BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kha Tiệm Ly. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Kha Tiệm Ly. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 9, 2017

THƠ SAY - Thơ Châu Thạch


    


         THƠ SAY
         (Tặng Khúc Thụy Du) 

         Ta thấy Kha Tiệm Ly
         Thấy Hoàng Anh 79
         Thấy chàng La Thuỵ
         Thấy cả em Khúc Thụy Du nữa là bốn vị
         Tuyệt tác thơ say...

         Nghiêng hồ trường chắp cánh để thơ bay
         Tình biến rượu hoá thành trăng nghi ngút
         Hồn ta thân củi mục
         Tẩm hương thơ nở vạn hoa đời
         Theo hương kia ta bay vút lên trời
         Say nghiêng ngã mửa ra toàn ánh nguyệt
         Hồn khoái lạc có những người thân thiết
         Cho ta thơ đọc sáng dãy Ngân Hà
         Cho ta thơ để ta đọc thiết tha
         Để ta gọi họ Hàn đêm đối bóng
         Trần gian xấu nên hồn ta cũng hỏng
         Cảm ơn thơ cho ta lại làm Người.

         Ta thấy em
         Thấy chàng La Thụy
         Thấy Hoàng Anh 79
         Thấy Kha Tiệm Ly

         Thơ say nghiêng, nghiêng cả kinh kỳ
         Nghiêng núi nghiêng trời nghiêng biển rộng
         Thấy đôi cánh rợp cả trời lồng lộng
         Bình hồ lô thu tóm hóa hương men
         Trút men ra sực nức đến cung hằng
         Hương thế kỷ tràn trên đời bạc nhược
         Và sự sáng tràn lên trên mỗi bước
         Bước của thơ làm nở đến ngàn hoa
         Đời bóng đêm bỗng chốc sáng lên lòa
         Rơi từng chữ hóa thiên thần nhảy múa
         Thấy thơ say bỗng nhiên thành kết tủa
         Ngọc và ngà và lệ hóa vào nhau
         Thấy nụ cười và thấy cả thương đau
         Thấy lóng lánh vần thơ bay, bay mãi
         Như chiếc én giữa trời xuân cánh trãi
         Như lá thu chao đảo đẹp trời xanh
         Như tiếng ve một buổi sáng trong lành
         Như cơn gió mênh mang mùa đông lạnh

         Cảm ơn thơ, Cảm ơn đời bất hạnh
         Cảm ơn em và hết thảy người thơ
         Đã đưa ta đến những chốn không ngờ
         Ta say quá giữa vô cùng tinh túy.

                                         Châu Thạch

Thứ Tư, 12 tháng 4, 2017

NGƯỜI BẠN LẠ ĐỜI - Kha Tiệm Ly


         
                            Nhà văn Kha Tiệm Ly


NGƯỜI BẠN LẠ ĐỜI

Tôi với nó bản tính khác nhau một trời một vực, như đen với trắng. Thế mà định mệnh lại xui khiến tôi phải là bạn thân với nó suốt hơn mười năm trời, kể từ những năm đầu tiểu học, cho đến ngày ghi danh vào đại học. Bản tính khác nhau, chơi nhau là khó. Đàng nầy tôi và nó lại là đôi bạn thân suốt một thời gian dài, nghĩ cũng lạ.
Tôi thì chăm chỉ, cần mẫn; nó thì lưòi biếng, cẩu thả. Tôi thì keo kiệt, nhút nhát; nó thì rộng rãi, gan dạ. Tôi thì ưa câu mâu những chuyện nhỏ nhặt, còn nó thì không để ý những điều tiểu tiết. Nói chung, hai đứa không có cái gì hạp nhau, mà lại rất thân nhau, “biết” nhau, rõ thật lạ đời!
Tôi chưa thấy nó học bài ở nhà bao giờ. Khi thầy kêu trả bài, thì nó… mới bắt đầu học! Nhìn vẻ mặt khẩn trương của nó lúc nầy thật tội nghiệp. Nếu nó xui xẻo mà bị thầy kêu lên lần đầu tiên, thì “ăn trứng vịt” là cái chắc; nhưng nếu thầy kêu nó sau vài ba bạn thì nó đọc cũng khá xuôi tai! Dù thế nào, vẻ mặt thầy cũng tạm hài lòng với đứa học trò “siêng năng” nầy, bởi những con muỗi mà nó đập và kẹp vào tập mỗi tối, đã đủ chứng minh rằng nó đã có học bài!

