CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn SỰ KIỆN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn SỰ KIỆN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 8 tháng 2, 2013

CHÚC MỪNG NĂM MỚI QUÝ TỴ 2013

                THÂN CHÚC QUÝ THÂN BẰNG QUYẾN THUỘC,QUÝ BẠN BLOGGERS:
                 NĂM MỚI QUÝ  TỴ 2013 AN KHANG HẠNH PHÚC VÀ VẠN SỰ NHƯ Ý 

                  


                         


                             


Thứ Sáu, 4 tháng 1, 2013

TINH THẦN HỌC THUẬT PHẬT GIÁO - Trần Kiêm Đoàn


           Nguồn : Từ trankiemdoan@gmail. gửi đến Phú Đoàn


                    



TINH THẦN HỌC THUẬT PHẬT GIÁO

Năm nay, 2012, là năm đầu tiên trong ký ức của thế hệ Chiến Tranh Việt Nam, xứ Huế không có một trận lụt nào từ đầu thời điểm lụt lội “tháng Bảy nước nhảy lên bờ” cho đến hết mùa Giáng Sinh.


Thứ Tư, 17 tháng 10, 2012

THƠ PHÂN ƯU

Cháu Đoàn Minh Tuấn bất ngờ vĩnh biệt đường trần. Thân tộc, bằng hữu ... đã hết lòng chia sẻ nỗi đau cùng tang quyến . Chúng tôi chân thành cảm tạ và xin đưa các bài thơ phân ưu lên trang blog của mình


      


      Than ôi!
      Trời Bình Thuận mây đen đang vần vũ
      Tuấn ra đi đương lúc tuổi còn xanh
      Lá non kia sao sớm vội lìa cành

      Để tre lão khóc thương măng bạc số

      Dẫu biết rằng
      Sinh là ký tử là qui
      Đời con người ai cũng phải ra đi
      Nhưng cũng quá xót xa người mệnh vắn
      Cháu vĩnh viễn đi vào nơi thinh lặng

      Cầu mong người theo nước Chúa bình yên
      Lời thành tâm xin gửi đến bạn hiền
      Phân ưu với tang gia lòng đau xót
      Mong năm tháng nỗi đau này vơi bớt
      Cầu an lành kẻ ở lại bình tâm
      Chút lòng thành của kẻ ở xa xăm
      Chúa đón nhận linh hồn người quá cố
      Amen !
                                    SƯƠNG LAM


                     BÀNG HOÀNG
           (Thương tưởng hương linh cháu Tuấn)

          Vội vàng chi rứa Tuấn ơi !
     Cháu đi bao nỗi ngậm ngùi xót xa
          Bàng hoàng sao ! Mắt ướt nhoà
     Ngỡ đâu mộng ảo ... té ra thực rồi 
          Đường trần duyên ngắn ... hỡi ôi
     Chừ đây trăng lặn khuất nơi suối ngàn 
          Thương thầm gót đỏ tình son
     Rưng rưng lệ  - tiếc lá non lìa cành
                               Hoàng Hữu Bản
                                  (15/8/2012)

           TIẾC THƯƠNG CHÁU MINH TUẤN
             Tiếc thay con trẻ tuổi đang xuân
             Đã phải rời xa biệt cõi trần
             Cha mẹ đớn đau rơi nước mắt
             Anh em thương cảm xót tình ân
             La Gi bạn hữu chia sầu não
             Quảng Trị quê hương sớt thở than
             MinhTuấn cháu ơi sao tội thế
             Dương gian không ở sớm về âm.
                                   Hải Đăng  La Gi

     * Thương tiếc cháu Minh Tuấn, chia buồn cùng La Thuỵ và gia đình!

