BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC

Thứ Năm, 31 tháng 1, 2019

XUÂN VẪN THẾ - Thơ Ngô Quý Lành


       
               Nhà thơ Ngô Quý Lành


XUÂN VẪN THẾ

Ngày tháng qua nhanh quá bất ngờ.
Thoáng sang năm mới tưởng lầm mơ.
Nhớ về quá khứ đầy hoa mộng.
Ngoảnh lại tương lai khói bụi mờ.
Cứ ngỡ xuân này âu đổi phận.
Đâu hay tết đến vẫn nghèo xơ.
Cũng bình rượu cũ thay hương vị.
Nhấm nháp men đời say ngẩn ngơ.

                             Ngô Quý Lành

NÓI VỚI MẸ - MÙA XUÂN / Thơ Trần Mai Ngân


    


NÓI VỚI MẸ - MÙA XUÂN

Chiều nay về con cùng ngồi với Mẹ
Con nói nhiều mà Mẹ chỉ lặng im
Khói hương bay qua năm tháng nỗi niềm
Con không khóc cho Mẹ vui trọn vẹn

Trong di ảnh mắt Mẹ nhìn xa lắm
Như mông mênh... con ở lại thế nào
Dẫu đắng cay xin vẫn lấy ngọt ngào
Trên mây trắng Mẹ yên tâm siêu thoát

Chiều nắng tắt chẳng muốn rời xa Mẹ
Đôi mắt con, đôi mắt Mẹ vẫn nhìn
Sao dưng không con lại khóc một mình
Năm sắp hết... chín Xuân liền vắng Mẹ!

Con về nhà đây- đường buồn quạnh quẽ
Dáng đơn côi con bước nốt cuộc đời
Năm sắp hết nhà mình sẽ đón Tết
Hoa đầy nhà hương tỏa mãi ngày xưa!

                                   Trần Mai Ngân

NĂM HỢI NÓI CHUYỆN HEO - Kha Tiệm Ly


         

           NĂM HỢI NÓI CHUYỆN HEO

1. Oan ôi con heo!
Không biết lý do gì mà trong mười hai con giáp, con heo (chi Hợi) được xếp đứng sau cùng; nói theo xếp hạng trong lớp học thì gọi là “đội sổ”! Dù “đội sổ” theo thứ tự, nhưng nếu bàn vể khía cạnh bị người đời rủa xả thì trong mười một con giáp nằm trên nó, thì chưa chắc ai đã hơn ai!
Đồ ở dơ như heo; ngu như heo; ham ăn như heo, thứ mặt heo, tồi tệ hơn nữa là cái mặt như cái l… heo!  … và bao lời rủa xả khác cứ nhằm con heo mà phóng tới tấp. Có phải con heo toàn là khuyết điểm, toàn là xấu xa hay không thì xin khoan tin vội nếu quý vị chưa đọc bài nầy!
Con người có “ưu điểm” là không ưa khen ai hơn mình, và “sở trường” là hay bươi móc những khuyết điểm của ngươi dở hơn mình để đem ra làm đề tài nói cạnh nói khóe  mua vui, hoặc nếu thấy người hơn mình  thì cố tìm khuyết điểm của những người ấy, dù nhỏ như hột tiêu – mà dìm xuống, để nâng mình lên!
Con heo gần gũi với con người từ thời đồ đá nên không tránh khỏi “kiếp nạn” nầy!
Nhớ rằng trong các loài động vật thì không có con vật nào ở dơ, ăn dơ cả: loài lông vũ, lông mao chúng đều dành nhiều thời gian trong ngày để chăm sóc bộ lông của mình. Con trâu, con heo thích dầm mình trong vũng sình không phải vì chúng “ở dơ”, mà vì chúng giải nhiệt cơ thể, đồng thời để diệt nhiều loại kí sinh trùng bám trên da chúng. Sau khi “nằm vũng”, con trâu thích được chủ tắm; con heo sau một ngày bị chủ nhốt trong một không gian chật hẹp: ăn môt chỗ, ngủ một chỗ, đại tiện một chỗ, thì làm sao mình mẩy không dơ? Nếu là con người gặp trường hợp như vậy, hỏi có được sạch hay không?

