BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐINH HÙNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐINH HÙNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 7 tháng 12, 2019

KHÁM PHÁ HỒ TÂY: NHÀ TRANH, GỐC LIỄU CỦA THẠCH LAM - Nguyễn Ngọc Tiến


                                     Nhà văn Thạch Lam và các tác phẩm tiêu biểu


       KHÁM PHÁ HỒ TÂY: 
       NHÀ TRANH, GỐC LIỄU CỦA THẠCH LAM 
                                                                   Nguyễn Ngọc Tiến

Hồ Tây gắn liền với những văn sĩ tài hoa bậc nhất của thi đàn Việt Nam, từ Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, cho đến sau này là Thạch Lam, tác giả của “Hà Nội ba sáu phố phường”. Nhà văn yểu mệnh này có căn nhà soi bóng xuống Hồ Tây, đã đi vào thơ bạn bè mà không hề tô vẽ: Tây Hồ có danh sĩ/ Nhà thì ở nhà tranh/ Cửa trúc cài phên gió/ Trước thềm bóng liễu xanh…”
  

Thứ Năm, 17 tháng 10, 2019

THI SĨ ĐINH HÙNG VÀ VŨ HOÀNG CHƯƠNG, NHỮNG THIÊN TÀI BẠC MỆNH CỦA SÀI GÒN XƯA - Tô Kiều Ngân

                            
        

                                 Nhà thơ, nhà văn, nghệ sĩ thổi sáo Tô Kiều Ngân


THI SĨ ĐINH HÙNG VÀ VŨ HOÀNG CHƯƠNG, NHỮNG THIÊN TÀI BẠC MỆNH CỦA SÀI GÒN XƯA

Lịch sử văn học Việt Nam đã ghi nhận tên tuổi họ, nhưng trong biến thiên của lịch sử dân tộc không ít văn thi sĩ tên tuổi phải chìm nổi cùng vận mệnh đất nước…

Đinh Hùng và Vũ Hoàng Chương là những nhà thơ nổi tiếng từ hồi “phong trào Thơ Mới” thời tiền chiến. Họ đều là những “đại gia” trong làng thơ, nhưng cả hai không ai tự tạo dựng được cho mình một mái nhà mà suốt đời toàn đi ở nhà thuê.

Thứ Ba, 8 tháng 10, 2019

CHÚT TẢN MẠN VỀ CÁC ĐOẢN VĂN “TỰU TRƯỜNG” CỦA ANATLOLE FRANCE, “TÔI ĐI HỌC” CỦA THANH TỊNH VÀ “CẢM THU” CỦA ĐINH HÙNG - La Thụy


      

CHÚT TẢN MẠN VỀ CÁC ĐOẢN VĂN “TỰU TRƯỜNG” CỦA ANATLOLE FRANCE, “TÔI ĐI HỌC” CỦA THANH TỊNH VÀ “CẢM THU” CỦA ĐINH HÙNG
                                                                                            La Thụy

Ngày khai trường với kỷ niệm mơn man làm tôi nhớ đoản văn LA RENTRE'E DES CLASSES (TỰU TRƯỜNG) của nhà văn Anatole France - trích từ quyển “Le Livre de mon ami” (Cuốn Sách Của Bạn Tôi). Đoản văn TỰU TRƯỜNG của nhà văn Anatole France có ảnh hưởng lớn tới tâm hồn nhà văn Thanh Tịnh, khi ông viết truyện ngắn TÔI ĐI HỌC. Hình ảnh chú bé A.France trong ngày tựu trường khơi dậy những tình cảm trong sáng, bỡ ngỡ và êm ái của tuổi thơ. Bởi hơn đâu hết, chính những thầy giáo vỡ lòng, thông qua trang hồi kí tuyệt vời ấy, đã đánh thức ở họ những xúc cảm đầu đời: niềm đam mê học hành và tình yêu văn chương nghệ thuật.

Xin trích dẫn các bản dịch của Phạm Tất Đắc, Bùi Bảo Trúc và bản tiếng Pháp Anatole France

* Bản dịch của Phạm Tất Đắc:

“Tôi sẽ kể cho bạn nghe những gì gợi cho tôi nhớ lại hàng năm bầu trời chập chùng của mùa thu, những bữa cơm chiều đầu tiên ăn dưới ánh đèn và những chiếc lá đang úa vàng dần trong những chòm cây run rẩy. Tôi sẽ kể bạn nghe mình đã nhìn thấy gì khi qua vườn Luxembourg vào những ngày đầu tháng mười, khi phong cảnh hơi buồn và đẹp hơn bao giờ hết, vì đó là những ngày mà lá cây rơi từng chiếc một trên bờ vai trăng trắng của các pho tượng… Điều tôi nhìn thấy lúc đó, trong vườn ấy, là một chú bé con, tay đút túi quần, cặp sách trên vai, đang bước tới trường, vừa đi vừa nhảy nhót như một chú chim sẻ. Chỉ tâm tư tôi nhìn thấy chú bé, vì đó chỉ là một bóng hình. Đó là bóng hình tôi cách đây hăm lăm năm…”
                                           (Trích một đoạn dịch của Phạm Tất Đắc)

