BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

IM LẶNG - THƠ : XUÂN LY BĂNG - DIỄN NGÂM : LA THUỴ


       Có lẽ Xuân Ly Băng là nhà thơ công giáo được người yêu thơ biết đến nhiều nhất, sau Hàn Mặc Tử. Xin giới thiệu bài thơ IM LẶNG của nhà thơ Xuân Ly Băng (tức Đức Ông Linh Mục J.B.Lê Xuân Hoa).
       Đúng là cảm xúc của  một thi nhân, trong khi dâng niềm kính mộ đến NỮ VƯƠNG THIÊN ĐÀNG, nhà thơ Xuân Ly Băng vẫn "Hồn mộng Trang Sinh say hương sắc / Tắm sáng nhạc tươi trổi chan hoà" và vẫn để trí tưởng đến "Một mùa thi nhạc ửng hồng lên / Dương cầm nức nở Beethoven / Khóc tiếng chèo khua sông Xích Bích / Thương cảm Ly Tao hồn Khuất Nguyên".   




                                                       

                Thơ: Xuân Ly Băng
                Giọng ngâm: La Thuỵ


     IM LẶNG

     Dáng ngọc lượn về trong giấc êm
     Nhẹ tựa hoa bay chốn nguyệt thiềm
     Đường vào im lặng mê ly quá
     Lót toàn tơ lụa cõi thần tiên

     Trăng sao lịm ngủ từ muôn năm
     Nhạc hội xuân nào cũng lặng câm
     Mà đây sáng quá! Đây sáng quá!
     Dào dạt cung êm vạn nguyệt cầm

     Đường vào chẳng thấy một cành hoa
     Không cánh chim trời diệu vợi ca
     Hồn mộng Trang Sinh say hương sắc
     Tắm sáng nhạc tươi trổi chan hoà

     Mặt suối trăng sao sáng một vùng
     Đào hoa nép bóng liễu rung rung
     Đôi con bạch yến đu cành trúc
     Ngắm dáng nai tơ dưới cội tùng

     Phượng trắng lên trời bay rất cao
     Mây xếp tàn che mõ trăng sao
     Ngọc rụng vàng rơi miền nhân thế
     Bọc lụa bàn tay hứng ngọt ngào.

     Một mùa thi nhạc ửng hồng lên
     Dương cầm nức nở Beethoven
     Khóc tiếng chèo khua sông Xích Bích
     Thương cảm Ly Tao hồn Khuất Nguyên.

     Xuất hiện tiên tri hát từ hoa
     Treo đàn dương liễu tuyết sương pha
     Huyết lệ sông dâng hờn ai oán
     Vui chi mà nẩy khúc hoan ca?

     Đêm tối qua đi một trời hồng
     Bóng người Trinh Nữ hiện trên không
     Ngàn muôn tinh đẩu lao xao cả
     Và thơ và nhạc hoá ra không

     Một vị Cứu Tinh đã ra đời
     Run tờ lịch sử xếp làm đôi
     Vũ trụ lại hồn qua đêm trắng
     Và thần hy vọng đã lên ngôi.

     Khóc sướng nhạc hồn vạn cỏ cây
     Nhựa sống tràn trề khắp đó đây
     Hương mùa đạo hạnh thơm phưng phức
     Có chết cũng đành, phải không bây?

     Sóng bạc dâng lên giữa biển chiều
     Đưa hồn về tận bến phiêu diêu
     Khoang thuyền đầy ắp trân châu cả
     Dáng ngọc giơ tay vẫy yêu kiều.

     Suối tóc tơ hồng rất dịu dàng
     Mỉm cười Mẹ bảo: mùa xuân sang
     Hái thơ con hái miền im lặng
     Im lặng, con ơi, là tuổi vàng.

