BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN CÙNG THÂN QUYẾN NĂM MỚI MẬU TUẤT 2018 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÙY BÚT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÙY BÚT. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

MỴ CHÂU, TRẮNG TRỜI LÔNG NGỖNG BAY... - Trần Mai Ngân


         


       MỴ CHÂU - TRẮNG TRỜI LÔNG NGỖNG BAY...

Mỵ Châu đáng trách hay đáng thương...
Tôi yêu nhân vật Mỵ Châu trong câu truyện.
Có nhiều người đã buộc tội Mỵ vì tình yêu mà vô tình làm nước rơi vào tay giặc. Cuối cùng nàng phải nhận lấy cái chết bi thảm... và chết khi vẫn còn niềm tin vào tình yêu của mình và tin vào Tình Lang.
Ôi ! Thương thay cho trái tim của Mỵ, một trái tim không hề biết lọc lừa dối trá của cuộc đời. Mỵ đã sống và đã yêu bằng cả chân thành, bằng cả tha thiết đúng nghĩa của một tình yêu...
Đến cuối con đường, ngồi sau lưng Phụ Vương nàng vẫn nghĩ Trọng Thuỷ nhất định sẽ đi tìm nàng như lời hứa...
Những chiếc lông ngỗng bay trắng trời theo vó ngựa... nàng chờ mong trong sự ngây thơ. Nàng đặt hết lòng tin vào Tình Lang không hề hoài nghi, không hề tuyệt vọng...
Đã cuối con đường, đã đến con đường cùng... Nhát chém của phụ vương cũng không làm nàng cảm thấy đau đớn. Nàng vẫn tin chàng. Nàng nghĩ chàng không thể nào phụ tình, nàng vẫn đợi chàng tới...
Nhát chém không là hư vô mà là nhát chém thật của chính cha mình. Xác thân này xin đền tội cùng nước non. Xin lỗi cùng phụ vương.
Nhưng con tim là của Mỵ, hơi thở là của Mỵ.
Kiếp dương trần chàng đà lỗi hẹ. Nhất định Mỵ đã không trách hờn, nhất định My tin chàng chỉ vì oan trái , chỉ vì nghịch cảnh hai nước nên chàng phải chiến thắng.
Ai bảo chàng không yêu Mỵ Châu thật sự, chàng đã từng nói và từng thề non hẹn biển... Mỵ tin chàng, tin vào tình yêu của chàng.
Lông ngỗng trắng nhuộm máu hồng của Mỵ bay lên theo cuồng phong lớn... lại bỗng thành hình trái tim màu hồng lung linh cho ngày nàng qua đời và cho cả ngàn sau...
Ai lên án, ai căm giận nhưng riêng tôi, tôi yêu Mỵ Châu - người con gái biết yêu và sống chết cho chỉ một tình yêu. Tôi trân trọng nàng và tình yêu của nàng. Tôi yêu Mỵ !

                                                                              Trần Mai Ngân
                                                                                 06-11-2018

Thứ Hai, 29 tháng 10, 2018

NHỮNG HẸN HÒ TỪ ĐÂY KHÉP LẠI... - Trần Mai Ngân


   
                                  Tác giả Trần Mai Ngân


        NHỮNG HẸN HÒ TỪ ĐÂY KHÉP LẠI...

Đến một lúc nào đó mọi thứ xung quanh bỗng trở nên không còn tha thiết nữa. Những lợi danh, những tranh đua... không còn quan trọng nữa và những yêu thương cũng không cầu, không mong nữa !
Những lúc đó là bây giờ đây.
Ta chỉ muốn quay về ngồi yên dưới hiên nhà. Ngồi yên để ngắm mây nhẹ nhàng bay thênh thang cuối trời. Để lắng nghe tiếng gió thì thầm bên tai... về sự lãng quên và tha thứ.
Tha thứ cho ta, tha thứ cho người những cầu mong đổ vỡ... đó là sự độ lượng và tâm từ bi. Đó cũng là một hạnh phúc mang ý nghĩa vĩnh cữu khi không còn bận tâm giữa mất còn, được không...
Lòng thật bình yên quay về tâm chính niệm và hơi thở của mình.
Hít thở... để thấy mình may mắn có được một kiếp người đã trải qua vui buồn, yêu đương và xa cách. Dẫu thế nào ta cũng thấy tình yêu qua đi thật đẹp.
Cảm ơn cuộc đời đã cho ta dung thân đến hôm nay... Cảm ơn người những ngày xưa hạnh phúc, cả những hôm nay không còn... CẢM ƠN .

