BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 20 tháng 6, 2019

TÌNH BỖNG NHỚ, BỖNG QUÊN - Phan Quỳ


    
                 Nhà thơ Phan Quỳ


TÌNH BỖNG NHỚ, BỖNG QUÊN

Người đi. Tình bỗng nhớ.
Người về. Tình bỗng quên.
Ta chào nhau giữa phố.
Phôi pha những êm đềm.

Ơi tia nắng vừa lên.
Ơi cơn mưa chợt xuống
Ơi mùi hương cỏ mật
Ơi tóc đẫm sương đêm.

Có cồn cào hiển hiện
Có sâu lắng trong tim
Có im lìm bão nổi
Có ồn ào, dịu êm?

Biết bao lần ta hỏi
Con sóng nào qua mau
Cuốn trôi về tất cả
Xô dạt lòng biển sâu?

Có hay lòng ta đau
Cơn mưa dài nỗi nhớ
Cơn nắng đẫm chờ mong
Ngày đìu hiu im vắng
Đêm quạnh quẽ bên song
Đêm chìm lắng mênh mông
Đêm
trăng tàn nguyệt tận
Đêm
hun hút vô cùng...

          Phan Quỳ

KIẾT HẠ - Thơ Trần Mai Ngân


     


KIẾT HẠ

Tháng Năm mùa Kiết Hạ
Vàng câu kinh khói hương
Ta vấn tội nhớ thương
Bởi ái mê tục luỵ...

Đạo đời hãy từ bi
Trái tim ta vô tội
Đã Khắc sâu tên người
Mắt môi đó nụ cười...

Bát Nhã tiếng chuông ngân
Muốn quên cõi tục trần
Ta giam mình chung thân
Mà sao ta không nguôi...

Trăm năm ta tội lỗi
Đọc lời kinh nhớ ai
Tình sao chẳng phôi phai
Nước mắt ta rơi mãi...

Tháng Năm mùa Kiết Hạ
Ta giam ta nẻo nào
Ngoài trần gian ai vẫn
Một tình yêu ngọt ngào...

           Trần Mai Ngân
               5-6-2019

TỰ TÌNH THÁNG SÁU - Thơ Hoàng Chẩm


       
                        Nhà thơ Hoàng Chẩm



TỰ TÌNH THÁNG SÁU

Tháng sáu ơi ngọn ngành xanh vườn cũ
Sông nước chiều xưa mở lối nhớ tình xa
Tay trong nhịp thở nghe tiếng buồn rơi rụng
Bến nước ân tình sâu lắng một mùa hoa

Ta trở lại bên sông tìm giọt nắng
Tháng sáu thì thầm khúc hát gửi lòng ai
Mặt mày xưa ngó nhau buồn không nói
Sợi tóc nào bay vẻ nét tàn phai

Lưng chừng con nước như dòng đời lặng lẽ
Nhớ ngày về theo dấu nụ hồng xưa
Em đong đếm hương nồng mùa hạ trắng
Chén hương cay môi thắm như cơn mưa

Bây chừ một chỗ ngồi còn trống trải
Còn đó ngày sang sông đi ngược đường tơ
Như bắt giữ bóng đời nhau qua dâu bể
Thì thầm âm xưa vọng tiếng đôi bờ.

Đợi vầng trăng khuất mượn màu hoa tím
Thuở đi về chải chuốt một giấc mơ
Tháng sáu có nhau trong từng hơi thở
Khéo tay buộc nối em giữ kín dòng thơ.

Nước không cạn bởi mùa hoa tháng sáu
Ngậm ngùi tôi một thoáng với tóc mây
Nụ hôn muộn màng đầu đời cất tiếng
Tình ơi!
Còn tuổi nào nghe ngóng giữa vòng vây.

