BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Quang. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Văn Quang. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 13 tháng 6, 2019

ĐƯỜNG TÔI ĐI HỌC – Nguyễn Văn Quang


       
                 Tác giả Nguyễn Văn Quang


         ĐƯỜNG TÔI ĐI HỌC 
                     
Quê tôi - làng An cư, là một ngôi làng nhỏ thuộc xã Triệu Phước. Làng nằm cạnh một dòng sông, đoạn cuối của hợp lưu hai sông Thạch Hãn và sông Hiếu đổ ra cửa Việt. Tên làng, tên xã nghe thì bình yên, hạnh phúc thế, nhưng quả thực dân chẳng an cư và chẳng được phước lộc là bao!
Sống nơi nước mặn đồng chua, dân thuần nông không đủ gạo ăn, phải đi làm thuê khắp bốn phương trời. Nghe câu hát của Duy Khánh (một người con của làng) thì đủ thông cảm:

Quê hương em nghèo lắm ai ơi
Mùa đông thiếu áo, hè thời thiếu ăn!

Nhà tôi không đến nỗi ba đời ăn củ chuối nhưng cũng ba đời đi ở đợ, làm thuê! Ông nội tôi lên làm thuê tận trên vùng sơn cước, Cha tôi và hai chú tôi phải đi ở giữ trâu, phụ cày cho nhà giàu tại ba xã khác nhau; tôi mồ côi cha lúc bảy tuổi, hai em tôi chết từ nhỏ vì thiếu ăn và bệnh tật không có thuốc chữa. Mẹ tôi đi làm thuê, tôi đi mót lúa, mót khoai để nuôi nhau sống qua ngày! Thế nhưng không hiểu tại sao tôi vẫn ước ao được đi học!

Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2018

LỜI BẠT "ĐOÀN ĐỨC VÀ NHỮNG HOÀI NIỆM VỀ THẦY CÔ CŨ" - Nguyễn Văn Quang


            

   LỜI BẠT 
   "ĐOÀN ĐỨC VÀ NHỮNG HOÀI NIỆM VỀ THẦY CÔ CŨ"

Năm mươi ba năm về trước, tôi quen biết Đoàn Đức khi cùng bước chân vào lớp Đệ Tam C (lớp 10), trường Trung học Nguyễn Hoàng - Quảng Trị. Tôi thuở nhỏ thất học nên khi vào Đệ Nhị Cấp người đã cao lớn như một thanh niên. Đức là dân thành thị, được học hành sớm nên so với tôi, anh nhỏ hơn, cỡ bằng tuổi em mình. Tuy nhiên, khi nhận biết Đức thông minh, học giỏi, có trí nhớ tuyệt vời và đam mê học tập, nhất là sự hòa đồng với bạn bè, tôi đã quyết định kết thân với Đức để trao đổi việc học tập, không có mặc cảm lớn-nhỏ, tỉnh-quê. Sau một thời gian, khi đã quen thân nhau, tôi thường lui tới nhà Đức học hoặc chuyện trò. Một hôm tôi đến nhà thì Đức đi vắng; cụ thân sinh của Đức niềm nở tiếp đón và chân tình nói với tôi: “Em Đức nó còn nhỏ, trẻ người non dạ, có gì ở lớp cháu góp ý giúp đỡ cho em với”. Tôi nghe mà thấy hổ thẹn với lời nhờ của cụ. Có lẽ ông cụ tưởng tôi lớn người nên khôn ngoan, tài giỏi hơn Đức, còn thằng con út Đoàn Đức của cụ thì còn ngây thơ, khờ khạo lắm, cần có người lớn tuổi kèm cặp thêm. Tôi lễ phép và chân thành thưa lại với cụ: “Thưa bác, cháu là học sinh từ quê lên, thuở nhỏ thất học nên bây giờ lớn xác rồi mà phải cùng học với các bạn nhỏ tuổi hơn. Cháu thấy bạn Đức giỏi lắm, trẻ người nhưng không non dạ đâu mà bác lo. Cháu còn phải học ở Đức nhiều thứ chứ đâu dám bày vẽ thêm cho Đức điều gì.”

Thứ Tư, 2 tháng 5, 2018

THƯA CÔ GIÁO TỊNH THY! - Thơ Nguyễn Văn Quang


 
      Tác giả Nguyễn Văn Quang
       

   THƯA CÔ GIÁO TỊNH THY!

   Đọc thơ cô tôi cơ hồ muốn khóc
   Người Mẹ Việt Nam nào mà không trằn trọc
   Bao đêm dài thương xót cả đàn con.
   Cha Mẹ chia nhau mà tính cuộc vuông tròn
   Vì sinh kế đàn con nên phải người non, kẻ bể
   Nên tình yêu thương vẫn không vì thế
   Mà phôi pha hay ghét bỏ, hận thù.
   Có trách chăng thì hãy trách con ngu
   Vì ích kỷ, sân si, gây nồi da xáo thịt!
   Sinh lòng dạ sói lang, hăng say chém giết,
   Mà quên mình cùng một gốc sinh ra
   Giả quên mình cùng Mẹ cùng Cha
   Nên lấy người dưng làm họ hàng thân thích!
   Nghe cô kể tôi thấy lòng ray rứt
   Muốn làm sao cũng chẳng biết làm sao!
   Dù mai sau dâu bể thế nào
   Xin nhớ cội nhớ nguồn dân Lạc Việt.
   Xin nhắn nhủ người anh em thân thiết
   Dẫu đã về cùng với Mẹ Cha chưa
   Cũng từ nay sám hối là vừa
   Đừng nuôi mãi hận thù, chia rẽ
   Cho con cháu mình qua bao thế hệ
   Vẫn ôm tròn hạnh phúc đầy tay.
   Xin gởi Cô, tâm huyết mấy lời này
   Xin chia sẻ tâm tình cùng cô giáo Huế!


               Quảng Trị, tháng 4 năm 2018
                     Nguyễn Văn Quang