BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quang Tuyết. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Quang Tuyết. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 18 tháng 7, 2019

ĐỒNG MÔN NGUYỄN HOÀNG CHO TÔI NIỀM TỰ HÀO VÀ TIN YÊU - Quang Tuyết


          

            ĐỒNG MÔN NGUYỄN HOÀNG 
            CHO TÔI NIỀM TỰ HÀO VÀ TIN YÊU

Về dự hội trường Nguyễn Hoàng thấy cô em gái chụp hình chung với người bạn ngồi xe lăn, anh để tâm hỏi thăm rồi gởi chút quà động viên đàn em đã không nghĩ đến thân thể thương tật, đều đặn có mặt mỗi kỳ họp mặt. Ông anh Nguyễn Hoàng quá tuyệt vời ấy, là anh Nguyễn Lịch.

                

     

+ Anh Nguyễn Văn Lành, là đàn anh kỳ cựu khoá đầu tiên của trường Nguyễn Hoàng, năm nay đã vào hàng tám... bị tai biến những năm trước nên di chuyển khó khăn khg thể tham dự ngày hội, nhưng vẫn một lòng mong mỏi tìm bạn, mà bạn cùng lứa giờ quá hiếm hoi... một số A.C lớn tuổi đã vui vẻ đến cùng cafe đàm đạo với anh chuyện xưa chuyện nay.
Tại đây tôi đã gặp và biết người xưa một thời xinh đẹp, được các anh gọi là Lý Lệ Hoa.

           

           
   
+ Cô giáo Giáng Hương. Ngày xưa là người đẹp lý tưởng của các em học sinh, sau 1975 tan đàn xẻ nghé cô thân chinh đi tìm tung tích học trò cũ. Và dù mấy năm qua cô nhận nhiều tin xấu cho sức khỏe. Vừa tạm khỏe qua hai kỳ phẫu thuật cô vẫn về Quảng Trị vui niềm vui hội ngộ với các em

       

+ Thầy dạy tôi Lý Hoá đồng thời truyền cho chúng tôi nguồn sinh khí nhạc trẻ sôi động, yêu đời yêu người thay những bài hát ủy mị. Tuy sức khỏe không tốt vì tim mạch có vấn đề, nhưng vẫn vui vẻ sinh hoạt và tham gia văn nghệ cùng các học trò là nguồn động viên tinh thần cho Nguyễn Hoàng Huế: Thầy Hoàng Thế Hiệp

       

            

+ Ba anh em đồng môn từng là thành phần chính trong đội văn nghệ của trường Nguyễn Hoàng. Sau nầy hai người theo đuổi nghiệp dĩ đam mê, một người theo ngành sư phạm... Lâu ngày lắm mới tái ngộ, bùi ngùi nhớ lại một thời tay trống tay đàn... Quang Ngân - Quang Tạo - Ngọc Châu

        

+ Bảo Lâm, một CHS năng động, tầm hoạt động rộng rãi và mát tay nên tổ chức họp trường từ Tiểu Học, đến Trung Học đều thành công và để lại trong lòng mọi người niềm vui ấm áp, hưng phấn... Nhất là “họp làng” năm nay rất thành công tạo động lực cho tương lai.

       
    
Cảm ơn tất cả AC, những người đã tạo cho tôi xúc cảm mỗi lần gọi hai tiếng Nguyễn Hoàng, cho tôi niềm hạnh phúc khi tuổi đời đã vào thu.
                                                                                  Quang Tuyết

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2019

BUỒN TRONG KÝ ỨC... - Thơ Quang Tuyết


    
                       Nhà thơ Quang Tuyết


BUỒN TRONG KÝ ỨC...

Về đây mái tóc màu mây bạc
Nặng trĩu vai gầy khối ưu tư
Bồng bềnh kỷ niệm theo thương nhớ
Gió chở ưu phiền trong tiếng ru

Vẫn đó dòng sông đầy thảnh thức
Thuyền hồn như lướt nhẹ sương mù
Có biết nơi nao là bờ giác
Để người yên nghỉ giấc thiên thu

Vẫn đó mùi quê còn hương lúa
Ngai ngái thơm tho rạ cuối mùa
Vẫn đó... một vùng trời nắng lửa
Mà sao đẫm ướt chữ tình xưa

Ta đứng bên đường mơ nắng lụa
Sân trường tìm bóng cũ nơi nao
Thời gian tàn nhẫn mang đi hết
Những tiếng vui cười nghe xót đau

Vẫn đó...
Dư âm còn đâu đó
Nắng cháy hồn thơ khô quắt tim
Vẫn đó rưng rưng dòng lệ cũ
Vẫn xác thân xưa... Vẫn mãi tìm...