Thứ Năm, 19 tháng 1, 2017

CHẲNG DÁM ƯỚC MƠ - Thơ Kha Tiệm Ly


       
                       Nhà thơ Kha Tiệm Ly


        CHẲNG DÁM ƯỚC MƠ

        Tôi chỉ là người cơm rau áo vá,
        Chẳng dám ước mơ cho thắm chút cuộc đời.
        Bởi mơ ước là trăng sao vời vợi,
        Ngước cao nhìn chỉ là ảo ảnh mà thôi!

        Đường vạn dậm suốt đời là cô lữ,
        Phận cỏ cú, cỏ gà, đâu dám sánh cùng bóng cả cây to..
        Ngặt tôi là kẻ chuyên nghề bán văn, bán chữ,
        Lại gặp nhằm thời chữ nghĩa chỉ đem cho!

        Tôi là kẻ gặp trăm ngàn vận bỉ,
        Mà thích ba hoa viết Lý Ngạo Đời!
        Đâu dám ước mơ một hồng nhan tri kỷ,
        Nên chỉ âm thầm ôm ảo vọng mà thôi!

        Tôi là kẻ bán trời không cần văn tự,
        Bụng ấp rượu cồn, lép xẹp kinh luân,
        Giỡn mặt Diêm Vương, đùa cùng quỷ sứ,
        Nên dám mơ nào một bóng giai nhân!

        Tôi chỉ là kẻ giả khùng, giả điên qua ải.
        Là thằng say, thằng bán chữ, ngạo đời.
        Thì dám hỏi, trong muôn trùng hoa vườn, hoa dại,
        Hỏi ai là người dám nói yêu tôi?

                                                        Kha Tiệm Ly

Thứ Ba, 10 tháng 1, 2017

NGÀY EM ĐI - Kha Tiệm Ly, Trần Nhàn, Quốc Duy


                   

        

                Thơ: Kha Tiệm Ly.
                Nhạc và hòa âm: Trần Nhàn.
                Tiếng hát: Quốc Duy

       
                 NGÀY EM ĐI

                 Khi mây chiều rớt xuống chân em,
                 Cũng đủ tím hoàng hôn tê tái.
                 Gió đùa tóc em, vờn đôi vai man dại,
                 Cũng đủ lắm rồi, làm rối cuộc tơ duyên!

                 Ta lại đếm sầu từng bước lang thang,
                 Hay uống say mèm cho đêm dài không mộng mị,
                 Đã vĩnh biệt rồi, hỡi hồng nhan tri kỷ,
                 Thì mây vờn cây chi cho núi nhuộm màu tang?

                 Sóng vỗ về thêm ngậm ngùi lòng bể,
                 Định mệnh phũ phàng làm tắt lửa hương yêu.
                 Sương rơi chi cho lá hoa đẫm lệ,
                 Vắng em rồi, cát nhớ dấu hài thêu!

                 Tháp cổ nghìn năm gục đầu ủ rũ,
                 Lệ đá ngậm ngùi theo ngày tháng hanh hao.
                 Em đi, úa cả mùa trăng cũ,
                 Đâu đợi thu về hoa lá mới xanh xao!

                 Đã biết dở dang chuyện thế thường,
                 Mà sao lòng cứ thấy vương vương.
                 Chợt nghe xôn xốn trên đôi mắt,
               Mới biết lòng mang một vết thương!

                                                 Kha Tiệm Ly
   

Thứ Sáu, 16 tháng 12, 2016

RƯỢU DƯỚI TRĂNG - Thơ Châu Thạch


   


       RƯỢU DƯỚI TRĂNG 
       (Gởi các người thơ nam uống rượu mà tôi cảm mến:
       Kha Tiệm Ly, Hoàng Anh 79, La Thụy, Đặng Xuân Xuyến)

       Dốc ngược chai, rượu long lanh chảy
       Ta nâng ly uống cạn cả ngàn trăng
       Khà một cái hơi bay mờ mặt đất
       Còn một trăng treo mộng ở trên cao.

       Em ngồi lại cùng ta đừng đi vội
       Nửa vầng trăng ta đã cắn làm đôi
       Nghe vị ổi vừa chua và vừa chát
       Trong miệng ta nguyệt đã vỡ tan rồi.

