BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kha Tiệm Ly. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kha Tiệm Ly. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 16 tháng 8, 2018

MỘT MÙA XUÂN - Thơ Kha Tiệm Ly


   


MỘT MÙA XUÂN

Ta bỗng thấy mặt trời nghiêng ánh lửa,
Vùng giang sơn nhỏ bé rạng huy hoàng.
Cả trăm ngàn hồn quân giặc than van:
Ôi khủng khiếp, một giống nòi uy dũng!

Tứng ánh thép, từng chiếc đầu rơi rụng,
Quân kỳ bay làm ngợp vía quân thù
Đống Đa một thuở,
Oanh liệt ngàn thu!
Ai gây hấn, mang hờn căm về nước?
Ai xâm loàn, cho xương ngất biên khu?

Áo vải cờ đào,
Hồ Thơm Nguyễn Huệ,
Ra chút uy linh , danh lừng bốn bể.
Lời ban ra, muôn tướng sĩ cúi đầu.

Sau lưng bạch tượng,
Ngàn vạn vó câu.
Quyết đem máu tẩy bao trang nhục sử.
Dựng mùa xuân hoa trăm sắc muôn màu

Trời cao ngân ngất,
Đất rộng thênh thênh,
Lũ chàng Tôn sao chẳng tìm đường chạy,
Qua chi sông Hồng cho xác nổi lênh bênh?

Hồ Thơm Nguyễn Huệ,
Áo vải cờ đào.
Người đã tạo một mùa xuân vĩ đại,
Cho bây giờ và mãi mãi về sau
Áo vải cờ đào,
Hồ Thơm Nguyễn Huệ.

Vó ngựa rung rinh trời phương bắc
Ánh gươm mờ mịt mấy tầng sao
Ngàn năm dấu ngựa dù rêu phủ,
Mà nước sông Hồng vẫn đỏ au!

                            Kha Tiệm Ly
                                   1963

Thứ Hai, 4 tháng 6, 2018

VONG QUỐC HÀNH - Thơ Kha Tiệm Ly


         
                              Nhà thơ Kha Tiệm Ly


VONG QUỐC HÀNH

Tháp cổ ngàn năm đứng gục đầu,
Lá rừng nhỏ lệ ngậm ngùi đau.
Oán than nhạc suối sầu vong quốc
Sông núi tang thương phủ một màu!

Mòn mỏi bước chân tìm quá khứ,
Hoàng thành đâu, cung điện nơi đâu?
Đâu chiến mã, đâu thớt voi xung trận,
Đâu giáo gươm loang loáng áp tinh cầu?
Đâu tiếng quân reo, lá rừng ào ào rụng,
Đâu trường giang voi uống nước đục ngầu?
Đâu minh chúa làm rụng rời quân Đại Việt,
Đâu hùng binh, đâu dũng tướng anh hào?

Tại vì đâu? Tại vì đâu?
Có phải Chế Củ đớn hèn đã dâng Địa Lý, Ma Linh, Bố Chính,
Có phải Chế Mân mê mảnh yếm hồng mà đành nạp hết hai châu?
Hay tại các hôn quân hoang dâm vô độ,
Với những trận cười bên rượu ngon, gái đẹp suốt đêm thâu?
Để Đồ Bàn tan tành dưới vó câu Đại Việt,
Cho máu anh linh pha sông suối đỏ ngầu?
Để bốn vạn chiến binh thi hài không thủ cấp,
Cho mười vạn dân lành xương chất non cao?

Chiêm vương hỡi! Người ở đâu? Người ở đâu?
Bao cung phi, bao trận cười nghiêng ngã,
Còn có chăng ở dưới nấm mộ sầu?
Chế Bồng Nga, vị anh hùng dân tộc,
Nơi suối vàng người có ngậm hờn đau?
Bao dũng tướng, bao hùng binh oanh liệt,
Ngày ban sư máu giặc nhuộm nhung bào!
Thương Mỵ Ê vương phi tròn khí tiết,
Thà chết vinh nên mượn đáy sông sâu!

Dân Chiêm hỡi! Người về đâu? Người về đâu?
Thành quách huy hoàng thành bãi vắng,
Núi rừng hùng vĩ hóa hoang vu!
Lê bước mỏi mòn không định hướng,
Cỏ cây sau trước vẫn dàu dàu!
Chỉ một chốc mang thân người mất nước,
Mà ngàn thu tổ quốc, giống nòi đau!

