BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

TRÓT TRAO 1-2 / Thơ Lê Kim Thượng


        
     Nhà thơ Lê Kim Thượng


TRÓT TRAO 1-2

1.
“Thân em như hạt mưa rào
Hạt rơi xuống giếng, hạt vào vườn hoa...”
Qua sông, áo lụa thướt tha
Bờ mơ, bến mộng, tình ta tràn đầy
Bóng hồng qua bến Heo May
Tình chao theo gió, tình say tím lòng
Thương thương, nhớ nhớ, mong mong
Mặt hoa, da phấn, môi hồng màu son
Giọt sương trên lá xanh non
Giọt buồn vương vấn trên con mắt huyền
“Hai thương ăn nói... có duyên...”
Hương tình tỏa xuống bình nguyên xuân thì
Bồi hồi, ngây ngất tình si
Bỗng dưng lại sợ, tình đi... qua cầu
Vai anh em tựa nghiêng đầu
Tóc thơm hương bưởi, hương cau... bần thần
Đâu đây có tiếng suối ngân
Lời yêu chảy mãi, trong ngần tiếng yêu
Trong vòng tay, chẳng nói nhiều
Nắng mai nồng ấm, mưa chiều thiết tha
Đưa tay hứng giọt trăng tà
Trải lên da trắng... đêm qua hoặc huyền...

KÝ ỨC NÔNG SƠN - Thơ Huy Uyên


       
           Nhà thơ Huy Uyên


KÝ ỨC NÔNG SƠN (*)

Chiều quay lại trên đồi Nông-Sơn
bao năm rồi khép tình cô-lữ
đường băng số 5 chôn kín căm hờn
còn lại mây, cánh đồng mùa hạ cũ.

Oanh xưa hót bài quạnh-hiu mùa nhớ
quanh căn-cứ sầu theo khói chiều bay
trận chiến khuất chìm máu lửa
canh đêm dỗ giấc ngủ ngày.

Ly rượu cạn nửa đời đêm nay
giang-hồ-súng-đạn-quân-giang-thủy
tình về sau những lúc khướt say
đồn lạnh mây qua rưng rưng lệ.

Ngày tháng An-Hòa săn lùng giặc
treo đời lính lên từng ngọn cây
hẹn thư tình cho em quên viết
đêm đi mặt trận buồn có hay.

Quẩn quanh ngày tháng thép gai, rừng
ta mãi cầm tù đời lính thú
mà xót lòng người đau đớn không
hỏi còn vợ dại mẹ già giờ sinh-tử ?

Ta nhớ em chiều với lược gương
đêm về súng giặc quanh đồn trại
pháo địch cầm canh cạnh tiền-đồn
hồn-phách ai đêm còn thức mãi.

Bên ngoài đường băng dài nỗi nhớ
ta nằm chết mộng khúc sông-hồ
quê hương từ điêu-linh đạn lửa
dấu hồn vào ký ức mơ xưa.

Sóng về Giao-Thủy trôi mênh-mang
em còn đợi ta ngoài bến cũ
xóm chợ bên sông quạnh-hiu buồn
cầm hoài trong tay sầu mưng mủ.

Ước buổi ta về em trong vườn
bà con nghèo tháng năm mưa nắng
ngày đi ta chinh-chiến điêu-linh
hỏi còn trong ta tình sâu nghĩa nặng.

Vẫn quan hoài bóng người quê cũ
bâng khuâng gió khói đốt đồng
nằm đây mà đau lòng viễn xứ
em bảo đi hoài có nhớ không ?

Tháng năm chờ giặc ở Nông-Sơn
qua rồi hơn bốn mươi năm lẻ
bóng xưa chờn-chập căn-cứ 5
dưới đồi xanh lại màu cây cỏ.

Đám ruộng quê nghèo mang chiều nhớ
lính cũ chắc giờ đã già nua
đàn trâu lững thững từng khoang mạ
ta đứng đây chết mộng sông hồ.

Hỡi hồn ai theo gió bay qua !!!

                               Huy Uyên

..............