       Đừng, đừng bảo ta say là tăm tối
       Linh hồn ta trôi nổi rượu, trăng, thơ
       Những đam mê đắm đuối tự bao giờ
       Những ân tứ từ khai sinh thế kỷ.

       Ở trong ta có ba người mộng mị
       Một yêu trăng tràn ngập cả đường tim
       Một yêu thơ lặn lội tháng năm tìm
       Một yêu rượu lấy men làm tri kỷ.

       Ba khờ dại biến ta thành thi sĩ
       Thoát hồn ta du nhập cõi mơ huyền
       Ngồi dưới trần mộng đến chốn thiên tiên
       Rượu trong máu và trăng tràn sông núi.

       Em ngồi lại cùng ta thêm chút nữa
       Để cơn say đủ độ biến thành thơ
       Để lời hay soi tỏ ánh trăng mờ
       Và hết thảy gởi vào đôi mắt đẹp.

       Em ngồi lại cùng ta thêm chút nữa
       Để men yêu dậy sóng phút em chờ
       Với rượu nồng, thơ đẹp, với trăng mơ
       Ta uống trọn tràn lan cơn cảm xúc

                                         Châu Thạch

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2016

LÝ NGẠO ĐỜI - Thơ Kha Tiệm Ly


         
                         Nhà thơ Kha Tiệm Ly


       LÝ NGẠO ĐỜI

       Chẳng có bầu mà tự nhiên muốn ói,
       Chẳng phải thằng điên sao đột ré lên cười.
       Rượu uống suông, uống một mình quen thói,
       Nhức tai nghe con kéc nói tiếng người!

       Nhân cách một đời người còn rao bán,
       Còn thơ ta muốn bán chẳng ai mua.
       Lỡ dạy học trò cái Tâm trong sáng,
       Nên vào đời đứa thiệt đứa thua!

       Chẳng bằng, bọn tự xưng kẻ sĩ,
       Bôi tro, muối mặt riết thành quen
       Đứa háo lợi háo danh, đạp chà sĩ khí
       Ôm đống bạc tiền bất kể trắng đen.
       Đứa mượn chút văn chương lếu láo,
       Làm mặt mo che đậy cái tâm hèn!

       Thương học trò ta:
       Em “kiến nghĩa bất vi vô dõng giả”
       Cho đời nầy còn có Lục Vân Tiên.

       Lại thương em bút nghiên không thỏa chí,
       Gồng gánh lên rừng đốt củi làm than.
       Em chờ vận vác cần ra sông Vị.
       Em như thầy, vỗ bụng nghênh ngang!

       Tìm đỏ mắt không ra người tri kỉ,
       Giận bấy nhân gian ta viết Lý Ngạo Đời
       Một khúc giang hồ bỏ liều cũng phí
       Ngâm vào bầu thỉnh thoảng uống chơi!

                                          Kha Tiệm Ly

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

XƯƠNG RỒNG CHỢT NỞ HOA - Thơ Kha Tiệm Ly



        


        XƯƠNG RỒNG CHỢT NỞ HOA

        Ta quen em chưa tàn cuộc rượu chiều,
        Mà như đã bao đời tri kỉ.
        Ta hạt cát mang thân hàn sĩ,
        Em loài hoa hương sắc mỹ miều.

        Cát quên hẳn đời gió đùa nắng dội
        Như ta quên một kiếp nặng phong trần.
        Nắng sa mạc vẫn mát lòng đá sỏi,
        Vì bên em, hoa nở cánh thiên thần.

        Khi tình em nhuốm thơ ta cháy đượm
        Dù nắng hanh, hoa cũng chẳng hao gầy.
        Trăng còn nhuộm cho vàng thêm lá úa
        Rượu ngọt ngào sao lại chẳng cho say?

        Xa rồi thuở hận tình theo gió cuốn,
        Đá bơ vơ cùng sa mạc ngậm buồn.
        Từ bếp tình nồng em cháy đượm,
        Mới biết hoa chiều vẫn đậm sắc hương.

        Khi lời em thành cung đàn huyền diệu,
        Vớt hồn ta chìm tận đáy ly sâu.
        Hết một thuở phong ba đùa sỏi đá,
        Hay từng đêm lặng lẽ uống trăng sầu.

