BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI GIÁP THÌN 2024 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 31 tháng 8, 2020

ĐỀN CỜN - NGÔI ĐỀN LINH THIÊNG BẬC NHẤT ĐẤT NGHỆ AN - Đặng Xuân Xuyến


                                 Toàn cảnh đền Cờn. Ảnh: Hồ Đình Chiến

Đền Cờn được dân gian truyền tụng là một ngôi đền linh thiêng bậc nhất ở đất Nghệ An. Đền tọa lạc tại làng Phương Cần, xã Quỳnh Phương, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An, cách thành phố Vinh khoảng 75km.

LỜI RU MẸ, CHUYẾN ĐÒ CHIỀU THU - Thơ Nguyên Lạc


   


LỜI RU MẸ

"Gió mùa thu mẹ ru con ngủ
Năm canh chầy thức đủ vừa năm"
                          (Hát ru Nam bộ)

À ơi mẹ hỡi mùa thu
Mùa thu năm đó biệt mù con đi
Đem theo tàn mộng xuân thì
Bao năm chờ đợi... còn gì nữa đâu?!

Ngày về trông trước nhìn sau
Tìm đâu bóng mẹ? ... "Trên đầu mây bay"
Bao năm "cải tạo" đủ dài
Đủ cho mắt mẹ khóc ai hóa mù!

À ơi con hỡi mùa thu
Những lời ru mẹ nghìn thu vẫn còn
Bao năm mẹ đã ru con
Giờ con ru lại... lời buồn mẹ ru

À ơi con hỡi mùa thu
À ơi mẹ hỡi... Tìm đâu bóng hình?!

THÊM MỘT TƯ LIỆU CHO CUỘC HÀNH TRÌNH ĐI TÌM LĂNG MỘ VUA QUANG TRUNG - Hoàng Hương Trang


                      
                                   Tác giả Hoàng Hương Trang

Từ trước đã có nhiều nhà nghiên cứu sử học đưa ra nhiều giả thuyết về nơi chôn cất vị anh hùng vĩ đại Nguyễn Huệ Quang Trung, nhưng chúng ta vẫn chưa tìm ra được cụ thể nơi nào là lăng tẩm của Người. Vừa rồi, nhân đọc một số tư liệu văn học xứ Thanh, tôi tình cờ bắt gặp một bài thơ lạ từ trước đến nay ít người đọc đến, chưa ai lưu tâm đến bài thơ này, nhưng lại là một bài thơ đặc biệt có nhắc đến nơi chôn cất vua Quang Trung. Tác giả bài thơ đã từng thấy linh cữu vị anh hùng áo vải cờ đào này một cách cụ thể, suy ra là chính tác giả đã từng tham dự trong đám tang này nên mới có bài thơ như thế.

Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2020

VU LAN, MẸ LÀ HƯƠNG TRẦM - Trần Mai Ngân



Mẹ là nén nhang trầm vừa tỏa hương vừa rụi tàn !

*** Khi mang con...
Mẹ ve vuốt, vỗ về con hãy ngoan nào, hãy để nỗi buồn mẹ nguôi dịu, để mẹ quên đi mà chỉ nghĩ đến con. Một hình hài trọn vẹn đang lớn dần theo mẹ từng ngà... từng ngày!

*** Khi con ra đời...
Mẹ đón con với nụ cười và cả giọt nước mắt khi nghe tiếng con khóc khỏe mạnh vang lớn nhất phòng sanh. Mẹ mỉm cười cảm ơn cuộc đời.

Năm tháng trôi qua từ con ấu thơ đến trưởng thành mẹ chỉ biết sống vui, buồn và thở theo con. Mẹ đã không nghĩ và nhớ đến mình là ai nữa, chẳng cần chi vui buồn... Mọi thứ trên đời như không có gì quan trọng với mẹ hơn là con. Con đã là tất cả.
Rồi con vu qui, rồi con trai sẽ lấy vợ. Con ra đời làm việc.
Mẹ hạnh phúc vì nhiệm vụ đã hoàn thành. Con của mẹ đã nên người, một người rất đàng hoàng tử tế !