                           Xuân Ly Băng

Thứ Năm, 26 tháng 12, 2013

SELFIE - NARCISSUS - FACEBOOK - EGO - Lê Duy Đoàn



            

                             Echo and Nacissus (John William Waterhouse)


                SELFIE - NARCISSUS -  FACEBOOK - EGO 

                                                                                       Lê Duy Đoàn

Một mâm cỗ dọn ra bốn món, nhìn giống như đầu cua tai nheo nằm bên cạnh nhau. Thật ra chúng có họ hàng phường xóm với nhau. Mấy món đó gọi tên tiếng nước ngoài cho kêu, tưởng là sang vì bây giờ Việt Nam ta sính ngoại. Bốn món ăn chơi đó là: Selfie, Narcissus, Facebook và Ego.
Bốn món đó tương tự bốn món ăn Huế: nem, chả, tré, chả thủ có chung một gốc là thịt heo; Selfie, Narcissus, FacebookEgo có chung một gốc là tự (chính mình). Ảnh tự chụp (selfie), tự ý đưa lên mạng xã hội facebook, cảm thấy tự khoái, thỏa mãn tự ái (tự yêu chính mình như chàng Narcissus), thể hiện cái tôi (ego) với biết bao cảm xúc đi theo khi có nhiều like hay nhiều comment khen ngợi: tự mãn, tự đắc, tự hào…và khi bị chê bai, ném đá thì ngược lại: tự ti mặc cảm….

TỰ CHÚC MÌNH TRÒN 75 XUÂN - Nguyễn Khôi


     
                 Nhà thơ Nguyễn Khôi

     TỰ CHÚC MÌNH TRÒN 75 XUÂN
     (Tặng Lê Vy và Bùi Huy Phác)          

     Ờ thế mà mình đã bảy lăm
     Vẫn còn khí thế chuyện thơ văn
     Ngày phi xe máy thăm đây đó
     Đêm dậy vào  Mail gõ mấy vần
     Thời thế đảo điên xem cũng khoái
      Đất trời nóng lạnh ngấm vào thân
      Đói no chia sẻ cùng bu nó
      Thất thập bơ phờ vọng cố nhân.

                              Nguyễn Khôi
      Góc thành nam Hà Nội 26-12-2013
      (Sinh ngày 26-12-1938 tại Thị xã Yên Bái)

                           HOẠ:
                 
       Bài hoạ 1

       NGẪM PHẬN GIÀ

       Già rồi, ngọng nghịu nói cà LĂM.
       Cũng gắng làm thơ với viết VĂN.
       Trời lạnh khó nằm... khua múa bút.
       Trăng thanh nổi hứng... dệt nên VẦN.
       Vịnh ngâm viết lách mong vui trí.
       Du ngoạn tắm bơi ước khỏe THÂN.
       Chả nghĩ chả lo... đời mỏi mệt.
       Cốt làm sao... sống đúng điều NHÂN./.

                                       HOÀNG ĐẰNG
                                   Đông Hà - Quảng Trị

        Bài hoạ 2

        ĐƯỢC THÊM TUỔI ĐẤY
        (Tặng bác Nguyễn Khôi)

        Bác tính theo Tây thì bảy lăm
        Mụ cho bảy sáu chẳng thành văn
        Đôi ta xe máy còn vi vút
        Bè bạn "Lời Ai" * đã nghẹn vần
        Lão giả an chi người hưởng thụ
        Website - đám rối vẫn làm thân
        Không giầu, biết đủ ta thường đủ
        Bẩy bẩy cùng ta mấy cố nhân ?

                              Bùi Huy Phác
                 (Phố Vũ, 16h, 26-12-2013)

         * Lời Ai : Điếu văn

Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

CHÙM THƠ MÙA GIÁNG SINH - LÊ ĐÌNH LỘNG CHƯƠNG


                           


                CHÚA NHẬT

                Hồn lưu lạc chưa hề thờ một Chúa
                Yêu một người ta dâng cả tình thương
                                                          Huy Cận

                Xin đừng đuổi con chim bé nhỏ
                Vì tiếng ca lành ru tôi ngủ hôm nay
                Xin đừng ngắt bông hồng trước ngõ
                Lỡ em về sao biết có tôi đây... ?


Thứ Sáu, 20 tháng 12, 2013

ĐÊM NOEL - Nguyễn Khôi


           


                               ĐÊM NOEL
                               (Tặng : La Thụy)

            
                  Đêm Noel lặng im cùng Thượng Đế

                  Nơi giọt số O - sắp nổ Bigbang

                  Giữa mang mang...Ta chưa là gì cả

                  "Đêm Thánh vô cùng" mở cửa trời xuân.