TÁO CHẦU TRỜI – Đức Hạnh và Thi Hữu


   


TÁO CHẦU TRỜI
"Thtk"
Dân trình đất Mẹ ngàn dông bão
Táo bẩm Thiên đình chuyện thế nhân..!

DÂN báo năm qua dưới cõi trần
TRÌNH lên Thượng cấp tỏ muôn phần
ĐẤT còn khổ nạn vùi nhà cửa
MẸ đã đau buồn hận cán cân
NGÀN cảnh thương tâm nào chỉnh lý
DÔNG nguồn ảm đạm chửa canh tân
BÃO bùng biển nói trừ ô nhiễm…
TÁO BẨM THIÊN ĐÌNH CHUYỆN THẾ NHÂN..!

28 01 2019
Đức Hạnh


BÀI HỌA:

TÁO BẨM THIÊN ĐÌNH
"Thtk"
DÂN chúng bao phen sợ cõi trần
TRÌNH lên thượng giới tỏ đôi phần
ĐẤT trời ước vọng ngời sông núi
MẸ nước mong chờ đẹp đĩa cân
NGÀN nỗi oan khiên đà sáng tỏ!
DÔNG mùa giá lạnh chửa thanh tân
BÃO còn dữ tợn bay nhà cửa…
TÁO BẨM THIÊN ĐÌNH CHUYỆN THẾ NHÂN..!

Thành Kha
28 01 2019

XUÂN TẠI SAO BUỒN?, ĐÓN XUÂN NHỚ THỜI ĐÃ MẤT - Thơ Nguyên Lạc


       
                             Nhà thơ Nguyên Lạc  


XUÂN TẠI SAO BUỒN?

Tại sao buồn hở. tôi ơi?
Mùa xuân đã đến. không vui cùng người?
Tại vì. trời lạnh tuyết rơi
Chạm tôi. tiềm thức. lâu rồi xuân nao

Trắng ngời dáng áo lụa nào
Điếng. ai mắt liếc dao cau. đắm tình
Bàng hoàng nhịp đập con tim
Ngẩn ngơ bục giảng. dõi hình bóng ai

Đón xuân xứ lạ. đơn côi!
Tuyết rơi bông trắng. bồi hồi trường xưa
Xuân về. lời hát tiễn đưa
Hai tuần xa cách. đủ vừa nhớ thương!

Mừng xuân. khúc hát rượu mừng
"Ước mơ hạnh phúc thanh bình an vui
Muôn lòng xao xuyến duyên đời
Rượu hân hoan chúc sáng trời tự do" [*]

Môi son. tròn nụ lời ca
Điếng hồn tôi đó em à. biết không?

Đón xuân. không tiếng pháo hồng
Chỉ băng tuyết lạnh. mênh mông nỗi sầu!
Xuân thu nhuộm trắng mái đầu
Thời gian ai bảo là liều thuốc hay?
..........
        [*] Lời ca bài hát "Ly Rượu Mừng"  - Phạm Đình Chương


HẬU DUỆ NHÀ TRẦN CỦA ĐẠI VIỆT THÀNH HOÀNG ĐẾ TRUNG HOA? - Trần Hưng

Nguồn:
https://trithucvn.net/van-hoa/hau-due-nha-tran-cua-dai-viet-tro-thanh-hoang-de-trung-hoa.html

       HẬU DUỆ NHÀ TRẦN CỦA ĐẠI VIỆT 
       THÀNH HOÀNG ĐẾ TRUNG HOA?

Mặc dù còn nhiều dấu hỏi xoay quanh thân thế của vị Hoàng đế Trung Hoa này, nhưng người ta không thể phủ nhận một khả năng lớn rằng ông là người mang dòng máu Đại Việt. Đánh bại quân Nguyên, và ngồi trên ngôi Hoàng đế trong vỏn vẹn 3 năm, ông là ai?

