BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Sáu, 31 tháng 8, 2018

THỎNG TAY VÀO CHỢ - Thơ Tâm Nhiên

Chân dung du sỹ, do Trịnh Tài vẽ tặng, sau một ngày cùng bạn với Li Uyên, Hồ Ngọc Phước lang thang quanh phố cổ Hội An hôm xưa, chiều bữa nọ...
Trịnh Tài, kẻ tài hoa họa sỹ, chuyên vẽ ký họa chân dung, nổi tiếng khắp vùng sông nước Hội An.
Bản chất nghệ sỹ, vừa thong dong, phóng khoáng, vừa tiếu lâm, hào sảng, bạn vẽ miễn phí, tùy hỷ lòng hảo tâm đáp ứng của khách lữ mà thôi.
Trịnh Tài, một tâm hồn đơn sơ, giản dị nhưng vô cùng đẹp. Cái đẹp của một họa sỹ đích thực, trên con đường Chân Thiện Mỹ dị thường...


    
               Tâm Nhiên qua nét vẽ của Trịnh Tài


THỎNG TAY VÀO CHỢ
(Tặng họa sỹ Trịnh Tài)

Rỗng rang không chấp thật
Dù bất cứ sự gì
Chỉ âm thầm nhận biết
Muôn vật đến rồi đi

Trùng trùng duyên khởi hiện
Như hoa đốm hư không
Khác chi tuồng ảo hóa
Mặc nhiên yên tịnh lòng

Gặp đọa đày khốn đốn
Chẳng than trời trách người
Nợ nần từ xưa thiếu
Chừ phải trả vậy thôi

Nhịp đời đúng tiết điệu
Theo nhân quả sâu xa
Tạo nghiệp thì trả nghiệp
Không thể tránh được mà

Tự do là thung dung
Giữa ràng buộc rối nhàu
Hạnh phúc là tự tại
Giữa phiền não khổ đau

Gặp tử thần bất chợt
Cũng niềm nở bắt tay
Mỉm cười với sự chết
Vui thay ! Xong kiếp này

                     Tâm Nhiên

ĐÔI MẮT - Thơ Châu Thanh Thủy


    


ĐÔI MẮT

Lãng đãng sương giăng một chiều thu
Lơ phơ vạt cỏ gió thay mùa
Xao động đáy hồ không tí sóng
Nhòa nhạt đường xưa những đám mưa.

Ta bỏ vòm trời sâu đáy mắt
Ta khép lá rơi trong bóng mi
Ta hái bâng khuâng gieo vài hạt
Mọc mầm xao xác những mùa đi.

Ta vẫn nghe ta tiếng thầm thì
Trông vời lối cũ, đợi người chi?
Nếu ta không biết thì ai biết
Bụi cuốn trời xa cay khóe mi...

                Châu Thanh Thủy

QUÊ MIỀNG - Thơ Chu Vương Miện



Tên thật: Nguyễn Văn Thưởng
Bút hiệu khác: Phương Hoa Sử
Sinh năm1941, tại Phục Lễ, Thủy Nguyên, tỉnh Kiến An.(Nay thuộc Hải Phòng). Từng sống ở Quảng Trị.
Hiện cư ngụ tại Rancho Cucamongo, Cali., USA.




QUÊ MIỀNG

quê miềng Ba Bến nông hều
bè tre bè nứa ngược chiều nước lên
nhìn về Bồ Bản, Trung An
làng chài làng biển con thuyền con cua

nhìn nhau dư tháng đủ mùa
đủ năm chưa chẵn nên chưa ngỏ lòng
Một vòng xuân hạ thu đông
anh theo lính trận nhiều năm trụ rừng

mới hay em đã có chồng
làm dâu xứ nẫu tháp đồng tháp thau
tháp vàng tháp bạc chộ nhau
mà ta hai ngả sông Cầu sông Ba

quê miềng ngoài nớ bao xa
anh về thăm lại Đông Hà phố xưa
con sông qua những men dừa
đường xuyên Lào Việt còn bưa tiếng gào

tình anh phơi áo bên rào
gió bay lật đật mặt ao bèo nhèo
Hạnh Hoa còn đứng vói theo
hoa xoan nở tím bên hào lũy xưa

tình ta mưa gió cợt đùa

                     Chu Vương Miện

HỌC LẠC, BÈO LỤC BÌNH - Thơ Chu Vương Miện


       


