BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Hoàng Vy. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Trần Hoàng Vy. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 21 tháng 8, 2018

MẸ ƠI - Thơ Trần Hoàng Vy


       
         Nhà thơ Trần Hoàng Vy


MẸ ƠI

Đọt lục bình non luộc với kèo nèo
Trả cá kho cong vạt lửa bếp rơm
Những bữa cơm nghèo
Năm xưa còn mẹ...
Mẹ ơi!

Tà áo nâu khô, buổi trưa nắng lửa
Mẹ về chung chiêng, cơn mưa một nửa
Trái thị thơm rơi ra
Chiếc nón lá giữ lại sợi tóc xưa, hồi trẻ
Mẹ ơi!

Bàn thờ ngoại hoa điệp thơm ngái
Ly nước giếng trắng trong mãi
Nãi chuối vàng ươm màu mật ong
Có đôi mắt mẹ thuở còn con gái?

Mẹ theo chồng mười mấy mùa sinh nở
Những lần đi biển... mồ côi
Dòng sữa vắt ra cạn dòng máu đỏ
Mẹ ơi!

Chiếc chõng tre nhà mình
Vạt thâm đen: “bên ướt mẹ nằm
Bên ráo con lăn”...
Ầu ơ, mùa giá lạnh...

Những cánh sẻ nâu, từ mái nhà tranh, bay ra
Bay mãi...
Mẹ chống gậy, chiều chiều
Ra ngõ ngóng phương xa.

Mùa Vu lan, chỗ mẹ ngồi một đóa hoa muống trắng
Chỗ mẹ nằm, một chén cơm trắng
Và nhang khói bay
Bên di ảnh mẹ buồn!

Mẹ ơi!
Ao thả kèo nèo nhiều con cá lội
Lục bình giờ hoa tím ngắt
Các con trở về. Mẹ đi chợ xa
Rất xa...

Mùa Vu lan vắng mẹ, 2012
TRẦN HOÀNG VY

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2018

“GIANG HỒ TÊ CHÂN”, THƠ TRẦN HOÀNG VY - Mang Viên Long

Nguồn:  



“GIANG HỒ TÊ CHÂN”, THƠ TRẦN HOÀNG VY
                                                             Mang Viên Long

Giang hồ tê chân (trang 65) là một trong 47 bài thơ của tập thơ thứ 5- “Tự Khúc”, của Nhà thơ Trần Hoàng Vy vừa dược nhà xuất bản  Thanh Niên ấn hành vào tháng 8 năm 2010. Tôi cảm thấy “rất khoái” bài thơ GHTC - nên muốn ghi lại đôi điều để chia sẻ cùng bạn đọc - và tác giả - (cũng là để cảm tạ một tấm lòng…)

“ Giang hồ tê chân quên dép rớt
bạn hiền tìm không biết rớt nơi đâu
bỗng thấy tiếc một thời sung sức
mòn gót giày lên núi, xuống sâu”

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

THƠ PHẠM HỮU QUANG (1952 - 2000) - Trần Hoàng Vy


Nguồn:


          
           Nhà thơ Trần Hoàng Vy


         THƠ PHẠM HỮU QUANG (1952 - 2000)

Ở vào cái tuổi 49 Phạm Hữu Quang đã "giang hồ" vào cõi hư vô đến nay đã 18 năm. Còn nhớ năm 1990 ở phía Nam ra tham dự Trại viết Thiếu nhi lần thứ I do Hội NVVN tổ chức gồm có mấy người : Phạm Hữu Quang (An Giang) Nguyễn Thái Nguyên (Cà Mau) Trần Thị Hoàng Anh (Đồng Tháp) và tôi. Tôi ở chung phòng với Phạm Hữu Quang. Phạm Hữu Quang người to mập khuôn mặt hợp với võ hơn văn vậy mà những bài thơ Quang viết cho thiếu nhi rất hồn nhiên ngộ nghĩnh và đáng yêu. Bên cạnh những bài thơ cho người lớn cũng rất ấn tượng nhiều bạn bè nhớ là bài "Giang hồ". Tới đâu cũng nghe anh em đọc: "Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt/ Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà". THV xin trân trọng giới thiệu lại bài thơ "Giang hồ" của anh.

                                                                                  Trần Hoàng Vy


 Nhà thơ Phạm Hữu Quang sinh năm 1952 tại Thốt Nốt Cần Thơ và mất năm 2000 tại An Giang. Ông sáng tác không nhiều nhưng những tác phẩm của ông đều rất có hồn.
"ta về ừ nhỉ ta về thôi
ô hay bến thuyền kèo cột gãy
qua mùa hoạn lộ chẳng còn vui"
(Trích Khúc ru, 1986)


  
GIANG HỒ

Tàu đi qua phố tàu qua phố
Phố lạ mà quen ta giang hồ
Chẳng lẽ suốt ngày bên bếp vợ
Chẻ củi trèo thang với giặt đồ

Giang hồ đâu bận lo tiền túi
Ngày đi ta chỉ có tay không
Vợ con chẳng kịp chào xin lỗi
Mây trắng trời xa trắng cả lòng

Giang hồ ta ghé nhờ cơm bạn
Đũa lệch mâm suông cũng gọi tình
Gối trang sách cũ nằm nghĩ bụng
Cười xưa Dương Lễ với Lưu Bình

Giang hồ có buổi ta ngồi quán
Quán vắng mà ta chửa chịu về
Cô chủ giả đò nghiêng ghế trống
Đếm thấy thừa ra một góc si

Giang hồ mấy bận say như chết
Rượu sáng chưa lưa đã rượu chiều
Chí cốt cầm ra chai rượu cốt
Ừ thôi trời đất cứ liêu xiêu

Giang hồ ta chẳng hay áo rách
Sá gì chải lược với soi gương
Sáng nay mới hiểu mình tóc bạc
Chợt tiếng trẻ thưa ở bên đường

Giang hồ ba bữa buồn một bữa
Thấy núi thành sông biển hóa rừng
Chân sẵn dép giầy trời sẵn gió
Ngựa về ta đứng bụi mù tung

Giang hồ tay nải cầm chưa chắc
Hình như ta mới khóc hôm qua
Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà

PHẠM HỮU QUANG