BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

DÒNG SÔNG THÁNG GIÊNG - Thơ Đoàn Thuận



              
                                Tác giả Đoàn Thuận


                DÒNG SÔNG THÁNG GIÊNG


                Tháng giêng đến và dòng sông vẫn chảy

                lau trắng bờ hoa dại nở ngàn năm

                người đã đến đã quên dòng sông ấy

                ta về treo nỗi nhớ dưới bóng râm.


                Tháng giêng đến dòng sông về xa thẳm

                gộp đá xanh hồn nhiên thêm xanh rong

                người đã đến tạc thơ vào hồn đá

                từng lời chiều thả lạnh xuống hư không.

                Tháng giêng đến dòng sông không tiếng sóng

                dưới chân ngày hoa cỏ mờ bên đồi
 
                sợi khói mỏng vắt ngang lời đã cũ

                một thoáng buồn chạm nhẹ xuống dòng trôi.

                                                                Đoàn Thuận

Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

CHÙM THƠ XUÂN LA THUỴ

  


   TÂN NIÊN KHAI BÚT
                   
   Nâng chén hòa vui ấm giọng ca
   Ý tình thao thiết bút thêu hoa
   Mai e ấp nụ ươm vàng nắng
   Sen khẽ khàng hương ủ đượm trà
   Bấc lạnh nỗi niềm đông tận nhỉ!
   Rượu nồng sắc vị xuân khai a!
   Lâng lâng thi tứ tươm trào giọt
   Cánh mộng dần bay vào thẳm xa.
 
 
   THƯỞNG XUÂN
 
   Mai vàng đào thắm toả hương hoa
   Tết đến vui xuân nào chỉ ta
   Cùng hát cùng đàn , vài cốc rượu
   Cũng ngâm cũng vịnh , dăm ly trà
   Xôn xao tình gợn hồn đang trẻ
   Xao xuyến thơ ngân ý chửa già
   Khai bút lòng bừng bao nắng ấm
   Bên thềm lãnh lót yến oanh ca.
 
 
  TÌNH XUÂN
 
  Bướm vàng điểm phấn má hồng nhung
  Thánh thót cung đàn gọi cõi không
  Xôn xao nhựa chuyển run cành lá
  Phơi phới tình xuân phả nhạc lòng.

  Thấm đẫm sắc trời ngây ngất biếc
  Thời gian chao cánh dậy mầm thơ
  Thu tàn đông tạ quay tròn đất
  Mây nước hồi sinh rạo rực mùa.

  Gió khẽ vương hương hồn cây cỏ
  Oanh yến hòa ca ấm điệu vần
  Ờ thiên kỷ hết ta còn đó
  Vật đổi sao dời xuân vẫn xuân.

                                   La Thuỵ

Thứ Sáu, 13 tháng 2, 2015

XUÂN TẠ… - Nguyễn Hùng Dũng


   com-img

    XUÂN TẠ...

    Tờ lịch cuối, hững hờ rồi khép lại
    Phút giao thừa, man mác đón xuân sang
    Tuổi năm mươi, còn lắm chuyện ngổn ngang
    Chuyến tàu đó, trăm năm mà vô định.

    Ta thắp hương, xông trầm đêm trừ tịch
    Hái lộc non, sắm chút lễ lòng thành
    Ngước lên trời, đêm nay sao tĩnh mịch
    Các thần tiên, bận chếnh choáng hơi men.

    Thiên địa phong trần, hồng nhan đa truân
    Ta nam nhi, sao trôi giạt trần thân
    Ba mươi năm chưa một lần quy cố
    Ta trở thành kẻ phụ bạc vong ân.

    Hơn nửa đời theo sơn tràng, hạ bạc
    Chả được gì, cho tới cả hôm nay?
    Rượu cuối năm, sao lạt thếch thế này
    Hay cũng thể, đời ta lắm tẻ nhạt.

    Mãn Giác bảo: Xuân khứ bách hoa lạc
    Rồi lại thêm: Xuân đáo bách hoa khai *
    Xuân chỉ là luân hồi theo nhà Phật
    Lẽ thường tình, xuân đến, rồi xuân đi.