               THÀNH KÍNH PHÂN ƯU
             Nghe tin cháu mất gửi phân ưu
             Chia sẻ cùng anh lệ đã nhiều
             Tiễn biệt hồn thiêng về đất Chúa
             Cảm thương gia quyến mất con yêu
             Lá non đã sớm lìa cành vội
             Tre lão đau buồn xót cảnh hiu
             Sinh ký tử qui ai cũng biết
             Mà sao nghe điếng với hồn xiêu.
                                         Sương Lam

Được tin con trai của NH Đoàn Minh Phú qua đời do tai nạn, nhóm thi hữu thường xuyên trên trang VNQT, TÂC, TQH . . . gởi chùm thơ để phân ưu cùng gia đình anh.       

                       TIỄN BIỆT    
             Được tin quý tử đã qui thiên
             Thành kính phân ưu đến bạn hiền
             Đất mới La Gi, sầu xế bóng  
             Quê xưa Quảng Trị, nhớ hoa niên
             Tâm nhang một nén cầu siêu thoát
             Nét bút đôi câu giải muộn phiền
             Tiễn biệt anh linh về với Chúa
             Nguyện cho an giấc cõi bình yên !       
                                       Võ Làng Trâm

                         PHÂN ƯU                                    
            Chúa chẳng cho già đến đất thiên
            Ơn trên đón trước trẻ ngoan hiền
            Chia ly trần thế đà năm tháng
            Đoàn tụ thiên đường sẽ vạn niên
            Phụ tử đành rơi dòng máu lệ
            Đệ huynh phải nát trái tim phiền
            Nguyện cầu mọi sự trong linh Chúa
            An ủi cho lòng được ổn yên .
                                   Châu Thạch  

                        ĐỒNG CẢM
           Tiễn cháu an bình đến cõi thiên
           Xa rời quyến thuộc với cha hiền
           Ra đi đột ngột trong giây phút
           Luyến tiếc lâu dài tới vạn niên
           Vọng khấn nhang trầm chia tưởng nhớ
           Cầu mong tâm thức vợi ưu phiền
           Hương hồn sớm được về bên Chúa
           Thanh thản muôn đời chốn vĩnh-yên (*)
                                               Sông Thu
           (*) Cõi vĩnh hằng và yên bình

                  CHIA SẺ NIỀM ĐAU
            Lìa xa trần thế vụt thăng thiên
            Để lại niềm đau bố mẹ hiền
            Chiếu vắng thiếu ai ngày nhộn nhịp
            Bàn buồn trống bạn buổi thường niên
            Hương trầm mờ ảo ngàn thương tiếc
            Nước măt lâm ly vạn lụy phiền
            Cõi tạm vấn vương miền vĩnh cửu
            Vẫy chào lưu luyến, chúc bằng yên!
                          Hạ Thái Trần Quốc Phiệt
                                    Ca, USA

               VÔ CÙNG THƯƠNG TIẾC
            Thảng thốt nghe tin thật rụng rời
            Lá xanh tơi tả lá vàng ơi
            Vô thường thảm khốc vương bi nghiệp
            Bất giác sầu tai lụy khổ đời
            Cầu nguyện hương linh an tịnh vậy
            Hướng hồi thần thức vãng sanh thôi
            Chứa chan dốc ráo bao nhiêu lệ
            Chảy ngược vào lòng thương tiếc ôi !
                                   Võ Sĩ Quý
                                  Nha Trang,15.8.2012 

           

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

TIỄN NHAU BẰNG MỘT NỤ CƯỜI - Kiệt Đoàn



       Gần 30 năm sống chung 1 mái nhà, chung cả căn phòng, ngoài tình anh em, ông còn như là người bạn thiết. Mà thật, bạn cũng nhiều đứa là bạn chung.

       Khuya trước đó, tôi về, vừa uống lon bia với ông, vừa ngồi viết 2 cái notes "Nghề" và "Viết ngắn", hẹn nhau lướt sóng vàng kiếm chút tiền nhậu chơi. Nào ngờ lon bia đó cũng là lon bia cuối cùng hai thằng còn ngồi với nhau. Đến bệnh viện, ông nằm như đang ngủ, mặt mày thân thể cũng chẳng có vết thương nào ngoài một chỗ ngay chân tóc. Nằm chết tình cờ, nằm chết như mơ...

