BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỒNG MÔN NGUYỄN HOÀNG. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ĐỒNG MÔN NGUYỄN HOÀNG. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2019

ĐỒNG MÔN NGUYỄN HOÀNG CHO TÔI NIỀM TỰ HÀO VÀ TIN YÊU - Quang Tuyết


          

            ĐỒNG MÔN NGUYỄN HOÀNG 
            CHO TÔI NIỀM TỰ HÀO VÀ TIN YÊU

Về dự hội trường Nguyễn Hoàng thấy cô em gái chụp hình chung với người bạn ngồi xe lăn, anh để tâm hỏi thăm rồi gởi chút quà động viên đàn em đã không nghĩ đến thân thể thương tật, đều đặn có mặt mỗi kỳ họp mặt. Ông anh Nguyễn Hoàng quá tuyệt vời ấy, là anh Nguyễn Lịch.

                

     

+ Anh Nguyễn Văn Lành, là đàn anh kỳ cựu khoá đầu tiên của trường Nguyễn Hoàng, năm nay đã vào hàng tám... bị tai biến những năm trước nên di chuyển khó khăn khg thể tham dự ngày hội, nhưng vẫn một lòng mong mỏi tìm bạn, mà bạn cùng lứa giờ quá hiếm hoi... một số A.C lớn tuổi đã vui vẻ đến cùng cafe đàm đạo với anh chuyện xưa chuyện nay.
Tại đây tôi đã gặp và biết người xưa một thời xinh đẹp, được các anh gọi là Lý Lệ Hoa.

           

           
   
+ Cô giáo Giáng Hương. Ngày xưa là người đẹp lý tưởng của các em học sinh, sau 1975 tan đàn xẻ nghé cô thân chinh đi tìm tung tích học trò cũ. Và dù mấy năm qua cô nhận nhiều tin xấu cho sức khỏe. Vừa tạm khỏe qua hai kỳ phẫu thuật cô vẫn về Quảng Trị vui niềm vui hội ngộ với các em

       

+ Thầy dạy tôi Lý Hoá đồng thời truyền cho chúng tôi nguồn sinh khí nhạc trẻ sôi động, yêu đời yêu người thay những bài hát ủy mị. Tuy sức khỏe không tốt vì tim mạch có vấn đề, nhưng vẫn vui vẻ sinh hoạt và tham gia văn nghệ cùng các học trò là nguồn động viên tinh thần cho Nguyễn Hoàng Huế: Thầy Hoàng Thế Hiệp

       

            

+ Ba anh em đồng môn từng là thành phần chính trong đội văn nghệ của trường Nguyễn Hoàng. Sau nầy hai người theo đuổi nghiệp dĩ đam mê, một người theo ngành sư phạm... Lâu ngày lắm mới tái ngộ, bùi ngùi nhớ lại một thời tay trống tay đàn... Quang Ngân - Quang Tạo - Ngọc Châu

        

+ Bảo Lâm, một CHS năng động, tầm hoạt động rộng rãi và mát tay nên tổ chức họp trường từ Tiểu Học, đến Trung Học đều thành công và để lại trong lòng mọi người niềm vui ấm áp, hưng phấn... Nhất là “họp làng” năm nay rất thành công tạo động lực cho tương lai.

       
    
Cảm ơn tất cả AC, những người đã tạo cho tôi xúc cảm mỗi lần gọi hai tiếng Nguyễn Hoàng, cho tôi niềm hạnh phúc khi tuổi đời đã vào thu.
                                                                                  Quang Tuyết

THEO BÓNG THỜI GIAN - Đinh Hoa Lư

Mai đây trên những lối đi hướng đến tương lai nơi quê hương thứ HAI này, đằng sau có một lối về đó là quê hương là nơi 'chôn nhau cắt rốn' của con. Những người thân thuộc sẵn sàng dang tay đón bước con về. Một vùng quê có khu vườn xưa là nguồn sống cho cả nhà mình. Hình ảnh mẹ con tảo tần đi bán chợ xa hay những lúc ba con chống cuốc lặng nhìn giàn mướp hoa lá tươi xanh dưới vòm trời lộng gió.

