BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI CANH TÝ 2020 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020

NHỚ LẠI MỘT LẦN GẶP ĐỒNG MÔN LÊ THIỆN NGỮ - Võ Văn Cẩm


              
                           Tác giả bài viết Võ Cẩm


NHỚ LẠI MỘT LẦN GẶP ĐỒNG MÔN LÊ THIỆN NGỮ

Lê thiện Ngữ một cái tên quá quen thuộc. Một đồng môn Nguyễn Hoàng, học sau tôi nhiều năm. Nếu như đồng môn một trường khác thì chắc chắn tôi không biết Ngữ là ai, và chắc chắn Ngữ cũng chẳng biết tôi là ai. Vì Ngữ vào trường thì tôi đã ra khỏi trường.

Mối quan hệ thân thương, của một ngôi trường mất tên, đã hằn sâu vào tâm khảm của những thế hệ học trò đã từng cặp sách đến đó, dù thời gian đến trường không còn đếm năm, đếm tháng, đếm ngày, mối quan hệ lạ kỳ mà nhiều lần ngồi ngẫm nghĩ, xem lại trong hơn 50 đầu sách viết riêng về trường mình, hàng trăm Cựu HSNH và hàng chục thầy cô, chưa ai nói được lý do về mối liên kết keo sơn, có hàng trăm buổi họp mặt thân thương trong và ngoài nước, có hàng ngàn lượt phát học bổng và nhiều lần trao những món quà có giá trị cho đồng môn gặp hoàn cảnh khó khăn, bệnh tật do các Đồng môn Nguyễn Hoàng chung tay. Mà trong chúng tôi chưa ai lý giải nổi.

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2020

MÙA HÈ KHÔNG YÊN TĨNH - Thơ Lê Phước Sinh


        
                     Nhà thơ Lê Phước Sinh


MÙA HÈ KHÔNG YÊN TĨNH

Hoa Phượng, Lưu Bút, Thưởng Khen, Dàn Nhạc Ve Giao Hưởng
Học Thêm, Thi Cử, Chuyển Trường ...
Đã chở Tuổi Thơ đi xa
cuống cuồng Thời gian vội vã
Biển xanh,
mơ một mái nhà ...

                                                                     Lê Phước Sinh 

TÌNH BUỒN CA DAO LỤC BÁT 2 - Thơ Nguyên Lạc


     


TÌNH BUỒN CA DAO LỤC BÁT 2

I. Môi Tím Mồng Tơi

1.
Thò tay ngắt trái mồng tơi
Bậu thoa môi tím nhìn tôi bậu cười
Chuồn chuồn cắn rún tập bơi
Trên bờ dừa nước bậu cười dòn tan
Động con còng gió đỏ càng
Thòi lòi trố mắt bậu càng cười tươi!

2.
Đời người như áng mây trôi
Mươi năm tìm lại đâu rồi bậu xa
Bờ kinh dừa nước là đà
Thằng tôi thời cũ tóc giờ điểm sương
Lục bình trôi xuống trôi lên
Bậu trôi mất dấu mình ên tôi ngồi!

Nhớ ơi môi tím mồng tơi!

II. Đứng Ngồi Hổng Yên

Bậu về ngắt ngọn mồng tơi
Hái thêm đọt bí ngọt nồi bậu ơi!
Lững lờ con nước cứ trôi
Tại qua mà bậu đứng ngồi hỏng yên
Lục bình bông tím muộn phiền
Qua sang thăm bậu, nụ duyên bậu cười

Giờ đây bậu trách ông trời
Xe chi lộn mối, qua rồi bậu xa!
Chiều chiều ra đứng hàng ba
Chờ qua không thấy, bậu sa lệ sầu!

Không thương thì có sao đâu?
Mảng sầu qua, bậu ốm o gầy mòn *

.......

