CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoành Trần. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hoành Trần. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 4 tháng 7, 2017

LỜI VỌNG CHÂN MÂY - La Thuỵ, Nhã My, Trần Nhàn cùng quý thi hữu

Bài thơ  LỜI VỌNG CHÂN MÂY tôi viết, sau khi đọc tập thơ HÁT GIỮA RỪNG CHIỀU do nhà thơ Đinh Hồi Tưởng tặng. (Đinh Hồi Tưởng là bút danh của thượng toạ Thích Tấn Tuệ, trụ trì chùa Thanh Trang Lan Nhã - còn được gọi là chùa Đây - cạnh con suối Đó khá thơ mộng ở thị xã La Gi, Bình Thuận). Bài thơ này, không ngờ được khá nhiều thi hữu vui họa. 

              
                   Từ trái sang: 
                   Nhã My, La Thụy, Thích Tấn Tuệ, Kha Tiệm Ly


                  LỜI VỌNG CHÂN MÂY
                 (Cảm đề "Hát giữa rừng chiều" của ĐHT)

                 Non thiền lắng bợn sắc không
                 Suối nguồn lờ lững một dòng chân như
                 Hương Tây phương giũ phù hư
                 Thoát trùng bể khổ Thuyền Từ phiêu diêu
                 Hòa mình cùng chốn tịch liêu
                 Chuông mai Suối Đó, kinh chiều Chùa Đây
                 Thì thầm lời vọng chân mây
                 Rừng chiều ai hát riêng tây vô thường
                                                              La Thuỵ

                                  HOẠ:

                 1/
                 LỜI VỌNG CHÂN MÂY

                 Lắng lòng nuôi dưỡng tâm không
                 Vui cùng tuế nguyệt thuận dòng chân như
                 Sắc hồng mây thả phù hư
                 Hoa trôi suối bạc hiền từ phiêu diêu
                 Đâu quang đãng, đâu tịch liêu
                 Sắc không, không sắc những điều đó đây
                 Cuốn theo cơn gió đùa mây
                 Ngàn sao bóng nguyệt lắt lay vô thường
                                                                   Nhã My

                 2/
                 LỜI VỌNG CHÂN MÂY

                 Tâm thiền từng trải sắc không
                 Hữu thân hữu động lội dòng chân như
                 Lý tìm chân lý thực hư
                 Xả thân mới có hồn từ phiêu diêu
                 Khi rậm rực lúc hoang liêu
                 Vòng xoay nhật nguyệt sớm chiều là đây
                 Buồn vui trắng tải ngàn mây
                 Hạc vàng để lại lầu tây y thường
                                                  Võ Sĩ Quý 
                                       
                 3/
                 VÔ THƯỜNG

                 Hồng trần sắc lập dị không
                 Cuộc đời vốn dĩ là dòng chân như
                 Tịnh tâm mặc lẽ thực hư
                 Tạm rời bể khổ hồn từ phiêu diêu
                 An nhiên giữa chốn cô liêu
                 Ươm vần gieo ý vui nhiều từ đây
                 Thả hồn theo gió cùng mây
                 Sầu như tan biến ngất ngây vô thường
                                                               Clover

                 4/
                 VỌNG TỪ HƯ KHÔNG
          
                 Lòng trần đón gió hư không
                 Đường trần vô trước suối dòng như như
                 Cõi trần sạch bóng phù hư
                 Tây phương: Bến đó, thuyền từ tiêu diêu
                 Đất trời đâu chốn hoang liêu
                 Tâm bình ý tịnh sớm chiều: Chùa đây
                 Gió yên biển lặng quang mây
                 Bát phong bất động phương tây: Tâm thường   
                                                                Lê Văn Thanh

                 5/
                 SUY NIỆM BIỂN TÌNH

                 Đường trần ảo mộng có, không
                 Tâm hồn hướng thượng chung dòng sông như
                 Trái tim nhân ái nào hư
                 Mênh mông sóng vỗ biển Từ phiêu diêu
                 Sắc hồng nhân thế cô liêu
                 Bổng nghe tiếng vọng về chiều đâu đây
                 Biển tình tỏa sáng trời mây
                 Tâm linh suy niệm đẹp thay vô thường.
                                                             Đức Hạnh
                                                              4.7.2016

Thứ Năm, 1 tháng 12, 2011

BIỂN MAI HỒNG - La Thụy cùng thi hữu


          


        BIỂN MAI HỒNG

        Hòn Bà ngắm sóng trầm tư
        Đồi Dương ửng nắng liễu ru ven bờ
        Sương lam sực tỉnh hồn mơ
        Chao mình theo gió lượn lờ cùng mây
        Cỏ xanh, mượt trải đất dày                   
        Dã tràng se cát lạnh gầy dấu chân  
        Bay cùng cánh mộng bâng khuâng 
        Tình thơ ý nhạc như lần tuôn ra
        Tiếng lòng xưa vẫn mặn mà 
        Ồ sao gờn gợn âm ba nỗi mình                            
        Lặng lờ rùa biển đinh ninh 
        Nghìn năm hóa kiếp đọng tình rong rêu                   
        Dạt dào biển dậy niềm yêu                                       
        Lung linh khói sóng phiêu diêu mộng lòng
                                                                                 
                                                    LA THUỴ
                           HỌA:

         DƯỜNG NHƯ LÀ XUÂN

         Én về đùa sóng vô tư,
         Mừng xuân sắp chín vi vu lạc bờ.
         Em ngoan hiền còn mãi mơ,
         Bên cồn ai gọi vọng lờ lững mây.
         Triền đê cỏ ướt xanh dày
         Dìu nhau mấy lối hao gầy gót chân!
         Đường về gió nổi bâng khuâng,
         Cho phai tím áo đôi lần chẳng ra,
         Tình trao vừa đủ thôi mà,
         Vẫn còn chút ngại bôn ba một mình.
         Bánh chưng bếp lửa còn ninh,
         Vây quanh đón đợi ân tình xanh rêu.
         Lộc non nhú chút hương yêu,
         Mừng ngày mới đến lá diêu ấm lòng.

                                           NHẬT THỦY
                                           (Hoành Trần)

        TÌNH NON NƯỚC

        Non ngàn cũng biết suy tư
        Biển xanh có hát có ru theo bờ!
        Trăng lên thấy cảnh mộng mơ
        Ân tình hờ hững lập lờ theo mây
        Nước non non nước tình dày
        Hãy gìn nguồn cội hãy gầy thiện chân
        Vọng nghe tiếng sóng Bâng khuâng
        Biển nhà xao động.. những lần thuyền ra
        Quân thù truyền kiếp đây mà
        Cớ sao tạo cảnh phong ba xứ mình
        Cán cân công lý còn ninh…
        Công bằng chân chính kẻo tình mọc rêu
        Non sông gấm vóc thân yêu
        Nở hoa hi vọng thật nhiều niềm tin…
                                               Đức Hạnh
                                              05.07.2017