        
                                  Tác giả Đinh Hoa Lư


          THEO BÓNG THỜI GIAN

Xã Sơn Mỹ, Hàm Tân nó gắn bó với gia đình tôi hơn mười năm trời. Từ lúc hai vợ chồng tôi lấy nhau với hai bàn tay trắng cũng tại đây. Cho đến lúc 'sản xuât' ra bầy con năm đứa cũng tại xã này. Cảnh nhà đông đúc như vậy, vợ giáo viên chồng làm rẫy cho đến ngày giã từ quê hương.
Hơn mười năm trời sống tại đây gia đình tôi có rất nhiều kỷ niệm với một vùng quê sát biển. Tôi không bao giờ quên được hình ảnh bao triền cát, những vực đất lỡ lói đỏ ối ăn ra tận mép sóng đại dương. Rừng Sơn Mỹ lúc này cũng gần biển đó là những thuận lợi cho người nào vừa làm hai nghề một là ngư dân hai là nông dân hay tiều phu phá rừng làm rẫy.

       

Thứ Tư, 10 tháng 7, 2019

CA SĨ THU VÀNG THÍCH VÀ CHỌN NHẠC CÓ CHỦ ĐỀ QUÊ HƯƠNG - Trần Doãn Nho

Qua sự đánh giá của nhiều nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ cũng như khán, thính giả trong và ngoài nước, Thu Vàng là một giọng hát hiếm quý trong nền tân nhạc Việt Nam hiện nay, tiếp nối những giọng ca tài danh Thái Thanh, Kim Tước, Mai Hương, Duy Trác…
Cuộc trò chuyện này sẽ giúp cho những người hâm mộ cô biết thêm một số điều về con người cũng như quá trình ca hát của cô trong thời gian qua.

                              Ca sĩ Thu Vàng. (Hình: Văn Lan/Người Việt)
                          

       CA SĨ THU VÀNG 
       THÍCH VÀ CHỌN NHẠC CÓ CHỦ ĐỀ QUÊ HƯƠNG 
                                                                             Trần Doãn Nho

                 
                       Tác giả bài viết Trần Doãn Nho

Thu hát “Thu Vàng”