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2019

XUÂN ẤM HƯƠNG RỪNG, THANH SẮC, BƯỚM XUÂN - Thơ Đinh Hùng


        


XUÂN ẤM HƯƠNG RỪNG

Thương em, trăng xế nửa vầng
Mùa xuân thở ấm hương rừng trên vai
Giang tay ôm bóng núi dài
Đá thiên sơn có hồn ai tạc hình?
Tiếng vang chim lạ gọi mình
Huyền âm chín cõi u minh truyền về
Sao chìm đáy mắt sơn khê
Màu đêm dã thú hôn mê tóc rừng
Lửa sàn linh loạn hoa dung
Núi nghiêng vai áo cẩm nhung đổi màu
Hồn nào ngủ thiếp bông lau
Bạc thời gian, cánh bướm sầu ngàn xưa
Chập chờn khe liếp trăng mưa
Bên Em, mùi phấn giao mùa còn say?
Nửa vầng trăng, nét xuân gầy
Ta mơ giấc ngủ còn ngây hồn rừng

Em đi, sầu núi chất từng
Gót chân từ thạch buông trùng sóng hoa
Mây bay ánh mắt trăng tà
Nồng hương cỏ dại, sương pha áo ngàn
Người đi vào giấc mơ tan
Ta soi dòng suối đêm tàn tìm nhau


Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

GẶP EM HUYỀN DIỆU - Thơ Đinh Hùng


   


       GẶP EM HUYỀN DIỆU

       I

       Em tự ngàn xưa chuyển bước về
       Thuyền trao sóng mắt dẫn trăng đi
       Những dòng chữ lạ buồn không nói,
       Nét lửa bay dài giấc ngủ mê,

       Em đến, mong manh vóc ngọc chìm,
       Tàn canh hồn nhập bóng trăng im.
       Ta van từng đoá sao thuỳ lệ,
       Nghe ý thơ sầu vút cánh chim.

       Mười ngón tay dâng lửa nguyện cầu,
       Hỡi ơi! Hồn chuyển kiếp về đâu?
       Ta xin giữ trọn lòng trinh bạch,
       Ngưỡng vọng Em như Nữ Chúa Sầu.

       Em đến từ trong giấc hỗn mang,
       Lời ca không mở cửa thiên đường.
       Thời gian bốn phía nhoà gương mặt,
       Ảo tưởng nghiêng vầng trán khói sương.

       Em với ta chung một hạn kỳ,
       Hoá thân vào nét chữ cuồng si
       Chiêm bao động gót giầy mê hoặc,
       Trang giấy bay mùi tóc ái phi.

       Nét chữ hoang sơ hiện dáng người,
       Ta ngừng hơi gọi: Diệu Huyền ơi!
       Mắt ai tinh lạc xanh vần điệu?
       Tuyết gợn làn da bóng nguyệt trôi.

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

GỬI NGƯỜI DƯỚI MỘ - Thơ : Đinh Hùng - Diễn ngâm : La Thuỵ


Tàn thu, chớm đông ... đọc thơ Đinh Hùng ... nhớ thương đứa con trai đã mất ...


         

           GỬI NGƯỜI DƯỚI MỘ

           Trời cuối thu rồi - Em ở đâu?
           Nằm bên đất lạnh chắc em sầu?
           Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy,
           Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.

           Em mộng về đâu?
           Em mất về đâu?
           Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu,
           Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.

           Em đã về chưa?
           Em sắp về chưa?
           Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
           Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.


            Em hãy cười lên vang cõi âm,
            Khi trăng thu lạnh bước đi thầm.
            Những hồn phiêu bạt bao năm trước,
            Nay đã vào chung một chỗ nằm.

            Cười lên em!
            Khóc lên em!
            Đâu trăng tình sử,
            Nép áo trần duyên?
            Gót sen tố nữ
            Xôn xao đêm huyền.
            Ta đi, lạc xứ thần tiên,
            Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.

            Ta gởi bài thơ anh linh,
            Hỏi người trong mộ có rùng mình?
            Nắm xương khô lạnh còn ân ái?
            Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?

            Hỡi hồn tuyết trinh!
            Hỡi người tuyết trinh!
            Mê em, ta thoát thân hình,
            Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm.

            Em có vui thêm?
            Em có buồn thêm?
            Ngồi bên cửa mộ,
            Kể cho ta biết nỗi niềm.

            Thần chết cười trong bộ ngực điên,
            Ta nghe em thở tiếng ưu phiền.
            Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng.
            Hỡi đất mê người - Trăng hiện lên.

                                                 Đinh Hùng