                    Đinh Quang Tuyết
                    Tháng Bảy trở về

Thứ Sáu, 28 tháng 6, 2019

BÁNH BỘT LỌC - Quang Tuyết


             
                                    Tác giả Quang Tuyết


                BÁNH BỘT LỌC 

Quê tôi, Quảng Trị… Hay nói rộng ra là miền Trung, cứ mỗi mùa mưa lũ về, là Sắn bày bán đầy chợ. Thuở ấy, xưa thật là xưa, các bà nội trợ chế biên đơn giản thôi, nhổ về bóc hết võ mài ra rồi nhồi vắt thành từng miếng tròn đem hấp, có gđ thế bữa cơm chính luôn đó. Từ tình yêu thương chồng, con. Từ bản năng nội trợ trời phú cho người đàn bà... Nói theo ngôn ngữ trào lưu: “Tư duy được đầu tư, trí tuệ phát sinh”, dù chỉ quanh quẩn hạn chế trong bếp ăn cũng là một sáng kiến. Không biết quá trình chuyển biến thế nào mà sau đó Sắn mài ra hòa nước, nhồi vắt cho ra bột rồi lượt, lọc sạch qua dụng cụ chứa khác. Xác Sắn nuôi heo, bột lóng vài ba lần cho sạch mủ và trắng tinh tươm: Thế là. Bột sắn lọc ra đời. 

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2019

ĐƠN GIẢN THẾ THÔI... - Thơ Quang Tuyết


   
                                     Nhà thơ Quang Tuyết


ĐƠN GIẢN THẾ THÔI...

Đơn giản chỉ là niềm riêng
Thăng trầm theo từng nốt nhạc
Buồn, vui trào dâng tiếng hát
Thoắt đưa hồn ta bay xa

Đơn giản chỉ là bài ca
Đưa người ngược dòng bến cũ
Quên thời nắng mưa lam lũ
Quên tóc mây nhuộm trắng sương mù

Chỉ vì xưa mẹ cất lời ru
Bốn tao nôi vỗ về con yên giấc
Đơn giản thế... là con thích nhất
Câu ví von gieo vào đất nẩy mầm xanh

                                        Quang Tuyết

Thứ Sáu, 7 tháng 6, 2019

ĐỌC “LỜI KINH 2” THƠ TRẦN MAI NGÂN VÀ “KINH THƠ” CỦA QUANG TUYẾT - Châu Thạch


            
               Nhà bình thơ Châu Thạch


        ĐỌC “LỜI KINH 2” THƠ TRẦN MAI NGÂN
        VÀ “KINH THƠ” CỦA QUANG TUYẾT
                                                                    Châu Thạch

BÀN VỀ “LỜI KINH 2” CỦA TRẦN MAI NGÂN

Bài thơ có đầu đề là “Lời kinh” mà nó chẳng tả gì về lời kinh. Vậy thì “Lời Kinh” là lời kinh chỗ nào?. Một người như nhà thơ Trần Mai Ngân mà dám viết lời kinh thì có kiêu ngạo quá chăng? Muốn biết có kiêu ngạo hay không ta phải tìm hiểu bài thơ thì mới có kết luận.
Đọc câu thơ đầu tiên tôi hoảng hốt: “Trú trong kinh Bát Nhã”. Kinh Bát Nhã là gì?
“Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh là một bộ kinh rất ngắn của Đại Thừa Phật giáo, có ý nghĩa rất thâm sâu, rất cơ bản, nhằm phá thói quen chấp thật rất nặng nề của chúng sinh. Kinh này được các chùa tụng niệm rất thường xuyên, các thầy cúng đám ma, ngay cả ở nông thôn miền nam Việt Nam cũng tụng kinh này. Có thể nói kinh này rất quen thuộc với Phật tử, nhưng mọi người có hiểu rõ ràng tường tận ý nghĩa của nó không, thì không dám chắc. Bát Nhã Ba La Mật Đa Tâm Kinh là quyển Tâm Kinh nhằm phá chấp thật để hiển hiện trí bát nhã của bờ bên kia (ba la mật) tức là bến bờ giác ngộ”.

