CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn PHẠM TƯỜNG ĐẠI. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn PHẠM TƯỜNG ĐẠI. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 2 tháng 6, 2017

NGÀY MAI XA PHỐ - Thơ Phạm Tường Đại

        Tưởng nhớ nhà thơ niên trưởng Phạm Tường Đại nhân ngày giỗ của ông.

    
                    Nhà thơ Phạm Tường Đại 
                             (1930 - 2008)


         NGÀY MAI XA PHỐ
         (Tặng Nguyễn Hiền và các đồng nghiệp tôi)

         Ngày mai xa phố xa phường
         Phượng hồng ở lại sân trường buồn không?
         Tắc kè bỏ lớp đi rông
         Lục bình ép xác bờ nông rã hè.
         Trường tan ngã bóng hàng me
         Ríu ran chân sáo đi về còn đâu
         Bao năm thắp ngọn đèn dầu
         Chia nhau từng mẩu phấn màu mà vui.
         Ngày mai xa phố xa người
         Nhòe trong nỗi nhớ nụ cười trẻ thơ
         Nụ cười xanh thắm ước mơ
         Nối vòng tay rộng bài thơ cuộc đời.
         Cánh chim bay nhớ khoảng trời
         Ngày mai xa phố nhớ người phố xa.

                           PHẠM TƯỜNG ĐẠI
                                       1998

Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2015

CUỘC TÌNH TAY BA... - Phạm Tường Đại


            
               Nhà thơ Phạm Tường Đại
                        (1930 - 2008)


                CUỘC TÌNH TAY BA...

                Tuổi tác
                muốn làm đui
                thi hứng
                Thời gian
                muốn làm rỉ tâm hồn
                Em thì cứ
                làm anh điêu đứng
                Để tình buồn
                như tờ giấy
                ly hôn...

                Phạm Tường Đại


              

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

HƯƠNG LÒNG - Thơ Phạm Tường Đại


        
              Nhà thơ Phạm Tường Đại
                        (1930-2008)


          HƯƠNG LÒNG

          Phải chăng thơ đến bất ngờ
          Hay là thơ đã hẹn chờ từ lâu
          Tôi như thuyền đã buông câu
          Em như dòng nước bên cầu đợi ai?

          Đường trần nặng gánh hai vai
          Chút tình thơ vẫn chẳng phai chút nào
          Đào nguyên rớt chén rượu đào
          Tìm về Hợp Phố mà trao câu từ.

          Rượu vui thơ cũng say đừ
          Thơ vui rượu lại gật gù với thơ
          Nhịp vần chắp nối lòng mơ
          Nhịp tim rung nhẹ cung tơ điệu đàn.

          Thuyền xuôi nước chảy theo làn
          Hương lòng bỗng thả ngập tràn đêm say!

                                            Phạm Tường Đại

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2014

LAGI LÀ GÌ? - Phạm Tường Đại



                       
                                        Vòng xoay Tân An (thị xã La Gi)

     Từ Thành phố Hồ Chí Minh đến thị xã La Gi  (Bình Thuận), khoảng 170 km. Nhiều du khách thắc mắc nguồn gốc của địa danh này, họ gọi là La Ghi. Trong các văn bản cổ của triều Nguyễn viết về LA GI bằng chữ Hán, nếu phiên âm ra tiếng Việt thì đọc là LA DI. Các cựu quan thời Nguyễn để lại câu đối: “- La Di bình nguyên chi địa, diện hải bối lâm, ba trà thế giới, nông trang khả đạt / - Hàm Tân lập xã chi sơ, tiền Đinh nhi Nguyễn, thảo muội kinh doanh, công nghiệp dĩ thành”.(Dịch ý: Đất La Di mặt giáp biển, lưng tựa rừng, sóng lúa mênh mông, nghề nông tấn tới / Làng Hàm Tân buổi ban sơ, trước họ Đinh sau họ Nguyễn, cùng nhau khai khẩn, cơ nghiệp thành công).