                                                                     Trần Mai Ngân
                                                                        28-10-2018

Thứ Hai, 1 tháng 10, 2018

ĐÊM THU - Trần Mai Ngân



                Tác giả Trần Mai Ngân


   ĐÊM THU

   Đêm Thu
        Một dải Ngân Hà lấp lánh vây lấy vầng Trăng đầy tròn khi màu xanh, khi màu vàng. Loáng thoáng trên trăng có dáng của Hằng Nga trăm năm diệu vợi... không biết vui buồn. Cứ mãi khuôn trăng đầy đặn, nụ cười hiển nhiên xa vắng...

   Đêm Thu
        Một và nhiều kỷ niệm kéo về... Nào là khăn voan áo cưới, xác pháo và hoa Giấy rơi rơi... Nào là hụt hẫng hoang mang khi qua đi thời thiếu nữ...
        Lâu ngày, nhiều tháng, qua năm... qua năm tất cả trở nên im ắng như đám mây nhiệm vụ là phải trôi đi theo gió!

   Đêm Thu
        Một trái tim thức giấc và thấy nó vẫn còn đập. Đập để nuôi nhịp thở sáng, trưa, chiều, tối...
       Lắm lúc trái tim buốt đau khi chợt nhận ra nó đã phai úa và chẳng còn bao lâu nữa!

   Đêm Thu
         Có những hội ngộ, có những chia tay. Đôi khi chỉ là tạm biệt, nhiều khi là vĩnh viễn. Con người ta hay rơi lệ khóc người, khóc mình...
         Sắc không hư ảo. Rồi cũng quên và quen thôi!

   Đêm Thu
        Thiền! Quạnh vắng lắm âm thanh đêm thật thà yên lặng... Thở, thở... nghĩ đến một điều hay một người duy nhất luôn canh cánh bên lòng...
       Thiền ! Thở và nghĩ. Thở và nghĩ. Đêm Thu.

                                                     Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 23 tháng 9, 2018

TRUNG THU - Trần Mai Ngân


  


      TRUNG THU

      Có một đêm Trung Thu trăng không về và mưa gió suốt đêm.
Đó là đêm Trung Thu chị Hằng Nga đi lấy chồng.

      Thuở vừa lớn tôi được chọn đóng vai Hằng Nga trong lễ hội Trung Thu của thiếu nhi phường hằng năm.
      Ngày ấy, tôi rất hồn nhiên chỉ vì thích được mặc chiếc áo cánh tiên có tay dài tha thướt, tóc thì trâm cài lược vắt và thích nhất là được về cung trăng... dù trong tưởng tượng.
      Ngày tháng cứ qua đi và đến tuổi  lấy chồng, tôi bỏ lại chú Cuội buồn ngơ ngẩn bên gốc cây Đa...
      Để rồi mỗi mùa Thu đến tôi cứ mơ màng nhớ ánh trăng xưa . Trăng lúc ấy chín vàng sáng vằng vặc như vui cùng bài đồng dao của chúng tôi ...
                   Bóng trăng trắng ngà
                   Có cây đa to
                   Có thằng Cuội già
                   Ôm một mối mơ...
      Mối mơ đã héo hon từ thuở đó ! Và mỗi chúng tôi ra đời một cuộc sống, một cảnh tình. Lâu lắm, hằng mấy mươi năm tôi đã không gặp lại chú Cuội. Nhưng mỗi mùa Thu đến, mỗi đêm Trung Thu tôi luôn nhớ lại vở kịch và vai diễn của chúng tôi. Thật đẹp và huyền thoại !

