CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

VIDEO CLIP "ĐỐI DIỆN QUÂN THÙ PHÚ" - Kha Tiệm Ly, Nguyễn Hữu Tân


              


        Sau khi đăng tải ĐỐI DIỆN QUÂN THÙ PHÚ của anh Kha Tiệm Ly:
        (http://phudoanlagi.blogspot.com/2014/05/oi-dien-quan-thu-phu-kha-tiem-ly.html)


Chúng tôi tình cờ lên Youtube search nhạc, bỗng chợt thấy bài phú này được nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc, hoà âm và trình bày đoạn cuối (ngày 31/5/2014), nên đã làm video clip này. 
Mời quý bạn thưởng thức:

                  


                                    Phú: Kha Tiệm Ly

                                    Tiếng hát: Nguyễn Hữu Tân
                                    Video clip: Phú Đoàn

                 Đoạn cuối ĐỐI DIỆN QUÂN THÙ PHÚ được phổ nhạc:


                 Anh em ơi!
                 Giặc đã đến rồi!

                 Giặc đã đến rồi!
                 Ta nhân nhượng cũng có mức có chừng

                 Chúng hung hăng ngày tự tung tự tác.
                 Thương giống nòi, chân mạnh bước hiên ngang,
                 Vì tổ quốc, máu sôi lòng bất khuất.

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2014

CẢM NGHĨ MÙA CƯỚI 2015 - Thơ Nguyễn Khôi




   Tác giả Nguyễn Khôi. Sinh 1938.
   Quê: Phường Đình Bảng, thị xã Từ Sơn, tỉnh Bắc Ninh.
    Đ/c: 39/259 phố Vọng, quận Hai Bà Trưng - Hà Nội. 
    Email: khoidinhbang@gmail.com



              CẢM NGHĨ MÙA CƯỚI 2015
                           (Tặng : LXQ)
             
              "Thôi anh ở giữ vườn Dâu nhé
              Dứt mối tơ...em kiếm chồng giầu"
                   
              Con gái lấy chồng sợ "kim lâu" (1)
              Đã qua Đông Chí... bắc được cầu
              Chẳng còn phải lụy con đò nhỏ
              Xe phóng ào qua vút bóng câu.

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2014

NOEL KHÔNG CÓ CHÚA - Thơ Xuân Ly Băng


Có lẽ Xuân Ly Băng là nhà thơ công giáo được người yêu thơ biết đến nhiều nhất sau Hàn Mặc Tử. Mùa Giáng sinh, xin mời đọc bài thơ "NOEL KHÔNG CÓ CHÚA" của nhà thơ XUÂN LY BĂNG (tức Đức Ông Linh Mục J.B. Lê Xuân Hoa) 


          
                        Nhà thơ Xuân Ly Băng


           NOEL KHÔNG CÓ CHÚA 

           NOEL !
           Chúa đâu ở trong đền thờ 
           Ngài đang nằm nơi cổng đền thánh 
           Cao quá đối với Ngài 
           Vì Ngài không bằng viên đá thấp nhất 
           Sang quá đối với Ngài 
           Vì tất cả Ngài 
           Giá  không bằng vòng xích sắt
           Đẹp quá đối với Ngài 
           Vì da dẻ Ngài nhăn nheo
           Không được mịn màng như màu sơn Bạch Tuyết

           NOEL:
           Chúa đâu ở đền thờ
           Ngài đang nằm trên hè phố
           Mưa gió bơ vơ
           Nghe nhạc rượu say sưa
           Và tiếng ly chén chạm nhau loảng xoảng
           Ở một tầng lầu cao trên đầu Ngài
           Làm Ngài tưởng nhớ
           Hình ảnh một đống rác nham nhở
           Ở ngoại ô
           Và Ngài bị đánh vì mẫu xương khô

           NOEL:
           Chúa đâu ở đền thờ
           Ngài ở trong tay một thiếu phụ
           Tím bầm như miếng thịt trâu
           Lạc lõng giữa đêm trường phố thị
           Khi đại lộ lên ánh đèn nâu
           Mẹ Ngài không tìm ra lối thoát
           Đặt Ngài trên cống rảnh tanh hôi
           Rồi bà biến mất

