BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lang Trương. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lang Trương. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 18 tháng 8, 2018

ĐƯA CHÂU GIA XUÔI NAM - Thơ Lang Trương


    
          Châu Thạch và Lang Trương


ĐƯA CHÂU GIA XUÔI NAM

(ta không yêu đâu, thơ bình thanh
sao người chê ta đồ quê mùa
ừ, thì ta yêu mùi hương đồng
nồng nàn vương hoài trên môi em.)

Đà thành ngày sang thu
Đưa người ra sân ga
Lên tàu xuôi phương nam
Buồn vương hơi heo may.

Người đi mang theo trăng
Tìm vui chiều thu vàng
Còi tàu vang xa xa
Mênh mang bờ sông Hàn.

Ta đưa người đi xa
Nhìn mây trôi phiêu du
Lời người vang trong tai :
Hôn em giùm cho ta !

             Lang Trương

Thứ Năm, 21 tháng 6, 2018

VĂN TẾ HỒN MA GIẶC PHƯƠNG BẮC - Lang Trương


    
          Tác giả Lang Trương

VĂN TẾ HỒN MA GIẶC PHƯƠNG BẮC

Hỡi ơi !
Mưa phủ kín trời
Mây giăng ngập lối
Bản quán mịt mờ
Cố hương diệu vợi.
Thảm thiết quá, luân hồi trọn kiếp, phận cam đành sanh bắc tử nam
Não nùng thay, nhân quả mãn đời, số đã định sống mờ chết tối.
Hồn vơ vất bờ hoang bụi vắng, lập lòe đốm lửa ma trơi
Tiếng nỉ non bóng xế canh tàn, ai oán cung đàn quỷ đói.
" Sách trời định đất nào vua nấy ", quỷ tha hương gục mặt cúi đầu
Cương thổ phân bắc đó nam đây, ma viễn xứ còng lưng khụy gối.
Tuyên ngôn đành rành
Hịch truyền vang dội :
" Đánh cho để tóc dài
Đánh cho để răng đen
Đánh cho chúng phiến giáp bất hoàn,
Đánh cho chúng chinh luân bất phản
Đánh để sử tri Nam quốc anh hùng chi hữu chủ !"
Địa lôi nổ chuyển rung trời đất Bắc, xương tan thịt nát, máu Mãn Thanh lênh láng ruộng đồng
Hỏa hổ soi sáng rực núi sông Nam, mặt cháy da sôi, xác Rợ Hán mỡ màng cây cối.
" Gươm Đại Việt mài khuyết mòn đá núi", xông lên chém phứa, đếch thèm xem cổ giặc cứng hay mềm
"Voi An Nam uống cạn ráo nước sông", xốc tới đạp bừa, chớ cần biết đầu thù hôi hay thối.
Thảm thiết thay !
Nào những kẻ cậy tài thao lược, phải tay hào kiệt, mảnh nhung y chôn sấp liệm càng
Nào những người cậy trí kinh luân, gặp đấng hùng anh, đồ kim giáp xô nghiêng bó vội.
Cũng có kẻ tâm hùng chí tráng, không quen thủy thổ, đành bỏ mình dưới nắng lửa chang chang
Cũng có người vai rộng sức dài, chẳng thuộc địa dư, cam quăng xác dưới ao đầm lầy lội.
Cũng có kẻ mưu cầu danh lợi, lợi danh chưa tới số, phách đã tan bàng bạc áng mây bay
Cũng có người mộng rắp khanh hầu, khanh hầu chẳng đến tay, hồn đã rã hiu hiu làn gió thổi.
Kìa Chi Lăng Liễu Thăng cụt ngọn, đầu lăn lông lốc, nghĩa phu thê đứt gánh hẹn thề
Nọ Đống Đa Nghi Đống lìa trần, cổ thắt lửng lơ, đạo thần tử nghẹn lời trăng trối.
Như Nguyệt Bạch Đằng "sấm rền chớp giật", giáo gươm tua tủa, Hoằng Tháo Toa Đô về Địa Phủ dâng công
Xương Giang Bình Than "trúc chẻ tro bay", tên đạn bời bời, Lý Khánh Lương Minh xuống Âm Ty lãnh tội.