                Viết giữa mùa bằng lăng tím
                            Hoàng Chẩm

YÊU DẤU - Thơ Quách Như Nguyệt


        
      Nhà thơ Quách Như Nguyệt


YÊU DẤU

Em muốn gọi anh, nói lời yêu dấu
Gọi cho anh, em nói em yêu anh
Để rồi nghe anh nói anh yêu em
Mình nói mãi, nói hoài… không biết chán

Em muốn gọi anh, mỗi ngày… nghe anh nói
Nghe tiếng anh, để vui cả một ngày
Giọng ấm áp, em nghe hoài ..ngây ngất!
Tim rộn ràng, mê tiếng nói, mê say!

Em muốn gọi, không cần chờ anh gọi
Hồi hộp chờ… nghe anh nói “hello cưng”
Tim đập tưng tưng, em vui quá chừng chừng!
Đời sống đẹp nhờ có anh yêu dấu

Em muốn gọi, muốn gọi anh yêu lắm!
Nỗi đam mê… ngày một lớn dần!
Nhớ mắt nhìn, nhớ bờ môi thương thân
Ôi nhớ quá! Muốn gần anh yêu dấu!

Mình gọi phone cho nhau hằng ngày
Mình gặp nhau ba, bốn lần trong tuần
Vẫn thấy nhớ, nhớ từng giờ từng phút!
Tình chúng mình hạnh phúc, chẳng gian truân

Vĩnh biệt anh, người em yêu dấu
Vĩnh biệt môi hôn, vĩnh biệt nụ cười
Vĩnh biệt quãng đời xa tít tắp mù khơi
Quá khứ ơi, tình xưa ơi…. Vĩnh biệt!

                           Quách Như Nguyệt
                             June 19th, 2019

Thứ Tư, 19 tháng 6, 2019

TÔI BỖNG NHÌN TÔI - Thơ Hoành Trần


     
                 Nhà thơ Hoành Trần


TÔI BỖNG NHÌN TÔI

Nhìn mây bay lòng buồn chi lạ,
Ngẫm lại đời mình quá u mê.
Bởi quê cũng chẳng là quê,
Nên không níu được đời lê lết đời.

Bởi khôn dại qua rồi mới thấm,
Không lo xa nên đắm phải rồi,
May chăng còn được đôi lời,
Góp gom cũng được nụ cười thế nhân.

Ơi Quảng Trị nơi thân thuộc nhất,
Nơi tình yêu đẹp nhất trong đời,
Tình cha, tình mẹ,tình người,
Và em ngày ấy không lời mây bay!

Thu lá biếc mắt nai ngơ ngác,
Trói hồn ta quá chặc đâu ngờ.
Mãi mang một mối tình thơ,
Rêu rong kết dệt giấc mơ diễm tình.

Chừng nớ thôi khiến mình đủ mệt.
Cứ lê thê đan kết cả đời,
Thơ say say tỉnh vạn lời,
Quăng quăng bỏ bỏ bao nơi ta về.

Quay đầu lại tái tê tê tái,
Biết dại khôn biết dại hơn khôn.
Chừ đây nuối tiếc thiệt thân
Nghe lòng mặn đắng từng cơn mộng về!

Còn đâu nữa bởi mê mãi bước,
Nên cuối đời có được gì đâu.
Chừ đây mây đã trắng đầu.
Hư vô cát bụi một mầu hư vô!

                           Hoành Trần
                            19/6/2019

MỘT SỐ THƠ NHẠC THỦ BÚT CỦA THI SĨ PHẠM VĂN BÌNH - Hoàng Gia Độ

Xin giới thiệu cùng quý bạn đọc về  một số thơ, nhạc qua thủ bút của nhà thơ Phạm Văn Bình (đồng tác giả với nhạc sĩ Phạm Duy của các bản nhạc CHUYỆN TÌNH BUỒN, MƯỜI HAI THÁNG ANH ĐI). Anh Hoàng Gia Độ vừa gửi email đến chúng tôi:

