BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 23 tháng 5, 2018

CHỊ - Thơ Trần Mai Ngân


 
                   Nhà thơ Trần Mai Ngân

CHỊ

Chị về chấp nối hoàng hôn lại
Mười năm, mười năm đã mười năm
Đôi mắt lá răm xa xăm lắm
Cứ buồn gì đau đáu bến sông...

Con nước chảy Lục Bình trôi chậm
Chậm mau gì cũng đã xa nhau
Duyên trầu cau chị đà lỡ phụ
Để Hoạ Mi hót mãi trong lồng

Chị về trời mây nước bềnh bồng
Ngồi im không nói cầm bằng không
Vỡ tan từng mãnh tình rơi xuống
Như một người dưng đã hững hờ

Chị về tan tác bến sông mơ
Nhặt cánh Tường Vi mà lệ rơi
Không phải khóc tình ai chia cắt
Mà là chị khóc một bài thơ !

                Trần Mai Ngân
                   23-5-2018

Thứ Sáu, 18 tháng 5, 2018

CHIÊM BAO TRỌN CUỘC TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân

    
                  Nhà thơ Trần Mai Ngân

   CHIÊM BAO TRỌN CUỘC TÌNH

   Nhớ anh dỗ tình theo giấc mộng dài
   Để đêm buồn trăng sao cũng nhạt phai
   Mắt môi này cứ mãi đợi chờ mong
   Một vòng tay khoá chặt đời hư không

   Nhớ anh nhịp tim nói lời thật thà
   Đôi ta chìm đắm cõi tình thiết tha
   Chập chờn như là bướm say cùng hoa
   Nhấp nhô trời mây trắng bay la đà...

   Nhớ anh đôi bàn tay vẽ lối tình
   Dẫu đã muộn màng xin nét bình minh
   Còn đâu đây chút ngọt ngào chắt chiu
   Mong đừng xa cách để rồi quạnh hiu

   Nhớ anh thắp hồn theo giấc mộng dài
   Vàng đá ơi đừng nhạt phai , nhạt phai
   Em sẽ làm loài chim Di bay mãi
   Nghìn năm chỉ để tìm ai, tìm ai !

                                 Trần Mai Ngân
                                     12-5-2018

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018

CỎ KHÔ VÀ NGỌN LỬA - Trần Mai Ngân


   
                           Nhà thơ Trần Mai Ngân 

     
   CỎ KHÔ VÀ NGỌN LỬA

   Một người mang vác bao cỏ khô lúc nào cũng sợ sệt và tránh né ngọn lửa, ngọn lửa vô tình hay cố ý nhất định sẽ thiêu rụi bao cỏ khô... khi có thể !
  Thật vậy, lời ái ngữ nói trong tình yêu thương cũng như cỏ khô sẽ bị thiêu rụi đi trong một lần nông nổi thốt ra lời ác khẩu . Thế là còn đâu, tất cả đã cháy tan hoang rồi...
   Những thiện lành trong tâm thiết nghĩ cũng mong manh như cỏ khô dễ bị sự cám dỗ, sai lầm trong cuộc sống là ngọn lữa sẽ hủy diệt đốt cháy...
   Ta phải làm sao để giữ gìn tâm an như bao cỏ khô mong manh này...
   Đặt xuống đi những ham muốn, ước vọng chỉ cho bản thân ta được thoả mãn hạnh phúc.

   Nên nhớ. Có những hạnh phúc mà khi vừa chạm vào đã thấy khổ đau.
   Tôi chỉ nói riêng về tình yêu trong cuộc sống. Khi yêu nhau người ta chỉ luôn muốn có nhau và được nhau một cách trọn vẹn... trong khi tình yêu không là con đường bằng phẳng của hai trái tim, hai tâm hồn. Có khi là duyên lành có khi là ác duyên. Cách chọn lựa duy nhất là chấp nhận vui vẻ và sống tốt hết lòng với tình yêu đó, đã trót !
   Đó cũng là cách đem bao cỏ khô tránh xa ngọn lửa lúc nào cũng chực chờ thiêu rụi...

