BÂNG KHUÂNG

CÁM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM, ĐỌC VÀ GHI CẢM NHẬN. CHÚC CÁC BẠN NĂM MỚI KỶ HỢI 2019 THÂN TÂM LUÔN AN LẠC
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huy Uyên. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Huy Uyên. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

Ở CẢNG NỮ THẦN CHIỀU CUỐI NĂM - Thơ Huy Uyên


     


Ở CẢNG NỮ-THẦN CHIỀU CUỐI NĂM

Ở đó không chờ ngày về
Lữ-khách buồn cúi mặt
Người vây quanh nỗi nhớ
Con tàu ra khơi xa.

Gió lùa qua bến cảng
Trăm năm vẫn dấu buồn
Ai cô-đơn cùng tận
Có thương tiếc nhau không ?

Em đi biển xa bờ
Dập duềnh theo con sóng
Bỏ lại người ngẩn-ngơ
Trời nước mây lồng lộng.

Tôi tìm ai mắt đỏ
Vương chi mùi đắng cay
Chiều ba-mươi ở New York
Đăm mắt trông quê nhà.

Tình em rồi chia xa
Bao tháng năm cô-lữ
Biết về đâu mái nhà !
Riêng đời ai nhung nhớ.

Đêm trôi cầu bến Cảng
Xa nhau một đời người
Tàu xưa thôi rẽ sóng
Bỏ lại một mình tôi !!!

              Huy Uyên
           (tháng chạp)

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2018

KHUYA CHÚA VỀ ĐÀ NẴNG - Thơ Huy Uyên


       
            Nhà thơ Huy Uyên


KHUYA CHÚA VỀ ĐÀ-NẴNG

Nghe chuông đổ tháp nhà thờ
Một mình chân bước khuya nay Chúa về
Người đi cách-trở sơn-khê
Tóc xưa có bạc dãi-dầu nắng mưa
Phố người ngàn dặm sau xưa
Để tôi thương-nhớ mọi mùa Giáng-sinh
Trời quê Đà-Nẵng sông Hàn
Đổi thay bến cũ đò-ngang mất rồi
Hà-Thân thuyền ngủ quạnh-hiu
Mây mưa như nhớ thương người buổi xưa
Đêm nay đón Chúa quay về
Trời-đất hoang-hoải nhà-thờ buồn hơn !!!

                  Giáng-sinh ở Đà-Nẵng 2018
                                 Huy Uyên

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2018

CHÙM THƠ LỤC BÁT CUỐI NĂM CỦA HUY UYÊN


        
            Nhà thơ Huy Uyên


ÁO TÍM HẠNH-HOA 

Em về che bóng Hạnh-Hoa
giáo đường im, nắng xế tà bước ai
áo em tím kín cả trời
gót sương phai nhạt cõi người xa xăm

Lạy Chúa cha, lạy thánh thần
hình như mẹ (Maria) hai mắt buồn chiều nay
trên lầu chuông đổ lắt lay
để tôi kéo lại tháng ngày cổ xưa
hỏi em còn có ngày về
mai môi mắt của một người nhạt phai.

Thứ Năm, 13 tháng 12, 2018

HÀ-NỘI XUÂN ĐANG VỀ, BÊN LỀ ĐƯỜNG SÀI-GÒN THÁNG12-2018, THÁNG TƯ VỀ LẠI BẾN NINH KIỀU - Thơ Huy Uyên


      
                                      Nhà thơ Huy-Uyên


HÀ-NỘI XUÂN ĐANG VỀ     

Cơn gió hạnh lạnh se đường phố
Hình như Hà-Nội mùa xuân đang về
gánh cốm,hàng trầu cau cuối chợ
đôi chim bay,tà áo phất phơ.

Người ơi xin ở đừng về
chuông ngân phía nhà thờ lớn
nước hồ Gươm biếc xanh,tím lòng
em tha thiết sáng chiều đi lễ sớm.

Giấc mơ thánh thần Hà-Nội ngàn năm
chim oanh xưa ở mãi vườn hồng
giọng ca Saint Joseph cất lên thánh thót
trên cáo đỉnh thập-tự đá đợi mong.

bốn mùa xanh, bốn mùa nắng
thu vàng theo đông về cho rụng lá
(bỗng nhớ nhà-thờ Đức-Bà Paris ngập sáng
Val-de-Grace sông Sein lặng im).

Ngân nga chiều lên đầu hai tháp
Hà-Nội giờ này hương sấu sắc xanh.

Quỳnh hương đức mẹ Maria
suối nguồn xuân ngất ngây tinh khiết
buốt lạnh đêm ánh đèn sương pha
yêu người trọn đời
mà người nào biết.