      Trung Thu lòng tôi nhiều thổn thức... nhớ về ngày xa xưa ! Ngày ấy, tôi đã về với P như một nợ duyên tất định. Để tôi lớn hơn từ đó, để tôi vui buồn, hạnh phúc hay muộn phiền cũng từ đó...
      Thoáng thôi, gần bốn mươi năm rồi !
      Sáng nay đi mua hoa chúc mừng cho ngày của chúng tôi, mưa bất chợt thật to. Mưa ướt hết mắt, môi, ướt đầm những bông hoa và cả tình tôi !

       Mùa Thu, đêm Trung Thu này rồi trăng có sáng không, có chín vàng không như thuở nào... như ngày tháng nào đã qua đi !
       Tôi ơi ! Chị Hằng đã về cung trăng mãi - đêm Trung Thu có còn ai, còn ai...
                                                                      Trần Mai Ngân
                                                                       12-8 (âl) 2018

Thứ Ba, 7 tháng 8, 2018

KHÚC MÙA THU... - Trần Mai Ngân


      
                          Tác giả Trần Mai Ngân
                           

KHÚC MÙA THU...

Mùa Thu là mùa của tôi...
Mẹ sinh tôi ra vào một chiều Thu thật đẹp. Mẹ kể lại chiều đó hoàng hôn nhuộm vàng như một bài thơ và tôi ngơ ngác khóc !
Bao nhiêu là mùa Thu qua... Tôi lớn lên theo hơi thở , theo cơn gió và theo những giọt mưa Thu thánh thót bên thềm ...
Cũng mùa Thu tôi về nhà chồng. Sáng ấy, lá vàng cùng xác pháo bay lả tả trong sân nhà mà tôi bỏ lại.
Năm nay Thu lại về. Không nhanh, không chậm mà theo một quy luật tự nhiên. Tôi đón Thu và mỉm cười - cũng không vui, không buồn.
Bây giờ tuổi tôi cũng là mùa Thu. Lá vàng sắp rơi ai bảo không đẹp... Một chiếc lá trội bật giữa bao nhiêu màu lá xanh... Chiếc lá vẫn lặng lẽ, đằm thắm vẫn hoà cùng nắng, cùng gió... vẫn yêu thương và hát lên Khúc Mùa Thu không tuyệt vọng.
Dẫu sao tôi cũng cảm ơn mùa Thu và nói rằng tôi yêu, yêu mùa Thu...

                                                                            Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 23 tháng 7, 2018

CON ĐƯỜNG CHẲNG MẤY AI ĐI... - Trần Mai Ngân




                   Tác giả Trần Mai Ngân
                  

CON ĐƯỜNG CHẲNG MẤY AI ĐI...

Đừng trói ta bằng những muộn phiền!
Có phải không muộn phiền trói chặt và vây kín ta mỗi ngày , mỗi lúc. Ta bi quan chăng ...? Không đâu, ta tìm cách tháo gỡ và quẳng nó đi.
Nhưng làm sao được khi người chúng ta luôn như đang sống trong bụi gai của cuộc đời. Chi bằng, giữ thân và tâm yên tịnh thì sẽ không bị thuơng tích và trầy xước.
Khó lắm đấy ! Tôi nói cho bạn nghe cách của tôi và bạn nghĩ xem thế nào nhé !

Thứ Bảy, 30 tháng 6, 2018

HỎI - Trần Mai Ngân



 

HỎI

Đêm thật lặng yên, hoa lá thầm thì tỏa hương cho nhau, cho cả cuộc đời nếu ai đủ tâm để nghe thấy...
Tôi nằm vắt lên chiếc võng nhưng không đong đưa. Tôi ngắm nhìn bầu trời đầy sao. Những ngôi sao lấp lánh, lấp lánh làm bầu trời đen tỏa sáng.
Tất cả nhiệm mầu và thật đẹp.