Nào những kẻ dân phu lao khổ, đói cơm lạt muối, chốn Cửu Tuyền còn thân gánh mình gồng
Nào những người nô dịch nặng nề, đồn nặng roi đau, nơi Chín Suối còn vai mang đầu đội.
Chết lăn lóc rừng hoang bể thẳm, phiêu dạt dật dờ mặc gió táp sương sa
Chết mỏi mòn núi hiểm sông thiêng, nổi trôi vất vưởng mặc mưa dầm nắng gội.
Kẻ lạc bước sơn cùng thủy tận, miệng hùm nọc rắn, bồng bế nhau Âm Cảnh dự phần
Kẻ sa chân vực thẳm ao sâu, nanh khái ngà voi, dắt díu chúng Diêm Đài phó hội.
Đi đường thủy, Hà Bá đưa đường
Đi đường bộ, Tử Thần dẫn lối.
Nghe tiếng trống lân lúc dập dồn lúc rộn rã, ngỡ tiếng trống công đồn mà tán đởm kinh tâm
Trông bóng trăng thu khi vằng vặc khi mập mờ, tưởng chiến thuyền nã đạn mà nát gan vỡ phổi.
Cốt nhục nào chẳng xót, thịt xương kia chất đống thành gò
Huyết lệ nào không cay, nước mắt đó tuôn tràn thành suối.
Thảm thiết bấy mẹ già cha yếu, canh thâu tựa cửa, ngóng tin con ruột héo gan mòn
Thê lương thay vợ dại con thơ, đêm vắng trở mình, trông bóng bố đầu bù tóc rối.
Hồi cố quốc lối xưa thăm thẳm, thảm trạng nước nhà tin tức không thông
Ngóng cố hương nẻo cũ mịt mờ, hiện tình quê quán đường truyền khó nối.
Tổ quốc các ngươi nay :
Hạng nô tài hèn hạ lại tiếm ngôi cửu ngũ, nghe cái tên thánh tởm thần kinh
Giống ca xướng vô loài lại ngồi ghế mẫu nghi, trông bản mặt ma hờn quỷ chối.
Múa lưỡi rêu rao thánh hiền chật đất, nào Trình nào Khổng, học tiền nhân trên lọc dưới lừa
Ngoác mồm lếu láo chánh đạo ngút trời, nào Lão nào Trang, dạy hậu thế trong gian ngoài dối.
Mặt nung núc như loài heo nọc, còng lưng dân một nắng hai sương
Mình lặc lè tựa lũ lợn sề, nguy mệnh nước ba chìm bảy nổi.
Tàn độc hơn cả loài quỷ dữ, Thiên An Môn xích nghiến lạnh lùng
Dã man hơn cả lũ ác ma, chùa Tây Tạng lửa thiêu nóng hổi.
Dẫu tu tròn chín kiếp cũng khó giải nghiệp căn
Dẫu giết sạch ba đời cũng khôn trừ tội lỗi.
Thương chúng ngươi kẻ trung người dũng, sa trường bỏ mạng, mà tông miếu từ đường chúng san phẳng, muôn nỗi xót xa
Xót chúng ngươi kẻ hiếu người hiền, chiến địa phơi thây, mà mồ mả tôn linh chúng quật nhào, vạn điều nhức nhối.
Việc lửa hương ai kẻ kẻ lo toan
Việc tế tự ai người đắp đổi ?
Nay:
Đạo sĩ ta ra lời hiệu triệu, Mãn Hán các ngươi sau trước sắp hàng
Lang Truong này phát lệnh xuất quân, Mông Khựa các ngươi dưới trên lập đội.
Kéo rốc về phương Bắc, vặn cổ thằng Bình cho dân an quốc thái, tôi chúa đồng lòng như thác đổ triều dâng
Tiến thẳng đến Trung Nguyên, lôi họng con Bành cho mỹ tục thuần phong, tướng sĩ đồng tâm tựa sóng gầm bão nổi.
Dặn con cháu chớ lầm đường lạc lối, hãy trông gương tổ phụ, chớ mê muội hung hăng mà mạng uổng thân vong
Nhắn hữu bằng cố mở trí khai tâm, hãy soi bóng ông cha, chớ ngu dốt hống hách mà đầu lìa máu xối.
Khai đạo nghĩa sống thù chết bạn, soạn lời văn giúp chuyển dạ ăn năn
Mở lòng nhân sinh dữ tử hiền, thảo bài tế giúp hồi tâm sám hối.
Cam lộ một bầu
Phóng tay cứu rỗi.
Thương thay !