                                       Kha Tiệm Ly

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2018

VĂN TẾ TỬ SĨ GẠC MA - Kha Tiệm Ly



                   Tác giả Kha Tiệm Ly


VĂN TẾ TỬ SĨ GẠC MA

* Kính dâng 64 anh linh của những anh hùng hy sinh vì tổ quốc thân yêu tại Gạc Ma ngày 14/3/1988

Ôm hận thù biển cao sóng hờn căm,
Phủ tang tóc mây che màu u uất.
Giọt máu hồng làm mặn nước biển đông,
Khăn sô trắng phủ đau trời tổ quốc!
Nhớ xưa,
Anh em ta cùng giống Tiên Rồng,
Bờ cõi nước trải liền Nam Bắc.
Từ Đồng Quan về Minh Hải, sông vạn ngàn sông
Từ Trường Sơn đến Hoàng Sa, đất muôn dặm đất.
Phơi gan mật thề bảo tồn một cõi biên cương,
Đổ xương máu quyết giữ vững ba miền xã tắc.
Ở sau bếp cũng gặp mặt nữ lưu,
Ra khỏi ngõ lại chạm người hào kiệt!
Điên tiết giặc, Nguyễn Biểu sang sảng lời thơ, thản nhiên ăn cỗ đầu người,
Điếc tai thù, Bình Trọng ngân ngất chí hùng, khinh mạn làm vua phương bắc.

Chủ Nhật, 4 tháng 2, 2018

THƠ SAY - Thơ Châu Thạch


    


         THƠ SAY
         (Tặng Khúc Thụy Du) 

         Ta thấy Kha Tiệm Ly
         Thấy Hoàng Anh 79
         Thấy chàng La Thuỵ
         Thấy cả em Khúc Thụy Du nữa là bốn vị
         Tuyệt tác thơ say...

         Nghiêng hồ trường chắp cánh để thơ bay
         Tình biến rượu hoá thành trăng nghi ngút
         Hồn ta thân củi mục
         Tẩm hương thơ nở vạn hoa đời
         Theo hương kia ta bay vút lên trời
         Say nghiêng ngã mửa ra toàn ánh nguyệt
         Hồn khoái lạc có những người thân thiết
         Cho ta thơ đọc sáng dãy Ngân Hà
         Cho ta thơ để ta đọc thiết tha
         Để ta gọi họ Hàn đêm đối bóng
         Trần gian xấu nên hồn ta cũng hỏng
         Cảm ơn thơ cho ta lại làm Người.

         Ta thấy em
         Thấy chàng La Thụy
         Thấy Hoàng Anh 79
         Thấy Kha Tiệm Ly

         Thơ say nghiêng, nghiêng cả kinh kỳ
         Nghiêng núi nghiêng trời nghiêng biển rộng
         Thấy đôi cánh rợp cả trời lồng lộng
         Bình hồ lô thu tóm hóa hương men
         Trút men ra sực nức đến cung hằng
         Hương thế kỷ tràn trên đời bạc nhược
         Và sự sáng tràn lên trên mỗi bước
         Bước của thơ làm nở đến ngàn hoa
         Đời bóng đêm bỗng chốc sáng lên lòa
         Rơi từng chữ hóa thiên thần nhảy múa
         Thấy thơ say bỗng nhiên thành kết tủa
         Ngọc và ngà và lệ hóa vào nhau
         Thấy nụ cười và thấy cả thương đau
         Thấy lóng lánh vần thơ bay, bay mãi
         Như chiếc én giữa trời xuân cánh trãi
         Như lá thu chao đảo đẹp trời xanh
         Như tiếng ve một buổi sáng trong lành
         Như cơn gió mênh mang mùa đông lạnh

         Cảm ơn thơ, Cảm ơn đời bất hạnh
         Cảm ơn em và hết thảy người thơ
         Đã đưa ta đến những chốn không ngờ
         Ta say quá giữa vô cùng tinh túy.

