BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI ẤT TỴ 2025 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÙY BÚT. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TÙY BÚT. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 4 tháng 1, 2026

BUỔI SÁNG SAU NOEL 2025 - Trần Vấn Lệ



Ngày hăm lăm là hết... Lễ Mừng Chúa Giáng Sinh!  Ai ai cũng bất bình:  "Ngày Vui Qua Quá Chóng!".
 
Trời có nắng và nóng... "chỉ chóng mặt thôi hà!".  Người ta nghe giọng cùa người đàn bà già / nói với ông chồng già... như thế!
 
Và hai người tới ghế / đá công viên / nhìn trời. Nhìn những đám mây trôi... nhìn những nụ cười Năm Mới!
 
Công viên không ai đợi... người ta đến tung tăng!  Những cô gái xanh Xuân... giống giống thơ Hàn Mạc Tử: "Mai này trong đám Xuân xanh ấy / có kẻ theo chồng bỏ cuộc chơi!".
 
Sắp lên thêm tuổi đời... cũng có người tư lự - nhất là người Việt mình xa xứ / thấy mắt ai cũng đầy...
 
Những áng mây không bay / thấy hay hay thiệt chớ!  Quê Hương còn dám bỏ sao nỗi buồn mang theo... như "vác pháo qua đèo"... như nhời Hồ Chủ Tịch?
 
Chỉ đá không nhúc nhích!
Chỉ nước ao rung rinh! (*)
Thơ Bà Huyện Thanh Quan ướt bàn tay tôi Trời ạ!
 
Tôi bèn... có hai câu thơ, cũng thả:  "Hỡi ơi chí nhớn trong thiên hạ, gom lại không đầy mắt Việt Nam!".
 
Sáng nay, sáng Hăm Lăm, tháng Chạp, sau ngày Lễ.  Mới tinh sương nghe trễ tiếng gọi đò... trong mơ!
 
                                                                                       Trần Vấn Lệ

(*) Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt, nước thì cau mặt với tang thương! (Thơ của Bà Huyện Thanh Quan).

Thứ Sáu, 26 tháng 12, 2025

MẶT TRỜI LÊN HOA NỞ EM YÊU À EM YÊU - Trần Vấn Lệ


 
Trước Noel thường vậy:  Trời đẹp như mùa Xuân!  Chỉ sợ sau Noel, mùa Đông... mùa của Tết!
 
Bây giờ thì... có rét nhưng mà có lẽ vui vì nghĩ đến Ông Trời giáng sinh trên trái đất!
 
Tất cả đều Sự Thật, có phải không em yêu?  Hai ngàn năm chưa nhiều... thì chúng mình mong tiếp!
 
Thế giới đang thiêm thiếp, tôi vén mây mặt trời cho bình minh khắp nơi đẹp như em yêu quý!
 
Hòa bình nửa Thế Kỷ, mộng mơ còn suốt đời... Tự dưng tôi nghẹn lời nhớ những người bỏ cuộc!
 
Họ - những người đi trước, bao giờ... tới kiếp sau?  Bây giờ... vẫn nôn nao:  đêm mai, Chúa xuất hiện!
 
*
Hỡi những người trên biển Bình Minh Thời Lênh Đênh!
Có nhiều chuyện muốn quên... thật lòng muốn quên hết!
 
Hơn tháng nữa là Tết... Bao Nhiêu Người Tha Hương?
Họ sẽ Hết Giữa Đường?  Họ Về Lại Cố Xứ?
 
Mặt trời lên, hoa nở.  Em yêu à, Em yêu... diễm kiều từng nhánh liếu đẹp như tuổi niên thiếu chúng-ta-trên-cánh-đồng! 
 
... rồi đi nhặt hoa vông ở Vườn Bông Phan Thiết! 
                                                                                     Trần Vấn Lệ

Thứ Ba, 23 tháng 12, 2025

NGƯỜI XƯA NAY MẤY TUỔI CÒN CONG KHÔNG CHÂN MÀY – Trần Trung Tá



Bạn nói thơ tôi buồn...Tôi biết nói gì hơn?  Đưa cho bạn, bạn đọc, buồn thơ, hay buồn mình?
 