Thứ Ba, 28 tháng 5, 2019

KHÔNG TÊN - Thơ Quang Tuyết


   
                                   Nhà thơ Quang Tuyết


KHÔNG TÊN

Mưa buồn làm nhớ nắng xuân
Lẻ loi nên nhớ những lần bên nhau
Cafe vị đắng thấm sầu
Cũng thơm từng giọt nhưng nao nao lòng

Mưa buồn uớt lệ tuôn dòng
Bên song ai lặng chờ mong ai về
Cỏ hoa như vuớng lời thề
Ngã nghiêng cùng gió bộn bề cùng mưa

Lòng buồn nên cảnh rối bời
Cô đơn nên giữa đông người vắng tênh.
Nhìn mưa xa mắt ướt mềm
Hoài mong con nắng về bên hiên nhà

Chuyện xưa giờ ngả bóng tà
Biển đời sóng vỗ trăng già cuối non

                                   Quang Tuyết

Thứ Bảy, 6 tháng 4, 2019

ĐỌC “THƠ CỦA GÁI QUẢNG TRỊ” CỦA QUANG TUYẾT - Châu Thạch


             
                   Nhà bình thơ Châu Thạch


  ĐỌC “THƠ CỦA GÁI QUẢNG TRỊ” CỦA QUANG TUYẾT                                                                                           Châu Thạch

Trưa thứ sáu tháng 4- 2019, tôi thức dậy sau giấc ngủ ngon trong không khí mát dịu của bầu trời cuối xuân. Cầm chiếc điện thoại lên và mở trang facebook, tôi đọc ngay được một bài thơ hay lắm. Hay lắm vì nó nói về một quê hương đã từng gắn bó với tôi một thời trai trẻ. Hay lắm vì nó nói về những người con gái của quê hương đó, những người mà tôi đã từng yêu đến cháy bỏng con tim từ xưa và mãi mãi! Hay lắm vì nó đã làm con dế mèn tôi gáy lại, sau nhiều ngày cạn kiệt cảm hứng, vì bị đánh te tua trên văn đàn, bởi có người không muốn nghe tiếng gáy dưới cỏ của con dế rất chi là hèn mọn, nhưng lại cứ gáy suốt ngày đêm.

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2019

LỜI THÁNG TƯ..., THUYỀN KHÔNG - Thơ Quang Tuyết


   
                       Tác giả Quang Tuyết

LỜI THÁNG TƯ...

Đầu tháng tư anh dối
Mãi mãi mình bên nhau
Giữa đêm mờ sao tỏ
Ta nghe lòng xôn xao

Ai biết rằng tháng tư
Cá theo người trong thơ
Lòng say lời ai ngỏ
Ngỡ chạm vào duyên tơ

Rồi một ngày ngẩn ngơ
Người bỏ người bơ vơ
Tháng tư nào ngọt mật
Tháng tư nào thẩn thờ

Trong bóng đêm tan vỡ
Ta đắng cay nguyện cầu
Tháng tư nồng hương lửa
Người và ai bên nhau

    

THUYỀN KHÔNG

Người đi để lại thuyền không
Một mình ta với muôn trùng sóng xô
Biết rằng duyên nợ héo khô
Sao lòng cứ mãi ngẩn ngơ giữa đời
Bên đây nắng đã tắt rồi
Bên kia dệt mộng kết đôi nguyện thề
Một mình ôm khối u mê
Khóc cười cay đắng ê chề với thơ
Ừ anh
Tình ấy dại khờ

                              Quang Tuyết

Thứ Bảy, 23 tháng 3, 2019

HAI MÙA NHỚ NHAU - Thơ Quang Tuyết


      
                 Tác giả Quang Tuyết


HAI MÙA NHỚ NHAU

Trời đang mưa kìa nhỏ
Có ướt áo người về
Anh ngồi thương số phận
Của trong ni, ngoài tê

Quê miềng chừ nắng cháy
Gió Lào tung bụi mờ
Hạ treo cành phượng đỏ
Ve reo hoài điệu thơ