        Bỗng rơi xuống xuống một mầm hoa rất lạ
        Nẩy chồi lên sau một trận mưa rào
        Cám ơn em, loại hoa bên sỏi đá
        Chẳng phi đời ta khi tóc đã thay màu

                                           Kha Tiệm Ly


Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

HÀN SĨ NGHINH XUÂN PHÚ - Kha Tiệm Ly


    

     
     HÀN SĨ NGHINH XUÂN PHÚ

     Tiền viết mướn chỉ đủ mua gạo lẻ lưng nồi,
     Nhà ở thuê kiếm đâu ra mai vàng trước ngõ!

     Nghĩ thân ta,

     Te  tua mái lá, mặc tình gió bấc mưa nam,
     Quạnh quẽ bàn thờ tủi thân ông sơ bà cố!
     Mua xôn giày dõm, lê mấy bước thì hả miệng hả mồm
     Ráng sức xe cùi, đạp vài vòng cứ trật sênh trật chó!
     Không hoa không quả, không nhang đèn, Trời Phật, Chư Thiên dù chẳng sân si,
     Chẳng chuối chẳng chè, chẳng hương khói, Ông Địa Thần Tài đếch thèm gia hộ!
     Tiền nhà tiền điện, chạy sút quần mệt bở hơi tai,
     Nợ mẹ nợ con, há tét miệng chửi banh ngoài ngõ!


     Thế nhưng,

     Cơm lưng bụng, quân tử cần chi hải vị sơn hào,
     Quần sờn mông, hảo hán chẳng màng chi tơ tằm vải bố!
     Dẫu nghèo tiền nghèo bạc, mà ba miền tao nhân mặc khách dẫy đầy,
     Lại giàu bạn giàu bè, cùng bốn biển, khí phách đệ huynh vô số!
     Từ người cửa rộng nhà cao,
     Đến kẻ đầu đường xó chợ!
     Luôn xa lánh phường chém chú đâm cha,
     Lại xót xa bọn trộm trâu trộm chó!
     Lòng như nước trong leo lẻo, mặc bấy người đổi trắng thay đen,
     Mặt tợ trăng sáng ngần ngần, dễ cho ai trét vôi trét lọ!

     Ô hô!

     Dù răn con khuyên cháu, chớ theo văn hóa bọn rợ Tàu.
     Mà ngứa bút khua nghiên, lại xổ văn … gừng vài câu đối.

     Đối rằng:

     Trong nhà năm xe sách vở mối mọt lăm nhăm,
     Ngàn dặm bốn hướng sông hồ anh em lố nhố.

     Cho nên,

     Đầy bè đầy bạn, lo chi chén tạc chén thù,
     Không vợ không con, sợ gì tiếng chày tiếng cối !
     Dăm lít rượu rừng rượu đế, sớm chiều mặc tình tỉnh tỉnh say say,
     Ba bữa cơm nguội cơm ôi, sáng tối chẳng sợ no no đói đói.
     Gạo rau phun thuốc, dại gì mà dộng cành hông,
     Rượu đế pha cồn ai nói chẳng say tới bến?

     Mắt nhìn hí hí, xem cuộc cờ, ung dung nâng chén uống râm ri,
     Lời thốt tràn tràn, luận anh kiệt, hào sảng vỗ bụng cười hô hố.                                              
     Đất cằn cây lớn, nơi hàn môn xuất hào kiệt  tàng tàng,
     Chùa rách Phật vàng, trong áo vá tỏa phong nghi lồ lộ.

     Xét mình:

     Dù chữ Dũng nào dám sánh Tăng Sâm,
     Còn chữ Hiếu vẫn thua xa Tử Lộ.
     Đức mỏng, đâu dám đo cùng bậc thánh, bậc hiền.
     Tài hèn, chẳng đủ bàn chuyện kim, chuyện cổ!

     Chẳng qua:

     “Phú quý do thiên”
     Quan trường tại số.
     Cam La má tròn phinh phính đã đạt công khanh
     Bá Lý tóc trắng phơ phơ mới ngồi trướng hổ!
     Trên cao chót vót mà dòng suối rộng được mấy tầm?
     Dưới thấp lè tè nhưng biển khơi sâu hơn nghìn bộ!
     Nơi quyền môn có khi thừa kẻ vô lại tham tàn.
     Chốn thảo lư lại chẳng thiếu bậc tài hoa đức độ!
     Chớ gặp khi thất thời mà dấm dứ dấm da,
     Đừng cậy lúc thượng phong mà xí xa xí xố!