           NOEL:
           Chúa đâu ở trong hang đá
           Ngài đang quỳ đó
           Ở dưới đáy đền thờ
           Bên anh và bên tôi
           Ngài đã già cả
           Rét run quần áo tơi tả
           Ngài đang lo chốc nữa lễ hết rồi
           Chống gậy lối nào cho xe người ta đừng tuôn ngã
           Và đứa cháu thức dậy đòi quà
           Biết lấy gì cho nó

            NOEL:
            Chúa đâu ở trong hang đá
            Ngài đang úp mặt nơi nghĩa trang
            Dưới chân Thánh Giá
            Khi chiều buông
            Khóc thét
            Nỏ cần ai nghe
            Vì chỉ một người nghe thì đã chết rồi
            Còn lại bảy đứa bé mồ côi 
            Sau một phát súng nổ

            NOEL:
            Chúa đâu ở trong hang đá 
            Ngài đang chống nạng đi trên vỉa hè 
            Lê la kiếp sống 
            Mải nghe nhạc khúc hoà bình
            Hay Ngài đang nằm dài trên chõng
            Mỗi chuyển dịch đều nhờ đứa con côi
            Mẹ nó sang sông hơn một mùa thu rồi
            Nhìn tường nhà thương phế binh màu trắng
            Thấy trắng cả cuộc đời
            Cố gắng giữ nụ cười
            Vì không khóc được nữa

             NOEL:
             Chúa đâu ở đền thờ
             Ngài cũng không ở nơi hang đá
             Ngài chen chúc trong xóm nhà lá
             Hay lác đác dưới gầm cầu
             Hay đội nón mê lặn lội dưới bùn sâu
             Hay vác súng nặng hơn người đi lang thang giữa trời mưa gió 
             Chịu đựng thật nhiều
             Những mảnh đời không căn cước

             NOEL ! 
             Chúa đâu ở trong đền thờ 
             Ngài cũng không ở trong hang đá 
             Nếu không gặp Ngài trong tối tăm
             Chẳng bao giờ thấy Ngài trong ánh sáng
             Nếu không gặp Ngài trong nghèo khổ 
             Chẳng bao giờ thấy Ngài trong cao sang 
             Nếu không gặp Ngài ở dưới đất 
             Chẳng bao giờ thấy Ngài cõi Thiên Đàng

             NOEL !
             Chúa đâu ở trong đền thờ 
             Ngài cũng không ở trong hang đá 
             Ta tìm Ngài và muôn năm không gặp Ngài 
             Nếu lòng ta không mở 
             Cho những ai thiếu ánh sáng mặt trời 
             Lây lất trong vũng đời u thảm
             Của một xã hội thừa súng đạn và thiếu bánh cơm.

                                                         XUÂN LY BĂNG


             Mời click chuột trực tiếp vào đường link sau để đọc thêm :

         http://www.art2all.net/tho/lathuy/camnhan_noelkhongcochua.htm

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2014

CÔ NÀNG Ả RẬP - Thơ Nguyễn Khôi



  

CÔ NÀNG Ả RẬP
(Gái đạo Hồi)
Tặng : Ca Dao

   Mới biết cô Nàng Ả Rập
        Mắt xanh, da trắng nõn nà  
Bịt kín hở hai con mắt
   Chao ôi, kính đức A La!

                                      


Đẹp nhất ấy là con mắt
      Xanh mơ như bầu trời Nga,
         Mũi  xinh  cô đầm nước Pháp
     Môi gái Sài Gòn thiết tha...


                               

Đẹp thật :  nhì da, nhất dáng
Tấm thân tỏa ấm mùi hương
Khỏa thân sẽ thành Biển lớn
           Đánh chìm các đấng Quân Vương !
                
                               

                                   


                                                      Em ở Jerusalem ?

                                                      Hay ở đô thành Bagdad ?
                                                      Nắng cháy đất trời sa mạc
                                                      Trời cho tươi mát như em .

       

                                  

         Cầu xin Đúc Thánh uy quyền
Ở xa được tha hồ ngắm
             Nếu mà trộm xem "em tắm" (1)
             Thì anh chắc cũng thăng thiên ?