(*) Căn-cứ Tr.Đ5 / TQLC/HK, An-Hòa, Quảng-Nam

TIẾC NUỐI... - Thơ Quang Tuyết


    
                  Tác giả Quang Tuyết


TIẾC NUỐI...

Có bao giờ gió mùa chịu đứng yên?
Mây không bay
Sóng thì hiền biển lặng
Em sẽ về nhặt từng sợi nắng
Kết thang đời đưa người lại phố xưa

Rồi khi ấy
Tóc trắng đẹp như thơ
Nhìn nhau ngây ngô mơ về thời tuổi mộng
Thuở Anh chưa vào đời, 
Em vẫn còn lóng ngóng
Hay giận hay hờn
Mắt liếc với môi cong
Hoa khế tím rụng đầy sân
Trưa hè rủ nhau tìm con ong mật

Tay ngập ngừng
Chạm bàn tay ngơ ngẩn
Tim nghe nhịp tim má đỏ ửng màu hường
Ừ thì chắc tại thầm thương
Nên bỗng dưng lòng mình bối rối
Ừ rồi vì nông nổi nên màu khế nhạt phai hương

Anh từ thuở lên đường
Bụi đời vương đầy áo trận
Em chìm trong số phận
Mình lạc mất mùa Xuân

Nếu gió mùa nầy đứng yên
Biển lặng con sóng vỗ
Nếu người chưa bước lỡ
Bến đời em chưa đắm một chuyến đò.

                                      Quang Tuyết

TÓC RỐI - Thơ Hiệp Kim Áo Tím


             
                               Nhà thơ Hiệp Kim Áo Tím




DẶM DÀI RONG RUỔI - Thơ Châu Thanh Thủy


     
                          Tác giả Châu Thanh Thủy


DẶM DÀI RONG RUỔI

Anh ví tôi như con ngựa bất kham
Mặc sức phi khiến cương anh lạc lối
Tôi đi theo lũ thác ngàn hú gọi
Cơn gió hoang dẫn lối giấc mơ hoang.

Đừng cố chi, đừng mặc sức trang hoàng
Tàu ngựa đẹp, máng thức ăn bổ dưỡng
Sắm làm chi tay cầm cương lực lưỡng
Chẳng ăn đâu với tiếng gọi đại ngàn.

Tôi không hề nuối tiếc hoặc thở than
Buông chân mỏi qua muôn vàn dốc đá
Uống suối rừng và nhẩn nha cây lá
Ngắm trăng khuya rơi xa lạ dặm đường.

Đừng trách tôi không yêu, giận, ghét, hờn
Tôi mặc kệ những đau buồn nông nổi
Gót mải mê nên chẳng nghe gió thổi
Bỏ sau lưng xào xạc lá cây rừng.

Nếu nhớ nhau chỉ hãy nhắc tôi đừng
Quên ngày cũ, lúc ta dừng bên suối
Ngắm chùm hoa treo vách rừng tiếc nuối
Một thoáng xưa, xuân tuổi nụ đã tàn.

Đừng trách tôi ! Chốn tình cũ hoang tàn
Thả nước kiệu, hứng trăng ngàn rong ruổi
Kẻ phiêu diêu vốn làm gì có tuổi
Dấu chân buồn năm tháng vẫn ngược xuôi...

                                     Châu Thanh Thủy
                                           13-1- 2011

XIN CHÚT NHIỆM MẦU - Thơ Trần Mai Ngân


    
                           Nhà thơ Trần Mai Ngân


XIN CHÚT NHIỆM MẦU

Nhiệm mầu... xin chút nhiệm mầu
Xua tan cơn mộng ảo sầu trong ta
Tỏa hương từ lá, từ hoa
Dịu thơm ngan ngát bay xa... thinh trần...

Nhiệm mầu xin đến một lần
Cho bàn tay chạm thật gần bàn tay
Cho đêm nối tiếp đêm dài
Để ta nương tựa những ngày có nhau...

Nhiệm mầu xin giấc chiêm bao
Tỉnh ra thức giấc ngọt ngào vẫn đây
Ngoài hiên nắng đã lên đầy
Cỏ, cây, hoa, lá...vẫn ngày chiêm bao !