*Trần Doãn Nho: Trước hết, tôi hơi tò mò một chút. Sao cô lấy tên là Thu Vàng?
-Thu Vàng: Tôi tên thật là Thu. Tên “Thu Vàng” được bạn bè trong lớp Đệ Tứ trường Nữ Trung Học Quảng Tín đặt cho, nhân Thu hát bản “Thu Vàng” của Cung Tiến để phân biệt với hai bạn cũng tên Thu trong lớp. Có người cho rằng tên Thu đã không vui, còn thêm chữ Vàng làm chi cho não nuột và bảo Thu nên đổi cho đời sáng láng ra bớt, nhưng tôi nghĩ cái tên cũng đã có tiền duyên gắn bó với người.
*Trần Doãn Nho: Trên Facebook, các thính giả nghe Thu Vàng hát thường hỏi nhau về gốc gác của Thu Vàng. Người thì nói gốc Huế, kẻ thì nói Quảng Nam, hay Quảng Ngãi, có người nói là gốc Bắc. Vậy thì thực sự quê quán của Thu Vàng ở đâu?
-Thu Vàng: Thưa anh, tôi gốc Tam Kỳ, Quảng Nam. Trước năm 1975, tôi di chuyển nhiều nơi, nơi cuối cùng định cư là Quảng Ngãi. Có người nghĩ tôi gốc Huế vì khi ba tôi ra Quảng Trị làm việc, tôi theo ra học, tôi biết nhiều từ ngữ địa phương, sử dụng được như người dân vùng này. Câu hỏi gần như thường xuyên của khán, thính giả (và có phần rất thú vị đối với người Bắc xưa) với tôi là, “Sao cô nói giọng Quảng mà hát y như giọng Hà Nội xưa vậy?,” tôi trả lời: “Có lẽ vì tôi nghe nhạc từ lúc còn bé mãi đến giờ nên quen cách phát âm của những ca sĩ mình yêu thích mà chính mình cũng không biết, khi nghe hỏi mới để ý.”
*Trần Doãn Nho: Cũng trên Facebook, một số các bạn học của Thu Vàng ở nhiều nơi kể lại là Thu Vàng đã thường hát cho bạn bè nghe khi còn đi học. Hồi đó, Thu Vàng thường hay hát nhạc loại gì?
-Thu Vàng: Thuở ấy tôi hát trong trường, trong các chương trình đi tiền đồn của trường, hay các chương trình thăm viếng thương bệnh binh. Có khi hát trong đài phát thanh, đài truyền hình vào dịp này hoặc dịp kia và vì tôi là con nhà lính, đi nhiều nơi nên cái tên Thu Vàng và tiếng hát cũng được dịp “tung cánh chim.”
Thời tiểu học, khi hát cho trường thì ba tôi thường chọn và tập cho tôi những bản nhạc thiếu nhi của Lê Thương, Phạm Duy… Sáng sớm nào ba tôi cũng mở nghe chương trình nhạc bình minh của đài Sài Gòn. Hằng tuần, chương trình Nhạc Thiếu Nhi của đài Sài Gòn cũng rất hấp dẫn tôi. Về sau, hôm nào thức khuya thì nghe chương trình Dạ Lan hay chương trình nhạc chủ đề của Nguyễn Đình Toàn.
Tôi còn nhớ những năm đầu Trung Học Đệ Nhất Cấp, tôi thích nghe nhạc của chương trình thương mại, thích thú hát theo những bản Bolero. Sau đó ba tôi hướng tôi nghe những bản nhạc xưa do những ca sĩ Thái Thanh, Kim Tước, Mai Hương, Anh Ngọc, Duy Trác… hát, nghe quen rồi dần dần yêu thích. Thời điểm này, tôi được sinh hoạt trong ban nhạc “Tuổi Thơ” ở Hội An do anh Thái Tú Hòa thành lập.
Anh Hòa và thầy Lê Khuê, hiệu trưởng trường Nam Tiểu Học, cùng một số anh văn nghệ trong phố đã tập cho ban “Tuổi Thơ” hát những trường ca quan trọng như “Mẹ Việt Nam,” “Con Đường Cái Quan” của Phạm Duy, những bản hùng ca, nhạc thiếu nhi của Hùng Lân, Lê Thương, Phạm Duy… và nhiều tác phẩm giá trị khác. Giai đoạn này thực sự định hình thể loại nhạc tôi theo đuổi đến giờ. Tôi có may mắn được học hát rất nhiều từ những người thầy rất có tâm này.

Thứ Ba, 9 tháng 7, 2019

GIAI ĐIỆU QUÊ HƯƠNG - Thơ Văn Thiên Tùng


   
                     Nhà thơ Văn Thiên Tùng


GIAI ĐIỆU QUÊ HƯƠNG

Trời tháng bảy mây là đà thoảng
Sắc hương thu thấp thoáng trời quê
Gió Lào gia bại* ê chề
Nghe chừng từng giọt sương se giao thời

Đồng môn ới…bạn ơi !muôn nẻo
Giao mùa rồi Thu réo - réo lời
Quê hương hai tiếng gọi mời
Nguyễn Hoàng trường cũ một thời bên nhau

Dẫu khóa trước hay sau cũng vậy
Tình Thầy cô đâu đấy nào phai
Bạn bè năm tháng bên nhau
Bao thân thương lắm sắc màu điểm tô…

Bởi chiến cuộc đẩy xô nên phải
Dạt muôn phương ngái ngái - gần gần
Hai năm trường hội một lần
Đây là dịp để ta gần bên nhau

Mất tên trường nổi đau cắt cứa
Tiếng quê hương chất chứa hằn sâu
Dòng sông với những cây cầu
Thắm tình quê những nông sâu theo mùa