     Chỉ tiếc cho:

     Núi cao nghìn trượng mà chẳng còn đá cứng gươm mài,
     Trời rộng thênh thênh lại chẳng dung đại bằng cánh vỗ!
     Chua xót lắm! Bụng kinh luân  mà giống túi đựng cháo đựng cơm,
     Cay cú thay! Vai thao lược lại thành giá máng quần máng áo! *
     Thả cần sông Vị. mà vắng người Văn, Vũ; chỉ hoài công chờ vận đợi thời,
     Đốt lửa non Lương, lại bặt tăm Tiều, Tống; đành phí sức đốn cây cưa gỗ!
     Cái lợi cái danh, từ xưa kèo cựa một mớ ba đồng,
     Cái đức, cái tài, ngày nay xa cạ một đồng ba mớ!
     Nghênh ngang ngọn bút, mà hùng tâm chưa vọt thấu chín tầng,
     Sang sảng lời thơ mà khẩu khí còn nằm im mấy độ !

     Tâm đắc quá:

     “Bần tiện bất năng di
      Uy vũ bất năng khuất”

     Thì sá chi câu:

     “Tiểu nhơn đắc thế tợ điểu phi thiên,
     Quân tử thất thời như ngư vô thủy”

     Hôm nay,

     Ngà ngà men rượu, hứng chí viết dăm chữ lăng nhăng,
     Thân thiết bạn hiền, vui miệng nói vài câu nhí nhố.
     Chúc mọi người an lạc bốn hướng đông tây,
     Hưởng mùa xuân hạnh phúc nhất nhì kim cổ!

                                                      Kha Tiệm Ly

Thứ Hai, 29 tháng 12, 2014

VIDEO CLIP "ĐỐI DIỆN QUÂN THÙ PHÚ" - Kha Tiệm Ly, Nguyễn Hữu Tân


            

       Sau khi đăng tải ĐỐI DIỆN QUÂN THÙ PHÚ của anh Kha Tiệm Ly:
http://phudoanlagi.blogspot.com/2014/05/oi-dien-quan-thu-phu-kha-tiem-ly.html
     
Chúng tôi tình cờ lên Youtube search nhạc, bỗng chợt thấy bài phú này được nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc, hoà âm và trình bày đoạn cuối (ngày 31/5/2014), nên đã làm video clip này.

Mời quý bạn thưởng thức:

                  


                                    Phú: Kha Tiệm Ly
                                    Tiếng hát: Nguyễn Hữu Tân
                                    Video clip: Phú Đoàn

                 Đoạn cuối ĐỐI DIỆN QUÂN THÙ PHÚ được phổ nhạc:

                 Anh em ơi!
                 Giặc đã đến rồi!
                 Giặc đã đến rồi!
                 Ta nhân nhượng cũng có mức có chừng
                 Chúng hung hăng ngày tự tung tự tác.
                 Thương giống nòi, chân mạnh bước hiên ngang,
                 Vì tổ quốc, máu sôi lòng bất khuất.

                “Đánh cho để răng đen,
                 Đánh cho luôn dài tóc”.

                 Đống Đa gươm khua chan chát, máu thù dơ bước chân voi,
                 Đằng Giang sóng cuộn ầm ầm, xác giặc còn tanh mũi cọc.
                 Diên Hồng vang rền “Sát Thát”, quyết bảo toàn hải phận, biên cương,
                 Như Nguyệt sang sảng lời thơ, không để mất ngọn rau, tấc đất.
                 Lao thân đạn lửa, mới biết ai dũng ai hèn,
                 Đối diện quân thù, mới rõ ai vinh ai nhục!
                 Dù máu đỏ loang lòng biển, quyết bảo toàn hạt cát quê hương,
                 Dù xương trắng chất đầu non, không để mất bờ cây tổ quốc.

                 Hỡi anh em!
                 Vung tay lên, trăm triệu chung lòng!
                 Trước giặc thù, một còn một mất!
                                               
                                                    Kha Tiệm Ly

                  ........................................................