Mưa vẫn mưa nặng hạt
Người vẫn ngồi nhớ ai
Ai của thời xưa cũ
Vương hoài luôn giấc mai

Anh mơ bàn tay nhỏ
Dịu mềm ướt trong mưa
Anh yêu làn tóc xõa
Nhớ thương biết sao vừa

Phải chi ngày xưa ấy
Đừng xếp bút ra đi
Đừng thay màu áo trận
Đừng nghĩ chuyện chia ly

Thì duyên kết nên duyên
Nối thành hoa chỉ đỏ
Ngọt ngào môi của nhỏ
Lời yêu thương Mình ơi

Nhưng mưa hoài nỏ ngơi
Từng dòng cuốn phận người
Anh tìm trong giấc mộng
Một thời ta chung đôi

              Quang Tuyết

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2019

GIÁ NHƯ... - Thơ Quang Tuyết


   
                 Nhà thơ Quang Tuyết


GIÁ NHƯ...

Giá như trời cho giọng hát hay
Tôi sẽ ôm đàn...
Hát những bản tình ca từ thơ mình sáng tác
Để nhịp con tim theo từng nốt nhạc
Là lòng tôi gởi gắm đấy người ơi
Thăng, trầm thổn thức chơi vơi
Rồi trăn trở theo mệnh đời dang dở
Thả ngu ngơ vào mây bay sóng vỗ
Vào tiếng mưa
Vào hơi thở yêu thương
Để bước đi như vó ngựa can trường
Tan vỡ
Chia ly
Không làm chân chùn bước
Ai có biết
Bài ca là toa thuốc
Dịu cơn đau lành vết sướt tình xưa
Em sẽ hát
Chẳng cần hay anh nhỉ?
Từ những bài thơ
Hoà cung bậc cứ như mơ

                  Quang Tuyết

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2019

CHỊ TÔI... - Quang Tuyết


           
                               Chị Thủy An


             CHỊ TÔI...
                                   Quang Tuyết

Viết về chị cả đời không hết chuyện... Khen suốt ngày cũng không cạn ý, và có cố gắng học mãi đức tính tốt của chị cũng khó thành công vì đó là bẩm sinh.
Chỉ mỗi phong thái ngồi, đi... của chị thôi mà tôi học hoài sao cứ lóng cóng vụng về, đừng nói chi đến lời ăn tiếng nói điềm đạm, ôn nhu cùng lối xử thế luôn một mực nhẹ nhàng với tất cả mọi người chung quanh...
Tôi không nhớ là đọc ở đâu bài viết về những người mẹ, người chị Việt Nam..., những hình ảnh và nội dung bài viết làm tôi liên tưởng đến chị: Nhu mì, hiền thục, chu đáo và hy sinh... Chưa hết, còn tiềm ẩn trong lòng một chữ TÂM đậm nét.

Thứ Ba, 29 tháng 1, 2019

Ô HAY XUÂN ĐẾN ! - Thơ Quang Tuyết


       
                                     Nhà thơ Quang Tuyết


Ô HAY XUÂN ĐẾN !

Ô hay Xuân đã đến
Hoa khoe sắc thơm hương
Anh chưa về ngõ vắng
Đông còn đó trong vườn

Én lượn vòng riu rít
Người ngoài phố xôn xao
Em thở dài tựa cửa
Mong chờ người phương nao

Ô hay tình xuân đã
Rộn ràng trong lòng người
Sao hồn em băng lạnh
Nghe chơi vơi một đời

Xuân ơi!
Lạ lùng quá
Em...
Mùa đông sương phai
Xuân thở dài ướt lệ
Ừ…
Một mình chờ AI?

        Quang Tuyết

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2019

KINH THƠ - Thơ Quang Tuyết


   
                  Nhà thơ Quang Tuyết

             
KINH THƠ

Chiều về bên dòng sông tuổi thơ
Lắng hồn trong tiếng sóng vỗ bờ
Hững hờ sao đò chiều xua nước
Biết về đâu... Về đâu bến mơ

Mong nhớ nào chạm ánh trăng thơ
Soi gì đêm đã lạc bước mờ
Ta trở về như chưa hề tới
Bến giang đầu hạnh phúc xa xưa

Người đã vượt dòng sông quê người
Ôm tuổi xanh ngủ vội bên trời
Mặc gió mùa cuốn đời mù mịt
Chòng chành đưa hoa nến trôi xuôi

Về đây mong hay đợi người ơi
Vô thường rồi một bước buông lơi
Nỗi nhớ nào như mưa dầm thấm đất
Nát con tim gãy quỵ thân đời

                          Quang Tuyết
                   Huế, chiều cuối đông

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2019

VẪN... - Thơ Quang Tuyết


      
                                    Nhà thơ Quang Tuyết

VẪN...

