BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 17 tháng 1, 2019

ĐỪNG TIN - Trần Mai Ngân





    ĐỪNG TIN

    Ngang qua ngôi nhà cũ.
    Ngôi nhà đã sơn lại màu khác và cái cổng sau cũng đã kéo rào bít lại. Nhưng khoảng sân lúc tôi về làm dâu hay ra phơi đồ mỗi sáng vẫn còn đó và chỗ sàn nước tôi ngồi rửa chén vẫn còn đó...
   Tất cả cũ kỹ mấy mươi năm trôi qua mà sao như mới đây. Lòng tôi lúc này cũng như mới đây...
   Tôi thấy rõ tôi một chiều giáp tết đang ngồi rửa một đống chén bát trong trạng thái mơ hồ mỏi mệt và bất chợt tôi ngước lên... thì T đã đứng đó bao giờ nhìn tôi bằng đôi mắt phiền não rưng rưng...         Tôi còn chưa biết phải làm sao... thì T đã quay đi như chạy, như trốn.
   Cũng được thôi, là lỗi của em T ạ...
   Lúc đó tôi không khóc được nữa... vì có lẽ đêm nào nước mắt cũng chảy quanh tôi nên giờ đã cạn... Tôi chỉ thấy những hoa Dâm Bụt đỏ nhoè đi trong nắng chiều yếu ớt!

   Mấy mươi năm... sao tôi lại đi lại con đường này.
   Cô giáo dạy yoga đã chỉ tôi chở cô. Lúc ấy tôi nói nói, cười cười...
   Nhưng về tôi lại khóc. Có phải bây giờ T đã quên rồi và tôi cũng đã phản bội lại tình yêu của tôi ngày đó !
   Chắc vậy, để tôi yêu thương ai khác. Có không ?
   Tình yêu thật sự có không hay nó chỉ là một khoảnh khắc rồi phai nhạt tan theo.
   Đừng nghĩ tình yêu vĩnh cữu, có thật ! Đúng vậy tôi đã không tin từ khi lập bia mộ cho mình ở tuổi 25 !
   Đừng tin !
                                                                       Trần Mai Ngân
                                                                           16-1-2019

Thứ Sáu, 11 tháng 1, 2019

CHEN LẤN TRẦN GIAN - Thơ Trần Mai Ngân


   
                               Nhà thơ Trần Mai Ngân


CHEN LẤN TRẦN GIAN

Mấy mươi năm chen lấn
Chốn trần gian bụi mờ
Ta cứ đợi cứ chờ
Niềm riêng như tuyệt vọng!

Mấy mươi năm nằm mộng
Ta chìm dưới sông mê
Năm tháng vẫn lê thê
Ta gọi ta tỉnh thức

Mấy mươi năm ray rứt
Của một kiếp làm người
Duyên buông tình nín bặt
Môi ta không biết cười...

Mấy mươi năm loay hoay
Ta xa nhau hôm nay
Để tim rưng rức khóc
Để tìm hoài ngày mai

Chốn trần gian ta say
Chẳng khi nào nguôi ngoai
Mấy mươi năm chen lấn
Chốn trần gian ta say!

         Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2019

YÊU THƯƠNG VÀ NHÂN ÁI - Thơ Trần Mai Ngân


   
                        Nhà thơ Trần Mai Ngân


YÊU THƯƠNG VÀ NHÂN ÁI

Trong muôn trùng chấp ngã
Ta trở về quán ta
Thoát khỏi mộng mị ngà
Đôi tay tình miên viễn...

Trong phút chốc vô biên
Ở sát na dừng lại
Đôi ta chẳng là hai
Đã hoà chung nhịp thở

Trong cõi lòng rộng mở
Dung thứ và lãng quên
Những ngày chưa đặt tên
Đã vội vàng trăn trối...

Trong sinh tử hôm nay
Như lời nói thoát thai
Trọn đời tôi yêu mãi
Một tiếng nói, hình hài

Trong thiện mỹ cuộc đời
Cho đi và mất được
Cũng xin mãi giữ lời
Yêu thương và nhân ái !

Dẫu tình có thoát thai
Dẫu đời đã nhạt phai.

       Trần Mai Ngân
           3-1-2019

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2019

THÁNG GIÊNG - ANH... / Thơ Trần Mai Ngân


   
                      Nhà thơ Trần Mai Ngân


THÁNG GIÊNG - ANH...