HỌC LẠC 

ủa ủa giống gì chẹo
ờ ờ chó mắc lẹo
hai bên hai cái đầu
ở giữa đánh xà nẹo
-
đất mất nhà không còn
mỗi người tránh mỗi nẻo
kẻ theo Tây
kẻ theo Ta
người theo Chà Và
người Trung Hoa
-
cứ tối gà lên chuồng
cứ rạng đông gà gáy sáng
không cần đồng hồ
giờ vẫn đúng
cứ giữa tháng trăng tròn
và cuối đầu tháng
trăng méo
cứ xuân là ấm
cứ đông là rét
chả khác gì ?
sáng mưa chiều tạnh

ĐÊM LẶNG - Thơ Phạm Tường Đại


        
      Nhà thơ Phạm Tường Đại
     (1930 - 2008)


ĐÊM LẶNG

Uống cả canh dài trong rượu mạnh
Mà hồn vẫn tỉnh suốt đêm thâu
Chẳng lo lời mẹ dằn đêm lặng
Lo em khắc khoải giữa u sầu

Anh còn biết nói gì hơn nữa
Khi lòng em mang nặng tủi hờn
Đời em ai bảo đời vô vị
Mà búp hương tình cứ héo hon

Có chuyện em chưa nói nửa lời
Mà anh đã hiểu tận sâu khơi
Cầm tay, anh tưởng tim em đó
Bật giữa tim đời đón khổ vui

Nỗi khổ đời em hòa năm tháng
Niềm vui may chỉ phút giây thôi
Cái nợ trần gian còn buộc mãi
Trách móc nhau chi, chết nửa rồi

Hãy xẻ cho nhau chút khổ đau
Dẫu hồn anh tỉnh suốt đêm thâu
Cho mùi năm tháng còn thi vị
Cho mảnh hồn em vợi nỗi sầu

                   Phạm Tường Đại
                            (1978)

Thứ Năm, 30 tháng 8, 2018

HỎI THU, NHỚ... - Thơ Tịnh Đàm


   


HỎI THU

Mùa này,
               Gió vẫn lao xao
Cơn mưa bất chợt...
Rớt vào mộng du.

Tháng hè qua,
Chớm sang thu ?
Để mưa về,
Khát...
Lời ru cuối chiều !

ĐỪNG QUÊN - Thơ Hải Đăng


       
        Tác giả Hải Đăng


ĐỪNG QUÊN

Lúc bầu rượu
Lúc trăng lên
Ta ngồi tâm sự
Tình thơ với đời
Em ơi !
Tình người
Trăm nỗi bể dâu
Nông sâu nào biết
Nhớ hoài
Ngàn năm
Cho dù có trải
Tháng năm
Cách ngăn
Trắc trở
Chẳng phai
Tình nồng
Dù mai em
Đã lấy chồng
Đa mang con bế
Con bồng
Thì đừng quên nhé
Tình nồng
Ngày xưa

Hải Đăng

NGẬP NGỪNG... - Thơ Hiệp Kim Áo Tím


    
                       Nhà thơ Hiệp Kim Áo Tím                      


NGẬP NGỪNG...

Tóc em rối bởi gió bay
Lòng em rối bởi anh say mắt nhìn
Giả vờ ngoảnh mặt làm thinh
Thẩn thơ anh đứng một mình chờ ai

Trong veo ánh mắt nhung nai
Mi cong ướt lệ làm phai nắng chiều
Hớp hồn ai phải bùa yêu
Tim ta thổn thức nhớ nhiều nhỏ ơi !

