BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2026

MƯA NGÀY ĐẦU NĂM MỚI – Thơ Trần Vấn Lệ


   

Mưa liên tiếp!  Mưa hai ngày không dứt!
Hôm nay mưa... Mưa trọn ngày đầu năm.
Đang giữa trưa, không thấy mùa Xuân,
Chiều, sẽ tối, còn mưa... thôi đi ngủ!
 
Năm mới năm me mà như năm cũ
Ờ mà năm nào chẳng gió chẳng mưa?
Mưa Việt Nam đi chợ phải đi đò...
Mưa Miến Điện, qua Thái Lan trốn núp...
 
Mưa quốc tế...nơi nào nhiều thì ngập
Ít thì tuôn ra biển, lại mưa về...
Người Việt Nam mình - những kẻ xa quê
mưa, nhắm mắt... không thiết tha gì nữa!
 
*
Năm mươi năm hơn, ai đi cũng hứa
sẽ trở về, mà... mưa ở nghĩa trang!
Năm mươi năm hơn... những cái dấu than
Những nhà thơ, nhà văn dùng, xếp hàng hàng lớp lớp!
 
Những tiếng khóc... là mưa, thôi!  Đóng hộp!
Những tiếng cười... là nắng, đợi!  Tàn mưa!
Cà Phê Hiên mở cửa lúc Không Giờ,
Cô Chủ Quán đẹp như thời con gái...
 
                                                                Trần Vấn Lệ

THỰC MƠ – Thơ Lê Kim Thượng


   

Thực Mơ
 
1.
Ước gì trở lại với quê
Buông rơi phiền muộn, trở về tuổi thơ…
Làng quê như thực, như mơ
Bâng khuâng xao xuyến bài thơ không lời
Bồng bềnh, lãng đãng mây trôi
Dậy mùi hương đất, gió xuôi ngọt lành
Bến sông sóng vỗ đầu gành
Lời ru Đất Mẹ… ru anh ngàn trùng
Cuối mùa con nước khô bùn
Gió Heo May thổi qua hun hút đồng
Cô đơn đá núi trông chồng
Lưng còng như bóng Mẹ trông con về
Chiều quê lặng lẽ cảnh quê
Đong đưa cánh võng tỉ tê gió lành
Nước sông in bóng trời xanh
Chênh vênh bóng núi, chòng chành đò ngang…
 

NGẬM NGÙI MẤY NẺO SẮC KHÔNG – Thơ Tịnh Bình


    

Trầm ngâm lau lách
Trở bấc chưa gió ngóng sậy đơm bông
Khuất xa đường trời
Vài cánh mây lơ đãng
Bóng chim nào lạc dấu một đường bay
 
Ta lạc mất khuôn mặt mình
Ngày hạt bụi hoài thai lòng mẹ
Lối mòn xưa có đón ta về lại
Tàn cõi mộng người
Vòng khói tỏa lang thang
 
Sa - bà một cuộc quá giang
Sông xưa bến cũ chiều tàn mênh mông
Ngậm ngùi mấy nẻo sắc - không
Đời người viết vội đôi dòng rồi đi...
 
                                      Tịnh Bình

Thứ Năm, 15 tháng 1, 2026

NƯỚC NON NẶNG MỘT LỜI THỀ - Thơ Trần Trung Tá




"Biết ai tri kỷ đời nay
mà đem Non Nước làm rày chiêm bao!"
                                                  Nguyễn Trãi
 
Hình như ai cũng vậy... có một thời bềnh bồng! (*)
Tôi đang nhìn con sông nước xuôi dòng ra biển
và nỗi buồn mất biến còn lại tuổi thơ thôi!
Ai má hồng lên mười, lên hai mươi, mãi mãi...
 
Tại vì ai con gái mà mình chê giai nhân?
Tại vì có mùa Xuân... mình quên mất mùa Hạ?
Nhưng mình hôn chiếc lá mình nhớ hoa trời ơi...
Hoa nở chỗ ai ngồi.  Hoa theo chân ai bước.
 
"Dãy hoa nép mặt gương lồng bóng, ngàn liễu rung cương sóng gợn tình! 
Thơ của Chu Mạnh Trinh... lộng lẫy hơn Lý Bạch!
"Vân tưởng y thường hoa tưởng dung
Xuân phong phất hạm lộ hương nồng..." (**)
 
Lý Bạch say ung dung nằm ngó trăng và ngủ...
Mình tay che mắt ngó... đời chỉ một "người ta".
Con ngựa bay lướt qua, rèm tơ chị ơi... gió!
Nhân sinh mạng như cỏ, đứng dậy cờ bay theo...
 
