BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2019

THU LẠNH, ĐỢI NGÂU - Thơ Đặng Xuân Xuyến


        
      Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến


THU LẠNH

Người đã đi rồi, đi quá xa
Bỏ ta ở lại với quê nhà
Hôm nay về lại thăm làng Đá
Ngơ ngẩn chiều tà ta với ta…

Giếng nước còn trong, bậc đã rêu
Chênh chao chiều vọng tiếng cu gù
Tháng chín thôi mà... sao đã lạn
Thu vàng vồi vội rải nắng hanh.

Ừ, trách gì đâu, chỉ nhớ thôi
Người đi thì cũng đã đi rồ
Nào ai biết được duyên mà đợ
Mây tím lưng trời, thôi, cũng thôi.

Hà Nội, chiều 20.10.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN


   

ĐỢI NGÂU
(Tặng út Hiền)

Nghiêng vành nón
giấu buồn theo sóng gợn

Đã Ngâu đâu
mà rưng rức chân cầu

Ngoái đầu lại
bụi bạc màu hoa cải

Trăng rủ buồn
vàng võ ngón tay thon.

Hà Nội, 08 tháng 08.2017
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

THU ĐẾN - Thơ Đoàn Giang Đông


        
         Nhà thơ Đoàn Giang Đông


THU ĐẾN

Thu đã đến rồi có phải không?
Sao còn nghe nắng Hạ hoa nồng
Nghe con chim hót sau vườn chuối
Trốn nắng lâu rồi cứ ngóng trông

Ừ thì chắc vậy tối hôm qua
Tôi đã nằm nghe tiếng vạc xa
Nghe tiếng ai về trong giấc ngủ
Như lời êm ái khúc tình ca

Còn em nắng Hạ vương vào mắt
Cháy cả vành môi những tháng ngày
Em có mơ Chiều Thu gió đến?
Để làm mát lại giấc nồng say

Còn tôi thì vẫn bên sông vắng
Ngắm nước sông trôi nhớ nắng Hè
Nhớ buổi gặp em nơi cuối phố
Chiều tàn đêm xuống đợi sương về

Ồ kìa Thu Đẹp đến rồi em
Cứ để Hồn Lâng dưới bức rèm
Cho kẻ Rồng Mơ về chốn cũ
Nằm nghe Thu Động mãi đêm đêm

                        Đoàn Giang Đông
                           Đầu Thu 2019

Thứ Năm, 22 tháng 8, 2019

BÂY GIỜ THÁNG MẤY? -Thơ Phan Thạch Nhân


       
                   Tác giả Phan Thạch Nhân


BÂY GIỜ THÁNG MẤY?

Này em! Bây giờ tháng mấy?
Mà nghe hơi lạnh đêm về
Đi qua thời gian ta thấy
Đường trần như một cơn mê
Bên đời, quán cốc cà phê
Lá rơi bay lượn quanh lề
Ta nghe niềm đau trong lá
Thu về bóng rũ lê thê.

Này em! Có nghe thu tàn
Chiều hoang lạnh lùng bến lạ
Ta vương nỗi niềm của đá
Âm thầm nhẹ gót chân qua
Thấm thoát đi qua mùa mưa
Dốc đời gập ghềnh bỡ ngỡ
Tưởng chừng hụt hơi tắt thở
Nắng thu loang lổ bên thềm.

Này em! Sương rơi khắp phố
Gió lạnh rùng mình, thiết tha
Ta mơ tìm về tuổi nhỏ
Đam mê lứa tuổi học trò
Ta mơ mực tím đầy tay
Vô tư lọ lem trên áo
Ta mê áo trắng thơ ngây
Thiên thu màu tím hiền hoà
Tiếng trống trường xưa năm ấy
Sách đèn ngày đó chưa xa.

Này em! Cúc vàng trước ngõ
Xinh như màu áo em thơ
Lung linh nhẹ nhàng theo gió
Bướm ong tung cánh vỡn vờ
Thời gian thu tàn mấy bận
Áo xưa phai nhạt mấy màu
Sang sông mưa buồn tắt nắng
Đến mùa ngồi nhớ thương nhau.