    Đêm thiêng liêng, cả trời đất vu qui
    Tạ tổ tiên, cả phụ mẫu sinh thành
    Tạ vợ con, cả bè bạn xung quanh
    Tạ luôn cả ta bà trong cõi thế…

    Hoa đào rơi, hay hoa mai rụng hết
    Sinh ký, tử quy mới có buổi về
    Bỏ cả trăm năm, mà vượt cõi mê
    Mùa xuân đó, thì mênh mang vô tận.

                            Nguyễn Hùng Dũng

    *Xuân đi trăm hoa rụng
     Xuân đến trăm hoa cười.

Thứ Tư, 11 tháng 2, 2015

NGÀY TẾT VỚI NGƯỜI CAO TUỔI Ở QUÊ TÔI - Hoàng Đằng


                            Tác giả Hoàng Đằng


       NGÀY TẾT VỚI NGƯỜI CAO TUỔI Ở QUÊ TÔI
                                                                        Hoàng Đằng

       Trong ngôn từ, Tết thường đi theo với sự nghỉ ngơi, sự vui chơi, sự hưởng thụ – nghỉ Tết, chơi Tết, hưởng Tết. Tuy nhiên, phần lớn người ta nghỉ Tết là chỉ ngưng công việc mưu sinh; nói phần lớn mà không nói tất cả vì một số người vẫn tận dụng dịp Tết để kiếm thu nhập: tham gia gian hàng ở hội chợ, chủ sòng bài, xem bói … 
       Thực tế trong ngày Tết, những người lớn tuổi phải làm những công việc tổn hao sức lực, đôi khi với nhịp độ còn cao hơn ngày bình thường.
      Mỗi người cứ tự ngẫm trường hợp bản thân của mình. Riêng tôi,  một người cao tuổi ở vùng quê, thì nhiều việc lắm, mệt mỏi lắm. Mời bạn đọc nghe tôi kể nhé!
Tôi chỉ giới hạn thời gian trong ngày MỒNG MỘT THÁNG GIÊNG.
        Từ tối hôm trước (30 tháng Chạp) cho đến giờ giao thừa, người cao tuổi quê tôi không ngủ, loay hoay chuẩn bị lễ cúng: têm cau trầu, xếp vàng bạc, giấy áo … bên cái TV bật sẵn để theo dõi tin tức đón Tết từng giờ ở các địa phương trong nước và trên thế giới, chờ nghe lời chúc đầu năm của vị nguyên thủ quốc gia; lời chúc Tết này quan trọng lắm vì đó là thông điệp phác họa những hướng đi của quốc gia trong thời gian tới. Chúng ta hãy ngẫm lại: Chủ tịch Hồ Chí Minh, trong lời chúc đọc giao thừa Tết Mậu Thân, có mấy câu “Xuân này hơn hẳn mấy xuân qua; thắng lợi tin vui khắp mọi nhà …” là qua ngày mồng một nổ ra cuộc tổng công kích vào các đô thị miền Nam.
          Con dâu nấu xong lễ cúng giao thừa, ra mâm ra dĩa: xôi, chè, cháo thánh - ở nhiều nhà, thêm con gà trống tơ để nguyên con luộc chín, lấy giò, cúng xong, xem quẻ đầu năm. Lễ cúng bưng đặt ở 2 nơi: bàn thờ gia tiên trong nhà và bàn thờ đặt bên ngoài, giữa trời, nên dân gian dùng từ “Cúng Giữa Trời”, “cúng giữa trời” dâng lên các vị thần linh điều hành mọi việc trong năm mới, các âm hồn cô hồn vãng lai, hay quanh quẩn trong vườn ngoài ngõ. Kể một chuyện “hơi tệ” nhưng có thật: Trước đây, kinh tế khó khăn, việc ăn uống thiếu thốn, cúng xong lễ này, con cháu đang ngủ say, các cụ cao tuổi lợi dụng cơ hội xử nguyên cả con gà cho “đã thèm thịt”. Bây giờ thì khác rồi, các cụ bưng vô đặt giữa bàn ăn, tìm lồng bàn đậy lại, sáng mai ai xử thì xử, rồi nằm xuống nghỉ lưng cho đỡ mỏi.