*** Góc của Mẹ
Bây giờ thì mẹ sẽ thu về bóng mình, thu về góc của mẹ.
Làm sao khỏi đến lúc mẹ chậm chạp nhớ, chậm chạp đi đứng , chậm chạp trả lời... Ôi... lúc ấy có lẽ mẹ cần con thương yêu biết chừng nào.
Con hãy kiên nhẫn đợi mẹ nhớ, đợi mẹ một chút thôi con nhé ! Để mẹ từ từ nhớ... như thuở nhỏ mẹ đợi con cố nhớ tên gọi một đồ vật mà mẹ mới vừa dạy con. Hoặc có lúc mẹ sẽ ngớ ngẫn hỏi mãi một điều nhiều lần... xin con hãy đừng giận dỗi mà hãy nhớ lại ngày xưa mẹ đã dịu dàng trả lời mươi lần hơn chỉ một câu hỏi của con. Và còn nhiều nhiều điều nữa con ạ, kể sao cho hết...

Tà huy nhuộm vàng cuối Thu. Rồi cũng đến lúc mẹ nói lời chia tay con. Bao nhiêu năm tháng mẹ con mình có nhau con nhỉ... Con có nhớ và đã có nhìn kỹ gương mặt của mẹ, màu mắt của mẹ, môi cười tươi hay héo hắt của mẹ... như mẹ đã thuộc từng đường nét trên người của con...
Hãy ngắm nhìn kỹ con nhé, khi còn có thể và hãy nói lời yêu thương nhất khi còn có thể... Chắc chắn rồi tất cả sẽ mất đi , vĩnh viễn không còn quay lại cùng con lần nào nữa. Là một ngày mẹ phải buông tay con ra và bỏ con đi mãi dù lòng mẹ không nguôi yêu thương, không muốn xa lìa...

Vu Lan đến mọi người chúc tụng nhau về MẸ.
Mẹ thì lại muốn chúc con của mẹ luôn khỏe mạnh, an lành và hạnh phúc trong cuộc đời này.
Còn mẹ, riêng mẹ... mẹ chỉ xin mãi là nén nhang trầm vừa tỏa hương vừa rụi tàn theo năm tháng đã dành hết cho con.

                                                                                   Trần Mai Ngân

GIAI THOẠI VỀ TÊN GỌI THÀNH PHỐ BUÔN MA THUỘT - Quốc Lê

Y Thuột là con của một tù trưởng và cái tên "Thuột" từ đó trở thành một phần tên làng, mà ngày nay là tên thành phố Buôn Ma Thuột?

Là thành phố tỉnh lỵ của tỉnh Đắk Lắk, Buôn Ma Thuột là thành phố lớn nhất ở vùng Tây Nguyên và cũng là đô thị miền núi có dân số lớn nhất Việt Nam. Rất ít người biết rằng tên gọi thành phố Buôn Ma Thuột có một nguồn gốc rất lý thú.

                              Ảnh: Quang cảnh ở Ngã Sáu Buôn Ma Thuột.

Trước năm 1975, Buôn Ma Thuột được gọi là Ban Mê Thuột. Theo một bài trả lời hỏi đáp trên Thời báo Kinh tế Sài Gòn, hai tên gọi này đều là cách định danh bằng tiếng Việt để chỉ một ngôi làng từng nằm ở nơi này nay là thành phố Buôn Ma Thuột. 

                   Ảnh: Thác Dray Sap, thắng cánh nổi tiếng gần Ban Mê Thuột.

Ban Mê Thuột là cách đọc từ "bản Mế Thuột" nghĩa là "làng của mẹ Y Thuột", còn Buôn Ma Thuột được đọc từ "buôn Ama Thuột" nghĩa là "làng của cha Y Thuột". Vậy "Y Thuột" là ai?

          Ảnh: Nhà sàn ở buôn Cô Thôn (buôn Ako Dhong), thành phố Buôn Ma Thuột.

Theo một số tài liệu của Pháp thì Ama Thuột - “cha Y Thuột” - là một tù trưởng có tên khai sinh là Y Mun H'Dơk. Vợ ông là con gái của tù trưởng Ama Blơi, một người có thanh thế rất lớn trong vùng khi người Pháp chưa hiện diện ở Đăk Lăk.

                                  Ảnh: Dựng nhà sàn ở buôn Cô Thôn.

Hai vợ chồng Y Mun không có con, không có người nối dõi, vì thế, họ đã nhận cháu mình là Y Thuột và H'tế thuộc làm con nuôi, và Y Thuột trở thành trưởng nam của người đứng đầu làng.

              Ảnh: Cây kơ nia phía sau sau Nhà Văn hóa Trung tâm Buôn Ma Thuột.