                                   Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2018

ĐI NHẶT LÁ VÀNG - Thơ Quách Như Nguyệt


       

ĐI NHẶT LÁ VÀNG

Tôi, người đi nhặt lá vàng
Từng chiếc lá từng lời thơ tha thiết
Từng chiếc lá, thấy lòng sao tưởng tiếc
Nhớ ngày nào lời yêu nói bâng quơ

Tôi muốn là người đi nhặt lá
Lá vàng...  khô mầu tím đỏ cam hồng
Mối tình nồng thuở xưa đành đánh mất
Lá vàng buồn khô héo ở trên tay

Tôi là người muốn đi nhặt lá
Cúi người lòm khòm ra dáng ăn năn
Mất em rồi ngồi tưởng tiếc gối chăn
Mùi hương tóc còn thoảng bay trong gió

Mỗi lần buồn tôi ra sân nhặt lá
Bao nhiêu lá vàng, bấy nhiêu nỗi nhớ
Mỗi chiếc lá, nụ cười em phảng phất
Mất em rồi, chiếc lá nát trên tay

                              Như Nguyệt

 
        

Thơ: Quách Như  Nguyệt
Nhạc: Mai Phạm
Tiếng hát: Đăng Hiếu
Hòa âm: Phan Vũ Kiên Thanh
    

CHÙM THƠ THIỀN 26 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN


        

HEO

rất sợ kéo về đằng trước
nhất là khi bị cột dây vào cổ
con heo tư duy
con đường phía trước
duy nhất là
chết

XẾ CHIỀU... - Thơ Đặng Xuân Xuyến


       

XẾ CHIỀU...
(Thơ vui)

Bực!
Gạ bán chẳng ai mua
Gạ cho chẳng ai nhận
Gạ tặng chẳng ai cần
Đứng đứng ngồi ngồi
Chỏng trơ
Ế.

Ừ!
Chẳng bù khi xưa còn trẻ
Chả cần một câu rao bán
Chả cần một tiếng gạ mua
Chỉ vẩn vơ cười
Đã ngọt ngào tanh tách tôm tươi
Mẹ thói đời
Đểu.

Này.
Chửi đấy
Cha đứa ngày trước háu ăn
Mẹ đứa ngày trước nhỏ dãi chết thèm
Giờ...
Chạy cả đâu rồi
Cha lũ đểu.

Làng Đá, đêm 25.08.2018
ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

NIỆM KHÚC ĐÔNG 2018, PHÔI PHA - Thơ Châu Thanh Thủy


    

NIỆM KHÚC ĐÔNG 2018 -1

Ta về ngày gió mùa đông
Nghe heo hút lạnh trong mông mênh tình
Đưa tay đỡ lấy tim mình
Để hong giá buốt trong thinh không buồn!

                                                  7-11-2018


NIỆM KHÚC ĐÔNG 2018 - 2

Sao nàng mở cửa mùa đông
Để lan cái lạnh vào vòng nhân gian
Chợt thèm hơi ấm nồng nàn
Từ đôi mắt ấy dịu dàng qua tim...

Xa xăm
bóng một cánh chim
Mênh mang cơn gió,
lặng im
cuối trời...

              8-11-2018


PHÔI PHA

Lạnh lùng tháp cổ, im lìm tượng
Vàng son một thuở, tiếng chiêng buồn
Vũ nữ cong mình, tay uốn lượn
Mà trong cõi nhớ lệ sầu tuôn...

                 Châu Thanh Thủy

XA XÔI... - Thơ Hiệp Kim Áo Tím


       
                  Hiệp Kim Áo Tím


XA XÔI...

Cây bao mùa thay lá
Thời gian cứ trôi qua
Giật mình ta nhìn lại
Ô... ta nay đã già

Tóc đen giờ pha bạc
Bốn mùa nghe lá hát
Nghe rì rào xào xạc
Rồi bay theo gió cát...