   Sống chấp nhận và quên đi bản thân nhỏ bé. Ta vì mọi người chung quanh... và ta hạnh phúc khi nhìn họ hạnh phúc.
   Quên ta đi là một điều không dễ nhưng tu tập lâu và quyết tâm sẽ được. Hãy hoá giải tất cả buồn phiền, sự tổn thương.... xem nó nhẹ như áng mây bay đến rồi bay đi, đâu dừng đậu lại.

   Sự nhẹ nhàng và thanh thản từ đây. Tôi cứ vác mang bao cỏ khô an nhiên không sợ hãi vì con đường tôi đi là từ sông ra biển cả... mênh mông của sự chân như an nhiên... không có ngọn lửa nào chực chờ trên đường tôi đã chọn...
    Bạn có cùng tôi không , cùng đi trên con đường bình an để giữ gìn cỏ khô trong tâm luôn đẹp không gì thiêu hủy được... Bạn ơi , hãy tin và đi cùng tôi nhé ! Thân yêu ...

                                                                  Trần Mai Ngân
                                                                      13-5-2018

Thứ Sáu, 11 tháng 5, 2018

ƠN EM - Thơ Trần Mai Ngân

         
                    Nhà thơ Trần Mai Ngân

      ƠN EM

       Ơn em ngày nắng ngày mưa
       Ơn em tình rót ban trưa thật đầy
       À ơi... ru nhau... ru nhau
       Ơi à... tình trước tình sau ngọt ngào

       Ơn em vội vã về mau
       Mùi hương bỏ lại nghìn sau vẫn còn
       Ơn chiều ngày nắng héo hon
       Khắc ghi hai chữ sắt son tháng ngày

       Ơn em áo mỏng vai gầy
       Tay ta quấn trọn một ngày tình nhân
       Ơi à... môi rất ân cần
       Ơn em... em đã thật gần thật xa

       Ơn em một nét dáng hoa
       Ngát thơm quyến rũ thật thà hồn nhiên
       Ơn em cất giấu ưu phiền
       Mình em giữ lấy giữa miền hư vô !

                                     Trần Mai Ngân
                                        07-5-2018

Thứ Hai, 7 tháng 5, 2018

BAN MÊ CHIỀU - Video clip, thơ Trần Mai Ngân, nhạc Thảo Nguyên.


                   Thơ: Trần Mai Ngân. 
                   Nhạc: Thảo Nguyên.
                   Giọng hát: Quốc Duy.
                   Hòa âm phối khí: Trần Nhàn.


         


              


         


        


              BAN MÊ CHIỀU

              Chiều nay ôi... chiều nay
              Ban Mê buồn quạnh vắng
              Gió đưa lá vàng bay... lá vàng bay...
              Chân bước như là say

              Đường Ban Mê vắng người
              Tôi còn đâu môi cười
              Hoa trắng xoá tâm tư... xoá tâm tư
              Ta mất nhau rồi ư ?

              Chiều nay ôi...chiều nay
              Dấu xưa chừng đã phai
              Buồn đếm những bước dài... những bước dài
              Đâu còn ai... còn ai

              Hoa cà phê Ban Mê
              Thơm em mùi hương cũ
              Thoang thoảng xa và gần... xa và gần
              Tan phai mùa ái ân!

              Có bao giờ trở lại
              Dù Xuân hay Thu, Đông
              Ngày Hạ sao bão giông... sao bão giông
              Tình ơi... tình có không?

                                Sáng Ban Mê, 22-3-2018
                                        Trần Mai Ngân


     
                           Nhà thơ Trần Mai Ngân

Thứ Năm, 3 tháng 5, 2018

ĐÊM - Thơ Trần Mai Ngân

   
 


   ĐÊM

   Đêm chòng chành nghiêng ngả
   Tiếng buồn rơi hư vô
   Lời kinh trầm khấn tội
   Tôi một kiếp mơ hồ...

   Đêm xào xạc lá rơi
   Hối hả tháng năm đời
   Có không và mất được
   Tôi xa rời cả tôi!

   Đêm chong đèn đêm trắng
   Có ai thức cùng ai
   Não nề tiếng thở dài
   Tôi dỗ mình phôi phai

   Đêm thánh thiện trang đài
   Buông hết rồi thuỵ miên
   Có dáng ai đang thiền
   Tôi sao đành quên tôi!