Đông giá buốt hanh lùa tê tái
Hạ oi nồng… nắng lại đốt thiêu
Tuổi thơ hằng nếm bao điều
Ấp ôm năm tháng cánh diều tuổi thơ

Mỗi hạ sang ve chờ phượng đợi
Những Thu tàn năm khởi tựu trường
Sắc màu điểm nét thân thương
Theo tà áo trắng vấn vương để rồi

Chừ nay đã da mồi bóng ngả
Kỷ niệm xưa nào há nhạt xao
Sân trường rộn rã lời chào
Thắm tình thầy - bạn ngọt ngào nghĩa ân

Đủ gam màu xa gần tỏa dáng
Nét trường xưa thấp thoáng quay về
Lời ca điệu múa vụng về
Nhưng tình chất chứa chẳng hề nguôi phai…

Quê hương ơi!
Giai điệu thân thương…

                       Mai Vân Văn Thiên Tùng
                          Quảng Trị, 07/7/2019

Chủ Nhật, 7 tháng 7, 2019

“CON GÁI RƯỢU” - Tạp bút của Hoàng Đằng


        
                  Tác giả Hoàng Đằng


         “CON GÁI RƯỢU”
                                                       Tạp bút của Hoàng Đằng

Trước đây, do đặc thù của công việc mưu sinh, tôi ít có cơ hội tiếp xúc với nhiều giới trong cộng đồng. Giai đoạn về già, tôi may mắn sống giữa bà con, xóm giềng – người già có, người trẻ có, người lăn lộn với công việc đầu tắt mặt tối có, người ăn không ngồi rồi sáng chiều cờ bạc rượu chè có, người lựa lời ăn tiếng nói có, người bỗ bã ăn ngang nói ngược có … Nhờ môi trường sống đó, tôi thường nghe được cụm từ “con gái rượu” hay “thằng cu rượu”.

Thứ Bảy, 6 tháng 7, 2019

NGẮM ĐOÁ HOA TRÀ - Thơ Phan Quỳ


   


NGẮM ĐOÁ HOA TRÀ

“Sầu đong càng lắc càng đầy”
Ai hay bể khổ thân nầy riêng mang.
Bao giờ hết kiếp nhân gian
Về nơi cát bụi thôi ngàn phù hoa

Thương ôi một cánh hoa trà
Lắt lay trước gió nhạt nhoà sắc hương
Nỗi lòng muôn thuở còn vương
Hoa dù rã cánh vẫn nương tình về.

Ai người biền biệt sơn khê
Mưa nguồn nắng chói có tê tái lòng.
Bên trời tay với hư không
Đường trần khắc khoải chờ mong tiếng người.

Ngày lên chiều xuống đầy vơi
Thoảng nghe trong gió hương hơi thuở nào.
Mộng tràn mấy cõi chiêm bao
Áo xiêm ngày cũ nao nao đợi chờ.

Bao giờ thôi hết bơ vơ
Bước về cô quạnh lòng ngơ ngẩn buồn
Ai hay mấy nhịp sầu tuôn
Bên cầu ô thước vấn vương đôi bờ...

                                     Phan Quỳ

Thứ Ba, 2 tháng 7, 2019

CẢM THỨC VỀ THẦY, ĐÓA SEN HỒNG ĐƠN BẠC - Khang Hồ


              
                                    Tác giả Khang Hồ


CẢM THỨC VỀ THẦY – ĐÓA SEN HỒNG ĐƠN BẠC

Kính dâng hương hồn thầy Lê Mậu Tâm- Cựu Giáo sư Trường TH Nguyễn Hoàng.
Thương nhớ kính tặng anh Đỗ Tư Nghĩa - CHS NH 60-67
Và một người bạn của những ngày tháng khổ cực tại Quảng Trị: Lê Mậu Thọ CHS NH 71-75.