Mà, nếu bạn làm thinh thì tôi làm sao nhỉ?  Hay chỉ nói:  Thôi kệ, làm được thơ là Hay!
 
Hay... nghĩa là bóng mây / bay qua thềm mưa rớt?  Xưa, nói mưa-ba-hột, nay nói mưa-bóng-mây!
 
Tôi ngửa hai bàn tay / hứng mưa, thèm nhỏ lại / giống như hồi lên bảy, giống cái thuở lên mười...
 
Đi học về thật vui... không màng quần áo ướt, có mưa chơi là được / vui suốt con đường về...
 
Hồi đó không nghĩ chi / đến trận đòn "ai biểu".  Hồi đó, nhỏ, chỉ hiểu... mưa là vì có mây!
 
*
Tôi úp mặt vào tay... khi không mà mình lớn... mình nhớ ai hàng xóm bỏ mình đi sang sông!
 
Mình, chàng trai lông bông, rồi thì mình vào lính.  Đạn bắn không ai tránh / vì đạn bắn... tránh người...
 
Mình qua tuổi lên mười.  Mình Hai Mươi, mình lớn... Dòng sông cứ cuồn cuộn / và dòng đời trôi theo...
 
Tự dưng có một chiều / mình ngồi trong rào kẽm... hỏi sao viên đạn xém / trúng mình để bay xa?
 
Tự dưng chữ Thái Hòa / viết ràn rụa nước mắt... Ai qua sông, mái tóc / còn bay bay trong mơ!
 
Tự dưng có ai ngờ, mình làm thơ buồn bả.  Bạn đọc, không nói quá: "Thơ mày không có Hay!".
 
Con sông thành sông mây.  Biển rừng trời sương khói...  Người xưa nay mấy tuổi / còn cong không chân mày?
 
Người-xưa-nay-mấy-tuổi-còn-cong-không-chân-mày?
 
                                                                                  Trần Trung Tá

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2025

NOEL ĐẠI LỘ TÌNH YÊU – Trần Vấn Lệ



Sắp tới Noel, lòng rạo rực:  Mình không có Đạo, mình làm sao?  Chắc chờ chim hót ngày Đông rét... nói với bình minh một tiếng Chào?
 
Ờ nhỉ!  Tại sao mình chẳng nói... khi trên Thế Giới một Ông Trời!  Xưa, nay... ai cũng đều như thế!  Cha mẹ mình đâu có Đạo đâu?
 
"Tất cả chúng ta Đầu Đội Trời!".  Câu này nghe nói thật là vui..."Vì Ta Nhất Trí Qua Lằn Đỏ", nhất trí mà đi suốt cuộc đời...
 
Sắp tới Noel, tôi đọc báo, nhiều bài giụi mắt... bỏ qua đi.  Có bài, tư lự, và đau đớn... Cũng có bài xem chẳng có chi!
 
Chúa nói Chúa Nghe và Chúa thấu... Chúa đưa vai gánh tội Con Người!  Hai ngàn năm lẻ tam thập niên kỷ... con suối đìu hiu nước cứ xuôi!
 
Tôi muốn cúi đầu bên gối Chúa, muốn nghe róc rách tiếng bờ tre... Ai lên Bắc Cực, vào Nam Cực... chắc cũng như tôi:  Rất Muốn Về!
 
Người có Đạo thì theo bước Chúa!
Người không Đạo thì theo bước người!
Chúng ta: Tất Cả Anh Em Cả!
Máu của đứa nào. cũng đỏ tươi!
 
                                                                                    Trần Vấn Lệ

Thứ Ba, 4 tháng 11, 2025

NHỮNG NỤ HOA HỒNG VÀNG VÌ EM E ẤP NỞ - Trần Vấn Lệ



Mùa Thu... như hàng năm:  một tuần là dài lắm / làm cho ngày bớt nắng, làm cho đêm dài thêm...
 
... làm cho anh nhớ em / khi mùa Đông đang tới, chắc chắn em đang nói:  "Mình diện áo ngự hàn!".
 