Gởi em những chiều đông nhung nhớ
con đường xưa thôi em về thôi
nét hằn khuôn mặt ai xa lạ
vệt khói bay lên tận trời.

hoa dạ-lý-hương tối nép mình
bóng ai sót trên sân ga hiu-quạnh
nước mắt đỏ màu chao nghiêng
hơi thở bơ vơ lời-buồn-thánh.

Hà nội cập kê tuổi mùa xuân đến
đốt trên môi khói thuốc cay se
mùa đông hãm vây nỗi buồn đau kín
trần thế đêm nay Chúa bỏ không về.

Căn nhà vắng treo lòng ai tái tê
em không còn ngồi bên cửa sổ
nắng tàn rồi thôi lặng lẽ đi qua
dưới kia sông chảy hoài nỗi nhớ.

"Đình tiền hạc dạ nhất chi mai (*)
xuân và nụ hoa vàng đời
tình chưa tỏ
em bên tôi những tiếng thở dài
đêm xuân Hà-Nội sương và gió.

(*) Ngoài sân vẫn nguyên vẹn một cành mai.
Thiền-sư Mãn-Giác

Thứ Hai, 10 tháng 12, 2018

MƯA Ở QUẢNG-TRỊ - Thơ Huy Uyên


        
                  Nhà thơ Huy Uyên


MƯA Ở QUẢNG-TRỊ

Những cơn mưa bên ngoài nhà thờ
Cuối mùa thu vội về cùng phố
Em còn đó hay đã đi
Guốc mộc hè người nhịp gõ.

Đầu sông đôi tình-nhân lặng lẽ
Mắt nhìn ai buồn hiu
Môi hôn xa giọt mưa sao buồn thế
Quảng-Trị nhớ ai trời chiều.

Mây ngủ lại bên kia Nhan-Biều
Từ La-Vang ầm ào lời gió
Cuối phố không còn người quay về
Thương ai Long-Hưng rưng mắt lệ.

Liêu xiêu đổ hàng cây xuống thấp
Giá chiều nay có em
Hóa trang tôi người khách lạ
Cầm giữ trong tay một chút tình.

Phải mưa làm Quảng-Trị dịu-dàng
Giữ lại trong người nỗi nhớ
Con đường Thạch-Hản sang sông
Tôi một đời hoang mê giấc ngủ.

Còn đâu bàn tay em vẫy
Mông lung dảy phố mù sương
Quanh đây sông hồ và núi
Níu lại trong tôi một Quảng-Trị buồn...

                                          Huy Uyên
                                         (11-9-2018)

Thứ Năm, 6 tháng 12, 2018

CHÙM THƠ VỀ GIÁNG SINH CỦA HUY UYÊN


       
                             Nhà thơ Huy Uyên


        GIÁNG SINH Ở ĐÀ- NẴNG

Giọng hát Celtic lạnh mùa giáng-sinh
cô đơn vây quanh hang đá
mặt trời, màu mây, những con đường
trước nhà thờ hàng cây khô trụi lá.

Tôi níu trong tôi hiu quạnh
vòng hoa Noel tối màu đỏ xanh
chùm nến trắng phả hơi thở lạnh
nhà hàng xóm trên đồi
tiếng kinh thì thầm.

Ngoài đường đã vắng cô bé bán diêm
giáo đường những ngọn đèn mờ tỏ
em còn tôi không, đêm giáng-sinh
xót xa trong nhau nỗi nhớ.

Ngày lên xanh hơi thở Chúa
gió về thả lạnh tháng mười hai
mắt người đọng sầu bên bếp lửa
Đà-Nẵng đêm nay nhớ ai.

Những ngôi sao trên nóc nhà thờ
ngoài sân cặp tình-nhân quấn quít
lần cuối hôn nhau "mùa vọng" về
em đi xa tôi coi như đã mất.

Tình em, lời kinh của Chúa
giá lạnh đâu đây choàng cơn mưa
những chiếc lá chạy dài theo hè phố
long lanh mắt ai như Huyền xưa.

Giọng ca nhỏ từ phía nhà thờ
đêm thánh ca Noel buồn quá đổi
gởi tới em tôi những ngày tháng tương tư
còn lại nụ cười phai sau tan lễ.

Xa rồi tháng ngày bên xóm đạo
Nửa đêm ai giọng nhỏ tiêng cầu kinh
lạy Chúa ba ngôi trên trần thế
vắng em tôi băng giá đời tim.