Tháng Giêng về em gửi tặng anh
Lời nồng nàn hạnh phúc
Nghe trái tim thúc giục
Mình hẹn hò đi anh, nha anh!

Tháng Giêng về trời đẹp rất xanh
Và mùa Xuân từ đó
Để nơi em bắt đầu
Yêu anh như thuở còn thanh tân

Tháng Giêng về lòng những bâng khuâng
Ta sẽ đến từ đâu
Để xua đi khoảng cách
Ùa về anh chung đôi nhịp đập...

Tháng Giêng về yêu đến khôn cùng
Em nói bằng tiếng hôn
Bằng đôi tay trọn vẹn
Tháng Giêng hò hẹn quấn chặt nhau

Như dây trầu đắm đuối thân cau
Để mình mãi bên nhau
Để chênh chao chênh chao
Tháng Giêng... tháng Giêng màu tuyệt đỉnh!

                                            Trần Mai Ngân
                                               01/01/2019

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2018

TRỐI... , ĐỢI, VẪN – Thơ Trần Mai Ngân


        
                                  Nhà thơ Trần Mai Ngân 

TRỐI...

Năm sắp chết chỉ còn vài tờ lịch
Bốn mùa yêu cũng hấp hối qua đời
Bầy Sẻ cũ có về nghe trăn trối
Và em ơi... nhớ tụng niệm Di Đà.


ĐỢI

Năm mới đến và đôi ta rất mới
Sẽ nồng nàn hay nguội lạnh chiều Xuân
Nước qua cầu chở nhẹ bóng bâng khuâng
Lòng chớ vội... xin chờ năm mới đến !


VẪN

Vẫn là thế - là một đôi rất cũ
Cố nói cười để lấp một dòng sông
Trên đôi vai đời đã gánh long đong
Nhưng vẫn đợi lòng không hề tuyệt vọng !

                                      Trần Mai Ngân
                                         24-12-2018

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2018

ĐÊM NOEL - Thơ Trần Mai Ngân


   
              Nhà thơ Trần Mai Ngân


ĐÊM NOEL

Đêm nay lại giống đêm nào
Dưới chân thánh giá ngọt ngào nụ hôn
Rồi tôi, rồi lại em buồn
Tình này ta mãi vùi chôn bên đời

Đêm nay sao sáng đầy trời
Đôi ta mỗi ngả mỗi nơi còn gì
Tình nhân của tuổi xuân thì
Uyên Ương gãy cánh nát nghì trái ngang

Đêm nay ngắm mảnh trăng tan
Nhân gian đón Chúa - lặng tàn trong tôi
Phố phường như lạ xa xôi
Lòng tôi băng giá Chúa trời thấu chăng ?

                                      Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

VƯỜN XƯA - Thơ Trần Mai Ngân


     
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân

VƯỜN XƯA

Vườn xưa chân bước vội
Chỉ thấy quạnh hiu tôi
Đời giam nhau bóng tối
Tạ tình trên hai vai...

Vườn xưa dấu chân phai
Chỗ ngồi vàng úa cũ
Ơn cho nhau có vừa
Rời nhau khóc cũng thừa !

Vườn xưa tôi trở lại
Quạnh vắng tiếng chim xưa
Im lặng đến lạnh lùng
Chỉ sương khói mịt mùng

Đưa tay tôi níu vội
Một sợi tình mong manh
Đã cột đời loanh quanh
Vườn xưa vàng dấu cũ...

           Trần Mai Ngân
             15-12-2018

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

CÂY PHIỀN MUỘN - Trần Mai Ngân


   

