BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đình Xuân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Đình Xuân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 11 tháng 10, 2018

LỜI CẦU HÔN GIỮA MÙA - Thơ Đình Xuân



                   Nhà thơ Đình Xuân

LỜI CẦU HÔN GIỮA MÙA

Chiều thu
vướng giọt lăn trầm
Vườn ai
con bướm
Ươm mầm mùa sang
Gió thu đưa
điệu tình tang
Cỏ cây khờ khạo
mơ màng cuộc chơi
Bao giờ biển hết mù khơi
Bao giờ đá núi
mòn vơi nỗi sầu
Bao giờ bướm
Đủ sắc màu
Ngát hương
quyến rũ
để cầu hôn hoa

ĐÌNH XUÂN

Thứ Ba, 18 tháng 9, 2018

SỢ - Thơ Đình Xuân


       


SỢ

Sợ không đủ tiền về thăm quê
Sợ chân không vững qua nhịp tràng tiền
Sợ chợ Đông Ba chen người quá
Chân cầu Gia Hội sợ ma đêm

Sợ từ lăng tẩm đến đình đài
Sợ Từ Đàm sợ Linh Mụ
Sợ phố sang sợ quê nọ
Sợ không hoa để chào mừng

Sợ tô cơm hến
Sợ ly chè Cồn
Sợ nậm sợ lọc
Sợ dĩa bèo với chén mắm cay

Sợ không đủ tiền về thăm quê
Sợ không tư cách nhìn trăng Vĩ
Sợ kẻ hèn không một đóa hoa
Sợ tiếng chuông đêm nhòa

Sợ thâm cung rêu phong cỏ mọc
Sợ ngựa xưa vó mỏi đường chiều
Sợ sông Hương xua đời trôi mãi
Sợ người tình quên mã… mãi quên

                                     Đình Xuân

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2018

ĐẠI MỘNG, BỌT DUYÊN, MỘT NGÀY NHÀ THƠ ĐI RỪNG - Thơ Đình Xuân


   
       

ĐẠI MỘNG

Giây phút chia ngày và đêm
Gần như khoảnh tóc xanh và tóc bạc
Nuối đôi khi vào vùng đệm
Của một thời ru êm

Có thể lả lơi trên lối đi dương thế
Mà tóc không mãi xanh hoài
Mơ treo ngoài cửa sổ suốt một đời trai
Trong thất ly cà phê gợi lên màu mộng

Hằng đêm ta cứ nhớ về em
Hằng đêm ta cứ suy về em
Hằng đêm ta cứ tưởng về em
Hằng đêm ta cứ lụy về em

Giữa ngày và đêm
Tóc xanh và bạc
Một thời ru êm
Một thời lục lọi

Uống cà phê trong thất
Ngoài cửa sổ trong veo
Mộng ngập căn nhà cổ
Ngoài cửa sổ trong veo

Lá hoa chưa lay động
Lý triết nhét đầy phòng
Ly cà phê còn nóng
??? ĐẠI MỘNG !!!

Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

CHÙM THƠ ĐÌNH XUÂN


   


CÓ THỂ EM KHÔNG MÀNG

Con chim sẻ rên rỉ trước sân nhà
Có thể em không màng
Mấy chòm mây tiễn thu ngang qua núi
Có thể em không màng
Nhiều vết son vẽ ngoằn nghèo lên tay thơ bút
Đôi lúc thấy em cũng lần lựa vô cùng

Có nhiều khi ngang qua nhà ai thấy có loài hoa nở
Tự dặn lòng ở đấy có bút hương
Và tự bao nhiêu thu trường qua núi
Và biết bao nhiêu hoa rừng không tuổi
Cùng nhau
Giăng võng thức giữa trời thu

Rồi một ngày nào đó màu thu cũng nhạt
Đá núi mang màu thẩm tụ của mây sương
Hoa rừng còn nhả mấy giọt thường...
Ngón tay hương rồi cũng run lập cập
Tội cho võng đời đôi khi bắt gặp
Ngàn vàng không đổi lấy nụ hôn

Thứ Năm, 26 tháng 7, 2018

PHỐI - Thơ Đình Xuân

 


PHỐI

Hôm nay núi ngả màu âm phủ
Nên dòng trăng đã ủ bóng Hằng
Nhiều đêm choàng tay trên thơ cũ
Chợt run rờn rợn một lối về

Thử hỏi cơn tình mấy giọt mê
Thử hỏi trưa nao con ve kể
Vài cọng tóc buồn rơi bên gối
Và cuộc tình phai lối ê chề

Khi từng vút qua trường dâu bể
Mới biết yêu và cám ơn ai
Hôm nay hát lời ca ân ái
Não ruột trong đêm không trăng sao

Mai tìm nơi không xôn không xao
Gác chân lên võng tình hoang dã
Khi tuổi mình trôi về bóng lạ
Môi ngậm môi cười nhạt tuổi nhau

                            ĐÌNH XUÂN

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2018

NỬA, DẤU MẶT, RỒI ANH SẼ VỀ THĂM, NƠI ẤY, NẾU - Thơ Đình Xuân


   


NỬA

Nửa chiều mưa phố buồn tênh
Ai chia một nửa mông mênh tình này
Cho xin nửa chén rượu cay
Uống vô để nửa mặt mày u mê

Nửa đêm mưa phố lê thê
Canh dài mới biết câu thề nửa môi
Điện đường hắt nửa bóng người
Nhìn qua nhìn lại nửa đời lũng sâu

Uống cho cạn nửa đêm thâu
Mềm say dễ kiếm nửa nhau lạc loài
Nửa vòng tay nhuốm hao gầy
Nửa vòng còn lại... trao ai bây giờ...!?!