BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Mai Ngân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2019

THẬT THÀ... - Thơ Trần Mai Ngân


   
                Nhà thơ Trần Mai Ngân

     
       THẬT THÀ...

Không phải là phút ngoài chồng ngoài vợ đâu
Mà tận trái tim sâu... anh đã là tất cả !
Dẫu biết đó là trăm ngàn nghiệt ngã
Mà cứ yêu cứ bất chấp thế gian này...

Em sẵn sàng cho những cuộc đọa đày
Chìa vai gánh lời nhân gian buộc tội
Chỉ anh biết mình em không có lỗi
Trái tim ngoan em vốn thật đàn bà...

Trăm nghìn lần em chẳng biết điêu ngoa
Tim chỉ đập một nhịp tình duy nhất
Duyên chỉ thắm se đời em lận đận
Còn gì đâu em chết lúc hai mươi...

Người đàn bà - em đánh mất nụ cười
Và băng giá quấn quanh đời rất trẻ
Tim chai đá lặng nghe đời rất khẽ
Nhẹ nhàng qua rồi lại nhẹ nhàng trôi...

Mai sau này có về chốn xa xôi
Em vẫn nói : yêu anh  không có tội!

                              Trần Mai Ngân
                                14-11-2019
            

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2019

BÃO! - Thơ Trần Mai Ngân


   


BÃO!

Dự báo thời tiết : Bão!
Mặc tình... em cứ đi
Có điều chi thôi thúc
Gặp gỡ rồi chia ly...

Cái buổi trưa hôm ấy
Mưa lạnh trắng con sông
Em thánh thiện thật lòng
Tình yêu không mặc cả

Anh lời tình phong nhã
Lững lờ như mây trôi
Em hy vọng xa xôi
Huyễn hoặc duyên nồng thắm

Dĩ nhiên thuyền tình đắm
Đã khẳm đầy dối gian
Em về giông bão tới
Cầu trời... tim còn ngoan!

Qua con sông một mình
Gập ghềnh sóng điêu linh
Như qua xong cuộc tình
Môi đầy vết phong ba...

             Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2019

LỤC BÁT PHÙ VÂN... - Thơ Trần Mai Ngân


   
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


CUỒNG

Mộng cuồng tôi nhớ một người
Yêu cuồng tôi mãi một đời si mê
Đáo Bỉ Ngạn quên đường về
Lạc tôi lạc cả lời thề biển trăng...


ĐIÊN

Đêm nay có một kẻ điên
Gối chăn xô lệch đảo nghiêng trăng vàng
Đêm nay Thiếp nói nhớ chàng
Hư vô vọng lại bẽ bàng đêm điên!


ÁC MỘNG

Phù vân nối bước phù vân
Vô tâm nối bước lạnh dần rời xa
Cuồng điên một thuở chỉ là
Tự đem ác mộng ta bà doạ nhau...

                         Trần Mai Ngân
                             7-11-2019


Thứ Ba, 29 tháng 10, 2019

HALLOWEEN VÀ EM... - Thơ Trần Mai Ngân


   


HALLOWEEN VÀ EM...

Em giấu sau chiếc mặt nạ qủy lạnh lùng
Là đôi mắt buồn đẫm lệ
Bởi tình yêu và cuộc đời đâu phải thế
Không như em nghĩ và mơ...

Em giấu sau đôi môi cười gian ác
Là tiếng gọi anh - dấu yêu...anh biết không
Halloween đêm hoá trang - đêm mênh mông
Em nhập vai... Tay nanh vuốt cấu cào tình rướm máu...

Em giấu cõi lòng đau đáu
Trong vai chú hề Joker
Nghìn năm thù oán một Battman hoàn mĩ
Nụ cười hoen rỉ... có được chi!

Sau chiếc mặt nạ, lệ ướt mi
Em vẫn thế là em đắm đuối
Chạy theo người - trò chơi rượt đuổi
Trượt chân dài quỵ ngã trăm năm

Vướng sợi tóc rơi vực sâu... vết lăn trầm
Ôi! Ma quỷ linh hồn sao đau đớn...
Em giấu em, giấu một tình yêu lớn
Vụt vỡ tan khi lộng lẫy xuân tình

Halloween thần thánh cũng một mình
Và ma quỷ hiện nguyên hình hung tợn
Giết con tim... máu tràn ghê rợn
Một tình yêu cũng chết theo cùng...