        CÂY PHIỀN MUỘN

         Cô chặt, chặt mạnh và chính xác như một tiều phu đốn củi... Cái cây phiền muộn oằn mình chịu những nhát dao sâu vào thịt da và cuối cùng nó cũng ngã. Cô đã đốn được nó.
         Cây phiền muộn được gieo trồng từ lúc nào cô không nhớ... chỉ thấy nhánh nó ngày một sum suê, rễ nó ngày một bám sâu vào lòng cô triền miên thăm thẳm…
         Một hôm cô tỉnh thức và hốt hoảng tại sao ta lại phải nuôi dưỡng nó hằng ngày bằng một nỗi buồn và sự chờ mong. Thật vô lý.
        Và cô đã quyết định phải đốn nó. Thế là cô chặt, chặt đứt hết. Tận gốc rễ đã ăn sâu.
        Bây giờ cô nhẹ nhàng và thảnh thơi.
        Nhưng những vết sẹo vẫn chưa liền da... Cô đã cười nhưng sao nụ cười lại xa xôi vô hồn. 
        Phải chăng khi từ bỏ điều chi cho dù đúng ý thì ta vẫn thấy sự trống vắng... và một nỗi buồn không thôi.
                                                                                                                                                                                           Trần Mai Ngân
                                                                                  12-12-2018
                                                                                

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

NHIỀU KHI... - Thơ Trần Mai Ngân


   
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


NHIỀU KHI...

Nhiều khi tôi không biết…
Mình đi đâu về đâu
Chỉ muốn tan nỗi sầu
  đời loanh quanh mãi

Nhiều khi tôi không biết
Mình đã yêu hay không
Chỉ thấy tím cả chiều
Nhuộm hoàng hôn mênh mông

Nhiều khi tôi rất nhớ
Rất nhớ một dòng sông
Thuyền tình tôi đã đắm
Bến xuân chiều khói lam

Nhiều khi tôi muốn khóc
Giọt lệ đừng cầm lòng
Cứ rơi trên má hồng
Như vẫn là thanh tân

Nhiều khi và nhiều khi
Bâng quơ tôi với trời
Dù chẳng để làm chi
Mây cứ là bay đi...

       Trần Mai Ngân
           5-12-2018

Thứ Tư, 5 tháng 12, 2018

MÌNH À... - Thơ Trần Mai Ngân


   
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


MÌNH À...

Mình à !
Biển bao giờ mới lặng
Sóng bao giờ mới yên
Để thuyền tình một chuyến
Đi qua bờ tử sinh...

Mượn trăm năm với mình
Ta chèo qua sóng cả
Đắm đuối và mệt lả
Trả cho xong kiếp người

Đôi ta vắng nụ cười
Cũng không nhiều nước mắt
Đôi tay đâu nắm chặt
Nên buông trôi rã rời

Ôi ! cuộc đời... cuộc đời
Là dâu bể không thôi
Chỉ có mình và tôi
Đôi ta là định mệnh...

Mình à...
Ta còn bao lâu nữa
Để trở về ngày xưa
Một nơi không bão mưa
Và không còn toan tính

Tình yêu là đinh ninh
Chắc chi ta có được
Cả khi ở cùng bên
Lòng mãi cứ mông mênh...

Hư vô đầy một chén
Tôi mời mình đêm nay
Ta cùng cạn và say
Tôi gọi mình quắt quay

Mình ơi ! Mình có hay !

              Trần Mai Ngân
                 4-12-2018

Chủ Nhật, 2 tháng 12, 2018

Ở ĐÀ NẴNG NHỚ HUẾ - Thơ Trần Mai Ngân


        
                                  Nhà thơ Trần Mai Ngân                                     


Ở ĐÀ NẴNG NHỚ HUẾ

Tớ trở lại sông Hàn nơi cậu ở
Của ngày xưa năm tháng tuổi còn thơ
Trời trắng xoá mưa, trời trắng xoá mưa
Tớ rỗng tuếch bước chân và nỗi nhớ

Đi dưới mưa... tớ muốn tìm ra biển
Để hỏi trời , hỏi sóng có bơ vơ
Tớ lại buồn muốn đến Huế mộng mơ
Quê của cậu là tình yêu của tớ

Duyên mòn khuyết treo nhánh cây trắc trở
Đường không xa sao cứ mãi mịt mùng
Tớ muốn khóc chợt giận đời muốn khóc
Cứ vì ai quên cả trái tim mình....

Mai về rồi trời chắc sẽ bình minh
Sẽ nắng đẹp trả cho Đà Nẵng nhớ
Để mộng ước tớ muôn đời lỡ dở
Những hẹn hò cứ xếp lại trong thơ

Tớ đi về lòng chẳng chịu cùng đi
Mãi lưu lại trong muôn trùng nỗi tiếc !