     Nhiều người hỏi vui  với tôi: "LA GI là gì hỡi anh?".
     Mời  các bạn truy cập đường link sau xem giải đáp phần nào câu hỏi trên:
                           https://vi.wikipedia.org/wiki/La_Gi           
     Đồng thời mời đọc bài thơ của nhà thơ  Phạm Tường Đại về LA GI


                   
                        Nhà thơ Phạm Tường Đại
                                    (1930- 2008)


                      LA GI LÀ GÌ?
                      (Tặng La Thuỵ)

                  Hỡi em La Gi là gì?
                  Là thiên di thuở hàn vi đất trời
                  Là con suối chảy giữa đời
                  Từ nguồn mang nước về khơi đong đầy
                  Là muôn chim đến hội bầy
                  Xây thành tổ ấm từ ngày hoang sơ
                  Là con thuyền chở ước mơ
                  Vượt phong ba đến bến bờ vinh quang

                   La Gi biển bạc non vàng
                  Trăng treo đỉnh Cú nắng tràn Đồi Dương
                  Hòn Bà lãng đãng khói sương
                  Dinh Thầy linh ứng bốn phương hội hè!

                                                       Phạm Tường Đại

                  ..............................................................

   * Mời truy cập vào các đường linsk sau để xem một số hình ảnh về thị xã La Gi:
a/
https://www.google.com.vn/search?q=h%C3%ACnh+%E1%BA%A3nh+v%E1%BB%81+th%E1%BB%8B+x%C3%A3+la+gi&biw=1511&bih=747&tbm=isch&tbo=u&source=univ&sa=X&ei=pgJTVPOdH47c8AXr54KwAw&ved=0CBoQsAQ&dpr=0.9

b/
http://gocnhosantruong.com/doi-song-xa-hoi/the-gioi-quanh-ta/869-v%E1%BA%BB-%C4%91%E1%BA%B9p-hoang-s%C6%A1-c%E1%BB%A7a-th%E1%BB%8B-x%C3%A3-lagi-b%C3%ACnh-thu%E1%BA%ADn


Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2014

HOA TỨ BÌNH - Phạm Tường Đại

                    
                        Nhà thơ Phạm Tường Đại
                                 (1930 - 2008)

                        
                          HOA TỨ BÌNH

                         (Tặng Nguyễn Khôi)

                         Gặp em chừ mùa hạ
                         Soi tóc dưới trăng ngà
                         Chỉ một lần đã nhớ
                         Bởi em là quỳnh hoa.

                         Sương rơi đầy ngõ lối
                         Sao cúc chửa vàng thu
                         Để tiếng cười bay lạc
                         Nỗi nhớ hoá mơ hồ.

                         Gió từ đâu về phố
                         Xua cái lạnh tàn đông
                         Lan âm thầm ấp nụ
                         Vương vấn giọt sương lòng.

                         Tơ trời giăng rất mỏng
                         Én bạc chở mùa sang
                         Mẹ già ra cửa ngóng
                         Đâu biết mai đã vàng.

                              Phạm Tường Đại

Thứ Bảy, 20 tháng 9, 2014

SỢI TÓC - Phạm Tường Đại, Thoại Vy

Trong một sát na bất chợt, soi gương nhìn lại mái đầu đang dần bạc trắng theo bụi thời gian, nhà thơ Phạm Tường Đại như trăn trở suy tư với từng sợi tóc đời mình.


            



                   Thơ: Phạm Tường Đại
                   Diễn ngâm: Thoại Vy
                   Video clip: Phú Đoàn


                                 SỢI TÓC
                            (Tặng La Thuỵ)

                     Sợi tóc sao khéo đành hanh
                     Sợi thì trắng sợi thì xanh nực cười
                     Sợi trắng trang trải nợ đời
                     Sợi xanh còn chút duyên trời đó chăng.

                     Mải vui quên nút miệng bình
                     Hèn chi nợ cứ rập rình mãi thôi
                     Có còn thương chút thơ ơi
                     Xin đừng buộc mãi duyên tôi với nàng.

                     Thì thôi dù có trễ tràng
                     Nghiệp đời đã trót đa mang cũng đành
                     Nhâm nhi cùng tóc tự tình
                     Hoá ra mình nói với mình trong gương.
                                                    Phạm Tường Đại

Thứ Bảy, 6 tháng 9, 2014

BÊN SÔNG DINH - Phạm Tường Đại


                   

 

                      BÊN SÔNG DINH

                        (Tặng La Thuỵ)

                 Sông Dinh con én gọi mùa
                 Thuyền ai đậu bến sông mơ tự tình

                 Hạt sương rơi nặng trên cành
                 Hoa ti - gôn khuyết nửa vành con tim