Tôi bỗng nhớ đến N. Và tôi muốn hỏi N... Sáng mai khi ta thức dậy, những ngôi sao này thực ra vẫn còn ở đó đợi đêm về, hay sẽ biến mất...

Tôi biết thế nào N cũng la tôi "vớ vẩn" như mọi khi. Nhưng tôi vẫn muốn hỏi...Những ngôi sao ấy vẫn thức và chờ đêm lại về. Phải không ?

                                                                       Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2018

LẬP LOÈ HOA LỰU ĐỎ... - Trần Mai Ngân


     

     LẬP LOÈ HOA LỰU ĐỎ...
    
     Căn nhà lúc ấy nhỏ và chật chội so với số người ở trên một mét vuông nhưng thật ấm áp và hạnh phúc lúc nào cũng đầy tiếng cười vui...

     Sút tôi trồng duy nhất một cây Lựu ở phía ngoài ô cửa sổ to. Bên ngoài nữa là một khoảng không rộng của một hãng sản xuất nước tương Bông Sen. Cây Lựu không to lớn nhưng dáng rất đẹp cho hoa và trái quanh năm.
     Tôi thích ngồi trên thành của ô cửa đó ngắm trời xanh, mây trắng bay ngang qua bông Lựu đỏ lập loè... Cùng ngồi với tôi có cô Mèo lười cùng tuổi và cùng ngày sinh với tôi mà Sút rất cưng nó !
     Khi tôi đi xa, Sút tôi nhìn cô mèo và nhớ đến tôi. Mắt Sút tôi màu nâu nên đa cảm và mênh mang lắm !
     Sút tôi khỏe mạnh và yêu thuơng chăm lo thật tốt cho gia đình.

     Nhưng cuộc đời khó định đoán ! Cơn bệnh của Sút diễn biến rất nhanh. Để chỉ còn nghe tiếng Sút gọi tên tôi qua điện thoại nghẹn ngào và đứt quãng...

     Mùa Xuân sắp về !
     Tôi nhớ mênh mang về ngôi nhà thân yêu đó. Nhớ cây Lựu đỏ bên ô cửa và cả dáng cô Mèo nằm lim dim...
     Mơ hồ tôi nghe giọng Sút tôi:  Con mèo cùng tuổi với Nị đó ! Nị bao nhiều năm thì nó bao nhiều tuổi...
     Mơ hồ tôi thấy đôi mắt nâu nhìn tôi trìu mến, yêu thương...
     Và thật sự tôi thấy mắt mình đang cay, dòng lệ rơi quanh ! 
     Sút ơi ! Con nhớ người vô hạn !

                                                                        Trần Mai Ngân

Chủ Nhật, 13 tháng 5, 2018

CỎ KHÔ VÀ NGỌN LỬA - Trần Mai Ngân


   
                           Nhà thơ Trần Mai Ngân 

     
   CỎ KHÔ VÀ NGỌN LỬA

   Một người mang vác bao cỏ khô lúc nào cũng sợ sệt và tránh né ngọn lửa, ngọn lửa vô tình hay cố ý nhất định sẽ thiêu rụi bao cỏ khô... khi có thể !
  Thật vậy, lời ái ngữ nói trong tình yêu thương cũng như cỏ khô sẽ bị thiêu rụi đi trong một lần nông nổi thốt ra lời ác khẩu . Thế là còn đâu, tất cả đã cháy tan hoang rồi...
   Những thiện lành trong tâm thiết nghĩ cũng mong manh như cỏ khô dễ bị sự cám dỗ, sai lầm trong cuộc sống là ngọn lữa sẽ hủy diệt đốt cháy...
   Ta phải làm sao để giữ gìn tâm an như bao cỏ khô mong manh này...
   Đặt xuống đi những ham muốn, ước vọng chỉ cho bản thân ta được thoả mãn hạnh phúc.