Lễ hội Halloween trời lạnh buốt, đêm mịt mùng
Em giấu em, giấu mình sâu thăm thẳm
Chiếc mặt nạ qủy hiện thân loài hung ác
Mà tim em là của thiên thần

Gọi người xa bằng cả ân cần
Mắt đẫm lệ phía sau đôi mắt quỷ...

                                               Halloween 2019
                                                Trần Mai Ngân

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2019

CỔ TÍCH - Thơ Trần Mai Ngân


   



CỔ TÍCH

Có câu chuyện cổ tích
Người đi tìm dấu hài
Mỏng như làn khói bay
Chiều cuối Thu mây trắng

Tà huy vương chút nắng
Vàng trên mái tóc nâu
Đôi mắt ai vốn sầu
Nhốt cung đường tuyệt vọng!

Có câu chuyện cổ tích
Kể cho nhau mơ mộng
Vốn không thực ở đời
Mà sao mãi đợi chờ...

Kia là vầng trăng khuyết
Sao Tua kết nằm kề
Dấu hài mãi không về
Đi đâu lạc bến mê...

Có câu chuyện cổ tích
Anh chỉ kể em nghe
Một dấu hài đi lạc
Mang cả bụi mùa Hè

Giật mình một tiếng Ve
Đang kêu hay đang khóc
Khi lạc mất dấu hài
Ai dáng xưa trang đài...

          Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 20 tháng 10, 2019

GIẤC MƠ - Thơ Trần Mai Ngân


   


GIẤC MƠ

Thỉnh thoảng trong mơ em gặp anh...
Ngày cũ - tóc chúng ta còn xanh
Mộng lành treo tình yêu trĩu quả
Ngọt ngào anh làm chồng, em vợ...

Trong cơn mơ không chuyện duyên nợ
Nên trăm năm mình mãi cạnh nhau
Ngày nắng đẹp đêm đến đầy sao
Anh vẫn hát ru em giấc ngủ...

Trong đêm mơ trọn lòng ấp ủ
Mối tình nồng chẳng phải chia xa
Vòng tay vây chẳng thể nhạt nhoà
Đo từng tấc ngát hương da thịt...

Giấc mơ... ôi! Những đêm huyền tịch
Sao trời nghiêng ở cuối đôi chân
Và ánh trăng trượt nỗi bâng khuâng
Rơi mê đắm thảm tình yêu mật

Giấc mơ thế... đâu nhiều đâu thật
Chỉ vài lần in dấu trăm năm
Tỉnh mộng rồi thương chỗ ta nằm
Vẫn ấm mãi hương người hôm ấy!

                             Trần Mai Ngân

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2019

THỜI GIAN XIN LỖI... - Trần Mai Ngân


     
                                    Tác giả Trần Mai Ngân


THỜI GIAN XIN LỖI...

Có khi người ta phải vịn vào thời gian để sống!
Chờ đợi thời gian sẽ đem về lại yêu thương và trả lời rằng ta đã chọn đúng người trao gửi...

Cứ thế ta đợi chờ và đầy hi vọng!
Mỗi ngày rồi qua đi... Ta tự nhủ... ngày mai vậy. Ngày mai sẽ đến tốt đẹp hơn, sẽ mỗi ngày gần hơn và yêu thương sẽ trở về ở cạnh...

Cứ thế ta vui vẻ sống từng ngày!
Nếu mỗi ngày qua đi chỉ là sự im lặng và trống vắng. Ta hãy tự nhủ, không sao đâu... thời gian vẫn còn. Ta sẽ đợi ngày mai... ngày mai nữa... nữa...

Thứ Hai, 14 tháng 10, 2019

CÓ NHỮNG ĐIỀU... - Thơ Trần Mai Ngân


   
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


CÓ NHỮNG ĐIỀU...

Có những điều cố tình anh không biết
Rằng hôm qua và cả hôm nay
Trái tim em khắc khoải vì ai
Anh mai mỉa “cô ta dại quá!”