         Trần Mai Ngân
            03-5-2018

Thứ Hai, 30 tháng 4, 2018

CÁNH ĐỒNG HOA VÀNG - Trần Mai Ngân


       
                        Tác giả Trần Mai Ngân


  CÁNH ĐỒNG HOA VÀNG

  Cơn đau đã không còn ý nghĩa nữa khi banca đẩy tôi vào phòng mỗ cách ly với người thân. Mọi thứ tôi đã dặn dò xong, cảm ơn xong và tạm biệt xong... Bây giờ trong lúc nằm chờ đến lượt mình phẩu thuật tôi miên man nghĩ về cánh đồng hoa vàng và lời hẹn năm xưa trong giấc Thụy Du.

Thứ Năm, 26 tháng 4, 2018

NGÀY MAI VÔ THƯỜNG LẮM ! - Trần Mai Ngân

      
                      Tác giả Trần Mai Ngân
  
     NGÀY MAI VÔ THƯỜNG LẮM !

     Ngày mai vô thường lắm !

    * Mới đó D cười cười, nói nói... trước khi bye cả nhóm. D còn nheo một con mắt có đuôi thật dài. Đôi mắt lá răm đẹp đã làm cho nhóm đàn ông ngẩn ngơ chìm vào sâu.
   Vậy đó, hai giờ sau thì hay tin D ra đi mãi mãi. D đi một mình lặng lẽ bằng con đường rất cô đơn !

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

CHÚNG MÌNH KHÔNG THUỘC VỀ NHAU - Thơ Trần Mai Ngân


   
                     Nhà thơ Trần Mai Ngân


  CHÚNG MÌNH KHÔNG THUỘC VỀ NHAU

   Đã nói chúng mình không thuộc về nhau
   Thì thôi !  em đừng nên cố gắng nữa
   Đôi dòng nước dập duềnh ta ở giữa
   Giữa bên đời và giữa một mênh mông

   Tôi biết rồi tất cả sẽ hư không
   Nhuốm màu chết của hoàng hôn vắng lặng
   Nhưng tình yêu không thể sao đừng đặng...
   Dẫu biết rằng mình không thuộc về nhau

   Các nhà thơ hay ca ngợi nỗi đau
   Của cuộc tình duyên không thành, trắc trở
   Còn tôi... Tôi chôn sâu vào hơi thở
   Bóng hình em và ngày cũ xa rồi...

   Đã nói tôi em không thuộc về nhau
   Mà sao cứ mãi điên đầu ám ảnh
   Môi kia, mắt kia nỗi buồn sâu thẳm
   Xé toạc không gian ngày tháng thời gian

   Có thuộc về nhau đâu mà gian nan
   Quên đi nhé như bài thơ viết vội
   Rồi Chủ Nhật đến nhà thờ xin tội
   Là Chúa ơi! con phải cố quên người !

   Có thuộc về nhau đâu
   Có thuộc về nhau đâu
   Quên đi nhé, cùng tôi quên đi nhé 
   Đã nói rồi mình không thuộc về nhau !

                                       11-4-2018
                                  Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 26 tháng 3, 2018

TÂY NGUYÊN... EM ĐI TÌM ANH - Thơ Trần Mai Ngân


                Nhà thơ Trần Mai Ngân

  TÂY NGUYÊN... EM ĐI TÌM ANH

   Y-Ben ơi! Em đi tìm anh
   Tây Nguyên chiều nay trời lộng gió
   Cái nắng vàng hoe hoe nỗi nhớ
   Em gọi anh, gọi anh, gọi anh...

   Y-Ben ơi ! tháng ba trời xanh 
   Nhuộm hết tình em rất thật thà
   Trắng xoá cà phê hoa trên rẫy
   Thơm ngát nồng nàn dấu Ban Mê

   Y- Ben! Y-Ben hãy quay về
   Em trách núi cớ chi cao lắm 
   Che khuất anh, che khuất tình em
   Để xa rồi đời sẽ buồn thêm! 

   Y-Ben ơi! Anh có nghe chăng
   Thác Dray Sap tiếng gọi thì thầm
   Lời yêu của em là vĩnh cữu
   Cõi trăm năm... Sê Rêpok ngược dòng ! 