   Nên nhớ. Có những hạnh phúc mà khi vừa chạm vào đã thấy khổ đau.
   Tôi chỉ nói riêng về tình yêu trong cuộc sống. Khi yêu nhau người ta chỉ luôn muốn có nhau và được nhau một cách trọn vẹn... trong khi tình yêu không là con đường bằng phẳng của hai trái tim, hai tâm hồn. Có khi là duyên lành có khi là ác duyên. Cách chọn lựa duy nhất là chấp nhận vui vẻ và sống tốt hết lòng với tình yêu đó, đã trót !
   Đó cũng là cách đem bao cỏ khô tránh xa ngọn lửa lúc nào cũng chực chờ thiêu rụi...

   Sống chấp nhận và quên đi bản thân nhỏ bé. Ta vì mọi người chung quanh... và ta hạnh phúc khi nhìn họ hạnh phúc.
   Quên ta đi là một điều không dễ nhưng tu tập lâu và quyết tâm sẽ được. Hãy hoá giải tất cả buồn phiền, sự tổn thương.... xem nó nhẹ như áng mây bay đến rồi bay đi, đâu dừng đậu lại.

   Sự nhẹ nhàng và thanh thản từ đây. Tôi cứ vác mang bao cỏ khô an nhiên không sợ hãi vì con đường tôi đi là từ sông ra biển cả... mênh mông của sự chân như an nhiên... không có ngọn lửa nào chực chờ trên đường tôi đã chọn...
    Bạn có cùng tôi không , cùng đi trên con đường bình an để giữ gìn cỏ khô trong tâm luôn đẹp không gì thiêu hủy được... Bạn ơi , hãy tin và đi cùng tôi nhé ! Thân yêu ...

                                                                  Trần Mai Ngân
                                                                      13-5-2018

Chủ Nhật, 22 tháng 4, 2018

BAY HƠI DANG TRẦM - Lê Văn Trạch


Anh Lê Văn Trạch trên FB với nick Lê An Lạc là một cựu Nguyễn Hoàng quê ở Cam Lộ, hiện anh đang định cư ở Mỹ. Cách đây mấy năm, anh đã có chuyến về Việt Nam. Trong chuyến đi năm đó, anh đã có một bút ký ghi lại chuyến đi trải dài từ Quảng Trị - Đà Nẵng vào đến Sài Gòn - Bà Rịa Vũng Tàu, gặp gỡ nhiều thầy cô, bè bạn đồng môn. Bài viết đó đã được giới thiệu và đăng trên trang Đồng môn Nguyễn Hoàng.
Hôm nay, xin được giới thiệu tùy bút "Bay hơi dang trầm" trong tập "Dặm trường lưu dấu" của anh.



     BAY HƠI DANG* TRẦM

Theo đà tiến hóa và phát triển, con người chinh phục, cải tạo thiên nhiên để bảo đảm tồn tại, thỏa mãn nhu cầu vật chất trong sinh hoạt, với trí tưởng tượng và sự năng động khám phá, họ đã có những thành tựu đáng kể! Những kết quả đạt được đôi khi tác động ngược lại, phá hủy quân bình tự nhiên, tạo những mâu thuẫn gay gắt khó giải quyết, không chỉ ở môi trường mà chính ngay trong bản thân họ!

Thứ Bảy, 10 tháng 3, 2018

BUỒN ƠI , TA XIN CHÀO MI... - Trần Mai Ngân



       Tác giả Trần Mai Ngân

       BUỒN ƠI , TA XIN CHÀO MI...

       Có những tháng ngày ta cùng nỗi buồn đồng hành và chịu đựng nhau.
       Những tháng ngày ấy thật dài và đen tối . Ta buông mình rơi sâu xuống vực ảm đạm tưởng chừng như đã tan ra thành từng mảnh vỡ từ khổ đau . Cứ thế, ta lăn trôi theo nỗi buồn dẫn dụ...
       Lúc ấy, ta đã quên mất buổi sáng vẫn luôn còn có bình minh và tiếng chim hót. Không nhớ được những cơn gió nhẹ nhàng ban trưa và hoàng hôn vàng trên tóc khi đến chiều...
       Ta đã quên , quên tất cả để đắm mình trong hơi thở muộn phiền . Nỗi buồn bây giờ như một đam mê, huyền bí làm ta lạc lối đời...
      Cứ thế ta chìm sâu mê muội !
      Đến một lúc, nỗi đau đã đủ , đã đầy... ta như chết đi . Chết đi để rồi hiện sinh lại ở một kiếp khác ngay trong kiếp này...ta thành một con người khác! Ta buông nỗi buồn và xa lánh nó ! Ta quên hết, quên hết!