                 Tiếng chim chiều hót bình yên
                 Gió cuồng say gió từ thiên cổ nào

                 Cánh buồm vời vợi trăng sao
                 Còn nghe năm tháng sóng trào mù tăm

                 Đường xuân chưa lộ ánh rằm 
                 Đã nghe lòng đất nảy mầm thời gian

                 Bỗng xuân dậy tiếng tơ đàn
                 Ta âm thanh lạc dưới làn âm thanh

                                           Phạm Tường Đại

Thứ Tư, 6 tháng 8, 2014

MUỘN MÀNG VỚI HUẾ - Phạm Tường Đại, Lệ Hường

      Nhà thơ, nhà giáo Phạm Tường Đại (1930 -2008), hội viên VHNT Bình Thuận, chủ nhiệm đầu tiên CLB THƠ CA LAGI (Bình Thuận), dù đã về miền thiên cổ 6 năm nay, nhưng hình ảnh của ông  vẫn còn tươi nét trong lòng bạn bè, thân tộc. Xin giới thiệu bài thơ MUỘN MÀNG VỚI HUẾ của ông với các bạn 


           

                                 Thơ: Phạm Tường Đại
                                 Diễn ngâm: Lệ Hường


                MUỘN MÀNG VỚI HUẾ

                Mây cổ tích lung linh chiều cánh mộng
                Mắt u hoài lay động sóng hồ thu
                Lời dịu ngọt đưa ta về với Huế
                Thương đêm trăng cô gái hái xương bồ

                Hơn một lần nghe câu hò Vĩ Dạ
                Mái chèo khuya man mác nước sông Hương
                Ai nghiêng nón đề thơ quên lối vào Thiên Mụ
                Để bây chừ còn vấn vấn vương vương

                Hy vọng một ngày lại trở về thăm Huế
                Cùng rong chơi điện Ngọc đá phong rêu
                Nhặt từng giọt chuông rơi phía chân trời nhung nhớ
                Thả xuống dòng xưa chút duyên muộn vơi chiều

                                                              Phạm Tường Đại

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

KHI CON RA ĐỜI VÀ NỖI MẸ - La Thuỵ, Phạm Tường Đại


      Chiến tranh Việt Nam đã lùi xa mấy mươi năm rồi, nhưng trong tâm thức của những người từng sống qua cuộc chiến như vẫn còn in hằn bao vết đau nhức nhối. Nhà thơ Phạm Tường Đại (hội viên VHNT Bình Thuận) - hồi còn sinh tiền, tuy đã gần tuổi 80, nhưng luôn lạc quan yêu đời, thế mà trong thơ ông vẫn vương mang nỗi buồn chiến cuộc. Xin mời đọc bài thơ "KHI CON RA ĐỜI" của Phạm Tường Đại qua cảm nhận của La Thuỵ 
                           
                                       
                                            Nhà thơ Phạm Tường Đại                                                                                                                  (1930 - 2008)