                                         Châu Thạch

Thứ Bảy, 20 tháng 1, 2018

UỐNG RƯỢU VỚI PHÀN KHOÁI - Thơ Kha Tiệm Ly


    
               Nhà thơ Kha Tiệm Ly


     UỐNG RƯỢU VỚI PHÀN KHOÁI

     Gặp nhau đây mới biết địa cầu chưa đủ lớn,
     Để chứa bước chân hào kiệt muốn tìm nhau
     Hay cho câu “đồng thanh tương ứng”
     Hay cho câu “đồng khí tương cầu”!


     Ngàn năm chưa dễ được duyên kỳ ngộ,
     Rượu tương phùng sao chẳng cạn thiên bôi?
     Lời chính khí nén trong lòng ăm ắp
     Nay tung ra, lệch núi nghiêng đồi!

     Nào ai biết non cao nghìn trượng?
     Nào ai hay biển vạn trùng sâu.?
     Đao mổ lợn tàng tàng đao danh tướng,
     Áo rách vai lồ lộ áo công hầu.

     Đệ ngao ngán nhìn thằng hề múa may chữ nghĩa,
     Ta ôm bụng cười lũ khỉ khoa gươm!
     Võ nghệ mèo quào mà ba hoa lếu láo
     Văn ba xu đã mang thói điếm đàng!

     Thời tao loạn mới biết ai hào kiệt
     Ai trí, ai ngu, ai dũng, ai hèn.
     Chớ đắp điếm vì người sau vẫn biết,
     Ai ngợm, ai người, ai trắng, ai đen!

    Vô lại tiểu nhân ngày ngày trơ mặt
    Lọc lừa nhau, giành giật đỉnh chung
    Rượu nghĩa khí nằm trong bầu kín nút
    Cũng muốn vọt ra cùng luận anh hùng!

    Rựơu hảo hán rót bung trời hảo hán!
    Gươm hùng anh mài bén dạ hùng anh!
    Cùng ước hẹn một ngày mai xán lạn ,
    Bút dọc gươm ngang, thỏa sức tung hoành.

    Lúc mạt lộ khó vá trời mảng lớn
    Chí gởi non cao mà vận bất phùng thời.
    Nhằm vào buổi trí ngu đảo lộn,
    Thì hiền tài chẳng khác thứ đồ chơi!

                                  Kha Tiệm Ly
                            (Thơ Túi Rượu Bầu)

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

NGƯỜI BẠN LẠ ĐỜI - Kha Tiệm Ly


         
                   Nhà văn Kha Tiệm Ly


NGƯỜI BẠN LẠ ĐỜI

Tôi với nó bản tính khác nhau một trời một vực, như đen với trắng. Thế mà định mệnh lại xui khiến tôi phải là bạn thân với nó suốt hơn mười năm trời, kể từ những năm đầu tiểu học, cho đến ngày ghi danh vào đại học. Bản tính khác nhau, chơi nhau là khó. Đàng nầy tôi và nó lại là đôi bạn thân suốt một thời gian dài, nghĩ cũng lạ.
Tôi thì chăm chỉ, cần mẫn; nó thì lưòi biếng, cẩu thả. Tôi thì keo kiệt, nhút nhát; nó thì rộng rãi, gan dạ. Tôi thì ưa câu mâu những chuyện nhỏ nhặt, còn nó thì không để ý những điều tiểu tiết. Nói chung, hai đứa không có cái gì hạp nhau, mà lại rất thân nhau, “biết” nhau, rõ thật lạ đời!
Tôi chưa thấy nó học bài ở nhà bao giờ. Khi thầy kêu trả bài, thì nó… mới bắt đầu học! Nhìn vẻ mặt khẩn trương của nó lúc nầy thật tội nghiệp. Nếu nó xui xẻo mà bị thầy kêu lên lần đầu tiên, thì “ăn trứng vịt” là cái chắc; nhưng nếu thầy kêu nó sau vài ba bạn thì nó đọc cũng khá xuôi tai! Dù thế nào, vẻ mặt thầy cũng tạm hài lòng với đứa học trò “siêng năng” nầy, bởi những con muỗi mà nó đập và kẹp vào tập mỗi tối, đã đủ chứng minh rằng nó đã có học bài!