*
Thơ Thanh Tịnh buồn hiu thấy trong bài "Mòn Mỏi".
Ai có nghe gió nói một điều gì đó không?
Sao tôi nghe tiếng lòng từ trái tim tôi đập!
Tiếng tim người vong quốc tiếng khóc của thời gian!
 
Việt Nam?(***)  Không!  Không!  Không!  Chúng ta không chạy trốn!
Chúng ta là mây cuộn, nhìn kìa:  Mây Trường Sơn!
Chúng ta Fan-Si-Pan nâng nước non đứng dậy:
"Ba Vì Tây Lĩnh Non xanh ngắt!  Một dải Thu Giang Nước Vẫn đầy!".
 
Thơ Tản Đà còn đây:
 
"Nước Non nặng một lời thề:
Nước đi ra biển sẽ về với Non!"
                                                                            Trần Trung Tá

(*) Lời nhạc của Trần Nhật Ngân "Một mai qua cơn mê, sau cuộc đời bồng bềnh anh lại về bên em..."

(**) Thơ Lý Bạch mở đầu Thanh Bình Thập Điệu ca ngợi người đẹp Dương Quý Phi.

(***) Việt Nam, chữ Việt viết bộ Tẩu", Vua Càn Long Tàu buộc Gia Long Ta phải dùng thay vì Nam Việt, chữ Việt viết bộ Mễ, từ năm 1804, Lịch Sử Ta Cận Đại ghi rõ, nhẽ nào Dân Ta ngó lơ? Nhớ chứ, Vua Minh Mạng sửa tên nước lại là Đại Nam (1820) và Vua Bảo Đại vẫn xưng "Tôi là Đại Nam Hoàng Đế" (1926-1945)?

TANG THƯƠNG NGẪU LỤC – Thơ Trần Vấn Lệ


    
            Nhà thơ Trần Vấn Lệ duyên vẽ theo yêu cầu của Nguyệt Mai

Người Việt Nam mình ai ai cũng
là thi sĩ!  Mà đâu thấy thơ...
Ngoảnh lại, quay đi... toàn hát ví
của cô đi cấy, chị quay tơ!
 
Nghèo chi... cứ áo bà ba mãi
cứ rải truyền đơn nói bá xàm
Khăn đóng, áo dài ba bữa Tết
ngó hình lãnh tụ hét muôn năm!
 
Hai chữ Việt Nam, Tàu nó đặt (*)
vẻ vang chi nhỉ mà tôn thờ?
Di cư năm bốn về Nam... Việt,
rồi bảy mươi lăm chạy tới mô?
 
Chạy xuống Nam Dương qua tới Úc
tìm đường qua Mỹ, tới châu Âu,
thơ thì Huy Cận rồi Xuân Diệu,
thỉnh thoảng Bác Hồ...nhớ mấy câu:
 
"Bác anh hùng, tôi cũng anh hùng
Hai ta cùng một gánh Non Sông
Bác đưa một nước qua nô lệ,
Tôi dẫn năm châu đến đại đồng..."
 
*
Đất Nước ngàn năm còn mấy chữ
gọi là Lục Bát... gió vi vu:
"Nai cao gót lũng sương mù
xuống rừng nẻo thuộc nhìn Thu mới về...".
 
Nhìn Thu... để nhớ mùa Thu ấy
"Kách mệnh mùa Thu" nó thế nào?
Nhà có, tại sao lên núi ở?
Thóc thừa mà nghẹn bữa canh rau!
 
"Chiều nay trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn!"
Thơ Xuân Diệu... Đấy, văn chương
dân Phan Thiết nói... "Cái xương cá mòi!".
 
Dân Việt Nam!  Lũ lạc loài!
Vũ Hoàng Chương nói từ hồi bốn lăm:
"Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa
bị Quê Hương ruồng bỏ, giống nói khinh!".
 