Thứ Tư, 28 tháng 11, 2018

CHÙM THƠ QUẢNG TRỊ TÌNH QUÊ CỦA HUY UYÊN


         
                   Nhà thơ Huy Uyên


QUẢNG-TRỊ, HẸN MỘT NGÀY VỀ

Không về đâu ơi người em Quảng-trị
Biền biệt xa quê góc bể chân trời
Ai bỏ đi giọt lệ tình cố-lý
Để tháng ngày hoài mãi với chơi vơi.

Đã vào mùa xuân phải không em gái
Nụ cười xưa còn lại chút ấm lòng
Một người đi, đi hoài đi mãi
Để rồi ai ở lại đợi chờ, trông.

Chiều về em có ngồi lại bên sông
Nhớ ai xưa mà vọng-sầu-cố-xứ
Mai độ vào xuân chín nụ
Hỏi anh có về, có nhớ em không ?

Đường về Hải-lăng ngập ngừng mây kéo
Phố Đông-hà mấy quán chợ buồn
Qua Cam-lộ tình mây trôi mấy nẻo
Ai đi hát khúc Triệu-phong thôn.

Không về đâu ơi người em Quảng-trị
Mai xa người mang nỗi nhớ quê-hương
Em có đứng bên đường
đợi anh về không nhỉ ?
Từ lúc nắng lên cho tới chiều buông.

Ơi em gái quê có trái tim thật buồn
Bao năm chờ người đi không trở lại.

Thứ Ba, 20 tháng 11, 2018

CHÙM THƠ VIẾT VỀ QUÊ NHÀ - Huy Uyên


        
            Nhà thơ Huy Uyên

1- SÔNG QUÊ VÀ EM

Em một mình bên bến sông quê
ngợp lòng mùa vào tháng chạp
qua rồi tháng ngày chìm khuất
tình đi nào có quay về.

Ô-Lâu ngày hoa sim nở
tím mãi tim ai đợi chờ
nguyền xưa kể từ buổi đó
cây đời trút lá tương tư.

Xao chi sông chẻ hai dòng
võ vàng mấy bờ thương nhớ
xa nhau hỏi em buồn không ?
dặm sầu ai đi chia bỏ.

Phai trôi màu chiều xa vắng
bên đồi nhạt sắc hoa mua
suối xô dặm lòng nhịp sóng
trao lại cho ai khi về.

Một mình em với sông quê
đợi chiều mênh mông nắng tắt
người ơi sao nỡ quay đi
thương ai lòng đau muối xát.

Ngờ tình mắt môi chát đắng
đợi sông quê một ngày nao
dỗ lòng chiều đi vắng lặng
tiễn bóng ai xưa qua cầu.

Bên người còn chăng hình bóng
nụ hôn xưa mấy bẽ bàng
trôi đi theo ngày theo tháng
tình giờ trao gởi ai mang.

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018

KHI TRỞ LẠI CẦN-THƠ - Thơ Huy Uyên


     
                Nhà thơ Huy Uyên


KHI TRỞ LẠI CẦN-THƠ

Mênh mông trời nước
về Cần-thơ với những đoạn rạch buồn
chim bay rồi biển trước
cá lội chiều sau sông.

Tôi tìm em hoài dưới ánh trăng xanh
bên đường quán nghèo cóc mít ổi
ai che nón khi chiều chưa kịp tới
nụ cười xinh hai mắt ướt đa tình.

Tôi lang thang một qua cầu Cần-thơ ngút mắt
đêm Chúa về hình như em đang đọc kinh
lạy Chúa của hai đứa mình
trôi theo sông mái chèo sớm khuất
(đã vây quanh người theo chuông ngân).

Gió qua bến Ninh-kiều hiu quạnh
mắt ai tím sáng trời đêm
rượu tình người mời chưa uống
bên sông ngơ ngẩn cuộc tình.

Em trăm vạn nẽo đường
để tôi đợi mà lòng bỗng sững
nhớ ai nước mắt rưng rưng.
 tình ngái xa về Cái-Răng, Mỹ-Thuận,

Xe xa người về Cần-thơ chở gió
tôi mang mây che kín dặm trời
sao nỡ em ơi
rót chi sầu vào thơ tôi từ độ ấy
mưa nhỏ từng giọt lấp tim tôi
xa người.

Tình của em mấy đoạn chao nghiêng
về Cần-thơ mà để tình ở lại.