   Chuyến thăm Tây Nguyên 22-3-2018 
                             Trần Mai Ngân

Sêrêpôk - dòng sông chảy ngược...
Không theo qui luật từ cội nguồn xuôi dòng đổ ra biển lớn như các dòng sông khác, dòng sông Sêrêpôk của vùng Tây nguyên lại chảy ngược lên hướng thượng nguồn và sang đất Campuchia

Chủ Nhật, 18 tháng 3, 2018

ĐÊM LÀ HƯ VÔ - Thơ Trần Mai Ngân



         Tác giả Trần Mai Ngân


   ĐÊM LÀ HƯ VÔ

   Đêm nay mặn đắng vị buồn
   Ghì đêm ôm xiết rồi buông hững hờ
   Vắt tim nhỏ giọt lệ thơ
   Tại sao xa lạ lạnh bờ môi yêu

   Đêm nay sâu lắng hắt hiu
   Muôn trùng gõ nhịp tiêu điều gian nan
   Hoá điên ở giữa trần gian
   Đôi tay bám riết hoang mang ơi... Mình!

   Đêm nay đêm của lặng thinh
   Cuồng si thuở ấy bóng hình nơi đâu
   Dấu tay vết bấu còn sầu
   Ngát trên da thịt một mầu hư vô!

                                   18-3-2018
                               Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018

BUỒN ƠI , TA XIN CHÀO MI... - Trần Mai Ngân



       Tác giả Trần Mai Ngân

       BUỒN ƠI , TA XIN CHÀO MI...

       Có những tháng ngày ta cùng nỗi buồn đồng hành và chịu đựng nhau.
       Những tháng ngày ấy thật dài và đen tối . Ta buông mình rơi sâu xuống vực ảm đạm tưởng chừng như đã tan ra thành từng mảnh vỡ từ khổ đau . Cứ thế, ta lăn trôi theo nỗi buồn dẫn dụ...
       Lúc ấy, ta đã quên mất buổi sáng vẫn luôn còn có bình minh và tiếng chim hót. Không nhớ được những cơn gió nhẹ nhàng ban trưa và hoàng hôn vàng trên tóc khi đến chiều...
       Ta đã quên , quên tất cả để đắm mình trong hơi thở muộn phiền . Nỗi buồn bây giờ như một đam mê, huyền bí làm ta lạc lối đời...
      Cứ thế ta chìm sâu mê muội !
      Đến một lúc, nỗi đau đã đủ , đã đầy... ta như chết đi . Chết đi để rồi hiện sinh lại ở một kiếp khác ngay trong kiếp này...ta thành một con người khác! Ta buông nỗi buồn và xa lánh nó ! Ta quên hết, quên hết!

       Đúng vậy, khi nỗi đau đã đủ đã đầy ta tự khắc sẽ buông ra . Và ta sẽ mỉm cười.
       Nỗi buồn ơi! Vẫy tay chào mi nhé !

                                                                      Ngày 4-3-2018
                                                                      Trần Mai Ngân

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

LỤY TÌNH - Thơ Trần Mai Ngân



      Nhà thơ Trần Mai Ngân


     LỤY TÌNH 

     Em hay nói và luôn hay viết
     Em nhớ anh nhiều... em nhớ anh
     Và yêu anh cũng rất nhiều nhiều...
     Dẫu biết nhàm... anh chẳng cần đâu

     Câu tin nhắn chơ vơ úa sầu
     Nằm yên lặng cố dằn tiếng nấc
     Đến một lúc nỗi đau chất ngất
     Em lạnh lùng từ bỏ rời xa

     Em đã ngu ngơ cả thật thà
     Cứ vụng nghĩ mình yêu là đủ
     Nhưng vốn dĩ cuộc đời mới cũ
     Anh si mê hương sắc rong chơi

     Em trả lại và mãi xa rời
     Về sau... về sau... chẳng còn đâu
     Câu nói yêu anh ngậm đắng sầu
     Sẽ im bặt và em mất hút

     Có còn lại chỉ là một chút
     Chút dư hương kỉ niệm hôm nay
     Có bao giờ anh nhớ những ngày
     Em hay nói nhớ anh nhiều lắm...