Rồi chúng ta lang thang / đi trên đường tuyết trắng.  Nhiều con đường rất vắng / đến Giáo Đường rất thưa...
 
Tuyết bay.  Không phải mưa... Không phải sương... em nhỉ... mà là hoa tứ quý / nở chào mùa cuối năm!
 
Những nụ hoa hồng vàng / vì em e ấp nở... cũng vì anh có hứa / hoa đào phai rồi mà...
 
Anh nhớ... hồi xưa, xa... Lan Đình -  thơ thật ngộ:  "Hoa đào phai về mùa Xuân quá khứ, đền cho em màu rực rỡ hoa vàng!". (*)
 
Mùa Thu có lá vàng.  Mùa Đông có hoa vàng!  Tôi yêu nàng tha thiết!  Đừng cười anh, nói thiệt:  "Còn Ai Trên Thế Gian?
 
*
Còn em thôi!  Giai Nhân... Nụ hoa vàng trong tuyết!  Con nai vàng ngơ ngác, kệ nó mà, nha em? (**)
 
Chúng mình hãy nhỏ thêm / từng ngày về Cố Quận... Em sẽ là Cô Thắm, anh là khách Tao Nhân...
 
Chúng mình dạo đường Xuân - đường Xuân không có tuổi!  Chuông Giáo Đường chết đuối... mình khép cửa con sông!
 
Minh ôm tiếng boong boong / mình thổi bừng bếp lửa... Ôi tiếng reo nho nhỏ / khói lam mờ chân mây! 
                                                                                Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Lan Đình
(**) Thơ Lưu Trọng Lư

Thứ Hai, 27 tháng 10, 2025

NGƯỜI LỚN THÈM NẮNG NHƯ CON NÍT THÈM CÀ REM – Trần Vấn Lệ



Mưa... thì chắc không mưa!  Mấy hôm nay thèm nắng!  Ông Trời như đi vắng? Lạnh rồi, Trời thăm ai?
 
Trời đi tìm tương lai / cho loài người vui vẻ?  Cuối tháng Halloween ghé... cũng là Lễ tưng bừng!
 
Ngày đó mới mùa Đông... Ngày đó dòng năm tháng / chắc không có lãng mạn... vì ma không ước mơ...
 
Trong ánh sáng tỏ mờ, bây giờ gần như vậy...Câu thơ không biết chạy, niềm vui thì cứ trôi...
 
*
Thèm nắng lắm, thưa Trời!
Ngày hôm nay quá lạnh! 
Mùa đi không xúng xính mà lặng thầm... như câm!
 
"Anh cho em mùa Xuân, nụ hoa vàng mới nở!".  Thơ của Kim Tuấn đó, thuở nào... xưa quá xưa!
 
Thuở nào niềm ước mơ của con người buốt giá, của con tàu biển cả lạnh lùng tảng băng trôi...
 
... và mây bay trên trời.  Ông Trời đem nắng giấu!  Mồng tơi leo bờ giậu, thơ ấu mực tím nhòa...
 
Bạn ạ, mình xót xa... Này bài thơ buổi sáng!  Mây sương mù chưa tản, gửi bạn niềm bâng khuâng...
 
                                                                                   Trần Vấn Lệ 

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2025

HÃY NGÓ CÀNG LÂU NÓI RẤT ÊM HÃY DÙNG NHỮNG TIẾNG THẬT ÊM ĐỀM (*) - Trần Vấn Lệ




Sống hoài với Kỷ Niệm, người ta sẽ Không Già?  Câu hỏi đó thoáng qua không ngờ nó ở lại!
 
Không nghe ai nói "Phải / nhắc hoài chuyện ngày xưa". Có thể thấy "người ta" ngồi mơ màng chiều, sớm...
 
Có thể, nghĩ không muộn:  "Mình cũng sẽ có ngày...ngồi nhìn mãi mây bay, nằm nghe cơn gió thoảng...".
 
Đời không thể một thoáng!  Nhiều người chết "khi không".  Nhiều người chết động rừng, động cả sông, cả núi...
 
Tôi nghĩ Phạm Hồng Thái, trăm năm rồi, anh đâu?  Tôi nghĩ đến mùa Thu: Lá vàng đầy sân rụng...
 