                           Huy Uyên
              (Cần-Thơ mùa Giáng-Sinh)

Thứ Ba, 13 tháng 11, 2018

ĐỌC THƠ VỀ QUẢNG TRỊ CỦA HUY UYÊN - Châu Thạch


                
                 Nhà bình thơ Châu Thạch

            ĐỌC THƠ VỀ QUẢNG TRỊ CỦA HUY UYÊN 
                                                                          Châu Thạch

Nhà thơ Huy Uyên tên thật là Lê Sinh, sinh ra và lớn lên trên làng Trường Sanh, huyện Hải Lăng Tỉnh Quảng Trị, nơi có nhánh của dòng sông Ô Lâu với chiếc cầu Bến Đá. Trước 1975 ông học trường Nguyễn Hoàng rồi vào đời làm một người lính miền Nam. Sau 1975 ông chọn nghề Hướng Dẫn Viên Du Lịch nên có nhiều cơ hội đi, chiêm nghiệm và sáng tác.

Nói về Huy Uyên nhà thơ Chu Vương Miện đã viết: “Từ những miền đất đia đầu quê hương đất nước cho đến những vùng cực nam, những vùng biển đảo, anh đều đi qua cả, đi tới đâu anh làm thơ tới đó. Thơ Huy Uyên làm rất nhiều và rất khỏe, toàn là những địa danh hữu tình và phong cảnh kỳ quan trên toàn quốc, và những kỷ niệm”. “Đọc thơ Huy Uyên là cả một trời quê hương đất nước, từ đồng cỏ lá cây, từ dòng sông con suối, từ rừng đến rú, từ đồi tới núi, thoang thoảng nhạc Văn Cao”. “Sau 1975 nhà thơ Huy Uyên là một nhà thơ có đầy đủ tầm vóc chiều ngang, chiều dầy và chiều cao xứng đáng với danh hiệu thi sĩ”

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2018

KÝ ỨC NÔNG SƠN - Thơ Huy Uyên


       
           Nhà thơ Huy Uyên


KÝ ỨC NÔNG SƠN (*)

Chiều quay lại trên đồi Nông-Sơn
bao năm rồi khép tình cô-lữ
đường băng số 5 chôn kín căm hờn
còn lại mây, cánh đồng mùa hạ cũ.

Oanh xưa hót bài quạnh-hiu mùa nhớ
quanh căn-cứ sầu theo khói chiều bay
trận chiến khuất chìm máu lửa
canh đêm dỗ giấc ngủ ngày.

Ly rượu cạn nửa đời đêm nay
giang-hồ-súng-đạn-quân-giang-thủy
tình về sau những lúc khướt say
đồn lạnh mây qua rưng rưng lệ.

Ngày tháng An-Hòa săn lùng giặc
treo đời lính lên từng ngọn cây
hẹn thư tình cho em quên viết
đêm đi mặt trận buồn có hay.

Quẩn quanh ngày tháng thép gai, rừng
ta mãi cầm tù đời lính thú
mà xót lòng người đau đớn không
hỏi còn vợ dại mẹ già giờ sinh-tử ?

Ta nhớ em chiều với lược gương
đêm về súng giặc quanh đồn trại
pháo địch cầm canh cạnh tiền-đồn
hồn-phách ai đêm còn thức mãi.

Bên ngoài đường băng dài nỗi nhớ
ta nằm chết mộng khúc sông-hồ
quê hương từ điêu-linh đạn lửa
dấu hồn vào ký ức mơ xưa.

Sóng về Giao-Thủy trôi mênh-mang
em còn đợi ta ngoài bến cũ
xóm chợ bên sông quạnh-hiu buồn
cầm hoài trong tay sầu mưng mủ.

Ước buổi ta về em trong vườn
bà con nghèo tháng năm mưa nắng
ngày đi ta chinh-chiến điêu-linh
hỏi còn trong ta tình sâu nghĩa nặng.

Vẫn quan hoài bóng người quê cũ
bâng khuâng gió khói đốt đồng
nằm đây mà đau lòng viễn xứ
em bảo đi hoài có nhớ không ?

Tháng năm chờ giặc ở Nông-Sơn
qua rồi hơn bốn mươi năm lẻ
bóng xưa chờn-chập căn-cứ 5
dưới đồi xanh lại màu cây cỏ.

Đám ruộng quê nghèo mang chiều nhớ
lính cũ chắc giờ đã già nua
đàn trâu lững thững từng khoang mạ
ta đứng đây chết mộng sông hồ.

Hỡi hồn ai theo gió bay qua !!!

                               Huy Uyên

..............