        Sáng mồng một Tết, các cụ dậy hơi trưa hơn thường ngày vì do thiếu ngủ, rửa ráy mặt mày, bận quốc phục vào, ngắm lui ngắm lại, xem đã tề chỉnh chưa, bật căng dù che lên nếu trời có mưa xuân lất phất hay nắng gắt, nếu không mưa thì xếp dù cầm ở tay; từ các đường xóm, các cụ ra đình làng, đốt hương, lễ bái thần linh của làng, rồi đi thăm các cơ quan công quyền đóng trên lãnh thổ địa phương: Ủy Ban Xã, Trạm Xá, Trường Học. Ở những nơi này, vị đứng đầu cơ quan thường có mặt đón tiếp; có nơi, các cụ còn nhận được tiền lì xì – người ta gọi là tiền mừng thọ - đựng trong phong bì đỏ do các trưởng cơ quan trao tặng. Các cụ hãnh diện lắm, mừng lắm, vì có thêm tiền để chơi cờ sau này; chốc nữa, về đến nhà, các cụ khoe ngay với các cụ bà.
          Nhận phong bì xong, cụ nào thuộc họ nào thì về từ đường họ của mình, đốt hương, lễ bái Tổ Tiên.  Các cụ cũng làm như vậy  ở các nhà thờ chi, phái; nếu chưa có nhà thờ chi, phái thì đến các nhà đang thờ gia phổ chi, phái.
          Tới lúc này, nếu còn khỏe, các cụ đi thăm nhà con cháu nội ngoại; sự xuất hiện của các cụ ở nhà con cháu nào thì con cháu ấy rất tự hào; các cụ là biểu tượng của “Ông Thọ” – một trong 3 biểu tượng cho 3 điều ước của mọi nhà: Phúc, Lộc, Thọ. Nếu đã mệt, các cụ về nhà, ngồi tiếp các cụ bạn đồng trang lứa, người thân thích, con cháu tới thăm, chúc Tết. Những con cháu “ăn nên làm ra” đều không quên chuẩn bị sẵn phong bì lì xì cho các cụ. Nhờ thế, cái túi của một số cụ tối đến là căng đầy. Các cụ đưa tay xoa túi, rồi mỉm cười ra vẻ hạnh phúc lắm.
         Đến xế chiều, các cụ trở lại tập trung ở nhà thờ họ để cúng đưa Tổ Tiên. Tổ Tiên đã được rước về trong lễ cúng sáng 30 tháng Chạp. Lễ đón Tổ Tiên thường có cỗ bàn để dân họ liên hoan tất niên; còn lễ đưa, xưa kia có bánh trái, bây giờ chỉ hương, đèn, cau trầu và rượu. Việc sắm sửa các lễ cúng ở nhà thờ họ, ngày trước có định mức rõ ràng, lấy từ hoa lợi của ruộng hương hỏa do Tổ Tiên khai phá, tậu mua để lại, bây giờ, ruộng hương hỏa không còn vì đã đưa vào hợp tác xã, thành thử, dân họ, đến dịp, đóng góp; được nhiều thì lễ cúng sắm nhiều; được ít thì lễ cúng sắm ít. Theo đà tiến hóa của xã hội và theo cách nghĩ của các lớp trẻ sau này, việc cúng tế Tổ Tiên chắc chắn càng ngày càng giảm dù người ta đang có chủ trương duy trì “bản sắc văn hóa” truyền thống. Mỗi thời đại mỗi thay đổi; đó là cái đà lịch sử, ai mà cản được!
          Ngày đầu tiên của Tết trôi qua như thế. Ngoài việc đi thăm và tiếp đón khách, các cụ phải 3 lần - sáng, trưa và tối - cúng mứt, trà, bánh, trái trên bàn thờ gia tiên. Người ta quan niệm: Sau lễ cúng “lên nêu” ngày 30 tháng chạp năm trước, gia chủ đã mời gia tiên về cùng ăn Tết, thế nên đến bữa phải dọn mời các Ngài. Trước đây, phụ nữ trong mỗi gia đình phải nấu cơm, đồ ăn để dâng cúng từng bữa, nay, phần đông các gia đình đã cho qua việc nấu cúng. Kể ra đó cũng là một điểm đáng ghi nhận trong công cuộc giải phóng phụ nữ.
          Những điều viết trên đây là dựa vào phong tục tập quán ở quê tôi. Có thể mỗi nơi mỗi khác. Bài viết chỉ để chia xẻ và trao đổi.
                                                          Hoàng Đằng
                                 11/02/2015 (23 tháng Chạp năm Giáp Ngọ)