Hậu duệ nhà Trần của Đại Việt trở thành Hoàng đế Trung Hoa?
                        Hoàng đế Trung Hoa. (Ảnh minh họa qua kienthuc.net.vn)

Câu chuyện ly kỳ này phải bắt đầu kể từ vua Trần Thái Tông: Lúc bấy giờ, vua Trần Thái Tông đã có sáu hoàng tử là Trần Quốc Khang, Trần Hoảng (vua Trần Thánh Tông sau này), Trần Quang Khải, Trần Nhật Vĩnh, Trần Ích Tắc và Trần Nhật Duật; cùng hai công chúa là Thiều Dương và Thụy Bảo. Trong đó, Trần Ích Tắc là người đã đem cả gia quyến đầu hàng quân Nguyên Mông, nên thường bị các sử gia chê trách. Tuy nhiên nếu nhìn lại thì Trần Ích Tắc có lẽ không phải là một kẻ hèn nhát, mà là một kẻ sinh nhầm thời…

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2019

CUỐI CÙNG ANH CŨNG NÓI - Thơ Quách Như Nguyệt


       
                 Nhà thơ Quách Như Nguyệt


CUỐI CÙNG ANH CŨNG NÓI

Cuối cùng anh cũng nói
Cũng tỏ tình đấy thôi
Rồi… tình cảm rối bời
Sau đó buồn vời vợi

Chẳng thà anh đừng nói
Viện lý do tình bạn
Mình nói chuyện hỏi han
Ta vẫn gặp được nhau
… “I love you” thương đau!
“I love you! I love you! I love you!”
I LOVE YOU nói nhanh
Tình đành chết tan tành

Em chẳng thể yêu anh
Vì em còn nặng gánh
Anh chưa có gia đình
Độc thân và vui tánh
Em không còn một mình
Sau khi anh tỏ tình
Sao có thể gặp anh?


Tình ta đành gẫy cánh
Đành bỏ đói tình mình
Tình bạn hết lình xình
Tình yêu thành mây khói…

Tại anh, tại anh nói
Tại anh nói ra thôi!
Tình bạn đang chói lói
Bỗng dưng tối âm u
Ba chữ : I LOVE YOU
Sao đau khổ thế này!

Hỡi anh chốn chân mây
Hỡi người trong quá khứ
Xin anh đừng trách cứ
Tình chẳng có tương lai

Bây giờ hồi tưởng lại
Chẳng tiếc nuối bi ai
Quyết định đúng, chẳng sai
Ta chia tay mãi mãi
Để tình đẹp hoài hoài!

  Quách Như Nguyệt
     April 1st, 2017

BÀI THƠ “NGHIÊNG” CỦA LA THUỴ CÙNG TÔI VÀ ÁNH TRĂNG THÁNG CHẠP... - Trần Mai Ngân


 


    BÀI THƠ “NGHIÊNG” CỦA LA THUỴ CÙNG TÔI 
    VÀ ÁNH TRĂNG THÁNG CHẠP...

Tháng Chạp con trăng cuối !
Ở trên tầng cao tôi đọc bài thơ NGHIÊNG của nhà thơ LA THUỴ .
Qua khung cửa sổ trước mặt tôi là con trăng trắng toát và rất tròn đầy. Trăng 16 - con trăng cuối của năm.
Tôi nhìn ánh trăng đăm đắm và cảm thấy “chông chênh rơi mất ánh trăng thề” xa xưa... Dường như vậy, một sự trống rỗng và lặng im đến ngạt thở nơi này. Phải vậy không. Không lên tiếng thì chắc là đã quên không còn nhớ nữa!
Không còn nhớ những “chắt lắng...hương mê” nữa. Tất cả đã rơi vào “hoài niệm” rồi sao ?
Tôi tiếc nuối xót xa , buồn đang “Len lỏi ngoằn ngoèo trong ký ức” giờ đã tan theo “mối tình xưa hẹn ước” ...

Con trăng lên cao, xa tôi hơn, ngút nhỏ dần và cô đơn giữa thành phố, nhạt nhoà giữa đèn sáng đêm nay. Chẳng ai nhớ tới trăng ở nơi này...
Đêm thật sâu thật lặng lẽ. Chỉ mình tôi cảm nhận khoảnh khắc cô đơn tuyệt đẹp này.
Bài thơ NGHIÊNG của nhà thơ LA THUỴ chỉ với ba mươi chữ trong một tứ mà đã làm tôi thao thức đêm nay !
Đêm NGHIÊNG cùng tôi và ánh trăng buồn tháng Chạp !