Ta ngắm nhìn mây trôi
Lòng chợt thấy bồi hồi
Nơi một góc chân đồi
Có người... nhớ xa xôi

Này... người yêu tôi ơi !
Dẫu xa cách phương trời
Nhìn lá vàng rơi rơi
Ta nhớ lắm... người ơi

Chiều nay buồn vu vơ
Đếm lá rơi thẫn thờ
Ta mang bao nỗi nhớ
Em… dáng gầy ngây thơ

Ta yêu nhau tình cờ
Mộng đẹp cứ như mơ
Tình ta như bài thơ
Chẳng bao giờ tan vỡ...

Hiệp Kim Áo Tím
Đà Lạt,10/11/2018

CHÙM THƠ THIỀN 1 CỦA CHU VƯƠNG MIỆN


        

VÔ NGÃ

hiện tượng là vô ngã
sự vật là vô thường
buổi sáng hoa bụp nở
buổi chiều hoa bụp tàn
ngàn xưa đã như vậy
khời thủy là chữ duyên
nơi Hà Nhai vãn độ
neo đó một con thuyền
nhổ neo là bến giác
nước chấy chảy ưu phiền
bao si mê sân hận
theo gió lộng từng cơn
vũ trụ là vô ngã
thân ta là vô thường


TRĂNG GIÀ

nhìn lên một mẩu trăng già
chú Cuội đứng hốt lá đa suốt ngày
bầy trâu con béo con gầy
con thời ăn lúa con ngây ngó nhìn
nhìn theo đồng lúc chiền chiền
bầy chim cũng họp chợ phiên tháng mười

GỞI TÌNH CHO CHÚA - Thơ Huy Uyên


     
                   Nhà thơ Huy Uyên
  

1- CHIỀU TRÊN SÂN BAY

Chiều một mình ở sân bay
anh tiếc nhớ mối tình đi lạc
nơi cỏ cây cũng rơi nước mắt
con tim mỏi lối đi về.

Quạnh vắng ở đâu bóng hình em
thức dậy với giấc mơ địa ngục
những đường băng bò dài vào ký ức
vẩy tay sao lòng quá buồn.

Em đi xa bỏ đôi mắt ở lại
để ai cô đơn với chiều sân bay
hương thu bạc màu tím tái
chiều thu thầm thì.

Ngày ngủ muộn phôi pha nỗi nhớ
anh bơ vơ từ dạo xa người
trở về sau bao cuộc nổi trôi
ai khép cửa mà ngoài kia đầy giông bão.

Vụng dại bỏ đi mắt em cuối hạ
trải bên đời nỗi niềm biệt riêng
những ngọn cây quanh đây bỗng dưng buồn
xót xa về làm đám tang của lá.

Vẫn em với thoáng mây trời
mãi hoài giọng ca cổ tích
vĩnh biệt em với mối tình xa khuất
chiều về trên sân bay.

EM ĐI CÙNG ANH NHÉ - Thơ Quách Như Nguyệt


    

EM ĐI CÙNG ANH NHÉ

Anh muốn đi cùng em...
đến thiên đàng hạ giới
Nơi có mặt trời tràn ngập nắng quanh năm
Gió hiu hiu thoáng mát ánh trăng rằm
Sao lấp lánh sáng rực vùng hoang dã

Ở nơi đó, mây trắng mỏng lụa là
Hoa mai vàng, hoa sứ nở kiêu sa
Đủ loại hoa đủ mầu khoe sắc thắm
Đến nơi đó mình vui vầy, buông thả
Trăng trên cao chứng giám chuyện tình ta

Đi cùng với anh nha
Mình quên hết chuyện nhà
Nghe sóng vỗ, cây la đà che nắng
Bỏ dép ra, đi chân không trên cát
Nắm tay nhau, anh sẽ là bóng mát
Ở bên nhau quên hết cõi ta bà

Em đi cùng anh nhé
dắt dìu nhau... ta bước vào mê hoặc
Thiên đàng tìm đâu xa?
Thiên đàng ngay trước mặ
Anh ôm em ghì chặt, vì sợ lắm mất em!