Ai đi nhặt cánh sao rơi
Đem về kết lại thành đôi vòng kiềng
Tặng em một chút niềm riêng
Đem về chốn ấy man miên tình sầu

Gió đùa trêu ngọn sầu đâu
Cong cong đôi ngọn cây cau sau hè
Ngập ngừng nón lá nghiêng che
Má hồng ưng ửng tim nghe rộn ràng

Rồi tình ta... lại lỡ làng
Xa em se thắt... ngỡ ngàng tim đau
Bụi thời gian lấm tấm màu
Ân tình cất giữ... lâu lâu... ta tìm...

                      Hiệp Kim Áo Tím                      
                       Dalat, 30/8/2016

Thứ Tư, 29 tháng 8, 2018

VIẾT CHO "MỘT NGƯỜI NẰM XUỐNG" MÀ TÔI QUÝ MẾN - Võ Văn Cẩm


                
                           Tác giả Võ văn Cẩm


                VIẾT CHO "MỘT NGƯỜI NẰM XUỐNG" 
                MÀ TÔI QUÝ MẾN.
                                                                      Võ Văn Cẩm

Chiều rằm tháng bảy, tôi cùng Thái Tăng Hạnh viếng lễ Vu Lan ở chùa Vạn Đức. Võ thị Văn Thơ gọi điện thoại báo Võ Thị kim Thanh qua đời.
Tôi thấy tim mình đau nhói, thương cho thân phận của cô em gái dòng tộc mà từ lâu tôi thương mến và quý trọng.
Thanh cùng tuổi với tôi (1943, Quý Mùi, người ta nói con gái mà tuổi Quý Mùi thì quá tuyệt), quê làng Đâu Kênh xã Triệu long, huyện Triệu phong, tỉnh Quảng Trị. Nhưng Thanh ở với ông bà nội tại làng Bích la Thượng. Gia đình thuộc loại khá giả trong vùng.
Mẹ Thanh sinh được hai chị em thì ba tham gia kháng chiến bị mất tích, một thời gian thì mẹ tái giá.

TÂM SỰ, CỤ ĐỒ CHIỂU, CỤ ĐỒ - Thơ Chu Vương Miện


       


TÂM SỰ

Nguyễn Đình Chiểu
một đống sách nát
hai mắt đã mù
duy còn tấm lòng yêu nước đến nghìn thu
mang hết tâm can phò Trương Công Định
cuối cùng vị quốc vong thân
hưỡn chép lại pho Lục Vân Tiên
duy trì lòng trung quân ái quốc

VỀ VỚI SÔNG HƯƠNG - Thơ Lê Ngọc Phái


      


VỀ VỚI SÔNG HƯƠNG

Ai về thăm lại dòng Hương
Cho tôi gửi trọn niềm thương về cùng
Trường Tiền mấy nhịp cong cong
Áo em nắng vắt xanh dòng sông thơ.

Tiếng chuông Thiên Mụ qua đò
Vầng trăng Vọng Cảnh ảo mờ Văn Lâu
Huế dìu vạt áo về đâu
Mà nghiêng vành nón ửng màu nắng mai.

Sông sâu ánh mắt đêm dài
Bâng khuâng giọng hát Nam Ai Nam Bình
Lắng nghe khúc nhạc cung đình
Trái tim thổn thức dặm tình nước mây.

Thuyền ra Cửa Thuận nồng say
Cánh buồm Hòn Chén ngất ngây rượu đào
Chao ôi giọng Huế ngọt ngào
Cho sông Hương mãi dạt dào lời ru.

