BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI ĐINH DẬU 2017 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐOÀN THUẬN. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐOÀN THUẬN. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 23 tháng 2, 2015

DÒNG SÔNG THÁNG GIÊNG - Thơ Đoàn Thuận



              
                                Tác giả Đoàn Thuận


                DÒNG SÔNG THÁNG GIÊNG


                Tháng giêng đến và dòng sông vẫn chảy

                lau trắng bờ hoa dại nở ngàn năm

                người đã đến đã quên dòng sông ấy

                ta về treo nỗi nhớ dưới bóng râm.


                Tháng giêng đến dòng sông về xa thẳm

                gộp đá xanh hồn nhiên thêm xanh rong

                người đã đến tạc thơ vào hồn đá

                từng lời chiều thả lạnh xuống hư không.

                Tháng giêng đến dòng sông không tiếng sóng

                dưới chân ngày hoa cỏ mờ bên đồi
 
                sợi khói mỏng vắt ngang lời đã cũ

                một thoáng buồn chạm nhẹ xuống dòng trôi.

                                                                Đoàn Thuận

Thứ Tư, 4 tháng 12, 2013

TẢN MẠN - Thơ Đoàn Thuận - La Thuỵ diễn ngâm


     
                            Nhà thơ Đoàn Thuận

Về hưu khoảng 10 năm,  Đoàn Thuận (nhà giáo - hội viên VHNT Bình Thuận), với độ tuổi trên 70 có vẻ như rất sung mãn trong sáng tác. Ông đã liên tục xuất bản khoảng 18 tập thơ in riêng cá nhân. Được Đoàn Thuận tặng đều đặn các tập thơ, chúng tôi chầm chậm đọc để thấu cảm những suy tư sâu lắng về nhân sinh của ông. 
Xin giới thiệu một bài thơ trong những tập thơ mà Đoàn Thuận đã gửi tặng : bài thơ TẢN MẠN  qua giọng ngâm của La Thuỵ


                 


                                      TẢN MẠN
                                                I
                               Mưa chiều nao, mưa chiều nay
                       Cùng là một giọt nước đầy trăm năm
                               Rơi từ thuở hạt chưa mầm
                       Vẫn rơi mãi đến cõi nằm lặng thinh
                                                 II
                               Con sông quên mất tuổi mình
                        Áng mây phố cũ quên nghìn năm bay
                               Ta trong một nỗi nhớ đầy
                     Bóng mây đầu bến sông ngày tiễn ai
                                                III
                               Cây dương ru bóng đêm dài
                      Ta nghiêng giấc nghĩ mưa ngoài sông trôi
                               Bước ai rất nhẹ ngang đời 
                       Nghe như tiếng hạc lưng trời thu xa

                                                           Đoàn Thuận