Xin được cảm ơn nhà thơ đã sáng tác.
                                                                                   Trần Mai Ngân


    


NGHIÊNG

Ai từng chao nghiêng
Chắt lắng hết hương mê
Chừ hoài niệm
Len lỏi ngoằn ngoèo trong ký ức
Tình xưa hẹn ước
Chông chênh rơi mất ánh trăng thề ?

                                          La Thuỵ 


* Trích trong tập thơ THƠ ĐỜI NGÂN VỌNG

TRÁNG SĨ HÀNH - Thơ Kha Tiệm Ly


        


TRÁNG SĨ HÀNH
(Viết tặng Vĩnh Thuyên)

Tạm dừng vó ngựa ở nơi đây,
Quán cũ phong sương phủ lớp dày.
Còn ta, nửa kiếp phiêu linh đó,
Gom vào bầu chưa đủ cuộc say!

Hàng liễu vật mình theo gió chướng,
Chợt nhớ quê nhà tóc liễu bay.
Hoa đào trước quán bâng khuâng rụng,
Chẳng biết người xưa má vẫn đầy?
Môi xưa còn mọng màu mận chín,
Tóc xưa còn thoảng chất hương lài?
Bóng xưa mờ nhạt lung linh chén,
Lá xưa buồn đón gió heo may?

CHÚA GIÊSU VÀ PHẠM DUY - Đào Hiếu

Nguồn:
https://daohieu.wordpress.com/2013/02/01/tan-uoc-hau-hien-dai/ 
                                 (Tân ước hậu hiện đại)


Nhà văn Đào Hiếu, tên khai sinh: Đào Chí Hiếu.
Các bút danh khác: Biển Hồ, Đào Duy.
Hiện ông là hội viên Hội nhà văn Việt Nam. Wikipedia
Sinh: 10 tháng 2, 1946 (tuổi 72), Tây Sơn
Học vấn: Trường Đại học Văn khoa Sài Gòn (1972)

  
 KỶ NIỆM NGÀY MẤT CỦA NHẠC SỸ PHẠM DUY 27/1/2013

         CHÚA GIÊSU VÀ PHẠM DUY
                                                Tác giả Đào Hiếu

Trên đường đi xuống trần gian, Chúa Giêsu nhìn thấy một đám đông những người đứng tuổi, ra dáng quan chức, trí thức, nghệ sĩ, đang vây quanh một ông già tóc bạc trắng. Họ vừa la hét vừa ném đá. Ông già nọ lúc đầu còn đưa tay đỡ nhưng sau khi bị trúng mấy cú vào đầu thì quỵ xuống, nằm trên bãi cỏ.
Giêsu đứng lặng người một lúc rồi chậm chạp bước đến, đi vào giữa đám đông.
Ngài cúi xuống, lấy ngón tay viết trên đất. Vì họ vẫn không ngừng ném đá nên Ngài ngẩng lên và bảo họ:

“Ai trong các ngươi cảm thấy mình có công với dân tộc Việt Nam hơn Phạm Duy thì hãy ném đá ông ấy. Còn nếu ai trong các ngươi cảm thấy công lao của mình thua kém Phạm Duy thì hãy im lặng, suy gẫm.”

“Và kẻ nào đang cướp đất của dân, cướp tiền bạc, mồ hôi nước mắt của dân, cướp tự do của dân thì hãy cúi mặt xuống. Các ngươi không có tư cách để đánh giá Phạm Duy.”

“Ta phong thánh cho người nhạc sĩ tài hoa ấy. Các ngươi sẽ bị nhân dân quên lãng nhưng Phạm Duy thì luôn ở trong hoài niệm của dân tộc Việt Nam. Các ngươi sẽ bị lịch sử ném vào sọt rác nhưng Phạm Duy đã được dựng tượng đài trong mỗi trái tim.”

Ô HAY XUÂN ĐẾN ! - Thơ Quang Tuyết


       
                                     Nhà thơ Quang Tuyết


Ô HAY XUÂN ĐẾN !