       Đúng vậy, khi nỗi đau đã đủ đã đầy ta tự khắc sẽ buông ra . Và ta sẽ mỉm cười.
       Nỗi buồn ơi! Vẫy tay chào mi nhé !

                                                                      Ngày 4-3-2018
                                                                      Trần Mai Ngân

Thứ Hai, 26 tháng 2, 2018

DÒNG SÔNG - Trần Mai Ngân





DÒNG SÔNG

Dòng sông cứ trôi chảy mãi không bao giờ ngưng nghỉ .
Con sông ai biết được có buồn vui, có cô đơn và hạnh phúc. Nó cứ lặng lẽ khi đầy, khi vơi. Nó cứ cô độc trong miền miên viễn riêng tư của bốn mùa...

Thứ Sáu, 29 tháng 12, 2017

CÓ MỘT DÒNG SÔNG ĐÃ QUA ĐỜI... - Trần Mai Ngân



                  Tác giả Trần Mai Ngân


CÓ MỘT DÒNG SÔNG ĐÃ QUA ĐỜI...

Có một dòng sông đã qua đời đêm qua trong giấc mơ của tôi.
Dòng nước mênh mông thuở nào giờ đây đã cạn kiệt, đám rong rêu Lục Bình cũng gửi phận mình nơi đó và chết khô ! Tôi trở về ngồi khóc một dòng sông...
Mới hôm qua thôi tôi đã nói với dòng sông về thân phận một con người từ lúc được chào đời đến lúc tuổi thu vàng nhạt. Con người đó đã thôi không còn đau khổ, không còn buồn vui... Con người đó đã gửi gắm tất cả vào dòng sông hãy mang đi và lưu giữ.
Bây giờ, con sông không còn nữa và người đó sẽ ra sao với những lận đận, bộn bề... Tôi bỗng khóc !
Nước mắt lăn dài để tang cho một dòng sông đã cùng tôi cùng người.
Còn đâu, còn đâu nữa. Dòng sông đã qua đời đêm nay trong giấc mơ mà tôi không sao thức giấc được...
Giấc mơ miên man...

                                                                     Trần Mai Ngân

Thứ Ba, 19 tháng 4, 2016

CHẬP CHỜN TỈNH MÊ - Tùy bút của La Thụy


Bài viết từ năm 1978, bị bỏ quên rất lâu trong chồng bản thảo, tình cờ tìm thấy lại.

             
                 La Thụy năm 1978


CHẬP CHỜN TỈNH MÊ

“Voici maintenant ma vieille angoisse, là, au creux de mon corps, comme une mauvaise blessure que chaque mouvement irrit. Je connais son nom. Elle est peur de la solitude éternelle, crainte qu'il n'y ait pas de réponse "                 
              (Trích trong tác phẩm Le Malentendu của Albert Camus)
                                                                                                                                     