Có những điều cố tình gây oan trái
Rồi đổ thừa tại số không duyên
Em khuyên em cất giấu ưu phiền
Sá gì nữa... người không tim óc...

Có những điều em như thật ngốc
Nói thuỷ chung... gạch ngói vô tình
Trơ ra đó nào đâu biết thở
Mà nồng nàn... mà lắm yêu đương...

Có những điều sâu thẳm tình thương
Và cao quý và đây thánh thiện
Anh đâu biết những điều em nguyện
Tim rung lên lặng lẽ thinh không...

Có những điều thôi chẳng đợi mong
Là đau buốt phong ba cách trở
Thôi hợp phố... tìm nhau thêm bỡ ngỡ
Sớm muộn gì... ta cũng đã chia xa...

                               Trần Mai Ngân

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2019

TA CÒN TA - Thơ Trần Mai Ngân


    
                           Nhà thơ Trần Mai Ngân


TA CÒN TA

Thiêm thiếp đêm
Và thiêm thiếp trăng...
Bẫy tình giăng giam chặt
Mù rối những dây tơ oan nghiệt
Trói đời mình cùng cạn kiệt hôm qua...

Hấp hối mùa xưa
Hấp hối ngày
Tỉnh mộng tàn phai ta đóng kịch
Nói cười giả tạo vai tình nhân
Hạnh phúc gãy đôi đời lận đận!

Cuộc hồi sinh... bất tận
Gom hết hương hoa đời
Mặc kệ ta rong chơi
Nợ duyên thôi trả hết
Buông trôi đi... buồn gì...
Ta còn ta hôm nay!

            Trần Mai Ngân

Thứ Tư, 2 tháng 10, 2019

VẾT THƯƠNG... - Thơ Trần Mai Ngân


   
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


VẾT THƯƠNG...

Có vết thương nửa đêm thức dậy
Nhức nhối đau quá vãng khôn nguôi
Ám ảnh tôi môi mắt đã cười
Cũng đã nói dấu yêu bất tận!

Có khát khao nửa đêm lận đận
Trở mình trên thao thức nhân gian
Dấu vết tình cào xước miên man
In lại sẹo nghìn năm không nhạt...

Có chia xa thốt lên ngột ngạt
Là đêm, là ngày... còn dấu ngón tay
Giục giã nhau cũng phải phôi phai
Buông rời rã... hôm này đêm vắng...

Có nằm nghe vị đêm thật đắng
Như đang qua cửa sổ mộng du
Đặt tên người nỗi nhớ thiên thu
Rồi chắp cánh... rồi bay xa mãi!

Đêm nồng nàn... sao tôi bươn chải
Có vết thương nhiều năm trở lại
Nhức nhối tôi ôm mặt cố quên
Đau buốt tôi... ôm mặt khóc rên!

                          Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 28 tháng 9, 2019

SỢ ĐÊM... - Trần Mai Ngân


   


SỢ ĐÊM... 

Em sợ đêm về...
Sợ nghe tiếng uềnh oang của chú Ễnh Ương
Tiếng kêu hay tiếng khóc tình vương
Em sợ... sợ mình còn thương!

Em sợ đêm về
Cánh cửa sổ nơi phòng ngủ mở toang
Em tìm vầng mây... mây vô tình bay
Vuốt mái tóc còn xanh - đây mộng cũ...

Em sợ đêm về
Không có nắng hoa Tường Vi ủ rũ
Màu nhạt nhoà trong ánh sáng của trăng
Em sợ tro tàn nguội lạnh vắng tanh...

Ôi! Đêm loanh quanh, loanh quanh quá
Chú Ễnh Ương ru ngủ
Một điệu buồn
Nhắc tình xanh đã qua nhanh, qua nhanh...
... Phải rồi
Cuộc đời vốn mong manh!