Đời làm mình lúng túng.  Sống, chết đều bình thường...Đời như sóng đại dương, thấp cao vì gió, bão...
 
Nhưng, sóng nếu là giọt máu chắc nó có thời Xanh?  Ý tưởng nào cũng mong manh... màu Xanh - màu vĩnh cửu?
 
*
Bạn biết Pascal chớ?  Từ đứa nhỏ lớn lên nói một câu khó quên:  "Con người yếu ớt lắm, nó chỉ là một cây lau sậy nhưng cây lau sậy có tư tưởng!".
 
Một ngày có ý nghĩa:  Ngày đó có bình minh!
Một đêm thật hạnh phúc còn đắp cái chăn kỷ niệm...
 
Yên Thao, một nhà thơ, có hai câu lấp liếm mà lại rất dễ thương:  "Tim tím khung cầu tim tím núi, giời ơi nhiều tím quá em ơi!".
 
Tôi nghĩ đến Nguyên Sa - một người hành khất thốt được những lời van lơn:  "Cho anh nắm lấy hai bàn tay!  Tóc em anh sẽ gọi là mây!  Ngày sau hai đứa mình xa cách, anh vẫn được nhìn mây trắng bay...".
 
Kỷ niệm đều đáng nhớ vì Kỷ Niệm nào cũng Đẹp.  Bản chất của mây là cuồn cuộn như tóc người yêu mình chưa chải đấy thôi!
 
                                                                                       Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Xuân Diệu

Thứ Hai, 20 tháng 10, 2025

NGÀY LẠI NGÀY - Trần Vấn Lệ



Ồ!  Hôm nay cũng vậy!  Giống hệt ngày hôm qua.  Cũng sương mù sa sa... Cũng có lá vàng... mà chưa, rụng!
 
Ngày hôm nay lúng túng, chào "nó" thế nào đây?  Mình đưa lên bàn tay, "nó" thơ ngây... dễ sợ!
 
Hình như "nó" không nhớ mặt trời đang nhú lên?  Sáng sớm là bình minh, "nó" với mình tái ngộ?
 
Hình như mình xấu hỗ, biết mình chẳng là mình mà sao không làm thinh đừng bonjour ai hết?
 
Năm ngày nữa lại Tết.  Tết Trung Thu hàng năm.  Tết của nước Việt Nam!  Tết âm thầm thế giới!
 
Mình biết không ai đợi để nói "kỳ" như minh.  Không phải bà con quên... mà thật tình yên ổn!
 
Không còn ai mong muốn "một Đất Nước Trở Mình".  Xưa nay cái màu xanh... long lanh màu nước mắt!
 
Chào Ngày Mới!  Mình khóc:  Nước Mắt Một Chữ Thơ!

                                                                                     Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 10 tháng 10, 2025

HAI NGÀY TRÔI QUA LẶNG LẼ - Trần Vấn Lệ



Hai ngày trôi qua lặng lẽ...Mùa Thu yêu quý chưa về!  Tưởng tượng trời mưa lê thê, gạt tay... chỉ là nước mắt?
 
Mùa Thu, mùa yêu thương nhất.  Mùa của đám cưới hàng năm... Có lẽ người ta nghĩ rằng:  Hôn trong ngày lạnh mới ấm?
 
... cho nên dù xa muôn dặm, đẹp như tiểu thuyết:  Thư Tình.  Tôi chờ một cánh thư xanh, với mình, bây giờ không có...
 
... kể cả thư các em nhỏ, xưa - xưa lắm, học trò.  Các em giống như giấc mơ, nhỏ hơn Thầy đâu mấy tuổi!
 
Tôi đang chờ Thu, tôi nói, vụn vằn, vụng về... ghép chữ thành Thơ!  Tôi thích làm Thơ Tự Do.  Tôi thích "không gì ràng buộc"... giống như lời hứa "bị nuốt" thì thôi... chuyện của chuyện đời!
 
Bạn tôi Chicago xa xôi nhắn về Cali nói lạnh.  "Mà tại vì em muốn tránh gặp anh nóng lắm nụ hôn!".
 