   Ừ trong cái thảnh thơi ngụy tạo do thích ứng với hỗn mang đời sống cùng sự đồng lõa của cõi lòng cố gắng phóng ngoại, chối bỏ cả những kỉ niệm sắc cạnh đang trầm tích tận đáy hồn, bóng tối hoài tưởng nhuộm đen nội  tâm tự bao giờ, tưởng chừng đã mờ dần theo khói sương của năm tháng - Ờ mà phải, những đêm trăng tỏ, rải vàng trên không, dát vàng trong hồn, sang giàu trong thoáng chốc, dưới gốc cây điều, ngước nhìn vóm lá ngời xanh sắc ngọc, an bình choáng ngợp cõi lòng, thanh thản vô bờ, ngỡ rằng tiểu ngã đã tan cùng hư không, tâm trí hết còn định cố, như được chân như huyền nhiệm, ta bà rủ sạch, cực lạc, thiên đường chỉ thu về trong cùng ý nghĩa. Nhưng, đó chỉ là bề mặt, vỏ bao huyển hảo hay là giấc mơ đẹp trong cơn say ngủ thoáng hiện tha thiết để rồi trôi nhanh. Những góc cạnh của kỉ niệm từ bên trong bưng bít của vỏ bao ấy, khía cắt những đường ngọt bén, xuyên thành những kẻ hở tạo thành những đợt sóng ngầm mãnh liệt như muốn ngoi lên bề mặt biển cả lặng lờ gây nên cơn nước xoáy hung cuồng. “Từ trong sâu thẳm của hình hài, cái niềm khắc khoải hãi hùng xa xưa như bừng dậỵ tạo nên vết cắt hằn sâu dáng sẹo, nhức buốt theo từng mỗi cử động”. A! thì ra cái tâm trạng bị khuấy động không cùng đó của Albert Camus hôm nay chính lại là của ta, cả hai đã có sự tương trùng. Ờ ! mà phải, có lẽ cũng là điểm chung cho những tâm hồn luôn hướng nội, mặc dù tìm cách phóng ngoại, mong tìm quên. Khi phát hiện “mối sợ cô đơn ngàn thu không tiếng đáp” đó, Camus còn được diễm phúc “một mình” để chiêm nghiệm dù là nơi quán trọ cô liêu, còn ta thì còn bị khuấy động bởi ngoại vật, chỉ có cô liêu theo căn nhà. Bị khuấy động đến buồn nôn, không chỉ “ buồn nôn” như một Roquentin (của Jean Paul Sartre) chỉ ở tâm hồn mà còn diễn ra ở thực tại thể chất. Từ vô thức, cơn đau bật dậy bất ngờ, lan nhẹ theo từng sớ thịt, gây run váng óc não, rã rời thân xác, nếu được tận hưởng cơn đau cũng là hứng thú nhỉ! Nhưng trí óc muốn xoa dịu bằng mùi hắc nồng của khuynh diệp.
Trong thoáng chốc, cái chết từ tốn phảng phất như làn khói nhẹ , quyện lấy trí não – nếu nhập vào cõi chết ngay thì chắc hay nhỉ ! Sự sảng khoái ắt có khi linh hồn ra đi buông nhẹ cho xác thân, vì sự có mặt của nó đã ám nặng hình hài bao lâu. Thể xác nằm im bất khả tri những tuế toái cuộc đời. Linh hồn được tách rời tất giảm trọng sẽ không phải sa xuống thấp nếu chưa được bay cao. Nhưng trong cùng một lúc có sự đối kháng mãnh liệt của ý nghĩa khác của cùng óc não - xác thân còn lại nhẹ nhàng cho chính nó, lại nặng nề ám chướng tha nhân, linh hồn khó vứt áo ra đi vì chưa đến độ cao vô trách nhiệm phó mặc cho đời. Đầu óc quay cuồng những ý nghĩa tương tranh phút càng gay gắt, cõi lòng lại quặn xót. Có lẽ lòng ta bắt đầu sụp xuống thành huyệt sâu rồi đấy, chắc sẽ không ai đem thánh giá lại lòng, cũng như không có ai đến chết. (Chế Lan Viên). Hình như có tên phù thủy nào đang khuấy đảo ngôn ngữ, gây hỗn độn tư tưởng, chân khí đang chạy ngược chiều kinh mạch, cả lời văn vẫn như sao chép chưa tiêu hóa, ta đang tẩu hỏa nhập ma, hôn mê theo giấc ngủ nặng.                                            
                                                                     (Trong cơn đau)
                                                          Tân Mỹ, Hàm Tân, 21/2/1978
                                                                          La Thụy