Chia tay thu vàng đi nhé!
Sương mù phủ lối lưa thưa
Nắng vàng đong đưa sót lại
Vương buồn man mác thềm xưa
Thu đi vương sầu tê tái
Tìm về nơi chốn thiên thai
Mi cong u buồn khép lại
Sương đêm giá buốt canh dài.

                       21/8/2019
                 Phan Thạch Nhân

TRẦN GIAN ƠI, TA CÒN BAO LÂU NỮA - Thơ Nguyễn Đình Hạnh


    
     Tác giả Nguyễn Đình Hạnh


TRẦN GIAN ƠI, TA CÒN BAO LÂU NỮA

Em ở đâu để chiều nay úa nắng,
Cây rũ buồn và ve cũng im hơi,
Gió phương nao mây tỏa bóng bên trời,
Ta hiu quạnh chất ngất hồn thương nhớ.

Em có nghe trong âm thầm lá úa,
Tiếng thời gian khắc khoải chết trong ta.
Đêm lênh đênh lòng phố vắng ơ hờ,
Ngày ngất tạnh những cung đường mỏi mắt.

Ta đã hẹn từ muôn ngàn kiếp trước,
Sao kiếp này vẫn trắc trở muôn trùng
Ôi mỏi mòn ôi thương nhớ mênh mang,
Em có biết ta hao gầy úa héo,

Ta thèm chết những đêm về theo dấu,
Bước chân em… chìm giữa lối trăng sao.
Linh hồn ta… nguyên vẹn một niềm đau,
Ôi Thượng đế… mang con… về đất hứa.

Trần gian ơi, ta còn bao lâu nữa,
Bao lâu chờ… bao lâu ngóng trông nhau
Còn bao lâu… hay còn đến bạc đầu,
Và hết kiếp mãi sầu mong thương nhớ.

                             Nguyễn Đình Hạnh

KHÔNG ĐỀ - Thơ Phan Quỳ


    
                 Tác giả Phan Quỳ


KHÔNG ĐỀ

Ta về xếp lại xưa sau,
Vời trong bóng đổ, nhuốm màu thời gian.
Xuân qua rồi mấy thu tàn
Tịch dương mấy bận, vội vàng bóng câu.
Ta về nghe hạt mưa mau
Nghe cơn nắng hạ trên màu mây xanh
Một mai gom lại chút tình
Ta về chăm chút cho mình với ai?
Ngàn lau xa khuất dặm dài
Đâu rày thưa vắng hình hài , dạ vâng?
Tìm trong hơi gió ân cần
Thoảng nghe nhỏ nhẹ một lần hỏi han.
Tìm trong đáy nước vừa tan
Khuôn trăng còn lại muôn ngàn vỡ mau.
Ta về xếp lại xưa sau
Nghe từng rơi rụng nhuốm màu thời gian.
Về đâu là đổ hàng hàng
Thu sang mấy độ, đông tàn mấy phen.
Hoàng hoa vương lại bên thềm,
Bên song mình nhớ hạt mềm sương bay...

                                               Phan Quỳ

Thứ Hai, 19 tháng 8, 2019

CHÙM TỨ TUYỆT (2) - THÁNG 8-2019 - Thơ Nguyễn Khôi


       
                 Nhà thơ Nguyễn Khôi


CHÙM TỨ TUYỆT (2) - THÁNG 8-2019
                        
*1- Thương chiến Mỹ - Trung chưa phân thắng bại
Putin tọa sơn "đục nước béo Cò"
Tập Cận Bình run "năm con số 9"
"Động loạn Hồng Kông" tan vỡ mộng mơ...
                            
*2- Vẫn đẹp nhất là Mùa thu Hà Nội
Nắng mật ong thơm suối tóc em bay
Rừng lá vàng hong rợp đường Hoàng Diệu
Vừng đỏ hồ Gươm, Liễu biếc hồ Tây.
                           
*3- Cả Đất nước tưng bừng ngày Độc Lập
Đường Bắc - Nam mong "Cao tốc" vươn xa...
Anh "Đồng Chí" luôn gây trò "bắt nạt"
Biển Đông này đâu phải của Trung Hoa ?
                           