*
Hơi thở của tôi mãi còn để tôi sống nhờ câu đó!
Chicago - Los Angeles... cách xa nhau bởi gió và hoa và cỏ đường sương!  Tình Yêu không ai cô đơn!  Chiếu giường Tình Yêu là chữ... Tình Yêu quà trao nhiều thứ... Xa nhau một bước là buồn!
 
Đang nắng!  Nắng như nước tuôn chảy luồn từng con đường phố.  Mùa Thu ở đây... dưới hố.  Tôi nhìn.  Tôi thấy Quê Hương một Xã Hội Buồn Khôn Tả!  Tôi nghĩ là tôi nói quá những gì báo chí đang đăng... Tôi nghĩ tôi-không-nhân-văn!  Hai chữ Nhân Văn ngộ há?
 
Mai tôi đề thơ trên lá...
Thu vàng rơi đi lá Thu!
                                                                                    Trần Vấn Lệ

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2025

ĐẤT LÀNH CHIM ĐẬU - Trần Vấn Lệ



Bầy chim sẻ đã về sau hai ngày vắng mặt! Thấy chim là hạnh phúc, ngày mới ơi của tôi!
 
Bạn nghe có thể cười - ai biểu bạn... bỏ bạn!  Năm mươi năm mấy tháng, rồi còn bao nữa đây?
 
Ai "sống mòn" từng ngày chắc như tôi, lẩn thẩn?  Người mình không thù hận... vậy mà tay chia tay!
 
Cái gì nói cũng hay!  Cái gì thấy cũng tủi!  Hay, chưa kịp được nói, tủi buồn... năm mươi năm!
 
Người thành người - Cố Nhân!  Quê thành quê - Cố Quận!  Cầm vạt áo lên thấm... nước mắt trào biển sông... 
 
Sáng nay chim về đông, tôi nhìn chim, nói nhảm!  
 
*
"Chín mươi... sắp gần lắm, quê nhà càng xa xôi!"  Ông Võ Phiến có cười khi cùng tôi nói chuyện...
 
Bây giờ... ông tan biến bình tro trút biển khơi... Bà cũng đã lìa đời, bình tro trôi biển rộng!
 
Việt Nam mình ai sống cũng ngậm cười Thiên Thu!  Tôi ra nghĩa trang chơi... rồi về như chim sẻ!
 
Quê nhà không kịp ghé, tôi - tồi tệ hơn chim... Đất Lành chim bay tìm!  Đất Lành... tôi vĩnh biệt!
 
                                                                                   Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2025

THA HƯƠNG HOÀI THUYỀN TRÔI TRONG SƯƠNG – Trần Vấn Lệ

        

Khi mùa Thu tới...em nhìn với anh nha:  Những nhánh lá hiên nhà vì em mà nghiêng xuống!
 
Em à, anh rất muốn hôn em ngay bây giờ... mười ngón tay em Thơ, mười ngón chân em ngọc!
 
Ô hay!  Sao em khóc?  Anh hôn mắt, hết nha!  Những nhánh cây la đà... hôn em từng sợi tóc...
 
Bạn ơn, chữ Hạnh Phúc là Thơ, đó, đọc đi!  Thơ có thể Đường Thi mình đi gặp Tôn Nữ...
 
Mình gặp lại quá khứ, một Lịch Sử Nước Non Hai Bà Trưng Nữ Vương, hai con voi quỳ, đó...
 
Tên Tô Định là cỏ tên Giặc Cỏ của Tàu!  Ông Thi Sách làm sao mà quân mày nỡ giết?
 
Sức mạnh của dân Việt, có thể giờ vẫn chưa!  Trước Mã Viện, ta thua... Ta trầm mình sông Hát!
 
Thương giống dân Hồng Lạc đi lạc mãi... mù sa!  Đồng bào ơi, khóc nha, thương tiếc thời dĩ vãng...
 
Đất Nước mình chỉ sáng khi nó có Mặt Trời!
 
Bao giờ có Mặt Trời?  Đấm ngực đi!  Mà hỏi!  Mà nhớ Trần Dần nói:  "Tôi đi không thấy phố thấy nhà, chỉ thấy mưa sa trên màu cờ đỏ...".
 