                                  Trần Mai Ngân 
                                     1-12-2018

Thứ Năm, 29 tháng 11, 2018

VÔ THƯỜNG... - Thơ Trần Mai Ngân


    
                                    Nhà thơ Trần Mai Ngân


VÔ THƯỜNG...

Chạm ngõ vô thường
Tan cơn mộng ảo
Trời làm giông bão
Để đời sắc không...

Nhật nguyệt mênh mông
Ta ngồi dưới thấp
Ôm lấy phận người
Có tiếng khóc cười

Dĩ vãng tàn phai
Trôi trên đôi môi
Muôn trùng đêm tối
Lời kinh sám hối

Chạm ngõ vô thường
Tim đau thống thiết
Thôi đừng vấn vương
Đôi ngã vô thường...

     Trần Mai Ngân
        28-11-2018

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2018

BÌM BỊP KÊU... - Thơ Trần Mai Ngân


   
              Nhà thơ Trần Mai Ngân


BÌM BỊP KÊU...

Bờ sông cũ, con Bìm Bịp cũ
Cất tiếng kêu chiều đã mênh mông
Khàn giọng thôi... lòng cũng xa lòng
Chị đã bước theo chồng, thôi hết !

Về bên đó làm dâu, làm vợ
Có khi nào chị nhớ dòng sông
Một chiều thu hay tối cuối đông
Chị đã khóc trên vai người ấy!

Xa đến vậy và lâu đến vậy
Mấy mươi năm chị dối lòng mình
Hạnh phúc đầy ngà ngọc lung linh
Là gia sản cho người ngắm nghía!

Bìm Bịp kêu chiều nay thấm thía
Chẳng buồn đâu, chị chỉ đau thôi
Chân trời là nơi chốn xa xôi
Tình ở đó làm sao chị đến...

Ngày và tháng chia nhau chống chếnh
Sắc và hương vẫn ngát ngát hương
Chị biết rằng mình vẫn mãi thuơng
Hình bóng ấy vẫn luôn bên chị

Bìm Bịp kêu tiếng chiều tiều tụy
Nước sông trôi... cứ dập duềnh trôi
Chị cố cười... phải cố cười thôi
Đã phung phí ngàn năm nỗi nhớ !

                          Trần Mai Ngân
                             17-11-2018

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2018

LỤC BÁT TỰ TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân


   
                    Nhà thơ Trần Mai Ngân


LỤC BÁT TỰ TÌNH

1- Hư không nắm bắt làm gì
Mỉm cười thanh thản xuân thì còn không ?

2- Trái tim vẫn đập một lời
Rằng anh là cả suốt đời của em !

3- Lo xa anh sẽ quên mình
Lo gần sau trước cuộc tình về đâu ?

4- Bể dâu thì mặc bể dâu
Đốt trăm định mệnh bắc cầu có nhau.

5- Mai sau còn có mai sau
Người về, tôi ở lòng đau xót lòng !

                            Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

XIN CHÚT NHIỆM MẦU - Thơ Trần Mai Ngân


    
                           Nhà thơ Trần Mai Ngân


XIN CHÚT NHIỆM MẦU

Nhiệm mầu... xin chút nhiệm mầu
Xua tan cơn mộng ảo sầu trong ta
Tỏa hương từ lá, từ hoa
Dịu thơm ngan ngát bay xa... thinh trần...

Nhiệm mầu xin đến một lần
Cho bàn tay chạm thật gần bàn tay
Cho đêm nối tiếp đêm dài
Để ta nương tựa những ngày có nhau...

Nhiệm mầu xin giấc chiêm bao
Tỉnh ra thức giấc ngọt ngào vẫn đây
Ngoài hiên nắng đã lên đầy
Cỏ, cây, hoa, lá...vẫn ngày chiêm bao !

                                   Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

BIỆT LY - Thơ Trần Mai Ngân


    
                              Nhà thơ Trần Mai Ngân

BIỆT LY

Trong mắt em in nét u hoài
Ta dằn dặt lòng đau khôn tả
Giữa chúng ta dòng đời nghiệt ngã
Rất thật gần cũng rất thật xa...

Trên môi em là mộng đầy hoa
Hương vị ngọt của đêm uống cạn
Ngày vì nhau nên trôi chạng vạng
Nước mắt em hay giọt sương tràn...