Tôi cứ trăn trở câu chuyện về những người đàn ông.
Viết về những người đàn ông thành công trong sự nghiệp thì dễ, vì tư liệu về họ nhiều lắm, chung quanh họ biết bao nhiêu là hào quang chiến thắng.
Và đó không phải là những người tôi đang hướng tới, tôi đang nghĩ về những người đàn ông mà đáng ra họ xứng đáng được những phần thưởng của cuộc đời, nhưng vì số phận, hoàn cảnh, lẽ sống và đạo đức, họ đã mất đi những ân huệ dành cho trí tuệ và sự cống hiến của họ.
Tôi cố tìm kiếm những con người ấy, may thay, có những sự tình cờ như một cơ duyên.

THƠ THÁNG 7 CỦA NHÓM SÔNG QUÊ


   


MỘT LẦN NGOÁI LẠI

Tôi đã về trên thành phố nhỏ
Quảng Trị bây chừ lắm lối vào ra
Tìm chốn cũ ngỡ ngàng chùng bước lạ
Để thấy rằng Lưu Nguyễn cũng là ta

Tôi đã về bên dòng sông Vĩnh Định
Rặng tre già vẫn rủ bóng ngày mưa
Qua cầu ngang nghe bước chân bịn rịn
Nhớ bóng con đò, nhớ bến nước ngày xưa

Tôi đã về thắp nén hương tưởng niệm
Mộ người thân còn lặng lẽ ngóng chờ
Màu hoa sim tím một trời tiếc nhớ
Nước mắt tràn thương lắm chuỗi ngày thơ

Tôi đã về trên nền trường cũ
Nguyễn Hoàng ơi! Còn đó nỗi buồn
Bạn bè ơi! Xin thắp giùm ngọn nến
Kẻo mong manh, lạnh lắm những u hồn

Tôi đã về để nghe mình bé lại
Tưởng như ngày còn gõ guốc hành lang
Quên đi bao năm lạc đời mê mải
Một ngày thôi - Xin sống lại tuổi vàng.

Tôi đã về giữa vòng tay thầy, bạn
Với buồn vui như bão nổi, sóng tràn
Mặt nhìn mặt: soi nếp nhăn ngày tháng
Tay cầm tay: hằn lắm vết gian nan

Tôi đã về nghe gió Lào trở giấc
Sáng La Vang mưa trắng xoá bờ lau
Chiều Tích Tường che mặt trong lá nấc
Nghe ngậm ngùi câu sỏi đá ngày sau…

Tôi đã về như cuộc tình đã lỡ
Biết chẳng là chi mà cứ ngoái nhìn
Chân bước đi mà hồn thì vẫn ở
Nên một đời lạnh mãi kiếp phù sinh

Tôi đã về tìm khung trời dang dỡ
Để chừ xa. Chừ nhớ. Chừ thương.
Con sông đời dù bên bồi bên lở
Xin gởi hồn
Ngồi lại bên cầu
Để gõ nhịp
Chiều sương…

Nguyễn Thị Liên Hưng

AI VỀ QUẢNG TRỊ ĐÔNG HÀ - Trần Kiêm Đoàn

Kỷ niệm 35 năm Mùa Hè Đỏ Lửa (1972-2007), viết tặng các học sinh Nguyễn Hoàng và thanh niên Hồng Thập Tự Quảng Trị

                                                                                  Trần Kiêm Đoàn


      
                 Tác giả Trần Kiêm Đoàn bên bờ Bắc cầu Bến Hải 
                                          – Mùa Hè 2007


AI VỀ QUẢNG TRỊ ĐÔNG HÀ 

Ai về Quảng Trị Đông Hà,
Hỏi o lòng thả, heo bà… lặt chưa ?!

Hồi còn làm trưởng Thanh Niên Hồng Thập Tự Quảng Trị thời Hồi Cư năm 1973, các em học sinh và đoàn sinh của tôi vẫn thường đặt bày hát “đía” như thế để chọc mấy em nữ sinh bán quán lòng thả ở Hải Lăng, Diên Sanh. Và nghe đâu, giới giàu kinh nghiệm món lòng thả cho rằng, giống heo đực lặt… tiệt sau ba tháng, đem nấu lòng thả mới ngon tuyệt cú mèo (?).