      Thôi thì xác thân gởi lại cho đời. Khóc than vốn cũng là điều ông chưa từng thích, dù có là đám tang của ai. Nghe cha xứ giảng kinh, đọc mấy câu thành ngữ Hán Việt, tôi suýt cười, quay qua bên cạnh tính thì thầm tay này dám xài thành ngữ Hán Việt với bọn chuyên dịch kiếm hiệp, nào ngờ quay qua chỉ nhìn thấy cái áo gai mình đang khoác trên người. Kỷ niệm ùa về, khiến mắt cũng cay cay.

         Suốt mấy ngày, nghe bao người đến đọc kinh cầu nguyện, mong linh hồn ông lên thiên đường, tôi chợt nhớ mình từng khuyên ông lỡ có chết nhớ đừng lên thiên đường tại trên đó chắc không có bạn nhậu đâu. Còn bây giờ, tôi cũng cầu nguyện, không phải nguyện cho ông lên thiên đường, mà nguyện rằng ông sẽ tìm được chốn yên vui thích hợp cho mình. Trần gian là cõi tạm, cõi ông đang tới liệu có phải là cõi tạm hay chăng? Hay ông vẫn chỉ tiếp tục rong chơi, tìm cho mình những niềm vui?

     Đêm trước, ngồi với anh Vũ, tôi nói rằng chắc tới giờ ông còn chưa biết rằng ông đã chết. Giả như có linh hồn, chắc rằng hiện tại ông cũng đang rong chơi nhìn bọn tôi uống bia nói chuyện mà cứ nghĩ đó chỉ là giấc mơ. Chỉ là giấc mơ này ông vĩnh viễn không bao giờ tỉnh lại.
Cõi hiện tại giờ là cõi mơ của ông, còn cõi hiện tại của ông nơi đâu tôi không thấy được. Chỉ mong rằng ở bất cứ chốn nào, ông vẫn giữ cho mình nụ cười tự tại an nhiên lần cuối mà tôi thấy.

Hình ảnh
     Cái gì rồi cũng sẽ đi vào lãng quên. Thời gian vô tận chỉ bởi vì ký ức còn hữu hạn. Ly biệt, vốn là để tương tụ. Tương tụ cũng là khởi nguồn cho ly biệt. Bi thương chỉ là vì chưa thoả niềm vui đã gặp mà vội sớm chia ly... Ông đã chọn cách rời đi, tự tay bôi xoá những trang đời sắp viết. Tôi ở lại, cố gìn giữ thời gian hữu hạn bên nhau bằng những ký ức tươi đẹp còn lưu trữ.

       Còn nhớ ông nói người ta nên gượng cười mà chớ nên khóc. Thôi thì đám tang này, tôi cười đùa, mang tới những tiếng cười rộn rã để tiễn biệt nhau...

      Dữ quân kim thế vi huynh đệ, canh kết tha sinh vị liễu nhân...


      Đời này cùng ông làm huynh đệ, những mong kiếp khác cũng là người thân.
      Tiễn nhau bằng một nụ cười. Mộng chưa lay tỉnh cho người rong chơi...       
                                                                                       KIET DOAN 
                                                                                   LaGi, 18/08/2012                                                                                                                                                                                                                                                                                                                             
                                    

                                    Hình ảnh


                                    

