BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐINH HÙNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐINH HÙNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2017

GẶP EM HUYỀN DIỆU - Thơ Đinh Hùng


   


       GẶP EM HUYỀN DIỆU

       I

       Em tự ngàn xưa chuyển bước về
       Thuyền trao sóng mắt dẫn trăng đi
       Những dòng chữ lạ buồn không nói,
       Nét lửa bay dài giấc ngủ mê,

       Em đến, mong manh vóc ngọc chìm,
       Tàn canh hồn nhập bóng trăng im.
       Ta van từng đoá sao thuỳ lệ,
       Nghe ý thơ sầu vút cánh chim.

       Mười ngón tay dâng lửa nguyện cầu,
       Hỡi ơi! Hồn chuyển kiếp về đâu?
       Ta xin giữ trọn lòng trinh bạch,
       Ngưỡng vọng Em như Nữ Chúa Sầu.

       Em đến từ trong giấc hỗn mang,
       Lời ca không mở cửa thiên đường.
       Thời gian bốn phía nhoà gương mặt,
       Ảo tưởng nghiêng vầng trán khói sương.

       Em với ta chung một hạn kỳ,
       Hoá thân vào nét chữ cuồng si
       Chiêm bao động gót giầy mê hoặc,
       Trang giấy bay mùi tóc ái phi.

       Nét chữ hoang sơ hiện dáng người,
       Ta ngừng hơi gọi: Diệu Huyền ơi!
       Mắt ai tinh lạc xanh vần điệu?
       Tuyết gợn làn da bóng nguyệt trôi.

Thứ Năm, 28 tháng 11, 2013

GỬI NGƯỜI DƯỚI MỘ - Thơ : Đinh Hùng - Diễn ngâm : La Thuỵ


Tàn thu, chớm đông ... đọc thơ Đinh Hùng ... nhớ thương đứa con trai đã mất ...


         

           GỬI NGƯỜI DƯỚI MỘ

           Trời cuối thu rồi - Em ở đâu?
           Nằm bên đất lạnh chắc em sầu?
           Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy,
           Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.

           Em mộng về đâu?
           Em mất về đâu?
           Từng đêm tôi nguyện, tôi cầu,
           Đấy màu hương khói là màu mắt xưa.

           Em đã về chưa?
           Em sắp về chưa?
           Trăng sao tắt, ngọn đèn mờ
           Ta nằm rỏ lệ đọc thơ gọi hồn.


            Em hãy cười lên vang cõi âm,
            Khi trăng thu lạnh bước đi thầm.
            Những hồn phiêu bạt bao năm trước,
            Nay đã vào chung một chỗ nằm.

            Cười lên em!
            Khóc lên em!
            Đâu trăng tình sử,
            Nép áo trần duyên?
            Gót sen tố nữ
            Xôn xao đêm huyền.
            Ta đi, lạc xứ thần tiên,
            Hồn trùng dương hiện bóng thuyền U Minh.

            Ta gởi bài thơ anh linh,
            Hỏi người trong mộ có rùng mình?
            Nắm xương khô lạnh còn ân ái?
            Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?

            Hỡi hồn tuyết trinh!
            Hỡi người tuyết trinh!
            Mê em, ta thoát thân hình,
            Nhập hồn cây cỏ, đa tình mỗi đêm.

            Em có vui thêm?
            Em có buồn thêm?
            Ngồi bên cửa mộ,
            Kể cho ta biết nỗi niềm.

            Thần chết cười trong bộ ngực điên,
            Ta nghe em thở tiếng ưu phiền.
            Nỗi lòng xưa dậy tan Thanh Vắng.
            Hỡi đất mê người - Trăng hiện lên.

                                                 Đinh Hùng