     Thôi đã hết câu văn dấu chấm
     Trả đời nhau lận đận ngày qua
     Nhạt nhoà thôi em bước vội xa
     Ngăn nước mắt vì ai rơi xuống !

                             Trần Mai Ngân
                                 9-2-2018

Thứ Hai, 26 tháng 2, 2018

DÒNG SÔNG - Trần Mai Ngân





DÒNG SÔNG

Dòng sông cứ trôi chảy mãi không bao giờ ngưng nghỉ .
Con sông ai biết được có buồn vui, có cô đơn và hạnh phúc. Nó cứ lặng lẽ khi đầy, khi vơi. Nó cứ cô độc trong miền miên viễn riêng tư của bốn mùa...

Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018

AN TRÚ - Thơ Trần Mai Ngân


   Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi, thực vật, ngoài trời, thiên nhiên và nước

    AN TRÚ

   Tóc anh bạc khói sương
   Lòng em luôn xanh thắm
   Yêu thương thật vô nhường
   Nồng nàn như xuân tết

   Tháng ngày tờ lịch hết
   Để ta lại bắt đầu
   Đánh dấu trang tình yêu
   Ngọt ngào tươi màu mới

   Thời gian luôn bước tới
   Riêng ta ở chỗ này
   Xin an trú thật đầy
   Như bao ngày ta đã

   Mùa xuân như tình xuân
   Dù đôi khi nghiêng ngả
   Ta vẫn hết một lòng
   Yêu người như thế đó

   Tóc anh trắng màu mây
   Hoa nắng tròn mê say
   Tết tình yêu yến tiệc
   Lòng phải lòng ngất ngây...

                  Trần Mai Ngân
                     13-2-2018

Thứ Sáu, 9 tháng 2, 2018

CHẬP CHỜN XUÂN PHAI - Thơ Trần Mai Ngân




   CHẬP CHỜN XUÂN PHAI

   Chập chờn cơn mê
   Giăng mắc lối về
   T ơi tìm đâu
   Năm tháng trắng mầu
   Trôi trên tóc xanh...

   Chập chờn mong manh
   T ơi quẩn quanh
   Hoa Bằng Lăng tím
   Của em và anh
   Mây cũng xa rồi !

   Chập chờn xa xôi
   Vẽ nét đơn côi
   Trên tờ giấy cũ
   Cánh hoa ủ rũ
   Một cơn mưa chiều

   Chập chờn những điều
   Cùng anh không nói
   Trôi mãi âm thầm
   Nỗi đau lặng lẽ
   Giấu cầm trên tay

   Chập chờn Xuân phai
   Bước nốt đường dài
   Chẳng ai còn ai
   Chẳng ai còn ai
   Chập chờn phôi phai...

   Những ngày cuối năm Đinh Dậu
           Trần Mai Ngân

Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

XIN BÌNH AN - Thơ Trần Mai Ngân



         Nhà thơ Trần Mai Ngân


    XIN...

    Mùa Xuân, mùa Hạ, Thu Đông
    Đời trôi vội vã sắc không xa rời
    Phúc thiền sinh hiện nơi nơi
    Từ bi một đóa hoa đời tôi xin...

    BÌNH

   Tâm bình thân trí cũng bình
   Cho đi tất cả phần mình cần chi
   Thế gian suy thịnh lẽ vì
   Xem như sương khói nhẹ thì bay đi...

   AN

   An nhiên như thể trăng rằm
   Sáng soi trần thế lặng thầm có không
   Tình trần vốn dĩ mênh mông
   Xin qua duyên kiếp long đong phận người!
   
                                                  4-2-2018
                                             Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 5 tháng 2, 2018

NHỮNG LỜI THƯỢC DƯỢC... - Trần Mai Ngân


    

     NHỮNG LỜI THƯỢC DƯỢC...

Mùa Xuân đất trời đầy hương hoa !
Dạo làng hoa Sa Đéc, cả mươi cây số hoa là hoa, sắc hương ngộp sắc hương...
Tôi ngơ ngác, hờ hững ! Có lẽ vì nhiều quá, đầy quá... Và thường sau nhiều, đầy luôn lại là một sự trống tênh lạ lùng !
Chụp ảnh - cười, cười - chụp ảnh... Và rồi ra về khi trên bầu trời một vài chùm Sao đã xuất hiện lung linh.