Em sẽ cười rộn rã, mắt em tươ
Sẽ không có nước mắt,
không tiếc nuối và buồn bã
Đời đẹp quá, hai ta cười ha hả...

Mau mau đi cùng anh
Em chần chừ gì chứ?
Hàng dừa cao đang chờ đón mình kìa
Đi đi em, cớ gì mà do dự
Cuộc sống này ngắn ngủi, chớ suy tư

Đi với anh đi cưng, đừng ngần ngại
Yêu nhau thật có gì mà ngại
Chờ lâu rồi, em nhận lời anh nhé
Cùng vui vầy quên hết chuyện tương lai
Đi với anh nha, năn nỉ mà…. yêu dấu

Tình trễ tràng nên tình rất đậm sâu
Chỉ dịp này cơ hội chẳng nhiều đâu
Ta bên nhau quên thế thái âu sầu...

                    Quách Như Nguyệt


      

             Thơ: Như Nguyệt
             Phổ: Nhạc NS Nguyễn Văn Thơ
             Hoà Âm: NS Phan Thanh


      
               Thơ Như Nguyệt
               Ngâm thơ: Hoàng Hoa

BIỆT LY - Thơ Trần Mai Ngân


    
                              Nhà thơ Trần Mai Ngân

BIỆT LY

Trong mắt em in nét u hoài
Ta dằn dặt lòng đau khôn tả
Giữa chúng ta dòng đời nghiệt ngã
Rất thật gần cũng rất thật xa...

Trên môi em là mộng đầy hoa
Hương vị ngọt của đêm uống cạn
Ngày vì nhau nên trôi chạng vạng
Nước mắt em hay giọt sương tràn...

Đôi tay em run rẩy ngỡ ngàng
Ve và vuốt... nâng niu mê ảo
Lòng tan tác trái sầu ái não
Biệt ly nào ngậm giữa răng môi !

Và như thế - đến lúc phai phôi
Đôi tay vẫy - cuộc tình bất tận.

                         Trần Mai Ngân
                                              

ĐÊM TIỄN BIỆT - Thơ Nguyên Lạc


        
                          Nhà thơ Nguyên Lạc
     

ĐÊM TIỄN BIỆT
(Kỷ niệm vùng sông Hậu, của một thời xa lắm)

Chiều chợt vội. căn chòi hoang bên ruộng vắng
Tiễn mối tình. chẳng hẹn sẽ dài lâu
Buồn mắt ai. rưng rức úa màu!
Tiếng chim vịt kêu chiều. đồng vọng!

Ôm em anh ơi. trời lạnh lắm!
Gió bạo hành. đùa cợt thịt da người!
Vòng tay ân tình. siết chặt thêm đi thôi!
Để ấm tình này...
Mai trùng khơi ly biệt!

Hôn em thêm đi. bờ môi rồi khô nhạt!
Ve vuốt thêm đi. thân xác sẽ hoang tàn!
Để mai rồi. đôi ngả ly tan!
Để chút gì...
làm hành trang cuộc lữ!

Để còn lại. cho người trở về phố cũ
Rồi từng đêm. đường kỷ niệm. đã từng ...!
Rồi từng đêm. khi phố thị lên đèn
Nỗi vô vọng thanh xuân. mòn. đếm bước!

Cơn mưa đêm ngoài trời.  sướt mướt
Từng tiếng mau. như báo tử một cuộc tình!
Động nỗi lòng. dâu bể nhân sinh
Gây chi cảnh sinh ly. tử biệt?!

Yêu em nữa đi anh. cho cạn kiệt!
Thân xác ân cần. em dâng trọn đêm nay
Tiếng vạc kêu sương. như tiếng thở dài!
Đêm sắp tàn
và rồi ta sẽ...!

Trên chiếc đò xuôi. một người. trở về phố thị
Một người lưng tròng
bên bến vắng. ngùi trông
Kẻ.  rồi phố thị cô đơn
Kẻ. sẽ ra đi
thách đố cuộc tử sinh
với nỗi tan tác trong lòng!
Và như thế... cuộc tình thời bão loạn!

                                     Nguyên Lạc