Ô hay Xuân đã đến
Hoa khoe sắc thơm hương
Anh chưa về ngõ vắng
Đông còn đó trong vườn

Én lượn vòng riu rít
Người ngoài phố xôn xao
Em thở dài tựa cửa
Mong chờ người phương nao

Ô hay tình xuân đã
Rộn ràng trong lòng người
Sao hồn em băng lạnh
Nghe chơi vơi một đời

Xuân ơi!
Lạ lùng quá
Em...
Mùa đông sương phai
Xuân thở dài ướt lệ
Ừ…
Một mình chờ AI?

        Quang Tuyết

NHÂN NĂM KỶ HỢI NÓI CHUYỆN VỀ HEO - Hoàng Đằng


     

        NHÂN NĂM KỶ HỢI NÓI CHUYỆN VỀ HEO 
                                                                              Hoàng Đằng

Năm tới (2019) là năm Kỷ Hợi theo Âm Lịch. Biểu tượng của năm Hợi là con heo. Nhiều người nói rằng ai sinh năm Hợi thì có số sướng; chắc ý họ muốn nói là khỏi làm gì hết, chỉ nằm mà được nuôi ăn như con heo.
Con heo ăn nhiều và muốn ăn nhiều bữa trong ngày. Do đó, người ta có phong tục dùng con heo bằng đất nung để bỏ tiền tiết kiệm, thể hiện mong muốn sự tiết kiệm liên tục, nhiều lần nhất trong ngày có thể được.
Tôi không tin người tuổi con heo thì sướng.
Con heo được nuôi ăn càng đầy đủ thì càng chóng lớn; mà lớn thì heo sẽ chóng bị giết lấy thịt; nghĩ thế thì những người tuổi Hợi nên có phần lo!!!.
Nhưng hãy xem lại … Trước khi nuôi trong chuồng để thành một gia súc, heo vốn là thú hoang trong rừng. Để tồn tại, heo phải chống chọi, cạnh tranh sinh tồn với các loài thú hoang khác, phải ngày đêm săn lùng, đào bới tìm thức ăn.
Thành thử, người tuổi Heo cũng như người tuổi Trâu, tuổi Cọp … phải “tay làm" thì hàm mới có nhai. Người nào đó tuổi Hợi mà giàu có, chức phận hơn người, cứ tin theo Phật Giáo, ấy là nhờ kiếp trước khéo tu.
Và coi chừng! Người có tiền tài nhiều, danh vọng cao chưa chắc đã hạnh phúc; "càng cao danh vọng càng dày gian nan"!!!

PHẠM NGỌC THÁI VỚI CHÙM THƠ TÌNH CUỐI NĂM


    
       Nhà thơ Phạm Ngọc Thái


ANH ĐAU XÉ LÒNG ĐÀNH QUAY GÓT
                         
Ta bỗng thấy lòng ta nhẹ bẫng
Trút cơn sầu. Cánh chim vụt bay lên
Hãy bay đi ! Bay tới tận Hoàng Thiên
Rồi đậu xuống một vầng trăng huyền ảo

Người lữ khách rũ bụi trần, xa huyên náo
Quên phàm tình. Nhìn bốn phía mênh mông
Vẫy tay chào ! Ở lại nhé, em thương...
Mình chia tay, biết có ngày trở lại ?

Cũng không phải là người rồ dại
Đã yêu em tự đáy lòng anh
Em đến với anh bằng tình thắm chân thành
Bao giây phút nồng nàn, trao nhau không tưởng tiếc

Thì vẫn biết, em cố ghìm tiếng khóc
Lòng anh đau như dao cắt, kim đâm
Ta trách trời ư ! Trời có thấu đâu em ?
Tại số đó, nếu không thể bên nhau mãi mãi

Anh những muốn cùng em xây dựng lại
Em giận hờn, phẫn chí buông xuôi
Trái tim anh tưởng vỡ làm đôi
Cố gắn lại... mỉm cười nhìn số phận ...

Anh cũng biết đời em còn lận đận
Mang tình yêu làm chỗ dựa hồn em
Lòng dạ đàn bà, không thấu nổi bên trong
Vẫn cần anh sao mãi còn tấm tức ?