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

THƠ SAY - Thơ Châu Thạch


    


         THƠ SAY
         (Tặng Khúc Thụy Du) 

         Ta thấy Kha Tiệm Ly
         Thấy Hoàng Anh 79
         Thấy chàng La Thuỵ
         Thấy cả em Khúc Thụy Du nữa là bốn vị
         Tuyệt tác thơ say...

         Nghiêng hồ trường chắp cánh để thơ bay
         Tình biến rượu hoá thành trăng nghi ngút
         Hồn ta thân củi mục
         Tẩm hương thơ nở vạn hoa đời
         Theo hương kia ta bay vút lên trời
         Say nghiêng ngã mửa ra toàn ánh nguyệt
         Hồn khoái lạc có những người thân thiết
         Cho ta thơ đọc sáng dãy Ngân Hà
         Cho ta thơ để ta đọc thiết tha
         Để ta gọi họ Hàn đêm đối bóng
         Trần gian xấu nên hồn ta cũng hỏng
         Cảm ơn thơ cho ta lại làm Người.

         Ta thấy em
         Thấy chàng La Thụy
         Thấy Hoàng Anh 79
         Thấy Kha Tiệm Ly

         Thơ say nghiêng, nghiêng cả kinh kỳ
         Nghiêng núi nghiêng trời nghiêng biển rộng
         Thấy đôi cánh rợp cả trời lồng lộng
         Bình hồ lô thu tóm hóa hương men
         Trút men ra sực nức đến cung hằng
         Hương thế kỷ tràn trên đời bạc nhược
         Và sự sáng tràn lên trên mỗi bước
         Bước của thơ làm nở đến ngàn hoa
         Đời bóng đêm bỗng chốc sáng lên lòa
         Rơi từng chữ hóa thiên thần nhảy múa
         Thấy thơ say bỗng nhiên thành kết tủa
         Ngọc và ngà và lệ hóa vào nhau
         Thấy nụ cười và thấy cả thương đau
         Thấy lóng lánh vần thơ bay, bay mãi
         Như chiếc én giữa trời xuân cánh trãi
         Như lá thu chao đảo đẹp trời xanh
         Như tiếng ve một buổi sáng trong lành
         Như cơn gió mênh mang mùa đông lạnh

         Cảm ơn thơ, Cảm ơn đời bất hạnh
         Cảm ơn em và hết thảy người thơ
         Đã đưa ta đến những chốn không ngờ
         Ta say quá giữa vô cùng tinh túy.

                                         Châu Thạch

Thứ Sáu, 26 tháng 1, 2018

NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA TÔI... - Thơ Trần Mai Ngân


      
      Nhà thơ Trần Mai Ngân

   NGƯỜI ĐÀN BÀ CỦA TÔI...

   Đèo cao, núi cao
   Sông sâu, biển rộng
   Tôi đi tìm người đàn bà, đi tìm người đàn bà
   Có đôi môi mọng trẻ thơ, đôi môi hồng hồng chỉ biết cười...
   chỉ biết cười ngay cả khi lệ rơi...

   Trời cao vời vợi
   Nhật nguyệt xa xa
   Tôi đi tìm người đàn bà, tìm người đàn bà hôm qua
   Dưới ánh mặt trời da em như tuyết
   Diễm tuyệt, diễm tuyệt... kiêu sa, kiêu sa...

   Đôi chân không mỏi
   Đi khắp ta bà
   Tôi tìm em, tìm em... người đàn bà của tôi
   Thất lạc nơi đâu, nơi đâu...

   Nhịp sống khác màu
   Bắt ta xa nhau
   Tôi đi tìm, đi tìm... bốn bể năm châu
   Em của tôi đâu, em của tôi đâu

   Em ơi ! Em đâu...
   Em ơi ! Em đâu...
   Người đàn bà của tôi... hôm qua, có đôi mắt nâu, đôi mắt rất sầu...
   Em ơi ! Em đâu
   Em ơi ! Em đâu...

                                                                         24-1-2018
                                                                    Trần Mai Ngân