                              


                                                                             Hà Nội 18-12-2014
                                                                                       Nguyễn Khôi

 

                            (1)  Tên bài thơ của Bạc Văn Ùi thời 1950


Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

TRANH TỐ NỮ - La Thuỵ, Trần Nhàn, Minh Tiến


  
                               


                                Thơ: La Thuỵ      
                                Nhạc & hoà âm: Trần Nhàn
                                Trình bày: Ca sĩ Minh Tiến


                                 TRANH TỐ NỮ

                       Người đứng đó vai gầy tóc liễu rũ
                       Môi bồng bềnh chao cánh võng nghiêng lơi
                       Mắt thẳm đọng sóng hồ thu nhẹ vỗ
                       Chớm u hoài mộng tỏa vút ngàn khơi


                       Thân đọng gió lung linh ngàn phấn bướm
                       Dưới sương mờ diễm ảo nét mi lay
                       Xiêm áo mỏng ủ men tình thắm đượm
                       Tiếng hồ cầm huyền hoặc dáng liêu trai


                       Ta níu mộng để lòng hoài phơi mở
                       Thoáng ơ thờ , tình vẫn mãi đong đưa
                       Trăng xế bóng , thời gian đành hẹn lỡ
                       Cung tơ trầm đồng vọng nuối âm thừa


                                                                  La  Thuỵ



                  


Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

ĐỢI PHÚT ĐANG MÙA - Nguyễn Huỳnh Sa, La Thuỵ

 NGUYỄN HUỲNH SA là hội viên Hội Văn Học Nghệ Thuật Bình Thuận. Thơ anh thường xuyên góp mặt trên nhiều báo địa phương, trên các tạp chí Văn Nghệ trong và ngoài tỉnh... 
Văn chương với NGUYỄN HUỲNH SA không là "nghề" nhưng là "nghiệp", "lỡ mang cái nghiệp vào thân" nên cuộc đời nhà thơ nào cũng thường lắm truân chuyên lận đận! NGUYỄN HUỲNH SA chuyên chú đến với thơ từ khi còn rất trẻ, hành trình sáng tác thơ của anh đã trên 35 năm. Anh không viết nhiều, nhưng viết rất cẩn trọng và chắc tay, không dàn trải bằng số lượng, nhưng rất đáng nể về chất lượng! Mỗi bài thơ của anh là một sự chắt lọc, rút ra từ trải nghiệm cuộc sống với những vất vả thăng trầm của người con xứ biển với quanh năm sóng gió mặn mòi... 
 Tập thơ đầu tay: "ĐÁ MẶN NGHIÊNG ĐỜI NGHE SÓNG VỖ" của anh, phải sau hơn 30 năm làm thơ anh mới cho xuất bản cũng đã phần nào nói lên tâm thế: chậm mà chắc, ít mà cô đọng trong thơ NGUYỄN HUỲNH SA.
Xin giới thiệu bài thơ ĐỢI PHÚT SANG MÙA của anh do La Thuỵ diễn ngâm


              


                ĐỢI PHÚT SANG MÙA


                Em nơi đâu?
                Anh đi tìm em
                Anh cùng cánh cò nương theo ngọn bấc
                Cùng nồm nam hoá hạt thấm quanh nguồn
                Len lỏi rốn chợ đời chong chóng
                Ngập ngừng mấy ngả ba trơn
                Giữa lấp loá sắc màu anh chỉ còn sắc trắng

                Tìm em
                Anh đi tìm em
                Dẫu chưa có đôi hài bảy dặm
                Dẫu tứa máu đôi bàn chân lận đận
                Và hai bàn tay chai
                Gặp đây đó của rất nhiều cô gái
                Một phẩy mi, một chấm môi em
                Làm sao được, em là ba chấm lửng
                Gặp đây đó những đường cong lượn uốn
                Vươn dài ra, vòng lại, vây quanh
                Những đường cong tưởng nhốt đời anh ngợp
                - Những vòng tròn rực rỡ hào quang xanh
                Rồi nhan nhản một trời áo váy
                Lốc cốc rập rềnh rạn phố ngựa xe
                Chong mắt, căng tai, hút vầng em chẳng thấy
                Giá mình làm loài thú đánh hơi nghe.