Anh Đoàn Phú thân,
Đây là những bài thơ chính anh Phạm Văn Bình lúc trước đã tự viết tay tặng tôi làm kỷ niệm. Sắp đến giỗ đầu của Phạm Văn Bình, tôi gởi anh để có thêm chút tài liệu giới thiệu cho đồng hương, đồng môn biết qua trang web của anh.
                                                                             Chúc anh an lành.
                                                                               Hoàng Gia Độ


     

     


     

     

     

     

     

     

     

MỘT MÌNH - Thơ Tịnh Đàm


       
                          Nhà thơ Tịnh Đàm


MỘT MÌNH
(Viết theo tâm sự bác G.T. Điệp)

Đêm sương lạnh, chỉ mình anh
Co ro chiếc bóng phong phanh thuở nào !
Bước đi còn vọng âm hao,
Lòng như đã cũ... Tím màu thời gian !

Đời qua, trong những ngỡ ngàng
Tìm đâu thấy mối sầu mang theo người !
Tình riêng, rồi cũng ngậm ngùi
Thôi ! Anh ở lại bến đời quạnh hiu !
Tháng năm, mộng vẫn chắt chiu
Tóc xan, giờ đã ra chiều phôi pha !
Tâm giao mấy kẻ mặn mà,
Sẻ chia cùng nỗi xót xa phận người ?!

Trăm năm... Đâu chỉ khóc, cười
Với bao mộng hão đầy vơi giữa đời !
Thà như... Một thoáng mây trôi
Nhớ, quên... trả hết cho người trần gian !

                                          TỊNH ĐÀM
                                           (TP. HCM)

Thứ Ba, 18 tháng 6, 2019

TRĂNG KHUYẾT - Thơ Nguyên Lạc


   


TRĂNG KHUYẾT

Trăng khuya khuyết chỗ ai nằm
Nên không soi sáng trăm năm tình người!
Với tay kéo đám mây trời
Che chi cho khuyết tình tôi muộn phiền?!

Ru tôi một bóng cô miên
Hình như tiếng lá trở mình sương khuya!
Dáng ai áo mỏng quỳnh mơ
Phù vân nghiêng bóng tôi chờ kiếp nao?!

Mong manh khuyết ánh trăng nào
Làm sao lấp được nỗi đau tình này?!?

                                   Nguyên Lạc

ƯƠM TÌNH - Thơ Lê Kim Thượng


       
           Nhà thơ Lê Kim Thượng


ƯƠM TÌNH

Ta về… trải nắng, ươm tìn
Gieo mầm hạt nhớ… mơ hình bóng xưa…
                    
Sông quê rợp mát bóng dừa
Em đi xa vắng, bến xưa nhuộm sầu
Chiều xưa nắng tắt trên cầu
Bằng Lăng nhuộm tím tình đầu vấn vương
Chiều xưa Hoa Sữa nhả hươn
Áo em thơm ngát, người thương diễm kiều
Em đi, bỏ lại quê chiều
Bờ tre, ruộng lúa... cánh diều, cò bay
Gió đồng man mác hương say
Ao xưa, Sen nở nhớ ngày vui chơi…                        

Khuya về nhẹ tiếng lá rơ
Bờ sông sóng vổ, thay lời nói yêu
Gió đưa cành Trúc xiêu xiêu
Che vành trăng tỏ, cho nhiều lả lơi
Thềm xưa, gió lạnh, hoa rơi
Đồng xa tiếng Cuốc buông lơi, hững hờ
Em đi, thề hẹn mong chờ
“Chiêm bao thấy bậu… dậy sờ chiếu không…”
                                 
Mai kia em có lấy chồng
Nhớ dành ta… chút rượu hồng giao bôi
Nhớ dành ta… một chỗ ngồi
Theo con thuyền cưới bồi hồi sang sông...
Đưa nhau, đổ chén rượu hồng
Mai sau, em có theo chồng đất xa
Qua đò, gõ nhịp chèo ca
Nước xuôi, làm rượu quan hà chuốc say...                        