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2019

HONG ĐỜI DẤU YÊU - Thơ Hoàng Chẩm


    
                     Nhà thơ Hoàng Chẩm


HONG ĐỜI DẤU YÊU

Hồn thắp lửa em hong tình đón hạ
Lả lơi đêm trăng rụng xuống đáy sông
Như chao chát gối chăn đời bỗng lạ
Mộng đầu giường em trải hết mênh mông

Lời ru nhau đợi mùa yêu cất giọng
Hong cả chiều hoa nở muộn đường quê
Em cúi mặt lắng nghe hương tình đọng
Bung cả lòng trổi khúc hát hoan mê

Áo chưa cài nhụy tình hong men lạ
Ta ôm hoài cơn sóng cuộn biển mơ
Dẫu biết ngàn khơi không lời từ tạ
Tương tư ngọn ngành đau buốt câu thơ.

                                      Hoàng Chẩm
                                      25-06- 2019

VỀ ĐI THÔI! - Thơ Phan Thạch Nhân


       
                   Tác giả Phan Thạch Nhân


VỀ ĐI THÔI!

Về đi thôi!
Tìm một chút hương quê
Để ấm lòng đời lữ thứ
Mưa nắng hai mùa mà Nam bộ mù khơi
Tìm lại tuổi thơ ngày xưa xa vời vợi
Ngắm ngọn gió Lào thổi cát trắng bay xa

Về đi thôi!
Bến sông quê vẫn chờ vẫn đợi
Câu hò nào
Ray rứt mãi người đi
Đường Gia Long
Chưa quên chuyện cũ thầm thì
Trăng vẫn sáng
Dưới đường hoa phượng đỏ

Về đi thôi!
Quảng Trị mùa này
Chim bay về hội tụ
Đất mẹ trải lòng chờ đợi những đoàn viên
Nếu một ngày...
Con tim lỡ ngủ quên
Vẫn mỉm cười đi thăm miền đất lạnh.

                            Phan Thạch Nhân
                     Cafe sáng VT, 25/6/2019

MƠ XUÂN - Nguyễn Miều


      
                           Tác giả Nguyễn Miều


           MƠ XUÂN
           (Tình yêu học trò)

Em đã trở về sau những ngày dài xa cách, hình bóng kiều diễm của em đã in hằn trong tâm trí của tôi, tôi đã mê những buổi nắng hồng lên nhè nhẹ trong một vườn hoa thơm ngát có bướm vàng bay lượn xung quanh, những buổi chiều gió heo may lành lạnh thổi đã sưởi ấm cỏi lòng của tôi sau những tháng ngày giá lạnh.
Ngày em ra đi tôi nhu một người mất trí những ngày hè nóng nực vì thiếu hình bóng kiều diễm của em, lá vàng rơi từng chiếc tôi đã đem làm nấm mồ để chôn chặt mối tình si.
Tôi mê em như một tên tục tử mơ tưởng đến một nàng tiên, hình bóng đó tôi đem làm niềm vui cho cuộc sống: những đêm dài thao thức, những đêm trăng một mình một bóng tôi thường âu yếm mơ tưởng đến hình bóng của em.
Em như ngôi sao quá xa vời trần thế, bàn tay tôi ngắn quá làm thế nào để nào để ôm trọn được em. Nhưng chính thế mới là tình yêu thánh thiện, mới muôn đời đẹp mãi với thời gian.