                                  Lê Ngọc Phái

 
     

Thứ Ba, 28 tháng 8, 2018

NHỚ BẮC - Thơ Huỳnh Văn Nghệ

Danh nhân lịch sử Việt Nam Huỳnh Văn Nghệ sinh ngày 2-2-1914 tại tỉnh Đồng Nai, nước Việt Nam. Ông sống và làm việc chủ yếu ở tỉnh Bình Dương, nước Việt Nam. Ông sinh thuộc cung Bảo Bình, cầm tinh con (giáp) hổ (Giáp Dần 1914). Huỳnh Văn Nghệ xếp hạng nổi tiếng thứ 85980 trên thế giới và thứ 52 trong danh sách Danh nhân lịch sử Việt Nam nổi tiếng.

Huỳnh Văn Nghệ là một chỉ huy quân sự nổi tiếng của Việt Nam, ông là một nhà hoạt động cách mạng không chỉ giỏi trong lãnh đạo mà còn là một người có tài về thi ca, đã có rất nhiều câu thơ của ông được truyền tụng biết bao đời nay. Với những đóng góp của mình trong thời kỳ kháng chiến chống Pháp cũng như những sản phẩm nghệ thuật ông để lại cho đời sau, ông đã được Nhà nước Việt Nam truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân và Giải thưởng Nhà nước về nghệ thuật.           

NHỚ BẮC

Ai về xứ Bắc ta đi với
Thăm lại non sông giống Lạc Hồng
Từ độ mang gươm đi mở cõi
Trời Nam thương nhớ đất Thăng Long

Ai nhớ người chăng? Ôi Nguyễn Hoàng!
Mà ta con cháu mấy đời hoang
Vẫn nghe trong máu hồn xa xứ
Non nước Rồng Tiên nặng nhớ thương.

Vẫn nghe tiếng hát thời quan họ
Xen nhịp từng câu vọng cổ buồn
Vẫn thương vẫn nhớ mùa vải đỏ
Mỗi lần phảng phất hương sầu riêng

Sứ mạng ngàn thu dễ dám quên
Chinh Nam say bước quá xa miền
Kinh đô nhớ lại xa muôn dặm
Muốn trở về quê, mơ cảnh tiên.

Ai đi về Bắc xin thăm hỏi
Hồn cũ anh hùng đất Cổ Loa
Hoàn Kiếm hồ xưa linh quy hỡi
Bao giờ mang trả kiếm dân ta

                 Huỳnh Văn Nghệ
                Chiến khu D, 1946

Thứ Hai, 27 tháng 8, 2018

EM ĐI LÂU RỒI ƠI TIỂU-VÂN ! - Thơ Huy Uyên


       
           Nhà thơ Huy Uyên


EM ĐI LÂU RỒI ƠI TIỂU-VÂN !

Nửa khuya ngồi quán vơi ly rượu
Đáy cốc bóng em bỗng hiện về
Ai một mình lang thang ngoài phố
Tôi đăm mắt buồn xót tái tê.

Hát mãi bên tôi khúc nhạc lòng
Bao năm lận đận tình chia biệt
Em giờ có còn nhớ tôi không ?
Còn lại đêm nay hề say khướt.

Bên sông đìu hiu đò cùng quán
Bãi cát hoa vàng đọng thêm sầu
Từng hồi cú rúc nghe buồn thảm
Tình người cạn dốc bể nương dâu.

Quanh quẩn quán nghèo đâu lối về
Thôn xóm mù sương đêm lãng đãng
Cầu tre nối nhịp con sông quê
Đám rong buồn dạt trôi quanh quẩn.

Em xưa mộng tưởng cùng con phố
Còn nhớ xa xưa lửa đạn của một thời
Nổi trôi ép vào tim bầm máu
Quê nhà đành đoạn cuộc chia thôi !

Câu hát quẩn quanh quán vắng tênh
Bơ vơ buồn bước chân ngày tháng
Em đi lâu rồi ơi Tiểu-Vân !
Biển đời đoạn lìa câu xa vắng.