*4- Năm nắng nóng vượt tầm kỷ lục
Mừng Kinh doanh, sản xuất vẫn tăng đều
- Nhưng Bóng Đá thua Phnôm Pênh rồi đấy
Muốn thành Rồng hay Cò Vạc... chớ Kiêu ?
                            
*5- Em yêu quý, nhớ chăng ngày sơ tán
Tết ăn mừng " nồi Sắn luộc" mà vui
Thằng Mỹ cút, lại tiếp 3 cuộc chiến
Nay hòa bình... đâu đã được thảnh thơi !?!
                          
              Hà Nội, mừng 9/8 và 2/9/2019
                           Nguyễn Khôi

CHONG ĐÈN ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH - Nguyên Lạc


       


CHONG ĐÈN
ĐỌC VĂN TẾ THẬP LOẠI CHÚNG SINH
(Bài thơ viết cho ngày rằm tháng bảy để tưởng niệm)

Đêm quánh đặc tiếng thời gian tích tắc
Chong đèn khuya đọc lại truyện tử sinh
                                        (Nguyên Lạc)

"Còn chi ai quí ai hèn
Còn chi mà nói ai hiền ai ngu
Một phen thay đổi sơn hà
Mảnh thân chiếc lá biết là về đâu" *

Chong đèn. đọc truyện Nguyễn Du
Câu thơ trêu khổ. thiên thu lệ người!
Lệ xưa. tháng bảy sụt sùi
Người nay. mùa đến. có vui được nào?

Tháng tư ngày ấy. năm nao
Quê hương tan vỡ. biển dâu kiếp đời!

Tiền nhân. thảm thiết khóc người
Ta. nay đêm muộn. mượn lời thơ xưa
Chiêu hồn tháng bảy. mưa thưa
Thở dài. tiếng gió lạnh thừa đêm nay!

Khêu đèn. cho nỗi sầu dài
Đọc trang thơ cổ. khóc ai mùa về!
"Chúng sinh thập loại" buồn thê!
Thời gian tích tắc. tái tê điếng lòng!

Lưng tròng số kiếp trầm luân
Khép trang thơ cổ
Nến hồng lụn tim!

                                  Nguyên Lạc
.........

[*] Lời thơ "Văn tế thập loại chúng sinh" - Nguyễn Du

Thứ Ba, 13 tháng 8, 2019

BỊN RỊN TRẦN GIAN - Thơ Lê Thi Quỳnh Dung


       
                     Tác giả Lê Thi Quỳnh Dung


BỊN RỊN TRẦN GIAN

Nếu bảo tôi hãy cuốn gói lên đi về thế giới khác
Thì tần ngần tôi còn tiếc trần gian
Lúc ra đi đâu tiếc bạc tiếc vàng
Bởi tôi nghèo và từng tay trắng

Tôi chỉ ngại bên kia - thế giới khác
Không ánh trăng, không nước chảy diệu kỳ?
Không đất đá muôn màu lên hoa đẹp
Không câu hát ngọt ngào sâu lắng
Tặng dân gian trên sân khấu cuộc đời
Không cả đắng cay trong lời nhạc
lưu luyến chân người và chua xót lên môi.

Không những điều chưa nói nên lời
Chỉ ánh mắt yêu nhau từng hiểu
Dầu chỉ thoáng chốc thôi
Như món quà nhận biếu
Trần gian đầy món nợ nhân văn
Không những tình bạn buổi lang thang
Tâm tư trao nhau lời chia xẻ
Không những khúc thương à ơi người mẹ trẻ
Tiễn chồng đi không thấy ngày trở về
Ôm con mình lên tận đỉnh sơn khê
Lòng hoá đá và tình yêu hoá đá.

Tôi sống và lớn lên giữa đống tro tàn đổ nát
Tự vượt lên mình tìm số phận vui may
Luôn thất bại tôi tìm trong cô quạnh
Niềm thơ yêu mà bồi đắp tâm hồn

Nếu phải ra đi
Lòng rất bồn chồn
Chưa nói hết những điều suy nghĩ
Đôi tay trần còn nhiều mộng mị
Nên chưa thể nào viết trọn ý nhân gian.