                           KHI CON RA ĐỜI VÀ NỖI MẸ

                   “Đau đớn thay phận đàn bà”
      Câu thơ Kiều như tiếng thở dài trầm uất, bất chợt hiện ra đè nặng cảm xúc tôi, lúc mới thoạt đọc bài thơ “Khi con ra đời” của nhà thơ, nhà giáo kỳ cựu Phạm Tường Đại - đăng trên tuyển tập Văn nghệ Hàm Tân số tháng 7/1997 ( sau đó đăng trên VĂN NGHỆ BÌNH THUẬN ).
        Lẽ ra sau những tháng ngày hoài thai mong đợi, đứa trẻ ra đời ắt hẳn phải là niềm vui vỡ òa cho người sản phụ. Thế nhưng ngay từ khổ thơ đầu, ta chỉ thấy sóng lòng cuộn dâng của một niềm đau mênh mang biển thẳm, cùng từng suối nước mắt ắp chứa sông đầy, qua “nỗi mẹ” hằng đêm, trong khi bóng dáng người chồng - người cha lại biệt vô âm tín.
                      Khi con ra đời
                      Biển chập chùng sóng vỗ
                      Mây chiều nhuốm sắc da cam
                      Và dòng sông đựng đầy nước mắt
                      Chảy vào nỗi mẹ đêm đêm
        Phải chăng, dòng sông nước mắt ấy bắt nguồn từ một mối tình vụng dại: trong một phút tin yêu, người phụ nữ nhắm mắt trao thân, nhưng tình lang rồi xoải cánh bay xa, tặng lại nợ đời để riêng người lỡ phận phải quặn lòng nặng gánh đa mang trước miệng thế gian cay nghiệt? Hay đây là kết tinh của những tháng ngày hạnh phúc bên nhau, với bao kỷ niệm lấp lánh không phai nhưng vấp phải một tình huống khắc nghiệt nào đó mà trong giờ khai hoa nở nhụy, người cô phụ phải “đi biển mồ côi một mình”…? Vâng, có nhiều tình huống, nhiều nguyên nhân gây nên cảnh bi ai : con ra đời không cha và còn lại nỗi đau oằn oại cho riêng người cô quả hứng chịu. Cảm xúc ban đầu bất chợt là thế. Song, càng đọc tiếp bài thơ, cảm xúc của tôi dần chuyển biến
                     Khi con ra đời
                     Biển chập chùng sóng vỗ
                     Mây chiều nhuốm sắc da cam
       Những câu thơ trên không chỉ lột tả “nỗi mẹ” chập chùng với sóng biển lòng chao động vỗ bờ, trong sắc chiều ảm đạm thê lương của một ngày u uất. Chúng còn tả chân một hiện thực cuộc sống, con ra đời trong hoàn cảnh khó khăn gian khổ : biển động mất mùa và cảnh trời báo trước tai ương giông bão. Thiếu cánh tay mạnh mẽ, rắn chắc của người đàn ông, trụ cột gia đình- chống đỡ, nỗi đau của mẹ càng xoáy mạnh vào tim óc khi phải vật vã lo toan đến cảnh thiếu đói nay mai.
       Nhưng cha đâu mà không cùng mẹ chia sẻ trập trùng gian khó, trong và sau giờ “vượt cạn” này ? Phải chăng chính chiến tranh tàn khốc mới là tác nhân chủ yếu chia cắt hạnh phúc gia đình. Đúng thế, khói lửa chiến tranh đã ném cha tung cha vào phương trời mù mịt, không hẹn ngày về. Tuy tác giả Phạm Tường Đại không phác họa dù đôi nét mờ nhạt về cha, nhưng tôi vẫn cảm nhận rằng cha - người trai thời chiến đã lên đường theo tiếng gọi Tổ quốc, quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh. “cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi”. Và hình ảnh “mây chiều nhuộm sắc da cam” dường như là hình ảnh đọng lại trong tâm tưởng mẹ khi hoài niệm đến cảnh biệt ly trong ráng chiều u uẩn. Phải chăng hồi quang của hoàng hôn ly biệt đang là hồi ức làm chao đảo tâm hồn mẹ khi chạnh lòng dõi mắt về chân trời ngóng mong tin nhạn. “hoe vàng thì gió, hoe đỏ thì mưa”- (tục ngữ), sắc màu da cam là sắc màu tổng hợp hòa quyện của vàng và đỏ, của gió phũ phàng và mưa bất trắc, báo trước giông bão tàn khốc thiên tai. Sắc màu da cam còn là biểu tượng của chất độc khủng khiếp tàn hại môi sinh, báo trước hiểm họa của một cuộc chiến tranh hủy diệt tai ương. Vì sự sống còn của đất nước, cha đã băng mình vào dông bão thiên tai và chiến tranh địch họa để lại cô đơn khắc khoải, đau khổ mong chờ , dằn vặt lo toan … cho nỗi mẹ vô bờ.
                     Khi con ra đời
                     Câu hò khuya đứt đoạn
                     Đồng vắng tiếng chim sâu