Lang Trương
Trung Thu năm Bính Thân 2016. Tuyên hạ

Thứ Sáu, 8 tháng 6, 2018

TA NÉN CẢ HỜN CĂM ĐẦU NGỌN BÚT - Thơ Lang Trương

       
          
                  Nhà thơ Lang Trương

TA NÉN CẢ HỜN CĂM ĐẦU NGỌN BÚT
(Vô cùng khinh bỉ gửi bọn bồi bút, văn nô)

Hãy nghe đây, hỡi giống nòi phản quốc !
Tiếng oan khiên đã dậy khắp sơn hà
Tiếng ai oán của những oan hồn trong tiềm thức
Tiếng thảm thiết kêu gào của thịt nấu nồi da.

Lũ các ngươi không ngớt lời phỉ báng
Nào Quý Ly, nào Chiêu Thống đê hèn
Lũ các ngươi cũng hùa nhau chửi mắng :
“Rước voi về, giày mồ mả ông cha”

Hãy rửa tai nghe đây,
nghe thật rõ lời ta :
Chẳng đấng quân vương nào dâng giang sơn cho giặc
Đã xông trận là vươn mình đứng thẳng
Chưa từng cúi đầu nhận tiếng: “Đứa con hoang”.

Trả lại cho ta chứng tích Mục Nam Quan
Nơi Nguyên Trãi tiễn cha về đất Bắc
Nguyễn Phi Khanh dạy con chớ cúi đầu thờ giặc
Hãy nuốt lệ vào lòng, rửa quốc hận thiên thu.

Máu anh hùng rải khắp biên khu
Từng tấc đất giữ gìn cho hậu thế
“Xối máu nóng rửa vết nhơ nô lệ”
Máu quân thù đỏ nước Bạch Đằng Giang.

Bốn ngàn năm: “Vạn cổ thử giang san”
Gương trung liệt đời đời soi sáng
Bom Sa Diện nổ tung lòng Lưỡng Quảng
Mộ người anh hùng lấp lánh giữa Hoàng Hoa Cương.

Hãy nghe thật rõ lời ta, lũ điếm bút văn chương
Bóp méo sử là dìm dân tộc ta trong biển máu
Lũ các ngươi mặt mũi nào nhìn con cháu
Khi cơ đồ phút chốc tan hoang.

Hãy mở mắt mà xem, dưới biển, trên ngàn
Đâu cũng thấy một màu chết chóc
Rợ phương Bắc ngàn đời gieo tang tóc
Sao nỡ cúi đầu thờ giặc như cha ?

Có biết nhục không, khi gấm vóc sơn hà
Bị xâu xé bởi loài đã thú
Hay chỉ thoả thuê, một đời no đủ
Hải vị, sơn hào chan nước mắt dân đen.

Ta biết các ngươi nhiều giải thưởng, lắm bằng khen
Nhà nọ, nhà kia vễnh râu vênh váo
Tự ngươi biết, mình chỉ là loài cầy cáo
Theo đóm ăn tàn, tìm chút thịt vãi xương rơi

Hãy sống trung can, lẫm liệt một đời
Để khi chết không miệng đời phỉ nhổ
Đừng làm con bọ hung suốt ngày lo giông tố
Cứ mãi vùi mình dưới đống phân đen.

Chớ làm bẩn văn chương, hỡi lũ đê hèn
Tổ quốc lâm nguy, các ngươi câm miệng hến
Chút hôi tanh, cả bầy xô đến
Bán thánh buôn thần, đổi trắng thay đen.

Hồn thiêng sông núi hỡi, có linh chăng ?
Xin nén cả hờn căm đầu ngọn bút
Chỉ thẳng các ngươi: Lũ văn nô phản quốc
(Loài phản quốc còn biết đâu vinh nhục)
Chẳng đáng làm người, chỉ là giống sài lang.