Đôi tay em run rẩy ngỡ ngàng
Ve và vuốt... nâng niu mê ảo
Lòng tan tác trái sầu ái não
Biệt ly nào ngậm giữa răng môi !

Và như thế - đến lúc phai phôi
Đôi tay vẫy - cuộc tình bất tận.

                         Trần Mai Ngân
                                              

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

MỴ CHÂU, TRẮNG TRỜI LÔNG NGỖNG BAY... - Trần Mai Ngân


         


       MỴ CHÂU - TRẮNG TRỜI LÔNG NGỖNG BAY...

Mỵ Châu đáng trách hay đáng thương...
Tôi yêu nhân vật Mỵ Châu trong câu truyện.
Có nhiều người đã buộc tội Mỵ vì tình yêu mà vô tình làm nước rơi vào tay giặc. Cuối cùng nàng phải nhận lấy cái chết bi thảm... và chết khi vẫn còn niềm tin vào tình yêu của mình và tin vào Tình Lang.
Ôi ! Thương thay cho trái tim của Mỵ, một trái tim không hề biết lọc lừa dối trá của cuộc đời. Mỵ đã sống và đã yêu bằng cả chân thành, bằng cả tha thiết đúng nghĩa của một tình yêu...
Đến cuối con đường, ngồi sau lưng Phụ Vương nàng vẫn nghĩ Trọng Thuỷ nhất định sẽ đi tìm nàng như lời hứa...
Những chiếc lông ngỗng bay trắng trời theo vó ngựa... nàng chờ mong trong sự ngây thơ. Nàng đặt hết lòng tin vào Tình Lang không hề hoài nghi, không hề tuyệt vọng...
Đã cuối con đường, đã đến con đường cùng... Nhát chém của phụ vương cũng không làm nàng cảm thấy đau đớn. Nàng vẫn tin chàng. Nàng nghĩ chàng không thể nào phụ tình, nàng vẫn đợi chàng tới...
Nhát chém không là hư vô mà là nhát chém thật của chính cha mình. Xác thân này xin đền tội cùng nước non. Xin lỗi cùng phụ vương.
Nhưng con tim là của Mỵ, hơi thở là của Mỵ.
Kiếp dương trần chàng đà lỗi hẹ. Nhất định Mỵ đã không trách hờn, nhất định My tin chàng chỉ vì oan trái , chỉ vì nghịch cảnh hai nước nên chàng phải chiến thắng.
Ai bảo chàng không yêu Mỵ Châu thật sự, chàng đã từng nói và từng thề non hẹn biển... Mỵ tin chàng, tin vào tình yêu của chàng.
Lông ngỗng trắng nhuộm máu hồng của Mỵ bay lên theo cuồng phong lớn... lại bỗng thành hình trái tim màu hồng lung linh cho ngày nàng qua đời và cho cả ngàn sau...
Ai lên án, ai căm giận nhưng riêng tôi, tôi yêu Mỵ Châu - người con gái biết yêu và sống chết cho chỉ một tình yêu. Tôi trân trọng nàng và tình yêu của nàng. Tôi yêu Mỵ !

                                                                              Trần Mai Ngân
                                                                                 06-11-2018

Chủ Nhật, 4 tháng 11, 2018

MÙA THU CHẾT - Thơ Trần Mai Ngân


   
              Nhà thơ Trần Mai Ngân


MÙA THU CHẾT

Mùa Thu cũ và bài thơ cũng cũ
Đâu còn em, đâu còn những chiều xưa
Những niềm vui đã mất hết không chừa
Cười hay khóc trong một lần tiễn biệt...

Mùa Thu cũ ra đi không nuối tiếc
Cớ chi em hay tôi phải vương sầu
Buổi chia tay sương trắng, trắng một mầu
Như dãi lụa khăn tang tình chi vội...

Mùa Thu cũ... Ta còn bao câu hỏi
Tại sao em và hỏi tại sao tôi
Bỗng ngỡ ngàng bởi bạc bẽo như vôi
Quên và xoá nụ cười xa dĩ vãng

Mùa Thu cũ vẫn còn đây bảng lảng
Một bàn tay đã nắm lấy bàn tay
Vội vàng sao lắm... lại vội vàng thay
Tình đã đổi... mùa Thu ôi cũng chết !

                                Trần Mai Ngân
                                   03-11-2018