* Chim chuyền nhành ớt líu lo
Mảng sầu con bạn ốm o gầy mòn
                                       (Ca dao)

III. Lời Hứa Đổi Đời

"Mẹ mong gã thiếp về vườn
Ăn bông bí luộc dưa hường nấu canh"
Nồi canh chỉ nấu với bông
Cá tôm đâu có ... nhìn canh phát rầu

"Râu tôm nấu với ruột bầu "
Chồng chan vợ húp con sầu lệ rơi
Quê tôi khổ lắm ai ơi
"Ngăn sông cấm chợ" cuộc đời héo queo

Xứ tôi nghèo lắm vì đâu?
Nỡ quên nhân nghĩa nát câu tình người
Làm sao tìm lại một thời?
Tiếng chày giã gạo hát cười trăng thanh

"10 lần tốt..." hứa rành rành
Dựng xây đất nước hòa bình ấm no
Quan no dân có đâu no?
Dân quê phải "móc củ co" củ mì!

Hứa đi người hãy hứa đi
Hứa thêm đi nữa ...còn chi hở trời?
Cám ơn lời hứa của người
Cám ơn hai chữ "đổi đời" ... dối gian

Ai tham giàu hãy cứ tham
Ai mong "bánh vẻ thiên đàng" thì mong

Mẹ thôi gã thiếp về vườn
Kẻo ăn bông luộc vô phương thoát nghèo

                                              Nguyên Lạc

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2020

“NHƯ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN”, THƠ TRẦN VẤN LỆ - Đặng Xuân Xuyến


                


“NHƯ MỘT BÀI TẬP LÀM VĂN”, THƠ TRẦN VẤN LỆ

“Như một bài tập làm văn” là bài thơ sáng tác gần đây của nhà thơ Trần Vấn Lệ. Thơ 5 chữ, cuốn hút người đọc ngay từ những câu thơ đầu:

“Gió không chừa ngọn cỏ
Mưa không chừa lá nào”

TỪ NÚI CẨM KÊ ĐẾN MŨI KÊ GÀ - Phan Chính


               

        TỪ NÚI CẨM KÊ ĐẾN MŨI KÊ GÀ

        Công trình kiến trúc hải đăng Khe Gà tuy ngày nay thuộc xã Tân Thành, huyện Hàm Thuận Nam (Bình Thuận), chỉ cách xa thị xã La Gi khoảng 30 km bờ biển, nhưng có mối quan hệ sâu xa về lịch sử vùng đất và đời sống xã hội, con người La Gi. Đêm đêm ở La Gi vẫn thấy rõ ánh đèn chớp tắt xoay tròn trên ngọn tháp cổ kính này. 


          Từ xưa đã có nhiều bản đồ hàng hải cổ đại Trung Quốc và một số nước phương Tây, với nhiều hình thức ghi chép, hình vẽ tiêu danh về vùng biển Đông Nam Á. Đây cũng là cơ sở rất cần thiết cho hoạt động hàng hải.Tuy nhiên phần lớn đều viết theo thuật ngữ hàng hải bằng chữ Hán rồi dần về sau qua phiên âm, phiên dịch cho nên nhiều địa danh cũ được mô tả không còn đúng trong thực tế hoặc đã được thay thế. Theo bản đồ hàng hải “Đại Nam toàn đồ 1841” qua hải phận Bình Thuận có thể bắt đầu với phía nam vịnh La Loan, từ mũi La Gàn (Tuy Phong) đến mũi Vị Nê/ mũi Nê (tức Mũi Né)… Mũi Né trước đây có nhiều tên gọi theo địa hình như Vị Nê sơn, Vị Nê úc (Úc là Vũng), Vị Chủy (Mũi Vị)- trên bản đồ Taberd người Pháp ghi Mũi Viné, Nê thành Né …

Thứ Bảy, 11 tháng 7, 2020

THANH MINH THANH NGA, TẤT CẢ ĐỀU IM LÌM - Thơ Chu Vương Miện


        