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

CHẲNG DÁM ƯỚC MƠ - Thơ Kha Tiệm Ly


       
                  Nhà thơ Kha Tiệm Ly


        CHẲNG DÁM ƯỚC MƠ

        Tôi chỉ là người cơm rau áo vá,
        Chẳng dám ước mơ cho thắm chút cuộc đời.
        Bởi mơ ước là trăng sao vời vợi,
        Ngước cao nhìn chỉ là ảo ảnh mà thôi!

        Đường vạn dậm suốt đời là cô lữ,
        Phận cỏ cú, cỏ gà, đâu dám sánh cùng bóng cả cây to..
        Ngặt tôi là kẻ chuyên nghề bán văn, bán chữ,
        Lại gặp nhằm thời chữ nghĩa chỉ đem cho!

        Tôi là kẻ gặp trăm ngàn vận bỉ,
        Mà thích ba hoa viết Lý Ngạo Đời!
        Đâu dám ước mơ một hồng nhan tri kỷ,
        Nên chỉ âm thầm ôm ảo vọng mà thôi!

        Tôi là kẻ bán trời không cần văn tự,
        Bụng ấp rượu cồn, lép xẹp kinh luân,
        Giỡn mặt Diêm Vương, đùa cùng quỷ sứ,
        Nên dám mơ nào một bóng giai nhân!

        Tôi chỉ là kẻ giả khùng, giả điên qua ải.
        Là thằng say, thằng bán chữ, ngạo đời.
        Thì dám hỏi, trong muôn trùng hoa vườn, hoa dại,
        Hỏi ai là người dám nói yêu tôi?

                                                        Kha Tiệm Ly

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

NGÀY EM ĐI - Kha Tiệm Ly, Trần Nhàn, Quốc Duy


                   

        

                Thơ: Kha Tiệm Ly.
                Nhạc và hòa âm: Trần Nhàn.
                Tiếng hát: Quốc Duy

       
                 NGÀY EM ĐI

                 Khi mây chiều rớt xuống chân em,
                 Cũng đủ tím hoàng hôn tê tái.
                 Gió đùa tóc em, vờn đôi vai man dại,
                 Cũng đủ lắm rồi, làm rối cuộc tơ duyên!

                 Ta lại đếm sầu từng bước lang thang,
                 Hay uống say mèm cho đêm dài không mộng mị,
                 Đã vĩnh biệt rồi, hỡi hồng nhan tri kỷ,
                 Thì mây vờn cây chi cho núi nhuộm màu tang?

                 Sóng vỗ về thêm ngậm ngùi lòng bể,
                 Định mệnh phũ phàng làm tắt lửa hương yêu.
                 Sương rơi chi cho lá hoa đẫm lệ,
                 Vắng em rồi, cát nhớ dấu hài thêu!

                 Tháp cổ nghìn năm gục đầu ủ rũ,
                 Lệ đá ngậm ngùi theo ngày tháng hanh hao.
                 Em đi, úa cả mùa trăng cũ,
                 Đâu đợi thu về hoa lá mới xanh xao!

                 Đã biết dở dang chuyện thế thường,
                 Mà sao lòng cứ thấy vương vương.
                 Chợt nghe xôn xốn trên đôi mắt,
               Mới biết lòng mang một vết thương!

                                                 Kha Tiệm Ly
   

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

RƯỢU DƯỚI TRĂNG - Thơ Châu Thạch


   


       RƯỢU DƯỚI TRĂNG 
       (Gởi các người thơ nam uống rượu mà tôi cảm mến:
       Kha Tiệm Ly, Hoàng Anh 79, La Thụy, Đặng Xuân Xuyến)

       Dốc ngược chai, rượu long lanh chảy
       Ta nâng ly uống cạn cả ngàn trăng
       Khà một cái hơi bay mờ mặt đất
       Còn một trăng treo mộng ở trên cao.

       Em ngồi lại cùng ta đừng đi vội
       Nửa vầng trăng ta đã cắn làm đôi
       Nghe vị ổi vừa chua và vừa chát
       Trong miệng ta nguyệt đã vỡ tan rồi.

       Đừng, đừng bảo ta say là tăm tối
       Linh hồn ta trôi nổi rượu, trăng, thơ
       Những đam mê đắm đuối tự bao giờ
       Những ân tứ từ khai sinh thế kỷ.