Theo phong tục bản địa, người ta không gọi vợ chồng tù trưởng bằng tên cúng cơm mà bằng tên trưởng nam. Và tù trưởng Y Mun H'Dơk được gọi là "ama Thuột" – tức “bố Y Thuột” và vợ ông là "mế Thuột" – “mẹ Y Thuột”.

                                   Ảnh: Làng Cà phê ở Buôn Ma Thuột.

Y Thuột là con trai cả của ông tù trưởng mà cái tên "Thuột" trở thành một phần tên làng, và ngày nay là tên thành phố lớn nhất Tây Nguyên.

                               Ảnh: Biệt điện Bảo Đại ở Buôn Ma Thuột.  

                                                                                              Quốc Lê
                                                                          
Nguồn:
https://kienthuc.net.vn/kho-tri-thuc/giai-thoai-ve-ten-goi-thanh-pho-buon-ma-thuot-1419290.html

BA TRĂM NĂM NỮA, BÃO HỒN TÔI CUỒN CUỘN BẾN SÔNG NGƯỜI, BẤT LỰC, BAY VỀ ĐÂY NHÉ CHIM ƠI - Thơ Lê Văn Trung


        


BA TRĂM NĂM NỮA
“Bất tri tam bách dư niên hậu”
                             Nguyễn Du

ba trăm năm nữa quay về
cố hương lân lý bạn bè còn ai
ba trăm năm sẽ đầu thai
suối xưa rừng cũ sương mai gió chiều
làm con chim đứng quạnh hiu
bên mồ thiên cổ tiếng kêu đoạn trường

ba trăm năm còn một phương trời?
hay là lạc giữa vô thường phù du”
hay là lạc giữa thiên thu
cuối vòng sinh diệt tìm đâu cõi người?

trăm năm tàn cuộc đầy vơi
tàn cơn huyễn mộng cạn đời tài hoa
ráng chiều nhạt cuối trời xa
ba trăm năm gởi sầu qua vạn trùng

thuyền ai đậu bến vô cùng
mái chèo khua nhẹ nỗi buồn Tố Như
ba trăm năm nữa – bây giờ
giọt đàn vỡ xuống đôi bờ có – không.

TIỄN ĐƯA GS PHAN NGỌC - Thơ Nguyễn Lâm Cẩn


      
                  Nhà thơ Nguyễn Lâm Cẩn


TIỄN ĐƯA GS PHAN NGỌC 

Ông còn dùng dắng không đi
Nhẫn tâm rẻ rúng còn gì nữa đâu
Thân ông giữ được cái đầu
Chữ mài mặt giấy từng câu nuôi mình

Sao ông vẫn cứ lặng thinh
Mùa thu lá rụng cạn tình còn chi
Hồn thiêng xin hãy đi đi
Cái tiên, cõi phật chắc gì
Trời ơi

Hiền nhân trụ lại với đời
Cứ như bèo bọt đầy vơi giữa dòng
Thân ở đợ, kiếp ăn đong
Quỷ ma roi quất vào lòng xác xơ

Khói hưong nghĩ ngút bạn thờ.
Bày giờ mới biết bây giờ là đáy
Nhân sinh là chốn đoạ đầy
Tài tỉnh rồi cũng đến ngày tàn nhang

Cứ tin có chốn thiên đàng
Xin đừng nấn ná thu vàng rồi thôi
Nhắn văn còn giọt mồ hôi
Tiễn ông người cuối
Than ôi
Ngậm sầu

                        Hà Nội, 29 - 8-2020
                          Nguyễn Lâm Cẩn

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2020

KHI TRẺ CÓ TÍNH ĂN TRỘM, ĂN CẮP - Vũ Thị Hương Mai



Trẻ ăn cắp, ăn trộm là một hành vi không tốt, phát triển về sau có thể vi phạm pháp luật, là một trong những vấn đề các bậc cha mẹ quan tâm. Hành vi trộm cắp ở lứa tuổi nhi đồng cũng không hiếm thấy, nhưng tình tiết nặng nhẹ khác nhau: trẻ nhẹ, nói cho nghiêm túc thì không coi là trộm, trẻ nặng là đã hình thành thói xấu trộm cắp. Tình trạng trộm cắp tùy lứa tuổi hoặc nguyên nhân khác nhau, phương thức biểu hiện cũng khác nhau.