THANH MINH THANH NGA

Chúng con ngậm rơm cắn cỏ
Quỳ lạy chư quân tử mười phương tám hướng
Chúng con xin xác định lại rõ ràng
Thân phận chúng con
Chỉ là lũ nhà quê nhà mùa
Dùi đục chấm mắm cáy “trong đội trống kèn đám ma”
Nói tắt là phường bát âm
Cùng kiêm luôn nghề cung văn “khóc mướn”
Cho những bọn đồng cốt
Duy nhất chỉ là nghề còm kiếm cơm
Chúng con khước từ những danh từ
“nghệ sĩ ưu tư và nghệ sĩ nhân dân”
Một tháng đôi lần khi có khi không
Đám ma đám chay đám lên đồng…
Chúng con kẻ chơi đàn nguyệt, đàn cò, trống mõ
Kèn ò e í e
Làm cho hiện trường om sòm rậm đám
Kiếm chút tiền còm
mua gạo nấu cháo ăn cho qua ngày
yêu cầu trước sau chỉ có vậy ?
không văn chương
không nghệ thọt
không đi cà nhắc
sinh hoạt què quặt trong chốn
hương đảng làng thôn dốt nát
chúng con tuyệt đối không dám mơ cao trèo cao
sau nay trở thành những Tú Xương, Quang Dũng
Nguyễn Bính, Tản Đà
Cắc cắc tùng tùng ê ê a a
Từng từng từng từng tom tom tom
Thằng nào thằng nào thằng nào tao tao tao
Khả năng của chúng con
Tài nghệ của chúng con
Chỉ vậy
Không văn công văn tư
Không văn nô văn đùa
Không văn veo
Chỉ kiếm cơm ngày hai bữa
Chán lộn tùng phèo

CHÙM THƠ 1-2-3 CỦA TRẦN MAI NGÂN

Thể thơ 1-2-3 (do VHSG phát động thể nghiệm)
Một bài thơ gồm 6 câu, chia làm ba khổ thơ.
Khổ 1 gồm 1 câu tối đa 11 từ, cũng là câu đề bài; khổ 2 gồm 2 câu, tối đa mỗi câu là 12 từ; khổ 3 gồm 3 câu, tối đa 13 từ.

    


ANH ĐÃ HÁT CHO EM NGHE HÔM Ở NGHĨA TRANG

Và em tin đó là lời tỏ tình chân thật nhất
Ở một nơi mọi người im lặng - không có lời nói dối

Bài hát giai điệu của vu quy
Tiết tấu là nhịp đập của trái tim. Em tin, em tin...
Dù gió lớn đã làm âm thanh gãy khúc!


HAI CON TIM CÃI NHAU GIỮA CÁNH ĐỒNG TÌNH

Mỗi trái tim đau khi nhìn về hai phía khác
Lạc nhau, mùa chông chênh - cánh đồng đã gặt xong

Hai con tim cách xa nên long đong, long đong
Đôi ta còn thương còn nuối tiếc trong lòng
Con mắt khóc bởi khói đốt đồng quay quắt!


NGUỆCH NGOẠC NHỮNG VẾT ĐỜI TRÊN KHUÔN MẶT ĐÔI TA

Cuộc sống vẫn còn đầy những thiết tha
Cùng bơi qua con sông, học lòng chung thủy

Dẫu trăn trở bao nhiêu điều không như ý
Buông muộn phiền ta học cách từ bi
Hiểu! Phận người mong manh để gió cuốn đi...

NẮNG VÀNG - Thơ Phan Quỳ


    


NẮNG VÀNG

Nắng vàng trên lá, nắng trên cây,
Màu nắng chói chang tận cuối ngày
Cho ta ngồi nhớ, ta ngồi nhớ
Những giọt trong ngần tự trời mây.

Người đi hối hả, chiều qua phố
Nắng tràn lên tóc, cháy lên tay
Bé con nhắm mắt ghì lưng mẹ
Tìm bóng chở che chút thân gầy.

Thương ơi vật vã miền Trung ấy
Nắng xát mưa sâu khổ bao lần
Thương ơi ngàn lá, hoa khô héo
Thương mảnh trăng buồn khuyết mấy phân.