Thứ Hai, 20 tháng 8, 2012

BÓNG THIÊN ĐƯỜNG CUỐI TRỜI THÊNH THANG

        Cháu Đoàn Minh Tuấn - thứ nam của vợ chồng chúng tôibất ngờ vĩnh biệt cõi thế sau tai nạn giao thông đầy thương tâm. Gia đình chúng tôi quá đỗi bàng hoàng sững sốt và vô cùng đau xót khi cáo phó cho thân bằng quyến hữu , đồng nghiệp , đồng môn , cộng đồng giáo xứ, thi văn hữu xa gần ... 
      Cháu Tuấn đột ngột ly trần để lại niềm đau cùng nỗi thương nhớ dâng đầy cho gia đình chúng tôi :  Cha mẹ phải bàng hoàng đứt ruột khi lìa xa người con trai yêu dấu đang còn phơi phới tuổi thanh xuân. “ Lá xanh rụng xuống, lá vàng trên cây”, ai oán  làm sao! 
      Anh em ruột thịt, người chị dâu … trong phút chốc bất ngờ, phải nghìn thu vĩnh biệt người anh, người em trai dễ tính, tốt bụng, sống chan hoà  cùng mọi người. Cu Bin - cháu trai đang còn tuổi măng sữa cứ bập bẹ nhắc tên người chú ruột yêu dấu thường bồng bế vỗ về chăm sóc cháu.
      Bà con thân tộc xót xa nhỏ lệ thương tưởng  người cháu, người anh, người em,  … biết sống hiếu thuận, kính trên nhường dưới của họ sớm phải bạc mệnh khi tuổi đời còn trẻ - cái tuổi 30 phơi phới , sung sức đang độ chín, với bao ước vọng tươi hồng đang ấp ủ đành dang dỡ !
      Bạn bè buồn bã ngậm ngùi chia tay với người bạn tốt bụng sống hết mình cho tình thân hữu. Hàng xóm xót xa thương tiếc người láng giềng trẻ  sống hoà đồng , cởi mở cùng mọi người phút chốc bỗng lìa xa dương thế.
       Chú Đoàn Minh Lợi đã bày tỏ lòng thương tưởng người cháu ruột của mình qua bài viết sau 



                  