                  Đêm yên tĩnh trắng không cùng tuyết trắng

                  Tôi không là tôi ! mà tôi lại là tôi !

                  Một ngôi sao bừng giữa đêm sâu thẳm

                  Vũ trụ bung ra... Đức Chúa lên ngôi.


                  Tôi kính cẩn dâng hồn lên Thượng Đế

                  Chúa ban ơn mưa móc đượm xuân lòng

                  Đêm Thánh thiện, chuông giáo đường rộn rã

                  Để hồn thơ ngời tuyết trắng mênh mông ...

                                                             Nguyễn Khôi


Thứ Hai, 16 tháng 12, 2013

CẢM NHẬN VỀ MỘT BÀI THƠ LẠ: “NOEL KHÔNG CÓ CHÚA” - Thơ Xuân Ly Băng


         

  Mùa Giáng sinh, mời đọc bài thơ "NOEL KHÔNG CÓ CHÚA" của nhà thơ XUÂN LY BĂNG (tức Đức Ông Linh Mục J.B. Lê Xuân Hoa) qua cảm nhận của La Thuỵ

     CẢM NHẬN VỀ MỘT BÀI THƠ LẠ: 
                                                   “NOEL KHÔNG CÓ CHÚA”
                                                                   (Thơ Xuân Ly Băng)

    Theo hơi gió bấc gờn gợn thổi, vạn vật đều co ro run rẩy trong cơn giá buốt mùa đông. Nhưng lạ thay, hồn người không rét cóng theo thời tiết, trái lại như rộn ràng bừng ấm hẳn lên : Noel lại về! Khắp nơi, các xứ đạo hân hoan tưng bừng chuẩn bị đón mừng ngày Chúa giáng thế : Thánh đường được trang hoàng lộng lẫy, những máng cỏ hang lừa được dựng lên khắp mọi phố, nhạc giáng sinh thánh thót vang vang, nhà nhà giăng đèn kết hoa, người người mừng vui rạng rỡ. Hòa trong niềm vui lớn ấy, tôi cũng say sưa đón Noel qua những trang kinh sách, qua từng lời thơ ý nhạc ca tụng tôn vinh Chúa.


Chủ Nhật, 15 tháng 12, 2013

CẢM TẠ MÙA ĐÔNG - Nguyễn Khôi


          

                    CẢM TẠ MÙA ĐÔNG
                    (Tặng Huỳnh Xuân Sơn)
           
                    Ừ, trời đã rét rồi em ạ !
                    Gió bấc về rỉ rả mưa đông
                    Mịt mù làng xóm núi sông
                    Cành Bàng trơ trụi, bếp hồng lửa nhen...

                    Đi xa quê chắc em còn nhớ ?
                    Những mùa đông ta ngủ ổ rơm
                    Sắn khoai tình củ đượm nồng
                    Trải bao sương gió vẫn không giận hờn...

                    Thương trong ấy mưa tuôn ngập lụt
                    Bão đổ vào : "hồ" trút lũ phăng
                    Trách ai sống chẳng công bằng
                    Vì "lợi ích nhóm" xóm làng xác xơ ? !

                    Rét, rét thật...cày bừa lại rộn
                    Vụ đông xuân mừng đón Tết vui
                    Cấy xong... lại nhẩn nha chơi (1)
                    Giêng hai hát hội đón Người về thăm...

                    Xuân Sơn, rét đẹp duyên thầm ...

                      Hà Nội 15-12-2013 , rét 11-oc
                                    Nguyễn Khôi

(1) Ở ngoài Bắc : mùa đông lạnh lại có giá trị "được mùa" vì "chiêm tháng Chạp đạp không đi", Rét nên ít sâu bệnh, hoa Đào không nở sớm , đủ thời gian bán Tết, các loại rau rét như Su hào, Bắp cải, Xà lách có Rét thì cho chất lượng "ngon"... Rét ở mùa đông miền Bắc có giá trị như Mùa nước nổi ở Nam Bộ. Lại nữa : chẳng hiểu sao Trời càng rét thì Má các cô gái miền Bắc lại càng ửng hồng,,,để Thi sĩ ta  lại thốt lên "Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi"  thật là tuyệt diệu ...