                                                     Phan Quỳ

CẦU TÂN LÝ XƯA - Thơ Trần Chuyển


   

   
                         Cầu Tân Lý trước năm 1999


CẦU TÂN LÝ XƯA

Cầu xưa cổ tích phôi pha,
Tuổi thơ in dấu chân qua một thời.
Mây trôi như tuổi xa người,
Như con "nước bạc" chia phôi phố phường!
Ngựa về dừng vó quê hương,
Ta về nỗi nhớ vấn vương quê nhà!

                                                Trần Chuyển

THÁNH HIẾN, THÁNH LỄ MÙA XUÂN, THẮP NẮNG - Thơ Lê Văn Trung


       


THÁNH HIẾN

Anh mãi luôn ảo tưởng mình là kẻ làm thơ
Dâng hiến trọn trái tim trong vòng tay vũ trụ
Bày biện lòng mình vào trùng trùng thiên cổ
Chỉ những mong nhìn thấy được lòng nhau
Chỉ những mong qua mù mịt bể dâu
Xin dâng trọn tình yêu như một lời tuyên hứa
Và giữ lấy khổ đau làm con đường chuộc tội
Và thơ anh như một phúc âm buồn
Và thơ anh gióng giả từng hồi chuông
Anh gọi thiên thu
Anh tìm hiện kiếp
Anh tan giữa mênh mông
Anh chìm trong u tịch
Xin trái tim anh nằm trong trái tim NGƯỜI
Xin trái tim anh đỏ thắm môi em cười
Anh giữ lại khổ đau như một niềm thống hối
Anh giữ lại vương miện gai đội lên linh hồn chảy máu
Và nguyện xin rữa sạch bụi ưu phiền
Rữa cho em những hương phấn tàn rơi
Cho hóa ngọc trong hồn em trinh bạch
Rữa trôi đi những hạt lệ bầm trong mắt
Của một thời dang dở cuộc trăm năm
Xin ướp thơ anh lên bóng nguyệt nguyên rằm
Xin khấn câu thơ như kinh chiều sám hối
Anh sẽ đặt trái tim mình tội lỗi
Dưới bệ thờ khấn liệm cuộc tình xanh.
                 

Thứ Tư, 8 tháng 7, 2020

MÂY VƯƠNG LỐI CHIỀU, ĐỊNH MỆNH - Thơ Văn Thiên Tùng


       
                    Nhà thơ Văn Thiên Tùng


MÂY VƯƠNG LỐI CHIỀU

Tập lưu bút tuổi thơ nào cất dấu
Gói trùm bao ký ức quá thân thương
Những buồn vui thoáng chốc được tỏ tường
Từng kỷ niệm ngọt ngào hoen lệ giấy

Những rung cảm tự hôm nào thức dậy
Ý tơ vương ẩn chứa khúc ân tình
Dòng suy tư từng trang tỏa lung linh
Chợt cuồn cuộn dâng tràn sông ký ức

Những khoảng riêng thưở nào đà đánh thức
Vốn hoài mang tự thuở chớm vào đời
Tuổi vàng son ôm ấp của một thời
Ngây ngô đấy nhưng ngất dày mộng đẹp…

Lắm cuộc tình mấy ai nào nỡ khép
Bao trang thư vốn chắp cánh ấy nào
Những lời yêu - thương nhớ quả ngọt ngào
Đành khép kín để ngậm sầu - chất nhớ…

Câu chuyện tình chuổi ngày thơ thế đó
Tuổi học trò nhiều ít vốn sương vương
Tuổi vào đời giăng lối trước cổng trường
Yêu với những dỗi - ghét - hờn chất ngất!