                     Đạn cuồng toé lửa ngọn cau
                     Lời ru bốc cháy hai đầu võng đưa
      Vâng , không chỉ còn là điềm dữ báo trước nữa, chiến tranh đã phủ chụp tang tóc lên đất nước, đã vùi dập quê hương. Ngày con ra đời đâu còn êm ái nhịp nôi đưa cùng ngọt ngào tiếng ru mẹ, ngày con ra đời đâu còn tiếng chim sâu ríu rít chuyền cành cùng bóng dừa nghiêng cau thẳng xỏa tóc dài bay trong gió sớm của một thời thanh bình êm ấm. Lửa đạn cuồng điên đang lem lém cháy xém hai đầu võng làm đứt quãng tiếng hò khuya dìu dặt. Tiếng “à ơi” trong lời ru mẹ trở nên uất nghẹn. Khói bom man rợ đã xua tan tác chim muông. Vườn tược, nhà cửa, ruộng đồng đổ nát tan hoang. Khi con ra đời, mẹ đã phải chui rúc trong các hào rãnh, trong các hầm hố đào vội. Mẹ đã lấy thân mình che chắn bom đạn cho con. Mẹ đã phải ấp ủ cho con khô ráo khi hầm lầy lội mưa tuôn. Mẹ phải hà hơi thổi ngạt khi con sặc sụa khói bom.
                      Khi con ra đời
                      Cây sầu đâu rụng lá
                      Nước mắt dòng sông bầm lệ đá
     Ôi! Khi con ra đời tiết trời đông giá, cây trụi lá trơ cành. Mẹ phải trần thân chịu rét để con có nhiều lớp áo bọc ấm người. Khi con ra đời quê hương tang tóc đau thương. Dòng sông nước mắt từng đã xối xả tuôn đổ, dấu lệ theo năm tháng in bầm sâu cứng hằn nhiều rãnh dài trên khuôn mặt mẹ. Mẹ vẫn chờ mong cha, dầu chỉ là một tin báo tử. Nhưng nay mẹ không còn nước mắt để khóc nữa. Nước mắt như đang chảy ngược vào tim mẹ. Nỗi đau đến tột cùng . Nỗi đau đang hóa đá. Lòng mẹ thật hoang phế điêu linh.
                      Mẹ chợt hiểu
                      Cái giá ngàn đêm phải trả
                      Cho một tiếng gà
                      Một tiếng khóc oa oa
                      Là cuộc đời
                      Những đứa trẻ không cha
      Nỗi đau chập chùng bao trùm lấy mẹ. Tưởng sẽ làm mẹ quỵ ngã. Không! Vì con, vì chồng, vì xóm làng quê hương, vì lẽ sống đời mẹ … mẹ vẫn trụ vững. Mẹ vẫn dũng cảm sống và dám ngang nhiên đương đầu với nghịch cảnh. Bởi qua nhiều đêm dài thao thức cùng nỗi đau, mẹ hiểu rằng : dù mưa bom lửa đạn đang cố hủy diệt, dù gian khó chập chùng đang đày ải, bất chấp tất cả con đã được sinh ra, bất chấp tất cả con đang tồn tại, “thép đã tôi thế đấy” con rồi sẽ trưởng thành và vượt lớn .
      Để giữ gìn một tiếng gà êm ả tục tác ban trưa cùng những quả trứng hồng xinh trên ổ, để giữ gìn một tiếng gà lanh lảnh gáy sớm, báo hiệu một sáng mai hồng thanh bình đang trở lại, để cho tiếng khóc oa oa chào đời của các thiên thần nhỏ bé không còn bị bóp nghẹt bởi chiến tranh phi nhân nên cha đã xông pha vào dông bão đạn bom quyết gìn giữ an lành cho từng tấc đất quê hương. Dù tan nát ruột gan, mẹ không thể đầu hàng số phận nghiệt ngã. Bằng một sức bật hiếm có, mẹ đã trỗi dậy. Bằng một nghị lực phi thường mẹ đã đứng thẳng lên. Công việc nặng nhọc do người đàn ông đảm trách trước đây, bây giờ dồn trút hết lên đôi vai gầy guộc của mẹ. Không quản chân yếu tay mềm, mẹ dốc sức làm việc gấp hai, gấp ba năng lực vốn có, để cho tiếng gà, tiếng lợn vẫn rộn ràng reo vang , để cho tiếng nghé ọ nên thơ gọi mẹ vẫn âm vang trên đồng cỏ, để tiếng gà vẫn hùng dũng cất cao báo sáng, để quê hương vẫn rợp bóng tre làng, cau dừa vẫn xạc xào mơn man cùng gió lộng, để lúa vẫn xanh cây và vàng ươm hạt chín.
      Những đứa trẻ không cha như con Mẹ, dù chịu nhiều mất mát đau thương nhưng hãy ngẩng cao đầu hãnh diện, tự hào. Tự hào vì cha đã dâng hiến máu thịt mình cho Tổ quốc, nhờ vậy mà cây đời luôn đơm hoa thơm và kết quả ngọt. Hãnh diện vì Mẹ thật vĩ đại, thân phận đàn bà không còn là cuộc đời tối tăm tủi nhục và cam chịu mà ngược lại là tấm gương ngời sáng để muôn đời ngưỡng mộ, bái phục.
                                                                                                                        LA THUỴ