                  Kha Tiệm Ly
                  99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, tp Mỹ Tho Tiền Giang
                  Tel: 0987 701 952 - 01229 880 130
                  Email: khatiemly@gmail.com

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2014

EM CHỈ LÀ ... - Thơ Kha Tiệm Ly


                
                                Tác giả Kha Tiệm Ly


                   EM CHỈ LÀ …

                   Em không đẹp như anh tưởng đâu anh.
                   Rất bình thường, chỉ vì em… là người Đà Lạt.
                   Em chẳng kiêu sa như THỦY TIÊN đài các,
                   Mà như PENSEÉ ấp ủ mộng duyên lành.

                   Em cũng chẳng là MẪU ĐƠN vương giả
                   Hay PHÙ DUNG, CẨM CHƯỚNG đắm say người.
                   Em đơn sơ như HOA NGÂU, HOA BƯỞI.
                   Có chút bâng khuâng như SIM tím lưng đồi.

                   Cũng chẳng được như QUỲNH HOA, PHONG LỮ
                   Chẳng ngất ngây người như nàng DẠ LÝ HƯƠNG.
                   Em mộc mạc như LỤC BÌNH, TRINH NỮ,
                   Như LƯU LY* nguyền trọn kiếp yêu thương.

                   Em quê mùa chẳng quen đánh phấn
                   Nên má chỉ hồng thoảng chút Ô MÔI.
                   Củng chẳng tiện dùng màu son tô vẽ,
                   Nên màu môi như cánh PHƯỢNG mà thôi!

                   Cũng chẳng tiện dùng hương hoa thời đại,
                   Nên tóc mượt mà chỉ thoảng chút HOÀNG LAN.
                   Chẳng lóng lánh dìm hồn người ngây dại,
                   Mà mắt em như hoa ANH THẢO mơ màng

                   Dẫu VÔ ƯU trắng trong thời con gái,
                   Cũng nhờ HƯỚNG DƯƠNG mà tìm một hướng đi.
                   Có thương em thì ai kia hãy đợi,
                   Ngày TÚ CẦU nở trước cổng vu quy.

                                                               Kha Tiệm Ly
                                                       (Đà Lạt 24. 10. 1014)

                 * Hoa lưu ly thường gọi là hoa forget me not (đừng quên anh)

                 .................

                 KHA TIỆM LY
                 99/5 Đinh Bộ Lĩnh Phường 2, TP. Mỹ Tho, Tiền Giang
                 Tel: 0987  701  952   -   01229  880  130
                 Email: khatiemly@gmail.com

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

UỐNG RƯỢU VỚI HẢO HÁN - Kha Tiệm Ly


          


             UỐNG RƯỢU VỚI HẢO HÁN

             Chiều lang thang nhìn kẻ lạ người quen,
             Bọn hảo hán dưới gầm cầu mời uống rượu.
             Chơi thì chơi, có bịnh chi mà cữ,
             Túi giang hồ đựng bốn biển anh em.

             Kẻ kiếp trứơc chắc tạo nhiều phước đức,
             Nay ngồi đường cũng có kẻ cho ăn!
             Kẻ kiếp trước chán chê xe đời mới,
             Nên giờ nầy thủ cẳng chiếc xe lăn!
             Ta kiếp trước chắc gieo nhân ung thối,
             Nên đời nầy mới lảnh quả nhà văn!

             Rượu thâm tình chọn người hảo hán,
             Bọn phàm phu, vô lại đứng qua bên.
             Rượu nghĩa khí ai dại gì kê táng,
             Rượu tri âm ai dại độn long đền!

             Hãy uống đi, hỡi chư huynh đệ!
             Dù rượu giang hồ dù có chút đắng cay!
             Nếu lỡ say, ngày mai ta lại tỉnh,
             Hơn đám người suốt kiếp vẫn còn say!

             Chẳng cướp của, giết người, chẳng lo quả báo,
             Chẳng tạo oan khiên, chẳng sợ đòn thù.
             Bọn chúng ta xem thường danh lợi hão,
             Bất Vi còn,
             chắc chép vào Lã Thị Xuân Thu!

             Mặc thằng đời đứa khôn đứa dại,
             Chiếu rách lót lưng ta vẫn ngủ khò.
             Ăn trộm nào lựa thằng trên răng dưới dái,
             Ai xỉn rồi, cứ ngửa c… ngáy o o!

                                          Kha Tiệm Ly