(*) Căn-cứ Tr.Đ5 / TQLC/HK, An-Hòa, Quảng-Nam

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2018

GỞI TÌNH CHO CHÚA - Thơ Huy Uyên


     
                   Nhà thơ Huy Uyên
  

1- CHIỀU TRÊN SÂN BAY

Chiều một mình ở sân bay
anh tiếc nhớ mối tình đi lạc
nơi cỏ cây cũng rơi nước mắt
con tim mỏi lối đi về.

Quạnh vắng ở đâu bóng hình em
thức dậy với giấc mơ địa ngục
những đường băng bò dài vào ký ức
vẩy tay sao lòng quá buồn.

Em đi xa bỏ đôi mắt ở lại
để ai cô đơn với chiều sân bay
hương thu bạc màu tím tái
chiều thu thầm thì.

Ngày ngủ muộn phôi pha nỗi nhớ
anh bơ vơ từ dạo xa người
trở về sau bao cuộc nổi trôi
ai khép cửa mà ngoài kia đầy giông bão.

Vụng dại bỏ đi mắt em cuối hạ
trải bên đời nỗi niềm biệt riêng
những ngọn cây quanh đây bỗng dưng buồn
xót xa về làm đám tang của lá.

Vẫn em với thoáng mây trời
mãi hoài giọng ca cổ tích
vĩnh biệt em với mối tình xa khuất
chiều về trên sân bay.

Thứ Năm, 8 tháng 11, 2018

MỘT THỜI PHÚ YÊN - Thơ Huy Uyên


        
                       Nhà thơ Huy Uyên


MỘT THỜI PHÚ YÊN
(Thơ tặng Dì Lucia)

Phố và những thiếu-nữ dịu hiền
con đường, ngã ba, ngã tư đơn lẻ
nhà thờ tượng Chúa lặng im
bên sông dài về đâu nước chảy.

Một mình Trần-Hưng-Đạo loang đầy nắng
chiếc xe thổ mộ ngựa phì phò
dài theo từng bóng cây
chợ Tuy-Hòa trầm vắng
nghiêng treo giọng ca ai- đời chơi vơi.

Em ở đâu em gái Tuy-Hòa
chiều thả tóc bay cùng gió
ngậm trong hồn tình ai - Dì Lucia
sao quá chao lòng người yêu xưa bé nhỏ.

Quê nhà chiều ba mươi rét ngọt
người một mình lầm lũi bước, lạnh con đường
sầu liêu xiêu bay ngọn cây hồn phách
nỗi đau tan theo đốm lửa sau cùng.

Ai đi về bên trời sẻ chia
nụ hôn cũ từ lâu dấu kín
hoài niệm xót xa chi nữa một thời
ngọn roi quất ngước một đời thâm tím.

Lung linh cửa sổ nhà ai ngọn nến
Phú-Yên tối chìm, phố ngủ hoang-mê
bao nhiêu năm không người đưa tiễn
đào mộ chôn người lấp nỗi cay se.

Xót chi hoài ký-ức trong tôi
em một lần treo tim đứng ngó
em rồi như rong biển, mây trời
Tuy-Hòa xa không ngày quay lại.

                                 24-12-2014
                                  Huy Uyên

Thứ Ba, 6 tháng 11, 2018

CHÙM THƠ THÁNG 11 CỦA HUY UYÊN


        
                       Nhà thơ Huy Uyên


EM, TÔI VÀ MÙA TRĂNG CŨ

Đêm trăng đầy lấp bãi cát vàng
Hai người yêu lặng thinh trên cầu Phụ-Ngọc
Thoáng nghe tiếng ai hát trong vườn
Mênh mông đồng lúa xanh mùa bấc.

Nỗi buồn theo em về An-Thái
Thương nhớ xa lắc tình ai
Làm sao nguôi quên ngày đó
Những giọt nước mắt chảy dài.

Trên sông người tật-nguyền im-lặng
Quẩn quanh chùm hoa đại ngát hương
Bao la đất trời ngủ muộn
Hỏi rằng em có trở về không ?

Buổi tối lạnh đầy trăng
Chừng như khuôn mặt lẫn khuất
Hoang-vu cỏ dậy bên thành
Lá cây suốt đời ngậm sữa.

Có phải em nấm mộ
Thở đầy mùi hương khói hoang mê
Bé bỏng trong em niềm vui nho nhỏ
Trái tim xưa cũng quên lối đi về.

Trăn trối đi qua bóng đêm
Bầu trời những chùm sao xa tít
Phảng-phất ngậm-ngùi trong em
Những khuôn mặt người không quen biết.

Em và cuộc tình chia-biệt
Mùa trăng bỏ lại vuốt ve
Nghe tim quạnh quẻ
Chôn một nụ cười quạnh buốt
Em xa tôi từ đó.