Dù đó
Nguời xưa hay là ai
Cũng chỉ một thời áo chửa phai
Thuở mắt say tình nơi góc phố
Chờ bóng chiều rơi thả bước dài
Dòng sông vẫn rứa - mờ sương muối
Tê tái đông về lạnh gió mưa
Vẫn mỗi con đò không người lái
Triều dâng từ thuở bảo... rằng xưa
Ôi vẫn...
Nhưng sao mùa bỗng chướng
Mây mù phong toả mắt mờ trông
Từng cọng rong buồn màu bạc trắng
Và em
Ngồi đó... Tự dối lòng

              Thạch Hãn lạnh cuối mùa
                    Đinh Quang Tuyết

Thứ Hai, 17 tháng 12, 2018

MỘT GIẤC MƠ HOA - Quang Tuyết


         
                               Tác giả Quang Tuyết

            MỘT GIẤC MƠ HOA

Sinh ra làm người ai mà không có ít nhất một lần mơ. Đó là nói bằng sự khiêm tốn thế thôi, chứ thật ra mơ nhiều lắm đó chứ, không đếm được nữa là khác. Mơ không mất tiền mua, không phải cân đo đong đếm và hầu như không lệ thuộc điều gì. Nhưng cần mơ đúng lúc, đúng thời điểm, và quan trọng nhất là đừng bao giờ đang làm việc... lại đắm chìm trong mơ. Kinh nghiệm xương máu của tôi đấy nhé. Biết rõ cái tính hay mơ màng đoản hậu của tôi... nên bạn thân nhắc nhở hoài:
“Lái xe cẩn thận nghe QT, đang tham gia giao thông mà hồn bay lên mây, phiêu du cùng gió thì sẽ không phản ứng kịp khi gặp tình huống nguy hiểm đó”.
Trong nhà thì rành quá cái bệnh mơ màng của tôi. Có lần tụi nhỏ đi làm về, ngồi vào bàn ăn tối. Bỗng nhiên nhìn nhau rồi quay qua hỏi:
“Hôm nay không có cô, chú nào gọi điện thoại cho me à?”. Tôi vô tình lắc đầu thay câu trả lời. Nó tiếp:
“Chắc me không làm được bài thơ nào vì thiếu đề tài phải không me?”. Tôi ngạc nhiên buông đũa nhìn, nó tiếp:
“Vậy là một ngày trôi qua me không hề có một giấc mơ đẹp nào. Buồn quá me của con hè…”
Tôi ngớ người ra vì chưa kịp hiểu mô tê. Chỉ mấy giây thôi nhé, khi thấy nàng dâu yêu quý nhìn bà mẹ chồng tủm tỉm, còn thằng con trai thì cười phá lên, tôi biết ngay là mình vừa bị tụi nhỏ xỏ lá.
Các bạn có biết vì sao không? Vì hôm nay cơm dẻo ngon tuyệt vời, nồi cá kho không bị cháy, canh bí bùi bùi vừa miệng, chẳng bị tai nạn chế biến hai lần nêm muối, và khô cạn nước vì quên tắt bếp... hì hì. Nó còn bồi thêm một câu ngọt lịm, khi biết Me đã hiểu lý do:
“Chà! Bà Me mình già rồi mà lợi hại thật, chưa bị lẫn chút nào”.
Cái sự cố lỡ khóc lỡ cười ấy tụi nó nhớ hoài, bỡi tôi mãi hầm xương điện thoại đó quý vị (Người ta hầm cháo, còn tui hầm xương luôn mới ngon chứ). Rồi lãng đãng ngồi mơ về nơi xa lắm, nhìn ra cửa sổ nhớ thương về khung trời Quảng Trị có mây bay, lá rụng. Nhớ nắng sân trường của một thời áo trắng ngây thơ... Quên hết mọi chuyện trên đời, chẳng quan tâm thời gian đang dần qua... Đến khi tụi nhỏ về mở cửa lẻng kẻng, mới chợt hoàn hồn tỉnh giấc mơ hoa. Than ôi!... Mọi người dư hiểu chuyện gì xảy ra rồi chứ? Vâng... Kết quả là tối ấy cả nhà phải ăn Cơm Tấm Bụi Sài Gòn. Cô con dâu của tôi có quyền tự hào rằng mình có bà mẹ chồng độc đáo hiếm hoi.