                                                                           Nguyễn Miều
                                                                   (Sáng tác trước 1975)

GIÀ RỒI - Thơ Lương Mùi


   
                   Tác giả Lương Mùi


GIÀ RỒI

Nhìn gương ta thấy mình già
Râu tóc nay ngả phôi pha một màu
Đời ta còn sống bao lâu ?
Vuốt râu vuốt tóc nghĩ sâu cuộc đời
Bao năm bơi lội giòng đời
Đến nay đã thấy rã rời chân chim
Một mình ta vẫn một mình
Thôi đừng suy nghĩ mặc tình thế gian

                                        Lương Mùi
                                         25/6/2019

ĐOẢN KHÚC CHO EM - Phan Quỳ


 
                Tác giả Phan Quỳ


ĐOẢN KHÚC CHO EM

Em. Biết bao lần ta tự nhủ, thôi không còn gì để nhớ để quên, để nghĩ để viết, thế mà, tháng bảy về như một lời tình tự, như một hẹn hò đầy trên mắt ta ngọt ngào những nhớ nhung, tràn lên tay ta vụng về từng con chữ với bao ngậm ngùi tiếc nuối xa xăm.

BÁNH BỘT LỌC - Quang Tuyết


             
                                    Tác giả Quang Tuyết


                BÁNH BỘT LỌC 

Quê tôi, Quảng Trị… Hay nói rộng ra là miền Trung, cứ mỗi mùa mưa lũ về, là Sắn bày bán đầy chợ. Thuở ấy, xưa thật là xưa, các bà nội trợ chế biên đơn giản thôi, nhổ về bóc hết võ mài ra rồi nhồi vắt thành từng miếng tròn đem hấp, có gđ thế bữa cơm chính luôn đó. Từ tình yêu thương chồng, con. Từ bản năng nội trợ trời phú cho người đàn bà... Nói theo ngôn ngữ trào lưu: “Tư duy được đầu tư, trí tuệ phát sinh”, dù chỉ quanh quẩn hạn chế trong bếp ăn cũng là một sáng kiến. Không biết quá trình chuyển biến thế nào mà sau đó Sắn mài ra hòa nước, nhồi vắt cho ra bột rồi lượt, lọc sạch qua dụng cụ chứa khác. Xác Sắn nuôi heo, bột lóng vài ba lần cho sạch mủ và trắng tinh tươm: Thế là. Bột sắn lọc ra đời. 

Thứ Tư, 26 tháng 6, 2019

ĐÊM KINH THÀNH LỬA DẬY - Thơ Văn Thiên Tùng


   
              Di tích Thành Tân Sở thuộc địa bàn làng Mai Đàn, 
              xã Cam Chính, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị
                        

ĐÊM KINH THÀNH LỬA DẬY
               (23.5, Ất Dậu)

"ĐÀN ÂM HỒN" chứng tích lịch sử
Đêm kinh thành một thuở nấu nung
Nỗi đau dân tộc tột cùng
Hận Tây - Sa áp xiềng gông Nam triều ...

Ỷ thế mạnh đặt điều áp bức
Buộc triều đình tuân phục sứ Khâm
Phép vua - luật nước Đại Nam
Xưa rày tất tật rắp răm thi hành

Trước nghịch cảnh sao đành khuất phục
Nén hận ôm nổi nhục như vầy
Tôn Vua bổn quốc xưa rày
Tự quần dân định sao bày trình qua

Cửa Ngọ Môn chỉ Vua Nam được
Hành di cùng quan tước quốc gia
Cớ sao sứ quốc bỏ qua
Đi vào cửa chính… như là bổn Vua…

Bao lần nhịn bàn qua thương thảo
Sứ chẳng nhường lại lệnh triều ta
Đệ trình Pháp quốc phương xa
Tất tật mọi việc …tấu thưa ngọn ngành

Bắc - Trung - Nam đành rành một dãy
Chúng rắp tâm cướp lấy hai đầu
Nam - Bắc nuốt hận ngậm sầu
Triều đình ấm ức nát nhàu tâm can

Đêm hai hai - tháng năm - Ất Dậu
Lửa Hoàng thành nung nấu sục sôi
Chuyển nòng đại pháo điểm nơi
Từng tràng nhả hận đất trời chuyển rung…

Đồn Mang Cá đì đùng lửa dậy
Tòa Khâm kia đâu đấy siết vây
Pháo xòa thiêu rụi đồn bây
Hỏa công xáp trại bủa vây đến cùng

Rạng sáng ngày Hoàng Cung rực lửa
Súng đì đùng tứ cửa kinh đô
Vỡ thành chúng ập tràn vô
Cuồng điên đốt phá - cướp kho giết người