Cuộc chia tay đẫm nhòa nước mắt
Nói làm gì ... Ai mất nhiều hay ít hơn ai
Rồi ngày mai ngoái lại tiếc hoài
Rơi dòng lệ bên mộ người tri kỷ

Đời anh đó, đỉnh thi sơn kỳ vĩ
Tháng năm cùng nhân thế, không em !
Anh bay lên chín tầng cao mà kiếp cô đơn
Em ở lại dưới trần hiu hắt bóng

Cuộc phân ly hai đứa đều lạnh cóng
Nhưng cứ yếu hèn biết sống làm sao ?
Ừ, thôi... thì quên nhau, mặc cho máu tim trào
Làm kỷ niệm in sâu vào trí não

Thơ càng viết tình dâng thành giông bão
Phút nhớ nhung viết gửi vào thơ
Em giữa đời chịu cảnh sống bơ vơ
Anh đau xé trong lòng, đành quay gót...

                                            19.12.2018

TƯƠNG BIỆT HÀNH - Thơ Hoàng Cầm

Nguồn:
https://www.thica.net/2014/02/06/tuong-biet-hanh/

    
                           Nhà thơ Hoàng Cầm


TƯƠNG BIỆT HÀNH

A.

Cành lá buồn riêng em

anh ngậm
Lá bất ly thân em
Lá bất ly tâm em
Lá bất ly đời em
đã trao anh cầm
từ trinh trắng nào tròn trăng quanh năm
Sao hôm nay ai xui bơ vơ em về xa mê câm

– Kiếp hướng dương sầu xế hướng Tây
Quẩn quanh hồn đọng cóng lòng tay
Đường tim em vấp nhiều thiên thạch
Heo hút dài theo ngọn gió may

Muốn ôm anh ngủ nồng đêm cỏ
Phải thức chờ nghe lạnh cánh bay
Dẫu động bờ nam rung bến bắc
Chẳng ơ hờ thấm nhịp mưa say

– Phải chăng vì em quên
không giam cầm con dế đầu si
trong vỏ bao diêm kín lặng thành trì
để nó trốn qua khe tường bão đổ
sang mảnh vườn mai ly
năn nỉ suốt đêm mưa dài

quê tình sử thi

SỰ GIỐNG NHAU VÀ KHÁC NHAU VỀ Ý NGHĨA GIỮA CÁC TỪ CAN QUA, MÂU THUẪN - Đỗ Chiêu Đức


      Äá»— Chiêu Đức

       Thành Ngữ Điển Tích :

       SỰ GIỐNG NHAU VÀ KHÁC NHAU VỀ Ý NGHĨA
       GIỮA CÁC TỪ CAN QUA, MÂU THUẪN  
                               
Có nhiều thành ngữ được thành lập bởi những chữ có ngữ nghĩa giống nhau, nhưng lại cho ra những từ có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Trong số đó có 2 cặp từ kép CAN QUA và MÂU THUẪN. Sau đây, ta sẽ lần lượt truy nguyên để tìm hiểu tận gốc ý nghĩa của 2 cặp từ này.

*CAN QUA 干戈 :
   CAN  : là Có Quan Hệ, như Can Dự 干預(與, Can Hệ 干係, Can Thiệp 干涉, Can Liên 干聯, ta nói là Liên Can... CAN vừa là Bộ vừa là Chữ theo lối Tượng Hình như sau:      

                
 Giáp Cốt Văn            Đại Triện               Tiểu Triện          Khải Thư

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2019

BI KỊCH TRỊNH CÔNG SƠN – Trịnh Cung

Nguồn:
https://nhactrinh.vn/bi-kich-trinh-cong-son/

                 (Ghi theo lời của Trịnh Cung trong một buổi nói chuyện ngày 4-4-2001)