Đêm đêm tiếng ếch giật mình
sông dời núi đổi, tang tình, tang thương! (**)
Thơ ai vậy?  Thơ Tú Xương
Ngàn-Chín-Lẻ-Bảy (***) nay còn... thời gian!
                                                                                Trần Vấn Lệ

(*) Năm 1802, Vua Gia Long lên ngôi lập ra Triều Nguyễn, sai Sứ sang Tàu cầu phong An Nam Quốc Vương, Niên Hiệu Gia Long (Giàu Có, Thịnh Vượng), Quốc Hiệu Nam Việt (nước phía Nam, dân có ăn có để, chữ Việt viết với bộ Mễ; năm 1804, Vua Tàu mới trả lời: chấp nhận Gia Long là An Nam Quốc Vương nhưng Quốc Hiệu phải là Việt Nam, chữ Việt viết bộ Tẩu nghĩa là Vượt, Chạy Trốn về phía Nam.  Sử Ta có ghi điều này nhưng các Sử Gia đều viết chữ Việt bộ Tẩu kể cả chữ Nam Việt thời Triệu Đà, chữ Đại Cồ Việt thời Đinh, chữ Đại Việt thời Tiền Lê, thời Lý, thời Trần, thời Hậu Lê.

(**) Bài Sông Lấp Của Trần Tế Xương:  "Sông kia rày đã nên đồng, chỗ làm nhà cửa, chỗ giồng ngô, khoai; đêm nghe tiếng ếch bên tai / giật mình còn ngỡ tiếng ai gọi đò!".

(***) Trần Tế Xương (1870-1907).

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2026

TRĂNG Ở LẠI – Thơ Tịnh Bình


   

Bữa thu đi
Chiếc lá vàng bịn rịn
Giấc mơ sương
Bèo bọt kiếp phù trầm
Trôi chầm chậm
Muôn đời không phương hướng
Vạn nẻo trời
Vạn lối phía mây bay
 
Thương lầm lạc
Cánh chim nào biệt xứ
Gót phiêu du
Đâu là chốn quê nhà
Chiều xuống thấp
Sầu chi cơn nắng quái
Ngập chân ngày
Còn vọng tiếc hoàng hôn
 
Trăng ở lại
Trên vòm trời xa ngái
Bấc trở mùa
Chao chát phía thu đi
Đêm mở mắt
Trên cành sương lệ ướt
Soi gương hồ
Úp mặt lá sen khô...
 
                    Tịnh Bình   

TƠ LÒNG – Thơ Lê Kim Thượng


   

Tơ Lòng
 
1.
Nhớ thời mình có nhau rồi
Trăm năm thề hẹn một đời tóc tơ
Anh giờ nửa tỉnh, nửa mơ
Nhớ thời dệt mộng, ươm tơ… tình nồng
Nắng nghiêng rơi vạt áo hồng
Áo cài hoa nắng bềnh bồng mông lung
Lời yêu em nói ngập ngừng
Để cho anh hóa người dưng hôm nào
Trong vòng tay ấm nôn nao
Mắt đen lung liếng ngọt ngào lời em
Hôn lên đôi cánh môi mềm
Hôn rồi, hôn nửa, hôn thêm… ấm lòng
Em đưa tay ngắt nụ hồng
Hoa chanh, hoa bưởi ướp nồng ngón tay
Bên nhau, ngày đã cạn ngày
Trời tuôn mưa bụi lây rây đường về…

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

THẢO THƠM – Thơ Lê Kim Thượng


   

Thảo Thơm
 
1.
Xa rồi… nhớ mãi miền quê
Con tim thao thức nhớ về… “Ngày xưa…”
Mồng tơi, rau má, canh cua
Cải ngồng, cà pháo muối dưa cơm chiều
Ruộng đồng hôm sớm bao điều
Mẹ Cha chăm chút bao nhiêu cho vừa
Ngày dài không quản sớm trưa
Đông về rét buốt, nắng mưa trưa hè
Quê chiều rộn rã tiếng ve
Đôi bò thong thả kéo xe trên đồng
Bên núi rừng, bên dòng sông
Mùi quê, mùi đất bềnh bồng tỏa hương
Thân gầy nhuộm nắng, nhuộm sương
Cái cò lặn lội thân thương trên đồng
Khi mưa gió, lúc bão giông
Mẹ hiền gian khổ lo chồng, lo con…
 

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

PHÍA BAN MAI, VỚI THÁNG MƯỜI HAI – Thơ Tịnh Bình


   

       PHÍA BAN MAI

Đành rằng mưa hết bão tan
Đành rằng chút nắng ửng vàng mới lên
Qua rồi mưa nắng chông chênh
Sao chưa nghe thấy rộng thênh cõi lòng
 
Còn mong cây lúa vàng bông
Mùa no ấm với ngày đông đang về
Cánh đồng giáp hạt nói mê
Chim chiều lả cánh rủ rê đường trời
 
Qua rồi cay đắng đầy vơi
Mọc lên những tiếng nói cười thiết tha
Đời quê tình đất đơm hoa
Đôi bàn tay nhỏ bao la tấm lòng
 
Chim kêu rộn giữa bầu không
Ban mai nắng nhuộm để nồng nàn tôi...