*
Khi mùa Thu tới đang ngoài ngõ, anh hôn mình nha, hai bàn chân!  Mình vẫn mùa Xuân xanh mái tóc.  Tha hương hoài, Tình Ơi Mênh Mông! 
 
Em vẫn mùa Xuân xanh mái tóc tha hương hoài thuyền trôi trong sương...
 
                                                                                    Trần Vấn Lệ

Thứ Sáu, 12 tháng 9, 2025

BUỒN TÌNH NÓI BÁ VƠ – Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Trần Vấn Lệ duyên vẽ theo yêu cầu của Nguyệt Mai

Đã bảy giờ chưa thấy chút nắng nào lóe lên.  Hôm nay chắc "an yên" nên ông trời cứ ngủ?
 
Nhà sư vừa gõ mõ, không thấy tín đồ nào.  Trời mù nên không cao...cũng chưa Rằm tháng Bảy!
 
Rằm tháng Bảy xá tội những người chết mong chờ có một bữa no nê dẫu chỉ là quá khứ!
 
Bây giờ đời đổi chữ Rằm Tháng Bảy Ngày Nhớ Mẹ - Mẹ của Mình mà Thôi.
 
Thời thế cái thế thời.  Nhất Hạnh cười vui vẻ... Thành Phố Bến Tre né được trái bom nào đâu!
 
Nhất Hanh lựa được màu hoa hồng cài lên áo... Nhất Hạnh mở đường Đạo:  Mừng Lễ Vu Lan Bồn...
 
*
Bàn Làm cứ Bàn Làm!
Bài thơ này vô tự!
Triệu triệu người xa xứ buồn tình nói bá vơ...
 
                                                                                  Trần Vấn Lệ

Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2025

HÔM NAY TRỜI KHÔNG MÂY DÙ CẢ NGÀY IM GIÓ - Trần Vấn Lệ



Hôm nay trời không mây dù cả ngày im gió.  Buồn thương màu hoa cỏ, nắng, nóng, lợt, tàn, phai...
 
Mai chắc như hôm nay - cái mùa Hè dễ ghét, nóng như quân Bắc Việt dọa đi đánh Bắc Kinh!
 
Tôi không hiểu sao mình... nhớ Nước Non đủ kiểu!  Có lẽ Tàu mắc chịu dân mình nợ máu xương?
 
Chuyện đã ngàn năm hơn có ghi thời Bắc Thuộc.  Cột đồng nó dựng trước, tên nước nó đặt sau...
 
Bây giờ vẫn đỏ au cái màu cờ giống nó!  Nó bày điều dâu bể, nó giải nghĩa tang thương...
 
Nó đưa tàu Hải Dương vào biển mình xục xạo.  Nó dạy mình nói láo, nó dụ mình pháo hoa...
 
*
Chừng nào buồn trôi qua... như mây hôm nay vắng?  Chừng nào mà cái nắng dịu lòng người tha hương?
 
Nhớ bài thơ Nước Non Tản Đà làm muốn khóc!  Nhớ Bà Huyện Thanh Quan nhắc tiếng con chim Quốc rồi nhìn chiều rơi đang sâu!
 
Ngày sẽ rơi về đâu?  Về đầu non cuối biển?  Buồn có ai xao xuyến vài câu thơ nao nao? 
 
"Anh đi hả?  Anh đi đâu?  Cánh buồm nâu... cánh buồm nâu... Cánh buồm!" (*).  Hai câu thơ như chuông Giáo Đường vừa rụng xuống!
 
                                                                                       Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Nguyễn Bính

Thứ Ba, 19 tháng 8, 2025

THIÊN HÀ NGÔN TAI - Trần Vấn Lệ



Hôm nay, Mỹ, USA, ngày Chúa Nhật.  Là ngày nghỉ.
Ở Việt Nam, ngày Liệt Sĩ, ngày Lễ.
Ngày xưa gọi là Ngày Chiến Sĩ Trận Vong.
Ngày gì, là Ngày Lễ, đều có Ý Nghĩa Của Nó...
 