             BI KỊCH TRỊNH CÔNG SƠN – Trịnh Cung

Tôi gặp Trịnh Công Sơn vào năm 1956 tại Huế, lúc đó Sơn khoảng 17 tuổi và tôi 18 tuổi. Chúng tôi chơi với nhau vì cùng tâm hồn thi ca, và bởi vì lúc đó tôi chưa hề là họa sĩ.
Sơn thích thơ của tôi và đã phổ bài “Cuối cùng cho một tình yêu” năm đó. Trước đó, Trịnh Công Sơn đã viết “Ướt Mi”, “Thương một người”“Nhìn những mùa Thu đi”. Ngôn ngữ của “Ướt Mi”, “Thương một người”“Nhìn những mùa Thu đi” còn nhẹ nhàng, và còn có gì đó ảnh hưởng của Đặng Thế Phong trong “Giọt Mưa Thu” hoặc “Buồn Tàn Thu” của Văn Cao, nhưng đến khi Sơn phổ nhạc bài thơ của tôi, nhạc của Sơn bắt đầu một chương khác, do ngôn ngữ của bài thơ lúc đó rất là mới. Tôi đã dùng những chữ “đói”, “mỏi” trong thơ, mà lúc này Sơn lại thích bài thơ đó. Tuy nhiên theo tôi, bài Diễm Xưa của Sơn mới là mở đầu của một Trịnh Công Sơn hoàn toàn mới lạ và cực kỳ hấp dẫn trong nhạc trẻ, giới trẻ hồi đó.

CHIỀU CUỐI NĂM - Thơ Nhật Quang


       
                             Nhà thơ Nhật Quang


CHIỀU CUỐI NĂM

Chiều cuối năm
rót những giọt nắng long lanh
muôn đóa hoa khoe màu nơi góc phố
muôn loài cây mặc áo mới màu xanh
những cánh én rong chơi trời xuân mới

Chiều cuối năm
vẽ lên những nụ cười
mắt xoe tròn bé thơ hớn hở mong ngày tết
gái xuân thì thầm mộng ước yêu đương
mẹ thêm tuổi, tóc bạc gió sương sờn vai áo

Chiều cuối năm
gió xôn  xao những chồi non
đong đưa  búp mai vàng trước ngõ
năm ngón tay gầy mẹ ngồi gói bánh chưng
phút đoàn viên mong con về hội tụ

Chiều cuối năm
còn những bước chân ngược xuôi
đang bôn ba nơi xứ người hối hả
thao thức mong tìm về bên mái ấm ngày xuân
phút giao mùa, bao ước mơ… đành lỗi hẹn.

                                                  Nhật Quang

KHÔNG DƯNG - Thơ Tịnh Đàm


   
                      Nhà thơ Tịnh Đàm


KHÔNG DƯNG

Không dưng,
Mình lại gặp ta
Tay trong tay...
Ngỡ
Như là hẹn nhau.
Về thương
Đôi má đỏ au
Anh xin chút nắng
Thắm màu hồng tươi.

Không dưng,
Tình đến bên người
Con tim thảng thốt
Ngỏ lời cầu hôn.
Nồng nàn...
Đâu chỉ môi hôn
Còn thêm ánh mắt
Đắm hồn... vì yêu.

Không dưng,
Lá đổ muôn chiều
Đôi ta...
Mái tóc bạc nhiều hơn xưa !
Không dưng nắng
Không dưng mưa ...
Cái tình cũng vậy
Biết vừa lòng ai ?!?

       TỊNH ĐÀM
(Hóc Môn, TP. HCM)

Chủ Nhật, 27 tháng 1, 2019

ÁO YẾM – DI SẢN TRANG PHỤC VIỆT NAM / Thu Huong

Nguồn:
http://gocnhosantruong.com/goc-nho-nhiep-anh/2920-ao-yem-di-san-trang-phuc-cua-viet-nam

         

       ÁO YẾM – DI SẢN TRANG PHỤC VIỆT NAM
                                                                       Thu Huong

Hình ảnh những cô gái thướt tha trong tà áo dài duyên dáng từ lâu đã trở thành biểu tượng của Việt Nam. Tuy nhiên, nhìn lại quá trình phát triển lịch sử trang phục dân tộc, Việt Nam không chỉ có áo dài mà còn có áo yếm - thứ trang phục không thể thiếu của người con gái xưa.
Ngày xưa áo yếm thường chỉ được gọi với cái tên nôm na là cái yếm, đó là thứ trang phục đã có từ bao đời nay và vẫn còn giữ được cho đến ngày hôm nay. Yếm là một thứ trang phục nội y không thể thiếu của người phụ nữ Việt xưa. Nó là một tấm vải hình thoi hoặc hình vuông có sợi dây để quàng vào cổ và buộc vào sau lưng, được dùng để che ngực.