Chủ Nhật, 21 tháng 12, 2025

BAO LA, BÁT NGÁT HAY LÀ MÊNH MÔNG... – Thơ Phan Quỳ


   

Lá vẫn xanh màu ngoài kia muôn thuở.
Tình vẫn đầy như buổi nọ ban sơ.
Mà da bỗng nhăn, chân yếu, mắt mờ.
Lòng thầm trách thời gian ôi nghiệt ngã.
 
Nắng vẫn lên một màu vàng óng ả
Mấy tơ trời vương vấn giữa cành si.
Chích bông ơi vui bước nhảy nhót gì
Có hay chăng một tâm tình bên cửa?
 
Người đứng lặng giữa muôn trùng sóng vỗ
Trong thinh không như biển cả vọng về.
Trần gian nầy dẫu thôi hết đam mê
Vẫn lộng lẫy một vùng trời ký ức.
 
Có ồn ào buồn vui cùng nước mắt
Có lặng im hờn dỗi cả trời khuya
Có sao đêm nhè nhẹ tiễn chân đi
Có sương sớm trên mắt người chờ đợi.
 
Người hay chăng, nhớ thương là vời vợi
Là phố phường hoang vắng mãi chen nhau
Là tháng ba cùng tháng bảy mưa ngâu
Là mắt lệ rưng hoài trên mi mỏi.
 
Là tình đẹp nên tình nồng không tuổi
Là tay buồn đưa mãi giữa trời không
Là bao la, hay bát ngát, mênh mông
Là ngôn ngữ chẳng bao giờ nói hết
 
Là bước khẽ giữa ngày thu diễm tuyệt
Là lắng nghe trong im ắng vô cùng
Chuyện đất trời xanh biếc những tình chung.
 
                                                      Phan Quỳ

Thứ Năm, 18 tháng 12, 2025

KÍNH GỞI T.T.KH. (2) – Thơ Phan Quỳ

 
   

Rồi những chiều thu nắng nhạt mờ
Tôi ngồi xếp lại những phong thư
Hồng, xanh, tím, biếc bao nhung nhớ
Tôi ngỡ người về giữa cơn mưa.
 
Tôi nhặt hoa rơi buổi sang mùa.
 Ghép lại đầy tay mảnh tình xưa.
Hoa xinh rã cánh, ôi từng cánh
Tôi ngỡ tim hồng giữa đêm mơ.
 
Tôi gọi người về cả giấc trưa
Tôi đem cơn mộng dệt ơ hờ
Lặng lẽ bên đời bên người mới
Đã chết lâu rồi những dòng thơ.
 
Tôi chẳng còn ngoan, đã quá hư
Đã đem nồng ấm buổi ban sơ
Trao hết một người nơi cuối nẻo
Để lạnh nơi nầy, lạnh thiên thu.
 
                                   Phan Quỳ

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025

NHỚ VÀ THƯƠNG TẤT CẢ ĐỌNG THÀNH SƯƠNG – Thơ Trần Vấn Lệ


 

Mở cửa ngó ra đường:  không thấy
cái-gì-hơn ngoài cái trắng-sương-mù!
Trời sang Đông, đâu còn nữa mùa Thu
sao sương đọng... như nỗi-buồn-thế-kỷ?
 
Sáu giờ sáng, trời mit mù như thế
mặt trời sao, có thức dậy được không?
Nam - Bắc - Tây - Đông!  Một vòng hư ảo
cái áo này ai mặc dạo Noel?
 
Thế Chiến. Thứ Nhất, năm năm không thêm!
Thế Chiến Thứ Hai, sáu năm vừa đủ
Hai cái chấm mờ trong Thế Kỷ Hai Mươi!
Chiến Tranh Mình thì Trời Ơi Trời Qươi...
 
Nó bắt đầu từ khi Lập Quốc
Nó kéo dài, nối tiếp bốn ngàn năm!
Nó là cái mặt đăm đăm,
nó là hai bàn tay đầy máu!
 
... Giống như hôm nay:  Sương Mù Đi Dạo
Ướt sũng cờ bay không thây lối Tương Lai!
 
*
Nếu còn Ba tôi - tôi chắc Ba tôi thở dài!
Nếu Còn Má tôi - tôi chắc Má tôi ngồi hoài trong bếp..
Chúng ta đuổi nhau, đuổi hoài không kịp
xếp mù sương để đút túi quần!
 