                                           Lang Trương

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018

NÚT ẤN LỊCH SỬ - Thơ Lang Trương


         
                Nhà thơ Lang Trương


NÚT ẤN LỊCH SỬ

Tổ quốc lâm nguy !
Sơn Hà nguy biến !
Sóng ba đào trào ngược khí hờn căm.

Cắt thịt da mình nuôi hổ đói 99 năm
Ngày dân tộc bị diệt vong đang tới
Là kẻ sĩ, không lẽ khoanh tay ngồi đợi
Con cháu mình lầm lũi kiếp vong nô ?

Gương ông cha, áo vải cờ đào
20 vạn quân Thanh, chỉ 5 ngày quét sạch
Bản tuyên ngôn rành rành lưu sử sách
“ Nam quốc sơn hà nam đế cư ”.

Máu xương nào còn đỏ bản địa dư
Từng mảnh giang san xuống tay tùng xẻo
Những khuôn mặt mỡ màng, những tâm hồn dặt dẹo
Chẳng máu xương nào thỏa mãn dạ sài lang.

Hồn ta bay khắp đất Việt trời Nam
Đâu cũng thấy giống sài lang phương Bắc
Từng tấc đất xéo quằn trong tay giặc
Từng tấc đất tủi hờn thấm đỏ máu cha ông.

Mục Nam Quan đâu hỡi, có còn không ?
Lũ phản quốc muôn đời bia miệng thế
Hoàng Sa, Gạc Ma máu tràn dâng ngập bể
Sóng ba đào trào ngược khí hờn căm.

Có lẽ nào dâng đất mẹ 100 năm
Mở rộng cửa đón loài quỷ dữ
Có kẻ rắp ranh thành tội đồ lịch sử
Nỗi nhục này muôn kiếp chẳng phôi pha.

Hồn ta bay trên khắp nẻo sơn hà
Đâu cũng thấy những vết thương rỉ máu
Những mảnh đời tang thương, những ánh nhìn đau đáu
Về đâu ?
Hồn Lạc Việt về đâu ?

Cắt thịt mình sao lại không đau
Máu đã chảy, cả tấm thân quằn quại
Cá chết trắng bờ, xác trôi kín bãi
Giang sơn gấm vóc, còn không ?

Hồn ta bay theo tiếng gọi non sông
Tiếng gào thét không cam đời nô lệ
Một trăm năm, một ngàn năm sau hoặc lâu hơn thế
Nỗi nhục ngày này, muôn kiếp chẳng phôi pha.

                                                    Lang Trương

Thứ Năm, 15 tháng 3, 2018

ĐỨNG DẬY ĐI EM - Thơ Lang Trương


     
         Tác giả Lang Trương


     ĐỨNG DẬY ĐI EM
     (Tặng cô giáo Bùi Thị Cẩm Nhung)

     Anh ngạc nhiên khi mình không phẫn nộ
     Nghe tin em quỳ gối giữa giảng đường
    Anh chỉ thấy cả một trời giông tố
    Trong tim mình dào dạt một niềm thương.

    Đừng buồn nghe em, đời này đen bạc lắm
    Nhung nhúc quanh ta dã thú tập làm người
    Gương vuốt sắc, nhe nanh dài nhọn hoắt
    Hung dữ, bạo tàn vùi dập đóa hoa tươi.

    Em đơn độc giữa một bầy thú dữ
    Xung quanh em là một lũ đê hèn
    Chúng nó đấy, bao lần xông lên trước
    Vênh mặt, cúi đầu để nhận tiếng ban khen !

    Đứng dậy đi em ! Phủi bụi trần lem luốc
    Trả lại cho mình màu áo trắng trinh nguyên
    Em vẫn là em, cô giáo thảo hiền
    Gieo chút nắng cho cây đời xanh mãi.




Ps: Cô giáo Bùi Thị Cẩm Nhung, trường PTCS Bến Lức Long An bị phụ huynh bắt phải quỳ 40 phút, trước mặt hiệu trưởng, chủ tịch hội phụ huynh và nhiều giáo viên khác.