                   Nha Trang, tháng 06. 2019
                         LÊ KIM THƯỢNG

Thứ Hai, 17 tháng 6, 2019

EM VÀ TÔI - Thơ Trần Mai Ngân


   
                            Nhà thơ Trần Mai Ngân


EM VÀ TÔI

Em chẳng về và tôi chẳng đi
Ở đây con sóng vỗ lưng chừng
Lời chia tay sao còn lấp lửng
Mà đã xa rồi... xa từ khi

Em chẳng về tôi cũng chẳng đi
Ngàn mây lơ lửng nói điều gì
Đã xa từ khi còn ở cạnh
Những mắt môi cười câu biệt ly

Em đã về rồi tôi phải đi
Hôm qua chum rượu thốt phân kỳ
Đôi tay thừa thải như ai trói
Những ngón nằm im thôi xa thôi

Em và tôi rồi phải về nhà
Con đường ngược lối xa hun hút
Mà lòng ở lại chẳng chịu đi
Em chẳng về và tôi chẳng đi...

             TRẦN MAI NGÂN
                    14-6-2019

Chủ Nhật, 16 tháng 6, 2019

TÌNH XƯA, TỰ VẤN... - Thơ Tịnh Đàm


        
                           Nhà thơ Tịnh Đàm


TÌNH XƯA

Đời người ước muốn bao phen,
Cũng thành sương khói bên rèm cửa giăng.
Cũng sầu như gió cùng trăng,
Mải mê chìm đắm mộng... rằng về đâu ?!

Nhớ nhau từ thuở ban đầu,
Vòng tay vẫn đợi... sợ nhàu áo quen .
Những hò hẹn cũ chưa quên
Bể đời mấy chặng người chen theo người !

Chiều hôm, chiếc bóng bên trời
Buồn đưa con nước đầy vơi bến nào ?!?
Thôi đành trả lại trăng sao
Tình xưa, xin gửi câu chào biệt nhau !

Thứ Bảy, 15 tháng 6, 2019

ĐỘC THOẠI - Thơ Phan Quỳ


       
                   Tác giả Phan Quỳ


ĐỘC THOẠI

Vì ta đợi mong
Nên người không đến.
Vì lá úa màu.
Nên xuân chẳng tươi.
Vô niệm vô cầu.
Thì duyên về đâu
Bao giờ sẽ khởi
Lúc nào tan mau???
....
Vô thủy vô chung
Ta, người thơ thẩn
Giữa cõi nhân gian
Mơ chốn địa đàng
Về trong cơn mộng
Kiếp nào vạn trước
Kiếp nào muôn sau
Bao giờ có nhau
Mái lầu phong nguyệt
Hoa bướm nghiêng chao???

                       Phan Quỳ


HOA GIÓ - Thơ Lê Hứa Huyền Trân


       


HOA GIÓ

Chưa bao giờ con sóng kia thôi ngừng vỗ
Chưa bao giờ có nỗi buồn nào thăm thẳm đáy lòng nhau
Tình cợt đùa hoa gió
Tóc bay rối từng sợi nắng mong manh
Biển mù cát chạy…

Em nép mình bên ly cà-phê rớt giọt lặng lẽ
Bên ly cà-phê gõ tiếng lanh canh ấy
Đã một thời từng có người ngồi ngắm long lanh
Hai đứa bên nhau trốn học đội mưa chung
Nhà cách nhau chỉ có hàng dương reo lời của gió
Tình mươn mướt lên xanh bên rừng chắn cát

Rồi một mai khi ngày tháng vui đùa đã mất
Hàng dương trơ gốc thẩn thờ
Trái tim tan hoang lỗi nhịp
Lời tỏ tình vỡ đắng giọt cà-phê
Chấm hết những năm tháng trong lành
Chấm hết luôn bài tình ca đang dang dở của con sóng an nhiên
Chấm hết những gì đã thành những ký ức dịu dàng
Chỉ có mình hoa gió
Chưa bao giờ thôi bay...

                                                             Lê Hứa Huyền Trân

Thứ Sáu, 14 tháng 6, 2019

KHI MẸ VỀ VỚI BA... - Thơ Trần Mai Ngân


   


KHI MẸ VỀ VỚI BA...

