BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hạt Cát Diệu Sinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Hạt Cát Diệu Sinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 18 tháng 11, 2019

VÀI CẢM NHẬN KHI ĐỌC: “GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ” CỦA BÙI CỬU TRƯỜNG - Đặng Xuân Xuyến


                
                     Nhà thơ Đặng Xuân Xuyến


VÀI CẢM NHẬN KHI ĐỌC: “GỌI ĐÊM TRỞ GIÓ” CỦA BÙI CỬU TRƯỜNG 
                                                                Đặng Xuân Xuyến

Tôi thích “Gọi đêm trở gió” của nhà thơ, bác sĩ Bùi Cửu Trường vì bài thơ được viết như trải lòng, rất thật mà câu chữ lại sáng, đẹp, thanh thoát. Đọc đi đọc lại, tôi càng thích bài thơ hơn. Và dù đã rất buồn ngủ, tôi cũng cố ngồi viết vài cảm nhận về bài thơ hay, nhưng buồn mà đẹp này.

Thứ Năm, 31 tháng 10, 2019

AI ĐIẾU CHO TÌNH ĐÃ CŨ - Thơ Hạt Cát Diệu Sinh

 
    
              Nhà thơ Hạt Cát Diệu Sinh


AI ĐIẾU CHO TÌNH ĐÃ CŨ

Cảnh cũ không còn như cũ xưa
không cầu vồng mộng lấp lánh mưa
không mây ngũ sắc huyền ảo gió
không dịu nồm nam im ắng trưa

Ta trả người về nơi lãng quên
về nhàn nhạt xám sắc đêm đen
về mờ mịt bụi miền chát đắng
về cõi vô hình, chốn không tên.

Ta đã cố khêu đốm than hồng
mà hoang vu quá, bến hư không'
cạn rồi, cạn sạch ân tình cũ.
con nước thờ ơ... con nước ròng.

Thuyền lạc ngàn sâu dạt bãi bờ
bùn rêu dập nát cọng rong mơ.

Ừ thì người muốn,
ừ như thế!
ừ cứ hồn buông những xác vờ.

Ai điếu cho tình, cho gió mây
Khóc cho da diết mấy ngàn ngày.
...
Người về rậm rịt đầm lau lác
Ta ngược nguồn trong xanh biếc cây.

                           Hạt Cát Diệu Sinh

Thứ Ba, 29 tháng 10, 2019

HÔM QUA VÀ HÔM NAY - Thơ Hạt Cát Diệu Sinh

     
    
              Nhà thơ Hạt Cát Diệu Sinh


HÔM QUA VÀ HÔM NAY

Hôm qua “họ ấy” bên mình
Xuyến xao những bóng với hình.
Ngác ngơ
Khi ngày nhớ đến thẫn thờ
Khi đêm chiếu cuốn, chăn xô lệch giường
Vương chiều lam khói mở sương
Tải ban mai nắng dậy hương sắc đời .

Hôm nay “họ ấy” đi rồi
Mình ta xới đất xáo giời với ta
Ngắm mùa xanh lá, đỏ hoa
Thong dong núi thẳm, khơi xa vẫy vùng
Thả hồn đến chốn mênh mông
Tựa vàng thu, ngóng lạnh đông dãi dề...
Yên bình phố, rộn ràng quê
Thảnh thơi ta giữa bộn bề sắc không.

Nhặt hương quế ủ rượu hồng
Nghiêng trăng cạn chén mặn nồng cùng khuya

Mây đê mê, gió đê mê
Rủ hư không cuốn ta về cõi yêu ...

                                           Hạt Cát Diệu Sinh
                                                26/10/2019

Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2019

NGẠI RỒI - Thơ Hạt Cát Diệu Sinh


    
              Nhà thơ Hạt Cát Diệu Sinh


NGẠI RỒI

Ngại rồi, cả "log " lẫn "fây"
Ngại đêm cưỡi gió, ngại ngày vân du...
Ngại tin tức, ngại thi thơ...
An lành tôi khép cõi mơ riêng mình

... Bờ nghiêng bởi ngọn nước dềnh
Thuyền nghiêng bởi sóng nổi nênh tứ bề.
Mong manh lối đến, nẻo về
Lá xoay hun hút dốc khe ngút ngàn.