Thứ Năm, 12 tháng 12, 2013

GỬI TUYÊN QUANG - Nguyễn Khôi


            


                   GỬI TUYÊN QUANG
                    "Chè Thái, gái Tuyên" - Tục ngữ
                     (Tặng nhà thơ Triệu Lam Châu)

                  Ừ có hẹn cũng chưa về Tuyên được
                  Bếp lửa nhen ai đó sưởi riêng lòng
                  Đêm Hà Nội đã nhạt mùi hoa sữa
                  Tưởng tóc ai phảng phất hương rừng

                  Xa để nhớ một khúc Thành sót lại
                  Một đoạn đường cát bụi tím Bằng Lăng
                  Một Bến thuyền bắc cầu trong mong đợi
                  Một đêm Thơ ai đọc Lệ rơi thầm

                  Để  ai đấy ở lại cùng Thành cổ
                  Mỗi sớm mai xuống chợ thả xuôi dòng
                  Ngồi Thư viện xem chừng chưa ấm chỗ
                  Nghe gió mùa xao xác suốt triền sông
   
                  Từ thượng nguồn ai trông về cuối bãi
                  Để ai kia khắc khoải những mong chờ
                  Thôi, cứ để cho thời gian gió thổi
                  Gieo vào lòng một chút sóng sông Lô.

                                  Hà Nội, mùa đông 1993
                                         Nguyễn  Khôi
   (Đã in trong "Tuyển tập thơ trữ tình Việt Nam-thế kỷ 20, nxb giáo dục)

Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

BÊN KHE NƯỚC NGỌC TUYỀN - Thơ: Trần Yên Thảo - Diễn ngâm : La Thuỵ


                  
                                            Nhà thơ Trần Yên Thảo

Từ thập niên 1960, tạp chí Bách Khoa đã đăng truyện ngắn MẮC CẠN của Trần Yên Thảo. Tưởng rằng ông sẽ theo đuổi nghiệp văn, thế mà lạ lùng thay ông lại chuyển sang nghiệp thơ. Hầu như Trần Yên Thảo chuyên về thơ lục bát, như đã thể hiện trong các thi phẩm mà ông đã xuất bản : QUÀ TẶNG NGƯỜI XƯA (1997), RỪNG SƠ NGUYÊN (1999). Vì vậy, càng lạ lùng hơn, khi ông tặng chúng tôi bài thơ BÊN KHE NƯỚC NGỌC TUYỀN (bản chép tay), bài thơ này không làm bằng thể thơ lục bát mà  bằng thể thơ mới (mỗi câu 7 chữ) gồm 4 khổ thơ. 
      Đọc BÊN KHE NƯỚC NGỌC TUYỀN, chúng tôi hình dung một ẩm giả đang ngất ngưỡng giữa hai bờ mộng thực, tuý xuất thi ngôn. Xin mời thưởng thức!


              

Chủ Nhật, 8 tháng 12, 2013

LÀM THƠ CỨ TƯỞNG LÀM THINH - Nguyễn Khôi


               
                    Nhà thơ Nguyễn Khôi

                    LÀM THƠ CỨ TƯỞNG LÀM THINH 
                    (Tặng Thi huynh Trương Đình Đăng)
                                
                    Làm thơ cứ tưởng làm thinh
                    Gửi vào con chữ nỗi mình, nỗi ta
                    Tình đời ấm lạnh xót xa
                    Mới hay vật vã phong ba nổi chìm
                                 
                    Làm thinh mà chẳng làm thinh
                    Ý ngoài con chữ, giấu mình ai hay ?
                    Sáng tai "họ", điếc tai "cày"
                    Thân trâu nào quản , giãi bày cùng ai ?
                                          
                    Làm thơ... mặc chúng bạn cười
                    Cái chàng "chập mạch" dở hơi, tâm thần...!
                    Tiền Đường : Kiều đã trẫm thân
                    Có ai hay nỗi đoạn trường Tố Như ?
                                           
                    Rằm này vẫn sáng trăng xưa
                    Ngọn đèn le lói giao thừa...lặng thinh
                    Thơ riêng mình viết cho mình
                    Hồ Tây bán Chiếu thảm tình Ức Trai !
                                           
                    Tiếng lòng chi kể Thi tài
                    Trương Đình Đăng có lệ rơi...ai chùi ?