Thứ Sáu, 28 tháng 8, 2020

ĐỀN PHÙ ỦNG VÀ TƯỚNG QUÂN PHẠM NGŨ LÃO - Đặng Xuân Xuyến


                                         Khu di tích đền Phù Ủng

Đền Phù Ủng toạ lạc tại làng Phù Ủng, xã Phù Ủng, huyện Ân Thi, tỉnh Hưng Yên. Là đền thờ tướng quân Phạm Ngũ Lão - danh tướng đời Trần - người có công lớn, giúp Trần Hưng Đạo trong kháng chiến chống quân xâm lược Nguyên Mông và Ai Lao.

                              Đền Phù Ủng thờ tướng quân Phạm Ngũ Lão.

Theo sách Tông phả kỷ yếu tân biên của Phạm Côn Sơn dẫn gia phả họ Phạm, ông là cháu 8 đời của tướng Phạm Hạp thời nhà Đinh.

HƯƠNG ĐỜI - Thơ Lê Phước Sinh


   


HƯƠNG ĐỜI

1.
Mai nở hoa trái mùa
vẫn khoe tròn đủ cánh
lóng lánh đôi mắt xưa
môi tìm môi đỏng đảnh...

2.
nghe em nhắn tin đến
trái tim lại chộn rộn
ê, nằm yên ở đó
đừng bất tuân thượng lệnh...

             Lê Phước Sinh 
        An Sương, 28.8.2020

ĐỨC LINH ƠI! QUÊ MẸ, TUỔI THƠ TÔI - Thơ Bùi Thị Minh Loan


     
                   Nhà thơ Bùi Thị Minh Loan


ĐỨC LINH ƠI! QUÊ MẸ, TUỔI THƠ TÔI

Đức Linh ơi, nhớ lắm tuổi thơ tôi
Thuở quai nôi nghe nồng mùi khoai sắn
Thuở sữa mẹ đêm về còn khét nắng
Hơi thở cha làm tắt ngọn đèn soi.

Đức Linh ơi, nhớ lắm tuổi thơ tôi
Tuổi bập bẹ hết đứng ngồi, tựa cửa
Thèm khói bếp, thèm ngắm nhìn ngọn lửa
Thèm cái ôm nhầy nhụa những mồ hôi.

Đức Linh ơi, nhớ lắm tuổi thơ tôi
Thuở quanh năm áo nổi chằm mảnh vá
Thuở lên ba đã khét mùi rơm rạ
Thuở ê a... đã cõng mạ, lên đồi.

Đức Linh ơi, nhớ lắm tuổi thơ tôi
Thuở đòn roi hằn lời răn của bố
Thuở buồn vui thắm nụ hôn của mẹ
Thuở cà dưa, đủ mặt, rộn tiếng cười.

Ơi Đức Linh! Quê mẹ, tuổi thơ tôi
Nơi ngực trái, mãi sục sôi thương nhớ
Năm tháng gió vẫn vẹn nguyên một thuở
Thuở xa xôi, vẫn mới, vẫn bồi hồi.

Đức Linh ơi! Nỗi nhớ mãi trong tôi.

                          Bùi Thị Minh Loan

MƠ MÙA XA LẮC, LỆCH PHÍM ! - Phạm Thoa, Lương Bút


   


XƯỚNG


MƠ MÙA XA LẮC
(Xa luân nhị bộ, Lưu thủy đối)

Rồi đến bao giờ ta có nhau
Trăng khua vườn mộng lá lay sầu
Ai khơi trầm tích đùn lên mắt
Cho mảnh trăng hờn lặn biển sâu
Tình đã hoài thai chưa hóa kiếp
Nên đành ốm nghén vạn ngày sau
Ta nâng niu miết mùa xa lắc
Dù ải nhân gian có chuyển màu…

Dù ải nhân gian có chuyển màu
Cạn dòng lệ đá chạnh ngàn sau
Cho hồn thơ ấm tràn xuân mộng
Và gió heo may ấm vực sâu
Không lẽ đêm về khuya khoắt đợi
Chờ ngày mai thức giũ cơn sầu
Lá thu mình lại chơ vơ để…
Gói cả ngàn sao rọi bóng nhau

Thoa Phạm
27/8/2020

BIỂN ĐÊM, TRĂM NĂM VẪN MÙI HƯƠNG - Thơ Nguyên Lạc


   
   

BIỂN ĐÊM

Biệt ly từ cuộc bể dâu
Mất nhau từ thưở ba đào quê hương
Người về tìm lại mùi hương
Người về tìm lại thân thương đã rồi...