Nhất là Ngày Chiến Sĩ Trận Vong.
Cũng là Ngày Liệt Sĩ...
"Máu của thằng em đỏ cũng như máu của thằng anh"(*)
Có nhiều ngôi mộ trong rừng xanh...
 
Lát nữa tôi đi hái những trái mồng tơi
Tôi bóp nát chúng để có một chén chung mực tím,
Tôi chép lại hai câu của Giả Đảo:
"Nhị Cú Tam Niên Đắc, Nhất Ngâm Song Lệ Thùy".(**)
 
Nếu không đủ mực
Thì tôi chỉ chép lại bốn chữ của Khổng Tử:
"Dư Dục Vô Ngôn", bốn chữ thôi, còn:
"Thiên hà ngôn tai? Tứ thời hành yên, bá vật sinh yên! Thiên hà ngôn tai!"(***) để đó... nhớ!
 
"Hồi đầu thị ngạn!" - "Ngó lại là bờ".
Phật cũng làm thơ...
Năm nay, Rằm tháng Bảy chờ hơi lâu vì nhuần hai tháng Sáu.
Tấm lòng vĩ đại của người mình ôi yêu biết bao:  "Xá Tội Vong Nhân!".
                                                                                  Trần Vấn Lệ
(*) Thơ của Trụ Vũ.
(**) Hai câu thơ làm trong ba năm, mỗi lần ngâm là nước mắt chảy ( Thơ Giả Đảo)
(***) Thấy trong sách Luận Ngữ, Khổng Tử nói với học trò:"Ta không muốn nói!  Ông Trời không nói, bốn mùa đều đặn, muôn vật bình thường.  Ông Trời có nói gì đâu

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2025

NGỌN CỎ GIÓ ĐÙA - Trần Vấn Lệ



Mặt trời hồi tối ngủ chắc không ngon giấc đâu... Năm giờ sáng bụi lau trắng một màu hoa nở...
 
Rồi hoa hồng, hoa huệ... tiếp theo, nở tiếp theo!  Chắc hoa sợ buổi chiều đến nhanh như buổi sáng?
 
Người người còn ngủ nán...giống Hàn Mạc Tử chăng?  Không tiếng thơ ngâm tràn, không chim nào vỗ cánh! (*).
 
Nước Mỹ vẫn kiêu hãnh:  "Tao khác Quê Hương mày!".  Kìa nó dang hai tay, kia nó tập thể dục...
 
Nó gặp ai cũng Good...Và người ta đáp thôi... Ngày chớp mắt đã vui!  Người thì... chạy tại chỗ! 
 
Mười lăm phút đáng nhớ!  Mười lăm phút một ngày!  Đời thật vui lắm thay, chia tay còn ríu rít!
 
*
Tôi đứng thở và hít không khí thơ của tôi.  Tôi nhận những nụ cười và cho lại, không giữ...
 
Hoa hồng nở, hoa huệ nở, không phải của riêng ai!  Chỉ ngày ngắn hay dài ai nghĩ sao cứ nghĩ...
 
Hai mươi mốt Thế Kỷ, một chuyến tàu tốc hành.  Đang chuyển động là nhanh.  Đứng yên là lùi lại...
 
Nước non mình đang vậy và đã vậy lâu nay!  Mỗi giọt nắng trên tay... té ra là nước mắt!
 
Người mình xây tượng thật... mà tác giả... ngộ heng!  Tôi chưa nghe ai khuyên "Tác Giả Nên Tác Thật!".
 
Tôi chỉ biết ông Phật:  "Phật không tu trong Chùa!".  Chuyện hôm qua buồn cười:  "Chùa Điều Ngự Sự Cố".
 
Sáng sớm tôi nhìn cỏ:  Cỏ mơn man gió đùa!
 
                                                                                      Trần Vấn Lệ
(*) Thơ Hàn Mạc Tử:
    "Nằm gắng cũng không thành mộng được,
    Ngâm tràn cho đỡ chút buồn thôi!"