Tôi ngó ra sân
ngó ra đường - thăm thẳm!
Sáng nay sương như nặng lắm nỗi niềm?
Không một tiếng chim...
 
Chiếc xe bus tới trạm, đứng im
một phút thôi rồi chạy...
Em à em, sáng nay anh thấy:
Nhớ và Thương tất cả đọng thành Sương!
 
                                             Trần Vấn Lệ

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2025

KÍNH GỞI T.T.KH. (1) – Thơ Phan Quỳ


 

Một mùa đông nữa lại qua đây
Tôi đếm ngày đi đếm dấu hài
Phương trời huyễn mộng mình tôi ngóng
Một cánh thiên di nhớ lối nầy.
 
Trời ơi buốt lạnh đôi bờ vai
Hoa ơi rã cánh giữa đêm dài
Tôi đem hoa vỡ vào tim vỡ
Xa xót làm sao màu máu phai.
 
Tôi thấy tôi trôi giữa tháng ngày
Hoang vu vây phủ tận trời mây
Làm sao níu được người xa khuất.
Mà tôi cứ ngỡ về sáng nay.
 
Tôi nghe vó ngựa từ xa lại
Vẳng trong mờ mịt tiếng năm xưa
Người đi đi mãi không về nữa
Vẽ mảnh hồn đau tôi vẽ thơ.
 
                             Phan Quỳ

Thứ Tư, 10 tháng 12, 2025

VẪN CÒN – Thơ Lê Kim Thượng

  
   


Vẫn Còn
 
1.
Em qua, một sớm bình minh
Áo tà tha thướt, tươi xinh phiêu bồng
Nắng tô thêm chút má hồng
Có con chim hót chờ mong bên thềm
Nắng nghiêng soi gót chân mềm
Bước chân lối cỏ, hương đêm nồng nàn
Nón em nghiêng đổ nắng vàng
Lời em tha thiết, nhẹ nhàng, si mê
Tôi em nặng một lời thề
Xanh tươi lời hẹn, tình quê ngập tràn
Tình yêu như ánh trăng vàng
Sáng soi muôn lối, dịu dàng chênh chao
Vườn yêu đỏ sắc hoa đào
Hương bay ngan ngát, dạt dào ngất ngây
Bàn tay ve vuốt tóc mây
Bướm ong, ong bướm tràn đầy, chứa chan…
 

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2025

KÝ ỨC CHIỀU - Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến


   

 NGẨN NGƠ TIẾNG CHIỀU
 
Ờ kìa... chênh chếch mái đình
Hoa xoan rụng tím tiếng Kinh giữa chiều
Nắng dồn về bóng đổ xiêu
Lẩn trong gió lạ tiếng chiều ngẩn ngơ.
 
Hà Nội, chiều 15 tháng 4-2025
 
CHIỀU CUỐI NĂM
 
Cờ đỏ sải mình chào năm mới
Phấp phới sao vàng nhíu mắt chơi
Người cùng xe cộ chen như hội
Lớ ngớ nhìn nhau nhếch mép cười!
 
Hà Nội, tối 21 tháng 01-2025
 

LÂM SÀNG – Thơ Lê Kim Thượng


   


Lâm Sàng  
 
1.
Dòng sông con nước đầy vơi
Quê hương là một góc trời tươi xanh
Làng quê bình dị, an lành
Mà trong nỗi nhớ đã thành thân thương
Quê hương một nắng, hai sương
Nhớ người xa xứ, tha phương chưa vừa
Quê hương mưa nắng hai mùa
Đầy vơi con nước, bóng dừa tươi xanh
Nhà quê vách đất, mái tranh
Giàn bầu, giàn mướp, cây chanh, cây cà
Người quê tình nghĩa bao la
Hiền hòa, mộc mạc, đậm đà, sắt son
Chiều buồn ngồi ngắm hoàng hôn
Mà lòng sao cứ bồn chồn, xuyến xao
Mùi hương lúa chín ngọt ngào
Màu lam khói bếp quyện vào câu thơ…
 

LŨ – Thơ Lê Phước Sinh


   

Lũ Dồn Lũ Dồn tự Lũ Dồn...
Báo cáo lên trên Trời Lú nặng
Người Già chết cóng vì Vọt bẻ
Trăm ngôi nhà lút do... Đất sụt
Thủy Điện băng huyết đến Kỳ kinh...
 
"Lũ" chuyện "chút xíu" mà la lớn !!?
 
                                 Lê Phước Sinh