BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Thạnh Văn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Võ Thạnh Văn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2018

MƯỜI KHÚC LIÊU TRAI - Thơ Võ Thạnh Văn


           


      LIÊU TRAI
(khúc # 1)

(1) Người từ cổ mộ hờn cay
Tóc (đêm) gió lộng - mắt (ngày) mây nghiêng
Sương xanh úa cỏ non triền
Môi ngoan sen ngó - má hiền đào tơ



( 2) Người từ thành quách tiêu sơ
Tiếc xưa voi ngựa cõi bờ một phương
Trống chiêng bằn bặt sa trường
Giáo gươm mọt khoét - lũy tường nhện giăng



(3) Người từ lâm lũng hằng giang
Lệ, khô rêu đá - giọng, khàn sóng dương
Mắt môi dã dượi ngoan cường
Váy xiêm nhã hạnh - nghê thường thanh tân

(4) Người từ huyền sử hiện thân
Phù danh ảo ảnh - phù trần phôi pha
Men nồng giọng thấm cuồng ca
Phổi căng thần chú thở ra vô thường



(5) Người từ cuối sổ đoạn trường
Tóc chàm mây đọng - lệ mường mưa giăng
Chờ nhau rã mấy mùa trăng
Tay (nhung gấm) trải - tóc (chăn gối) mời



(6) Người từ cánh tháp chơi vơi
Chân, sa tuyết rụng - gót, dời mưa nghiêng
Sương gào gió hú đền thiêng
Thạch sùng tặc lưỡi - đỗ quyên gạn lòng

Thứ Năm, 1 tháng 3, 2018

KINH VÔ THƯỜNG (tt) - Thơ Võ Thạnh Văn


   


   KINH VÔ THƯỜNG (tt)

   [031]
   xa nguồn nước có buồn trôi
   xa nhau người có bồi hồi nhớ mong
   những con hải tước bên cồn
   ngẩn ngơ kêu khản giọng buồn đục sương

   [032]
   chợt thèm đôi mắt cá ươn
   môi chùm chín bói - má hường ủng phai
   đồng tiền duyên lúm gió vay
   đôi chân liễu ốm - nhánh tay trúc gầy

   [033]
   mai về chất đá chờ mây
   chép thơ đợi gió trăng gầy qua song
   ai nghiêng gối mộng se lòng
   chuyện xưa ngày cũ bòng bong rối bời

   [034]
   thuở trăng li dị mặt trời
   có ta nhân chứng góp lời phân bua
   mặt trời gay gắt hờn thua
   trăng non nũng nịu chuốt bùa mây se

   [035]
   vòng tay mãi đợi người về
   chuyền nhau hơi ấm lời thề dở dang
   hoa từ lạc bướm lang thang
   bướm tìm hoa dẫu phũ phàng gió sương

                                          Võ Thạnh Văn

Thứ Bảy, 10 tháng 2, 2018

BÀI TỰA NHÀ VĂN CUNG TÍCH BIỀN VIẾT CHO THI PHẨM "KINH VÔ THƯỜNG" CỦA VÕ THẠNH VĂN


             

@ I
Từ Kinh

Một kính ngưỡng hằng có mà chúng ta được biết, phần nào được hiểu: “Lời / Chữ của bậc Thánh Nhân gọi là Kinh, của thường nhân, là Truyện.”
Kinh Dịch đã định rõ 2 phần: KinhTruyện. Lời luận giải của Khổng Tử --một chỉ yếu hình định Dịch kinh— là Truyện.

Thứ Ba, 6 tháng 2, 2018

KINH VÔ THƯỜNG (TT) - Thơ Võ Thạnh Văn


   

   KINH VÔ THƯỜNG (tt)

   [011]
   yêu nhau túy mộng triều cương
   qua cơn bão loạn xuân nhường thu phong
   xa nhau bến gợn nước ròng
   đông căm tuyết tụ – hạ nồng son phai

   [012]
   vầng xoay đất mộng liêu trai
   phôi thai nước nhược – hoài thai non bồng
   một lần không – vạn lần không
   trăm năm trắc trở còn chong mắt chờ

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2018

TRĂNG CỐ NHÂN - Thơ Võ Thạnh Văn


      


      TRĂNG CỐ NHÂN

      Có phải trăng mười năm trước
      Vể soi tiệc rượu đêm nay
      Trăng nầy, trăng xưa bội ước
      Về cười thống hận men cay

      Có phải trăng xưa yểu mệnh
      Lụy tình treo cổ bên song
      Trăng nào, trăng xưa bạc hạnh
      Hận tình tự vận ven sông

      Có phải trăng xưa bội bạc
      Về trau chuốt giọng cuồng ngâm
      Phụ tình, trăng xưa đài các
      Về khoe xiêm áo xênh xang

      Có phải trăng thề cổ độ
      Về giăng tình võng truy hoan
      Trăng nầy, trăng xưa dang dở
      Về gieo hương sắc tân toan

      Trăng nào, trăng xưa lơ lẳng
      Về phơi hạt bụi đa tình
      Lỗi hẹn, trăng xưa lãng đãng
      Còn gieo duyên dáng nịch nhân

      Kênh kiệu, trăng xưa lơi lả
      Về dâng lá ngọc cánh vàng
      Ngạo nghễ, trăng xưa vương giả
      Khuya về xé lụa ngân vang

      Lãng mạn, trăng xưa điệu hạnh
      Mời người nhập hội uyên ương
      Trăng nào điêu ngoa thái thậm
      Về bung tóc lả nghê thường

      Vuốt mặt đón trăng bầu bạn
      Vỗ bàn cười hát nghênh ngang
      Tiếp trăng, đeo gươm hào sảng
      Đốt thơ pha rượu uống tràn

      Tài hoa, thách trăng múa kiếm
      Quan hoài, nài trăng thổi tiêu
      Cảm khái, ép trăng say lịm
      Mềm lòng, trăng khóc cô liêu

      Trăng tao nhân, hề, thất chí
      Trăng mặc khách, hề, ưu nhiên
      Trăng tráng sĩ, hề, phóng khí
      Trăng cố nhân, hề, miên miên

                          Phù hư dật sĩ
                    VÕ THẠNH VĂN
                              1985

Thứ Hai, 22 tháng 1, 2018

THI PHẨM KINH VÔ THƯỜNG CỦA VÕ THẠNH VĂN


     

Tiểu tự của tác giả nhân ngày hoàn thành CÁT BỤI #10 của toàn bộ thi phẩm KINH VÔ THƯỜNG.

KINH VÔ THƯỜNG là lời kêu thương bi thống của một kiếp nhân sinh bi lụy trong cõi trần bi ai. Đó là lời ca cùng tột bi tráng chứa đựng ngậm ngùi chất ngất đau thương của những tâm hồn vươn lên từ nỗi bi thiết thường hằng.

Từng chữ trong KINH VÔ THƯỜNG là từng bước chân rời rạc rã riêng của hành trình đi vào tâm thức, một tâm thức tuyệt đối cô đơn khép kín riêng tư. Từng chữ, từng lời là những bước chân hành giả trên đường hành hương, ngơ ngác dọ dẫm đi vào tự thức để tìm lại chính mình.

Nhìn lại cho rõ chính mình, cái bản lai diện mục, là nhận diện nỗi bi thương to lớn của kiếp nhân sinh. Nỗi bi thương to lớn ấy chính là con người đã đánh mất bản thể từ lúc chưa sinh. Từ đó, con người hoang mang và miệt mài tìm kiếm chính mình trong huyễn vọng.