Thứ Sáu, 8 tháng 8, 2025

HAI TUẦN SAU KỶ NGUYÊN MỚI – Trần Vấn Lệ



Đã qua Mười Bốn ngày, Kỷ Nguyên Mới Phường Xã... Bạn tôi cười ha hả:  😄 "Đời Cựa Quậy", Vui ghê!".
 
Cái email từ quê gửi cho tôi chừng đó!  Kèm Nụ Cười Hoa Nở, tiếng cười... tưởng tượng thôi!
 
Hai tuần lễ đã trôi / với thuế má nổi nổi... Tôi nhìn đời đắm đuối... Nước Non chắc khác nhiều?
 
Tổng Thống Mỹ hiu hiu / tự đắc mình vĩ đại... bạn tôi vẫn con gái / ngả vai bờ thời gian...
 
Nước Mỹ và Việt Nam / năm mươi năm hết hận, hết tin "lính chết trận"... bây giờ "mình chung lưng!".
 
Tôi nghĩ đến bàn chân, tôi thèm hôn ngón út, tôi thèm cái hạnh phúc... của con người vô tư!
 
Email là bức thư / gừi băng qua không khí!  Tình là tình chung thủy.  Sáng nay... lòng tôi vui!
 
Sáng nay ngó lên trời:  Một trời đầy mộng mị...Cuối rồi đầu Thế Kỷ:  hai trăm năm như mơ!
 
*
Tôi gõ máy bài thơ / gửi về cho Đất Nước... nhớ quân hành bước bước / đêm tối nào thiên thu!
 
Mình là trái mù u / lăn lăn con đường dốc...một là dốc có bậc / hai là dốc đá trơn!...
 
Dốc:  Con Dốc Nhà Làng / giữa Đà Lạt thương nhớ... Năm mươi năm mà ngỡ / đời-một-giấc-chiêm-bao!
 
                                                                                       Trần Vấn Lệ

Thứ Hai, 28 tháng 7, 2025

THƠ TÔI NHƯ THẾ ĐÓ CHẲNG AI CẦM LÊN HÔN – Trần Vấn Lệ



Chim vô tư?  Tôi tin là không có!  Ngay cả loài chim nhỏ, chúng sống đều có đôi, bầy, đàn chim, hót thật vui / thường là những ban sáng hay trước ngày hoàng hôn...
 
Có khi chim cũng buồn.  Thật buồn, nếu có con lẻ bạn:  nó im lìm dưới nắng, không bay cả khi mưa... Nó kêu nhỏ mà thưa. Nó cứ nhìn gì đó... chắc không phải thảm cỏ cũng chắc không là lùm cây...
 
Chắc chỉ tôi, không ai, buồn nhìn chim... tỉ mỉ?  Rồi... thốt những gì lí nhí, viết vài hàng câu thơ!  Tôi sống như trong mơ!  Tôi chết, sao, không biết!  Ba tiếng Chào Vĩnh Biệt, chim không nói, tôi im!
 
*
Xuân Diệu đã buồn tênh, có một chiều cao vút!  Xuân Điệu chắc lau mắt thốt não nùng chiêm bao:  "Chiều nay giời nhẹ lên cao, tôi buồn đếch hiểu vì sao tôi buồn!".  Xuân Diệu không Quê Hương!  Xuân Diệu đi giết người, coi đấu tố làm vui... và thở dài não nuột!
 
Nước ta từ Bắc Thuộc rồi Tây Thuộc... rồi Cộng Thuộc, dân vẫn không... thuộc bài.  Tôi đây - nói chi ai!  Vũ Hoàng Chương khóc ngất:  "Lũ chúng ta lạc loài dăm bảy đứa, bị Quê Hương ruồng bỏ, Giống Nòi khinh!". 
 
Tôi hết bạn, còn chim, còn chút vườn mấy góc... Có khi buồn, muốn khóc.  Buồn!  Biết buồn vì sao bởi Trần Huyền Trân thì thào: "Xa nhau gió ít lạnh nhiều, lửa khuya tàn chậm mưa chiều đổ nhanh!".
 
Quanh quanh tôi, bên tôi, buồn ơi thành phố nhỏ!  Thơ tôi như thế đó, chẳng ai cầm lên hôn!
                                                                                        Trần Vấn Lệ