Mối tình đầu rày xưa nồng vị chất …
Muôn sắc hương lắm vị đắm say cùng
Bao lời yêu bấy khắc giận mông lung
Mong đối mặt để giải hờn - hóa dỗi …

Vốn nhân thế bao cuộc tình bỏ ngỏ
Ôm sầu thương mi ngấn- nén châu trào
Chất trái ngang - ngang trái luống nghẹn ngào
Rồi lặng bước tiếp khúc đời trước mặt

Vậy là mối tình đầu đà chôn chặt
Là vết thương hằn cứa nát tim mình
Là nỗi đau lây lất vốn vô hình
Đành đoạn khép hẹn kiếp sau gặp lại  

Khi cổng trường tiễn chân rời tuổi ái
Cửa trường đời muôn hướng vội bật ra
Trước muôn vàn bão tố với phong ba
Sao biết được những điều gì phía trước

Nhân gian vốn lắm người thầm nuối tiếc
Tuổi thơ qua nhưng chẳng mảnh tình trao
Cảm xúc yêu hư thực ấy thế nào
Khi hạnh phúc mãi vời xa tầm với

Có lắm điều đâu như mình mong đợi
Mấy ai yêu lại thành lứa đôi đâu
Chút mây vương như vết cứa hằn sâu
Bỗng đâu đó thoáng vật vờ xao động.

                        QuảngTrị,12. 6. 2017
                     Mai Vân Văn Thiên Tùng

QUÊN SAO ?, CẦU CÁ - Thơ Chu Vương Miện


        


QUÊN SAO ?

Dẹp lầu xanh lầu hồng
Không có kỳ nữ Đạm Tiên, Thúy Kiều
Thì vắng như chùa Bà Đanh
Lũ vương tôn công tử
Bọn Từ Hải và Thúc Kỳ Tâm
Biệt dạng
Dẹp vườn hoa bách thảo
Thì bướm ong chấm dứt dập dìu
Dẹp Khâm Thiên, Quán Bà Mau
Thì Tú Xương, Nguyễn Khuyến, Cao Bá Quát
Chấm đứt nghề cầm bút làm thơ
Dẹp borden militaire
Thì lính Tây lính ta “Khố đỏ khố xanh”
Xuống tóc đi tu hú
dẹp quán nhạc kara ôke “mại dâm trá hình thức”
thì khách đực rựa chấm dứt
sự nghiệp chơi bời ở nhà cái một
ôi sự đời
đèn đường ngọn đỏ ngọn xanh
có các em các ghệ ăn mặc thời trang
 cổ truyền áo yếm hở lưng
mớ ba mớ bảy váy lĩnh Bắc Ninh
hoặc Tây Phương
váy “jupe mini” cũn cỡn hở ngực hở rốn hở đùi hở chân
nom rất là nghệ thuật văn học văn chương
đương hiện đại
nhạc nhẻo ầm ầm sầm sập
ngang mưa dông
các ghệ mũn mĩm thì múa cột
cởi áo cởi quần
còn trơ lại là nội y nội thất
nói bình dân là “xu chiêng xì líp”
khách hào hoa “bọn dê cụ dê ông đực rựa”
vỗ tay rung đùi cười khoái trá híp cả 2 con mắt
“có nghĩa là múa may đạt yêu cầu”
Các ca sỡi toàn trẻ măng đẹp hết cỡ
Quán quân á quân Bolero
Người mẫu thời trang thời thượng
Bao nhiêu lương tiền tham nhũng
Dốc hầu bao đổ ra cho hết ?
Để sáng ngày mơi lao công lao động tiếp
Kiếm địa
Nói chung xã hội nào thì cũng thế?
Anh đàn cứ đàn, em hát cứ hát
Anh sống cứ sống và anh chết cứ chết
Riêng anh già và đực rựa miễn hát
Vì không có lưng eo, không có vú và không mông đít
thì hát chỉ chó nghe ?
trong rạp bạc trắng lửa hồng
tình già tình choai choai
tình non
nghề thượng đẳng bán tiếng tơ tiếng trúc
trong ánh sáng nửa trong nửa đục
khi ngũ âm
khi lục âm đèn khi tỏ khi mờ
ôi cuộc đời cứ vậy vậy mà mơ ?