Sao nhặt sao thưa nhìn tôi kiểu chập chờn
Tôi cúi xuống âm ỉ buồn câm lặng
Râm ran lắm thôi mình ra ngõ vắng
Nhìn cá vàng thơ thẩn một mình thôi

Dẫu có đơn côi nhưng mình tự tại
Yêu trần gian theo lối của riêng mình.
Trần gian này muôn vẻ kiếp nhân sinh
Mỗi một vẻ đoạ lòng nhau nhiều vẻ

Xin giữ cho nhau những lời chân thật
Tự đáy lòng lên nhạc lên thơ
Trần gian này còn lắm bụi mờ
Thì ít ra góc riêng mình chiu chắt.

Trần gian này còn đấy thu mơ
Dẫu hoà bình đánh đổi bằng cái chết.
Trần gian này còn đấy bụi mờ
Vẫn đẹp lắm, gợi hồn thơ bay nhảy.

                       Lê Thi Quỳnh Dung

BÊN NẤM MỒ CON, THƯƠNG CON VÀ LỜI CẦU NGUYỆN THẾ NHÂN - Thơ Phạm Ngọc Thái


       
                                Phạm Ngọc Bảo                                        
                           (7.3.1992 - 22.7.2019) 

     
BÊN NẤM MỒ CON

Ngủ đi con ngoan ! Ngủ đi con !
Chuyện đời coi đã trả nợ xong
Hãy yên giấc mộng ngàn năm nhé
Cha còn bận bịu chút trần gian

Cha ôm nắm đất rắc lên mồ
Đất này đất mẹ. Đất ông cha.
Ấp ủ cho con vào sông núi
Hồn con mai mốt nở đầy hoa

Con sẽ cùng cha tới Tây Thiên
Không về trần nữa, hết ưu phiền
Con đi trả nợ cho cha đó ?
Đã trút lên đầu đứa trẻ ngoan

Kiếp trước đời cha chắc tội nhiều
Kiếp này bố lại phải mang theo
Hỡi ôi, nợ trả còn bao cách ?
Sao nỡ bắt của tôi đứa con yêu !

Con sống cùng cha 27 năm
Nâng như nâng trứng. Ngọc long lanh.
Ngày tháng cha con mình quấn quít
Giây phút ngờ đâu bỗng tan hoang

Món nợ cuối cùng của tôi đây ?
70 xuân sống cõi đời này
Nay dẫu trở thành Thi Nhân Lớn
Tôi trả nợ xong rồi, hỡi Như Lai !?

Con đem đời con gánh cho cha
Tâm cao như núi, dạ bao la
Cha xin Quan Thế Âm Bồ Tát
Đưa con về cõi cực lạc cùng cha

Nắm đất cha đang rắc lên mồ
Ru con yên ngủ giấc tuổi thơ
Đừng buồn con nhé ! Dù chết sớm
Để về Đất Thánh sống thiên thu

Thánh Phật rồi đây sẽ đón cha
Có con theo cạnh chốn Ba Tòa
Cha sẽ bồng con trong trời đất
Nhân gian hương khói... khắp sơn hà...

                      Ngày đắp mộ cho con
                                28.7.2019

Chủ Nhật, 11 tháng 8, 2019

PHƯỢNG - Thơ Nguyên Lạc


    


PHƯỢNG

Có một mùa xa lắm
Phượng nở đỏ góc trường
Ve reo mừng rộn rã
Từng bước nhỏ thân thương
Líu lo giờ tan học
Rực trắng cả con đường
Mắt liếc dao lá trúc
Chém tim ai bị thương!

Thương phượng rưng mắt đỏ
Người giờ tìm phương nao?!
Vẫn đường xưa lối cũ
Ve buồn tình trốn đâu?!
Dấu chân nào nho nhỏ
Nhói hồn tôi rất lâu!
Lời yêu không dám ngỏ
Nên hằn rõ trong lòng

Chiều nay bên trường cũ
Mười năm rồi phải không?
Mười năm …
Dài có đủ?
Phượng ơi. dù trăm năm!