Khi mẹ về với ba
Nhà mình thênh thang lạ
Cái góc võng mẹ nằm
Tiếng đưa không còn nữa...

Khi mẹ về với ba
Vừa qua ngày Đoan Ngọ
Nơi đâu cũng đầy hoa
Cứ như hoa ngày cưới

Con tưởng tượng nụ cười
Mẹ và ba tái hợp
Thiên đường giờ chỉ một
Miên man một góc trời

Khép lại trang cuộc đời
Mẹ về cùng với ba
Riêng con buồn ở lại
Thương nhớ mãi không phai...

Khi mẹ về với ba
Nhà mình sao vắng lạ
Mênh mông biết dường nào
Khi mẹ về với ba....

         Trần Mai Ngân
    Tết Đoan Ngọ 2019 - Giỗ Mẹ

PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH THÔN NỮ


   


NGƯỜI THÔN NỮ QUÊ HƯƠNG

Em thơm thảo tựa nàng tiên trong cổ tích
Dịu mềm như áng mây bay
Hồn anh trôi theo khúc thơ say
Dẫn em qua mùa thu hoang dại.

Cánh chim bằng anh, bốn phương gió xoáy
Về chân trời rộng mênh mông
Vẫn ghi lòng nhớ tới em thương
Cõi vô thường, tình trao anh trọn vẹn.

Bình dị chốn người, cao xa khát vọng
Trái tim anh không có vách ngăn
Tất cả cho đời... Tất cả cho em...
Như gió mây, không tôn vinh đảng phái.

Với quê hương, em là hoa trái
Bốn mùa thơm ngát hương thơ
Nếu sông núi này không có em ta
Mọi lẽ sống sẽ trở thành vô lý !

Anh từng qua cả cuộc chiến tranh thế kỷ
Vật lộn đời trần, đổ máu vì chủ nghĩa
Tìm đến nghiêng mình trước mộ phần
Hồ Xuân Hương, Hàn Mặc Tử, Nguyễn Du
Nguyện sống suốt đời... lưu danh đến thiên thu...

Nếu mai sau...
Người lập cho tôi ngôi miếu, khói hương đưa
Xin cứ mặc rêu phong, gió mưa bao phủ
Chàng thi sỹ lang thang, yêu tận cùng xứ sở
Nay chẳng làm được gì. Tạ lỗi trước nhân gian.

Chỉ có mỗi trái tim này, dành để thương em.

                                                       9.6.2019

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2019

TOÀ TUYÊN ÁN... - Thơ Trần Mai Ngân


   
             Nhà thơ Trần Mai Ngân


TOÀ TUYÊN ÁN...

Toà tuyên án người đàn bà nông nổi
Xoã tóc đêm dài giấu kín niềm riêng
Đã vì ai trót gánh những ưu phiền
Vai bé nhỏ gầy guộc-tình lận đận...

Toà tuyên án đàn bà không biết hận
Người đàn ông lừa dối bội tình xưa
Phai má hồng nhạt nắng sớm chiều mưa
Nuôi con dại khoá trái tim thổn thức

Toà tuyên án người đàn bà quá mức
Chẳng nụ cười, ánh mắt mãi xa xăm
Nước mắt đêm trường tường vách lặng câm
Mà không oán, không than hay trách cứ

Toà tuyên án người đàn bà cư xử
Cứ dịu dàng chịu đựng với điềm nhiên
Làm cái bóng cạnh ưu phiền năm tháng
Sao không xa, không sống cho riêng mình...

Toà tuyên án chung thân cho bị cáo
Tội lạnh lùng, tội hoá kiếp hư vô
Tội vùi chôn xuân sắc xuống nắm mồ
Và lấp lại dĩ vãng đầy hương khói...

Toà tuyên án người đàn bà không khóc
Chỉ giấu đêm vào tóc... nỗi niềm riêng!

                             TRẦN MAI NGÂN