                    Góc thành nam Hà nội 8-12-2012
                    Tiểu đệ Nguyễn Khôi kính tặng 

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

TẢN MẠN - Thơ Đoàn Thuận - La Thuỵ diễn ngâm



                     Nhà thơ Đoàn Thuận

Về hưu khoảng 10 năm,  Đoàn Thuận (nhà giáo - hội viên VHNT Bình Thuận), với độ tuổi trên 70 có vẻ như rất sung mãn trong sáng tác. Ông đã liên tục xuất bản khoảng 18 tập thơ in riêng cá nhân. Được Đoàn Thuận tặng đều đặn các tập thơ, chúng tôi chầm chậm đọc để thấu cảm những suy tư sâu lắng về nhân sinh của ông.

Xin giới thiệu một bài thơ trong những tập thơ mà Đoàn Thuận đã gửi tặng : bài thơ TẢN MẠN  qua giọng ngâm của La Thuỵ

       

       TẢN MẠN
       I
       Mưa chiều nao, mưa chiều nay
       Cùng là một giọt nước đầy trăm năm
       Rơi từ thuở hạt chưa mầm
       Vẫn rơi mãi đến cõi nằm lặng thinh
       II
       Con sông quên mất tuổi mình
       Áng mây phố cũ quên nghìn năm bay
       Ta trong một nỗi nhớ đầy
       Bóng mây đầu bến sông ngày tiễn ai
       III
       Cây dương ru bóng đêm dài
       Ta nghiêng giấc nghỉ mưa ngoài sông trôi
       Bước ai rất nhẹ ngang đời
       Nghe như tiếng hạc lưng trời thu xa

                                           Đoàn Thuận

VỊNH NHÂN VẬT TRUYỆN KIỀU - Vĩnh Hoàng



                   Hình ảnh

                                   TỪ  HẢI
                   Môt cõi tung hoành chí dọc ngang
                   Đủ tài lèo lái cả giang san
                   Nghe lời sàm tấu ra nông nổi
                   Không biết phải hay nát mộng vàng
                   Một phút mềm lòng quên cảnh giác
                   Ngàn năm nuốt hận bởi mưu gian
                   Sa cơ chẳng thể vung tay kiếm
                   Tim nát bầm gan lỗi tại chàng


Chủ Nhật, 1 tháng 12, 2013

CHUYỆN THẦY TRÒ QUA ĐƯỜNG GẶP NHAU - Hoàng Đằng

Mời đọc một truyện ngắn, thầy Hoàng Đằng gửi đến chúng tôi qua email
       
               
Thầy Hoàng Đằng, cựu giáo sư trường Trung Học Đông Hà và Nguyễn Hoàng, Quảng Trị trước 1975. Ảnh từ trang Hội ái hữu Công Lập Đông  Hà

             CHUYỆN THẦY TRÒ QUA ĐƯỜNG GẶP NHAU
                                                      (Truyện ngắn của LÃO GÀN)

Hôm ấy, Thắng đi Đà Nẵng, dự đám cưới đứa cháu gọi Thắng bằng cậu. Thắng diện bộ trang phục oách nhất: quần dài đen sẫm ống phủ lên đôi giày đen bóng, veston đen sẫm khoác lên áo sơ-mi trắng tinh, điểm thêm trước ngực chiếc cà-vạt đỏ tươi.
Đường xa gần 200 cây số. Gió thổi lồng lộng qua cửa xe mở hé, đầu tóc Thắng rối xù. Đến nơi, mới bước xuống xe, Thắng rút từ túi veston chiếc lược nhựa màu nâu. Nhìn vào kính chiếu hậu của chiếc xe vừa đậu, Thắng ngắm nghía mặt mày, nghiêng đầu qua về, chãi lại tóc.  
Bất chợt, trong kính, Thắng thấy một người đàn ông già đang cỡi chiếc xe đạp đèo hai giỏ than hầm hai bên porte-bagages – loại than thường dùng trong các thành phố để nấu nướng vào thời nhiên liệu khan hiếm.