                  Nguyên Lạc

CHÙM THƠ MÙA THU - Ái Nhân



ÁI NHÂN

Tên thật Bùi Cao Thế
Đt:0984470914
139- 399- Ngọc lâm – Long biên –Hà nội
TK Bùi cao Thế 10524096395016 Techcombank
Chi nhánh Chương dương – HN


CHỢT THU

Đúng là trời đã vào thu
Xanh trong thăm thẳm gió ru hồn người
Long lanh lên ánh mắt cười
Nắng tô vàng rộm lên vời vợi mây

Lá vàng đánh võng như say
Nàng Thu đỏng đảnh, heo may đùa cành
Chuông chiều run bóng liễu xanh
Mặt hồ như vẽ bức tranh mơ hồng

Gót sen lên lối phiêu bồng
Thoảng hương hoa sữa thơm nồng môi thơ

Thứ Sáu, 9 tháng 8, 2019

THUYỀN TRĂNG - Thơ Nguyên Lạc


     


THUYỀN TRĂNG

Vời đó phương đoài. mây trắng bay!
Sông sâu. còn ngút lụa trăng dài?
Ta ở phương này. thương nhớ lắm
Thương. những đường quê. thương lắm thay!

Trăng. ở phuơng nầy. sao tối nay
Nửa kia khuyết mất. nửa thuyền say?
Chở. cho ta nhé. sầu ngất ngất
Đổ. xuống sông kia. khúc tình hoài!

Ta. ở nơi nầy. đêm tối nay
Tay. ly rượu đắng. nửa trăng đây
Nửa hồn khuyết mất
Ừ khuyết mất!
Nửa hồn ở lại...
Với ly cay!

Ta ngỡ. đêm dài sẽ hết thôi
Trăng kia. rồi lặn khuất bên trời
Rượu cay
sao chẳng làm say mãi?
Đêm vẫn muôn trùng!
"Mây vẫn bay"!

Nguyên Lạc

Thứ Hai, 5 tháng 8, 2019

DẠ KHÚC THU - Thơ Nhật Quang


   
                  Nhà thơ Nhật Quang


DẠ KHÚC THU

Sầu dâng
mắt lệ vời xa…
Hoàng hôn tím
loang nhạt nhòa
buồn vơi
Thềm vương 
vàng lá Thu rơi
Mây giăng
mưa đổ
rã rời niềm đau
Phôi pha
ký ức úa nhàu
Rứt ray mãi
nửa đời nhau hững hờ
Cô miên
ru mộng ảo mờ
Đêm nghe trăng vỡ
lặng bờ hoang vu
Trở trăn…
nặng níu tâm tư
Tiếng đêm thổn thức...
giấc Thu chập chờn.

          Nhật Quang

ĐOẢN KHÚC TA PHỤ NHAU CHƯA? - Thơ Trần Mai Ngân


       


ĐOẢN KHÚC 
TA PHỤ NHAU CHƯA?

Cớ sao người lại phụ tôi
Câu yêu nồng thắm thành vôi trắng tình
Cớ sao ... Mình lại trách mình
Lòng vòng, lẩn quẩn bởi hình bóng ai
Bây giờ tan tác vàng phai
Theo con nước chảy chia hai lối về
Phụ nhau... hai chữ dễ ghi
Khẽ khàng thôi nhé, mần chi... vội vàng
Phụ nhau chóng vánh... ngỡ ngàng
Đành coi như chiếc lá vàng vừa rơi !

***
Trách nhau sớm rứa người ơi
Phải chăng yêu nhớ, bồi hồi... vắng tin
Phải chăng ta chợt im lìm
Con tim trống vắng dây bìm bìm leo...?

***
Nhớ người cách núi ngăn đèo
Bài thơ trách nhẹ... bởi điều vu vơ ...
Mà thôi chừng ấy... là thơ
Vỗ về nhau một chút mơ cuối chiều ...

***
Gởi mình man mác niềm yêu
Trăm tương tư với nghìn điều... ngẩn ngơ
Gởi nhờ cơn gió ơ thờ
Gởi qua bến vắng lặng lờ... hồn ai
Gởi qua biển rộng sông dài
Chân trời viễn xứ vọng hoài thuỵ du. 
                 
                                 Trần Mai Ngân