... Lắng chiều dõi ngọn khói lam
Lắng đời nghé những tân toan nỗi đời.
Hợp tan quẩn khúc luân hồi
Vui đầy vơi, sầu đầy vơi... ngắn dài.

... Long tong ai cũng kiếp người
Nhà manh, áo mảnh thảnh thơi ra vào.
Rén đêm rút ánh trăng sao
Trộm hoàng hôn rẽ lối vào Bồng Lai
Khanh khách cười đón ban mai
Thêm một thoáng
lãi thêm vài phút giây

... Se se thu lạnh heo may
Yên bình nõn cỏ, búp cây...
Mình.

                              Hạt Cát Diệu Sinh
                                   24/10/ 2016

Thứ Năm, 27 tháng 6, 2019

CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ...- Thơ Hạt Cát Diệu Sinh


    
              Nhà thơ Hạt Cát Diệu Sinh


CÓ NHỮNG NGƯỜI ĐÀN BÀ...
(Tặng một số bè bạn đàn bà tôi)

Có những người đàn bà cứ nín thở cả đời
lừa mị mình, vuốt ve mình với từ “nhân ái”
cố dấu khổ đau, mệt mỏi
cố mỉm cười khi đời nát như dưa
cố biện mình cho ngu si mình với ngàn vạn lý do.
Cuộc xả thân vô nghĩa.

Có những người đàn bà lòng héo úa
mặt tươi hoa
mím chặt môi không cho than van bật ra
trói buộc mình với hy sinh mặc định
hài lòng tự do mình cạn sạch.
Cõi người ích kỷ yên bình.

Có những người đàn bà như vô hình
mong manh khói sương không thật
họ luận bàn triết thuyết cao siêu để quên điều thường nhật
họ thành hư không, thành tiếng vọng giáo đường
thiên hạ ngỡ những người đàn bà này không có đời thường
chỉ biết cho không biết nhận.
họ là viên đá lát hè hay tay vịn cầu thang khi có mặt
Thân phận mỏng manh mây.

Có những người đàn bà vắt máu thịt mình lấy ngọt bùi khoả lấp đắng cay
lúc nào cũng gồng lên vì những gì không họ.
một đời âm thầm đâu cần tiếng rao, đâu cần của nả
họ không mình cả giấc ngủ, miếng ăn.
Cuộc huyễn hoặc xa xăm..

Có ai hỏi họ là ai không?
Có ai hỏi vì sao họ thế?
Có ai mở cõi lòng tử tế
một thoáng ngắn thôi
Cho họ sống BÌNH THƯỜNG.?!

                                     Hạt Cát Diệu Sinh
                                          27/06/2019

Thứ Năm, 7 tháng 2, 2019

SAO MÀ MÌNH CỨ NHỚ NHAU ? - Thơ Hạt Cát Diệu Sinh


   


SAO MÀ MÌNH CỨ NHỚ NHAU ?

Sao mà mình cứ nhớ nhau
Như trầu quế nhớ hương cau, hả mình?
Tựa gốc khế, vít nhành chanh
Gió sương bao độ, rách lành mấy phen?

Tuổi đông anh, tuổi đông em
Gối khuya bóc xóc, giấc đêm chập chờn.
Sông thương đã dịu sóng cồn
Biển tình đã tím hoàng hôn lặng thầm
Nắng chiều sạm cháy dấu chân
Đường xa, xa hết nẻo gần.
Còn đâu?

Mà sao lại cứ nhớ nhau
Như trầu quế nhớ hương cau.
Hả trời?

                Hạt Cát Diệu Sinh
                      6/2/2019