Lửa ngút trời, máu đào đẫm phố
Xác con thơ già cả nào phân
Tiếng gào la thét thất thanh
Kinh thành máu nhuộm - Hoàng Thành tả tơi…

Đành tạm buộc di dời vương điện
Xuất cung men rừng - biển hướng ra
Quan quân phụng chỉ giá xa
Hậu cung theo bước Hoàng gia đến cùng

Hai hướng chuyển di đồng đôi tướng*
Dừng cựu dinh** rồi hướng lên non
Kinh thành dẫu mất hay còn
Tôi trung thời mãi sắt son theo cùng

Ngược dòng Hàn lên vùng Trấm - Trái
Non Mai thiêng - sơn trại định hình
Ba Lòng nguồn thẳm đất linh
Định Thành Tân Sở (2) dụng binh khởi cờ

Nung nghĩa khí sẵn chờ đồng dậy
Hịch cần vương (2) đâu đấy Vua tuyên
Đại Nam khắp cả ba miền
Sỹ phu cùng với quần hiền chung tay...

Dựng sơn phòng đó đây vững chí
Khắp ba miền nung khí hờn căm
Nhắn cùng Pháp quốc xa xăm
Mông - Nguyên - Tàu - Hán nghìn năm ê chề

Văn Thân vọng lời thề chí sỹ
Từ Vụ Quang cho chí Ba Đình
Hương Khê - Bãi Sậy - Quảng Bình... chuyển lay

Đinh Công Tráng lũy dày cẩn mật
Phan Đình Phùng tất bật ngược xuôi
Đồng tướng Cao Thắng sục sôi
Súng trường chế tác ra đời Pháp kinh

Mai Xuân Thưởng nghĩa binh lừng thế
Nguyễn Xuân Ôn Thanh - Nghệ vẩy vùng
Tống Duy Tân dụng võ lẫy lừng
Thiện Thuật - Đề Thám trùng trùng kế hay

Lời sát thát "BÌNH TÂY SÁT TẢ"
Khắp ba kỳ bôn bả lập công
Bao phen giặc Pháp khốn cùng
Thôi đành gác mộng xăm lăng vẫy vùng...

Nổi oán hận chất chồng sông núi
"ĐÀN ÂM HỒN" điểm múi mốc son
Những ai vì nước vì non
Thác lúc binh lửa mất còn hảy hay...

Đàn Âm hồn xưa rày vẫn thế
Lệ thường niên lễ tế vong linh
Đã vì quốc sự quên mình
Hay vì đại nạn đao binh phách tầm

                Quảng Trị, 19/6/2019
            Mai Vân Văn Thiên Tùng

* Hai đại thần : Tôn Thất Thuyết và Nguyễn Văn Tường.
** Thành Quảng Trị.

…….

 (1) Chiếu Cần Vương.
Tên chính thức là Lệnh dụ thiên hạ cần vương, là lệnh dụ của vua Hàm Nghi nhà Nguyễn, tuyên bố ngày 13 tháng 7 năm 1885 (tức ngày mùng 2 tháng 6 năm Ất Dậu) tại căn cứ Tân Sở thuộc Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị khi phe chủ chiến của triều đình Huế thất bại trong trận chiến Kinh thành Huế ngày 5 tháng 7 năm 1885, nhà vua phải xuất bôn. Đây là lời dụ kêu gọi sĩ phu và dân chúng toàn quốc nổi dậy chống lại sự đô hộ của người Pháp lên đất nước Đại Nam sau Hiệp ước Giáp Thân (1884).
(2) https://bazantravel.com/thanh-tan-so-o-quang-tri/
(3) ĐÀN ÂM HỒN
http://www.husta.org/…/bien-co-kinh-do-hue-nam-1885-va-le-t…
(4) Bài Văn Tế Đàn Âm hồn - Nguyễn Phúc Vĩnh Ba
http://www.art2all.net/tho/vinhba/vanteamhon.html