       Ở trong ta có ba người mộng mị
       Một yêu trăng tràn ngập cả đường tim
       Một yêu thơ lặn lội tháng năm tìm
       Một yêu rượu lấy men làm tri kỷ.

       Ba khờ dại biến ta thành thi sĩ
       Thoát hồn ta du nhập cõi mơ huyền
       Ngồi dưới trần mộng đến chốn thiên tiên
       Rượu trong máu và trăng tràn sông núi.

       Em ngồi lại cùng ta thêm chút nữa
       Để cơn say đủ độ biến thành thơ
       Để lời hay soi tỏ ánh trăng mờ
       Và hết thảy gởi vào đôi mắt đẹp.

       Em ngồi lại cùng ta thêm chút nữa
       Để men yêu dậy sóng phút em chờ
       Với rượu nồng, thơ đẹp, với trăng mơ
       Ta uống trọn tràn lan cơn cảm xúc

                                         Châu Thạch

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016

LÝ NGẠO ĐỜI - Thơ Kha Tiệm Ly


         
                    Nhà thơ Kha Tiệm Ly


       LÝ NGẠO ĐỜI

       Chẳng có bầu mà tự nhiên muốn ói,
       Chẳng phải thằng điên sao đột ré lên cười.
       Rượu uống suông, uống một mình quen thói,
       Nhức tai nghe con kéc nói tiếng người!

       Nhân cách một đời người còn rao bán,
       Còn thơ ta muốn bán chẳng ai mua.
       Lỡ dạy học trò cái Tâm trong sáng,
       Nên vào đời đứa thiệt đứa thua!

       Chẳng bằng, bọn tự xưng kẻ sĩ,
       Bôi tro, muối mặt riết thành quen
       Đứa háo lợi háo danh, đạp chà sĩ khí
       Ôm đống bạc tiền bất kể trắng đen.
       Đứa mượn chút văn chương lếu láo,
       Làm mặt mo che đậy cái tâm hèn!

       Thương học trò ta:
       Em “kiến nghĩa bất vi vô dõng giả”
       Cho đời nầy còn có Lục Vân Tiên.

       Lại thương em bút nghiên không thỏa chí,
       Gồng gánh lên rừng đốt củi làm than.
       Em chờ vận vác cần ra sông Vị.
       Em như thầy, vỗ bụng nghênh ngang!

       Tìm đỏ mắt không ra người tri kỉ,
       Giận bấy nhân gian ta viết Lý Ngạo Đời
       Một khúc giang hồ bỏ liều cũng phí
       Ngâm vào bầu thỉnh thoảng uống chơi!

                                          Kha Tiệm Ly

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

XƯƠNG RỒNG CHỢT NỞ HOA - Thơ Kha Tiệm Ly



        


        XƯƠNG RỒNG CHỢT NỞ HOA

        Ta quen em chưa tàn cuộc rượu chiều,
        Mà như đã bao đời tri kỉ.
        Ta hạt cát mang thân hàn sĩ,
        Em loài hoa hương sắc mỹ miều.

        Cát quên hẳn đời gió đùa nắng dội
        Như ta quên một kiếp nặng phong trần.
        Nắng sa mạc vẫn mát lòng đá sỏi,
        Vì bên em, hoa nở cánh thiên thần.

        Khi tình em nhuốm thơ ta cháy đượm
        Dù nắng hanh, hoa cũng chẳng hao gầy.
        Trăng còn nhuộm cho vàng thêm lá úa
        Rượu ngọt ngào sao lại chẳng cho say?

        Xa rồi thuở hận tình theo gió cuốn,
        Đá bơ vơ cùng sa mạc ngậm buồn.
        Từ bếp tình nồng em cháy đượm,
        Mới biết hoa chiều vẫn đậm sắc hương.

        Khi lời em thành cung đàn huyền diệu,
        Vớt hồn ta chìm tận đáy ly sâu.
        Hết một thuở phong ba đùa sỏi đá,
        Hay từng đêm lặng lẽ uống trăng sầu.

        Bỗng rơi xuống xuống một mầm hoa rất lạ
        Nẩy chồi lên sau một trận mưa rào
        Cám ơn em, loại hoa bên sỏi đá
        Chẳng phi đời ta khi tóc đã thay màu

                                           Kha Tiệm Ly