiếp lời Thầy Cô
       Con đò... tôi đậu bến mô
       Ân cần vẫn thế... hư vô dẫu là !

                              Trần Mai Ngân

Thứ Năm, 17 tháng 12, 2015

TÔI ĐỌC THƠ LA THUỴ - Cảm nhận của Trần Mai Ngân


           

            TÔI ĐỌC THƠ LA THỤY

... Tôi cũng được nhà giáo, nhà thơ La Thuỵ tặng quyển THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG.
Tập thơ không dài, không ngắn. Tròn bốn mươi lăm bài. Theo tôi, mỗi bài là một tiếng ngân vọng khác nhau - vì thế, đã tạo nên một âm thanh du dương, trầm bổng trong lòng người đọc rất tuyệt vời...
Với tôi, tôi yêu thích nhất là bài THẢ của La Thuỵ. Tôi đọc bài THẢ khi buồn, khi vui và cả khi hồn mình thanh thản hay đang tuyệt vọng...

         Chừ đây mình thả hương nồng
         Phiêu phong hoài vọng rêu rong cõi người 

Không biết có phải tác giả muốn nói hãy THẢ vào cuộc sống này những "hương nồng" cho nhau dẫu chỉ còn là "hoài vọng" trong cuộc đời ta...
"Hương nồng" này không phải chỉ dành cho tình yêu mà là cả tình người trong tất cả chúng ta!
Đọc hai câu này tôi cảm nhận được thiện tâm của nhà thơ - thật chan hoà, nhân ái. Mà tại sao lại không cho nhau để...

        Mai kia thả nốt tuổi trời
        Thời gian cuốn hút phận đời mong manh

... Đời người tưởng dài nhưng đôi khi như thoáng qua và mong manh lắm ! La Thuỵ nói đúng .
Hãy bỏ hết đi những đôi mắt trần gian , những tia nhìn ganh ghét , thù hằn - để ta nhẹ nhàng và sống trong yêu thương chân thành nhất . Vì đời vốn vô thường , vốn hợp tan...

        Sắc không ừ thả bồng bềnh
        Mộng lòng dù đã ươm xanh... thả dần

Cuối cùng là gì...
Là sắc không, không sắc... trong đạo thuyết của nhà Phật - trong Bát Nhã tâm kinh...
Ta không quá vui, quá đau buồn khi được mất. Hãy hiểu, hãy thấu "phận đời mong manh" lắm !
Và có yêu thuơng đến đâu, oán hận đến đâu cũng có một lúc ta phải buông và thả đi... Thiết tha cũng vậy , cách xa cũng vậy .
Tôi xin được bắt chước nhà thơ La Thuỵ...

       "Mộng lòng dù đã ươm xanh ... thả dần"

Đây là cảm nhận của riêng tôi về bài thơ THẢ. Tôi viết lên như một lời cảm ơn gửi đến La Thuỵ quý mến.
Nếu có sai sót hoặc không đúng ý nhà thơ mong không chấp nhé !
Chúc La Thuỵ luôn thành công và hạnh phúc trong cuộc sống .
Thân mến !


          

                                    THẢ
                              (Tặng TMN)
                  Chừ đây mình thả hương nồng
            Phiêu phong hoài vọng rêu rong cõi người
                  Mai kia thả nốt tuổi trời
            Thời gian cuốn hút phận đời mong manh.
                 Sắc không ừ thả bồng bềnh
            Mộng lòng dù đã ươm xanh... thả dần.

                                                        La Thuỵ

Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2015

VIDEO CLIP NGÂM THƠ "THẢ" - La Thuỵ, Bích Long


    

               Thơ: La Thuỵ.                          
               Diễn ngâm: Bích Long                      
               Video clip: Phú Đoàn.


                   THẢ
              (Tặng TMN)

        Chừ đây mình thả hương nồng
        Phiêu phong hoài vọng rêu rong cõi người
        Mai kia thả nốt tuổi trời
       Thời gian cuốn hút phận đời mong manh.
        Sắc không ừ thả bồng bềnh
        Mộng lòng dù đã ươm xanh... thả dần.

                                                   La Thuỵ