Thứ Năm, 5 tháng 2, 2015

CHÀO ĐÓN NĂM MÙI - La Thuỵ và các thi hữu


           


               ĐÓN NĂM MÙI       

               Tân niên rộn rã bước Dương ông
               Chào đón xuân tươi, vẫy nắng hồng
               Tô Vũ lưu danh bền dạ thép *
               Bá Hề nức tiếng vững gan đồng **
               Dán sừng lệ tết ca vang xóm
               Chuốc chén tình xuân tỏa ấm phòng
               Sáng giá “đầu dê” hàng chính hiệu
               Năm Mùi sung mãn đẹp lòng không?
                                                         La Thụy

*Vâng mệnh vua Hán Vũ Đế, Tô Vũ đi sứ sang Hung Nô. Ông bị vua Hung Nô đày đến đất Bắc giá lạnh hoang vu, không có người ở, để chăn dê rất cực khổ. Sau 19 năm, nhờ sự can thiệp của Hán Vũ Đế, ông mới được thả trở về Hán.
** Bá Lý Hề  bị nước Sở bắt làm nô lệ. Tần Mục Công biết Hề là người có tài, đem năm tấm da dê xin chuộc. Tần Mục Công chuộc được Bá Lý Hề đem về, phong ngay làm Tướng Quốc và ông Tướng Quốc này đã làm cho nước Tân thành giầu mạnh một thời và được mệnh danh là “ Ngũ Cổ Đại Phu”, nghĩa là ông Tướng Quốc năm bộ da dê.

                             CHÀO XUÂN
                 Buốt lạnh tàn đông rồi cũng qua
                 Khoan thai xuân đến ấm bao nhà
                 Bâng khuâng nắng mới lừng hương tết
                 Biêng biếc chồi xanh thắm sắc hoa
                 Danh lợi: chán chê vòng tục lụy!
                 Rượu thơ: ngây ngất thú yên hà!
                 Thả hồn bay bổng cùng trăng nước
                 Hào sảng hát vang khúc túy ca.
                                                    La Thụy
       

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2015

HÀN SĨ NGHINH XUÂN PHÚ - Kha Tiệm Ly


    

     
     HÀN SĨ NGHINH XUÂN PHÚ

     Tiền viết mướn chỉ đủ mua gạo lẻ lưng nồi,
     Nhà ở thuê kiếm đâu ra mai vàng trước ngõ!

     Nghĩ thân ta,

     Te  tua mái lá, mặc tình gió bấc mưa nam,
     Quạnh quẽ bàn thờ tủi thân ông sơ bà cố!
     Mua xôn giày dõm, lê mấy bước thì hả miệng hả mồm
     Ráng sức xe cùi, đạp vài vòng cứ trật sênh trật chó!
     Không hoa không quả, không nhang đèn, Trời Phật, Chư Thiên dù chẳng sân si,
     Chẳng chuối chẳng chè, chẳng hương khói, Ông Địa Thần Tài đếch thèm gia hộ!
     Tiền nhà tiền điện, chạy sút quần mệt bở hơi tai,
     Nợ mẹ nợ con, há tét miệng chửi banh ngoài ngõ!


     Thế nhưng,

     Cơm lưng bụng, quân tử cần chi hải vị sơn hào,
     Quần sờn mông, hảo hán chẳng màng chi tơ tằm vải bố!
     Dẫu nghèo tiền nghèo bạc, mà ba miền tao nhân mặc khách dẫy đầy,
     Lại giàu bạn giàu bè, cùng bốn biển, khí phách đệ huynh vô số!
     Từ người cửa rộng nhà cao,
     Đến kẻ đầu đường xó chợ!
     Luôn xa lánh phường chém chú đâm cha,
     Lại xót xa bọn trộm trâu trộm chó!
     Lòng như nước trong leo lẻo, mặc bấy người đổi trắng thay đen,
     Mặt tợ trăng sáng ngần ngần, dễ cho ai trét vôi trét lọ!