Biết rằng sương khói mà thôi
Thịt da trên cát hằn tôi nỗi sầu
Biển chiều trời vội trốn mau
Cô đơn lặng nhớ tình đau một thời

Biển xưa bãi cũ tôi ngồi
Hồn nghe sóng vỗ đôi mươi tình nào
Tay ôm thân ngất quyện nhau
Môi thơm ngực ngải cho nhau lần đầu

Đêm nay biển vắng người đâu?
Vầng trăng khuyết tật trên đầu đưa tang
Rì rào lớp sóng kêu than
Gió ngàn thông réo gọi oan khiên về

Cát luồn tuôn sợi tay mơ
Tình luồn ngăn nhớ hương mê thân nào
Thịt da nhung mượt đêm nao
Hằn trong ký ức biết làm sao đây?

Biển ơi có biết tình tôi?
Sóng ơi sao xóa dấu người tôi yêu?
Bãi xưa còn lại gì đâu?
Về chi nghe tiếng khóc gào sóng đau?

Vời kia một bóng trăng sầu
Nghìn trùng xa cách biết đâu dõi tìm?

MONG NHỚ NGƯỜI - Thơ Phan Quỳ


       
                             Tác giả Phan Quỳ


MONG NHỚ NGƯỜI

Ta mong người, Quỳnh Như mong Phạm Thái,
Nỗi mong chờ bàng bạc bến My Lăng.
Đêm thẳm sâu tiếng thời gian khắc khoải
Ước mơ đầy, ngày kết hội hoa đăng.

Ta nhớ người, Chúc Nữ nhớ Ngưu Lang,
Cầu Ô Thước vắt qua trời sương khói
Lòng ta buồn như mưa ngâu tháng bảy
Rót xuống đời từng giọt nhớ mênh mang.

Ta nhớ người như mưa nguồn nhớ biển
Vượt thác ghềnh, sông suối với bình nguyên
Mưa đi qua tắm gội những ưu phiền
Ngày gặp gỡ hoan ca niềm hạnh nguyện.

Ta nhớ người, Phạm Lãi nhớ Tây Thi
Lòng cô quạnh ta trông vời mắt biếc
Em có hay giữa trời thu diễm tuyệt
Linh hồn ta vời vợi một niềm đau.

Em có hay trời chợt đổ mưa ngâu ???

                                            Phan Quỳ

Thứ Tư, 26 tháng 8, 2020

THƯƠNG TIẾC BẠN THƠ HOÀNG VŨ ĐÔNG SƠN, NGHE HÁT QUAN HỌ Ở VĂN MIẾU, RƯỢU LẠNH, NHỐT NÚI, TIẾNG HÓT CHIM LỒNG... - Thơ Hoàng Hương Trang


    


THƯƠNG TIẾC
BẠN THƠ HOÀNG VŨ ĐÔNG SƠN
Tạ thế 19/8 Âm lịch (2014)

“Tháng giêng buồn…”(*) tháng tám cũng buồn
Giã từ cõi tạm, về nguồn hư vô
Tiếc thương thu tím lững lờ
Nước non chìm nổi đôi bờ thực hư
Bạn đi ta gửi lời thơ
Quyện trong hương khói ảo mờ bao la
Bạn rời cõi thế ta bà
Nguyện cầu yên ổn nơi xa vĩnh hằng.

Hoàng Hương Trang kính viếng
(*) Tháng giêng buồn đọc lại Lỗ Tấn: Tác phẩm của Hoàng Vũ Đông Sơn


NGHE HÁT QUAN HỌ Ở VĂN MIẾU
(Nhạc sĩ Quỳnh Hợp đã phổ nhạc và được giải thưởng âm nhạc VN 2004 – Hà Nội)

Áo tứ thân vui mùa trẩy hội
Nón thượng quai thao, tóc đuôi gà
Giọng bổng trầm quan họ ngân nga
Sân Văn Miếu, ngỡ Cầu Lim Nội Duệ

Hàng bia tiến sĩ im lặng thế!
Rùa đá khum lưng gánh thời gian
Hồn xưa khoa bảng soi nghiêng bóng
Đâu đó ngựa quan tiếp võng nàng

Cô gái hát câu quan họ lý
Mắt lúng liêng “Người ở đừng về…”
Giải yếm bắc cầu bao thế kỷ
Quan nghè ruỗi ngựa bái vinh quy

Xốn xang chiêng trống như ngày hội
Khăn lượt, áo the, yếm hoa đào
Bia đá mỉm cười, rùa vui bước
Giữa làn giai điệu tự thuở nao…

Cô gái cất cao lời thanh thoát
Phải chăng hồn đá cũng ngẩn ngơ
Hoa cỏ dịu dàng thơm bát ngát
Lời ca, bia đá, thật hay mơ?