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2020

NHỮNG BÍ ẨN VỀ NHÂN HUỆ VƯƠNG TRẦN KHÁNH DƯ - Tô Như

(Thethaovanhoa.vn) - Trần Khánh Dư là một danh tướng thời nhà Trần, hiệu là Nhân Huệ Vương. Ông từng lập nên những chiến công hiển hách, mà nổi bật là những chiến công trong cuộc chiến chống quân Nguyên lần 2 và lần 3 khi giữ chức Phó đô tướng quân. Tuy nhiên, chung quanh cuộc đời của danh tướng Trần Khánh Dư vẫn còn những bí ẩn…

                                         Đền thờ Trần Khánh Dư tại Vân Đồn


NHỮNG BÍ ẨN VỀ NHÂN HUỆ VƯƠNG TRẦN KHÁNH DƯ
                                                                                              Tô Như

Phó tướng Vân Đồn

Đại Việt sử ký toàn thư chép: “Đinh Hợi, Trùng Hưng năm thứ ba (1287)... Khi ấy, thủy quân Nguyên đánh vào Vân Đồn, Hưng Đạo vương giao hết công việc biên thùy cho Phó tướng Vân Đồn là Nhân Huệ vương Khánh Dư”.
Khâm định Việt sử thông giám cương mục chép: “Khánh Dư làm Phó tướng ở Vân Đồn, Hưng Đạo vương giao phó cho giữ hết công việc ngoài biên giới.”
Đọc sơ qua liền thấy ở Vân Đồn thì Trần Khánh Dư là Phó tướng, vậy thì ai là chủ tướng? Tại sao không thấy chủ tướng xuất hiện trong các trận đánh quan trọng năm Đinh Hợi này?
Phải chăng vì Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn giao phó trách nhiệm cho Khánh Dư, như vậy Quốc Tuấn chính là Chủ tướng Vân Đồn.
Tuyệt đối không phải vậy. Phó tướng ở đây là viết tắt của “Phó đô tướng quân” hoặc “Phó đô tướng”.
Lịch triều hiến chương loại chí viết về quan chế nhà Trần như sau: “Về võ giai thì có các chức Phiêu kỵ Thượng tướng quân (chỉ Hoàng tử mới được chức ấy), Cấm vệ Thượng tướng quân, Kim ngô vệ Đại tướng quân, Võ vệ Đại tướng quân, Phủ quân Phó đô tướng quân, Thân vệ tướng quân, Điện súy Đô áp nha, Quản quân Tiết độ sứ, Đô thống chế. Các chức trên đều là quan coi việc binh...”.

VỜI QUÊ, TÌNH BUỒN CA DAO LỤC BÁT 1 - Thơ Nguyên Lạc


   


VỜI QUÊ

“Sương khói chạnh niềm riêng cố xứ
Dõi mắt, xuân không, lệ đắng lòng!”
                                                (NL)

Lam dương hướng ấy chiều đến vội
Thấy những tàn phai mộng cuối trời
Đồng vọng mùa sang lời rất khẽ
Vời nhớ quê hương ngút phương đoài

Sao nhớ chi câu thơ ly khách
Chuyện ngàn xưa buồn tiếp đời nay
Sầu ly hương đong đầy mắt khách
Sao chẳng say ly rượu chiều này ?

Nhớ lắm cố hương dòng sông Hậu
Ròng lớn hoa trôi thắm biếc màu
Thương lắm quê tôi vườn trái ngọt
Sầu riêng môi mật mớm tình nhau

Ra đi là biết rồi không thể…
Mang theo hồn thơ cổ người xưa
Mang theo chút tình quê để nhớ
Chiều nay vời đó ngất một màu !

Tha hương luân lạc đầu có bạc
Vẫn mãi trong tôi cố quận nào
Bạc đầu tình ấy làm sao bạc?
Cách chi phai nhạt vị ngọt ngào ?

Vẫn mãi trong tôi vườn trái ngọt
Trăm năm môi mật mớm tình nhau
Lữ khách vời quê đoài đoạn mắt
Tri kỷ người đâu? Nắng quái sầu!