     Ô hô!

     Dù răn con khuyên cháu, chớ theo văn hóa bọn rợ Tàu.
     Mà ngứa bút khua nghiên, lại xổ văn … gừng vài câu đối.

     Đối rằng:

     Trong nhà năm xe sách vở mối mọt lăm nhăm,
     Ngàn dặm bốn hướng sông hồ anh em lố nhố.

     Cho nên,

     Đầy bè đầy bạn, lo chi chén tạc chén thù,
     Không vợ không con, sợ gì tiếng chày tiếng cối !
     Dăm lít rượu rừng rượu đế, sớm chiều mặc tình tỉnh tỉnh say say,
     Ba bữa cơm nguội cơm ôi, sáng tối chẳng sợ no no đói đói.
     Gạo rau phun thuốc, dại gì mà dộng cành hông,
     Rượu đế pha cồn ai nói chẳng say tới bến?

     Mắt nhìn hí hí, xem cuộc cờ, ung dung nâng chén uống râm ri,
     Lời thốt tràn tràn, luận anh kiệt, hào sảng vỗ bụng cười hô hố.                                              
     Đất cằn cây lớn, nơi hàn môn xuất hào kiệt  tàng tàng,
     Chùa rách Phật vàng, trong áo vá tỏa phong nghi lồ lộ.

     Xét mình:

     Dù chữ Dũng nào dám sánh Tăng Sâm,
     Còn chữ Hiếu vẫn thua xa Tử Lộ.
     Đức mỏng, đâu dám đo cùng bậc thánh, bậc hiền.
     Tài hèn, chẳng đủ bàn chuyện kim, chuyện cổ!

     Chẳng qua:

     “Phú quý do thiên”
     Quan trường tại số.
     Cam La má tròn phinh phính đã đạt công khanh
     Bá Lý tóc trắng phơ phơ mới ngồi trướng hổ!
     Trên cao chót vót mà dòng suối rộng được mấy tầm?
     Dưới thấp lè tè nhưng biển khơi sâu hơn nghìn bộ!
     Nơi quyền môn có khi thừa kẻ vô lại tham tàn.
     Chốn thảo lư lại chẳng thiếu bậc tài hoa đức độ!
     Chớ gặp khi thất thời mà dấm dứ dấm da,
     Đừng cậy lúc thượng phong mà xí xa xí xố!

     Chỉ tiếc cho:

     Núi cao nghìn trượng mà chẳng còn đá cứng gươm mài,
     Trời rộng thênh thênh lại chẳng dung đại bằng cánh vỗ!
     Chua xót lắm! Bụng kinh luân  mà giống túi đựng cháo đựng cơm,
     Cay cú thay! Vai thao lược lại thành giá máng quần máng áo! *
     Thả cần sông Vị. mà vắng người Văn, Vũ; chỉ hoài công chờ vận đợi thời,
     Đốt lửa non Lương, lại bặt tăm Tiều, Tống; đành phí sức đốn cây cưa gỗ!
     Cái lợi cái danh, từ xưa kèo cựa một mớ ba đồng,
     Cái đức, cái tài, ngày nay xa cạ một đồng ba mớ!
     Nghênh ngang ngọn bút, mà hùng tâm chưa vọt thấu chín tầng,
     Sang sảng lời thơ mà khẩu khí còn nằm im mấy độ !

     Tâm đắc quá:

     “Bần tiện bất năng di
      Uy vũ bất năng khuất”

     Thì sá chi câu:

     “Tiểu nhơn đắc thế tợ điểu phi thiên,
     Quân tử thất thời như ngư vô thủy”

     Hôm nay,

     Ngà ngà men rượu, hứng chí viết dăm chữ lăng nhăng,
     Thân thiết bạn hiền, vui miệng nói vài câu nhí nhố.
     Chúc mọi người an lạc bốn hướng đông tây,
     Hưởng mùa xuân hạnh phúc nhất nhì kim cổ!

                                                      Kha Tiệm Ly