Quán khuya vàng bay từng khói thuốc
Giọng buồn của tượng cháy tâm-can
Về đây gói mảnh đời xuôi ngược
Mắt cay se đốt cuộc tình buồn.

                              Huy Uyên

BẠCH VÂN 1 - 2 / Thơ Lê Kim Thượng


       
         Nhà thơ Lê Kim Thượng

BẠCH  VÂN 1 - 2

1.
“Trăm năm, nước chảy đá mòn
Dẫu xa muôn dặm... dạ còn nhớ quê”...
Lời ru qua mấy sơn khê
Gọi người viễn xứ trông về Cố Hương
Đêm nay có Kẻ ly hương
Mơ về làng cũ... cuối đường nhân gian...
Bốn mùa Thu Cúc, Xuân Lan
Bằng Lăng Hè đến... hoa Soan Đông về
Bốn mùa hương sắc si mê
Màu hoa luyến nhớ, màu quê say lòng
Vườn xưa... hoa Giấy đỏ hồng
Chen màu tươi thắm cùng bông Lồng Đèn
Đỏ tươi bên giậu Loa Kèn
Hương quê quyện với hương Sen giữa mùa...
Chiều quê rơi giọt chuông chùa
Heo May thổi nhẹ gọi mùa Thu qua
Em còn gánh lúa đường xa
Đồng chiều mây trắng, ngân nga sáo diều
Ngày qua tàn bóng nắng chiều
Trăng - Em mười sáu, dáng kiều ngây thơ
Thềm rêu đọng ánh trăng mơ
Gió lay cành Trúc mờ mờ, xa xa
Tri âm đối ẩm trăng tà
Hàng Cau ngả bóng la đà nhẹ êm
Tiếng gà giục gáy cuối đêm
Sao Hôm đứng đợi bên thềm thủy chung...

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2018

CHÙM THƠ THIỀN 5, CHÙM THƠ THIỀN 6, CHÙM THƠ THIỀN 7 - Chu Vương Miện


       


CHÙM THƠ THIỀN 5

TRĂNG

trăng lên khỏi núi trăng tà
ta không leo núi ta già hơn trăng ?
một vàm sông, một khúc sông
chân cầu sóng vỗ tình mênh mông dài

NỤ HOA

thôi toàn núi cùng đèo
ở giữa toàn cỏ áy
em có còn trông theo
ngày chiều lên hun hút
hố sâu sâu hông đường
dốc lên vòng khúc khuỷu
bây giờ sao nhớ thêm
chúng mình thân hạt bụi
bay theo ánh thập phương
mấy ngàn năn chưa gặp
gặp rồi chớm hoàng hôn
thôi đường muôn ngả rẽ
gửi nụ hoá trong hồn

THỜI GIAN

bến ô lâu vẫn đó
cây đa bến cộ còn
hai bờ sông vẫn vậy
người chèo đò
trẻ già nam nữ
thay đổi luôn

CON CÓC

đây là con cóc
con cóc trong hang
con cóc nhảy ra
con người ở đâu ?
con người về đó
nhìn quanh một vùng
chốn nào cũng khổ

con cóc nhẩy vào
trong hang toàn đá
con người bước đi
chốn nào cũng lạ
chỉ một sát na
rừng cây trụi hết lá

con cóc nhảy đi
ta đứng nhìn theo
bốn phiá trời nam bắc
chả thấy gì ?
toàn là sương mờ mịt

NHỮNG VẦN THƠ CHO MUỘI - Thơ Châu Thạch


        
                 Nhà thơ Châu Thạch

        NHỮNG VẦN THƠ CHO MUỘI
                                             Châu Thạch

   


MỪNG EM THÁNG TÁM
(Mến tặng Du Thụy Khúc)