                                           Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 23 tháng 9, 2019

LOÀI BƯỚM ĐONG ĐƯA - Trần Mai Ngân




    LOÀI BƯỚM ĐONG ĐƯA 

Buổi sáng rỗi rảnh tôi ngồi ngắm hoa, ngắm bướm!
Những con bướm ngũ sắc đẹp rực rỡ dưới ban mai. Nó bay lượn vòng quanh những bông hoa vừa nở toả hương thơm ngát!
Những bông hoa thỉnh thoảng rung rinh theo những cơn gió đu đưa nhè nhẹ... thêm phần quyến rũ bướm ong.
Những con bướm cứ vờn quanh hoa... rồi xếp xoè cánh... có đôi khi đôi cánh như đang run lên!
Bướm hoa sáng nay là một bản giao hưởng tình ca thật đẹp!
Cứ thế hoa rung rinh trong nắng trong gió, còn bướm cứ chập chờn khi đậu lên hoa , rồi bay... rồi đậu...
Cuối cùng cũng đến phút giây đẹp nhất. Bướm và hoa hoà vào nhau là một! Đôi cánh của bướm run lên, bướm bám chặt vào hoa đang cong lên rồi oằn xuống theo từng nhịp run của bướm! Tình yêu hoa bướm có phải là đây!

Bướm đã no say mật ngọt của hoa và bướm phải đến lúc bay đi... Có những con bướm vội vã bay ngay, cũng có những con bướm trước khi bay sang hoa khác còn chút luyến tiếc dư hương nên chập chờn vài vòng bên bông hoa. Cuối cùng thì nó cũng bay đi!
Cuộc tình bướm hoa ngắn ngủi đến thế sao, mà thật đẹp!
Bài tình ca của bướm và hoa đã tạo cho thiên nhiên một bức tranh tuyệt vời!
Tuyệt vời vì sự gặp gỡ vô tình và kết thúc nhẹ nhàng. Bướm thảnh thơi bay đi, hoa vẫn đấy sống tiếp đời hoa của mình cho đến tàn phai mà không hề buồn hay oán trách!

Chợt nghĩ, còn cuộc đời thì sao?
Tình yêu thì sao?
Ôi ! Là bướm là hoa, có phải ?
Mà thôi đừng hỏi vì sao... “vì sao ta yêu nhau... vì sao môi anh nóng, vì sao tay em lạnh...” như trong bài hát Khúc Thuỵ Du...
Hỏi vì sao cũng là đã trả lời vì sao, vì sao rồi!

                                                                                  Trần Mai Ngân

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2019

UỐNG RƯỢU - Thơ Trần Mai Ngân


    


UỐNG RƯỢU

Một ly rượu sáng trăng rằm
Một ly rượu dẫn về quanh cõi đời...
Một ly rượu uống gọi người
Quên quên nhớ nhớ khóc cười chính tôi

Một ly tình bạc như vôi
Sầu đong đầy chén đơn côi say mềm
Con trăng đứng ở ngoài thềm
Cười tôi ngốc nghếch lại thêm dại tình!

Thôi thì tự chuốc say mình
Đêm nay, đêm nữa...vẫn hình bóng xưa!

                                       Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 16 tháng 9, 2019

CHÙM THƠ THÁNG 9 MÙA THU CỦA TRẦN MAI NGÂN


    


TÔI ÔM TRĂNG NẰM BỆNH...

Đêm tròng trành
Nghiêng khuyết một ánh trăng
Gương mặt người cúi xuống
Chầm chậm... đêm vỡ đôi

Đêm xa xôi
Buốt lạnh sương vai gầy
Vội buông đôi bàn tay
Hương Tường Vy còn thoảng...

Đêm lặng yên
Tôi ôm trăng nằm bệnh
Nóng hâm hấp... lạnh run
Mê sảng gọi tên người
Thoáng nụ cười rất xưa !

            Trung Thu 2019
            Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

ĐỌC “KHẮC VÀO GIÓ” THƠ TRẦN MAI NGÂN - Châu Thạch


        
                      Nhà bình thơ Châu Thạch


     ĐỌC “KHẮC VÀO GIÓ” THƠ TRẦN MAI NGÂN
                                                                                    Châu Thạch
                        
Trước khi đi vào thơ “Khắc Vào Gió” của Trần Mai Ngân, tôi muốn chúng ta hãy lướt qua một khổ thơ của nhà thơ Thâm Tâm, đã nổi danh từ đầu thể kỷ 19 để có thể cảm nhận sâu thêm về những gì Trần Mai Ngân đã viết trong bài thơ nầy.

Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiếc lá bay,
Chị thà coi như là hạt bụi,
Em thà coi như hơi rượu say.

 (Tống Biệt Hành- Thâm Tâm)

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2019

ĐOẢN KHÚC TA PHỤ NHAU CHƯA? - Thơ Trần Mai Ngân


       


ĐOẢN KHÚC 
TA PHỤ NHAU CHƯA?

Cớ sao người lại phụ tôi
Câu yêu nồng thắm thành vôi trắng tình
Cớ sao ... Mình lại trách mình
Lòng vòng, lẩn quẩn bởi hình bóng ai
Bây giờ tan tác vàng phai
Theo con nước chảy chia hai lối về
Phụ nhau... hai chữ dễ ghi
Khẽ khàng thôi nhé, mần chi... vội vàng
Phụ nhau chóng vánh... ngỡ ngàng
Đành coi như chiếc lá vàng vừa rơi !

***
Trách nhau sớm rứa người ơi
Phải chăng yêu nhớ, bồi hồi... vắng tin
Phải chăng ta chợt im lìm
Con tim trống vắng dây bìm bìm leo...?

***
Nhớ người cách núi ngăn đèo
Bài thơ trách nhẹ... bởi điều vu vơ ...
Mà thôi chừng ấy... là thơ
Vỗ về nhau một chút mơ cuối chiều ...

***
Gởi mình man mác niềm yêu
Trăm tương tư với nghìn điều... ngẩn ngơ
Gởi nhờ cơn gió ơ thờ
Gởi qua bến vắng lặng lờ... hồn ai
Gởi qua biển rộng sông dài
Chân trời viễn xứ vọng hoài thuỵ du. 
                 
                                 Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 28 tháng 7, 2019

HƯƠNG BẬU ĐẦY TRÊN ÁO - Thơ Trần Mai Ngân


    

     
HƯƠNG BẬU ĐẦY TRÊN ÁO

Buông Bậu khỏi vòng tay
Hương Bậu đầy trên áo
Bến nước chiều chao đảo
Thuyền đưa Bậu ngược dòng...

Ta ở lại mênh mông
Nghe sóng xô ngập lòng
Dáng Bậu hiền... thương quá
Cớ gì sao cách xa!

Đôi mắt Bậu nhạt nhoà
Đau nghẹn trái tim ta
Mới hôm qua hôm qua
Còn cười và mơ ước...

Cuộc tình dẫu biết trước
Đến lúc Bậu phải đi
Ta chẳng biết làm chi
Để ngăn chân đừng bước...

Phận duyên là vết xước
Quên nhau cố quên nhau
Xưa cũ đã phai màu
Sao ta còn thiết tha...

Buông Bậu khỏi vòng tay
Hương Bậu đầy trên áo!

            Trần Mai Ngân
                    7-6

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2019

HẮN VỚI TỚ ! - Thơ "toàn sắc" của Trần Mai Ngân


   
                             Nhà thơ Trần Mai Ngân


HẮN VỚI TỚ !

Sáng sớm nắng chói loá... Tớ thức giấc
Đánh mất tối ngốc nghếch - Tớ khóc
Bóng Hắn hoá nắng chói loá mắt
Vắng Hắn, nhớ Hắn... Tớ thút thít !
Mới biết Tớ quá nhớ - nhớ Hắn.
Thế đấy - Hắn cứ, Hắn cứ... biến suốt
Tớ biết, Tớ viết... Tớ quá ghét
Chớ nói... Hắn có bóng dáng khác
Tớ khóc thút thít, Tớ cứ khóc !
Hắn đến, Hắn nói : Hắn nhớ Tớ
Tớ trố mắt ! Bóng nắng chói loá sáng

Thế đấy !
Tớ nhớ Hắn - Hắn nhớ Tớ
Sáng sớm bóng nắng… phớt má Tớ...
Hắn nói nhớ Tớ.
Tớ nói Hắn... nhớ đó!

                               Trần Mai Ngân