     BÓNG THIÊN  ĐƯỜNG CUỐI TRỜI THÊNH THANG

          Tuấn ơi,
          Khi chú viết những dòng này cháu đã nằm dưới lòng đất lạnh. Nhưng chú tin linh hồn cháu đang tới cửa thiên đường. Người phàm thì chẳng thể thấy được thiên đường và thiên đường có tồn tại hay không  luôn là dấu hỏi to tướng. Chú là người tin vào đời sống tâm linh, tin  con người có linh hồn. Vì vậy chú tin rằng sau khi linh hồn lìa khỏi thể xác, vẫn con một cõi nào đó cho linh hồn trú ngụ. Cõi đó có thể là cõi trời, cõi thiên đàng, là niết bàn, hay miền tây phương cực lạc... Chắc chắn là có một nơi  chốn trong những cõi đó, mà cũng có khi tất cả những chốn đó chỉ là một.
          Trong kinh thánh chúa Ki Tô có nói phúc cho những ai không thấy mà tin. Chúa lại nói phúc cho những ai khốn khó trong linh hồn, vì nước trời là của họ. Chú là người không theo đạo, lâu lâu lại ngang ngang như ... em Kiệt của cháu. Vì vậy cho phép chú cải biên lời của Chúa thành: " Phúc cho kẻ hèn mọn là cái thằng tôi đang viết những dòng này vì tin rằng nước trời là của cháu tôi, Phao Lồ  Đoàn Minh Tuấn."  Câu cải biên này chia ở thì hiện tại y như thì của hai câu thánh kinh bằng  tiếng Latinh  vừa trích dẫn.
          Ở cõi trời cháu thấy chú có đúng  không? Cháu được lên trời còn chú thì được hưởng phước. Chú cháu mình đều hưởng lợi.  Phật dạy cái gì có lợi cho mình mà cũng lợi cho người thì nên làm. Chú tin lời Phật nói. Vì vậy Phật dạy chú vâng lời.
          Đưa di thể của cháu về quê, lòng chú buồn vô hạn và có khi lẩn thẩn tự hỏi phải chăng cõi trần này quá chật hẹp nên cháu buồn, cháu chán, cháu mới bỏ về trời ?
          Hai ngày cùng cha mẹ cháu lo lễ tang chú lại suy nghĩ khác, rất khác đi nhiều. Này nhé, để chú kể cho cháu nghe nhé:
          23h45' đêm  14 tháng tám cô Hoa gọi điện cho chú báo tin cháu mất. Giọng cô nghẹn ngào và đau đớn, điện thoại rơi và máy tắt.Hay tin, chú hốt hoảng rụng rời. Thím Sửu và em Hà biết tin ngồi khóc. Chú Vững đến nhà tang lễ An Bình và khóc suốt đêm. Cô Lan cũng đau đớn khóc không kém. Khi chú báo tin cho cô Vinh và cho cô biết chú đang chạy xuống nhà cháu. Cô Vinh lấy bụng mình mà đo bụng chú. Cô dặn chú chú chạy xe chậm và chạy cẩn thận. Cô sợ lòng  chú bấn loạn nên đi đường dễ bị tai nạn. Đến nhà cháu khoảng 24h đêm, nhà cửa lặng im, mẹ cháu một góc và ba cháu một góc, buồn và im lặng không biết phải làm gì. Buồn như giọt máu lặng lẽ nơi này. Ở bên kia nước Mĩ, em Nhi gọi điện về giọng thảng thốt có phải anh Tuấn mất thiệt không ba. Nhi gọi điện vào lúc cả điện thoai của chú và điện thoại thím Sửu hết pin vì liên lạc qúa nhiều. Anh Khanh, em Kiệt, chị Mây của cháu cứ tự trách phải chi trước đó làm cái này , làm cái kia thì cháu đâu bị tai nạn như vậy. Người thân thích ruột thịt của cháu cứ làm như tai nạn cháu gặp này là lỗi của mình. 
          Cháu thấy đó cả nhà ai cũng yêu mến cháu. Cha mẹ, anh  em ruột, cô, chú ruột, anh em cô cậu , chú bác ruột đều yêu mến cháu hết. Đó là chú chưa chưa kể các bà con khác nữa như chú Bảo ở nguyên đêm tại nhà tang lễ An Bình(quận Tân Phú - TP. HCM) với anh Khanh và chú Vững. Gần sáng Bác Lành cũng đến thăm cháu, rồi nhiều người thân nữa...
          Được gia đình yêu thương như vậy làm sao mà cõi trần này chật hẹp và buồn chán cho được?
          Nhã Trúc, bạn gái cháu thời xưa đang ở Mĩ đã khóc hết nước mắt khi nghe tin cháu mất. Mây đen vần vũ bầu trời Cali. 18h chiều ngày 16 tháng 8, Quỳnh - một bạn gái nữa của cháu từ Sài gòn lặn lội thuê xe ra để thắp nhang cho cháu. Thắp xong lại lên đường về ngay. Nước mắt và nỗi buồn của Quỳnh có thể làm tím cả trời chiều thành phố. Chú e rằng tím cả những chiều sau đó nữa. Giờ hạ huyệt, Thanh Trang - một bạn gái học cùng lớp thời cấp II của cháu lặng lẽ thổn thức khóc. Huyệt vừa lấp đất , bạn lặng lẽ ra về, một mình. Ừ,  chú  thấy.ra về chỉ một mình và lặng lẽ.