                Thì thôi vậy
                Em về vườn cũ
                Mắc võng tình,  ngây dại chờ em
                Hát ngô nghê sáo sành sáo sậu
                Con cò bay - cò sợ đậu cành mềm
                Chém đá - tin một ngày em lại
                Mặc thời gian rắc muối mái đầu nhau
                Ta ngây thật
                Sẽ đâu cần che đậy
                Vì em ơi, hoa trái cứ đang mùa.

                Nửa vàng nửa xanh - trái chưa mùa
                Mãi đợi
                Ta môt nửa khật khờ, em một nửa khôn lanh
                Phút đang mùa em chín mọng trong anh

                                                   Nguyễn Huỳnh Sa

Chủ Nhật, 30 tháng 11, 2014

VIDEO CLIP NGÂM THƠ "LỜI XIN LỖI" - Phan Chính, La Thuỵ


     
  
Nhà thơ, nhà báo Phan Chính sinh năm 1943,  tại thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận. Trước năm 1975, ông với bút hiệu Đông Thuỳ đã xuất hiện trên các báo: Điện Tín, Sóng Thần, Độc Lập, Tin Sáng, Đại Dân Tộc... và các tập san văn học: Khởi Hành, Thời Nay, Tuổi Ngọc… Từ sau năm 1975 đến bây giờ  thơ, truyện ngắn của Phan Chính xuất hiện đều đặn trên các báo ở địa phương và Trung ương… Đến năm 2008, Phan Chính đã xuất bản 04 tập thơ: Trái độc, Giọt sương, Giữa truông đời, Biển trắng như lòng ta thức đợi ; Hàm Tân chuyện thuở  đầu (bút ký- năm 1988), Huyền thoại xứ biển (biên khảo- năm 2007). Ngoài ra, ông còn tham gia viết lịch sử truyền thống huyện Hàm Tân và thị xã La Gi (Bình Thuận). 

            Xin giới thiệu bài thơ LỜI XIN LỖI của ông qua giọng ngâm thơ La Thuỵ


                  


                    
                     LỜI XIN LỖI


                     Đêm  nay ta uống ly chào bạn

                     Rồi một rồi mai chắc gì hơn

                     Dẫu vuốt mắt nhau mà chẳng hẹn

                     Xoay vòng cho giáp cõi càn khôn


                     Trớ trêu cái số đời đen bạc

                     Mấy nẻo ưu phiền lại gặp ta

                     Mới hay khuya lắng hoen màu rượu

                     Để quặn thắt lòng chợt xót xa


                     Cạn ly thấy tiếc thời thơ dại

                     Năm tháng qua đi thật vô tình

                     Chút rưng rưng nghẹn ngào đôi mắt

                     Thôi đành nốc cạn cả mông mênh


                     Đất trời dung nạp ta từ đó

                     Thêm nắng mưa buồn thương nhớ ai

                     Nâng ly tìm lại hình nhân cũ

                     Tạ lỗi cùng ta chưa kịp say

                                                     Phan Chính

Thứ Tư, 26 tháng 11, 2014

GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ - Thơ Nguyễn Khôi


Lời dẫn của nhà thơ Nguyễn Khôi : 

       Ngày 8-3-2002 Nhà thơ Cao Quảng Văn (người Huế ở Tp.HCM) có gửi tặng Nguyễn Khôi cuốn "Quốc học trường tôi"- Hợp tuyển Thơ - Nhạc- Họa, nxb Thuận Hóa  1996, trong đó có in Bài thơ BÀY TỎ của  Thiền sư  Minh Đức Triều Tâm Ảnh ( tên thật là Nguyễn Văn Kha, sinh năm 1946 tại Thừa Thiên, học Quốc Học Huế từ 1961-1964). Thơ Bày Tỏ dài 56 câu với " ý " lý giải về sự "nhập thiền" của Người... Bài thơ rất HAY, hình tượng thơ sống động, ngôn ngữ thơ điêu luyện, ý mới , tứ lạ .. .cuốn hút ngay từ những câu đầu tiên :

                 Mai hết cuộc, tôi xin về núi cũ
                 Giã từ ngày áo đỏ đèn xanh
                 ...Tôi đã ra đi
                 Bằng bài thơ thứ nhất
                 Thuở đầu đời môi rượu lả đường say
                 ...