MỘT SỐ CÁCH ỨNG PHÓ VỚI TẬT XẤU CỦA CẤP DƯỚI - Vũ Thị Hương Mai




MỘT SỐ CÁCH ỨNG PHÓ VỚI TẬT XẤU CỦA CẤP DƯỚI

Một tổ chức (doanh nghiệp) làm ăn có hiệu quả cần phải có sự tâm đầu ý hợp từ trên xuống dưới. Nhân viên có tinh thần vững vàng, tư tưởng tập trung mọi khả năng để làm việc. Bên cạnh đó, người lãnh đạo nên có một đường lối khôn khéo điều hành, chỉ đạo có hiệu quả. Tuy nhiên, dù có khôn khéo đến mấy cũng không tránh khỏi những phần tử cố ý chống đối. Sau đây, chúng tôi xin đưa ra một số tình huống và cách đối phó để các bạn tham khảo.

TIỄN HẠ, TRĂNG MƯA - Thơ Tịnh Bình


    


TIỄN HẠ

Tiễn mùa con nắng nói mê
Trâu nằm nhai gió bờ đê hạ nồng
Tiếng gà trưa vắng mênh mông
Tàn sen mà vẫn xanh lòng trúc tre

Buồn chi day dứt khúc ve
Bốn mùa thắp mãi nắng hè trong tim
Vườn trưa lá ngủ lặng im
Cành cao thưa thớt tiếng chim gọi đàn

Bâng khuâng gió tiễn mùa sang
Ngậm ngùi nhớ nắng thênh thang thuở nào
Cánh diều lưu luyến nghiêng chao
Vẫy tay từ giã nhé màu trời xanh

Chạnh lòng thoáng hạ hao hanh
Phượng thôi thắp lửa trên cành hoa xưa
Cuối trời lơ đãng hạt mưa
Nghe trong sương khói về chưa thu vàng...?

ĐỌC TẬP CÁO, PHÚ, HỊCH, VĂN TẾ, VĂN BIA “TÂM THÀNH LỄ BẠC” CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN PHÚC VĨNH BA - Châu Thạch


               
                        Nhà bình thơ Châu Thạch


ĐỌC TẬP CÁO, PHÚ, HỊCH, VĂN TẾ, VĂN BIA “TÂM THÀNH LỄ BẠC” CỦA NHÀ THƠ NGUYỄN PHÚC VĨNH BA
                                                                                  
Nhà thơ Nguyễn Phúc Vĩnh Ba, một cây bút  thuộc bậc thượng thừa thành phố Huế, chuyên về lối văn Biền Ngẫu, là lối văn có cấu trúc văn chương cổ xưa, trong đó lấy đối làm nguyên tắc cơ bản, tạo cho lời văn sự nhịp nhàng cân đối.

             
                        Nhà văn Nguyễn Phúc Vĩnh Ba

Thứ Hai, 6 tháng 7, 2020

LÀ CÁNH CỬA KHÔNG MỞ - Thơ Vĩnh Thuyên



                              Nhà thơ Vĩnh Thuyên


LÀ CÁNH CỬA KHÔNG MỞ

Sau lưng là cánh cửa không mở
Sau cánh cửa là dòng sông uốn khúc bên người đàn bà lặng lẽ
Lặng lẽ ba bốn mươi năm trời tựa con nước lớn ròng vất vả mang theo
Nhiều lần em muốn hỏi
Sông ơi!
Vì sao?

Cánh đồng không còn xâm mặn khi nước lũ về
Lúa đã chín xoay quanh cuộc đời tất tả
Hết rồi bữa đói bữa no
Chỉ thời gian uốn cong thân phận và bao điều được-mất

Trước mặt là cánh cửa đã mở
Mấy mươi năm rồi không tìm làm sao gặp
Anh đã bỏ lại sau lưng một trời ký ức cùng em và dòng sông mang tên...
Sau lưng cánh cửa vẫn chưa mở
Sóng ơi!
Giờ biết làm sao?
                                                                                     Vĩnh Thuyên


Tên thật: Dương Văn Thạnh
ĐT 0913955275.
Email: duongvinhthuyen@gmailm com
Địa chỉ: Cty Tây Ninh COSINCO số ;610 QL 22b Long Thành Nam
Hòa Thành Tây Ninh