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

CHỜ ĐÔNG, MONG XUÂN - Thơ Quang Tuyết


   
                 Nhà thơ Quang Tuyết


CHỜ ĐÔNG, MONG XUÂN

Chờ đông... chi?
Để nhớ Xuân
Bên hiên bóng lẻ
Đắng dòng lệ rơi
Nhện giăng tơ
Rối nửa vời
Lần năm ngón nhỏ
Gởi người chữ duyên
Những mong
Bến cũ nhớ thuyền
Cho sông thương chuyến đò nghiêng nước ròng
Thu tàn - Người đứng bên song
Chờ đông... chi nữa?
Nát lòng thơ phai
Chiều nay
Nắng nhạt trên tay
Hỏi xuân? Ai có mong ngày xuân qua

                                Cuối Đông 2018
                                   Quang Tuyết

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

CÓ PHẢI LÀ TÌNH YÊU? - Quang Tuyết


   
                     Tác giả Quang Tuyết


       CÓ PHẢI LÀ TÌNH YÊU?

Đây chỉ là câu hỏi riêng của tôi. Một câu hỏi khó. Người trong cuộc không thể xác định, người ngoài cuộc ngu ngơ chẳng thể nào lý giải. Cứ như trời nhiều mây mà le lói nắng. Trạng thái tâm lý thật mù mờ nên tuy lòng thắc mắc, nhưng chẳng trông mong gì nghe ai đó trả lời...

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

TIẾC NUỐI... - Thơ Quang Tuyết


    
                  Tác giả Quang Tuyết


TIẾC NUỐI...

Có bao giờ gió mùa chịu đứng yên?
Mây không bay
Sóng thì hiền biển lặng
Em sẽ về nhặt từng sợi nắng
Kết thang đời đưa người lại phố xưa

Rồi khi ấy
Tóc trắng đẹp như thơ
Nhìn nhau ngây ngô mơ về thời tuổi mộng
Thuở Anh chưa vào đời, 
Em vẫn còn lóng ngóng
Hay giận hay hờn
Mắt liếc với môi cong
Hoa khế tím rụng đầy sân
Trưa hè rủ nhau tìm con ong mật

Tay ngập ngừng
Chạm bàn tay ngơ ngẩn
Tim nghe nhịp tim má đỏ ửng màu hường
Ừ thì chắc tại thầm thương
Nên bỗng dưng lòng mình bối rối
Ừ rồi vì nông nổi nên màu khế nhạt phai hương

Anh từ thuở lên đường
Bụi đời vương đầy áo trận
Em chìm trong số phận
Mình lạc mất mùa Xuân

Nếu gió mùa nầy đứng yên
Biển lặng con sóng vỗ
Nếu người chưa bước lỡ
Bến đời em chưa đắm một chuyến đò.

                                      Quang Tuyết

Thứ Bảy, 3 tháng 11, 2018

TÌNH VỘI... - Thơ Quang Tuyết


    
              Quang Tuyết


TÌNH VỘI...

Đừng nói tiếng yêu thương
Khi lòng chưa định hướng
Thuyền xa khơi giữa biển
Hẹn hò chi ngày về.

Đời còn lắm đam mê
Giữa trùng khơi sóng gió
Mộng giang hồ còn đó.
Mặc bến hoài chờ mong

Đừng lo ngày nắng nóng
Đừng ngại đêm mưa dầm
Khi chân trần chưa bước
Khi lòng còn hư không

Tình yêu đâu chỉ nói
Lời ru ngủ trên môi
Vắng nhau lòng quên vội
Lạ lùng thay phai rồi

Tình anh chóng đổi thay
Lời ngỏ theo gió bay
Vội vàng chi anh hỡi
Tay chưa ấm rời tay...

           Quang Tuyết