     Nguyễn Khôi đọc rất xúc động, liền thả bút như "họa lại" đáp lại ... nay đã qua 12 năm, xin chép lại để các bạn thơ cùng chia sẻ :

             


             GỬI NGƯỜI THƠ BÀY TỎ
            (Tặng Minh Đức Triều Tâm Ảnh)

            " Người thơ phong vận như thơ ấy"
                                           Hàn Mặc Tử

              Thôi, người cứ vô tư về núi
              Cùng hương rừng gió nội mây bay
              Ta ở lại cùng Đô thành chật chội
              Vùi đầu trong đống sách cao dày.
                    
              Người trắng tay mà hồn thanh thản
              Ta tiền tài áo mũ xênh xang
              Người thiền định gối đầu bên thác ngủ
              Ta trong phòng máy lạnh đắp chăn.
                     
              Người đã ra đi
                          bằng bài thơ thứ nhất
                                     Vĩnh biệt tình đầu
                                                áo đỏ đèn xanh
              Ta chí mọn bám rêu phong thành cổ
              Hóng hương mơ son phấn thị thành.
                      
              Về với núi : Người nghênh phong thưởng nguyệt
              Ta áo cơm
                                sâu bọ giữa nhân quần
              thêm chức tước
                                        phẩm hàm này nọ
              nhếch mép 
                                  đau
              Lắng một tiếng cười gằn.
                      
              Thật kỳ diệu
                                   giữa cuồng phong - gió nổi
              Người thoát đi đến một chốn bên trời
              Tiếng chuông vọng trên mây ngàn sương lạnh
              thương chúng sinh
                                             lòng thả giữa khơi vơi...
                      
               Người khiêm nhường tránh xa đời chen chúc
               những bon chen
                                          nhức nhối chốn đông người
               Đời là thế, biết ai là vụng dại
               Biết ai khôn ngụp lặn để sinh nhai.
                      
               Đời là thế, chẳng qua là Quán Trọ
               Giữa quê hương mà nhớ cố hương
               Ký ức xanh viết bài thơ BÀY TỎ
               Khối tình thơ còn nguyên vẹn Tâm hường.
                      
               Ôi cuộc sống bao thân thương tình nghĩa
               Là khói hương xin thoảng một hơi Trà
               Đời vẫn đẹp bởi long lanh giọt lệ
               Biển khổ đời kết  SINH - TỬ- TÌNH CA.
                      
               Như Thi sĩ yêu con Chim Báu Tớt (1)
               Cho nhân gian tiếng hót vọng tâm hồn
               Thanh kiếm báu xin treo trên vách đất
               Đời yên bình... cày cuốc vẫn là hơn.
                      
               Ừ vẫn sống - nào có ai bỏ cuộc
               Người ra đi mây trắng giục đường phi
               Một lẽ sống
               Một tình yêu Đất Nước
                                          ừ gia đình, cũng một lẽ...
                                                               khinh khi.
                       
               Thôi, từ giã những điều gì vô lối
               Cách mù khơi cho thanh thỏa tâm hồn
               Như TẠO HÓA
                                          ta tin ĐỜI NHÂN QUẢ
               Người ra đi...còn lại cả trời hương.
                   
               Người ra đi... trí vượt trên trần thế
               Chút tình thơ thả mộng ngợp sông hồ
               Còn yêu người... thơ về trong nỗi nhớ
               Đỉnh phù vân tung cánh một trời thơ.
                      
               Thôi, Người cứ vô tư về núi cũ
               Lưu gót TRẦN...quên một thuở từng đi
               Khi đã luyện mình
                                             là VÔ NGÃ
               thì
                    hồn
                           thơ
                                 đã thoát tục
                                                    an tri.

                                             NGUYỄN KHÔI
                                        Viết trong đêm gió nổi

               -----------


             (1) Theo một Ý thơ của Bích Khê (bài Duy Tân).