         Làm sao mà trần thế này chật hẹp được  khi lòng người rộng mở ??
         Hai đêm cháu yên nghỉ tại nhà ba mẹ cháu. Cháu lắng nghe nhân thế bằng hai tai. Một tai ngoài rạp và một tai trong nhà. Ngoài rạp là bạn bè cháu đến tiễn biệt cháu.  Mỗi đêm có chừng 30 bạn đến chia tay, bạn ở công ty Đại Dương có 14 người đến lúc 12h đêm và sáng 4h  về thành phố HCM để kịp làm ngày thứ năm.  Bạn học của cháu thì nhiều, đến lai rai suốt ngày và về đêm thì tụ họp khoàng mươi lăm người, thức sáng đêm.  Ai cũng khen cháu hiền và dễ mến cả. Bạn bè thì đông, lại có bia, có mồi, có bài 52 lá, có cả cờ tướng nữa. Thế hệ 8X khi chia tay  mang  niềm vui nhân thế cho bạn làm hành trang lộ phí lên đường đến cõi trời. Cõi trần vui cháu hỉ. Vậy thì sao cháu vội đi ?
         Ở nhà trong cứ 6h đến 10h tối là thay phiên nhau từng tốp, từng tốp khoảng mươi, mười lăm người đến đọc kinh cầu nguyện. Chú ngồi lắng nghe lời nguyện mang máng như thế này: Kiếp người mong manh, thân người từ cất bụi mà thành nên sẽ trở về với cát bụi. Chết không phải là hết, đừng lo sợ. Chết chỉ là chuyển đổi đời sống này  sang một đời sống vĩnh hằng hơn nếu có niềm tin và có phẩm hạnh tốt. Nói cháu đừng cười, chú nghe giáo họ La Vang đọc lời chúa Ki Tô mà chú tưởng lời Phật dạy. Này con, đời là vô thường, cõi đời là cõi tạm. Thân này do tứ đại có duyên mà hợp thành. Chết hay chưa chết có khác nhau là mấy. Không tức thị sắc, sắc tức thị không. Nếu con dẹp được tham sân si, không còn sợ  hãi, nếu tâm con vô quái ngại thì con... nhập niết bàn.
         Chú biết, Chúa là Chúa mà Phật là Phật. Tư tưởng của hai tôn giáo không như nhau. Nhưng ở thời khắc đất trời giao hoà đó chú thấy điểm gặp nhau của hai cội nguồn bầu sữa của nhân loại.
         Khi đưa cháu từ nhà thờ ra nghĩa trang. Chú lại nhớ Ỷ thiên Đồ long kí của Kim Dung : Sống có gì vui, chết có gì khổ, bao hỉ lạc bi sầu , đều trở thành cát bụi, thương thay cho con người, sao lo buồn lắm vậy?  Lời kinh giáo chúng Minh giáo và giáo chúng Bạch Mi giáo  đọc trên Quang Minh Đỉnh có khác gì lời Chúa, lời Phật? Chú cháu mình là con trai Đoàn tộc, phái Nhâm, chi Thượng, mê kiếm hiệp là yếu tố  truyền tông.
         Đi ngang qua nhà chú, bỗng nhiên cháu rắc hoa. Cả đoàn xe dừng chừng ba phút. Chú hiểu, cháu nói lời chia tay. Những hẹn hò từ nay khép lại, thân nhẹ nhàng bay lên. Có nụ hồng ngày xưa rớt lại, bên cạnh đời tôi đây. Ừ, thì chú cháu mình chia tay. Cháu đến cuộc đời này ba mươi năm. Còn chú sinh ra ở vai trên, chú sinh trước cháu những hai mươi ba năm. Nên chú làm chú, mà cháu làm cháu. Ba mươi năm chú cháu mình bồng bềnh bình thuỷ tương phùng. Giờ thì chia tay.
         Và đột nhiên chú hiểu. Cuộc đời đẹp, lòng người rộng mở, cháu đã đến cuộc đời này và đã sống hết mình, sống chan hoà, vui vẻ với nụ cười trên môi. Đến giờ cháu phải đi. Cháu chào cuộc đời bằng nụ cười. Nụ cười mà ba cháu thấy, chú thấy, anh Khanh thấy, em Kiệt cũng thấy. Một nụ cười thật tươi với khuôn mặt an nhiên.
         Vậy thì lên đường cháu nhé. Chú mắt phàm không thấy cổng thiên đường, chỉ thấy bóng dáng thiên đường.  Chú mượn nhạc Trịnh công Sơn tiễn cháu đi.  Xin cho một người vừa nằm xuống, thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang.
                                                                                            
                                                          Thị xã Lagi  22h  ngày 17  tháng 8 năm 2012
                                                                                      Chú Lợi