Tháng 8 về tôi mừng em sinh nhật
Mơ một người em yêu ôm em
Trăng sẽ mơ và đêm sẽ êm đềm
Tháng 8 của em, khúc thụy du tháng tám
Tháng 8 về tôi mừng em tháng 8
Đóa hoa hương nồng đôi môi em
Ai sẽ hôn? tôi nguyện cầu người ấy
Trái tim hồng năm tháng cứ hồng thêm
Tháng tám của em trời không làm gió bão
Để tóc em bồng để mắt em xanh
Mà mùa thu trăng còn ngủ trên cành
Em cứ mộng để thơ tình cứ đẹp
Tháng tám về tôi mơ thấy em đi
Như mây trắng phiêu du cùng bốn biển
Để em thấy bao nhiêu điều hiển hiện
Cho hồn em phong phú viết thơ tình
Tháng tám về em thật là xinh
Hãy nhớ về tôi
Một phút thôi tháng 8 !

                Châu Thạch

GIẬN... - Thơ Trần Mai Ngân



                        Nhà thơ Trần Mai Ngân

GIẬN...

Cứ một lần giận dỗi
Là thêm một cách xa
Mà em luôn nói dối
Không sao... em ổn mà !

Cứ một lần im lặng
Không nhìn nói với nhau
Làm tim em băng giá
Một mình âm thầm đau

Thêm một lần... lần nữa
Có chắc còn lần sau
Ngày mỗi ngày hờ hững
Nên tình đành xa mau...

Canberra trắng màu
Mây trôi xa xôi quá
Em nhủ lòng quên đi
Chuyện đôi ta... còn gì ?

Canberra, 25-8-2018
Trần Mai Ngân

Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

CHUYỆN TÌNH CỦA NHẠC SĨ HOÀNG THI THƠ VÀ NHẠC SĨ LAM PHƯƠNG

Đọc trên mạng một bài viết về ca sĩ Tân Nhân.


Tôi chợt nhớ lại một bài thơ viết về người nhạc sĩ tài hoa đất Quảng Trị này. Trước 1975 thì thuộc lòng nguyên bài. Bây giờ thì chỉ nhớ vài đoạn thôi...
Ca sĩ Tân Nhân là người vợ đầu tiên của nhạc sĩ Hoàng Thi Thơ. Sau, Hoàng Thi Thơ bị cho là rời hàng ngũ kháng chiến "dinh tê" (về thành) năm 1954, còn Tân Nhân vẫn ở lại.

          

Có bài thơ của một tác giả khuyết danh (hiện nay hình như có sách in tác giả là Huy Phương?) viết về Hoàng Thi Thơ (tôi chép một vài đoạn theo trí nhớ):

GỬI HOÀNG THI THƠ

Chiều qua đi Đức Thọ
Tau gặp Hồng, Hồng nói nhỏ
Mi đã về với giặc rồi Thơ ơi
Không có thật mi đã về với giặc?

Tau còn nhớ, mi nói vào liên lạc
Thăm mẹ già heo hút sáu năm thương
Rồi mi trở ra kháng chiến với anh em
Chưa chắc gặp tau trên vùng núi thẳm
Nay tau chưa về trên núi thẳm
Mi đã về, mi đành đoạn bỏ anh em

Thơ ơi! 
Mi có đây Tân Nhân. Mi có đây sách vở
Mi có đây  cây đa làng, mi còn đây bè bạn
Mi đi không, mi đi thật biền biệt bóng ngày đêm

Theo kháng chiến mấy năm liền mi chẳng biết
Sức nhân dân như sóng cuộn tràn bờ
Thương cho mi quá nửa đường xa
Nay cạn nghĩ phút về với giặc
Mi chỉ biết sướng riêng thân
Còn thì thôi mặc...
Buồn cho mi bạc bẽo với tình đời
Tau thường nghe mi chưởi bùn tanh hôi
Nay mi lại lao đầu vào úa thúi
................................................
                Tác giả khuyết danh


Tôi tìm trên mạng, đọc bài viết sau:


Xin coppy  một phần:
                                                                                    La Thụy