(Hà Nội – 1998)

CHÂN NÚI TÀ CÚ - Phan Chính



Tại phường Tân Thiện, thị xã La Gi (Bình Thuận) có ngôi chùa Pháp Bửu Đường (còn có tên Linh sơn Pháp bửu tự) trước năm 1959 là phần đất của Sư bà Thích nữ Bổn Đại, cũng là đệ tử của đại sư Thích Vĩnh Thọ thuộc dòng Lâm Tế thứ 40, đã cúng hiến để xây chùa. Vì vậy Linh sơn Trường thọ tự, tức chùa núi Tà Cú và chùa Pháp Bửu đường cùng tổ nghiệp, có mối nhân duyên rất lớn với người dân La Gi theo tín ngưỡng Phật giáo từ xưa.

ĐẠO MẪU VÀ TÍN NGƯỠNG THỜ TAM PHỦ, TỨ PHỦ QUA TRẬT TỰ CÁC GIÁ HẦU - Đặng Xuân Xuyến


       
Hệ thống thần linh trong thần điện của tín ngưỡng Thờ Mẫu Tứ Phủ với đầy đủ các hàng:
Chư phật, Vua Cha, Thánh Mẫu, Quan Lớn, Tứ Phủ Chầu Bà, Tứ Phủ Ông Hoàng, Thánh Cô và Thánh Cậu. - Nguồn hình: Internet


Đạo thờ Mẫu là một tín ngưỡng dân gian có từ lâu đời và rất thuần Việt. Nói đến Đạo Mẫu người ta có thể liên tưởng ngay đến việc tôn vinh những vị nữ thần tối cao mà người ta tôn là Thánh Mẫu hay Quốc Mẫu, tuy nhiên trong đạo thờ Mẫu, người ta không chỉ thờ riêng các vị Mẫu mà còn tôn thờ cả một hệ thống các vị thánh với một trật tự chặt chẽ (thể hiện trong các giá hầu đồng khi thỉnh các vị Thánh Mẫu, Chúa Bà, Quan Lớn, Chầu Bà, Quan Hoàng, Tiên Cô, Thánh Cậu...).

MƯỜI NĂM - Thơ Trần Mai Ngân


    


MƯỜI NĂM

Mười năm tan tác như cơn mộng
Người đã xa người - xa rất xa
Mười năm vườn cũ chim thôi hót
Mây cũng bay qua quá lạnh lùng...

Mười năm nhắc lại sao ngại ngùng
Ta hay người chẳng chuyện riêng chung
Lòng thơ, ý tứ chia ngã rẽ
Nghe tiếng chân tình bước khẽ đi...

Mười năm quay quắt đã còn chi
Môi mắt gượng cười thôi chia ly
Xa xôi diệu vợi xin còn nhớ
Những ngày yêu dấu chẳng phân kỳ...

Mười năm người xa... ta xa nhau
Mưa ngoài trời chiều nay mộng mau
Bong bóng vỡ oà ai dáng ngọc
Ai cùng ta khóc chuyện chiêm bao!

                                 Trần Mai Ngân

CHÙM THƠ CHO ĐỒNG MÔN THÂN QUEN - Châu Thạch


    

  
NHIẾP ẢNH GIA

Những bức hình tuyệt đẹp
Người nghệ sĩ tài ba
Ghi lại phố Đông Hà
Trong đêm dài trời tạnh

Chàng nghệ sĩ nhiếp ảnh 
Tên là Nguyễn Mạnh Hùng
Mang máy ảnh đi cùng
Một tâm hồn thánh thiện

Những điều chàng phát hiện
Tiềm ẩn giữa đất trời
Chàng dựng cái tuyệt vời
Lưu cho đời chiêm ngưỡng

Những bức hình không tưởng
Mắt trần thế nhìn ra
Chàng hiển lộ nguy nga
Dâng cho đời vẻ đẹp

Bàn chân không mỏi mệt
Tâm nhìn đời ngân nga
Bạn đồng môn của ta
Nguyễn Mạnh Hùng đáng quý!!!  

                                Châu Thạch